Có Nhau Bên Đời

 

      Tôi định đưa tay gơ cửa nhưng rồi tôi đứng lặng yên. Tiếng dương cầm từ trong nhà vọng ra nghe mơ hồ. Anh luôn luôn đợi tôi bằng tiếng đàn, để tạm quên thời gian như ngừng lại v́ chờ mong. Tôi như nh́n qua được cánh cửa, thấy anh mắt nhắm hờ, mái tóc xoă che vầng trán, thân h́nh nghiêng ngả theo ḍng nhạc trong lúc những ngón tay trắng dài lướt nhanh trên phím đàn. Tôi yêu tiếng đàn của anh, tiếng dương cầm mang  chúng tôi lại gần nhau, và tôi yêu anh.

      Khi tiếng đàn đă ch́m lắng vào buổi trưa mùa hè, tôi vuốt lại mái tóc, kéo lại tà áo trước khi rụt rè đưa tay gơ nhẹ cánh cửa gỗ nâu hồng. Anh ra mở cửa cho tôi, nhẹ mỉm cười. Tôi gọi khẽ như nói thầm “Anh”, và kiễng cao gót chân hôn nhẹ anh trên vành môi.

      Anh d́u tôi tới chiếc sofa kê giữa pḥng khách:

      -     Mang ǵ cho anh thế này? 

      Ngồi xuống ghế, tôi dụi đầu vào vai anh:

      -     Kẹo ngậm cho anh đó. Hôm rồi em thấy anh húng hắng ho.

      Anh nhẹ thở dài:

      -     Cám ơn em. Anh đă gần như b́nh thường.

      Mỗi lần gặp gỡ chúng tôi không nói với nhau nhiều. Tôi thích dựa vào anh, cầm bàn tay anh lên mơn trớn, bàn tay và tiếng đàn tôi yêu, lâu lâu đưa nó lên môi hôn. Anh chỉ yên lặng nh́n, xoa lưng tôi, và lâu lâu buông nhẹ một tiếng thở dài.

 

      Không phải là mối t́nh đầu. Cả anh và tôi đều đă trải qua một cuộc t́nh đổ vỡ. Tôi quen anh tại tiệc cưới của Trúc v́ anh và tôi là hai kẻ cô đơn được xếp ngồi gần nhau. Lại thăm anh những lần sau đó, mê đắm tiếng đàn của anh, tôi không chờ anh tỏ t́nh, đă gục đầu vào vai anh một lần khi anh tiễn tôi ra về. Anh ôm tôi, bàn tay anh run rảy, môi anh chạm trên mái tóc, và tiếng anh th́ thầm:

      -     Cám ơn em.

      Tôi rướn người t́m môi anh, th́ thào: “I love you”, và chúng tôi hôn nhau lần đầu.

 

      Tôi đă là người đàn bà trưởng thành nhưng với anh tôi như “con mèo ngái ngủ trên tay anh”. Anh nâng cầm tôi lên, nh́n vào mắt tôi:

      -     Tới giờ em phải trở lại sở rồi đó.

      Tôi lắc đầu, nghiêng người như muốn lăn vào ḷng anh:

      -     Cho em ngồi với anh chút nữa. Chiều nay department không có họp hành ǵ cả, em về muộn một chút cũng không sao.

      Anh luồn những ngón tay vào tóc tôi, tiếng anh rất nhỏ, kèm theo tiếng thở dài:

      -     Ước ǵ …

      Tôi chồm dạy, ṿng tay ôm cổ anh:

      -     Gặp em không vui sao mà cứ thở dài. Anh biết mà, em yêu anh nhiều lắm. Được gần anh như thế này là em đủ vui. Em không mong ǵ hơn. Anh … anh đừng nghĩ ngợi xa xôi.

      Anh vuốt tóc tôi nhưng mắt anh nh́n xa vắng. Tôi đứng lên, kéo anh lại gần và chủ động hôn anh trước khi quyến luyến nói lời giă từ.

 

***

 

      Đă gần nửa đêm, tiếng chuông gọi cửa là tôi bực ḿnh. Tôi không muốn ra khỏi giường, nhưng tôi biết là Công sẽ không để tôi yên, sẽ đập vào cửa liên hồi, gây náo loạn trong khu apartment yên tĩnh về khuya.

      Tôi mở cửa, nhăn mặt v́ điếu thuốc lá Công cầm trên tay:

      -     Giờ này anh c̣n tới đây làm ǵ?

      Mặc tôi nhăn nhó, Công vứt điếu thuốc lá xuống sàn gỗ, lấy chân dập tắt đốm lửa, và cười nhăn nhở với tôi:

      -     Tới thăm con chút hổng được sao.

      Tôi gắt gỏng:

-       Con ngủ rồi. Không được phá nó.

      Công lại cười, nắm cánh tay tôi, đẩy về phía pḥng ngủ:

      -     Vậy th́ tới thăm em. H́ h́ …

      Tôi hất tay Công ra:

      -     Đừng có nham nhở. Tôi với anh đâu c̣n ǵ. Anh đă ra khỏi nơi này hơn năm nay rồi, không nhớ sao!

      Công vẫn ĺ lợm, xông tới ôm lấy tôi:

      -     Anh vẫn thương em mà.

      -     Xí, đừng xạo nữa.

      -     Hổng thương sao về thăm em hoài nè.

      Tôi vùng thoát khỏi ṿng tay Công, chạy vào pḥng ngủ, định đóng cửa khoá lại nhưng không kịp, Công đă lẻn vào, đẩy mạnh tôi xuống giường. Tôi hét lên:

      -     Anh không buông tôi ra tôi la lớn đó.

      Giọng Công đă bắt đầu lè nhè, trong lúc tay luồn vào trong áo tôi:

      -     Thôi mà. Em có la lớn cũng đâu có hàng xóm nào nghe. Con nó thức dạy thấy kỳ lắm.

      Công leo lên người tôi. Tôi vẫn cố dăy dụa,  không để Công  kéo chiếc quần lót của tôi xuống, nhưng mỗi lúc tôi mỗi yếu dần, không c̣n cựa quậy nổi, mặc Công hăm hở trên người tôi, y như xưa khi chúng tôi c̣n là vợ chồng. Hơi nóng từ thân thể Công lan dần sang tôi,  mắt tôi từ từ nhắm lại, ṿng tay ôm bờ vai, rướn người đón nhận thân h́nh Công.

      Khi cơn khoái cảm tới tột cùng, tôi bật lên một tiếng rên, và cũng là lúc Công nằm vật xuống bên cạnh tôi, cười nham nhở:

      -     Thích thấy mồ mà c̣n làm bộ.

      Tôi gác cánh tay phải lên che mặt, co chân đạp Công ra khỏi giường:

      -     Anh cút đi cho khuất mắt tôi.

      Công cười hề hề, nhặt quần áo đi ra khỏi pḥng, khua cánh tay:

      -     See you later!.

      Tôi dấu mặt xuống gối, nước mắt tôi muốn trào ra. Tôi nhớ tới anh, tôi nhớ bàn tay dịu dàng trên cánh tay, trên bờ vai, trên mái tóc mỗi lần anh vuốt ve tôi. Tôi yêu anh, nhưng tôi là đàn bà, và tôi biết là có ngày Công sẽ trở lại, như hôm nay!

 

      Tôi không quên được buổi tối đó. Tôi tới với anh, và muốn cùng với anh lên tới tuyệt đỉnh yêu thương, nhưng tôi bật khóc v́ ngượng ngùng khi anh đẩy tôi ra. Mặt tôi đỏ bừng v́ cơn ham muốn hăy c̣n đong đầy. Mặt anh cũng đỏ ửng, nhưng hằn nét đau. Anh gục đầu thu ḿnh vào một góc sofa, tôi cũng cúi mặt, kẹp hai bàn tay giữa đùi. Chúng tôi ngồi như thế lâu lắm tôi mới khó khăn mở lời:

      -     Em xin lỗi anh. Tại em yêu anh … em yêu anh nhiều lắm anh biết không?

      Anh ngửng đầu, quay mặt nh́n tôi. Không có đôi mắt nào buồn hơn, và không có tiếng nói nào xót xa hơn:

      -     Tại anh chứ không phải lỗi của em. Em xích lại đây, lại gần anh để anh nói cho em nghe chuyện buồn này.

      Tôi dạ nhỏ, và rụt rè xích lại gần anh. Anh vươn cánh tay ôm bờ vai tôi, hôn nhẹ lên ḍng nước mắt c̣n đầm đ́a trên má tôi:

      -     Em ly dị với Công v́ tính t́nh phóng đăng của anh ấy, c̣n anh, em có biết v́ sao anh và Phương xa nhau không?

      Tôi lắc đầu:

      -     Em chỉ nghe Trúc nói là hai người không hợp tính nhau.

      Anh cười buồn:

      -     Không hẳn là vậy. Tính anh em đă biết, anh lúc nào cũng chiều chuộng và khoan dung với người anh yêu, và anh rất yêu Phương.

      Tôi e dè:

      -     Như vậy chị ấy phải có lỗi lầm ǵ ghê gớm lắm khiến anh không tha thứ được?

      Anh lắc đầu, thở dài:

      -     Không phải vậy. Phương … Phương cũng rất yêu anh, nhưng rồi bọn anh đành đọan chia tay chỉ v́ …

      Giọng anh nghẹn ngào, mặt anh co lại đau đớn như vừa bị quất mạnh một ngọn roi. Tôi nắm chặt bàn tay anh:

      -     Anh … anh không cần nói cho biết chuyện buồn của riêng anh.

      -     Em phải biết, v́ em là người chịu thiệt tḥi. Anh rất đau khổ nhưng em cần biết.

      Anh ngừng nói, như cố nuốt nỗi đau trước khi đưa mắt nh́n xa xôi:

      -     Anh bị một cơn bệnh, yếu đến độ không đi nổi, bác sĩ cho uống nhiều thứ thuốc cực mạnh, kể cả hóa trị. Anh dần dần b́nh phục, gầy đi nhiều và xanh xao, nhưng …

      Anh lại ngừng nói, nuốt nước bọt, tôi cũng yên lặng, xiết nhẹ bàn tay anh, và dựa vào vai anh, chờ cho cơn xúc đông của anh qua đi. Cuối cùng anh cũng nói cho tôi biết nỗi đau quằn quại dày ṿ anh bấy lâu nay::

      -     Anh không c̣n khả năng…, dù vẫn c̣n đôi chút ham muốn. Bác sĩ cũng bó tay. C̣n Phương, Phương khóc nhiều lắm, giấc mơ có con cái và gia đinh êm ấm tan thành mây khói, hơn nữa luôn luôn phải đè nén nhu cầu ham muốn của người đàn bà khiến Phương gục ngă. Phương bỏ đi, và một năm sau gửi giấy tờ ly dị về cho anh kư. Anh không trách Phương nhưng đau xót vô cùng. Nhiều năm rồi anh sống cô đơn, hầu như quên hết chuyện t́nh cảm, cho đến khi anh gặp em. Đáng nhẽ anh không nên yêu em. Anh … anh thật là có lỗi với em.

      Nét mặt anh lại hằn lên nỗi đau như bị roi quất, nước mắt tôi nhạt nhoà, tôi bàng hoàng, gục đầu vào ngực anh, không biết nói ǵ để an ủi anh. Anh nâng đầu tôi lên:

      -     Bây giờ em biết hết rồi. Anh yêu em, nhưng không dám giữ em cho anh. Một ngày nào rồi em cũng như Phương mà thôi.

      Tôi nh́n anh xót xa:

      -     Em hiểu rồi, nhưng em vẫn yêu anh. Anh, t́nh yêu đâu chỉ là xác thịt. Chúng ḿnh đă với nhau những tháng ngày lăng mạn, đă đi với nhau trong những con đường vắng,  những chiều hoàng hôn xem mặt trời lặn trên băi biển, những buổi tối ôm nhau trên balcony nh́n sao trời, và tiếng đàn của anh.. Em c̣n muốn được măi như vậy.

      Anh lắc đầu:

      -     Những lăng mạn đó rồi cũng phôi pha. Không có cuộc t́nh nào lư tưởng măi như vậy được đâu.

      Tôi cố thuyết phục anh:

      -     Đâu ai biết trước được đoạn cuối của một chuyện t́nh, nếu không đi hết con đường. Em tin là t́nh yêu của chúng ḿnh đủ mạnh để chỉ yêu nhau bằng tâm hồn.

      Tôi nắm tay áo anh giật nhẹ:

      -     Anh nhé, đừng hất hủi em. Em yêu anh và không bao giờ muốn xa anh.

      Anh không nói, chỉ gục đâu ngồi yên lặng. Tôi mạnh bạo đứng dạy, kéo anh lên, ṿng tay ôm anh:

      -     Anh xem này, nếu anh muốn làm em sung sướng tận cùng, anh vẫn có thề làm được. Anh … anh hôn em đi.

      Anh buồn dầu nh́n tôi, dùng cả hai tay kéo đầu tôi lại, nhưng chỉ hôn nhẹ lên bờ môi.

 

      Kể từ hôm đó tôi thường tới anh vào buổi trưa, mang thức ăn để vừa ăn vừa thủ thỉ chuyện tṛ. Có những buổi tối mẹ tôi trông dùm bé Trang, tôi thường tới rủ anh ra biển, lang thang dọc theo con đường lộng gió, trước khi đưa nhau đi uống một ly cà phê ấm nồng.

 

***

 

      Công vẫn thường tạt qua apartment nơi mẹ con tôi trú ngụ, và dù không muốn thỉnh thoảng tôi vẫn để Công ở qua đêm. Tôi không bao giờ dám hé răng nói với anh chuyện đó, nhưng  Trúc ở gần nên biết rơ. Nó sỉ vả tôi trong lúc tôi gục đầu:

      -     Tại sao mày c̣n để cho tên loser đó về nhà. Nó vô trách nhiệm, chẳng thương yêu ǵ mày, chỉ lâu lâu cần thân xác mày để giải khuây.

      Tôi chống chế yếu ớt:

      -     Taị c̣n bé Trang. Nó vẫn c̣n quyến luyến cha nó. C̣n tao … tao không biết.

      Trang thở hắt ra:

      -     Mày thực sự cần một người đàn ông đàng hoàng. Để tao giới thiệu Vỹ cho mày.

      Trang không biết là tôi yêu anh. Nó hăng hái nói thêm:

      -     Vỹ làm chung I.T. department với tao. Vợ người Tàu ngoại t́nh nên đă ly dị. Xứng đôi với mày, và đủ sức bảo bọc cơm áo cho mẹ con mày.

      Tôi hững hờ:

      -     Biết người ta có thích ḿnh không!

      -     Chưa gặp th́ làm sao biết. Cứ để đó cho tao.

      Tôi cười trừ:

      -     Thôi đừng chửi tao nữa. Ừ, bữa nào gặp th́ gặp.

 

      Vỹ đến apartment đón tôi với một bó hoa nhiều màu. Chúng tôi nói vài câu khách sáo chào hỏi trước khi Vỹ lịch sự dẫn tôi ra chiếc BMW để tới một tiệm seafood gần bờ biển. Tôi chỉ muốn làm vui ḷng Trúc chứ không có ư định ǵ nên cũng chẳng trang điểm, và ăn mặc rất thoải mái. Vỹ trái lại mặc sport coat, không mang tie nhưng áo shirt trắng tinh cử chỉ lịch sự như Tây chính hiệu làm nhiều lúc tôi phải tủm tỉm cười.

      Đúng lúc Vỹ chồm người qua bàn, ân cần hỏi tôi thích uống ǵ th́ anh được người waiter dẫn vào bàn kế bên. Tôi sững sờ nh́n anh, trong lúc anh cúi mặt ngó đi chỗ khác như thể là không thấy tôi nhưng cũng đủ cho tôi thấy nét mặt đau như bị roi quất ngày nào.

      Tôi gọi khẽ:

      -     Anh Phong!

      Nhưng anh làm như không nghe thấy, lặng lẽ đi ra phiá cửa, bỏ mặc người bồi bàn đứng ngơ ngác. Tôi muốn đứng lên chạy theo anh nhưng lúng túng v́ bất ngờ. Vỹ vẫn cắm cúi nh́n vào tấm thực đơn to lớn nên không thấy nét mặt hốt hoảng của tôi, chỉ khi nghe tôi gọi tên anh mới ngửng lên đưa mắt nh́n:

      -     Thục thấy người quen hả?

      Tôi thờ thẫn lắc đầu:

      -     Tưởng vậy, nhưng không phải.

      Đèn trong tiệm ăn tối mờ nên Vỹ không thấy nét mặt khác lạ của tôi, vẫn vồn vă đề nghị món ăn, và order bằng thứ tiếng Anh chuẩn như người bản xứ. Vỹ cười với tôi:

      -     Tôi phải cám ơn Trúc, đă giới thiệu cho tôi một người bạn thật là dễ thương.

      Tôi mỉm cười nói mấy câu khách sáo, yên lặng nghe Vỹ nói về ḿnh và chi trả lời những ǵ Vỹ hỏi chứ không hề chủ động trong câu chuyện. Vỹ nghĩ là tôi c̣n e dè v́ mới gặp nhau lần đầu nên không quan tâm, có biết đâu rằng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới anh, tới nét mặt đau đớn của anh mà thương anh đến xót xa. 

 

      Trên xe về nhà tôi yên lặng, có trả lời Vỹ th́ cũng chỉ là những câu nhát gừng. Ngay khi Vỹ mở cửa xe, tôi vội vă cám ơn, chào Vỹ và chạy ngay vào nhà, không đợi Vỹ dẫn tôi tới cửa theo phép lịch sự. Tôi gọi ngay cho anh nhưng điện thoại reo nhiều lần mà không ai bốc máy, không biết anh chưa về nhà hay thấy ID của tôi nên không trả lời. Tôi gọi nhiều lần nhưng không có kết quả, thẫn thờ ngồi vào bàn viết gửi email cho anh.

 

“Anh,

 

Em biết là đă làm anh buồn v́ đi chơi với một người bạn mới quen mà không cho anh biết. Anh ấy chỉ là bạn thôi và là đồng nghiệp của Trúc. Em chỉ yêu anh, một ḿnh anh. Anh tha lỗi cho em.

 

Hăy gọi cho em bất cứ lúc nào, dù là nửa đêm. Em thương nhớ anh vô cùng.

 

Hôn anh,

 

Em.”

 

      Anh không bao giờ gọi lại, cũng không trả lời email. Hôm sau và nhiều  hôm sau nữa tôi đến t́m anh, gơ cửa đến đau ngón tay nhưng vẫn không có người trả lời. Cũng không có tiếng dương cầm. Anh nằm trong pḥng ngủ vùi hay anh đă đi đâu đó để tránh mặt tôi. Anh dạy nhạc tại City College nhưng lúc này trường đóng cửa nghỉ hè, t́m anh ở đâu bây giờ? Cuối cùng tôi tới gặp người manager của khu apartment anh cư ngụ, nhờ ông ta mở khoá xem có chuyện ǵ xảy ra cho anh không, th́ mới được biết là anh đă trả pḥng, dọn đi nới khác và không để lại địa chỉ liên lạc. Tôi bật khóc trước đôi mắt ái ngại của người Mỹ già. Ông ta vỗ nhẹ vai tôi:

      -     It’s OK. Don’t be sad, lady.

 

***

 

      Đă hơn sáu tháng từ ngày anh bỏ tôi mà đi. Vỹ càng ngày càng yêu tôi, muốn làm lại cuộc đời với tôi, ngay khi giấy tờ ly dị với cô vợ người Tàu kết thúc. Tôi cũng đă chán ngấy cái mùi nồng nặc của Công mỗi lần Công ghé lại nên nói với Vỹ là anh có thể move-in với tôi bất cứ lúc nào. Tôi biết tôi vẫn cần một người đàn ông cho cái xác thịt yếu mềm, nhưng dù sống với ai tôi cũng không quên anh.

      Anh đă bỏ đi nhưng tôi biết là anh vẫn c̣n yêu tôi, tôi tin thế, và tôi cũng vậy, tôi vẫn yêu anh. Tâm hồn chúng tôi đă thuộc về nhau, dù có anh ở gần hay xa cách, chúng tôi vẫn thuộc về nhau, vẫn có nhau bên đời.

 

Giang Trân

June 20, 2010