Con Đường Nào Em Đi

 

 

Con Đường Nào Em Đi 1

Chương Một 3

Chương Hai 13

Chương Ba. 18

Chương Bốn. 29

Chương Năm.. 39

Chương Sáu. 46

Chương Bảy. 54

Chương Tám.. 60

Chương Kết 65


 


Chương Một

 

      Chưa bao giờ Vũ yêu đời như thế! Một tuần lễ nghỉ hè ở Bahamas, quà tặng của bố mẹ nhân ngày sinh nhật thứ 30, là những ngày thoải mái nhẹ nhàng. Vũ nằm dài trên cát ấm, vùng vẫy dưới nuớc biển trong xanh, quên hết những con số, những hàng chữ, những programs c̣n viết chưa xong. Hơn thế nữa đời thật vui khi Vũ t́nh cờ gặp gỡ Maria Lopez, cô gái Mexican với nước da nâu hồng, để rồi yêu nhau cuồng nhiệt, để rồi chia tay, không buồn phiền, không thắc mắc, và không ràng buộc hẹn ḥ gặp lại nhau thêm một lần. Mối t́nh ngắn ngủi như một kỷ niệm ngọt ngào mà lúc này nghĩ lại Vũ  vẫn c̣n thấy một chút luống tiếc.

Ngày trở về sở làm Vũ khoe với Joe những tấm h́nh rực rỡ và kể cho Joe nghe về  mối t́nh ngắn ngủi. Joe đấm nhẹ vào bụng Vũ:

      -     You son of a gun.

      Vũ cười ha hả:

      -     You bet.

      Joe cho Vũ biết là department cũng vừa có thêm một bông hoa lạ. Joe khen ‘con nhỏ Á Châu’ mới vào làm trông thật dễ thương, mấy thằng managers dê sồm la cà tới thăm hỏi, giúp đỡ đủ thứ chuyện lặt vặt. Vũ hỏi thế c̣n mày ra sao, có loay hoay ǵ không. Joe nhún vai làm như bất cần. Vũ cười thầm, ‘ông’ thừa biết, mày vớ vẩn con vợ dữ như cọp của mày nó cắt gân.

 

      Mỗi lần đi nghỉ hè, hay đi xa lo công chuyện cho hăng, trở về Vũ ngại nhất là phải đọc hết vài trăm cái email, xem cái nào cần trả lời ngay, cái nào có thể liệng bỏ vào ‘thùng rác’, và cái nào có thể tạm để đó rồi từ từ xem sao!  Khi Vũ c̣n đang nhăn nhó v́ số email quá nhiều th́  có tiếng gơ cửa:

      -     Excuse me.

Vũ nh́n lên:

      -     Oh hi, may I help you?

Cô gái mỉm cười và nói bằng tiếng Việt:

      -     Chào anh Vũ. Leanna mới vào làm. Ông Frank có dẫn Leanna đi giới thiệu với mọi người nhưng hôm đó anh Vũ đang đi nghỉ hè nên không gặp.

Vũ mỉm cười ngạc nhiên:

      -     Vâng tôi mới về. Joe có cho tôi biết là department của ḿnh có thêm nhân viên mới nhưng tôi không ngờ lại là người Việt. Cả cái toà nhà này chỉ có ḿnh tôi là Viêt-Nam, bây giờ có thêm Leanna. Welcome aboard, và mời cô ngồi.

      Leanna ngồi xuống chiếc ghế tựa cạnh bàn:

      -     Cám ơn anh Vũ. Frank cũng cho biết là Leanna sẽ làm  việc trong cùng một project với anh, và sẽ được anh dẫn dắt. Rất mong là anh sẽ cố gắng giúp đỡ Leanna v́ Leanna mới ra trường ít lâu, và c̣n rất bỡ ngỡ với công việc.

      Nhớ tới câu chuyện sáng nay với Joe, Vũ tủm tỉm cười:

      -     Leanna cứ yên chí. Mọi người đều rất vui ḷng giúp đỡ Leanna.

      -     Dạ. Leanna thấy ai cũng rất là friendly. Tuy nhiên Việt Nam với nhau th́ dễ ăn dễ nói hơn. Với lại, nghe ông Frank nói anh là ‘guru’ về Java, và khuyên Leanna là học hỏi được từ anh nhiều chừng nào tốt chừng nấy!

Vũ gật đầu nói đuà:

      -     Vâng tôi nghiện café nặng. Seriously, Frank là manager của chúng ḿnh. Nếu ông ta đă nói thế th́ nhất định là tôi sẽ phải nghe lời. Có điều bây giờ tôi bận quá. Mới đi xa về có vài chuyện cần phải giải quyết ngay. Thế này nhé, để tôi trả lời vài cái email khẩn này xong tôi sẽ tới Frank hỏi qua ư-kiến, và sẽ t́m gặp cô, tŕnh bày về project đang làm. OK?

      Leanna đứng lên:

      -     Dạ. Như vậy Leanna rất cám ơn. Leanna xin chào, để anh Vũ làm việc.

      Vũ cũng đứng lên:

      -     See you later.

      Vũ lại cắm đầu đọc email tiếp nhưng cũng không khỏi nhớ tới những điều Joe nói cho nghe sáng nay, và nghĩ thầm đúng là ‘nhỏ này’ dễ thương thật nhưng không biết là ‘she’ được tuyển chọn, mướn vào làm v́ kiến thức hay chỉ v́ h́nh dáng bên ngoài. Mong là ‘she’ thông minh và đủ kiến thức để học hỏi, nếu không th́ lại là gánh nặng cho ḿnh!

 

o0o

 

Leanna tiếp thụ nhanh chóng hơn là Vũ tưởng dù rằng cô chỉ tốt nghiệp về Information Technology chứ không phải Software Engineering như Vũ mong mỏi. Không những  thông minh và cần cù, Leanna c̣n rất là xông xáo, hỏi cho bằng được những điều chưa rơ ràng, đôi lúc Vũ thầm bực ḿnh, nhưng vẫn nhẹ nhàng giải thích cho Leanna. Được cái là bao giờ Leanna cũng tươi cười và vui vẻ cám ơn Vũ mỗi lần được Vũ hướng dẫn nên dù có mệt mỏi Vũ cũng rất vui. Không vui sao được khi mà tự ái của Vũ luôn luôn được mơn trớn như chiều nay ngồi trong pḥng họp, bàn về công việc mà hai người làm chung.

      -     Leanna thấy kiến thức của anh Vũ hơn Frank rất nhiều. Anh Vũ làm manager mới phải!

      Vũ bật cười:

      -     Về kỹ thuật có thể tôi trội hơn Frank chút xíu nhưng về truyền thông Frank hơn tôi xa. Thứ nhất Frank là Mỹ trắng, quen biết nhiều, nói năng rơ ràng, tŕnh bày đâu ra đó chứ không ấm ớ như tôi. Hơn thế nữa, Frank is a good manager, biết phân chia công việc, và biết nhận thức thành quả của nhân viên dưới quyền.

      -     Leanna cũng nhận thấy thế, nhưng Leanna cũng đồng ư với Joe là anh Vũ có thừa kinh nghiệm và tài năng làm manager nhưng … lười, không chịu moving-up, không thích deal với những công việc quản trị phức tạp, chỉ thích làm những việc kỹ thuật, một ḿnh một cơi, không ai đụng đến ḿnh. Đúng thế không?

      Vũ gật gù:

      -     Cũng gần đúng. Tính tôi không ưa phiền toái, lại hơi bướng nên không ngoi lên cao được.

Ngừng một lát Vũ mỉm cười nói thêm:

      -     Tôi có thằng bạn thân. Nó phê b́nh tôi là “bướng như mày th́ cũng không làm được cái ǵ ra hồn”. Có lẽ nó nói đúng.

      Leanna cũng mỉm cười:

      -     Anh vào làm hăng này bao lâu rồi?

      -     Hơn năm năm. Đây là hăng thứ hai sau khi tôi ra trường. Frank vào làm sau tôi ít lâu nhưng đă được promoted lên làm manager. Tôi vẫn chỉ là engineer.

Leanna ngắt lời:

      -     Super engineer!

      Vũ cười nhẹ:

      -     Cám ơn Leanna, nhưng thôi, đừng nói chuyện vớ vẩn nữa. Đây là bản thảo phúc tŕnh về software project chúng ḿnh vừa hoàn tất. Leanna mang về xem lại, nếu có ǵ cần sửa chửa cho tôi biết càng sớm càng tốt. Sẽ phải đưa cho Frank kư trước khi chuyển sang QA.

      -     QA?

      -     Quality Assurance. Tiểu ban trách nhiệm về testing, vạch lá t́m sâu!

      Leanna nh́n xững vào hàng chữ “Written by Vu Hoang and Leanna Tran”, chớp mắt cảm động:

      -     Cám ơn anh Vũ. Leanna đâu có đóng góp ǵ nhiều mà được anh coi là đồng tác giả của tập tài liệu này. Leanna chỉ làm anh bận rộn, chỉ dẫn cho Leanna từng chi tiết.

Vũ gạt đi:

      -     Cô cũng làm việc với project này hơn hai tháng rồi. Cô c̣n đang trong giai đoạn được huấn luyện, tuy nhiên dù không nhiều nhưng cô cũng đă đóng góp ư kiến khiến cho sản phẩn này thêm hoàn hảo. Don’t forget that we’re a team!

      -     Dạ. Cám ơn anh.

      -     Không cần khách sáo thế. À quên, thứ Sáu này Frank mời chúng ḿnh ăn trưa, mừng project đă hoàn tất, và mừng cô qua khỏi thời kỳ thử thách, trở thành nhân viên chính thức.

 

      Leanna dạ nhỏ, kín đáo đưa mắt nh́n Vũ trước khi dời pḥng hội, ôm chặt tập phúc tŕnh trước ngực, ḷng tràn ngập hân hoan. Khi bỏ Minnesota về San Jose t́m việc Leanna không ngờ là ḿnh may mắn lọt được vào công ty chuyên về software này, và nhất là được làm việc với một nhóm người hiểu biết, nhiều kinh nghiệm, hết ḷng nâng đỡ. Leanna nghiêng đầu, đưa mắt nh́n hàng chữ tên ḿnh trên b́a tập phúc tŕnh và mỉm cười. Thành quả như thế này là nhanh hơn ḿnh mong mỏi, Leanna nghĩ thầm, nhưng đây chỉ là bước đầu, mai mốt cần đi t́m việc nơi khác ḿnh đă có tài liệu chứng minh. Chị Thục nói đúng đó, xinh đẹp như em, cứ chịu khó mềm mỏng một chút th́ cửa nào qua cũng lọt. Chị Thục ơi, Thu-Loan tin chị rồi.

 

o0o

 

      Mới ăn được vài miếng th́ cell của Frank đă reo vang. Frank cằn nhằn, xin lỗi Vũ và Leanna, bước khỏi bàn ăn nghe điện thoại. Vũ nheo mắt nh́n Leanna:

      -     Leanna thấy chưa. Làm manager đâu có sướng. Nhiều lúc bị đánh thức dậy lúc nửa đêm, sáng vào làm việc mặt mũi nặng như ch́!

      Leanna chưa kịp trả lời Frank đă quay lại:

      -     Sorry! I got to go. Big boss wants me for an emergency meeting with a client.

      Nh́n Vũ Frank nói thêm:

      -     You pay the bill, and file expense report.

Vũ vẫy tay xua Frank:

      -     Go! And don’t worry. I’ll take care of it.

      Frank bước đi nhưng vẫn ngoái cổ lại cười:

      -     I know! You’re rich!

      Vũ vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm:

      -     Mấy chục dollars, giấy tờ lôi thôi. Forget it!

      Leanna bật cười:

      -     Anh Vũ lái xe Porsche hai chỗ ngồi, đi nghỉ hè tại Bahamas, ở town-house trong khu có người gác. Mọi người đều nói anh là ‘rich play boy’! Đúng không?

      Vũ cười mặt méo xẹo:

      -     Tất cả là do ông bà già tôi cung cấp. Làm sao mà mua nhà được ở vùng này nếu không có ông bà già cho tôi tiền down payment. C̣n xe cộ ở Mỹ th́ đâu thành vấn đề. Cứ có việc làm th́ muốn lái xe ǵ cũng có. Leanna mua cái BMW Z3 mà đi. Cả người lẫn xe đều … rất ‘cute’.

      Leanna đỏ mặt:

-     -     Dạ. Leanna đâu dám. Hiện giờ Leanna không có garage đậu xe, lái cái Honda cũ hơn mười năm mà c̣n không yên tâm v́ phải đậu xe ngoài đường.

      -     Leanna ở khu nào?

      -     North San Jose, anh.

      -     C̣n gia-đ́nh Leanna.

      -     Chắc là anh chưa biết. Gia đ́nh Leanna vẫn ở VN. Chỉ có ḿnh Leanna sang du-học bên này. Học xong Leanna bỏ Minnesota, xuống San Jose t́m việc. Hiện giờ Leanna vẫn c̣n ở tạm nhà người bà con xa.

      Vũ ngạc nhiên, dịu dàng nh́n Leanna:

      -     Leanna không muốn về VN với gia-đ́nh? T́nh trạng cư trú của Leanna ra sao?

      Leanna cúi đầu e dè:

      -     Leanna có thẻ xanh. Nói để anh rơ, gia-đ́nh Leanna có phương tiện nhưng Leanna cũng chỉ xin được phép xuất ngoại du học tự túc có hai năm. Sau khi học xong hai năm đầu đại học Leanna đă phải làm giấy kết hôn giả với một người quen để được tiếp tục ở lại v́ các thủ tục khác quá rắc rối. 

      Ngừng một lát, Leanna cười buồn:

      -     Chỉ là kết hôn giả, nhưng người ta cứ tưởng thật. Dù sao th́ Leanna cũng đă chính thức ly dị rồi. C̣n chuyện về VN luôn th́ Leanna không nghĩ tới. Chỉ có người muốn đi chứ ít có người muốn về.

      Vũ thở dài:

      -     Cũng không trách được. Chắc cũng c̣n phải ít lâu nữa VN mới cải tiến, và những sinh viên du-học trở về mới có chỗ làm xứng đáng, thích hợp với kiến thức và kinh nghiệm thu thập được ở ngoại quốc.

      -     Leanna cũng nghĩ thế, và Leanna rất vui được anh giúp đỡ và hướng dẫn.

      Hai người vẫn ngồi cạnh nhau từ lúc Frank đứng lên. Vũ vỗ nhẹ vai Leanna:

      -     Tôi rất vui v́ được Leanna vào làm chung. Nói thật, cả department ai cũng vui v́ có cô gái xinh xắn như Leanna làm bạn.

      Leanna nghiêng mái tóc dài, cười với Vũ:

      -     Ai cũng vui? Kể cả Maryanne?

      Vũ bật cười:

      -     Ồ, cái bà thư kư mập đó th́ nói làm ǵ! Frank c̣n bị bà ấy mắng. Được cái là cần ǵ là bà ấy cũng làm, sau khi cằn nhằn, giảng dạy một hồi. Mà thôi, em ăn đi chứ.

      Vũ chợt thấy ngượng v́ vô t́nh đổi cách xưng hô:

      -     Xin lỗi. Tôi không cố ư.

      Leanna nh́n Vũ đằm thắm:

      -     Tên VN của em trên giấy tờ là Thu-Loan. Anh Vũ gọi Thu-Loan bằng em cho thân. Ở đây người Việt chỉ có hai anh em chúng ḿnh.

      -     Cám ơn Thu-Loan. Tôi sinh tại Mỹ, nói tiếng Việt loạng quạng. Có ǵ sai em nhắc nhở tôi chứ đừng buồn.

      -     Thật không?

      -     Thật mà. Tôi coi Thu-Loan như mấy đứa em gái trong nhà.

      -     Vậy th́ anh Vũ đừng xưng tôi với Loan nữa, được không?

      Vũ bật cười, trong ḷng thấy thật vui:

      -     OK. Em ăn mau rồi c̣n về. Anh phải kiếm Frank hỏi xem ‘big boss’ muốn ǵ.

 

o0o

 

      Suốt buổi sáng Leanna thấy Vũ buồn bực nhưng không dám hỏi chuyện. Vào giờ lunch break Leanna mới rón rén vào văn pḥng Vũ:

      -     Anh không đi ăn trưa?

      Vũ quăng cây viết, ṿng hai tay đỡ gáy, ngả người trên ghế tựa:

      -     Chán quá, Frank nó làm anh ăn không ngon. Em ngồi xuống đi Loan.

      -     Dạ. Có chuyện ǵ hả anh?

      -     Frank yêu cầu anh đi thuyết tŕnh cho một khách hàng ở dưới Los!

      -     Ồ …

      -     Em biết không? Đây là việc cuả Sales Department chứ không phải là việc của Engineering bọn ḿnh. Anh trả lời là “I’m not going”! Susan ở bên Sales đi một ḿnh là đủ rồi.

      Vũ ngừng lại để thở một hơi thật dài:

      -     Frank nói là chúng ta cần close cái deal này nên Engineering phải giúp Sales, tới tận nơi thuyết tŕnh, và trả lời các câu hỏi kỹ thuật mà salesman không thể đảm trách nổi v́ hăng c̣n nhỏ, không có người nhiều kinh nghiệm. Chán quá. Anh không muốn làm việc của salesman,  và anh ghét LA!

      Leanna mỉm cười:

      -     Chuyện này th́ em biết rồi. Frank cũng mới nói cho em nghe, và nhờ em đi theo anh, giúp anh set-up equipment, và điều hành máy điện toán trong lúc anh đứng thuyết tŕnh.

      Vũ ngẩn người:

      -     Sao không thấy Frank nói với anh.

      -     Frank sợ anh hay nổi bướng nên … nhờ em nói với anh, và theo giúp anh. Anh để cho em đi với anh và Susan nhé.

      Vũ lắc đầu cười:

      -     Thằng Frank này khôn thật. Nếu có em ở đó th́ anh có nói nhăng nói cuội ǵ chúng nó cũng vẫn … mua software của chúng ḿnh!

      Leanna kêu lên e thẹn:

      -     Anh … Thế anh bằng ḷng nhé. Để em đi thông báo cho Frank.

      Vũ đưa cả hai tay lên trời, mỉm cười:

      -     What can I say!

      Leanna vui vẻ đứng lên:

      -     Vậy anh đi gặp bà Maryanne, yêu cầu bà ấy lo thủ tục, mua vé máy bay, và đặt pḥng cho chúng ḿnh. Em sợ bà ấy lắm!   

 

      Vũ nh́n những bước chân nhún nhảy của Leanna và chợt cảm thấy bồi hồi. Hơn ba tháng nay kể từ ngày Leanna gia nhập cái department này Vũ đă thay đổi nhiều. Vũ kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn, và lúc nào cũng tươi cười với mọi người, ít c̣n lạnh lùng đăm chiêu v́ những trục trặc trong công việc. Đôi khi Vũ c̣n sang ngồi la cà với Joe, nói chuyện trên trời dưới biển, ‘bao’ Joe đi ăn trưa để lấy cớ rủ cả Leanna đi theo. Joe nói là Vũ đang ‘falling in love, again’, và Vũ chỉ cười trừ.

      Đúng là Vũ đă ‘falling in love’ nhiều lần, nhưng những cuộc t́nh với những người con gái không cùng chủng tộc đó không bao giờ kéo dài v́ gần gũi nhau ít lâu là những dị biệt về đời sống trở nên rơ ràng khiến cho hai người không c̣n chịu đựng được nhau. Chia tay đôi khi có chút buồn phiền nhưng không bao giờ Vũ luống tiếc.

      Leanna khiến Vũ xúc động v́ những chăm sóc nhỏ nhặt nhưng tŕu mến. Lâu lâu Leanna mang cho Vũ một miếng bánh vào buổi sáng, hay một quả cam bóc sẵn vào buổi trưa cộng với vài câu thăm hỏi thân t́nh. Ánh mắt Leanna lúc nào cũng như gửi gấm tâm sự làm Vũ có cảm tưởng như thể là Leanna đă là một người thân của ḿnh dù rằng hai người chưa bao giờ nói yêu nhau.

      Vũ thấy ḿnh hạnh phúc, huưt sáo nho nhỏ đi t́m Maryanne. Ai cũng sợ bà thư kư già khó tính này v́ Maryanne đă làm việc cho hăng này hơn hai chục năm và với ai Maryanne cũng có có thể mắng mỏ như con cái trong nhà, trừ Vũ v́ Vũ là ‘star engineer’ được mọi người nể phục, và Vũ hay vui đùa với Maryanne, gọi Maryanne bằng ‘Mom’ và đ̣i Maryanne gả con gái cho ḿnh. Khi nghe Vũ yêu cầu lo thủ tục cho Vũ và Leanna đi LA, MaryAnne đă nở một nụ cười hiếm hoi, chỉ ngón tay vào ngực Vũ:

      -     You! Be a good boy!

      Vũ nhe răng cười:

      -     Yes, Mom.

 

o0o

 

      Susan đă có vẻ say. Buổi thuyết tŕnh thành công ngoài sự mong mỏi, khách hàng đồng ư trên nguyên tắc kư hợp đồng để xử dụng software package v́ Vũ trả lời lưu loát tất cả những câu hỏi về kỹ thuật, và Leanna dịu dàng, tươi mát làm mọi người trong pḥng hội thoải mái chứ không có cảm tưởng ngồi nghe quảng cáo rao hàng! Susan mời vài người khách đi với Vũ và Leanna tới một nhà hàng sang trọng để ăn mừng sự thành công quan trọng này. Mọi người, trừ Leanna, đều uống rượu mạnh, và Susan chủ động lần lượt kéo tất cả mọi người ra sàn nhảy với ḿnh. Leanna chỉ ngồi thu ḿnh trên ghế, lặng lẽ mỉm cười, cho đến khi ban nhạc chơi một bài slow Leanna mới theo Vũ ra sàn nhảy và để mặc Vũ d́u đi trong tiếng nhạc êm đềm. Leanna dựa đầu trên vai Vũ, ṿng tay bám nhẹ, mắt nhắm hờ, lâu lâu hé mở mỉm cười. Vũ phà hơi thở nóng vào vành tai Leanna, th́ thầm:

      -     Ở đây không có ai đẹp bằng em đêm nay. Anh không biết nói ǵ hơn để khen em!

      Leanna rướn người dựa sát vào Vũ,  vừa như nũng nịu vừa như mời gọi:

      -     Anh …

      Vũ siết chặt thân h́nh bé nhỏ của Leanna, hôn nhẹ lên mái tóc, và ước ao là thời gian ngừng trôi.

 

      Ra khỏi tiệm ăn Susan ngả nghiêng lên xe một người khách sau khi vẫy tay chào Vũ và Leanna:

      -     See you guys tomorrow morning at the lobby.

      Vũ lái xe đưa Leanna về khách sạn Hyatt ở Huntington Beach. Không khí ban đêm mát dịu khi hai người ra khỏi xe, đi cạnh nhau trên con đường nhỏ từ băi đậu xe về toà building nhiều tầng. Vũ quàng tay qua lưng Leanna, kéo nhẹ cho hai thân h́nh gần nhau hơn:

      -     Em muốn về khách sạn chưa, hay chúng ḿnh ra quán café ngoài băi biển ngồi chơi một lúc?

      Leanna dựa nhẹ đầu lên vai Vũ, nhoẻn miệng cười thật ngoan:

      -     Đâu cũng được. Em theo anh mà!

      Vũ hôn nhẹ lên má Leanna:

      -     Đi uống café. Anh chưa buồn ngủ, và anh cũng muốn nói chuyện với em.

      -     Dạ.

 

      Vũ chọn một bàn sát cửa kính, nh́n ra biển và gọi mua hai ly latte. Chưa muộn lắm nhưng băi biển đă không c̣n một bóng người.  Ngoài khơi trời tối đen, thấp thoáng vài ánh đèn của những con tàu cô đơn, không biết đang trên đường đi hay trở về! Vũ âu yếm nh́n Leanna:

      -     Anh không ngờ là hạnh phúc có thể đơn sơ như thế này, dù chỉ là những giây phút êm đềm ngồi với người ḿnh yêu thương.

      Leanna với tay qua bàn, nắm bàn tay Vũ:

      -     Cám ơn anh.

      -     Không, anh phải cám ơn em. Trước đây anh đă nhầm lẫn t́nh yêu với chinh phục, với hưởng thụ. Chưa bao giờ anh biết cư xử dịu dàng và thiết tha với người ḿnh yêu thương. Leanna!

      -     Dạ.

      -     Do you love me?

      -     Anh biết rồi mà. Em …

      Bàn tay Leanna run lên trong tay Vũ. Chị Thục ơi, có lẽ em đă tiến thêm được một bước nữa rồi. Vũ đẹp trai, hào phóng và có đủ phương tiện cho một người con gái ước mơ. Nhưng em chưa yên tâm chị ạ. Chỉ mong là Vũ thực sự yêu em như đôi mắt dại khờ nh́n em lúc này.

      Vũ âu yếm xiết nhẹ bàn tay Leanna:

      -     Anh chưa bao giờ yêu một cô gái Viêt-Nam nào, cho đến lúc này. Mẹ anh không mấy hài ḷng về những người bạn gái cũ của anh, lư do giản dị nhất là v́ họ là Tàu, là Phi, là Mỹ chứ không phải là VN. Bố anh không có ư-kiến, nhưng anh biết là bố cũng mong anh t́m được người yêu có chiều sâu, có tâm hồn tế nhị như em. Hôm nào em theo anh về San Diego gặp bố mẹ nhé?

      -     Dạ.

      -     Tay em run quá. Em lạnh hả?

      -     Không, anh.

      -     Chúng ḿnh về nhé?

      -     Dạ.

 

      Leanna theo Vũ đứng lên. Hai ly café latte vẫn c̣n nguyên vẹn trên bàn. Leanna nép người vào Vũ, bàn tay nằm yên trong tay Vũ, đi với nhau về khách sạn gần kề. Hai người không nói chuyện, chỉ lâu lâu nh́n nhau mỉm cười, cho đến khi Vũ đưa Leanna tới trước cửa pḥng. Leanna trao cho Vũ ch́a khoá, và bất th́nh ĺnh vít cổ Vũ xuống hôn đắm đuối. Vũ vừa hôn Leanna, vừa cố gắng mở cửa pḥng. Khi cửa pḥng đă mở rộng, ṿng tay Leanna vẫn không rời cổ Vũ, mái tóc che kín khuôn mặt dấu trên ngực Vũ, và trong hơi thở rộn ràng Vũ vẫn nghe thấy Leanna gọi tên Vũ thật là thiết tha.

 

o0o

 

      Dù hơi ngại ngùng nhưng rồi nghe Vũ thuyết phục măi Leanna cũng bằng ḷng dọn vào town-house ở chung với Vũ. Vũ thủ thỉ trong lúc Leanna mặt cúi gầm:

      -     Em biết là ở VN bây giờ người ta ‘góp gạo thổi cơm chung’ nhiều lắm rồi không? Với lại em ở măi nhà người quen không tiện.

      Leanna rúc đầu vào vai Vũ:

      -     Em chỉ sợ  bố mẹ anh biết được sẽ coi thường em, và có thể c̣n ngăn cản anh yêu em.

      Vũ cười to, bắt chước giọng bắc-kỳ của mẹ:

      -     Ối giời ơi, thế này là thế nào! Em đừng có lo. Quyết định là do anh. Bố mẹ anh đâu có quyền ngăn cản. Trước đây con em gái anh nó cũng đă ‘live-in’ với người yêu nó một thời gian rồi mới làm đám cưới. Chuyện đó bây giờ rất là b́nh thường, mặc dù không công khai. Riêng bố anh th́ rất là  liberal!

      Leanna xiêu ḷng, và Vũ đă gửi h́nh Leanna về cho bố mẹ, hẹn vào dịp Christmas năm nay sẽ đưa Leanna về giới thiệu với gia đ́nh. Hạnh phúc của hai người thật là êm đềm. Joe luôn mồm gọi Vũ là ‘son of a gun’, và Frank cũng thường nheo mắt cười với Vũ. Ngay cả Maryanne cũng cḥng ghẹo Vũ:

      -     So, you dumped my daughter?

 

      Vũ cũng email báo tin cho Nam, người bạn thân trước đây chung pḥng với Vũ ở trong trường Berkeley:

      -     Mày phải gặp con bồ tao. ‘She’ cũng người Việt như chúng ḿnh, và ‘she’ đẹp ơi là đẹp. Và mày biết không, trước đây ‘she’ cũng ở vùng Twin Cities như mày. Sẽ nói nhiều hơn khi gặp nhau ở hội nghị về Java ở San Francisco tuần tới.

      P.S. ‘She’ mới dạy tao viết tiếng Việt bỏ dấu đó. Ngon lành không?

      Tiễn đưa Vũ đi San Francisco Leanna bịn rịn:

      -     Em muốn đi với anh nhưng Frank không cho, nói em c̣n ít kinh nghiệm, chưa cần thiết tham dự mấy hội nghị đó.

      Vũ an ủi:

      -     Anh chỉ đi có ba ngày. San Francisco cũng gần xịt. Có chuyện ǵ em gọi cho anh là anh về liền. Anh không tiện can thiệp để em cùng đi v́ mọi người đều biết chúng ḿnh đang yêu nhau. Em ở nhà ngoan nghe!

      Khi Vũ đi rồi Leanna cảm thất trống vắng, có ǵ đó làm Leanna bứt rứt không yên nhưng Leanna không biết là điều ǵ.

o0o

 

      Nam sững sờ nh́n tấm h́nh. Vũ hất hàm:

      -     Đẹp không?

      Nam nuốt nước bọt một cách khó nhọc:

      -     Đẹp. Thu Loan bao giờ cũng đẹp, và bây giờ c̣n đẹp hơn xưa!

      Vũ ngạc nhiên:

      -     Mày biết tên VN của Leanna, vậy mày biết Leanna hả?

      -     Biết … Nhưng …

      -     Mày sao vậy?  Có ǵ định nói phải không?

Nam lại nuốt nước bọt một cách khó nhọc, nắm cánh tay Vũ kéo về Cafeteria của ṭa nhà hội nghị:

      -     Đi uống café rồi tao nói mày nghe, nhưng mày phải b́nh tĩnh nhé.

      Tự nhiên Vũ cũng thấy bứt rứt nhưng giọng nói vẫn vững vàng:

      -     Hừm! Được rồi, có ǵ cứ nói hết cho tao nghe. Không cần rào đón!

      Nam loay hoay măi với ly café làm Vũ sốt ruột, cuối cùng Nam thở dài:

      -     Khi mày kể chuyện t́nh của mày tao thật vui và mừng cho mày, nhưng khi nh́n h́nh tao nhận ra người quen, và có thể có vài điều mày chưa biết hết về cô ta …

      -     Điều ǵ nào?

      -     Cô ta đă có chồng và ly-dị, chứ không phải là con gái như mày tưởng.

      -     Trời, tưởng chuyện ǵ. Leanna đă cho tao biết, đó là cuộc hôn nhân giả để cô ta có thể ở lại Mỹ một cách hợp pháp.

      Nam lắc đầu:

      -     Không. Đó là cuộc hôn nhân thật 100 phần trăm. Chồng cô ta về VN cưới cô ta và mang qua Mỹ nuôi ăn học. Cô ta phụ bạc người chồng cũ ngay sau khi có thẻ xanh để cư trú hợp pháp và chính thức ly dị sau khi tốt nghiệp. Cô ta cũng đă từng sống chung với một giáo sư trẻ trước khi bỏ Minnesota về California.

      Mặt Vũ tái ngắt:

      -     Tao không tin. Cô ta con nhà khá giả, xin du học tự túc. Không có chuyện người nào đó về VN cưới cô ta.

      Nam nh́n bạn xót xa:

      -     Vũ, tin tao đi. Nhớ thời gian chúng ḿnh tốt nghiệp tại Berkeley không? Mày ra đi làm liền, c̣n tao về Minnesota vài năm sau đó vào University of Minnesota học tiếp lấy Master. Chính lúc đó Thu Loan cũng vào học trường này. Sinh viên VN nào cũng biết cô ta v́ cô ta thật đẹp. Chính cả tao cũng chú ư đến cô ta, nhưng biết là cô ta đă có chồng nên không bao giờ có ư định tán tỉnh. Tao nỡ ḷng nào mà nói xấu cô ta với mày.

      Gịong Vũ chua chát:

      -     Th́ cứ cho là mày nói đúng đi. Nhưng có chồng rồi ly-dị là chuyện b́nh thường ở nước Mỹ này. Ừ cứ cho là như thế đi. - Giọng Vũ run run – Cứ cho là như thế đi.

      Nam thở dài:

      -     Tao biết là mày rất yêu cô ấy. Nhưng chuyện không phải chỉ có thế. Sau này tao ra trường rồi nên không thể khẳng định, nhưng các sinh viên c̣n theo học lâu lâu có dịp gặp lại vẫn bàn tán về sự nhẫn tâm của cô ta đối với người chồng cũ đang bệnh hoạn, như thể là cô ta không có t́nh người.

      Vũ ôm đầu:

      -     Trời ơi. Không thể tin được. Leanna là người con gái dịu dàng và tế nhị. Mà mày nói cho tao nghe thế nào là ‘không có t́nh người’.

      Nam lại thở dài:

      -     Người chồng đó tên là Quân, và đáng tội nghiệp lắm. Anh ta chỉ là technician trong một xưởng tiện. Anh ta về VN cưới Thu-Loan do sự mối lái của người quen. Thu-Loan không bao giờ yêu anh ta, chỉ muốn xuất ngoại du-học trong lúc nhà Thu-Loan rất nghèo chứ không ‘có phương tiện’ như Thu-Loan nói với mày. Qua được Mỹ rồi Thu-Loan mới hiểu được hoàn cảnh của người chồng, không hào nhoáng như ngày Quân về VN, nên dần dần lơ là với chồng. Riêng chuyện Loan ngoại t́nh với một giáo sư trẻ th́ tao không rơ lắm. Tao được biết là khi Loan ly dị đă ép Quân bán nhà chia cho Loan một nửa tài sản, dù căn nhà là mồ hôi nước mắt của Quân làm ra. Mẹ Quân buồn rầu, bỏ về VN sống, c̣n Quân bây giờ thuê nhà trong một khu chung cư rẻ tiền, khi th́ đi làm khi th́ nằm nhà v́ bệnh tật ǵ đó, và cũng chẳng có ai trông nom. Tao nghe nói rằng anh ấy vẫn c̣n rất yêu Thu-Loan, và vẫn mong một ngày nào Thu-Loan nghĩ lại, quay về.

      Vũ ngơ ngác như c̣n đang trong cơn mê, mắt nh́n đâu đó nhưng có lẽ chẳng thấy ǵ. Nam nh́n bạn xót thương:

      -     Vũ! Thiên hạ đồn đăi nhiều khi cũng không đúng sự thật. Và nếu mày thật sự yêu Thu-Loan, và có tấm ḷng rộng lượng, th́ mày có thể quên quá khứ của Thu-Loan, và vẫn có thể sống với nhau lâu dài.

      Vũ nghiến răng:

      -     Tao có thể quên được những chuyện t́nh ái trong quá khứ, nhưng tao không chấp nhận sự dối trá, và nhất là sự nhẫn tâm không biết đến t́nh người. Mày biết địa chỉ của anh Quân không?

      Nam lắc đầu:

      -     Không. Tao chỉ biết là h́nh như anh ấy làm cho XYZ Company nhưng có thể nhờ bạn  quen biết t́m dùm địa chỉ của Quân. Mà mày định làm ǵ? Liên lạc với Quân đâu có ích lợi ǵ cho mày.

      Vũ nói thật rơ ràng:

      -     Tao sẽ đi t́m Quân, và nếu cần sẽ giúp đỡ Quân cho Quân bớt đau khổ.

      -     Mày đâu có lỗi ǵ trong chuyện này.

      -     Không, tao biết là tao không có lỗi. Nhưng tao cũng không thể nào đứng nh́n. Cám ơn mày. Khi về lại Minnesota ngày mai, nếu có tin tức ǵ của anh Quân mày nhớ gọi tao. Tao sẽ dàn xếp công việc và sẽ bay sang Minnesota một ngày rất gần.

 

o0o

 

      Trong căn pḥng khách im vắng giọng người đàn ông trầm buồn:

      -     Anh Vũ, từ lâu tôi đă câm nín, nhưng cảm tấm ḷng chân thật của anh tôi sẽ không dấu anh điều ǵ. Vâng, Thu-Loan đă từng là vợ tôi. Chúng tôi lấy nhau ở VN và tôi đă có những ngày thật hạnh phúc, nhưng tôi không giữ được hạnh phúc, không giữ được Loan cũng là do lỗi của tôi một phần. Tôi không thể mang lại cho Loan những mơ uớc mà Loan từng ôm ấp từ ngày chưa lấy tôi. Tôi chỉ là một người thợ b́nh thường, học vấn trung b́nh, đời sống không có ǵ sôi nổi. Đó không phải là những ǵ cho bất cứ người con gái đẹp nào ước mơ. Tôi có buồn v́ Loan bỏ tôi nhưng tôi không trách cô ấy. Hôn lễ của chúng tôi tại nhà thờ, và hôm đó tôi đă hứa với Thiên Chúa là tôi sẽ yêu thương và bảo bọc Loan suốt đời. Sau hai năm chúng tôi ly thân, h́nh như là Loan sống với một người khác hay bạn bè ǵ đó, nhưng điều đó không quan trọng, tôi vẫn cung cấp đủ tiền bạc để Loan theo học cho đến khi thành tài v́ tôi vẫn yêu Loan, và vẫn muốn giữ lời hứa với Thiên Chúa của ḿnh.

      Ngừng  vài giây cho nỗi buồn lắng đọng Quân nói tiếp:

      -     Ngày Loan ra truờng tôi không được mời nhưng tôi vẫn đến dự lễ, đứng xa xa nh́n Loan tươi cười bước lên sân khấu nhận bằng, giơ tay vẫy bạn bè. Tôi có thấy người đàn ông đó, h́nh như là một giáo sư, ôm hôn Loan, và tôi bỏ ra về. Vâng, tôi có tủi thân nhưng tôi vẫn mừng cho Loan.

            Anh Vũ, anh cho là tôi mù quáng phải không? Tôi không biết nữa, nhưng tôi sống rất thật với ḷng ḿnh. Thành phố nhỏ này cũng không giữ được Loan. Chúng tôi chính thức làm giấy tờ ly-dị và Loan muốn tôi bán căn nhà chia đôi tài sản để cho Loan có phương tiện đi lập nghiệp ở một nơi xa. Có lẽ đây là điều đau xót cho tôi v́ tôi không thuyết phục được Loan cho tôi giữ căn nhà để mẹ con tôi có chỗ ra vào. Cha tôi đă mất từ lâu, và tôi chỉ c̣n một mẹ già, và một người em c̣n ở VN. Loan không chịu nhận trả góp, muốn có ngay một số tiền để lo liệu công chuyện nên tôi đành phải bán căn nhà, dọn vào đây, c̣n mẹ tôi đă trở về VN sống với đứa em.

            Ngày ra đi Loan nói là đă cho tôi đời con gái, đă hy sinh một phần đời cho tôi nên không c̣n nợ nần ǵ nhau. Ước ǵ tôi cũng ṣng phẳng được như thế. Không anh ạ, tôi vẫn c̣n thương nhớ Loan, vẫn mong một ngày nào Loan quay về cho tôi lại được chăm sóc thương yêu Loan, tuy nhiên tôi biết đó chỉ là một ước mơ.

            Anh có hỏi tôi về bệnh tật, chẳng dấu ǵ anh, tôi bị bệnh tiểu đường, và tôi lo sợ ngày nào đó tôi có thể bị mù ḷa. Nếu ngày nào chuyện đó xảy ra, và Loan có trở về, dù chỉ là thăm viếng ngắn ngủi, th́ làm sao tôi có thể nh́n thấy mặt Loan, nói ǵ đến chăm sóc yêu thương người con gái tôi không bao giờ quên? Đó là điều tôi lo sợ và đau buồn.

            Anh nói muốn giúp tôi. Không được đâu anh Vũ ạ. Tôi không c̣n cần tiền, nhà cửa bây giờ đâu c̣n là vấn đề. Với lại tôi làm thế sao đành, có khác ǵ tôi bán t́nh yêu của ḿnh cho anh. Tuy nhiên tôi xin anh một điều, xin anh đừng phụ bạc Loan, xin anh chăm sóc và yêu thương Loan, đừng để Loan phải khổ sở bơ vơ trên đường đời. Tôi chẳng có ǵ cho Loan nữa. Anh lo cho Loan dùm tôi.

     

      Vũ nắm tay Quân, muốn rơi nước mắt v́ xúc động:

      -     Anh có một vật vô giá mà Loan không nh́n thấy. Đó là tấm ḷng. Tôi cũng không biết nói ǵ hơn, và lúc này tôi cũng chẳng biết ḿnh đang nghĩ ǵ về Loan, nhưng xin anh yên tâm, không bao giờ tôi làm điều ǵ để buồn ḷng người. Anh Nam bạn thân của tôi cũng ở gần đây. Tôi xin để số điện thoại lại, Nam rất hiểu t́nh cảnh của anh, nếu cần ǵ xin anh cứ gọi, nhất là khi đau yếu mà không có ai trông nom. Chào anh tôi về, và mong anh bảo trọng.

 

o0o

 

      “Anh yêu dấu,

      Từ hôm anh ở San Francisco trở về em đă có cảm tưởng là anh đối với em không c̣n như xưa. Anh vẫn dịu dàng nhưng xa cách và như có nỗi buồn. Nhiều lần em muốn hỏi anh nhưng em không dám. Em yêu anh và cũng kính trọng anh nên không muốn làm anh phiền ḷng.

 

      Thế nhưng hôm anh đi xa và không cho em đưa ra phi trường th́ em biết rằng có điều ǵ đó không được b́nh thường. Em ghen nên đă vào computer của anh để t́m xem anh đang toan tính chuyện ǵ, và bây giờ th́ em hiểu v́ em đă nh́n thấy email liên quan đến chuyến bay của anh.

      Em biết anh đi Minnesota, và em biết bây giờ th́ anh đă rơ em là ai, đă sống thế nào, với ai và đă làm ǵ tại cái thành phố buồn ở cái xứ vạn hồ lạnh lẽo đó.  Nếu anh không biết th́ cũng đến lúc em phải nói v́ em thật sự yêu anh, và dù anh tin hay không, em xin thề rằng anh là người đàn ông độc nhất em yêu trên cơi đời này.

      Em biết em là người đàn bà đầy tham vọng. Em bằng ḷng lấy Quân v́ em muốn ra khỏi cảnh nghèo nàn, muốn có cơ hội trau dồi kiến thức, muốn có một đời sống nhiều màu sắc, dù em không yêu Quân. Em đă cho Quân đời con gái để đạt được những ǵ em mong muốn, và em giă từ Quân v́ em cảm thấy không c̣n nợ nần. Em nghĩ là đă không yêu thương th́ không có lư do ǵ sống măi bên nhau.

      Em biết là em có chút nhan sắc nên em đă dùng nó cho những việc có lợi cho ḿnh. Scott, ông thầy dạy Physics, cũng chỉ là người đàn ông thoáng qua đời, không yêu đương, không thương nhớ khi cả hai người đă đạt được mục tiêu.

      Em vẫn nghĩ về t́nh yêu một cách rất đơn giản như là một sự đổi chác, cho đến khi em gặp anh. Em không chối căi là em đến với anh v́ anh có những cái mà em chưa thấy ở những người đàn ông em đă gặp. Anh có học thức, có nghề nghiệp và tài chánh vững vàng, được bố mẹ thương yêu, cưng chiều. Anh lại là ‘star employee’ tại nơi làm việc nên có thể giúp em thăng tiến trong nghề nghiệp. Em c̣n mong mỏi ǵ hơn!

      Mấy tháng sống với anh là những ngày hạnh phúc nhất đời, v́ càng ngày em càng hiểu anh, thấy ở anh tấm ḷng bao dung,  t́nh yêu chân thật và đằm thắm. Em đắm ch́m trong hạnh phúc, và em đă quên hết những ư-định ban đầu, dùng anh làm điểm tựa trên con đường em đi. Xin anh tha lỗi cho em v́ những toan tính tầm thường, v́ em ngu dốt, coi t́nh yêu như một phương tiện chứ không phải là cứu cánh của cuộc đời.

      Em xin nghỉ phép hai tuần. Lúc này em đang ở với chị Thục dưới Santa Anna. Em đang khóc v́ hối hận và nhất là v́ nhớ thương anh. Nếu anh tha thứ cho em th́ chỉ cần anh gọi em ở số cell mà anh đă biết, em sẽ về quỳ dưới chân anh, xin anh thương sót và để cho em yêu thương chăm sóc anh suốt đời. Nếu anh không gọi em sẽ không trở về, sẽ bỏ việc, và dù không biết đời em rồi sẽ ra sao. Tất cả đều vô nghĩa nếu không có anh.

      Anh Vũ ơi, em làm sao để cho anh tin em thêm một lần, làm sao cho em được anh tha thứ. Nhiều lúc em muốn chết đi khi nghĩ rằng em phải xa anh suốt đời, phải lià bỏ t́nh yêu thứ nhất em vừa t́m thấy. Anh ơi, Loan nói được ǵ nữa với anh bây giờ ngoài hai tiếng yêu anh!

 

      Thu-Loan, đứa con gái dại khờ.”

 

      Vũ nh́n xững vào màn ảnh. Lá thư gửi qua email như nhát dao đâm vào ngực. Ḷng Vũ tan nát nhưng Vũ làm ǵ bây giờ? Vũ đưa mắt nh́n cái điện thoại trên bàn. Tha thứ ư? Có ǵ bảo đảm rằng một ngày nào đó em gặp một ‘đại gia’ và em sẽ không bỏ anh để theo người sẽ mang lại cho em cuộc đời giầu sang hơn anh hàng ngàn lần? Anh yêu em nhưng anh có hoàn toàn quên được quá khứ hay là một ngày nào lại mang ra dằn vặt nhau mỗi khi giận hờn?

      Loan ơi, em có biết là Quân vẫn c̣n thương nhớ em và mong cho em có một đời sống yên lành. Anh đă hứa với Quân là không để cho em bơ vơ khổ sở trên đời. Anh yêu em nhưng anh phải làm ǵ bây giờ?

      Vũ gục đầu trên bàn. Bóng tối đă nhạt nhoà, Vũ vẫn không nhúc nhích. Tiếng kèn vọng từ TV vẫn mở ngoài pḥng khách, và h́nh như đó là tiếng saxophone của Kenny G. trong bài ‘Forever in love’ đầy ân t́nh.

 



 .

Chương Hai

 

      Đêm đă khuya lắm nhưng Vũ vẫn c̣n thao thức nghĩ tới Thu Loan. Những kỷ niệm êm đềm xuất hiện trong đầu như một cuốn phim quay chậm làm Vũ bồi hồi, xót xa. Vũ cố lắc đầu xua đuổi nhưng h́nh như càng cố gắng các h́nh ảnh lại càng thêm đậm đà, cuối cùng Vũ thở dài vùng dạy, ngồi vào bàn viết mở email của Loan đọc lại thêm một lần:

 

      “…Em xin nghỉ phép hai tuần. Lúc này em đang ở với chị Thục dưới Santa Anna. Em đang khóc v́ hối hận và nhất là v́ nhớ thương anh. Nếu anh tha thứ cho em th́ chỉ cần anh gọi em ở số cell mà anh đă biết, em sẽ về quỳ dưới chân anh, xin anh thương sót và để cho em yêu thương chăm sóc anh suốt đời. Nếu anh không gọi em sẽ không trở về, sẽ bỏ việc, và dù không biết đời em rồi sẽ ra sao. Tất cả đều vô nghĩa nếu không có anh…”

 

      Vũ biết ḿnh vẫn c̣n yêu thương người con gái ấy, nhưng Vũ cũng biết là ḿnh không thể nào quên được quá khứ đen tối của Loan để có thể sống với nhau một cách êm đềm. Vũ nghiến răng đánh máy thật nhanh mấy ḍng:

 

      “Anh viết thư này v́ anh không thể nào gọi em, dù anh rất muốn. Em biết tại sao rồi. Anh tưởng ḿnh là người rộng lượng, nhưng ḷng anh không đủ bao la để ôm trọn cả em lẫn quá khứ đục ngàu của em. Em tha lỗi cho anh, và mong em t́m được con đường em muốn đi, dù không có anh bên đời.

 

      Vũ, người một thời đă rất yêu em.

 

      P.S. C̣n ít nhiều vật dụng của em tại đây. Anh sẽ gửi tới địa chỉ của Thục. Em không cần trở về căn nhà này, và anh đă đổi số ‘pin’ tại cổng vào.”

 

      Vũ sợ ḿnh mền ḷng nên không muốn gặp Loan dù chỉ một lần để chia tay. Tuy nhiên, dù đă quyết định rứt khoát như thế, và đă hơn hai giờ sáng, nhưng Vũ vẫn ngồi gục đầu trên ghế sau khi ấn nút ‘send’ gửi lá thư cho Loan.

 

o0o

 

      Đă đến hơn một năm từ ngày chia tay với Loan mà Vũ vẫn c̣n thoảng buồn. Vũ ch́m vào suy tư nhiều hơn là theo đưổi những cuộc vui như xưa mà Vũ thường tự hào. Joe không biết chuyện, mọi người không biết, và Vũ không giải thích, để mặc mọi người hiểu nhầm là Thu-Loan đă bỏ Vũ, bỏ sở làm v́ đă t́m được một chân trời sáng lạn hơn. Mới đầu Joe c̣n hay trêu ghẹo Vũ, hỏi Vũ bồ đá có đau không, is ‘Dear John Letter’ so sad, nhưng chỉ thấy Vũ nhún vai im lặng nên rồi cũng chỉ biết nh́n Vũ lắc đầu.

 

      Lại sắp đến mùa hè. Frank hỏi Vũ:

      -     Any planned vacation?

      Vũ lắc đầu:

      -     None!

      Frank nh́n Vũ như không tin, kéo Vũ vào văn pḥng nói về một cuộc hội thảo của các software developers ở Anaheim dưới Nam Cali, và đề nghị Vũ tham dự như một thuyết tŕnh viên, nhân tiện lấy vacation về thăm nhà ở San Diego gần kề. Frank vỗ vai Vũ:

      -     ‘Dynamic Web Page Methodology’ is your best subject. Go there, and tell people!

      Vũ nghĩ thầm “Mày muốn ông đi thuyết tŕnh để quảng cáo cho company product th́ nói mẹ nó ra. Ở đó mà cho ông uống nuớc đường”, nhưng chỉ mỉm cuời:

      -     Fine. I’ll go.

 

      Tới gần ngày lên đường Maryanne tới t́m Vũ, hỏi Vũ muốn ở đâu trong thời gian tham dự hội nghị để bà ta lo. Đă khá lâu Vũ chưa trở lại vùng Los Angeles, từ buổi tối ngồi với Loan trong quán café nh́n ra biển, thủ thỉ truyện tṛ, và ban đêm cuồng nhiệt yêu đương trong khách sạn Hyatt tại Huntington Beach. Kỷ niệm ào đến như con sóng dạt dào, Vũ buột mồm:

      -     Hyatt at Huntington Beach.

      Marryanne kinh ngạc, nói bộ mày điên hay sao, nơi đó vừa xa Anaheim, vừa đắt tiền. Vũ trả lời trong lúc mắt nh́n về một nới nào rất xa xôi:

      -     That’s my place!

      -     What?

      Vũ không trả lời, và mắt vẫn không nh́n Maryanne. Maryanne càu nhàu trong miệng, nh́n Vũ thở dài,  lắc đầu đi về chỗ ngồi. Mắt Vũ như mờ đi v́ nhớ thương:

      -     Giờ này Loan ở đâu? Em có bao giờ nghĩ tới anh không?

 

o0o

 

      Vài tiếng vỗ tay rời rạc sau khi Vũ chấm rứt bài thuyết tŕnh, và cúi chào thính giả, chậm chạp bước ra hành lang thính đường, t́m lối ra băi đậu xe để về khách sạn. Có tiếng bước chân chạy theo Vũ, và tiếng gọi:

      -     Ông Vũ!

      Vũ quay lại, đứng chờ người đàn bà đang vẫy gọi ḿnh, nghĩ thầm chắc đây là một developer người Việt tham dự hội nghị, nghe ḿnh thuyết tŕnh và có lẽ có điều muốn hỏi thêm. Vũ gật đầu chào người đàn bà cỡ tuổi Vũ:

      -     Chào bà. Bà cần hỏi ǵ ạ?

      Người đàn bà lắc đầu:

      -     Ông … Anh Vũ, tôi định gặp anh mấy lần, bây giờ mới có dịp. Tên tôi là Thục.

      Vũ ngơ ngác:

      -     Thục?

      -     Vâng, Thục. Chị họ của Thu-Loan.

      Vũ giật ḿnh khi nghe thấy tên Loan:

      -     Ồ. Tôi  chỉ nghe tên mà hôm nay mới gặp – và rồi cố gắng lắm nhưng Vũ cũng không dằn ḷng được nên hỏi thêm – Loan … Thu-Loan dạo này ra sao?

      Người đàn bà có chút bối rối:

      -     Anh Vũ, chúng ḿnh t́m chỗ nào ngồi nói chuyện một lúc có được không. Anh cứ gọi tôi là ‘chị Thục’ cho thân mật.

      -     Vâng, chúng ḿnh qua quán café Starbuck bên kia đường, được không chị Thục?

      Thục gật đầu mỉm cười:

      -     Loan nói anh uống mấy ly café một ngày!

      Vũ cười buồn:

      -     Cô ấy vẫn c̣n nhớ như vậy sao?

      Thục mỉm cười:

      -     Nhiều hơn thế nữa anh Vũ ạ. Loan nói anh không ăn thịt mỡ, thích hamburger nhưng không ăn cheese. Đúng thế không?

      -     Sao mà chị biết cả những điều này?

      -     Tại v́ bữa nào ngồi ăn chung Loan cũng nhắc với tôi là anh Vũ thích cái này, không thích cái kia. Nghe riết rồi tôi cũng nhớ.

      Vũ thở dài:

      -     Chúng tôi sống với nhau mấy tháng, biết từng ư thích nhỏ nhặt của nhau, không ngờ chia tay rồi mà Loan vẫn nhớ!

      Tiếng Thục thoáng buồn:

      -     Số phận! Đúng là số phận cay đắng. Tội nghiệp anh, và cũng tội nghiệp em tôi.

 

      Buổi chiều nên quán vắng. Vũ và Thục chọn một bàn trong góc sau khi đă order hai ly café latte. Vũ lại cười buồn:

      -     Lần đầu tôi và Loan đi uống café với nhau ở vùng dưới này chúng tôi cũng order hai ly latte. Nhưng …

      Thục cười tiếp lời:

      -     Nhưng không ai uống chứ ǵ. Loan cũng kể cho tôi nghe buổi tối đáng nhớ ấy.

      Ḷng Vũ chùng xuống:

      -     Hay là chị cho tôi về nhà gập Loan đi!

      Thục lắc đầu, mặt thật buồn:

      -     Loan không có nhà, cô ấy không ở với tôi nữa.

      Vũ thở dài:

      -     Đáng nhẽ tôi phải biết vậy. Loan là người năng động, có lẽ cô ấy không ở một chỗ nào lâu.

      Thục ngập ngừng:

      -     Loan chỉ muốn măi măi sống với anh, nhưng không được. Thôi để tôi kể cho anh nghe những ngày sau khi Loan bỏ San Jose, xuống ở tạm với gia-đ́nh tôi. Lúc đó Loan buồn lắm, khóc dấm dứt cả ngày, và khi được thư anh chấm rứt cuộc t́nh của hai người th́ Loan hầu như ngẩn ngơ, depressed đến độ tôi phải đưa đi bác sĩ tâm thần. Có lẽ Loan không bao giờ khỏi bệnh, hoặc là chỉ khỏi tạm thời, rồi lại rơi vào nỗi buồn triền miên. Có những lúc Loan ngồi lặng hàng giờ, hoặc cắm cúi viết, vừa viết vừa khóc, xong lại xé đi. Tôi không biết Loan viết ǵ nhưng tôi đoán là Loan định viết cho anh, hoặc viết nhật kư để bầy tỏ tâm t́nh.

      Vũ gật đầu:

      -     Có một dạo tôi cũng không khá ǵ hơn.

      -     Chị em tôi thân nhau lắm. Loan chẳng dấu diếm tôi điều ǵ. Loan không bao giờ oán trách hay nói xấu về những những người đàn ông qua đời ḿnh, nhưng chỉ với anh Loan mới bày tỏ ḷng tiếc nuối và yêu thương! Có nhiều lần Loan đi vắng vài ngày, tôi hỏi Loan đi đâu, Loan chỉ cúi đầu, nói là đi lên miền Bắc kiếm việc, nhưng tôi biết Loan chỉ lên đó, đi qua nơi anh và Loan đă sống chung cho thỏa ḷng nhớ thương. Mỗi lần trở về Loan lại buồn hơn, cho đến lần cuối cùng, cách đây độ một năm …

      Thục ngừng nói, nét buồn rơ rệt. Vũ cũng im lặng. Cuối cùng Thục thở dài:

      -     Loan gặp tai nạn trên đường trở về gần tới Santa Ana!

      Vũ giật ḿnh:

      -     Trời! Loan có sao không?

      Thục buồn bă gật đầu:

      -     Loan bị thương nặng ở đầu. Kính xe vỡ vụn văng vào mặt làm rách nát nhiều chỗ.

      Vũ nghe đau nhói:

      -     Khổ quá! Sao chị không cho tôi biết tin!

      Thục thở dài:

      -     Xe cấp cứu đưa Loan vào nhà thương, Loan hôn mê mất mấy ngày mới tỉnh lại. Tôi có nghĩ tới anh, tính nhờ anh xuống trông nom Loan dùm v́ tôi cũng bận nhiều việc ở nhà và trong sở, không thể nghỉ lâu, nhưng Loan thều thào năn nỉ tôi, không muốn anh thấy Loan trong t́nh t́nh trạng thê thảm đó. Loan yếu dần, mê sảng gọi tên anh, nhưng mỗi lần tỉnh dậy lại khóc, không cho tôi gọi anh xuống. Cuối cùng tôi đành cầu cứu anh Quân, nhờ anh ấy sang trông nom Loan dùm. Anh nhớ Quân chứ?

      Vũ nặng nề gật đầu. Giọng Thục bùi ngùi:

      -     Anh Quân sang ngay, nhưng lúc đó Loan đă yếu lắm. Thấy Quân, Loan chỉ ngoảnh mặt đi nh́n về hướng khác, nước mắt ứa ra, không biết là v́ xúc động hay ăn năn. Quân ngồi đầu giường ôm Loan khóc nức nở. Loan yếu dần, nhưng c̣n cố gắng gọi “Anh …”. Tôi và Quân đều cúi xuống thật gần để nghe lời trăn trối, và tôi tưởng là Loan muốn nói với Quân một điều ǵ đó, nhưng không, Loan gọi thêm được hai tiếng “Anh Vũ …” rồi không bao giờ tỉnh lại nữa!

      Vũ nghe tim ḿnh đau nhói, ôm đầu:

      -     Trời ơi! Loan chết thật rồi ư? Chị Thục, tôi thật là có lỗi với Loan.

      Thục cúi đầu như ngăn ḍng nước mắt:

      -     Tội nghiệp anh Quân lắm, ngồi ôm xác Loan khóc cho đến lúc người ta đến đưa đi. Quân ở lại bỏ tiền ra lo cho Loan mồ yên mả đẹp rồi mới trở về Minesota. Anh ấy nhờ tôi lập mộ bia, và xin tôi cho ghi lên mộ bia ḍng chữ  “Bà Đinh Hoàng-Quân, Nhũ Danh Trần Như-Loan”. Tôi chưa thấy ai chí t́nh như anh ấy.

      Vũ nghe ḷng thật xót xa:

      -     Vâng trên đời này không có ai yêu Loan hơn anh ấy, dù Loan đă phụ bạc, đă bỏ đi xa. Tấm ḷng của Quân thật là cao quí.  So với anh ấy tôi chẳng ra ǵ.

      Thục thở dài:

      -     Chúng ḿnh đều biết anh Quân là người thật tốt. Thế nhưng Loan chỉ yêu một ḿnh anh trên đời này. Đúng là số kiếp!

      Nước mắt Vũ lại như muốn ứa ra:

      -     Phần mộ của Loan ở chỗ nào? Chị đưa tôi tới được không?

      Thục gật đầu:

      -     Ở Westminster Cemetery. Anh lái xe theo tôi.

 

o0o

 

      Vũ ngồi bất động nh́n bó hoa hồng, mua tại tiệm hoa góc đường gần cổng nghĩa trang, đưọc đặt ngay ngắn trên mộ phần. Thục đă ra về, để cho Vũ những phút riêng tư với Thu Loan giờ đây đă nằm yên trong ḷng đất, mang theo một mối t́nh u buồn. Nước mắt Vũ đă khô nhưng ḷng Vũ vẫn c̣n xót xa. Vũ th́ thầm:

      -     Em có lỗi với Quân  nhưng em xem ḱa: “Bà Đinh Hoàng Quân”!  Quân đă tha thứ cho em rồi. Anh mới là người có lỗi với em! Anh yêu em mà không yêu hết ḷng như em đă yêu anh. V́ anh mà em bơ vơ, v́ anh mà em chết thảm. Anh cũng có lỗi với Quân. Anh hứa trông nom bảo bọc em suốt đời mà anh không giữ được lời. Em tha lỗi cho anh nghe Loan!

 

      Nắng chiều đă nhạt nhưng Vũ vẫn ngồi yên. Chỉ khi những ḍng chữ trên mộ bia đă trở nên lờ mờ Vũ mới đứng lên trở về khách sạn. Vũ bỏ bữa cơm tối leo lên giuờng muốn ngủ cho quên nỗi buồn nhưng không thể nào chợp mắt. Những h́nh ảnh quá khứ chập chờn như thể là Loan đang đứng đó, đang mỉm cười, âu yếm đợi chờ ṿng tay Vũ.

      -     Anh Vũ ơi, bàn ủi anh để chỗ nào?

      -     Oh boy! Anh không có bàn ủi. Anh không giặt quần áo ở nhà.

      -     Quần áo em để trong suitcase nát hết trơn rồi!

      -     Mai anh đi mua bàn ủi cho Loan.

      -     Em treo quần áo ở closet phía bên trái nhé? Em mang hết quần áo anh sang bên phải.

      -     Ừ, đâu cũng được.

      -     Hi hi, sợ phiền chưa?

      -     Anh muốn em dọn vào ở chung với anh mà.

      Vũ lại gần, ṿng tay ôm Loan từ sau lưng:

      -     Có em là vui rồi. Em cần anh giúp một tay sắp xếp không?.

      Loan ngửa mặt nh́n Vũ, tay vẫn cầm mớ quần áo, mỉm cười:

      Không. Từ nay em sẽ giặt quần áo cho anh, ủi đồ cho anh, nấu cơm cho anh ăn nữa. Anh bằng ḷng không?

      Vũ hôn nhẹ lên gáy Loan:

      -     Anh c̣n mong ǵ hơn!

      -     Nhưng …

      -     Nhưng sao?

      -     Anh phải yêu em suốt đời.

      -     Em biết rồi mà!

      Vũ xiết chặt ṿng tay hơn. Loan xoay người lại ṿng tay ôm cổ Vũ:

      -     Anh …

      -     Ǵ nữa nào?

      -     Nếu em có lỗi anh đừng buồn và hắt hủi em nhé!

      Vũ cười:

      -     Không. Nhưng anh sẽ bắt em nằm xuống cho anh đánh đ̣n.

      -     Ứ ừ!

      -     Sợ hả? Vậy th́ phải ngoan, nghe chưa?

      Loan rúc đầu vào ngực Vũ:

      -     Em chẳng đă nghe anh, và theo anh về đây thôi!

      -     Cám ơn em.

      -     Thôi, bỏ em ra cho em đi tắm. Cũng muộn rồi.

 

      Vũ trở ra pḥng làm việc ngồi trước computer đọc những tin tức cuối cùng trong ngày. Khi t́m đến chỗ Vũ ngồi, Loan đă thay quần áo, mặc bộ đồ ngủ mầu hồng nhạt. Cổ áo rộng trễ xuống lộ nửa khuôn ngực trắng hồng và đầy đặn. Vũ nh́n Loan sững sờ. Nhắm hờ đôi mắt ướt mềm, Loan ṿng tay ôm cổ Vũ:

      -     Anh, muộn rồi …

Vũ bế bổng Loan lên, đi về phía pḥng ngủ, vừa đi vừa hôn lên môi Loan vừa th́ thầm:

      -     Anh yêu em!

 

      Nuớc mắt Vũ lại ứa ra. Hơn hai năm rồi mà những h́nh ảnh buổi tối đầu tiên Loan dọn vào ở chung với Vũ  vẫn như mới vừa xảy ra hôm qua. Vũ trăn trở nhủ thầm:

      -     Làm sao anh quên, Loan ơi.

 

      Có tiếng điện thoại reo. Vũ uể oải nhấc máy:

      -     Hello.

      -    

      -     Con nghe đây mẹ.

      -    

      -     Dạ, mai con về.

      -    

      -     Vâng, mẹ cũng ngủ ngon.

 

      Vũ làm sao ngủ ngon như mẹ chúc. Vũ trở dạy mặc quần áo xuống lầu t́m vào bar rượu, order một ly Scott on the rock. Buổi tối giữa tuần, bar vắng vẻ, tiếng nhạc nhẹ nghe như từ một nơi nào rất xa xôi. Vũ ngồi ngất ngưởng trên ghế cao, cúi đầu trầm tư, và cứ như thế cho đến khuya lắm, gần tới giờ bar đóng cửa Vũ mới trở về pḥng, gieo ḿnh xuống giường, say mềm và ngủ một giấc đầy mộng mị, có Thu-Loan thấp thoáng bóng h́nh!

 


Chương Ba

 

      Những con đường ở ngoại ô Sài-G̣n vừa nhỏ, vừa gồ ghề, và đầy người đi bộ. Vũ lái xe chầm chậm v́ vừa mới học lái xe hai bánh, chưa thuộc đường, và lâu lâu phải ngước nh́n số nhà.  “327, 329 … như vậy chắc c̣n xa”. Vũ rồ ga, chiếc Honda đời mới vọt lên, nhưng cùng lúc ấy xe cán phải cục gạch ai đó vứt giữa đường. Chiếc xe nẩy lên, đảo mạnh, hất Vũ té lăn.

      Vũ choáng váng nhưng c̣n tỉnh táo, khó nhọc ngồi dạy. Vài đứa trẻ hiếu kỳ đứng nh́n, và vài người lái xe lách qua, đi thẳng với con mắt dửng dưng. Khủy tay và đầu gối Vũ bị trầy, máu thấm đỏ tay áo chemise trắng. Vũ muốn đứng lên nhưng cảm thấy đau nên đành ngồi bệt xuống đường, cúi đầu xoa nhẹ đầu gối. Xe cộ vẫn chạy qua một cách vội vă, nhưng cánh cửa sắt của căn nhà đối diện hé mở. Một cặp trai gái tới gần, xô những đứa trẻ vây quanh Vũ ra xa. Người con trai hỏi Vũ:

      -     Anh có sao không?

      Vũ nặng nề lắc đầu, mím môi định đứng dạy một lần nữa. Người con trai vội vă đưa tay đỡ anh. Vũ đứng bằng một chân, cố gắng mỉm cười:

      -     Cám ơn anh.

      Cô gái nh́n vết máu và chiếc tay áo rách tỏ vẻ ái ngại:

      -     Anh bị thương rồi. Hảy tạm vào nghỉ trong sân nhà tôi rồi tính sau.

      Vũ lại cố gắng mỉm cười:

      -     Vâng, cám ơn anh chị. Anh chị cho tạm trú một lát, để tôi gọi người nhà tới đón về.

      Người con trai dựng chiếc xe c̣n nằm trên đường, dắt vào sân nhà trong lúc Vũ khập khễnh bước theo từng bước nhỏ. Người con gái đi cạnh anh, lâu lâu lại đưa tay như muốn đỡ mỗi khi thấy Vũ lảo đảo. Vũ thở phào khi ngồi xuống chiếc ghế tựa cạnh chiếc bàn kê ngoài sân. Anh ngước nh́n hai người. Họ c̣n rất trẻ và Vũ đoán có lẽ họ là vợ chồng:

      -     Cám ơn anh chị đă giúp tôi. Tôi tên là Vũ.

      Người con trai cười nhẹ:

      -     Đâu có đáng ǵ, anh đừng để tâm. Tôi là Kha, c̣n đây là  nhà của gia-đ́nh Thủy, bạn tôi.

      -     Ồ. Tôi cứ tưởng …

      Vũ bỏ dở câu nói, nhưng h́nh như Thủy cũng hiểu. Cô nheo mắt cười:

      -     Cũng là đúng lúc thôi anh. Anh Kha tới thăm Thủy, vừa định ra về th́ thấy anh té xe. Tay anh chảy máu nhiều, để Thủy giúp anh.

      Thủy chạy vào nhà, trở ra với một chiếc khăn ướt, một số band-aids, và một ly nước lạnh:

      -     Anh lau mặt và uống tạm cho đỡ mệt.

      Vũ mừng rở:

      -     Phiền cô quá, nhưng xin cô.

      Vũ cầm ly nước uống một hơi gần cạn, và lấy chiếc khăn ướt đắp lên mặt. Trời Sài-G̣n nóng như thiêu, chiếc khăn mát lạnh làm Vũ tỉnh táo, và anh giữ chiếc khăn thoảng mùi thơm con gái trên mặt một lúc rồi mới từ từ cuộn lại để trên bàn:

      -     Tôi cảm thấy đỡ lắm rồi. Cảm ơn anh Kha và cô Thủy nhé.

      Thủy nhắc:

      -     Anh Vũ kéo tay áo lên để Thủy băng đỡ mấy chỗ chảy máu.

      Nghe Thủy nhắc Vũ chợt thấy khủy tay đau rát. Anh kéo tay áo, miệng cười, nhưng mặt nhăn v́ đau:

      -     Tôi không may té xe, nhưng lại rất may gặp được những người tử tế như anh Kha và cô Thủy.

      Thủy chỉ im lặng mỉm cười, nhẹ nhàng dán những miếng band-aids lên vết thương hăy c̣n rỉ máu. Kha an ủi Vũ:

      -     Cũng may anh chỉ bị thương nhẹ. Nghỉ một chút là có thể ra về được, và may hơn nữa là chiếc xe mới cáu cạnh của anh không việc ǵ.

      Vũ cười lắc đầu:

      -     Đáng lẽ tôi không nên chạy xe ở Sài-G̣n, v́ tôi cũng chỉ mới học lái xe gắn máy đây thôi.

      Kha ngạc nhiên:

      -     Mới học lái xe …

      Vũ gật đầu:

      -     Chẳng nói dấu ǵ anh. Tôi sinh ra và lớn lên ở Mỹ. Bên đó ít người đi xe gắn máy lắm v́ có mùa lạnh. Về tới Sài-G̣n thấy loại xe này tiện lợi quá, và tôi cũng thấy thích thú, nên mua một chiếc để đi loanh quanh cho tiện. Ngày xưa, khi tôi c̣n ở vào tuổi đôi mươi, mẹ tôi cấm tôi lái xe gắn máy v́ sợ nguy hiểm. Nếu mẹ tôi biết là tôi chạy xe ở Sài-G̣n, và mới bị tại nạn, chắc là mẹ tôi sợ hăi và buồn lắm.

      Thủy đă băng xong vết thương cho Vũ, cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện:

      -     Anh Vũ về Việt-Nam thăm nhà?

      Vũ lắc đầu:

      -     Không. Tôi được Global-Flextronics gửi sang Việt-Nam làm việc ít lâu. Tôi không có gia-đ́nh và bạn bè tại đây. Ba mẹ tôi qua Mỹ định cư từ năm 1975, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe bố mẹ nói về những ngày tháng cũ, về ngôi nhà hạnh phúc tại Sài-G̣n nên tôi ṭ ṃ, hôm nay nhân dịp rảnh rỗi, nên lấy xe, định đi t́m căn nhà xưa của bố mẹ xem nó ra sao. Nào ngờ …

      Vũ ngập ngừng trước khi nói tiếp:

      -     Như đă nói với anh Kha và cô Thủy, tôi thật sự không có bạn và người thân tại Việt-Nam, hôm nay t́nh cờ được gặp gỡ, và được anh và cô giúp đỡ, tôi thấy thật cảm khích nên lại có một chút tin tưởng vào t́nh người. Nếu anh Kha và cô Thủy không chê, xin cho tôi được làm bạn.

      Kha bật cười:

      -     Anh sinh ra và lớn lên ở Mỹ mà anh nói tiếng Việt chẳng khác ǵ chúng tôi, và cũng khách sáo như người Việt chính gốc vậy.

      Vũ cũng bật cười:

      -     Tôi c̣n biết xem phim chưởng, và đọc truyện kiếm hiệp nữa cơ. Khi tôi c̣n nhỏ, v́ sinh kế, hàng ngày mẹ tôi phải gửi tôi cho một bà cụ người Việt trông nom. Bà cụ chỉ biết nói tiếng Việt, xem phim bộ cả ngày, nên tôi lớn lên trong một môi trường rất là Việt-Nam. Khi bắt đầu đi học, cuối tuần bố tôi bắt tôi tới trường Việt ngữ, và tôi biết đọc truyện kiếm hiệp rất sớm.

      Thủy thích thú mỉm cười:

      -     Thế anh Vũ có nghe nhạc Việt, và … đọc thơ tiếng Việt không?

      Vũ cuời nhẹ lắc đầu:

      -     Nhạc Việt th́ thỉnh thoảng tôi có nghe ké với bố mẹ. C̣n thơ văn th́ chỉ biết sơ sài.

      Kha gật gù:

      -     Như thế cũng là đặc biệt lắm rồi. Tôi đă gặp vài người Việt sinh ra và lớn nên ở nước ngoài. Họ hầu không biết ǵ về Việt-Nam, và có nói tiếng Việt th́ cũng như là ba Tàu nói tiếng Việt mà thôi.

      Thủy cười với Kha:

      -     Nhưng em thấy họ cao lớn, trắng trẻo và … dễ thương hơn mấy ‘ông’ con trai  ở xứ này!

      Kha nheo mắt cười với Thủy:

      -     Như vậy em không … thích anh hả.

      Thủy đỏ mặt:

      -     Ai nói là em thích anh hồi nào?

      Kha chỉ mỉm cười. Vũ khen:

      -     Lớp trẻ Việt-Nam bây giờ cũng đâu thua kém ǵ những người ngoại quốc cùng trang lứa. Anh Kha và cô Thủy c̣n đi học cả, phải không?

      Thủy gật đầu:

      -     Dạ. Anh Kha đang học năm cuối đại học, c̣n Thủy mới vào trường.

      Kha tiếp lời:

      -     Thủy học về thương mại, c̣n Kha học về kỹ thuật thông tin?

Vũ hỏi:

      -     Information Technology?

      -     Dạ.

      -     Như vậy là cùng một lănh vực với tôi.

      -     Ồ, như vậy th́ may quá được biết anh. Anh chắc đă có nhiều kinh nghiệm, anh giúp Kha học hỏi thêm nhé.

      Thủy chen vào:

      -     Em nữa chứ. Thương mại cũng cần thông tin vậy.

      Vũ cười nhẹ:

      -     Thế nào chúng ḿnh cũng gặp lại nhau, nói chuyện nhiều về vấn đề này. Bây giờ tôi xin phép, phải về.

      Vũ gượng đứng dậy nhưng đầu gối đau nhói nên lại ngồi xuống ghế. Kha lo lắng:

      -     Hay để Kha gọi taxi cho anh về. Kha chạy xe của anh theo sau.

      Vũ lắc đầu, móc điện thoại cầm tay:

      -     Tôi phiền anh Kha thế là đủ rồi. – Anh bấm số - Allo, anh Tám hả. Anh mang xe tới đón tôi tại …

      Vũ trao điện thoại cho Thủy:

      -     Cô Thủy làm ơn chỉ đường cho anh Tám lái xe tới đây dùm tôi.

      Thủy gật đầu, cầm máy chạy vào trong nhà, tránh tiếng động từ ngoài đường để nói chuyện điện thoại cho được dễ dàng. Kha nhắc Vũ:

      -     Anh nên đến bệnh viện để họ xem cho chắc.

      Vũ gật đầu:

      -     Cám ơn anh Kha. Tôi sẽ nói anh Tám đưa tôi đi.

      Thủy trở ra, mỉm cười:

      -     Anh Tám nói độ 15 phút nữa là anh ấy sẽ tới đón … thủ trưởng! Anh ấy có vẻ lo, và kêu trời hoài.

      Vũ bật cười:

      -     Anh Tám là họ hàng xa. Anh đă có tuổi, và hay la tôi mỗi lần tôi lái xe gắn máy. Cô Thủy cho tôi gửi chiếc Honda tại đây. Bữa nào khoẻ tôi sẽ trở lại.

      Kha đỡ lời:

      -     Anh yên tâm, đừng lo lắng. Kha sẽ mang xe vào nhà, khoá cẩn thận.

 

      Vũ mỉn cười nghĩ thầm, lo ǵ mà lo, không bao giờ Vũ sẽ ngồi lên cái ‘của nợ’ đó nữa. Ai lấy đi Vũ càng đỡ băn khoăn. Từ nay đi đâu cứ gọi taxi cho chắc ăn. C̣n cái anh Tám này, lúc nào cũng cứ bô bô cái mồm, cả nước này người ta biết ḿnh làm ǵ. Không cho lái xe nữa, ngồi gác cửa làm bảo vệ có lẽ thích hợp hơn.

 

o0o

 

      Khi Vũ xin nghỉ việc Frank vừa ngạc nhiên vừa thất vọng, bộ tao làm ǵ mày không thích hay sao? Mày được mọi người yêu mến, công ty làm ăn phát đạt, lương bổng hơn nhiều chỗ khác. Mày t́m đâu được một chỗ hơn chỗ này?

      Vũ cười buồn, tao đâu có điều ǵ phàn nàn về mày hay công ty, nhưng mày không hiểu đâu. Tao ở đây gần sáu năm rồi. Nơi này cho tao bao nhiêu là kỷ niệm vui buồn. Thế nhưng, như mày thấy, từ ngày Loan bỏ đi tao câm nín, và mới đây được tin Loan tử nạn, do lỗi tao một phần, tao buồn đến xót xa. Mỗi lần đi qua cái cubicle nơi Loan ngồi khi xưa tao lại muốn khóc, thằng Joe chửi tao là con gà chết, nhưng thằng đó th́ hiểu thế nào là yêu. Tao phải đi Frank ạ.

      Frank thở dài, thế bao giờ mày đi, và mày đi đâu? Vũ nói nhưng mắt nh́n đâu đó, hai tuần nữa, tao sang làm cho Global-Flextronics, và họ sẽ gửi tao sang Việt-Nam thành lập một trung tâm điện toán, yểm trợ cho nhà máy sản xuất mới xây cất tại nước này. Tại tao là người Mỹ gốc Việt, nói được tiếng Việt, hiểu được cách tổ chức và điều hành của một công ty Hoa-Kỳ nên họ cần tao. C̣n tao, tao cần thay đổi, tao cần đi xa, tao cần xét lại đời sống của ḿnh. Tao cám ơn mày, chúng ḿnh đă có những ngày rất tốt đẹp với nhau. Mày đừng giận tao nghe Frank. Biết đâu rồi chúng ḿnh lại chẳng có dịp làm việc với nhau trong tương lai. Thung lũng này nhỏ mà. Gốc gác tao ở chỗ này, đi đâu rồi tao cũng sẽ về. Mày hiểu chứ?

      Ngày cuối cùng của Vũ ở Cali-SoftSmith, Inc. mọi người đều đến giă từ. Vũ cười buồn và lập đi lập lại với mọi người những điều đă nói với Frank. Maryanne là người sau cùng. Bà thư-kư già ôm hôn Vũ, dặn ḍ đủ điều như mẹ dặn con lúc đi xa. Joe bưng thùng đồ đạc cá nhân của Vũ ra xe, lặng lẽ đứng nh́n Vũ ra khỏi parking, tần ngần v́ mất bạn.

      Vũ cũng bâng khuâng, cảm thấy như có ǵ mất mát. Dù sao th́ cũng sáu năm trời, sáu năm đầy ắp kỷ niệm vui buồn. Cũng đành!

 

      Một tháng sau đó th́ Vũ về đến Sài-G̣n. Trưởng pḥng nhân viên ra đón Vũ tại phi-trường, đưa Vũ về khách sạn ở tạm cho đến lúc thuê được nhà v́ Vũ dự trù ở lại Việt-Nam từ một tới hai năm. Trên nguyên tắc, Vũ là người của tổng công ty tại Mỹ, tới điạ phương giúp đỡ phân xưởng thiết lập một trung tâm điện toán để điều hành công việc. Vũ chịu trách nhiệm trực tiếp với CIO (Chief Information Officer) của tổng công ty, nhưng Vũ cũng bỏ ra nhiều ngày giờ làm quen với vị giám đốc địa phương, ông Hân, và ban tham mưu của ông ta. Ông Hân tiếp Vũ thật niềm nở:

      -     Thật may được ông về đây giúp chúng tôi. Mới mướn đưọc vài kỹ-sư địa phương, họ mua một đống máy vi-tính, nhưng cũng chưa thiết lập được mạng lưới liên lạc với trung tâm điện toán bên đó. Họ sẽ làm việc dưới quyền ông, và nếu cần ông cứ mướn thêm người, huấn luyện cho họ quen với công việc.

      Ông Huân tạm ngừng nói, cười toét miệng, ghé tai Vũ nói thầm:

      -     Lương nhân viên ở đây rẻ lắm! Ông muốn mướn thêm mấy người cũng được.

      Vũ bật cười:

      -     Vâng để rồi tôi xem. Có ǵ tôi sẽ làm việc với pḥng nhân viên.

      Ông Hân lại cười, hỏi thêm:

      -     Giấy tờ từ ở bên Mỹ gửi sang, nói title của ông là ‘Director, Information Services’, như vậy chúng tôi phải xưng hô với ông như thế nào cho phải phép?

      Vũ gạt đi:

      -     Ở bên Mỹ họ dùng danh hiệu đó lỏng lẻo lắm, và không khí làm việc rất cởi mở. Chúng tôi gọi nhau bằng tên. Các ông cứ gọi tôi là ‘ông Vũ’ hoặc ‘anh Vũ’ là được rồi.

      Ngừng một chút, Vủ tủm tỉm cười, nói tiếp:

      -     Xin đừng gọi tôi là ‘ông kỹ sư’ hoặc ‘thủ trưởng’,  như một số anh em tôi mới gặp, nghe kỳ quái lắm!

      Ông Hân lại cười lớn phân trần:

      -     Họ quen miệng mất rồi. Để rồi tôi sẽ thông báo cho mọi người. C̣n về chỗ ở và xe cộ, ông cứ làm việc thẳng với pḥng vật tư. Tất cả sẽ được công ty đài thọ.

      -     Cám ơn ông.

      -     Ông thấy văn pḥng của ông ra sao? Được chứ?

      Vũ mỉm cười:

      -     Quá tốt. Ở bên Mỹ ngay cả ‘boss’ của tôi cũng không có văn pḥng riêng. Nhưng cũng tùy công ty, mỗi nơi mỗi khác.

      -     Thế hả? Tôi chưa bao giờ được tới nước Mỹ.

      -     Được biết ông tốt nghiệp ở Úc về.

      -     Vâng, tôi du-học tại Úc, nhưng học xong là về. Chẳng biết ngoại quốc họ làm ăn ra sao. Khi được tuyển chọn vào công ty này, ông Parker ở bên Mỹ có qua giúp tôi ít lâu.

      -     À ông Parker, Operation Vice President. Tôi có gặp ông ta tại Mỹ. Nice man.

      -     Đúng vậy. Hàng tháng chúng tôi vẫn phải gửi báo cáo về ông ấy, và có thể ông ta sẽ lại sang đây thanh tra xem công việc có giống như là chúng tôi báo cáo hay không.

      -     Vâng, tôi biết. Ông ta cũng mong là trung tâm điện toán được thành lập mau chóng, hoạt động hữu hiệu để ông ta có thể nhận được báo cáo về sản xuất thường xuyên, chính xác và mau chóng, như những báo cáo của các nhà máy tại Âu Châu và Nam Mỹ.

 

      Vũ thấy yên tâm v́ ông Hân là lớp người mới sau này, có tinh thần cầu tiến, và sự hiểu biết rộng răi, nên có thể làm việc chung mà không cần đến áp lực của công ty trung ương. Bà Hiền, trưởng pḥng vật tư, cũng là người sốt sắng, chỉ sau một tuần lễ bà ta đă thuê được nhà cho Vũ, ngôi nhà nhỏ nhưng khang trang và đầy đủ tiện nghi trong một khu được xây cất dành cho ngoại kiều. Vũ chọn căn nhà này thay v́ một apartment tại một cao ốc tối tân gần trung tâm thành phố, v́ Vũ đă có ư định mua một chiếc xe gắn máy để làm phương tiện đi lại ngay khi nh́n thấy ḍng xe cộ Sài-G̣n. Vũ thấy nhớ những xa lộ thênh thang và chiếc Porch 911 của ḿnh ở bên Mỹ, nhưng cũng hết sức thích thú với những chiếc Honda hai bánh nhỏ nhắn. Vũ ngại xử dụng xe và tài xế của hăng vào những việc riêng tư, và cũng chỉ v́ thích thú với xe hai bánh mà Vũ đă gặp gỡ Kha và Thủy trong một hoàn cảnh không ngờ.

 

o0o

 

      Nghe tiếng bấm chuông ông bà Tuân nh́n nhau trong pḥng khách:

      -     Ai vậy cà? Chắc bạn con Thủy. Thủy ơi, mở cổng, con.

      Không có tiếng Thủy trả lời. Bà Tuân nh́n lên gác nói nhỏ:

      -     Mới 9 giờ sáng chủ nhật. Chắc nó c̣n ngủ.

      Ông Tuân vẫn ngồi yên đọc báo.  Bà Tuân thở dài, đứng dạy mở cửa cho người khách lạ. Đó là một người đàn ông giao hàng, cùng với chiếc xe van đậu ngay trước cửa nhà. Ông ta cúi đầu lễ phép chào bà Tuân:

      -     Chúng tôi giao đồ cho anh Kha và cô Thủy.

      Bà Tuân ngạc nhiên:

      -     Kha nó không có ở đây. C̣n tui là má con Thủy.

      -     Dạ, bà nhận dùm cũng được.

      Người đàn ông mở cửa xe, trao cho bà Tuân một bó hoa nhiều màu và một hộp vuông gói kín với nơ cài thật đẹp. Chiếc phong b́ nhỏ gắn trên nắp hộp chỉ có mấy chữ vắn tắt “Cô Thủy & Anh Kha”. Người đàn ông nói thêm:

      -     Khách hàng của chúng tôi đặt mua và nhờ giao hàng. Mọi phí tổn đă được thanh toán. Xin cám ơn bà.

      Bà Tuân cũng lí nhí cám ơn, ôm bó Hoa và hộp quà vào nhà. Ông Tuân ngước nh́n, ngoác miệng cười:

      -     Ai tặng hoa bà đó? Kép nhí hả?

      Bà Tuân lườm ông,  bật cười:

      -     Của con Thủy và thằng Kha. Hổng biết ai gửi tặng.

      Bà đặt bó hoa và gói quà lên bàn, leo lên lầu mở cửa pḥng Thủy. Thủy vẫn c̣n ngủ yên, mái tóc loà xoà trên gối, chiếc miệng xinh xắn hé mở. Bà Tuân ngồi xuống cạnh con, đưa tay vuốt nhẹ tóc Thủy. Mấy chục năm trước bà cũng như vầy, cũng thon nhỏ, cũng trắng trẻo, cũng tóc đen môi hồng, xinh xắn như con búp bê. Thủy là h́nh ảnh của bà, là đứa con độc nhất bà thương yêu. Bà đă khóc hết nước mắt khi biết ḿnh không sanh đẻ thêm được nữa, nhưng ông Tuân không thấy đó là vấn đề. Hai người dồn hết thương yêu vào đứa con gái độc nhất, lo lắng cho con từ những chuyện nhỏ nhặt đến những việc quan trọng ở đời. Ông Tuân dùng sự quen biết của ḿnh lo cho Thủy vào đại học ngoại thương, ông mong mai sau Thủy đủ hiểu biết để nhận trách nhiệm điều hành cái công ty may cắt nho nhỏ nhưng phồn thịnh v́ nhận không hết những hợp đồng của các hăng may quốc tế.

      Khi Thủy quen biết Kha ông bà cũng đă cho người điều tra kín đáo về người con trai có thể trở thành con rể tương lai. Ông bà đă thật vui mừng được biết Kha tuy là con nhà nghèo đông anh em, nhưng học hành giỏi giang, biết tự trọng, yêu Thủy thật ḷng chứ không phải v́ cơ nghiệp của ông bà. Nh́n Kha và Thủy ông bà Tuân luôn luôn mỉm cười. Chúng nó thật đẹp đôi, ông bà th́ thầm, như chúng ḿnh ngày xưa. Ông mỉm cười, và bà nheo con mắt nh́n ông.

      Bà Tuân lay nhẹ con:

      -     Thủy, thức dạy con.

      Thủy mở mắt, vươn vai, nhơng nhẽo:

      -     Má! Để con ngủ. C̣n sớm mà.

      -     Sớm ǵ nữa, gần mười giờ rồi con. Có ai đó gửi tặng con bó bông. Mẹ để trong pḥng khách đó.

      Thủy ngồi bật dậy:

      -     Bông hả? Ai gửi đó má? Bộ anh Kha bữa nay ‘mát giây’ hay sao? Đâu có phải sinh nhật con.

      Bà Tuân lắc đầu:

-     Má đă nói là không biết. Mà không phải của thằng Kha đâu. Ai đó cũng gửi tặng nó gói quà nữa.

      Thủy đứng bật dậy chạy xuống cầu thang, bà Tuân lật đật vừa đi theo vừa lắc đầu:

      -     Lớn rồi mà như con nít.

      Thủy mở to mắt nh́n bó bông và hộp quà, vội vàng rút chiếc phong b́ đưa lên mắt đọc:

      -     À, của anh Vũ.

      Ông Tuân ngước mắt khỏi tờ báo:

      -     Vũ nào?

      Thủy chỉ chiếc xe Honda dựng sát tường:

      -     Anh Vũ, người lái xe Honda bị té, được con và anh Kha giúp. Con nói chuyện này cho ba má nghe rồi mà.

      -     À – Ông Tuân hỏi thêm – anh ta thế nào rồi? sao không tới lấy xe?

      Thủy nhoẻn miệng cười:

      -     Chỉ có mấy chữ đánh máy. Chắc là anh ấy đọc cho tiệm hoa. Anh Vũ nói tạm đi lại được rồi, cám ơn con và Kha đă giúp đỡ. H́, cái anh này khách sáo ghê. Ảnh hẹn sẽ tới thăm gia đ́nh ḿnh chủ nhật tới, và xin lỗi v́ không biết số điện thoại để gọi sớm hơn.

      Ông Tuân gật gù:

      -     Việt kiều trẻ tuổi và có học, người ta cư xử vậy đó con.

      Thủy nhí nhảnh:

      -     Để con kêu anh Kha. Hộp kẹo chocolat này cho con luôn chứ ảnh lớn rồi mà ăn kẹo ǵ nữa.

      Bà Tuân góp lời:

      -     Con cũng đâu c̣n nhỏ nhít ǵ!

      Thủy ôm cổ mẹ:

      -     Ứ ừ, con c̣n nhỏ xíu à.

      Buông cổ mẹ Thủy nhấc máy điện thoại:

      -     Allo, anh Kha hả?

      -    

      -     Ồ, Dung. Em nhắn dùm anh Kha tới chị gấp nhé.

      -    

      -     Hi hi, không. Hổng phải nhớ. Có chuyện nhờ ảnh thôi. Bye nhé.

 

o0o

 

      Kha mở cửa ra khỏi pḥng tắm, vừa đi vừa lau mái tóc c̣n ướt sũng bằng chiếc khăn rửa mặt. Dung trêu chọc:

      -     Người đẹp vừa gọi, nói anh tới hầu chuyện ngay.

      Kha trừng mắt nh́n em, Dung sợ hăi lè lưỡi:

      -     Em nói đùa. Chị Thủy cần anh giúp ǵ đó.

      Kha ậm ừ. Con bé này dạo này cũng lớn rồi, phải nghiêm khắc với nó mới được, nếu không lại hư mất thôi. Có mấy đứa em th́ mỗi đứa một tính. Cái Thư th́ lúc nào cũng chúi mũi học bài, kính cận thị dày cộm, ai rủ cũng không ra khỏi nhà, c̣n con bé Dung th́ xinh xắn nhưng học hành lơ mơ, nghe tiếng chuông reo là vớ lấy điện thoại v́ cả nhà chỉ có nó là nhiều bạn bè. Hai thằng em trai th́ một thằng mới lớn đă đi bộ đội, c̣n thằng Khiêm lúc nào cũng thơ thẩn như người trên mây, học văn nữa chứ, không biết sau này kiếm sống thế nào. Tội bố mẹ, vất vả cả ngày mới lo được cho các con.

      Kha vừa đi học vừa dạy kèm trẻ, tiền kiếm được cũng chỉ đủ mua sách vở và tiêu vặt, không phải xin bố mẹ là may rồi chứ cũng chưa giúp ǵ được cho gia đ́nh quây quần trong căn nhà nhỏ hẹp ở một ngơ hẻm vùng ngoại ô.

      Hôm nay chủ nhật, Thủy không gọi th́ chiều Kha cũng tới. Tới với Thủy để ngồi với nhau trong pḥng khách, để được Thủy dựa vào vai ḿnh cười khúc khích khi xem những màn hài hước trên TV, hoặc để giúp Thủy giải mấy bài toán giải tích nhập môn, để được thấy Thủy phụng phịu than phiền, học khó thế này Thủy ở nhà nấu cơm cho mẹ c̣n sướng hơn!

      Kha yêu vẻ tươi mát và nhí nhảnh của Thủy. Ừ, không có em th́ anh chẳng có ǵ vui. Đời sống nhọc nhằn v́ cơm áo, anh phải liên tục phấn đấu nên cằn cỗi trước tuổi. Anh không biết v́ sao em yêu anh, nhưng cám ơn em, cám ơn ông thầy đă ra bài toán khó để em ngồi cắn bút, dơm dớm nước mắt trong thư viện, để anh có cơ hội giúp em và làm quen.

      Nghe tiếng máy nổ là Thủy biết là xe của Kha. Chiếc xe cũ mèn, vứt ngoài đường không ai nhặt nhưng có nó nên anh mới tới được với em hàng ngày. Em yêu anh v́ ḷng anh độ lượng. Anh tốt bụng, không phải chỉ với em mà với tất cả mọi người. Ai nhờ ǵ anh cũng làm. Em lười học, anh phải chạy đi mua quà cho em, để em vừa ăn vừa học bài. Đôi lúc em buồn v́ những chuyện vu vơ anh cho em bờ vai nương tựa, cho em bàn tay vuốt ve, và cho em ánh mắt anh nh́n như che chở, để em yên tâm với hạnh phúc êm đềm.

      Thủy kéo tay Kha vào pḥng khách, chỉ bó hoa đă được cắm trong chiếc lọ pha lê trắng, miệng nói líu lo, không để cho Kha kịp chào ông bà Tuân:

      -     Anh Kha coi, hoa đẹp không, anh Vũ gửi tặng, cám ơn tụi ḿnh đó. Có cả chocolat nữa. Anh ăn không?

      Kha mỉm cười lắc đầu:

      -     Để phần em. Anh lớn rồi.

      -     Xí. Bộ lớn rồi là không ăn kẹo bánh hay sao? Hay anh mang về cho Thư và Dung đi.

      -     Không nên. Tụi nó lắm chuyện, hỏi chocolat ở đâu mà có làm anh lại mất công giải thích.

      -     Anh Bắc-Kỳ khó tính vừa chứ. Mấy đứa em sợ anh như cọp!

      Kha nói nhỏ vào tai Thủy:

      -     C̣n em Nam-Kỳ, em có sợ anh không?

Thủy cười lớn:

      -     C̣n lâu mới sợ anh. Anh phải sợ em mới đúng chứ. Anh coi ba ḱa. Ba sợ má quá trời.

      Bà Tuân hét lớn trong lúc ông Tuân hả miệng cười:

      -     Con nhỏ này ăn nói bậy bạ. Ba con mà sợ má th́ má đă có phước. Thôi, các con lên pḥng học đi. Để ba má nói chuyện công việc!

      Thủy kéo tay Kha lên pḥng học trên lầu. Căn nhà vắng người nên Thủy có pḥng ngủ riêng và có cả một căn pḥng vớí máy vi-tính làm pḥng học. Kha bật máy vi-tính, nói nhỏ với Thủy:

      -     Không ngờ cái hăng anh Vũ làm lớn thế. Thủy xem này, em vào Google, t́m chữ Global-Flextronics là thấy trang nhà của hăng này. Họ có cơ sở khắp thế giới, kể cả Viêt-Nam ḿnh. Tuần tới có dịp gặp anh Vũ ḿnh hỏi thăm thêm. Không biết vết thương của anh ấy lành hẳn chưa.

      Thủy không nói. Cô tới sau lưng Kha, ṿng tay ôm cổ, và hôn nhẹ lên gáy:

      -     Anh Kha yêu computer hơn em. Tới nhà là ‘nói chuyện’ với máy chứ không thèm ngó ngàng tới em.

      Kha quay lại mỉm cười với Thủy:

      -     Tại cái máy vi-tính này nó không mè nheo anh, không đ̣i anh đi lấy nước cho nó uống, chạy đi mua ḅ-biá cho nó ăn.

      Thủy cười:

      -     Hi hi. Chắc là anh hợp với mấy người như anh Vũ. Chủ nhật sau anh tới sớm nhé. Không thấy anh Vũ nói khi nào tới. Mà hổng sao, anh Kha ở lại ăn cơm trưa luôn, và coi dùm em sao cái xe của em khó nổ máy quá à.

      Kha không trả. Anh bận chăm chú nh́n vào màn h́nh, tặc lưỡi:

      -     Revenue của Global-Flextronics gần 20 tỉ dollars một năm. Như vậy là bao nhiêu tiền Việt Nam nhỉ?

 

o0o

 

      Chiếc xe taxi ngừng ngay trước nhà v́ Vũ nhớ rất rơ nơi ḿnh té xe. Chân Vũ hầu như đă lành hẳn, áo quần che kín hai vết thương nhỏ nên trông Vũ b́nh thường như xưa. Thủy mở cổng, mỉm cười với Vũ:

      -     Chào anh, anh khoẻ hẳn rồi chứ, anh Vũ.

      Vũ cũng mỉm cười gật đầu:

      -     Tôi đă b́nh thường. Cám ơn cô.

      Thấy Kha ở trong nhà đi ra, Vũ đưa tay bắt tay Kha:

      -     Và nhất là cám ơn anh Kha.

      Kha vội vàng:

      -     Anh Vũ lại khách sáo nữa rồi. Tụi này cũng phải cám ơn anh v́ những món quà anh gửi tặng.

      Thủy nhí nhảnh tiếp lời:

      -     Bông đẹp quá, và Thủy ăn hết chocolat chứ không để dành cho anh Kha miếng nào!

      Cả ba người đều cười vang. Vũ theo chân Kha và Thủy vào nhà. Ông bà Tuân cũng ṭ ṃ muốn biết mặt Vũ nên đều có mặt trong pḥng khách. Kha giới thiệu Vũ với ông bà Tuân. Vũ khen xă giao:

      -     Ông bà có ngôi nhà đẹp quá, và có những người con thật ngoan. Chúng tôi đă may mắn được gặp gỡ.

      Vũ cố ư dùng chữ ‘những người con’ v́ coi Kha như đă là con rể gia đ́nh này. Kha h́nh như hiểu ư, nh́n Vũ như thầm cám ơn, và pha tṛ cho không khí thêm vui vẻ:

      -     Phải nói cho đúng là anh xui xẻo nên gặp tụi này.

      Vũ mỉm cười ngồi xuống ghế do ông Tuân giơ tay mời. Bà Tuân đă được Thủy và Kha cho biết những ǵ về Vũ nhưng vẫn ṭ ṃ:

      -     Ông Vũ có đưa gia đ́nh về Việt-Nam không?

      Vũ lắc đầu:

      -     Thưa bà không. Chúng tôi vẫn chưa có gia đ́nh riêng.

      Bà Tuân như ngạc nhiên:

      -     Coi bộ ông cũng khá tuổi rồi mà sao vẫn chưa lập gia đ́nh. Bận làm giầu hả?

      Vũ chợt thấy thoáng buồn nghĩ tới Thu-Loan:

      -     Bận th́ có bận, nhưng cũng chỉ là công việc thường nhật của một người đi làm công.

      Vũ ngập ngừng một chút rồi nhẹ thờ dài nói thêm:

      -     Hơn ba mươi tuổi, chúng tôi cũng có đă có cơ hội lập gia đ́nh, nhưng rồi không thành.

      -     Ủa, ông coi tướng cao ráo, có học và có địa vị, vậy mà người ta c̣n chê sao.

      Vũ cúi đầu nói nhỏ:

      -     Cũng không hẳn như vậy. Người yêu của tôi, cô ấy … qua đời v́ một tai nạn xe cộ.

      Thủy vừa mang chiếc khay đựng những tách nước trà nóng từ trong nhà ra, thoáng nghe thấy Vũ nói, và nh́n thấy Vũ cúi đầu buồn bă ḷng cô chợt xúc động:

      -     Anh Vũ dùng trà. Xin lỗi anh v́ má Thủy đă vô t́nh gợi lại nỗi buồn.

      Vũ nh́n lên, anh mỉm cười:

      -     Không có ǵ. Chuyện xảy ra cũng đă lâu ngày. Tôi hầu như đă quên.

      Thủy không tin là Vũ đă quên, nh́n con mắt anh xa vắng Thủy biết là h́nh bóng nào đó c̣n phảng phất đâu đây. Thủy thấy ḿnh bâng khuâng:

      -     Chị ǵ đó không c̣n nữa, nhưng ở một nơi nào đó chị ấy rất hạnh phúc v́ được anh yêu thương.

      -     Tôi cũng mong là Loan quên được những nỗi buồn trần thế, và siêu thoát trên thiên đường.

      Ông Tuân từ năy tới giờ vẫn im lặng, chợt lên tiếng như cố ư phá vỡ không khí có vẻ u buồn:

      -     Ông Vũ c̣n trẻ mà. Rồi th́ sẽ gặp những cơ duyên khác. Thế thế ông bà cụ vẫn mạnh khoẻ chứ?

      Vũ gật đầu:

      -     Cám ơn ông. Bố mẹ chúng tôi đă có tuổi, ít đi đâu xa, nhưng vẫn c̣n khoẻ mạnh và hiện giờ đă về hưu, sống ở San Diego.

      Nh́n Kha và Thủy, Vũ nói tiếp:

      -     Chúng tôi cũng c̣n một em trai và một em gái, cũng cỡ tuối anh Kha và cô Thủy đây thôi, sống cùng với ông bà già.

      Kha nh́n Vũ:

      -     Như vậy anh Vũ coi Kha và Thủy như em đi. Kha và Thủy đều không có anh lớn.

      Giọng Thủy reo vui:

      -     Ừ há, anh Vũ. Anh bằng ḷng đi để Thủy đi khoe với bạn bè là có ông anh … người Mỹ!

      Vũ bật cười

      -     Như vậy th́ c̣n ǵ hân hạnh hơn, cám ơn … các em. Như vậy là từ nay tôi cũng có một gia đ́nh Việt-Nam ở Sài-G̣n!

      Bà Tuân cười toe toét:

      -     Rồi. Như vậy gọi tụi tui là chú với d́ đi cho thân. Mai mốt d́ làm mai cho, con gái đẹp bên này thiếu giống.

      Kha chen vào:

      -     Phải ngoan nữa bác à.

      Thủy có vẻ vui nhất:

      -     Anh ở lại ăn cơm với gia đ́nh em trưa nay nhé. Em có nhiều điều muốn hỏi anh về đời sống bên Mỹ.

      Vũ gật đầu:

      -     Vâng. Xin cám ơn chú và d́. – Anh đổi cách xưng hô. - Cháu thấy thật ấm ḷng.

      Bà Tuân cao giọng:

      -     Nói thiệt, gia đ́nh d́ vắng vẻ nên nhiều lúc buồn hiu! Tính bắt thằng Kha này về ở rể luôn, nhưng phải đợi tụi nó học hành xong xuôi đă. Vũ à, cháu lại chơi thường với gia đ́nh d́ nghe.

      Vũ chưa kịp trả lời Thủy đă chen vào:

      -     Má nói đợi học hành xong xuôi là má nói anh Kha, chứ chừng nào già khú đế con mới ra trường!

      Ông Tuân hả miệng cười:

      -     Ǵ chứ, cái đó th́ ba tin.

      Bà Tuân không chịu:

      -     Con phải gắng lên chứ. Có Kha nó giúp con học, giờ thêm anh Vũ nữa, anh chỉ bảo cho con, học hành chắc khá hơn.

      Kha bàn thêm:

      -     Có lẽ anh Vũ sẽ giúp được chứ con chỉ lo lấy nước với chạy mua ḅ biá cho Thủy, đâu có giúp được ǵ.

      Thủy đưa tay ngắt Kha:

      -     Anh Kha đáng ghét. Nói xấu em.

      Vũ cười với hạnh phúc của hai người:

      -     Các em cũng c̣n trẻ. Rồi ngày tháng đó cũng sẽ tới. Hạnh phúc trong tầm tay các em à.

      Kha gật đầu;

      -     Dạ, anh Vũ nói đúng. Tụi em c̣n quá trẻ, nhất là Thủy. Em cũng c̣n gánh nặng gia đ́nh. Phải giúp đỡ cha mẹ lo cho các em. Đời sống gia đ́nh em chật vật lắm.

      Vũ ái ngại:

      -     Công việc của bố mẹ em ra sao?

      -     Bố em làm việc trong một xưởng gỗ, c̣n mẹ em buôn bán lặt vặt ngoài chợ. Cũng đủ sống nhưng mấy đứa em gái sắp lớn, sắp  học xong phổ thông, có muốn thi vào đại học nhưng không biết có đủ khả năng, và sẽ  soay sở thế nào.

      Ông Tuân bàn thêm:

      -     Nói chung th́ đời sống ở thành phố bây giờ đă được cải thiện nhưng vẫn c̣n nhiều khó khăn. Lớp trẻ muốn thoát khỏi cảnh nghèo nàn một cách lương thiện cần có học vấn và kiến thức. Tuy nhiên không phải ai cứ muốn đi học là được. Con Thủy may mắn được chú và d́ lo liệu. Nếu không học được th́ thật là uổng.

      Thủy kêu lên:

      -     Con cố gắng mà ba.

      Ông Tuân gật đầu:

      -     Ba biết, nhưng con cần cố gắng thêm nữa. Càng học lên cao càng khó con à.

      Vũ hỏi Kha:

      -     Em có bận học lắm không?

      Kha lắc đầu:

      -     Năm cuối, em không c̣n bận lắm. Vẫn có th́ giờ đi làm gia sư để kiếm tiền sách vở.

      Vũ trầm ngâm:

      -     Anh nói điều này, nếu không phải em đừng để tâm nhé.

      Kha ngạc nhiên:

      -     Dạ, anh cứ nói. Em không có ư nghĩ ǵ đâu.

      -     Không phải là anh có ư trả ơn em, nhưng quả t́nh anh muốn nhờ em. Kha vào làm việc cho anh, làm bán thời như một kỹ-sư học việc thôi. Em nghĩ thế nào?

      Cả Thủy và Kha đều kêu lên kinh ngạc. Kha hỏi:

      -     Anh muốn mướn em làm việc thật hả anh?

      -     Đúng thế. Anh cũng cần người tin cậy để anh có thể giao công việc, nhất là những người biết tiếng Anh, quen với Internet để t́m kiếm dữ kiện, nghiên cứu những mô h́nh thiết kế. Em giúp anh được chứ?

      Thủy trả lời thay Kha:

      -     Anh Kha giỏi sinh ngữ lắm. C̣n Internet th́ là nghề của chàng!

      Kha h́nh như rất xúc động:

      -     Hầu như tất cả chúng em đều mơ ước có cơ hội làm việc cho những doanh nghiệp tân tiến. Nếu anh cho em cơ hội như thế th́ c̣n ǵ hơn. Em sẽ cố gắng để không phụ ḷng tin cậy của anh.

      Thủy thở phào:

      -     Vui quá. Hoan hô anh Vũ – và nh́n Kha – Anh Kha, em mừng cho anh.

      Bà Tuân cười thành tiếng:

      -     Thằng Kha này hên quá. Mà này anh Vũ, học việc và làm bán thời như vậy có được trả luơng không, và nếu có th́ được chừng nhiêu cà?

      Vũ mỉm cười:

      -     Chắc chắn là có. Mới bắt đầu và làm bán thời th́ chỉ chừng hai trăm một tháng.

      -     Hai trăm ngàn thôi hả?

      Vũ lắc đầu:

      -     Không. Hai trăm dollars.

      -     Trời. Như vậy là  hơn ba triệu. Sao người ta trả lương nhiều vậy!

      -     Cũng không nhiều đâu ạ. Lương bổng ở bên này thấp lắm. Đó là lư do họ lập hăng xưởng ở đây v́ nhân công rẻ. Ở Mỷ, một kỹ-sư điện toán mới ra trường lănh lương gấp mười lần như vậy.

      -     Chà, như vậy ai cũng giàu hết chọi há.

      -     Cũng không hẳn như vậy đâu d́. Lương cao nhưng nhu cầu nhiều, vật giá đắt đỏ nên đâu cũng vào đấy.

      Thủy ghé tai Kha th́ thầm:

      -     Hổng biết. Như vậy là anh Kha giầu hơn em rồi. Anh phải bao em đi ciné, đi coi tŕnh diễn thời trang, và ǵ ǵ nữa đó.

      Kha nh́n Vũ:

      -     Em cám ơn anh.

      Vũ mỉm cười móc ví đưa danh thiếp của ḿnh cho Kha:

      -     Mai em đến t́m anh tại hăng. Anh sẽ đưa em xuống pḥng nhân viên làm giấy tờ, sắp xếp giờ làm việc của em sao cho thích nghi với giờ học. Em cần hỏi anh điều ǵ nữa không?

      Đỡ lấy danh thiếp của Vũ, Kha thấy ḷng thật hân hoan:

      -     Em không biết nói ǵ hơn là cám ơn anh thêm một lần nữa.

      -     Em lại khách sáo rồi Kha.

      Thủy giằng lấy danh thiếp của Vũ trên tay Kha, chăm chú nh́n:

      -     Tên anh là ‘Vu Hoang’, ủa, anh không có tên Mỹ hả?

      Vũ lắc đầu:

      -     Sorry, làm Thủy thất vọng, em chỉ có ông anh người Mỹ với tên da vàng! Hồi đó bố mẹ anh mới sang Mỹ, bố anh hoài cổ, c̣n nhớ Việt-Nam, đặt tên anh là Hữu-Vũ, Ông ấy giải thích là “Họ Hoàng có Vũ”. Nhưng ở Mỹ người ta không để ư đến middle name nên tên anh họ chỉ gọi là “Vu” thôi.

      Thủy nghẹo đầu:

      -     Thế c̣n ‘Director’ là ǵ? Anh là đạo diễn hả?

      Vũ cười lớn:

      -     Ừ, anh là đạo diễn, thế Thủy có muốn đóng phim cho anh không?

      Mọi người ôm bụng cười. Thủy đỏ mặt:

      -     Anh ngạo em hoài.

      Ông bà Tuân h́nh như rất vui. Bà gọi với vào trong nhà:

      -     Chị hai ơi, cơm nước xong chưa? – Quay sang Thủy bà hỏi tiếp – Con vô trỏng xem có ǵ cần không rồi ra mời ba và các anh vào ăn cơm, nghe con.

      Thủy đứng lên, cô vẫn cần danh thiếp của Vũ:

      -     Cái này của em. Anh Vũ cho anh Kha cái khác. Em c̣n nhiều câu hỏi, nhưng để ăn cơm đă.

      Bà Tuân lắc đầu:

      -     Cái con nhỏ lư lắc.

 

      Vũ nh́n theo Thủy không nói, và chợt nhớ tới người em gái đang ở bên Cali với gia đ́nh. Jennifer cũng cỡ tuổi đó, cũng dễ thương như con nai hiền, cũng được bố mẹ thương yêu và che chở dưới mái ấm gia đ́nh. Vũ thỉnh thoảng mới gặp em, nhưng anh em vẫn gần gũi.  Jennifer email cho anh thường, và vẫn đ̣i giới thiệu bạn cho anh. Vũ lại nhẹ thở dài nhớ tới Thu-Loan. Làm sao anh quên, anh nhớ em Loan ơi.

      Khi Thủy trở ra tươi cười vẫy gọi, Vũ chợt giật ḿnh v́ thoáng thấy như thể là Thu Loan vừa gọi tên anh.

 

 



 

Chương Bốn

 

      Người bảo vệ gơ nhẹ vào cánh cửa đă mở sẵn trong lúc Vũ đang nói chuyện điện thoại:

      -     Thưa ông Vũ, ông có khách.

      Vũ ngưng nói, nh́n lên thấy Thủy đứng sau lưng người bảo vệ. Anh nói nhỏ vào điện thoại, lấy tay trái bịt ống nói trước khi vồn vă mời:

      -     Thủy, vào đây em.

      Thủy rụt rè bước vào văn pḥng rộng răi và trang bị hiện đại của Vũ. Anh tươi cười chỉ chiếc ghế cạnh bàn:

      -     Thủy ngồi đây, đợi anh một chút. Anh nói chuyện cũng gần xong với ông khách này.

      Thủy gật nhẹ, ngồi xuống nh́n vu vơ quanh pḥng. Vũ bỏ tay bịt ống nói:

      -     I’m listening. Please go ahead.

      Thủy kín đáo quan sát Vũ đang chuyện tṛ với ai đó bằng tiếng Anh. Giọng anh trầm tĩnh, cử động khoan thai, bàn tay không cầm điện thoại giơ lên giơ xuống theo tiết điệu của tiếng nói. Chiếc cravate mầu nâu nhạt thắt lỏng trên cổ áo chemise trắng tinh dù rằng máy điều ḥa không khí gắn trên cửa sổ chạy rè rè. Vài phút sau Vũ buông điện thoại, sau khi chào tạm biệt người khách:

      -     Thanks a lot. I’m looking forward to hearing from you again.

      Anh  nh́n Thủy mỉm cười:

      -     Xin lỗi em nhé. Anh nói chuyện với một đại diện thương mại của Oracle tại Singapore. Họ muốn bán linh kiện, ḿnh muốn mua, mà bàn căi về giá cả măi không xong. Em đi đâu mà lạc vào đây?

      Thủy giọng ướt sũng:

      -     Em mang cơm cho anh Kha. Hỏi ông bảo vệ, xin vào gặp, ổng nói hổng biết Kha là ai nên phải nói tên anh ổng mới cho vào.

      Vũ cười xoà:

      -     Kha mới vào làm được ít lâu nên người ta chưa biết mặt, quen tên. Để anh đưa em sang gặp Kha. Kha ngồi ở pḥng bên cạnh.

      Thủy vùng vằng:

      -     Hổng thèm gặp anh Kha nữa. Cho chết đói luôn. Em hẹn mang cơm tới mà không chịu ra ngoài đón em.

      -     Có lẽ Kha bận cái ǵ đó. Thủy theo anh nào.

      Thủy theo chân Vũ ra hành lang dẫn tới một căn pḥng rộng ngăn thành những cubicles. Thủy rụt rè giữa những khoảng cách nhỏ hẹp nên Vũ phải đi thật chậm. Anh nói đùa:

      -     Chịu khó mang cơm đến tận đây. Nhớ Kha lắm hả?

      Thủy cười e thẹn:

      -     Đâu có anh. Anh Kha có giờ học chiều nay, không đủ giờ về nhà ăn cơm nên em … thương hại mang tới. Nhưng dễ ghét, hổng chịu ra ngoài cổng đón … người ta.

      Vũ giảng hoà:

      -     Ở đây ai cũng bận rộn, nhiều người không về nhà ăn cơm mà mang theo thức ăn trưa. Để anh xem, yêu cầu ông phó pḥng xếp giờ cho Kha sao để Kha có đủ th́ giờ về nhà ăn cơm trước khi tới trường.

      Thủy hốt hoảng:

      -     Anh đừng can thiệp. Anh Kha biết sẽ giận em là tụi em lợi dụng ḷng tốt của anh. Với lại chỉ có ngày thứ Tư trong tuần anh Kha mới phải tới trường sớm buổi chiều.

      Vũ cười xoà:

      -     Được rồi. Đây, chỗ ngồi của Kha đây. Hai em cứ ‘vô tư’.

      Vũ mỉm cười với từ ḿnh mới học được ít lâu nay để hoà nhập với mọi người. Kha nghe tiếng Vũ lật đật đứng dậy:

      -     Anh ạ.

      Vũ tươi cười vẫy tay cho Kha ngồi xuống, và quay ra, định trở về văn pḥng.  Thủy nói nhanh:

      -     Anh Vũ, anh ăn cơm trưa chưa?

      Vũ lắc đầu:

      -     Chưa, nhưng có người mời anh. Chút nữa anh Tám sẽ đưa anh ra ngoài tiệm.

      Thủy cười:

      -     Em định bới cơm cho anh Kha và cho anh luôn, nhưng chắc là anh không …

      Thủy không nói hết câu nhưng Vũ hiểu, anh cảm động:

      -     Cám ơn em. Để khi khác ba anh em ḿnh sẽ đi ăn trưa chung với nhau.

      Vũ quay đi, vẫn c̣n nghe tiếng Thủy cằn nhằn Kha “Ghét anh”, và tiếng Kha năn nỉ:

      -     Anh xin lỗi. Mải đọc cái article này trên mạng nên quên không ra đón em.

      Vũ mỉm cười, thấy vui v́ hạnh phúc của đôi bạn trẻ. Anh giơ tay coi đồng hồ nói thầm:

      -     C̣n cả giờ nữa mới tới giờ hẹn với Lệ. Không biết hôm nay ‘mệ’ định ‘bán’ cho ḿnh cái ǵ.

      Lệ là người ông Hân giới thiệu cho Vũ như một người môi giới mua bán nhà cửa, t́m thuê người làm, hay bất cứ những việc nhỏ nhặt nào thân chủ cần đến. Người đàn bà Huế dễ thương, nói giọng Huế chay nghe như hát, nhiều khi phải lập lại hai ba lần, và phải pha tiếng Bắc, tiếng Sài-G̣n cho Vũ dễ hiểu, nhưng Lệ rất kiên tŕ, không biết mệt khi thuyết phục khách hàng về bất cứ một vấn đề ǵ. Vũ đang nhờ Lệ kiếm dùm một ‘oshin’, Vũ mỉm cười, tại sao mà gọi người làm là ‘oshin’ th́ Vũ c̣n đang học hỏi cho tiếng Việt của ḿnh thêm phong phú.

 

      Bà Năm coi việc nhà cho Vũ mới được ba tháng đă xin nghỉ v́ bà ấy than là chẳng có … việc ǵ làm, và hàng xóm chẳng có ai trong cái khu nhà … Tây cho bà ấy giao du nên bà chán ngấy! Vũ thuyết phục không được nên đành nhờ Lệ t́m hộ người khác, mặc dù việc nhà không có ǵ nhiều ngoài bữa cơm buổi chiều, và mang quần áo ra tiệm giặt ủi.

 

      Trước khi ra về cả Kha và Thủy đều ghé vào văn pḥng chào Vũ. Biết là Kha luôn luôn e dè khi bước vào văn pḥng ḿnh nên Vũ đứng dậy, ra đứng trước bàn giấy để nói chuyện với hai người. Vũ mở lời trước:

      -     Các em ăn xong rồi há.

      Thủy nh́n Vũ cười:

      -     Anh Kha ăn hết, đâu có c̣n ǵ cho em đâu.

Kha kí nhẹ lên đầu Thủy:

      -     Lần sau không nhờ em nữa.

      -     Nhớ  nhé.

      Thủy nói vậy nhưng mắt nh́n Kha âu yếm. Kha có vẻ ngượng với Vũ:

      -     Xin phép anh chúng em về.

      Vũ gật đầu:

      -     Các em về. Nhớ lái xe cẩn thận.

      Thủy cười hi hi:

      -     Cẩn thận như anh Vũ ấy.

      Vũ mỉm cười chỉ ngón tay về phía Thủy như đe dọa. Thủy cười ngặt ngẽo, bước lùi ra cửa nhưng c̣n cố nói:

      -     Chủ nhật má em nói anh tớí ăn cơm. Và nhớ đi taxi, hay đi xe ôm.

Vũ cười lớn lắc đầu:

      -     Xe ôm? Đàn ông ôm eo đàn ông coi giống … ‘gay’ quá. Anh không dám.

Cả Kha và Thủy đều bật cười. Vũ nheo mắt nh́n theo đôi bạn ra khỏi văn pḥng rồi mới vui vẻ trở lại ghế ngồi, nhấc điện thoại gọi anh Tám lái xe:

      -     Allo, anh Tám. Nhờ anh đưa tôi xuống bờ sông Sài-G̣n chút nhé.

 

o0o

 

      Lệ đă ngồi chờ Vũ trong tiệm ăn sang trọng ngay đầu đường Nguyễn Huệ, hấp tấp đứng lên chào ngay khi thấy Vũ bước vào. Vũ cười xă giao:

      -     Xin lỗi chị tôi tới trễ.

      Lệ đon đả:

      -     Mô có. C̣n 5 phút nữa mới tới giờ hẹn mà.

      Vũ kéo ghế ngồi xuống:

      -     Cứ tới sau đàn bà là coi như trễ.

      -     Chu choa, đàn ông bên Mỹ ai cũng galant như rứa hỉ?

      Vũ cười lảng tránh:

      -     Chị nói mang người tới giới thiệu. Bà ta đâu?

      Lệ chồm người qua bàn nói nhỏ:

      -     Ngồi bàn bên kia tề. Anh coi được tui sẽ kêu qua.

      Vũ nh́n sang dăy bàn gần kề, chỉ thấy một cô gái c̣n trẻ và có vẻ quê mùa lạc lơng trong nhà hàng sang trọng. Mái tóc h́nh như mới uốn, áo quần chắc cũng mới mua ngoài phố, hăy c̣n những nếp gấp. Người con gái h́nh như không mấy thoải mái, mặt cúi gầm, hai tay loay hoay với ly nước giải khát, như thể là đang ngồi ‘làm việc’ với chính quyền.

      Vũ nhíu mày:

      -     Tôi nói chị t́m dùm tôi người đứng tuổi. Cô gái này c̣n trẻ quá!

      Lệ cười tít mắt:

      -     Răng mà anh xưa quá đi. T́m bà già mần chi. Con gái nhanh nhẹn, làm được nhiều việc, và phục vụ hết ḿnh.

      Lệ nhấn mạnh chữ ‘phục vụ’ và cứ nh́n Vũ mỉm cười. Vũ chợt hiểu, anh lắc đầu:

-     Không, tôi chỉ cần người giúp việc nấu dùm bữa cơm,  giữ nhà cho sạch sẽ. That’s it, no more no less.

      Lệ cười giả lả:

      -     Anh Vũ ń. Con nhỏ đó tội lắm, mới ở quê lên, cần việc làm. Anh giúp nó đi. Tui thấy mấy ông Việt kiều già về nước cũng t́m mướn những người c̣n trẻ để phục vụ. Anh răng mô tề!

      -     Chị Lệ, đó là cái tệ nạn khiến người ta khinh bỉ Việt kiều. Tôi không phải là hạng người như vậy.

      -     Chi mô mà sợ. Mấy người có tiền ở đây cũng có người ‘phục vụ’ chứ riêng ǵ Việt kiều.

      Lệ nhoài người qua bàn, nói nhỏ vào tai Vũ:

      -     Ngay trong công-ty của anh cũng có người như rứa. Tui nói anh nghe …

      Vũ xua tay vội vă:

      -     Tôi không muốn biết. Ai làm ǵ là chuyện của họ, tôi không thể làm vậy. Bất nhẫn quá.

      Lệ nh́n thẳng vào mắt Vũ thuyết phục:

      -     Nếu anh không giúp nó th́ chắc là nó cũng sẽ bị gả bán cho Đại-Hàn hay Đài-Loan. Đời nó sẽ c̣n khổ hơn nhiều. Anh mướn nó là anh cứu vớt được một đứa con gái khỏi lưu lạc nơi xứ người.

      Ḷng Vũ chùng xuống xót xa:

      -     Tôi biết thế, nhưng không thể được chị ạ. Dù tôi chỉ mướn cô ta để làm việc nhà cũng không ai tin là tôi không làm những việc vô luân, và như thế sẽ rất khó cho công việc của tôi ở đất nước này. Tôi biết t́nh trạng đau thương của những người con gái quê. Tôi đă đọc nhiều về tệ trạng này, đă từng rớt nước mắt v́ cảm thương, không thể nào tưởng tượng được sao lại có những người Đài-Loan thiếu t́nh người như vậy.

      Ngừng một chút Vũ lại chua chát:

      -     Giá mà chính phủ mở rộng cửa hơn, dễ dàng cho các doanh nghiệp làm ăn đứng đắn như Intel, như hăng tôi đang làm, sang đây mở thêm nhà máy th́ biết đâu chẳng có thêm việc làm cho những người như cô gái kia. Mă Lai Á làm được, Thái Lan làm được, Ấn Độ và nhiều nước khác nữa làm được th́ tại sao nước Việt không làm được? Tôi không phải là chính trị gia, không phải là nhà xă hội học, tôi chỉ là một chuyên viên kỹ thuật với kiến thức giới hạn nên không thể rút ra được một kết luận, nhưng thú thật với chị, tôi rất buồn mỗi khi nghĩ tới điều này.

      Lệ thở dài:

      -     Anh đă nói rứa th́ chắc là tôi khó làm anh đổi ư. Thôi, để tui cho o đó về.

      Lệ đứng lên, Vũ giơ tay cản lại:

      -     Khoan đă.

      Anh mở ví, lôi ra một ít tiền trao cho Lệ:

      -     Chị đưa cô ấy chút tiền này, nói là cho tôi xin lỗi. Số tiền ít ỏi, nhưng mong là  giúp được cô ta buôn bán lặt vặt, sống qua ngày, hay trở về quê quán. Chúng ḿnh không giúp được tất cả, nhưng ít ra cũng cố gắng giúp lấy một người.

Lệ tần ngần cầm tiền bước sang dăy bàn bên cạnh, nói nhỏ với người con gái đang e ấp ngồi chờ. Vũ thấy Lệ vỗ vai cô ta, trao hết số tiền, và kéo ghế cho cô gái đứng lên. Đi qua bàn Vũ, cô gái ngập ngừng rồi cúi chào thật thấp trước khi chạy nhanh ra cửa. Vũ thấy một giọt nước mắt đọng trên khoé mắt của khuôn mặt c̣n thơ ngây, anh nh́n theo bùi ngùi.

      Trở về chỗ ngồi,  Lệ có vẻ  hơi buồn:

      -     Anh Vũ, thôi chúng ḿnh ăn cái ǵ đă rồi hăy bàn chuyện tiếp.

      Vũ gật đầu, giơ tay vẫy người phục vụ, hỏi ư-kiến Lệ, và gọi món ăn cho cả hai người. Lệ trầm ngâm nh́n Vũ thật lâu:

      -     Tôi chưa thấy Việt kiều nào như anh. Anh nhất định muợn một bà già?

      Vũ gật đầu:

      -     Vâng. Chị giúp tôi được th́ càng tốt. Nếu không tôi ăn cơm tiệm, làm lấy mấy việc vặt trong nhà cũng được.

      Vũ cười nói tiếp:

      -     Tập sự để mai mốt lấy vợ cho vợ sai bảo là vừa.

      Lệ bật cười, nhưng chợt ngập ngừng, khác hẳn lúc trước đây:

      -     Anh Vũ, già như cỡ tôi được không?

      Vũ mỉm cười:

      -     Chị chưa già mô!

      Vũ thích thú pha tiếng Huế để chọc cười Lệ:

      -     Chị chừng tuổi tôi hoặc hơn chút đỉnh là cùng.

      Lệ thở dài:

      -     Hơn ba mươi tuổi, một đời chồng, một lần li dị, nhiều lúc tôi thấy ḿnh già lắm anh Vũ à.

      Vũ đưa mắt kín đáo quan sát Lệ. Khuôn mặt người đàn bà trang điểm kỹ, và h́nh như có sự trợ giúp của bàn tay bác sĩ giải phẫu nên trông Lệ rất đằm thắm. Bộ ngực căng tṛn dưới lần áo mỏng hợp thời trang, trông Lệ giống như một mệnh phụ, vợ của một ông lớn,  hơn là một người trung gian cung cấp dịch vụ. Vũ khen kín đáo:

      -     Tôi nghe nói đàn bà con gái Huế đều xinh đẹp. Tôi chưa đến Huế nhưng tôi rất tin.

      Lệ cuời lớn, khoe hàm răng trắng bóng:

      -     A ha, không ngờ ông Việt kiều sinh đẻ tại Mỹ mà ăn nói mặn mà như rứa.

      Vũ cười:

      -     Thôi ăn đi chị Lệ. Tôi sắp phải trở về sở làm.

      Lệ vẫn chưa chịu cầm đũa;

      -     Tối nay tôi mang một bà già tới nhà giới thiệu cho anh, được không?

      Vũ ngần ngại:

      -     Sợ phiền chị. Tôi về nhà hơi trễ.

-     9 giờ hay 10 giờ?

-     Đâu quá trễ như vậy. Thường th́ độ gần 8 giờ tôi về đến nhà.

      -     Vậy khoảng 9 giờ tôi tới.

      Lệ lấy sổ tay và cây viết ra khỏi xách tay:

-     Tôi đă có số di động và số văn pḥng của anh. Đọc cho tôi điạ chỉ nữa là đủ.

      Vũ biết là không thể từ chối nên đành đọc địa chỉ cho Lệ. Lệ nắn nót viết vào sổ tay, miệng mỉm cuời như có điều ǵ thích thú:

      -     Bây giờ ḿnh ăn được rồi. Anh khỏi gọi anh Tám. Tôi sẽ đưa anh về bằng cái Toyota cũ rích của tôi.

 

o0o

 

      Nghe tiếng chuông Vũ nghĩ thầm, bà Lệ này đúng giờ như … Mỹ, nói 9 giờ mà mới 9 giờ thiếu 5 phút đă bấm chuông. Vũ nhanh nhẹn mở cửa, và chỉ thấy Lệ đứng đó tươi cười, anh đưa mắt nh́n quanh xem c̣n ai đó tới cùng với Lệ nhưng không thấy bóng dáng một người nào:

      -     Good evening chị Lệ, c̣n bà già nào đâu?

      Lệ cười chúm chím, lấy ngón tay chỉ vào ngực ḿnh:

      -     Đây, bà già đây.

      -     You must be kidding.

      Vũ buột mồm nói bằng tiếng Anh. Lệ lắc đầu:

      -     Not really! Anh có mời Lệ vào nhà không?

      Vũ xin lỗi và mở rộng cánh cửa, mỉm cười khen Lệ:

      -     Chị Lệ nói tiếng Anh hay quá.

      Lệ nhún vai:

      -     Cũng phải học. Chẳng nhẽ nói chuyện với mấy lăo Tàu và Đại-Hàn bằng tay.

      Vũ cười x̣a:

      -     Xin lỗi, tôi quên mất. Chị cứ đi dép vào nhà.

      Lệ h́nh như không nghe Vũ nói, tự động tháo dép, khoe đôi chân trần nhỏ nhắn với những móng chân sơn màu bạc. Khác hẳn với buổi trưa nay khi tới gặp Vũ tại tiệm ăn, Lệ trang điểm rất nhẹ, mặc quần jean ngắn bó sát bắp chân dài, áo chemise trắng ngắn tay, trông Lệ giống một cô sinh viên hơn là một người chào hàng. Vũ đă nh́n thấy vẻ khác lạ và cũng nhận ra cách xưng hô khác biệt, nhưng anh vẫn giữ đúng phép lịch sự, chỉ chiếc sofa:

      -     Mời chị ngồi. Tôi biết khách tới nhà phải mời dùng trà, nhưng tôi không uống trà tại nhà.

      Lệ ngắt lời, đưa cao một bao giấy cầm lủng lẳng trên tay:

      -     Anh ăn cơm chưa?

      -     Rồi chị, trước khi về nhà.

      -     Tôi có ít bánh ngọt. Anh có máy pha café tại nhà không?

      Vũ gật đầu mỉm cười:

      -     Cái đó th́ có. Tôi nghiện café. Mời chị ngồi, chờ tôi một chút.

      Lệ lắc đầu:

      -     Anh cứ để đó cho Lệ.

      Lệ đi thẳng vào bếp, mở tủ t́m đĩa, xếp những miếng bánh gateau vàng âu ngay ngắn, nh́n Vũ cười:

      -     Nhà không có đàn bà, nhưng vẫn sạch sẽ. Café anh để đâu?

      Vũ lắc đầu cười trừ. Anh mở hộp café, lóng ngóng định bỏ vào máy th́ Lệ đă giằng lấy, và rất tự nhiên như người trong nhà, cô dành lấy việc pha café trong lúc Vũ chỉ biết mỉm cười đứng nh́n.

      Mùi café thơm phức, Lệ cầm miếng bánh đưa lên miệng cắn, và đưa đĩa bánh tới trước mặt Vũ như thể Lệ là chủ nhà. Lệ nh́n Vũ cười cười:

      -     Th́ anh cứ coi Lệ như là Oshin của anh tối nay. Lệ không mượn người cho anh được th́ Lệ phải tới làm thay. Is it fair?

      Vũ vừa buồn cười vừa ngạc nhiên, không ngờ người đàn bà ḿnh mới quen biết ít lâu lại thông minh và thú vị như thế:

      -     It’s fair, and thank you, chị Lệ.

      -     Anh bỏ cái tiếng chị đi được không. Trưa nay anh chẳng nói Lệ cỡ tuổi anh là ǵ.

      Vũ đành cười x̣a:

      -     OK. Lệ làm tôi thật ngạc nhiên.

      -     Sao?  Boring?

      -     No. Interesting!

      Lệ lại nh́n Vũ cười. Cả hai người vẫn đứng trong bếp. Lệ rót café ra tách, bỏ một muỗng đường vào tách của ḿnh, nhướng mắt nh́n Vũ như có ư hỏi, anh sao, nhiều hay ít đường. Vũ giơ ngón tay chỏ và ngón tay cái mở rộng lên cao. Lệ gật đầu:

      -     Nhiều đường cho ngọt ngào. Anh và Lệ giống nhau.

      Trao tách café cho Vũ, và cầm tách café của ḿnh, Lệ lững thững đi quanh nhà:

      -     Xem anh ăn ở ra sao, để c̣n tính tiền công.

      Lệ ngoái cổ lại nh́n, cười với Vũ đang im lặng theo sau. Căn nhà nhỏ chỉ có hai pḥng ngủ, bếp và pḥng khách. Lệ bước vào pḥng ngủ của Vũ, hoàn toàn chủ động, đặt tách café trên bàn ngủ, leo lên giường, khoanh tay, ngồi tựa lưng vào tường. Vũ lóng ngóng dựa lưng vào cửa, đưa mắt nh́n, và không biết nói ǵ. Lệ ngước lên nh́n Vũ:

      -     Anh Vũ, có bao giờ anh thấy đêm thật dài và cuộc đời buồn tênh?

      Vũ chợt nghĩ đến những ngày khi Thu-Loan mới bỏ đi. Anh nằm trên giường nh́n trần nhà, thấy cuộc đời vô vị. Vũ gật đầu:

      -     Tôi cũng từng có nhiều đêm không ngủ.

      -     Anh ngồi xuống đây, nói cho Lệ nghe tại sao. -Lệ vỗ nhẹ xuống tấm đệm dày. - Hay là anh muốn nghe Lệ nói trước.

      Vũ nhẹ nhàng ngồi xuống cuối chân giường, hai tay vẫn ôm tách café, lâu lâu đưa lên miệng nhấm nháp. Thái độ ngổ ngáo và tinh nghịch của Lệ h́nh như đă biến mất. Mắt cô nh́n xa vắng:

      -     Anh Vũ, anh thấy Lệ có xấu xí quê mùa hay có ǵ đáng ghét không?

      Vũ vội vă lắc đầu:

      -     Không. Trái lại là đàng khác.

      Lệ cười buồn:

      -     Thế mà Lệ bị người ta bỏ rơi, đi theo một người đàn bà mà người ta nói là ‘đáng thương’.

      Vũ rụt rè:

      -     Người ta là chồng Lệ, phải không?

      -     Chồng cũ! Có những điều Lệ không thể hiểu, và đôi khi nghĩ đến cái chết như là một lối đi về.  Anh Vũ có đọc thơ Việt-Nam không, có bao giờ anh nghe câu này của Du Tử Lê: “Ở chỗ nhân gian không thể hiểu. Đi với về cùng một nghĩa như nhau.”

      Vũ lắc đầu:

      -     Tôi hầu như không biết ǵ về văn thơ. Con người tôi nông cạn lắm.

      Lệ cười buồn:

      -     Nếu anh nông cạn th́ c̣n ai ở trên đời này cho đàn bà như Lệ t́m được một bờ vai.

      Lệ cúi đầu nh́n xuống, và Vũ thấy một giọt nước mắt đọng trên bờ mi Lệ. Vũ hốt hoảng, anh xích tới, ngồi gần Lệ:

-     Lệ, sao thế.

      Lệ ngửng lên nh́n Vũ:

-     Không sao cả. Tự nhiên Lệ muốn khóc. Hay là Lệ điên, vừa mới vui đây đă chợt buồn. Có điều đă từ lâu Lệ không khóc trước mặt ai, nhất là trước mặt đàn ông. Anh Vũ, anh làm Lệ khóc, anh biết không?

      Vũ lúng túng:

      -     Tôi … tôi có lầm lỗi ǵ với Lệ không?

      -     Không đâu anh Vũ. Trưa nay Lệ đă muốn khóc, nhưng phải đợi đến bây giờ. Anh đối xử với một con bé nhà quê xa lạ bằng một tấm ḷng bao la. Em chưa gặp ai cho em một chút chân t́nh. Người ta chỉ ham muốn em, có nice với em cũng chỉ v́ thân xác này. Anh Vũ,  em cũng là đàn bà yếu đuối, như những như cô bé nhà quê đó, tâm hồn em cũng bơ vơ, chưa bao giờ được thật sự yêu thương. Em tủi thân.

      Giọt nước mắt lệ lăn dài trên má. Vũ thấy ḷng ḿnh chùng xuống, anh đưa tay gạt ḍng nước mắt, giọng anh bùi ngùi:

      -     Cuộc đời ai cũng có những buồn phiền. Tôi … tôi cũng đă từng làm cho một người đàn bà đau khổ, và người ấy đă qua đời, một phần là lỗi của tôi. Nếu mà tôi ‘nice’ như Lệ nói th́ tôi đă không có những nỗi buồn ray rứt, và dù có trốn chạy đến chỗ này, tôi vẫn chưa quên.

      Lệ ngạc nhiên nh́n Vũ:

      -     Thật vậy ư? Anh kể cho em nghe chuyện buồn của anh được không? Biết đâu …

      Lệ muốn nói biết đâu chúng ḿnh chẳng chia xẻ được với nhau nhưng Lệ chỉ nh́n xững người đàn ông mà cô cảm mến, không nói thêm một lời. Vũ ngồi trầm ngâm, thở một hơi dài rồi cúi đầu chậm răi kể lại chuyện t́nh của ḿnh với Thu-Loan cho Lệ nghe. Khi kể xong anh ngước lên nh́n Lệ, và thấy cô nước mắt đầm đià. Vũ quàng tay ôm vai Lệ, và Lệ gục mặt trên vai Vũ, nước mắt thấm qua làn áo mỏng.

      Có lẽ nhờ nói ra được những điều mang nặng trong ḷng nên Vũ thấy tâm hồn ḿnh nhẹ nhàng hơn. Anh đứng lên, đưa tay đỡ Lệ:

      -     Chúng ḿnh ra ngoài pḥng khách ngồi. Café nguội hết rồi. Để tôi đi làm tách khác cho Lệ.

      Lệ nh́n anh như thầm cám ơn. Nếu anh muốn em đă không chối từ. Thân xác này c̣n ǵ quí giá nữa đâu anh. Chưa bao giờ em gặp người như anh. Thế nhưng anh đă không lợi dụng lúc em yếu mềm. Cám ơn anh, cám ơn anh. Lệ đứng lên níu tay Vũ:

      -     Thôi anh. Lệ phải đi về. Cám ơn anh một buổi tối buồn nhưng cũng đầy ư nghiă.

      Lệ ṿng tay ôm cổ Vũ, hôn nhẹ lên môi anh, mỉm cười:

      -     Friend?

      Vũ cũng mỉm cười:

      -     Friend forever. Tôi thật là may mắn, ở nơi xa lạ này lại gặp được những người rất dễ thương.

      Lệ khoác tay Vũ đi ra cửa:

      -     Anh Vũ này?

      -     Yes?

      -     Anh cô đơn không?

      -     Có bạn như Kha, như Thủy và bây giờ như Lệ tôi thấy bớt cô đơn nhiều lắm.

      -     C̣n về t́nh yêu?

      Vũ thở dài:

      -     Tôi không biết. Có thể một ngày nào …

      Lệ cười nhẹ:

      -     Em cũng mong như vậy. Một ngày nào, nhưng một ngày nào vẫn chưa đến.

      -     Không biết được Lệ nhỉ.

      -     Dạ. Thôi em về nhé. Mà này, anh Vũ!

      -     Sao?

      -     Anh đừng mượn người làm nữa. Cuối tuần em đến giúp anh một tay. Anh có đi đâu cứ để cửa đừng khoá. Khu này có bảo vệ đi tuần nên rất an toàn.

      Vũ mỉm cười:

      -     Có phải trả công không?

      -     Có, như thế này.

      Lệ quay sang hôn nhẹ lên má Vũ trước khi bỏ đi nhanh ra chỗ đậu xe. Vũ đứng trước cửa nh́n theo cho đến khi chiếc Toyota khuất bóng, nhẹ thở dài, nghĩ thầm. Có lẽ không bao giờ ḿnh hiểu được đàn bà.  Ḿnh đă như rơi vào cơn lốc, may mà cầm được ḷng. Nếu không chẳng biết sẽ ra thế nào, nhưng ḿnh biết chắc đó không phải là t́nh yêu. Thu-Loan ơi, anh vẫn c̣n yêu em, và chỉ có em …

 

o0o

 

      Hôm nay là thứ Tư, Vũ biết thế nào Thủy củng ghé vào nên có ư ngồi đợi. Đă mấy tuần liền Thủy mang cơm cho Kha nhưng cũng mang cho Vũ  trái cây như cam, quít và măng cụt mà Thủy biết Vũ rất thích. Kha phải tới trường liền, nhưng Thủy thường ngồi nán lại chuyện tṛ với Vũ ít phút rồi mới ra về. Thủy tươi vui như con chim non nên Vũ thấy thật dễ chịu, thích thú ngồi nghe Thủy líu lo kể chuyện nhà, kể chuyện trường, kể chuyện bạn bè, và lâu lâu than thở về Kha.

      -     Anh Vũ biết hông, anh Kha hổng thương em như xưa nữa. Ngày nào cũng mải mê tới sở nhưng lâu lâu mới ghé em một lần.

      Vũ an ủi:

      -     Có nhiều thứ Kha phải học để mai mốt có thể trở thành nhân viên thực thụ của hăng này. Thủy thông cảm cho Kha, em nhớ là Kha đang lo cho tương lai của cả hai đứa đó.

      Thủy nghe lời Vũ nhưng vẫn phụng phịu. Nhiều lần Vũ phải kín đáo nhắc Kha nhưng h́nh như Kha mới t́m thấy niềm đam mê trong công việc nên đôi khi vẫn chậm trễ đón đưa và thăm viếng Thủy như ngày xưa thường làm.

      Thủy tới khi Vũ đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ. Không đợi Vũ mời Thủy ngồi ngay xuống ghế, nước mắt lưng tṛng:

      -     Anh Vũ!

      Vũ biết là chắc lại có chuyện ǵ giữa Kha và Thủy:

      -     Ǵ nữa đây? – Anh trêu Thủy – Kha nó mắng em hả?

      -     Hổng phải. Nhưng anh không chịu đi tới nhà nhỏ bạn em tối nay cùng với em. Ảnh nói phải trở lại đây chạy cái test ǵ đó.

      -     Kha đâu sao không thấy? Để anh nói Kha mai chạy test cũng được.

      -     Ảnh chạy như ma đưổi tới trường rồi. Mà thôi, anh đừng nói ǵ nghe. Kha hay giận lẫy lắm.

      Vũ đùa:

      -     Anh tưởng em mới là hay ‘mít ướt’.

      Thủy lườm Vũ:

      -     Em mang cho anh trái quít, nhưng anh nói xấu em. Hổng cho anh ăn nữa.

      Thủy nói thế nhưng vẫn lột vỏ quả quít đặt trên bàn, mắt nh́n Vũ không nói.

      Vũ làm hoà:

      -     Anh giỡn chơi đó thôi. Em ngoan, tháng tới anh về Mỹ họp, khi trở lại anh sẽ mua quà cho em.

      Thủy nhoẻn miệng cười:

      -     Anh mua ǵ cho em?

      -     Không nói trước được. Mất vui.

      -     Hứ! Anh về Mỹ bao lâu?

      -     Một tuần hoặc 10 ngày là nhiều.

      -     Anh Vũ nè …

      -     Anh nghe đây.

      -     Thôi hổng nói nữa. Chủ nhật tới nhà ăn cơm rồi em nói anh nghe. Mà hổng có ǵ đâu.

      -     OK! Con gái nói không là có!

      -     Ngạo em há.

      Vũ cười h́ h́:

      -     Đâu dám. Anh đang học cách xă giao với con gái Việt-Nam đó mà.

      Thủy che miệng  cười, nhắc Vũ:

      -     Anh ăn đi. Bộ phải chờ em nhắc nữa sao.

      -     Tưởng em không cho anh ăn.

      -     Mới nói ‘con gái nói không là có’ đó thôi.

      Vũ cầm múi quít bỏ vào miệng:

      -     Rồi anh ăn đây.

      Thủy bổng nhiên hỏi Vũ:

      -     Anh mướn được người làm chưa?  Ai dọn nhà cho anh?

      Tự nhiên Vũ nghĩ tới Lệ và không hiểu sao thấy lúng túng, không muốn cho Thủy biết là cuối tuần nào Lệ cũng tới dọn dẹp nhà cửa cho ḿnh.

      -     Chưa em ạ. 

      -     Anh muốn em giúp anh không?

      Vũ vội vàng:

      -     Không cần em ạ. Với lại … anh chờ chị Tám rồi. Cuối tuần anh Tám đưa vợ tới nhà giúp anh. Anh Tám cũng thích tới nhà coi đá banh trên cái TV to đùng!

      Vũ không hiểu sao ḿnh nói dối. Có ǵ bứt rứt nên Vũ cố giải thích với Thủy:

      -     Cuối tuần nào anh cũng tới nhà Thủy. Thủy bận giúp chị Hai nấu cơm mời anh, như vậy là giúp anh nhiều rồi.

      -     Th́ để trả công anh dạy em học mà. À, cuối tuần này anh dịch hộ em bài Anh Văn nhé.

      Vũ lắc đầu:

      -     Không, em dịch rồi anh coi lại chứ anh không dịch hộ em.

      -     Ác. Hổng chơi với anh nữa. Em đi về đây.

      Thủy đứng lên. Vũ cũng đứng lên đi với Thủy ra ngoài:

      -     Tối em đi party vui nhé. Anh sẽ nhắc Kha đưa đón em nếu anh thấy Kha ở trong này.

      -     Cám ơn anh. Em về.

      -     Take care. See you Sunday.

      Thủy muốn nói ǵ đó như rồi chỉ mỉm cười rồ máy nhập vào đoàn xe cộ đông đúc trên đường. Vũ đứng đó nh́n theo lắc đầu nhè nhẹ. Cũng chẳng khác ǵ Jennifer. Mỗi lần gặp anh là hỏi đủ điều lẩm cẩm. Vũ thấy ấm áp trong ḷng nên huưt sáo nho nhỏ trên đường trở lại văn pḥng.

      Đi qua văn pḥng ông Hân thấy cửa mở, và Hân đang ngồi sofa đọc giấy tờ ǵ đó, Huy ló đầu vào:

      -     Hello Mr. Hân!

      Hân vẫy Vũ rối rít:

      -     Ông Vũ, vào đây, vào đây uống nước cái đă.

      Dù biết Vũ không uống trà ông Hân vẫn rót ra tách và đưa tay mời. Vũ hỏi:

      -     Ông bận không?

      Hân gật gù:

      -     Th́ lúc nào chả bận. Mà này tôi hỏi ông nhé. Thế không làm việc th́ ông làm ǵ? Có mục ǵ đặc biệt không?

      Vũ cười cười:

      -     Mục ǵ là mục ǵ?

      -     H́ h́. Ông làm cái ǵ mà bà Lệ cứ lắc đầu cười cười. Hỏi ǵ cũng không nói.

      -     À, Lệ vui tính lắm. Thỉnh thoảng tụi này đi nghe nhạc, đi nhảy với nhau, hay đôi khi chỉ gặp nhau tán gẫu.

      -     Này, nhiều người theo cô ta lắm đấy.

      -     Oh, come on. Chúng tôi chỉ là bạn thôi. - Vũ ngần ngừ - là bạn v́ thông cảm, và có cùng một niềm  khổ đau.

      Hân nh́n Vũ không hiểu, nhưng Vũ cũng chẳng buồn giải thích. Anh đứng lên:

      -     Vào thăm ông tí thôi. Mọi chuyện ở pḥng điện toán đều tốt, không có vấn đề ǵ ngoài tầm tay.

      -     Cám ơn ông. Anh Vọng vẫn thường lên gặp tôi báo cáo đầy đủ.

      -     Very good. Ông phó lúc nào cũng năng động.

      -     Này khoan đă, ông cho tôi hỏi nhỏ một tí. Mai mốt liệu ḿnh có nâng anh Vọng lên thay ông khi ông trở về Mỹ không?

      -     Anh Vọng là người của ông mà!

      -     Đă đành, nhưng nếu không được CIO ở bên đó chấp thuận th́ cũng không được.

      Vũ mỉm cười đưa tay bắt tay Hân:

      -     Tôi c̣n ở đây ít lâu. Chúng ḿnh sẽ bàn căi vấn đề này sau.

      Nghĩ tới Vọng Vũ tủm tỉm cười. Vọng đă đứng tuổi, nguyên là giáo viên dạy Toán tại một trường phổ thông, đổi nghề sau khi theo học mấy lớp tại một trường chuyên môn về điện toán mới đây. Vọng là bạn học cũ của Hân nên được Hân đề bạt, và Vọng biết Vũ là cái mắt xích quan trọng nên luôn luôn lấy ḷng Vũ, mời mọc Vũ tới những nơi giải trí nhiều lần nhưng Vũ vẫn giữ một khoảng cách v́ muốn cho ḿnh đủ sáng suốt trong vai tṛ giúp đỡ và thẩm định một cơ sở mới.

 

      Vũ không mấy thích những cuộc vui ‘thiếu nghiêm túc’ ở nơi công cộng nên đă nhiều lần từ chối lời mời của Vọng. Vũ thích ḥa ḿnh với những người trẻ như Kha và Thủy, và mới đây với Lệ, đi đến những nơi vui tươi, như những đêm văn nghệ, những cuộc họp mặt của sinh viên, và đôi khi, đến một vũ trường. Buổi tối giữa tuần này Vũ thấy trống rỗng. Thủy đi party với bạn, Kha bận với đam mê nghề nghiệp, chỉ c̣n Lệ, không biết là tối nay có hẹn ḥ với kép già kép trẻ nào không? Vũ mỉm cười, móc điện thoại di động gọi Lệ:

      -     Allo, người đẹp sông Hương!

      Vũ nghe thất tiếng cười khúc khích từ xa:

      -     Chi rứa?

      -     Nothing, just want to talk!

      -     Anh Vũ ń, răng mà bữa ni anh nhàn rỗi và ‘nice’ như rứa.

      Vũ cười nhẹ:

      -     Lúc nào tôi cũng thế thôi. Tối nay Lệ rảnh không?

      Lệ ngần ngừ:

      -     Có hẹn với một khứa lăo đi coi một khu đất chiều ni, nhưng không biết chừng mô mới về. Sợ ông khách mời ăn tối luôn.

      Giọng Vũ có vẻ buồn buồn:

      -     Tiếc quá, định rủ Lệ đi nghe nhạc hay làm ǵ đó, something more exciting!

      -     Hi hi, thế th́ em không thể từ chối. Anh Vũ ở nhà, chừng 8 giờ Lệ tới đón anh.

      -     Sure?

      -     Yes sir. Em có sai hẹn với anh bao giờ đâu.

      -     OK. See you then.

      -     Bye anh.

 

      Càng ngày Vũ càng có cảm t́nh với Lệ. Người đàn bà đó có chút buông thả, nhưng thẳng thắn, lúc nào cũng đối xử với Vũ như một người bạn chân t́nh. Tối đó ra khỏi pḥng trà Queen Bee, Lệ bám vai Vũ cười nghiêng ngả:

      -     Anh Vũ cái ǵ cũng được. Chỉ có khiêu vũ là dở ơi là dở.

      Vũ gật đầu thú nhận:

      -     Ở Mỹ bạn bè tôi không chơi nhạc ‘tour’ như ở đây. Nhạc mở lên, ai cũng có thể ra sàn nhẩy được, và muốn nhảy kiểu nào cũng OK. Lẽ dĩ nhiên không lịch sự như ở đây, nhưng mà vui.

      -     Anh Vũ muốn em dạy anh nhảy không?

      -     Muốn chứ. Bao giờ?

      Lệ ghé tai Vũ nói nhỏ:

      -     Tối nay. Anh cũng có thể ở lại với em. No string attached!

      Vũ bật cưởi:

      -     Are you kidding me?

 

      Dưới ánh đèn đường mờ ảo, đôi mắt Lệ long lanh nh́n Vũ. Cô nhè nhẹ lắc đầu …

 



 

Chương Năm

 

      Thủy mở cửa cho Vũ, kiễng chân th́ thầm:

      -     Có người đẹp chờ anh?

      Vũ nhướng mắt:

      -     Ai đó. Sao hôm nay anh hên vậy?

      Thủy bưng miệng cười khúc khích:

      -     Để rồi xem!

      Vũ thấy bà Tuân ngồi với một người con gái lạ trong pḥng khách. Anh gật đầu chào:

      -     Chào d́, chào cô.

      Bà Tuân niềm nở:

      -     Ngồi đó để d́ giới thiệu. Đây là anh Vũ, kỹ sư, Việt kiều, bạn thằng Kha và con Thủy. C̣n đây là bác-sĩ Thoa, con của bạn d́. Mấy hôm rày d́ đau quá. Đi không nổi nên nhờ cháu Thoa tới coi dùm, nhân tiện cũng khá trễ nên mời cháu Thoa ở lại dùng cơm với gia đ́nh.

      Vũ lịch sự cúi chào Thoa một lần nữa:

      -     Chào bà bác sĩ. Rất hân hạnh.

Từ năy giờ Thoa vẫn im lặng quan sát Vũ. Cô đưa tay che miệng cười:

      -     Anh đừng gọi tôi là ‘bà bác sĩ’ nữa, v́ tôi không muốn gọi anh là ‘ông kỹ-sư’.

      Vũ bật cười, fair enough, trông hăy c̣n non nớt, không ngờ cũng bản lănh ghê:

      -     Xin vâng lời.  – Và Vũ hỏi thêm cho có chuyện. – Cô là bác sĩ chuyên môn về ngành ǵ ạ?

      Thoa lắc đầu:

      -     Không, tôi chỉ là bác sĩ gia đ́nh, bệnh đàn bà trẻ con vậy thôi.

      Bà Tuân chen vào:

      -     Thoa nó mát tay lắm Vũ à. D́ đau là phải nhờ nó chứ đi bác sĩ nào cũng không hết.

      Vũ nh́n Thoa cười cười:

      -     Thế cô Thoa có chữa bệnh … đàn ông không?

      Thoa không vừa:

      -     Đàn ông th́ không, nhưng anh Vũ th́ tôi nhận lời.

      Vũ thấy Thủy đứng dựa cửa bụm miệng cười. Anh chống chế:

      -     Hiện giờ tôi khá khoẻ mạnh. Chừng nào có chuyện sẽ đi kiếm cô Thoa.

      -     Nghe Thủy nói anh té xe. Vết thương anh lành hẳn chưa.

      Thủy chen vào:

      -     Vết thương của ảnh lành rồi, nhưng tim ảnh chưa lành. Chị Thoa chữa dùm.

      Bỗng nhiên nhớ tới mối t́nh buồn cũa Vũ, Thủy thấy hối hận v́ câu nói đùa của ḿnh. Thủy lại gần ôm vai Vũ:

      -     Cho em xin lỗi. Em … em …

      Vũ vỗ nhẹ bàn tay Thủy:

      -     Không sao đâu em.  Ngồi xuống đây với anh. – Vũ cười với Thủy - Mà có lẽ anh đau tim thật, để anh nhờ chị Thoa chữa nhé.

      Thoa chỉ lẳng lặng nh́n. Cái ông Việt kiều này hay nhỉ, lịch sự chứ không kiêu căng ta đây, và h́nh như có chuyện ǵ buồn:

      -     Đau nặng th́ Thoa không chữa được nhưng nhè nhẹ th́ Thoa cũng thử coi.

      Vũ gật gù:

      -     Nhớ nhé. Cô Thoa ra trường lâu chưa.

      -     Cũng khá lâu rồi anh. Già rồi mà.

      Bà Tuân cướp lời:

      -     Già ǵ mà già, Thoa nó mới 29, Vũ à.

      -     Gần 30 rồi thím Tư. Già và ế.

      -     Tại cháu kén chọn chứ đâu phải hổng có người để ư.

      -     Dạ, có mấy ông già goá vợ!

      Thủy chỉ ngón tay vào ngực Vũ:

      -     Anh Vũ chưa già và chưa có vợ đó chị Thoa.

      Thoa liếc nh́n Vũ nhưng chỉ mỉm cười không nói, trong lúc Thủy cứ nh́n Vũ cười cười. Bà Tuân nhắc con:

      -     C̣n thằng Kha đâu, con gọi nó chưa?

      Mặt Thủy xịu xuống:

      -     Con đâu biết, má hỏi anh Vũ đó.

      -     Ủa, sao vậy?

      -     Anh Kha nói chạy vô sở chừng 5 phút rồi tới liền mà đă hơn nửa giờ. Chắc có cô nhân viên nào đó bắt mất hồn anh Kha ở trỏng!

      Vũ bật cười:

      -     Có Sophia.

      Thủy có vẻ ngơ ngác:

      -     Thiệt hả? Mỹ hay Việt kiều hả anh?

      Vũ bẹo má Thủy:

      -     Anh nói đùa đó. Sophia là tên cái server. Bọn anh dùng tên cô đào Sophia Loren đặt cho nó v́ nó to chần dần!

      Thoa có vẻ thú vị:

      -     Server là cái ǵ, anh Vũ.

      Vũ cố giải thích một cách giản dị và khôi hài:

      -     Server là cái computer lớn cho mấư cái computer nhỏ xúm lại đ̣i ăn, như heo nái cho heo con xúm lại bú.

      Cà Thoa và Thủy đều bật cười. Vừa lúc đó có tiếng xe máy nổ lạch bạch ngoài sân, Kha lật đật đi vào cúi đầu chào mọi người. Thủy đứng lên khoác tay Kha nói thầm:

      -     Anh Vũ nói anh là con … heo con!

      Kha trợn mắt:

      -     Cái ǵ?

      Thủy không nói, chỉ cười ngặt nghẽo. Bà Tuân cất tiếng gọi Thủy:

      -     Anh Kha tới rồi. Con lên lầu mời ba xuống ăn cơm.

 

      Trong bữa ăn Thủy là người ăn uống tự nhiên và truyện tṛ thân mật với tất cả mọi người. Nh́n Thủy Vũ thấy ḷng ấm áp, ước ǵ ngày nào ḿnh cũng được sống trong không khí gia đ́nh êm đềm như lúc này. Thoa cũng rất tự nhiên, vừa ăn vừa hỏi chuyện Vũ về công việc Vũ đang làm tại Việt-Nam. Chỉ có Kha là đăm chiêu. Vũ gợi chuyện:

      -     Kha vào sở chạy test hả.

      Kha như choàng tỉnh:

      -     Dạ. Em thử cái script tự động gửi dữ kiện sang Mỹ nhưng nó chỉ chạy nửa chừng là lại đứng ́ ra đó. Em loay hoay sửa đi sửa lại măi vẫn không xong.

      Vũ an ủi:

      -     Em đừng cố gắng quá. Cần quên nó đi cho đầu óc sáng suốt em ạ.

      Kha chỉ lắc đầu. Vũ kể thêm:

      -     Ngày xưa anh cũng như Kha. Có lần nghĩ măi về một vấn đề mà không t́m ra giải pháp, lái xe thấy đèn đỏ không ngừng, tí nữa th́ xảy ra tai nạn. Nhớ là em c̣n có cô bé dễ thương ngồi bên cạnh chờ em đưa đi chơi đâu đó.

      Kha cười như người phạm tội, nói nhỏ vào tai Thủy:

      -     Anh xin lỗi em.

      Thủy bĩu môi:

      -     Đây là lần thứ mấy rồ́?

      Nói thế nhưng Thủy gắp thức ăn bỏ vào bát Kha:

      -     Anh ăn đi. – Cô nh́n Vũ. – Anh Vũ nữa, đưa đũa đây em gắp cho. Em biết anh thích ăn thịt ḅ xào hành em làm mà.

      Thoa khen:

      -     Em làm món đó ngon lắm. Anh Vũ, anh thật là người hiểu biết.

      Vũ mỉm cười:

      -     Cám ơn cô.

      Thủy hớn hở như mới nghĩ ra điều ǵ:

      -     Bây giờ th́ em biết tại sao anh té xe ngay trước cửa nhà em. Chắc cũng đang nghĩ tới cái chương tŕnh điện toán quỉ quái nào đó.

      Mọi người đều bật cười. Bà Tuân la Thủy:

      -     Con có để cho các anh ăn không.

      Thủy không chịu ngừng:

      -     Con nói thật mà. Đúng như vậy không, anh Vũ.

Vũ lắc đầu:

      -     Không phải.

      -     Chứ tại sao?

      -     Anh nghĩ là duyên số! Đó là theo triết lư đông phương. C̣n tây phương th́ cho đó là sự t́nh cờ.

      Tự nhiên Thủy im lặng, và như đang nghĩ ngợi điều ǵ. Vũ thong thả nói tiếp:

      -     Anh được gặp Kha và Thủy là do sự t́nh cờ, c̣n tôi và cô Thoa gặp nhau là do …

      Không thấy Vũ nói tiếp, Thoa hỏi:

      -     Là do ǵ?

      Vũ cuời:

      -     Là do d́ xắp sếp!

      Mọi người đều cười lớn, kể cả Thoa, nhưng mặt cô đỏ rần. Vũ nói nhỏ thêm với Thoa:

      -     Và biết đâu chẳng do duyên kiếp.

      Thoa liếc nh́n Vũ, cựi bằng mắt. Từ bên kia bàn, Thủy kín đáo nh́n xuống, h́nh như có ư dấu một vẻ thoáng buồn.

      Bà Tuân hứng khởi, nh́n Vũ tươi cười:

      -     Tuần tới có ngày lễ nhằm ngày thứ hai trong tuần, gia đ́nh d́ tính lên Đà Lạt chơi vài ngày. Cháu và Thoa đi chung cho vui.

      Thủy reo lên:

      -     Đi nhé anh Vũ. Anh lên Đà-Lạt bao giờ chưa?

      Vũ lắc đầu:

      -     Chưa em ạ. Anh nghe nói nhiều về thành phố này như vẫn chưa có dịp thăm viếng. Cám ơn d́, nếu chỉ đi vài ba ngày th́ cháu có thể đi theo.

      Quay sang Thoa Vũ hỏi:

      -     C̣n cô Thoa, bỏ bệnh nhân vài ba ngày được không?

      Thoa cười thật tươi:

      -     Cũng như anh, vài ba ngày th́ được. Lâu hơn Thoa có thể đóng cửa pḥng mạch riêng của ḿnh nhưng phải xin phép bệnh viện, phiền toái lắm.

      -     Chắc cô và cả nhà đây đă đi Đà-Lạt nhiều lần.

      Kha lên tiếng:

      -     Em chưa đi bao giờ.

      -     Như vậy anh em ḿnh cùng một bọn cù lần! Thủy và Thoa làm hướng dẫn viên nhé.

      Kha thở ra:

      -     Em hẹn với mấy người bạn, tuần nghỉ lễ đó tranh thủ học thi với nhau. Không biết là em đi được không.

      Vũ ái ngại:

      -     Em cố gắng dàn xếp, đi với cả nhà cho vui.

 

      Kha nh́n lên mắt có vẻ buồn. Họ đâu có thể hiểu được. Lănh lương lần đầu tiên ḿnh đưa gần hết cho mẹ. Cầm tiền mẹ rớt nước mắt mừng vui. C̣n lại một ít ḿnh chia cho các em, đâu c̣n ǵ nhiều nhặn cho ḿnh. Đi theo gia đ́nh Thủy, để mọi người phải ‘bao’ ḿnh, tủi lắm. Thà đừng đi c̣n hơn.

 

      Bà Tuân lên tiếng:

      -     Rồi, cứ coi như tất cả sáu người đều sẽ đi. Để tôi kêu mướn xe, và đặt pḥng khách sạn. Dự trù sáng thứ Bảy lên đường, thứ Hai về lại Sài-G̣n. Chịu không?

      Thủy lên tiếng lớn nhất:

      -     Chịu. Má cho tiền con mua áo lạnh.

      -     Cái con nhỏ xí xọn này. Mới mua áo lạnh năm ngoái, mặc có một lần, mua chi nữa.

      Thủy phụng phịu:

      -     Áo cũ rồi má. Mà áo đó mẹ mua chứ con đâu có chọn. Trông quê thấy mồ.

      Vũ bật cười:

      -     Đừng làm phiền má nữa. Mai mốt anh dẫn em đi mua áo. Cả Kha nữa, đi với anh nhé.

      Kha chỉ im lặng mỉm cười. Thủy buông đũa, giơ hai thay lên trời:

      -     Bravo anh Vũ. Em sẽ nấu cơm cho anh ăn, và mời cả … chị Thoa nữa. Chịu không?

      -     Ăn th́ anh chịu, c̣n cái vụ kia th́ em hỏi Thoa chứ sao lại hỏi anh?

      Thoa đỏ mặt ngồi yên. Kha cũng chỉ nhẹ thở dài. Ḿnh lạc lơng ở nơi này rồi ư? Anh Vũ tốt quá, ḿnh mang ơn, nhưng h́nh như anh ở trên cao ḿnh với không tới. C̣n cái bà Thoa này nữa. Ḿnh cũng đă gặp một lần, với ḿnh mặt lạnh như tiền, bà bác sĩ mà, coi thằng sinh viên nghèo ra cái ǵ. Đi chung với họ chắc chẳng có ǵ vui. Ước ǵ chỉ có Thủy và ḿnh. Thôi đành. Đợi một ngày nào đó anh sẽ đưa em đi góc biển chân trời nào em muốn. Ước ǵ như xưa, khi chỉ có hai chúng ḿnh, quanh quẩn bên nhau, chẳng phải đi xa, chẳng cần tới những nơi như pḥng trà ca nhạc mà anh không có đủ tiền. Anh yêu em nhưng anh cũng biết thân phận của ḿnh. Em cứ đi với mọi người. Miễn là em vui.

 

o0o

 

      Buổi tối trời Đà-Lạt chỉ hơi se lạnh. Vũ mặc chiếc áo len mang từ Mỹ về lần đầu tiên, đứng ngoài hành lang khách sạn Empress nh́n xuống hồ Xuân-Hương. Cảnh đẹp, tuy nhiên cũng đâu đẹp bằng những nơi ḿnh đă đi qua, nhưng sao ḿnh thấy như có ǵ thân quen, chắc là đă từng nghe bố mẹ nói nhiều lần về nơi này nên h́nh ảnh c̣n đâu đó trong tiềm thức. Một lớp sương mong manh phủ mặt hồ, đèn đường mờ ảo, giá ḿnh có bao thuốc và xuống tản bộ quanh bờ hồ th́ thích hơn. Mọi người chắc đă ngủ, ông bà Tuân kêu mệt sau bữa ăn tối. Thoa và Thủy cũng đă kéo nhau về pḥng loay hoay với máy h́nh kỹ thật số, xem những tấm ảnh chụp chiều nay ở  Trúc Lâm thiền viện. Không c̣n nghe tiếng cười vọng ra, chắc là cũng đă lên giường. Vũ nhắm mắt thả hồn bay bổng, suy nghĩ vẩn vơ, bỗng nhiên nghe tiếng nói thật dịu dàng:

      -     Anh chưa ngủ sao?

      Thủy đă ra đứng cạnh anh từ lúc nào. Vũ mỉm cười:

      -     Chưa em. Đêm đẹp quá, anh không muốn ngủ, với lại cũng c̣n sớm.

      -     Em cũng không ngủ được, định dựng chị Thoa dạy và rủ anh đi chơi, nhưng chị Thoa ngủ say như chết.

      -     Th́ c̣n hai đứa chúng ḿnh! Em có muốn đi dạo với anh không?

      Thủy nh́n anh, đôi mắt long lanh:

      -     Đi anh, ḿnh đi bộ lên café Tùng. Em biết là anh đang thèm café, phải không?

      -     Đúng vậy. Anh bỏ thuốc lâu rồi, nhưng giá lúc này có điếu thuốc lá nửa th́ ấm cúng biết bao.

      -     Ứ ừ. Em ghét khói thuốc lá.

      Vũ cười:

      -     Anh biết. Mỗi lần ba em hút thuốc, em hay nheo mũi. Em mặc vậy có đủ ấm không?

      Thủy gật nhẹ, khoác tay Vũ:

      -     Đi anh. Đêm đẹp quá mà mai chúng ḿnh phải về rồi.

      Vũ cẩn thận d́u Thủy xuống những bực thang bằng đá từ khách sạn trên đồi thông xuống hồ. Thủy bám vào cánh tay rắn chắc của anh, lâu lâu lại ngước mắt nh́n anh mỉm cười. Khi đă xuống tới mặt đường Thủy cười nhẹ, th́ thầm:

      -     Đáng nhẽ em phải cố đánh thức chị Thoa dạy, người đi bên cạnh anh trong khung cảnh này phải là chị Thoa chứ không phải em.

      Vũ cũng cười nhẹ:

      -     Cũng như người em muốn đi sát bên em phải là Kha chứ không phải là anh, đúng không.

      Giọng Thủy có vẻ buồn:

      -     Em không biết nữa. Anh Kha dạo này làm sao ấy.

      -     Anh không nghĩ thế. Kha lúc nào cũng yêu em. Anh có cảm tưởng là Kha không thích đám đông, chỉ muốn có em, và một ḿnh được ở bên em là vui.

      -     Em mong là vậy. Nhưng thôi, c̣n anh, anh thấy chị Thoa sao?

      Vũ mỉm cười, trêu Thủy:

      -     Sao là sao … trên trời?

      Thủy huưch mạnh vào vai Vũ:

      -     Anh đừng có chọc quê em!

      Vũ trầm ngâm:

      -     Chắc chỉ có thể là bạn. Trưa nay ngồi ăn với anh tại băi cỏ bên hồ Tuyền Lâm anh và Thoa đă biết thêm nhiều về nhau …

      Thủy thấy tim đập nhẹ trong lồng ngực:

      -     Rồi sao?

      -     Thoa hỏi anh về công việc, về dự tính tương lai. Anh nói vài tháng nữa anh phải về Mỹ, Thoa hỏi không ở lại Việt-Nam luôn được sao. Anh lắc đầu. Thoa có vẻ câm nín. Anh đùa với Thoa là Thoa có thể sang Mỹ … ở luôn với anh. Anh tưởng là Thoa  sẽ giận v́ anh đùa quá lời, nhưng không, Thoa hỏi anh một cách nghiêm chỉnh là qua đó Thoa có được hành nghề không. Anh trả lời là không, phải thi lại rất là khó khăn, nhất là vấn đề sinh ngữ. Thoa mím môi nh́n anh rồi lắc đầu nói là Thoa chẳng bao giờ muốn qua xứ đó.

      Vũ ngừng nói, đưa mắt nh́n những ngọn đèn đường. Thủy nắm nhẹ bàn tay Vũ:

      -     Anh buồn hả?

      Vũ vội vàng xua tay:

      -     Không. Có ǵ đâu mà buồn. Anh coi Thoa như người bạn mới quen vậy thôi, cũng như …

      -     Như ai?

      Vũ muốn nói cũng như Lệ nhưng rồi ngập ngừng:

      -     Như bất cứ một người quen nào.

      -     Như em?

      Vũ cười lắc đầu:

      -     Như em sao được. Em và Kha là trường hợp đặc biệt. Lúc nào anh cũng yêu quí các em và coi các em như em của anh.

      Thủy nghe ḷng ấm áp nhưng tự nhiên cũng thấy  thoáng buồn mà không biết tại sao.

 

      Con giốc Hoà-B́nh thoai thoải nhưng bước chân của Thủy đă chậm lại. Vũ hỏi:

      -     Em mệt hả?

      Thủy lắc đầu:

      -     Không …

      Vũ chờ đợi Thủy nói tiếp nhưng chỉ thấy Thủy mỉm cười đi sát vào anh hơn. Phố xá vẫn c̣n lác đác người đi bộ, phần lớn là những cặp t́nh nhân hay bạn bè. Vũ chợt trạnh ḷng nghĩ tới một buổi tối anh và Thu-Loan đi bộ với nhau ở Lake Tahoe. Trời lạnh hơn nhiều. Thu-Loan co ro trong ṿng tay anh, hơi thở như sương khói nhưng vẫn c̣n muốn đi thêm chứ không chịu trở về khách sạn. Vũ ngước lên nh́n trời, buổi tối hôm đó trời cũng đầy sao, những v́ sao nhấp nháy như muốn hỏi chuyện hai người. Vũ kín đáo thở dài nhè nhẹ. Bây giờ trong đáy mộ sâu, không có trời sao, không có gió lạnh, có chăng là tiếng côn trùng khóc than cho mối t́nh dở dang.

      Cuối tuần ngày lễ nên café Tùng đầy người và khói thuốc mịt mù. Vũ nói nhỏ vào tai Thủy:

      -     Chúng ḿnh đừng vào đây nữa. Nhiều khói thuốc lá, em không chịu được đâu.

      Thủy cũng nói thầm vào tai anh:

      -     Nhưng anh đang muốn uống café mà.

      Vũ mỉm cười:

      -     Anh chỉ thèm café khi có điều ǵ suy nghĩ hay những lúc thơ thẩn một ḿnh.

      Thủy dựa nhẹ đầu lên vai anh:

      -     Vậy ḿnh quay lại. Để em kiếm mua hạt dẻ nóng cho anh nhé.

      Vũ gật đầu, dắt Thủy đi xuống dốc chợ. Chợ đêm vẫn c̣n lác đác người nhưng không có chỗ nào bán hạt dẻ nóng nên hai người đi chầm chậm về khách sạn. Thủy phân trần:

      -     Tại số anh Vũ hôm nay xui. Bị chị Thoa … chê, đi kiếm cái ǵ uống cũng không được!

      Vũ bật cười:

      -     Ừ chắc tại số anh xui, nhưng …

      Vũ bỏ lửng câu nói. Thủy vẫn đi bên anh:

      -     Anh Vũ này …

      -     Sao? Thủy định nói ǵ nào?

      -     Lúc trở về sao thấy đường như ngắn hơn lúc đi nhiều quá há.

      Vũ không trả lời, anh thấy Thủy đang nh́n về một nơi nào đó rất xa xôi, và đôi mắt với hàng mi cong h́nh như ướt mềm.

 

o0o

 

      Chiếc xe van 7 chỗ ngồi dừng tại trưóc nhà Vũ. Vũ xuống xe, chào ông bà Tuân:

      -     Cám ơn chú và d́. Chào cô Thoa nhé. Anh về, nghe Thủy.

      Thoa duyên dáng ch́a tay bắt tay Vũ như hai người bạn trai. Thủy tự nhiên như mọi lần, nghiêng đầu ra ngoài xe hôn nhẹ lên má anh:

      -     Anh in h́nh rồi mang lại cho em xem ngay nhé.

      Vũ gật đầu:

      -     Anh không quên đâu. Có thể anh sẽ đưa cho Kha mang lại cho em sớm.

      Thủy mỉm cười:

      -     Em gọi về nhà chỉ gặp Dung. Chắc là anh Kha đi học chung với bạn chưa về.

      -     H́ h́, có thề là Kha đang đợi em ở nhà.

      Vũ đóng cửa xe. Chiếc xe từ từ lăn bánh, anh đưa tay vẫy, và anh thấy Thủy ngoái cổ lại nh́n.

 

      Khi Thoa đă xuống xe, vào hẳn trong nhà, bà Tuân ra hiệu cho Thùy từ băng sau lên ngồi cạnh ḿnh:

      -     Thủy à, con thấy thằng Vũ và con Thoa có chịu nhau không?

      Thủy lắc đầu:

      -     Con chắc má khó ăn đầu heo quá à.

      -     Sao vậy? Đứa nào hổng chịu?

      -     Chị Thoa hổng chịu qua Mỹ. Sức mấy mà chỉ bỏ pḥng mạch hái ra tiền của chị ấy ở đây! Anh Vũ mà chịu về Việt-Nam luôn th́ may ra.

      -     C̣n thằng Vũ. Bộ nó cũng không chịu sao?

      -     Cái đó th́ con hổng biết. Má hỏi ảnh đó! Mà má hỏi chi hỏi hoài vậy.

      -     Cái con nhỏ này kỳ. Má tưởng con biết th́ má hỏi vậy thôi. Mệt hả con?

      Ông Tuân từ lâu vẫn ngồi yên, bỗng cười hô hố:

      -     Tui đă cá với bà mà. Giờ thua rồ́ tính sao đây?

      Bà Tuân không chịu:

      -     Thua hồi nào? Để rồi coi. Tôi chưa hết kế. Ông đừng có sớm làm tàng.

      Thủy đang ngồi chầu bậu cũng bật cười v́ thấy ba má căi nhau. Khi xe dừng trước cữa nhà Thủy đă nh́n thấy Kha đang đứng chờ. Kha mở cửa xe, gật đầu chào ông bà Tuân và đưa tay đỡ Thủy xuống xe:

      -     Em đi chơi vui không.

      Thủy không biết nói sao nhưng thấy Kha có vẻ như buồn nên cô dịu dàng khoác tay Kha:

      -     Tiếc là không có anh.

      Kha đở chiếc túi xách cho Thủy:

      -     Anh bận quá. Em đừng buồn anh.

      -     Dạ không. Em biết mà. Anh Vũ lúc nào cũng khen anh, vừa có khả năng vừa chăm chỉ. Anh Vũ quí anh vô cùng.

      -     Anh biết. Mai mốt anh ấy về Mỹ chúng ḿnh sẽ buồn lắm.

      -     Bao giờ ảnh về Mỹ, anh biết không?

      -     Về luôn th́ chưa biết, nhưng tuần tới anh ấy về Mỹ họp hành ǵ đó.

      Thủy thấy hụt hẫng:

      -     Sao không thấy ảnh nói.

      -     Anh cũng chỉ nghe ông Vọng nói vậy thôi.

      Kha xách chiếc xách tay lên tận pḥng cho Thủy:

      -     Chắc là em mệt. Bây giờ mới 4 giờ chiều. Em ngủ một lát đi. Tối anh trở lại.

      Thủy hôn nhẹ lên má Kha:

      -     Anh …

      -     Ǵ nữa nào?

      Thủy muốn nói mai hăy gặp lại nhau đi nhưng thấy không đành ḷng nên chỉ khẽ lắc đầu:

      -     Không có ǵ. Anh về đi, đừng lo cho em.

 

      Thủy đóng cửa pḥng nằm vật ra giường. Chiếc giường êm ái khiến Thủy thở phào khoan khoái, mắt lim dim nhớ lại cuộc hành tŕnh. Trên đường về bà Tuân đă kêu Thoa lên ngồi chung băng giửa với bà và Thủy v́ thấy Thoa có vẻ mệt muốn ói. Nhân dịp đó Thủy đă leo ra băng sau ngồi với Vũ và mệt mỏi ngủ thiếp trong tay anh. H́nh như trong giấc mơ Thủy thấy ḿnh và Vũ đi trên con đường đầy sương mù không c̣n rơ lối nhưng Thủy không thấy sợ hăi v́ được Vũ ṿng tay đỡ sau lưng. Chỉ khi Thủy thấy gió thổi bay ḿnh lên cao, Vũ chạy theo nhưng không kịp, Thủy mới kêu lớn “anh Vũ”, giật ḿnh thức dậy, và ngượng ngùng thấy ḿnh đang dựa vào Vũ ngủ mê.

 

      Vũ chỉ tháo giầy, để nguyên quần áo nằm lăn ra giuờng. Suốt mấy tiếng đồng hồ ngồi yên không động đậy đỡ cho Thủy ngủ bây giờ Vũ thấy mỏi ră  rời. Hương tóc Thủy và mùi nước hoa channel dính vào áo c̣n phảng phất làm Vũ chợt nhớ tới chiếc khăn thoảng mùi con gái Thủy đưa cho Vũ lau mặt lúc Vũ té xe trước nhà. Vũ thấy ḷng dấy lên một chút bâng khuâng nhưng lập tức xua đuổi ư tưởng vừa đến, choàng dạy đi vào nhà tắm ngâm ḿnh trong bồn nước nóng.

 

      Tiếng điện thoại reo khi Vũ ra khỏi nhà tắm. Vũ nhấc máy:

      -     Allo.

      -    

      Vũ ngần ngừ:

      -     Anh chưa ăn, nhưng không thấy đói. Em cám ơn ba má dùm anh.

      -    

      -     Có cả Kha nữa hả. Thôi, em và Kha vui nhé. Anh cần gọi điện thoại về Mỹ một chút.

      -    

      -     Bye em.

      Vũ thẫn thờ, ngồi im ĺm. Bỗng nhiên Vũ thở dài, cầm điện thoại bấm số:

      -     Hello

      -    

      -     Lệ hả. Anh mới về. Lệ tới đón anh, chúng ḿnh đi ăn rồi đi đâu đó chơi tối nay.

      -    

      -     Sure. See you soon …

 

 


 

Chương Sáu

 

      Ra khỏi pḥng họp Vũ cảm thấy yên ḷng, tạm thời quên công việc để có thể vui với bạn bè và gia đ́nh mấy ngày c̣n lại ở California. Martin, boss trực tiếp của Vũ, hài ḷng với những thành quả Vũ đă thực hiện được ở Việt-Nam, và nhất là không nh́n thấy trở ngại nào đáng kể, cần sự giúp đỡ của trung ương. Mr. Parker cũng vui vẻ cám ơn Vũ về những báo cáo sản xuất đă được tự động chuyển về Mỹ hàng ngày, tuy rằng chưa hoàn toàn đầy đủ.

      Cali đă vào thu, trời xanh và nắng ấm, nên Vũ quyết định lái xe về San Diego thăm gia đ́nh thay v́ đi máy bay. Đă mấy tháng nay Vũ gần như ngộp thở v́ đường xá đông đúc của Sài-G̣n, bây giờ trên xa lộ liên bang số 5 rộng thênh thang và thẳng tắp, chiếc 911 của Vũ gầm lên, phóng như bay cho thỏa những ngày nằm chết dí trong garage, chỉ một tuần một lần được người quen của Vũ tới khởi động, giữ cho máy móc an toàn. Mới hơn 12 giờ trưa, chắc là Vũ sẽ về tới nhà trước khi trời tối, và sẽ lại được ăn một bữa cơm gia đ́nh do mẹ nấu mà đă lâu lắm rồi Vũ vẫn không quên hương vị.

      Vũ móc điện thoại đi động, bấm số gọi về nhà. Jennifer reo lên khi nghe tiếng anh:

      -     Where the hell have you been. Bây giờ anh ở đâu? Từ hôm biết anh về Mỹ ngày nào mẹ cũng nhắc.

      Vũ cười lớn trong điện thọai:

      -     I’m on the way home. Chỉ chừng 7 giờ tối là anh về đến nhà. Đợi anh về rồi cả nhà hăy ăn cơm nghe.

      Chưa kịp nghe Jennifer trả lời Vũ đă hốt hoảng nh́n thấy xe cảnh sát công lộ chớp đèn đỏ chạy sát theo xe ḿnh.  Anh nói vội vàng:

      -     I’m in trouble. Chắc là vượt quá tốc độ hạn định nên xe cảnh sát rượt theo. Bye Jenni nghe. See you soon.

      Vũ bớt tốc độ, từ từ ngừng lại bên lề, quay kính xe xuống, và ngồi yên đợi chờ. Người cảnh sát công lộ thận trọng tiến lại gần, đứng cách xa Vũ một bước, lễ phép hỏi:

      -     Sir, do you know why we stop you?

      Biết rồi, khổ lắm nói măi, Vũ nghĩ thầm. Anh tự động đưa tŕnh bằng lái xe và thẻ chủ quyền:

      -     Yes sir, I think I know, and I’m sorry for the speeding.

      Người cảnh sát lặng lẽ xem xét giấy tờ của Vũ, hư hoáy viết, cuối cùng đưa trả lại giấy tờ cho Vũ kèm thêm một tờ giấy phạt v́ lội lái xe quá nhanh.

      -     Please drive carefully, and thank you for your cooperation.

      Vũ gật đầu, nói cám ơn và rồ máy xe. Chiếc xe lại vọt lên nhưng lần này Vũ cố giữ tốc độ trên dưới 70 dậm một giờ, chỉ vài dậm cao hơn tốc độ được phép. Bị phạt kể ra th́ cũng tốn kém và bực bội, nhưng dù sao cũng công b́nh, và cảnh sát công lộ rất lịch sự. Một lần tại Sài-G̣n, người tài xế taxi tạt xe vào lề đường đón Vũ trên đường Nguyễn Huệ đông đúc, bị cảnh sát chận lại, giữ bằng lái xe, không chịu xử lư ngay khiến Vũ ngồi chờ trong xe nóng bức cho đến khi người tài xế ‘thông cảm’ với cảnh sát công lộ xe mới được cho phép đi tiếp. Người tài xế than phiền “Thế là ngày hôm nay nhịn đói” làm Vũ  trạnh ḷng. Khi xuống xe Vũ cho ‘tip’ nhiều hơn thường lệ một chút, và Vũ đă ngậm ngùi thấy người tài xế già cúi đầu thật thấp cám ơn.

      Qua Westminster Vũ tạt vào nghĩa trang thăm mộ Thu-Loan. Mấy tháng rồi Vũ mới trở lại nơi này. Trời đă về chiều, nghĩa trang vắng vẻ nên trông càng thêm u buồn. Vũ không c̣n ứa nước mắt mỗi lần tới đây như xưa nhưng ḷng anh vẫn buồn ray rứt. Vũ ngồi xuống, đưa tay xoa nhẹ tấm h́nh Thu-Loan gắn trên mộ bia, th́ thầm như thể ngày nào c̣n sống với nhau:

      -     Anh về nè này Loan. I miss you so much.

      Sợ không kịp về đến San Diego trước khi trời tối nên Vũ không dám nán lại nghĩa trang lâu hơn. Anh nói nhỏ trước khi giă từ:

      -     Vài ngày nữa anh trở lại. Anh sẽ mua hoa cho em. Mua hoa hồng đỏ và cả hoa vàng mà em thích. Ngủ ngoan nghe Loan.

      Vũ hơi thẫn thờ nên lái xe chầm chậm trên đọan đường từ nghĩa trang về nhà. Xe ngừng trên driveway là Jennifer đă nhẩy ra reo ḥ, đỡ chiếc suitecase nhỏ trên tay anh:

      -     Mẹ chờ anh năy giờ.

      Vũ khoác tay em đi vào nhà:

      -     Em dạo này sao? Khỏe không, mà sao trông em đen vậy?

      Jennifer liếng thoắng:

      -     Dạo này trời nóng, em đi tắm biển thường. Mẹ nói em trông như con mọi! H́ h́, trời sắp lạnh rồi. Trốn ở trong nhà ít lâu là lại trắng mốc ra!

      Vũ bật cười:

      -     Em nói tiếng Việt khá lắm. Bộ mới có boy friend Việt Nam hả?

      Jennifer nh́n anh nhè nhẹ gật đầu. Vũ mỉm cười hỏi thêm:

      -     FOB?

      -     No. Not ‘Fresh Off the Boat’. Tâm qua Mỹ vài năm rồi. Không nói chuyện em nữa. Em muốn nghe anh nói về Việt-Nam, và đời sống của anh bên đó, nhất là – Jennifer cười hi hí – các người đàn bà anh gặp!

      -     Các nggười đàn bà! Em làm như anh đào hoa lắm không bằng. Nhưng thôi, để tối nay anh sẽ nói em nghe.

      Em lớn thật rồi, Vũ nghĩ thầm, và nh́n dáng dấp em Vũ không khỏi bâng khuâng nghĩ tới Thủy. Bây giờ đă là buổi sáng ở Sài-G̣n. Giờ này có lẽ Thủy đă tời trường, không biết có lớp không hay là đang dạo phố với Huỳnh Mai và Diễm-Chi. Vũ biết dạo này Kha bận nên hầu như không tới đón Thủy tại trường. Mong là em không buồn. Vũ nhè nhẹ thở dài.

      Mẹ đón Vũ ngay cửa, mắt nh́n đầy thương nhớ, chưa kịp nghe Vũ chào đă than:

      -     Con dạo này gày quá. Ăn uống thế nào hả con?

      Ḷng Vũ chùng xuống, con hơn ba mươi tuổi rồi, c̣n bé bỏng ǵ nữa đâu mà mẹ cứ lo toan. Anh gọi “mẹ” thật dịu dàng, và an ủi:

      -     Mẹ đừng lo cho con. Thời tiết bên đó khá nóng nên con hơi gầy, nhưng con khỏe mẹ ạ. Bố đâu?

      -     Bố con ở trong nhà, đợi con về ăn cơm đó con.

      Bố ngồi yên trên ghế, đầu hơi cúi, nghe Vũ hỏi thăm sức khỏe. Lâu lắm bố mới nh́n lên:

      -     Bố vẫn thường. Con dạo này c̣n …

      -     Sao cơ hả bố?

      -     Con cũng lớn tuổi rồi. Đă đến lúc nghĩ tới việc lập gia đ́nh. Con Loan dầu sao th́ cũng đă yên phận. Con phải nghĩ tới ḿnh. Đừng buồn nữa Vũ ạ.

      Bố mẹ chưa bao giờ gặp Loan nhưng Vũ đă gửi h́nh về nhà và hẹn Christmas năm đó sẽ đưa Loan về. Cuộc t́nh đổ vỡ, Vũ cũng đă kể cho bố mẹ nghe. Mẹ là người giầu t́nh cảm nên cứ xót xa khi biết Loan gặp tai nạn qua đời, nhưng bố không bao giờ nhắc đến Loan, cho đến lúc này. Vũ chỉ nói vắn tắt:

      -     Con đang cố đó bố ạ. Nhưng vợ chồng, như mẹ nói, là do duyên số, con cũng đành với phận ḿnh.

      Jason cũng đă từ trên gác xuống chào anh, và mọi người ngồi vào bàn ăn. Jennifer chưa quên câu chuyện hồi năy:

      -     Anh Vũ, anh quen những ai ở Việt-Nam, nói em nghe, nếu không để em giới thiệu bạn em cho.

      Jason phê b́nh:

      -     Bạn của Jenni là lũ con nít. Em c̣n không thèm. Sức mấy anh Vũ chịu.

      Jenifer căi lại:

      -     Xí. Bạn em nói Jason là ông cụ non, no fun! Anh Vũ lúc nào cũng vui vẻ. They like him!

      Mẹ lên tiếng:

      -     Các con có im lặng nghe anh nói chuyện không nào! Tại sao các con cứ hay căi nhau vậy?

      Jennifer và Jason im lặng nh́n nhau. Vũ cười, nh́n mẹ và các em:

      -     Ở gần th́ vậy đó mẹ. Mai mốt, đi làm xa hay theo chồng tới một nơi nào đó là lại nhớ thương anh em và gia đ́nh rất nhiều.

      Jennifer mủi ḷng:

      -     Tụi em lúc nào cũng nhớ anh Vũ, phải không Jason?

      Jason không nói, chỉ gật đầu. Jennifer hỏi Vũ:

      -     Anh quen ai ở bên đó không? Anh mà lấy vợ Việt-Nam là mẹ mừng.

      Vũ cười:

      -     Anh có quen một người, nhưng …

      Vũ cúi đầu nghĩ tới một người nhưng lại nói về một người:

      -     Nhưng cô ấy là bác sĩ nên không muốn qua Mỹ đâu.

      Vũ thở dài nói tiếp:

      -     Ở đời có một trăm chuyện th́ tới chín muơi chín chuyện không được hài ḷng. Cũng như Lệnh Hồ Xung yêu tiểu sư muội nhưng cô ta lại yêu một người khác nên ngày nghe tin cô ta lấy chồng Lệnh Hồ Xung khoáng đạt như thế mà vẫn chạy lên núi khóc ḍng.

      Giọng Vũ thoảng buồn. Jennifer ngơ ngác:

      -     Lệnh Hồ Xung là ai?

      Bố lên tiếng:

      -     Các con ăn cơm đi. Lúc nào có dịp bố sẽ nói cho nghe.

 

o0o

 

      Hôm nay là thứ Tư, như thường lệ Thủy lại mang cơm tới sở cho Kha. Nh́n Kha ngồi ăn vội vă Thủy muốn hỏi nhưng rồi vẫn giữ lặng yên, cúi đầu nh́n bàn chân đang vẽ những ṿng tṛn vô nghĩa trên nền gạch hoa. Kha ăn xong, nhẹ nhàng kéo tay Thủy:

      -     Đi em, bây giờ anh phải tới trường. Tối anh tới gặp em.

      Thủy nhẹ gật đầu, xếp lại bát đũa vào trong túi xách, đứng lên đi về hướng văn pḥng Vũ. Kha nhắc:

      -     Anh Vũ vẫn chưa về, ḿnh ra lối này cho gần.

      Thủy ngần ngừ nhưng rồi vẫn hỏi:

      -     Anh biết bao giờ anh Vũ trở lại không?

      Kha lắc đầu:

      -     Không, anh không được biết.

      -     Có bao giờ anh Vũ đi luôn không nhỉ?

      Kha cười:

      -     Em nghĩ vớ vấn. Nhiệm kỳ của anh ấy ở đây c̣n cả năm. Lúc này công việc đă bận rộn nên anh ấy sẽ phải đi về thường xuyên, nhiều khi không biết trước, nghe bên đó gọi là ra phi trường liền.

      -     Thiệt hả?

      -     Anh có nghe anh Vũ nói qua một lần, c̣n ông Vọng luôn luôn nhắc nhở chúng anh làm tốt để anh Vũ có kết quả khả quan về Mỹ báo cáo. Thôi anh đi nhé.

      Và Kha ghé tai Thủy th́ thầm bằng tiếng Anh:

      -     I love you.

      Thủy vùng vằng:

      -     Bộ nói bằng tiếng Việt ngượng hả?

      Kha cười x̣a, lặng lẻ vẫy tay chào Thủy và rồ máy  xe lẫn vào đám đông. Thủy cũng lên xe nhưng tự dưng không muốn về, cô quay đầu xe tới thẳng nhà Diễm-Chi.

      Nghe tiếng chuông Diễm-Chi ra mở cữa, ngạc nhiên thấy Thủy dắt xe đứng chờ:

      -     Ủa.  Trời nắng quá mà mày đi đâu đó?

      Thủy cằn nhằn:

      -     Tới thăm mi không được sao. Mở cửa đi con quỉ nhỏ.

      Diễm-Chi mở rộng cánh cửa cho Thủy dắt xe vào:

      -     Tao hỏi vậy thôi, nhưng biết rồi. Mày tới tao bất thường là v́ lại căi nhau với anh Kha nên buồn cần người tâm sự chứ ǵ?

      Thủy cười gượng, buông ḿnh ngồi xuống sofa:

      -     Không đúng hẳn, nhưng …

      -     Nhưng quả có buồn?

      -     Và tức nữa, mà không phải tại anh Kha.

      -     Ai?

      -     Anh Vũ!

      -     Cái ông anh người Mỹ da vàng mà mày đ̣i giới thiệu cho tao ấy hả?  Ông ấy làm ǵ mà mày buồn?

      -     Ảnh về Mỹ mà hổng nói cho tao biết!

      -     Về luôn?

      -     Không. Về bển họp hành ǵ đó.

      -     Xời. Tưởng ǵ! Bộ mày …

      Thủy im lặng không nói. Diễm-Chi rụt rè:

      -     Bộ mày … nhớ ổng hả?

      Thủy vẫn im lặng. Diễm-Chi ngồi xuống cạnh Thủy, ṿng tay ôm vai bạn:

      -     Mày sao vậy. Coi chừng … lậm là khổ. Mà không phải chỉ ḿnh mày đâu.

      Thủy lắc đầu:

      -     Tao hổng biết. Chắc không phải tao … thương ảnh đâu. Bất quá tao nhớ ảnh vậy thôi. Tức nữa. Trước đây tuần nào tao cũng gặp ảnh một hai lần, làm ǵ ảnh cũng cho tao biết. Đùng một cái đi về Mỹ mà hổng cho tao biết để tao … tiễn đưa.

      Nói một hơi xong Thủy thấy nguôi ngoai phần nào. Cô nh́n bạn:

      -     Mày thấy tao … có điên không?

      Diễm-Chi bật cười:

      -     Tao nghĩ là mày b́nh thường vậy thôi. Có … thương mới nhớ, và mới giận hờn. Đúng không?

      -     Tao đă nói là không biết mà!

      Diễm-Chi thở dài:

      -     Có lẽ t́nh cảm mày chưa rơ rệt. Nhưng tao hỏi mày nhé. Mày đối với anh Kha bây giờ thế nào?

      Thủy ngần ngừ:

      -     Tao vẫn thương anh ấy mà! Tao vừa mang cơm vô sở cho ảnh nè.

      Diễm-Chi lắc đầu như thế chịu thua. Thủy nh́n bạn, bâng khuâng tự hỏi ḷng ḿnh, có phải Thủy mang cơm vào để chỉ gặp Kha, hay là …

      Thủy lại cúi đầu im lặng, bỗng nhiên Diễm-Chi hỏi một câu làm Thủy ngẩn ngơ:

      -     C̣n anh Vũ, anh ấy đối với mày ra sao?  Anh ấy có … yêu mày không?

      Thủy ngồi yên, bỗng dưng cô ứa nước mắt:

      -     Tao không biết. Chưa bao giờ anh ấy tỏ t́nh. Lúc nào cũng để ư săn sóc tao nhưng chỉ như người em gái thôi.

      Diễm-Chi lắc đầu:

      -     Tao không tin giữa hai người con trai và con gái xa lạ nhưng c̣n trẻ lại chỉ có t́nh anh em.

      Nghe Diễm-Chi nói bỗng dưng Thủy thấy xúc động, và mơ hồ cảm thấy Diễm-Chi đă nh́n rơ những ǵ Thủy không dám t́m hiểu cho chính ḿnh. Diễm-Chi hỏi tiếp:

      -     Nếu anh ấy cũng yêu mày th́ mày tính sao?  Mày sẽ đối xử với Kha thế nào?

      Thủy Chưa bao giờ nghĩ đến điều này nên bối rối, không biết trả lời sao. Cô dậm chân, đứng lên:

      -     Chán mày quá. Tao tới để … tâm sự với mày chứ đâu phải để mày ‘thẩm vấn’ tao.

      Thủy vùng vằng bỏ ra về. Diễm-Chi thở dài nh́n theo bạn. Thủy ơi, t́nh yêu có trăm lần vui có vạn lần buồn. Tao đă hát câu này hàng đêm, và tao cũng chẳng hơn ǵ mày, cũng buồn, rất buồn và đau khổ v́ tao yêu người có vợ mà người ta không biết, chỉ coi tao như cô sinh viên mới lớn, đắm đuối nghe thầy giảng bài.

 

o0o

 

      Mới chín giờ sáng chủ nhật Thủy đă quần áo chỉnh tề, buớc xuống cầu thang. Bà Tuân nh́n con:

      -     Ủa, sao dậy sớm vậy con? Con tính đi đâu hả.

      Thủy sà vào ḷng mẹ nhơng nhẽo:

      -     Con đi chơi với Chi và Mai, tính lên chợ Bến-Thành mua ít vải về may quần áo ngủ.

      -     Ừ, con đi sớm cho đỡ nắng. Nhớ về sớm đừng để ba má chờ cơm. À, má quên hỏi con thằng Kha trưa nay có tới ăn cơm không, và anh Vũ về chưa con?

      Thủy xịu mặt:

      -     Con hổng biết. Một người th́ lúc nào cũng đăm chiêu, c̣n một người th́ biến đâu mất tiêu. Dễ ghét!

      Bà Tuân cười kh́:

      -     Ai người ta cũng bận công chuyện chứ ai như con, đi học không thôi, sướng quá mà!

      -     Mááá!

      -     Rồi! Bộ má nói không đúng sao. Con đừng có nhăn nhó với thằng Kha nữa, tội nó. C̣n anh Vũ đi đă hơn tuần, chắc là cũng đă về.

      -     Sao má biết?

      -     Th́ má cũng đoán vậy thôi. Sao con không gọi điện xem ảnh về chưa?

      Thủy không muốn nói cho mẹ biết là tối qua Thủy đă gọi tới nhà, và cả số di-động của Vũ, nhưng không ai trả lời. Thủy mong có người trả lời nhưng đồng thời cũng ngại nghe thấy tiếng Vũ. Nếu Vũ về rồi mà không gọi cho Thủy biết th́ Thủy sẽ buồn vô cùng. Những mâu thuẫn giằng co nên chuông điện thoại mới reo chừng ba bần là Thủy đă vội vàng tắt máy.  Cô nói với mẹ như thể là không mấy quan tâm:

      -     Đươc rồi, trên đường về con ghé qua nhà ảnh xem. Ảnh thường để máy ghi âm chứ ít khi bắt điện thoại liền.

      Bà Tuân gật đầu:

      -     Ừa. Nếu con gặp ảnh nói ảnh tới ăn cơm luôn nghe con.

      Thủy hôn nhẹ lên má bà Tuân:

      -     Dạ. Con đi nghe má.

      Bà Tuân âu yếm nh́n theo con dắt xe ra khỏi nhà. Nó lớn bộn rồi. Thằng Kha bây giờ đă có công ăn việc làm, hè năm tới nó ra trường là ḿnh cho cưới liền, rồi bắt nó ở rể. Chắc bố mẹ thằng Kha cũng chịu. Nhà nó đông anh em, con Thủy về đó ở vào đâu, tội con nhỏ.

 

      Thủy chưa đến nhà Vũ bao giờ nhưng biết khu nhà có người gác đó rất rơ ràng. Hôm ở Đà-Lạt về xe đă dừng trước nhà cho Vũ xuống, và Thủy đă nh́n đă nh́n thấy Vũ mở cánh cửa màu xanh lá cây. Thủy cố lấy vẻ tự nhiên hỏi người bảo vệ:

      -     Anh cho hỏi ông Vũ ở căn nhà có cửa màu xanh đó đă từ Mỹ về chưa?

      Người bảo vệ nh́n Thủy chăm chú. Thấy vẻ hiền lành dễ thương của cô gái, không có ǵ đáng nghi ngờ, nên nhỏ nhẹ:

      -     Tôi không biết ổng đă về chưa nhưng sáng nay thấy h́nh như có người  mở cửa.

      Thủy nghe tim đập mạnh trong lồng ngực:

      -     Để tui vô xem thử.

      Người bảo-vệ gật đầu:

      -     Cô cứ tự nhiên, khoá xe để đó, tôi coi dùm.

      Thủy rụt rè đưa tay bấm chuông, và hồi hộp đứng chờ. Măi vẫn không có động tĩnh, Thủy định đưa tay bấm chuông một lần nữa th́ cánh cửa hé mở và một khuôn mặt đàn bà xuất hiện, nh́n Thủy với vẻ ṭ ṃ:

      -     Chào cô.

Thủy thấy bất ngờ, lúng túng:

      -     Chào chị. Chị cho tôi hỏi ông Vũ.

Người đàn bà vẫn như đang quan sát Thủy:

      -     Anh Vũ vẫn chưa về.

      Thủy nuốt nước bọt:

      -     Chị có biết bao giờ anh Vũ về không?

      Người đàn bà lắc đầu:

      -     Tôi cũng không rỏ lắm. Xin lỗi cô là thế nào của anh Vũ?

      Thủy lại thấy lúng túng:

      -     Dạ, tôi là … em anh Vũ.

      Người đàn bà có vẻ ngạc nghiên, nhưng chợt mỉm cười:

      -     Cô là Thủy phải không?

      Thủy mừng rỡ:

      -     Dạ, sao chị biết ạ?

Người đàn bà mở rộng cánh cửa:

      -     Tôi có nghe anh Vũ nói là anh ấy quen thân một đôi trai gái mà anh ấy coi như em. C̣n tôi là Lệ, bạn của anh Vũ. Mời cô vào chơi.

      Thủy bỡ ngỡ bước vào pḥng khách, ngồi xuống ghế do Lệ mời. Lệ có vẽ như vui thích, chọn một cái ghế đối diện với Thủy, mỉm cười:

      -     Anh Vũ không uống trà tại nhà. Cô dùng chút nước ngọt vậy nhé.

      Thủy vội vă lắc đầu:

      -     Cám ơn chị, nhưng không cần chị Lệ ạ.

      Và như đă lấy lại được b́nh tĩnh, Thủy hỏi thêm:

      -     Chị quen anh Vũ lâu chưa. Sao không thấy anh Vũ nói ǵ với Thủy.

      Lệ cười, khoe hàm răng trắng bóng:

      -     Tôi vừa là bạn vừa là Oshin nên không có ǵ đáng cho anh Vũ … khoe với mọi người!

      Thủy có vẻ ngạc nhiên:

      -     Thủy không hiểu.

      Lệ mỉm cười:

      -     Kể ra th́ cũng không có ǵ phức tạp. Anh Vũ nhờ tôi kiếm người làm. Tôi kiếm không được nên t́nh nguyện giúp anh ấy lau chùi nhà cửa vào cuối tuần.

      -     Ồ ra thế. Thủy không được biết.

      -     Kha đâu không thấy đi với Thủy?

      -     Chị biết cả anh Kha nữa ư?

      Lệ mỉm cười lắc đầu:

      -     Không. Tôi chỉ nghe anh Vũ nói. Hai người h́nh như sắp làm đám cưới, phải không?

      Thủy lắc đầu:

      -     Không có đâu chị. Tụi này quen nhau đă lâu, nhưng chưa có dự định ǵ cả.

      Lệ im lặng nghĩ thầm, con bé dễ thương thế này ai mà không thích. Không biết ông Vũ có nói thật không? Khó tin quá đi. Hay là lại chỉ được cái vẻ hiền lành, cao thượng bên ngoài. Ḿnh phải hỏi Vũ cho rơ mới được. Mà việc ǵ đến ḿnh nhỉ? Đă nói là không có ǵ quan trọng ở đời đáng cho ḿnh quan tâm cơ mà, nhưng …

      Thủy cũng yên lặng quan sát Lệ. Người đàn bà này đẹp và sắc xảo quá đi. Bạn của anh Vũ mà sao không bao giờ ảnh nhắc tới với ḿnh. “T́nh nguyện” giúp anh ấy lau chùi nhà cửa? Thật không? Ḿnh có lần cũng muốn giúp anh ấy, nhưng anh ấy từ chối, nói là đă có chị Tám giúp cho rồi. Sao anh ấy nói dối ḿnh? Mà ḿnh có là ǵ đâu mà anh ấy phải nói dối. Dù sao đi nữa anh ấy không thành thật với ḿnh! Tức thiệt!

      Thủy thấy nghèn nghẹn,  cúi đầu lặng yên.

      Lệ nh́n nét mặt buồn của Thủy, nghĩ thầm, chả nhẽ cô bé này yêu Vũ? Tội nghiệp em. Em c̣n bé bỏng quá mà đă bị cuốn vào những cuộc t́nh không biết về đâu. Lệ dịu dàng:

      -     Thủy này.

Thủy ngửng lên:

      -     Dạ.

      -     Thủy có biết nhiều về anh Vũ không?

      -     Biết nhiều là sao chị? Thủy chỉ biết qua về gia đ́nh anh ở Mỹ và công việc làm của anh ấy ở đây. Thủy mới quen anh Vũ vài tháng thôi.

      -     Anh Vũ có bao giờ nói với em về chuyện t́nh buồn của anh ấy?

      -     Dạ có. Người yêu của anh ấy qua đời v́ tai nạn, và Thủy nghĩ là anh ấy vẫn c̣n yêu chị ǵ đó.

      -     Thu-Loan. Em không được nghe anh Vũ kể chi tiết sao?

      Thủy lắc đầu yếu ớt:

      -     Dạ không? Chi tiết ǵ ạ? 

      Lệ thở dài:

      -     Anh Vũ vẫn c̣n đang buồn và ân hận về cái chết của Loan. Anh cho là ḿnh có lỗi, không biết rộng ḷng tha thứ, và chưa biết yêu hết ḿnh. Anh tự trách ḿnh, đang đi t́m quên trong công việc ở một nơi xa lạ. Em ngồi đó để chị kể em nghe truyện t́nh buồn này.

      Thủy ngỡ ngàng ngồi nghe Lệ nói về cuộc đời Thu-Loan. Khi nghe tới cái chết của người bạc mệnh Thủy đưa tay chận ngực, cố nén một nỗi nghẹn ngào. Lệ lắc đầu buồn bă:

      -     Chị cũng có chuyện t́nh buồn, do đó anh Vũ và chị rất hiểu nhau, và trở thành bạn, an ủi nhau trong những lúc buồn phiền.

      Thủy mím môi, lấy hết can đảm hỏi người đàn bà mới quen:

      -     Chị … chị yêu anh Vũ?

      Lệ cười lớn:

      -     Chị c̣n yêu được ai, và ai c̣n yêu được chị. Thủy hỏi thế v́ Thủy đă yêu anh Vũ rồi phải không?

      Thủy lúng túng soắn hai bàn tay vào nhau:

      -     Thủy không biết nữa chị.

      Lệ cười:

      -     Chị hiểu rồi. Tội nghiệp em, tội nghiệp đàn bà chúng ḿnh. Thủy này, chị chỉ xin em một điều là đừng làm anh Vũ buồn thêm. Anh ấy là người tốt.

      -     Dạ, em biết anh Vũ là người tốt. Em … em sẽ không làm ǵ để anh ấy buồn. Em cám ơn chị, chào chị em về.

      -     Ừ em về. Em rất là dễ thương, và em cứ yên tâm. Thế nào anh Vũ cũng gọi em khi anh ấy về đến nơi. Chị tin là như vậy.

 

      Thủy ra về, thấy bâng khuâng. Bây giờ th́ em biết rơ là em đă yêu anh. Em không thể c̣n nói dối được ḿnh. Em không ngờ cuộc t́nh của anh xót xa như vậy, nhưng em biết anh là người tốt, chị Thu-Loan đă tha thứ cho anh, rồi anh sẽ quên, em sẽ làm cho anh quên, em sẽ săn sóc anh suốt đời để không bao giờ anh buồn nữa. Em sẽ theo anh tới bất cứ nơi nào, miễn là anh yêu em. Em không biết lúc này anh nghĩ về em ra sao, nhưng dù thế nào đi nữa em cũng sẽ cố gắng. Anh sẽ là của em. Em yêu anh thật mà, anh biết không.

      Thủy thấy Kha đang ngồi với bà Tuân khi Thủy dắt xe nhà. Ḷng Thủy lại dấy lên một nỗi buồn. Kha dựng xe cho Thủy:

      -     Em đi chơi vui không?

      Thủy gượng cười:

      -     Sài-G̣n nắng gắt. Em nhức đầu quá anh Kha à.

      Kha đưa tay sờ trán người yêu:

      -     Em chỉ hơi nóng đầu. Nghỉ một chút là hết mệt liền.

      Bà Tuân cằn nhằn:

      -     Má biểu mà con không nghe. Phải mang mũ che nắng mỗi lần ra ngoài. Nhớ nghe con.

      Thủy dạ nhỏ, xin lỗi Kha và mẹ bỏ lên lầu. Em biết rồi đây Kha sẽ buồn, nhưng em xin lỗi anh. Em đă rơ ḷng ḿnh, và em không muốn lừa dối ḿnh, lừa dối Kha lâu hơn.

      Thủy gục đầu xuống gối. Giờ này anh làm ǵ ở bên đó, có bao giờ nghĩ tới em. Thủy thiếp đi và trong giấc mơ Thủy lại thấy cùng với Vũ đi trên con đường đầy sương mù không rơ lối đi, chỉ khác với giấc mơ lần trước là con đường rất dài, Vũ và Thủy cứ đi, đi măi mà Thủy không cảm thấy lo sợ v́ cánh tay Vũ đỡ sau lung, trong lúc Thủy ngước nh́n Vũ mỉm cười.

 



 

Chương Bảy

 

      Đêm qua Vũ về tới Sài-G̣n khá trễ nhưng sáng nay vẫn tới sở làm. Ông Hân có vẻ vui mừng thấy Vũ trở về:

      -     Vắng ông ít lâu tôi cứ lo ngay ngáy. Nhỡ máy móc chúng nó lăn đùng ra là chết cả đám.

      Vũ bật cười:

      -     Đâu đến nỗi thế. Thực ra th́ tôi rất yên tâm v́ nhân viên I.T. ở đây đă biết hết những điều cơ bản của hệ thống chúng ta xử dụng. Ông đừng có lo ngại quá.

      Hân hỏi nhỏ:

      -     Ông thấy headquarters họ nghĩ sao về công việc của chúng ḿnh làm ở bên này. Ông Parker sắp sang thanh tra, và tôi cứ lo lo không biết là có ǵ sơ suất không?

      Vũ mỉm cười trấn an Huân trước khi  xuống trung tâm điện toán t́m gặp nhân viên. Mọi người tụ tập, tíu tít chào hỏi Vũ. Vũ thấy ḷng ấm áp, anh cười với mọi người, cám ơn Vọng đă thay anh điều hành công việc, báo tin cho mọi người biết là Global-Flextronics quí này tổng số sản luợng tăng hơn 10 phần trăm, và giá cổ phiếu cũng tăng vọt. Vũ vui vẻ nói:

      -     Hy vọng là tiền thưởng cuối năm cũng sẽ nhiều hơn.

      Anh báo thêm tin vui:

      -     Tôi đă xin, và đă được chấp thuận trên nguyên tắc, là chúng ta sẽ gửi một số nhân viên qua bên Mỹ du-hành quan sát, t́m hiểu thêm về hệ thống điện toán đang được xử dụng tại trung ương. Anh Vọng và tôi sẽ làm việc với nhau để tuyển chọn ứng viên sau khi biết rơ con số.

      Vũ nh́n thấy những khuôn mặt hoan hỉ của nhân viên, và con mắt cảm phục cửa Kha. Trở về văn pḥng anh điện thoại cho Kha:

      -     Khi nào rảnh em lên gặp anh một chút. Anh có chuyện này muốn nói với em.

      Kha vâng dạ và lên gặp Vũ tức th́. Vũ tiếp Kha như một người bạn chứ không phải như là nhân viên lên tŕnh bày công việc:

      -     Em khoẻ không Kha.

      -     Em vẫn thường, nhưng trông anh có vẻ mệt mỏi. Sao anh không nghỉ thêm một ngày.

      Vũ mỉm cười:

      -     Anh phải ngừng ở Singapore, gặp đại diện của Oracle, bay nhiều chặng, và giờ giấc sai biệt nên cơ thể chưa điều chính. Cũng phải mất ít lâu mới b́nh thường. Anh có cái này cho em.

      Vũ trao cho cho Kha chiếc túi đeo lưng màu đen:

      -     Em mở ra xem.

      Kha lóng ngóng kéo khóa và trợn mắt ngạc nhiên nh́n thấy chiếc Sony laptop bên trong. Giọng Kha hoảng hốt:

      -     Anh cho em món quà đắt tiền thế này em đâu dám nhận.

      Kha an ủi:

      -     Món quà đó không đáng giá bao nhiêu so với ḷng tốt của em và Thủy. Hơn thế nữa, em làm việc chăm chỉ, cứ coi như đó là phần thưởng của công ty.

      Kha cảm động không nói nên lời, cúi đầu vuốt ve chiếc máy tính mà Kha từng ước mơ nhưng biết lúc này ước vọng đó hăy c̣n ngoài tầm tay.

      Giọng Vũ ôn tồn:

      -     Em hảy dùng nó nối kết vào sở từ bất cứ nơi nào, không phải vào đây thường xuyên như trước, dành nhiều th́ giờ cho Thủy, săn sóc nhau và thương yêu nhau hơn. Em nghe anh nói không?

      Giọng Kha dưng dưng:

      -     Dạ , em nghe, và em cám ơn anh.

      Nh́n Vũ, Kha nói thêm:

      -     Em sẽ xin ông Vọng cho nghỉ sáng nay. Em muốn đi t́m Thủy liền.

      Vũ gật đầu, mỉm cười:

      -     Nói với Thủy là chiều nay anh sẽ ghé thăm.

      -     Dạ. Em biết là Thủy rất mong anh về. Mấy lần Thủy hỏi em bao giờ anh về nhưng em chỉ nói là không biết.

      -     Ngay anh cũng không biết. Công việc đ̣i hỏi những quyết định vào phút chót. Thí dụ như anh đâu có ư định ghé Singapore nhưng cuối cùng phải đi v́ boss anh muốn anh nh́n tận mắt, quan sát tại chỗ linh kiện mà chúng ḿnh định mua, đang được xử dụng tại một công ty bên Singapore như thế nào. Đáng lẽ anh về đây hôm cuối tuần nhưng trễ lại mất thêm hai ngày.

      Kha chào Vũ thêm lần nữa, ra tới cửa c̣n quay lại nh́n Vũ mỉm cười gật đầu. Bây giờ chắc Thủy đang ở trên trường, ḿnh tới đó chờ Thủy ngoài lớp học. Chắc là Thủy sẽ ngạc nhiên. Anh xin lỗi em, từ ngày đi làm anh đă quá bận bịu với công việc, lơ là với em. Anh Vũ nói đúng, nhưng xin em hiểu cho, chọn lựa nào cũng khó khăn, lúc nào anh cũng vẫn yêu em, dù không được quấn quít bên em nhiều như xưa.

 

o0o

 

      Chưa bao giờ Thủy có cảm giác hồi hộp như vậy trong đời. Sáng nay gặp Kha ngoài cửa lớp Thủy vừa ngạc nhiên vừa bối rối. Nếu là trước đây th́ Thủy đă chạy ào tới khoác tay, dụi đầu trên vai Kha, mặc cho Diễm-Chi và Huỳnh-Mai chế nhạo. Thế nhưng lần này Thủy chỉ mỉm cười:

      -     Anh Kha không đi làm sáng nay sao?

      Khi Kha báo tin là Vũ đă về và khoe Thủy cái máy tính di động, Thủy đă đưa tay lên chặn ngực, dằn nỗi mừng vui. Kha tuởng là Thủy xúc động v́ món quà của Vũ, nên ghé tai Thủy th́ thầm:

      -     Anh Vũ thật tốt. Bây giờ anh có thể ở nhà với em nhiều hơn.

      Thủy nghĩ thầm, ở nhà nhưng cúi đầu vào máy tính th́ cũng như không, có khi c̣n bực ḿnh thêm, nhưng Thủy chỉ nhẹ mỉm cười, hỏi Kha như thể là Thủy rất quan tâm:

      -     Anh Vũ cưng anh quá há, mua quà cho anh mà không mua ǵ cho em!

      Kha mỉm cười cải chính:

      -     Thế nào cũng có quà cho Thủy. Anh ấy nói chiều nay sẽ tới thăm Thủy và ba má.

      Thủy hỏi vội vàng:

      -     Ảnh có nói lúc mấy giờ?

      Kha lắc đầu:

      -     Anh ấy không nói. Chắc là sau giờ tan sở. Bây giờ anh đưa Thủy về nghe.

      Thủy lặng lẽ đi bên Kha nhưng Kha đang nghĩ ngợi nhiều về chiếc máy tính di động, mong về đến nhà để mở ra xem kỹ, nên cũng không để ư đến vẻ thầm lặng bất thường của Thủy, và có biết đâu rằng Thủy đang rất là bâng khuâng.

      Tiễn Kha ra khỏi cổng là Thủy chạy vọt lên lầu, chút nữa là đụng phải bà Tuân làm bà la chói lói:

      -     Cái con này làm ǵ mà chạy như bị ma đưổi? Thằng Kha về rồi hả?

      Thủy vừa chạy vừa trả lời:

      -     Ảnh mới về rồi má. Có đồ chơi mới nên ngồi không yên.

      Bà Tuân lắc đầu không hiểu. Dạo này con nhỏ này sao ấy, lúc vui lúc buồn, nhiều lúc ngồi cạnh thằng Kha mà cứ nh́n đâu như người xa lạ. Không biết tụi nó có chuyện ǵ không.

       

      Thủy đóng cửa pḥng, ngồi xuống bàn phấn, chăm chú nh́n vào gương xem kỹ từng điểm nhỏ trên mặt ḿnh, gật đầu tạm hài ḷng với nước da trắng hồng không một vết nám. Cô cầm cây son thoa một lớp mỏng nhưng rồi vội vả lấy khăn tay chùi thật nhanh. Người lạ phải chú ư lắm mới thấy một chút màu hồng c̣n sót lại trên môi.

      Thủy đứng lên lục t́m trong tủ bộ quần áo đẹp nhất nhưng rồi lại ngại ngùng, sợ quá lộ liễu là ḿnh sửa soạn để đón Vũ. Thủy nằm lăn ra giường, ôm chiếc gối dài, nghĩ tới Vũ. Có bao giờ em nhớ ai quay quắt và trông chờ từng giây từng phút như bây giờ đâu. Anh đi có mấy ngày mà em tưởng như là đă mấy năm. Nếu anh không về, trời ơi nếu anh không về, không biết là em có sống được không? Nếu em chết hồn em sẽ bay đi t́m anh, dù anh ở bất cứ nơi nào!

      Thủy ngồi dậy, cúi đầu, ṿng tay trước ngực. Mấy giờ rồi nhỉ, chắc cũng đă sắp đến giờ tan tầm. Anh mà không đến ngay là em sẽ khóc, nhưng em không thèm gặp anh nữa đâu.

      Thủy thấy tim ḿnh đập nhanh khi nghe tiếng chuông gọi cửa và tiếng bà Tuân lao xao, nhưng vẫn ngồi yên. Chỉ khi bà Tuân lên tiếng gọi Thủy hơn một lần Thủy mới mở cửa pḥng, bước những bước thật chậm xuống cầu thang. Em biết là anh ở dưới đó, em muốn chạy xuống thật nhanh, khoác tay anh, hôn lên má anh, như em vẫn làm mỗi lần anh đến thăm, nhưng sao bây giờ em hồi hộp, bước chân em rụt è, dù rằng trong ḷng em nghe tiếng reo vui.

      -     Anh Vũ.

      Tiếng Thủy như nghẹn trong cổ họng. Vũ đón Thủy ở ngay chân cầu thang,  anh quan tâm:

-        Em mệt hả? Ho hay sao mà khản tiếng vậy?

      Thủy cố gắng giữ cho tiếng nói được b́nh thường:

      -     Em không sao. - Thủy mỉm cười - chắc tại lâu ngày không gặp nên anh nghe tiếng em lạ đó thôi. Anh mới về?

      Vũ bật cười, đưa tay dắt Thủy ngồi xuống sofa và ngồi xuống cạnh Thủy, tự nhiên như Vũ vẫn thường làm mỗi lần gặp nhau:

      -     Anh đi có hơn một tuần chứ lâu ǵ. Anh mới về đêm hôm qua, quá khuya nên không gọi cho ai. Sáng nay gặp Kha anh có nhắn và gửi ḷi thăm cả nhà.

      Thủy muốn đưa tay ôm khuôn mặt mà cô hằng thương nhớ nhưng chỉ ngồi yên đưa mắt nh́n:

      -     Dạ anh Kha có nói, và anh Kha cũng mới ở đây về, rất vui với món quà của anh.

      Thủy đă gần như trở lại b́nh thường, cô kéo tay áo Vũ:

      -     C̣n quà của em đâu? Không có là em nghỉ chơi với anh.

      Bà Tuân la Thủy:

      -     Con nhỏ này hư quá. Không đi rót nước mời anh Vũ. Ở đấy mà đ̣i quà.

      Vũ lôi từ túi áo vest một gói nhỏ đưa cho Thủy:

      -     Quà của em đây. Làm sao anh dám quên.

      -     Thiệt hả? Cái ǵ đó anh. Em mở được không?

      Vũ gật đầu, giúp Thủy mở hộp giấy. Thủy la lên:

      -     iPod?

      Vũ cười:

      -     Yes. It is. Anh thấy em thích nghe nhạc nên nghĩ là em sẽ thích cái máy nhỏ bé này.

      Thủy chớp mắt, nghiêng người hôn nhẹ lên má Vũ:

-        Cám ơn anh. Em sẽ mang nó …

      Thủy muốn nói em sẽ mang nó trước trái tim bất cứ lúc nào để nhớ tới anh, như cô chỉ nh́n Vũ đăm đăm, ánh mắt nói thầm cho những ǵ cô đang nghĩ. Vũ tươi cười:

      -     Em download nhạc từ máy vi-tính hay trên mạng xuống, được cả ngàn bài, tha hồ nghe. Nếu gặp trở ngại nhờ Kha giúp dùm.

      Thủy nói nhỏ:

-        C̣n anh, tại sao anh không giúp em?

      -     Ồ, anh chỉ biết một vài bản nhạc Việt. Anh sợ là không biết cách nào t́m nhạc giúp em.

      Thủy mân mê chiếc iPod nhỏ bé:

      -     Nó dễ thương quá. Không, em không cho Kha mó vô đâu. Lỡ hư của em th́ sao.

      Vũ bật cười nhưng chỉ lắc đầu chứ không nói ǵ. Bà Tuân từ năy vẫn ngồi yên la Thủy:

      -     Con nhỏ này thiệt kỳ. Lớn rồi mà cứ như con nít thích đồ chơi.

      Thủy nh́n mẹ phân trần:

      -     Anh Vũ tặng anh Kha máy vi tính giá mấy chục triệu lận. Ảnh đâu có … thương con bằng … người ta. Hổng cho anh Kha mó vô đồ chơi của con!

      Vũ nhẹ nắm tay Thủy:

      -     Hồi sáng anh có nói với Kha là dùng máy đó nối kết vào sở, khỏi phải đi lại mất th́ giờ, dành khoảng thời gian đó mà săn sóc và yêu thương lẫn nhau. Mong em và Kha thật hạnh phúc.

      Bà Tuân h́nh như rất cảm động:

      -     Thủy à, con và thằng Kha phải cám ơn anh Vũ thật nhiều. Ảnh lo cho hạnh phúc của hai đứa như vậy là quá lắm rồi.

      Thủy chỉ cúi đầu không nói. Muộn rồi má ơi, người con yêu không phải là Kha nữa. Người con yêu ngồi ngay đó nhưng vẫn c̣n cách xa, con phải làm sao bây giờ để cho anh ấy biết là con đă   yêu mà đang ṃn mỏi mong chờ?

      Thủy vẫn cúi đầu, gọi Vũ:

-        Anh Vũ.

-        Anh nghe đây.

      -     Nếu không bận tối nay anh đưa em đi ăn nhà hàng nhé.

      Vũ chưa kịp trả lời, Bà Tuân đă bật kêu lên thảng thốt:

      -     Sao tự nhiên con lại đ̣i đi ăn nhà hàng cho tốn tiền. Con muốn ǵ má nói chị Hai nấu cho.

      Thủy nh́n mẹ:

      -     Mááá! Con muốn ra bờ sông cho mát. Lâu lâu má cho con đi chơi chút đi.

      Vũ mỉm cười, vỗ nhẹ lên lưng Thủy:

      -     Em muốn đi đâu anh đưa đi. Gọi cho Kha một tiếng rồi ba đứa chúng ḿnh lấy taxi qua nhà Bè. Nơi đó có mấy quán đặc sản ngay bên bờ sông rất mát mẻ.

      Thủy lắc đầu:

      -     Anh Kha mới ở đây về. Để lần khác anh Vũ à.

      Cảm thấy Vũ hơi ngần ngừ Thủy nói như hờn dỗi:

      -     Bộ em vô duyên lắm sao mà anh Vũ hổng chịu đi với em.

      Vũ vội vàng:

      -     Em biết là anh không có ư đó. Thôi được, em lên thay quần áo rồi xin phép má đi với anh. Nhớ mang theo áo lạnh, v́ gió sông ban đêm.

      Thủy tươi nét mặt, hôn nhẹ lên má Vũ, tung tăng chạy lên lầu nhưng vẫn ngó xuống mỉm cười. Bà Tuân nh́n theo phân trần với Vũ:

      -     Nó c̣n con nít lắm. Anh Vũ đừng chiều nó quá nghe.

      Vũ lắc đầu:

      -     Jennifer em gái cháu cũng vậy đó d́ a. Vừa rồi gần nửa đêm bắt cháu đưa ra băi biển, ngồi uống café, tâm sự với cháu về người bạn trai mới quen. Chắc Thủy cũng có ǵ muốn nói về Kha nên không muốn Kha đi theo.

      -     D́ muốn hai đứa nó cưới nhau phứt cho rồi. Để lâu nhức đầu quá

      Vũ nói với tấm ḷng chân thật:

      -     Cháu cũng mong như vậy d́ ạ.

      Thủy bước xuống thang gọn gàng trong chiếc váy màu xanh nước biển và chiếc áo pull hở cổ  màu trắng lấm tấm hoa vàng. Mái tóc dài được vắt qua một bên, khoe chiếc cổ trắng ngần, trông Thủy vừa ngây thơ vừa quyến rũ khiến Vũ cũng thấy ḷng ḿnh bâng khuâng.

      Thủy ôm hôn mẹ, khoác tay Vũ dục:

      -     Đi anh.

      Vũ chào bà Tuân:

      -     Chào d́, xin phép d́, cháu đưa Thủy đi ăn tối một lúc thôi.

      Bà Tuân chỉ mỉm cười không nói, bần thần nh́n theo. Ông Tuân về khi Vũ và Thủy vừa ra khỏi nhà ít lâu. Ông hỏi bà:

      -     Ai h́nh như con Thủy và thằng Vũ vừa đi khỏi. Tôi thấy chúng nó trong taxi đi ngược chiều. Chúng nó không ăn cơm nhà sao?

      Bà Tuân lắc đầu:

      -     Thằng Vũ mới về, con Thủy đ̣i đi ăn nhà hàng. Tôi nói nó ở nhà ăn cơm nhưng nó không nghe.

      Bà thở dài, ngồi xuống ghế:

      -     Ông này.

      -     Hử?

      -     Tôi thấy lo quá. Con Thủy dạo này sao khác quá à!

      -     Khác là sao?

      Bà Tuân không trả lời, co một chân lên ghế, ṿng tay ôm gối lầm bầm:

      -     Tội nghiệp thằng Kha quá. Mà thằng Vũ cũng tốt quá chừng. Rơ thiệt khổ.

 

o0o

 

      Trời vửa tối, ngoài sông vài chiếc ghe câu đă lên đèn, chập chờn trong bóng đêm như những hồn ma vật vờ. Bàn ăn kê sát lan can bên bờ sông dưới ánh đèn mờ, gió sông thổi nhẹ làm tóc Vũ rũ xuống che vầng trán cao cho anh nét phong trần quyến rũ. Em yêu anh đâu chỉ phải v́ h́nh hài mà c̣n v́ tấm ḷng tha thiết với đất nước này, với người xa lạ cũng như người thân quen. Trước anh em nhỏ bé, em dại khờ, đừng bỏ em đi nữa nghe anh.

      Vũ nhắc:

      -     Em ăn đi. Đ̣i anh đưa đi ăn nhà hàng mà chỉ ngồi đó nh́n anh ăn.

      Thủy gắp con tôm bỏ vào chén của Vũ:

      -     Em ăn đủ rồi. Anh ăn nữa đi. Dạo này trông anh ốm quá.

      Vũ chống chế:

      -     Anh mới đi xa về nên ngó vậy thôi. Sao em giống mẹ anh quá. Cứ gặp là bắt ăn.

      Thủy cúi mặt, tiếng nhẹ như hơi thở:

-        V́ mẹ yêu anh.

      Vũ vô t́nh:

      -     Mẹ nào chả yêu con. Anh thấy má em yêu chiều em hơn bất cứ ai. May mà em không hư.

      Thủy nghiêng mái tóc nh́n Vũ mỉm cười:

      -     Sao anh Vũ biết là em không … hư?

      -     Anh biết chứ. Những cô gái hư hỏng chẳng bao giờ thèm nh́n đến một người xa lạ té lăn bên đường, và c̣n băng bó vết thương cho người ta. Anh cám ơn em và Kha.

      -     Anh nhắc làm ǵ chuyện đó nữa. Anh biết em mấy tháng rồi. Bộ em chỉ có vậy thôi sao.

      -     Không, em c̣n dễ thương như Jennifer, em gái anh. Vừa rồi anh về bên đó, Jennifer cũng nói anh gày hơn xưa, cũng bắt anh ăn thêm cho đày đủ, như Thủy vừa lo cho anh.

      Thủy thở dài nhè nhẹ, nh́n Vũ đăm đăm:

      -     Anh về bên đó có ghé Westminster thăm mộ chị Loan không?

      Vũ giật ḿnh, ḿnh chưa bao giờ nói chi tiết này cho Thủy và Kha biết cơ mà, anh nhè nhẹ gật đầu:

      -     Có, trên đường về nhà và khi trở lại San Jose anh đều có ghé thăm mộ Thu-Loan. Mà sao em biết mộ phần của Loan ở Westminster?

      Thủy không trả lời câu hỏi của Vũ ngay, cô với tay qua bàn, nắm nhẹ bàn tay Vũ:

      -     Anh Vũ, anh đừng buồn nữa. Anh phải quên, anh c̣n có nhiều người khác thương yêu anh, anh c̣n cả cuộc đời.

      Vũ ngạc nhiên:

      -     Hôm nay em thật là khác lạ, không chỉ là cô bé dễ thương và hồn nhiên.

      Thủy cười buồn:

      -     Em thay đổi nhiều phải không anh? Em đă biết hết chuyện t́nh buồn của anh, em muốn khóc, và thấy ḿnh nghĩ về người khác nhiều hơn. Em đă gặp chị Lệ, anh Vũ ạ.

      Vũ chợt hiểu:

      -     Th́ ra vậy. Em gặp Lệ ở đâu?

      -     Tại nhà anh. Lâu không thấy anh về nên em t́m đến xem sao. - Thủy cười nhẹ - Anh có cô ‘oshin’ đẹp quá!

      Vũ cười và có chút ngượng ngịu:

      -     Lệ sống có chút buông thả, anh sợ là không mấy thích hợp với đời sống sinh viên như của em, của Kha nên anh không bao giờ nhắc tới Lệ với em. Anh xin lỗi em v́ anh đă thiếu ngay thẳng trong vấn đề này. Thực ra th́ Lệ cũng đáng thương lắm. Quen nhiều, biết rộng nhưng rất cô đơn, và lúc nào cũng phải đề pḥng người ta lợi dụng ḿnh.

      -     Em biết, v́ thế chị Lệ quí anh v́ anh chân thật và bao dung. Em mới gặp một lần nhưng em cũng quí chị Lệ v́ sự thẳng thắn của chị ấy. Em … em không nghĩ ngợi ǵ xa xôi đâu.

      -     Cám ơn em. Chắc em cũng biết, Lệ cũng có chuyện t́nh buồn do đó anh và Lệ dễ thông cảm. Nhiều lúc anh cứ nghĩ Lệ như một người bạn trai.

      Chợt Thủy nh́n ra ḍng sông, mắt xa xôi:

      -     Anh Vũ này.

      -     Anh nghe.

      -     Nếu em cũng có chuyện t́nh buồn th́ anh nghĩ sao về em?

      -     Em và Kha có chuyện ǵ hả?

      -     Em nói giả dụ mà. Nhưng biết đâu.

      Vũ lắc đầu:

      -     Em dễ thương như vậy đâu có ai làm cho em buồn. Anh biết lâu nay Kha quá bận rộn về công việc mới, anh cũng rất quan tâm nên cố gắng giúp Kha có cơ hội chăm sóc em như xưa. Thú thật với em là, đôi lúc anh cảm thấy ân hận v́ anh đă làm xáo trộn đời sống của em và Kha.

      Giọng Thủy thoáng buồn:

      -     Anh đừng nói thế. Gặp anh là cơ duyên, em lúc nào cũng mong … em …

      Thủy không nói hết câu, chéo tay ôm bờ vai, cúi mặt tránh ánh mắt Vũ. Vũ quan tâm:

-        Em lạnh rồi. Chúng ḿnh về nhé?

      Thủy nh́n lên mỉm cười với anh:

      -     Dạ. Anh cũng cần về nghỉ sớm. Anh c̣n mệt v́ những chuyến bay dài mà.

      Vũ cười:

      -     Trái giờ nên anh chưa buồn ngủ. C̣n em, tối nay có bài làm không?

      Thủy nhè nhẹ lắc đầu. Vũ nhắc:

      -     Vậy đi ngủ sớm nhé. Sweet dream.

      -     Anh Vũ này.

      -     Yes?

      -     Hôm nọ em nằm mơ thấy anh dắt em đi vào rừng đầy sương mù?

      -     Oh, I’m sorry.

      -     Chúng ḿnh không t́m thấy đường về.

      Vũ đuà:

      -     Và em trở thành cô công chúa ngủ trong rừng như chuyện thần tiên, phải không?

      -     Em mong là như vậy. Nhưng …

      -     Sao?

      -     Má đánh thức em dậy đi học. Dễ ghét quá hà!

      Vũ bật cười:

      -     Bữa đó công chúa có tới lớp trễ không?

      Thủy không trả lời, chỉ mỉm cười. Vũ đưa Thủy về tới trước sân nhà, nói nhỏ “Good night, em”. Bất th́nh ĺnh Thủy xoay người, kiễng chân hôn nhẹ lên bờ môi anh trước khi bỏ chạy thật nhanh vào nhà.

 

o0o

 

      Vũ pha cho ḿnh một ly café, ngả người trên sofa, gác chân lên bàn. Cảm giác trên bờ môi c̣n làm Vũ bâng khuâng. Quả t́nh anh không biết em nghĩ ǵ, có thể nào anh đă khuấy động trái tim em? Nếu thật thế th́ anh thật là ân hận. Em dễ thương như thế ai chẳng mềm ḷng, nhưng chưa bao giờ anh mơ tới niềm hạnh phúc là có em bên đời. Mong rằng đó chỉ là một thoáng xúc động nhẹ nhàng. Vũ bưng tách café nhấm nháp, chợt giật ḿnh v́ tiếng điện thoại reo. Vũ nghe tim ḿnh đập nhẹ, chẳng lẽ là Thủy gọi lại ḿnh? Chúng ḿnh vừa mới chia tay, em có ǵ để nói thêm với anh? Vũ nhấc máy:

      -     Allo.

      Tiếng Lệ văng vẳng từ xa:

      -     Lệ đây anh, mới về hả?

      Vũ thở phào như chút được một gánh nặng:

      -     Oh, Lệ!

      -     Tưởng là ai đó hả?

      -     Come on! Lệ khỏe không.

      -     Em thường. Buổi chiều vừa gặp lăo Hân nên mới biết anh đă trở lại.

      Vũ phân trần:

      -     Anh bận quá nên chưa liên lạc với Lệ.

      -     Em biết. - Tiếng Lệ cười khúc khích - Buổi tối em gọi nhưng không gặp, muốn gọi số cell nhưng sợ có người buồn.

      Vũ bật cười, trêu Lệ:

      -     Răng mà bữa ni em …

      -     Em sao?

      -     Rắc rối quá. Anh đưa Thủy đi ăn tối.

      -     Em cũng đoán thế nên không gọi số di động. Sợ làm cô bé nghi ngờ.

      Vũ thở dài:

      -     Em gặp Thủy rồi phải không?

      -     Chắc là Thủy đă nói với anh?

      -     Ừ. Thủy rất ái mộ em?

      -     Really?

      -     Anh nói thật. Thủy nói em là ngựi thẳng thắn, dễ thông cảm.

      -     H́ h́. Cô bé dễ thương thật. Nhưng anh Vũ này.

      -     Sao?

      -     Anh có biết là Thủy nó yêu anh không!

      -     ….

      -     Anh nghe em nói không?

      Vũ ngập ngừng:

      -     Anh cũng cảm thấy có điều ǵ khác lạ, nhưng anh không chắc. Có thể đó chỉ là một phút xúc động thoáng qua của người con gái mới lớn.

      -     Anh Vũ ń. Anh ngây thơ như vậy hay là anh dối ḷng?

      Vũ không trả lời. Vũ không biết ḿnh nghĩ ǵ, anh bâng khuâng:

      -     Lệ tới anh bây giờ không?

      -     Không!

      -     Sao vậy?

      -     Anh mới đi xa về, để anh ngủ sớm cho đỡ mệt. Em gọi là v́ em …

      Lệ không nói hết câu nhưng Vũ cũng đă hiểu. Anh nhẹ nhàng:

      -     Cám ơn em. Good night, Lệ.

      -     Good night anh.

      Tiếng Lệ xa vắng và h́nh như có thoáng buồn. Vũ buông điện thoại ḷng ngẩn ngơ. Ḿnh đi t́m quên nhưng vẫn chưa quên, và không chừng sẽ c̣n có những chuyện u buồn cho ḿnh mang theo suốt đời. Vũ thở dài, bỏ dở ly café, rót cho ḿnh một ly Cognac đầy, và cầm luôn chai rượu, mang vào pḥng ngủ.

 

      Lúc đó Thủy đă thay quần áo, nằm ôm gối trên giường nghĩ tới Vũ. Bây giờ chắc là anh đă biết là em yêu anh. Em chưa nói, nhưng cần ǵ nói anh nhỉ, đôi mắt em nh́n anh nồng nàn, đôi môi em run trên bờ môi anh, thế chưa đủ nói hết ḷng em sao? Em biết là em đang phụ bạc một người để yêu một người nhưng em không làm chủ được tim em. Kha rộng lượng sẽ tha thứ cho em, c̣n anh, anh có rộng ḷng đón nhận em không?

      Thủy mân mê cái điện thoại di động. Em muốn gọi anh lắm, nhưng sợ anh ngủ rồi, anh đi đường xa về mệt, ước ǵ em ở bên anh lúc này, để được nh́n anh ngủ, kéo cho anh mép chăn,  mà anh đừng suy nghĩ ǵ trong lúc ngủ nghe, đừng nhăn trán, đừng buồn phiền, hăy nằm mơ như em, hăy dắt em đi trên con đường mù sương, em chẳng cần lối về v́ em có anh. Em yêu anh, anh Vũ ơi.

      Bà Tuân gơ nhẹ, mở cửa vào pḥng con, ngồi xuống cạnh mép giường:

      -     Thấy c̣n đèn nên má vô coi xem con ngủ chưa?

      Thủy xoay ngang người, gối đầu lên đùi bà Tuân:

      -     Má.

      Bà Tuân vuốt tóc con:

      -     Thủy à.

      -     Ǵ má.

      -     Má thấy con đi chơi riêng với thằng Vũ như vậy là không phải. Thằng Kha nó biết nó buồn, con ạ.

      Thủy xoay đầu khỏi ḷng mẹ, úp mặt xuống gối, không trả lời. Má không hiểu được ḷng con đâu. Con biết anh Kha sẽ buồn, nhưng được đi với anh Vũ tới góc biển chân trời con cũng đi chứ kể ǵ tối nay.

      Bà Tuân lại ngồi xích tới, vuốt tóc con:

-        Con nghe má nói không Thủy?

      Thủy ngồi dậy, ṿng tay ôm đầu gối:

      -     Con nghe má, nhưng má biết không, mấy hôm anh Vũ về Mỹ con ngơ ngác như người mất hồn, thấy ảnh trở về con như sống lại. Không bao giờ con có cảm giác đó với anh Kha. Có lẽ con yêu Kha quá vội vàng, khi vừa mới lớn, chưa suy nghĩ nhiều, chưa hiểu được những giá trị của cuộc đời. Anh Vũ mang đến cho con luồng gió mới, đưa con đến những chân trời xa rực rỡ hơn là những buổi chiều quanh quẩn trong sân nhà. Má ơi, con biết là con sẽ làm anh Kha buồn, nhưng má có muốn con chết v́ thương nhớ một người không?

      -     Con đừng có nói bậy nào. Thế nhưng Vũ đối với con ra sao? Má thấy h́nh như nó chỉ coi con như em gái ǵ đó của nó ở bên Mỹ thôi.

      -     Không đâu má ơi, bạn con nó nói rằng “không thể nào chỉ có t́nh anh em giữa đôi trai gái xa lạ và c̣n trẻ”. Có thể anh Vũ chưa yêu con, hay có thể anh Vũ yêu con nhưng không nói được. Con .. con sẽ cố gắng để ảnh thôi không c̣n nhớ đến mối t́nh buồn.

      Bỗng dưng Thủy bật khóc:

      -     Má ơi, má. Má đừng trách con. Duyên nợ mà má. Nếu con vô duyên, có chết v́ t́nh như chị Thu-Loan th́ cũng là tại số con như vậy. Má đừng hắt hủi con nghe má.

      Bà Tuân cũng ứa nước mắt, kéo Thủy vào ḷng vào ḷng vỗ về:

      -     Thôi con đừng khóc nữa. Lúc nào má cũng thương con mà. Ngủ đi con. Mai c̣n phải tới trường sớm, Thủy à.

      Bà đỡ Thủy nằm xuống, kéo chăn đắp cho con, với tay tắt đèn, vuốt tóc con, rồi mới nhẹ nhàng khép cửa pḥng bước ra hành lang. Một giọt nước mắt c̣n đọng ở khóe mắt, bà đưa tay lau mắt, cúi đầu nói nhỏ trong đêm:

-        Rơ thiệt khổ!


 

  

Chương Tám

 

Kha đứng chờ Thủy ở sân trường nhưng không gặp, chỉ thấy Huỳnh-Mai cắm cúi đi một ḿnh. Anh gọi:

      -     Mai … Mai.

      Huỳnh-Mai ngơ ngác nh́n quanh, thấy Kha vừa vẫy tay vừa đi về phía ḿnh. Mai mỉm cười:

      -     Anh Kha!

      Kha hỏi:

      -     Mai thấy Thủy đâu không?

      Mai lắc đầu:

      -     Không thấy Thủy và Diễm-Chi tới lớp hôm nay.

      Kha nhíu mày:

      -     Đi đâu thế nhỉ?

      -     Mai không biết. Dạo này Thủy và Chi hay ‘xé lẻ’ đi chơi riêng, không cho Mai biết, nhưng h́nh như cả hai đều có chuyện ǵ buồn nên hay t́m nhau tâm sự. Anh Kha và Thủy …

      Mai cúi đầu không nói tiếp. Kha thở dài:

      -     Tôi quá bận thành ra lâu lâu mới tranh thủ tới đón Thủy, không c̣n gặp nhau nhiều như xưa. C̣n Mai sao?

      -     Th́ vẫn thế anh. - Giọng Mai có chút chua chát - vẫn là con nhà nghèo xấu xí, cô đơn.

      Kha an ủi:

      -     Th́ tôi cũng đâu hơn ǵ. Cũng nghèo xác sơ.

      -     Tưởng anh Kha đă đi làm, nghe Thủy nói thu nhập khá lắm mà.

Kha lắc đầu:

      -     Đâu có ăn thua ǵ, tiền kiếm được chỉ tạm đủ giúp đỡ gia đ́nh. Mai ngó tôi này. Có ǵ thay đổi từ mấy năm nay đâu. Vẫn  bộ quần áo nhàu nát, vẫn chiếc xe không ai thèm lượm. 

      Mai nh́n buâng quơ:

      -     Thế nhưng vẫn có ngựi rất … yêu anh Kha.

      Kha cười buồn:

      -     Tôi không biết nữa. T́nh yêu có trăm lần vui có vạn lần buồn.

      Mai mỉm cười:

      -     Đă có Diễm-Chi bây giờ lại thêm anh Kha hát câu này nữa. Bộ Thủy cũng làm ǵ cho anh Kha buồn sao?

      -     Cuộc t́nh nào mà chẳng có những lúc sóng gió. C̣n Mai, sao cứ độc thân vui tính hoài vậy?

      Mai ấp úng:

      -     Mai không được may mắn như … Thủy.

      Kha lặng lẻ nhắm nh́n Mai. Người con gái này cũng đâu xấu xí, có thể nói xinh xắn là đàng khác, nhưng Mai lúc nào cũng trầm lặng, không như Thủy lúc nào cũng nhí nhảnh dễ thương nên đi cạnh nhau Mai như bị đắm ch́m. Kha yêu Thủy nhưng cũng có cảm t́nh với Mai, cùng hoàn cảnh con nhà nghèo nên dễ thông cảm nhau. Anh hỏi Mai:

      -     Mai đi đâu bây giờ?

      -     Mai đi bộ ra trạm xe bus gần đây để về nhà.

      -     Hay là Mai để tôi chở về.

      -     Phiền anh không?

      -     Ǵ mà phiền. Chúng ḿnh một nhóm chơi với nhau đă lâu, vả lại nhà Mai cũng ở Phú-Nhuận, đúng không?

      -     Dạ.

      -     Vậy theo tôi ra lấy xe.

      Mai hơi ngần ngại nhưng gật đầu đi sóng đôi với Kha ra khỏi sân trường:

      -     Anh Kha này.

      -     Tôi nghe đây Mai.

      -     Anh đừng cho Mai là nhiều chuyện nghe, nhưng có lần Mai thấy Thủy nó khóc. Mai hỏi nó không trả lời, chỉ lắc đầu, chùi nước mắt. Mai tưởng là anh và Thủy yêu nhau lắm cơ mà.

      Kha thở dài nghiêng đầu nh́n Mai:

      -     Tôi chẳng muốn dấu Mai nữa. Tôi tới đón Thủy, cố gắng vớt vát một cuộc t́nh. Thủy không khóc v́ tôi đâu.

      Mai ngạc nhiên:

      -     Sao vậy anh? Anh nói cho Mai nghe được không?

      -     Tôi nghĩ là Thủy đă yêu người khác nhưng không được đáp ứng nên buồn. Thủy cố ư tránh mặt tôi, và dù có gặp nhau cũng câm nín, chỉ chuyện tṛ vu vơ chứ không c̣n tâm t́nh với nhau như xưa. Có lẽ Thủy vẫn c̣n chút e dè không muốn làm tôi đau khổ, c̣n tôi, tôi vẫn yêu Thủy, không có can đảm chấm dứt mối t́nh hầu như đă vô vọng, nhưng vẫn cố gắng chứng tỏ t́nh cảm của ḿnh với Thủy, coi như là không có ǵ đổi thay.

      -     Mai thật ngỡ ngàng. Có người nào hơn được anh cho Thủy thay ḷng đổi dạ?

      -     Người ấy hơn tôi xa, Mai ạ. Anh ấy có điạ vị, ngoại h́nh thanh nhă, hào phóng và có tâm hồn.  Cả tôi và Thủy, chúng tôi lúc nào cũng cảm mến anh ấy. Tôi có buồn v́ thân phận, nhưng tôi không trách Thủy đâu.

      Mai thấy chua xót, cô nhẹ nắm tay Kha:

      -     Mai không ngờ. Có lẽ chỉ tại chúng ḿnh nghèo. Nếu Mai là Thủy, Mai sẽ thật là hạnh phúc với t́nh yêu của ḿnh. Nếu so sánh th́ thế nào cũng sẽ có người hơn. Nhưng chẳng nhẽ cứ đi t́m kiếm suốt đời. Anh Kha, anh đừng buồn nữa. Nếu Thủy đă thế th́ …

      -     Cuộc đời có lẽ không đơn giản như Mai nghĩ. Hoàn cảnh đưa đẩy, và con người đổi thay. Tôi không tin số mạng, nhưng có những sự t́nh cờ có thể làm đời sống chúng ta hạnh phúc hơn hoặc cay đắng hơn. Tôi đang làm hết sức ḿnh, và nếu cuối cùng tôi vẫn mất Thủy th́ cũng đành.

      Giọng Kha xa vắng như cam chịu. Mai nh́n anh xót thương. Anh đâu biết rằng em ghen với Thủy mỗi lần thấy hai người quất quít bên nhau. Em hiểu thế nào là cam chịu, anh cam chịu nh́n Thủy vuột khỏi tầm tay, em cam chịu v́ thua kém nên không dám ước mơ, và anh có bao giờ anh biết là em cũng yêu anh hay không?

      Kha bóp nhẹ tay Mai:

      -     Cám ơn Mai đă nghe tôi tâm sự, nhưng Mai đừng nói ǵ với Thủy nghe. Tôi sợ chỉ làm t́nh thế rối thêm.

      -     Dạ. Nếu Mai làm được ǵ anh cứ cho Mai biết.

      Kha gật đầu, đưa mắt nh́n Mai và anh chợt bàng hoàng nhận thấy tia nh́n thiết tha từ đôi mắt Mai, chẳng khác ǵ mắt Thủy lúc anh đưa  Thủy về những ngày t́nh yêu c̣n nồng ấm trước đây.

 

o0o

 

Diễm-Chi đưa Thủy lên pḥng riêng của ḿnh, đóng chặt cửa rồi mới th́ thào:

      -     Thứ Bảy này tao sẽ đi gặp thày Minh.

      Thủy tṛn mắt:

      -     Bằng cách nào?

      -     Khi nộp bài tập tao kèm thêm mảnh giấy nhỏ, ghi vắn tắt “Em muốn gặp riêng thày, có vài điều cần hỏi”. Chắc là Minh hiểu nên khi trả lại bài tập cũng kèm thêm mảnh giấy viết rất là thân t́nh: “Thứ Bảy nào, vào khoảng 10 giớ sáng,  tôi cũng có mặt ở nhà sách Xuân Thu trên đường Đồng Khởi. Em có thể gặp tôi ở đó. Có ǵ giúp được tôi rất sẵn ḷng”. Mày thấy sao?

Thủy lắc đầu:

      -     Mày liều quá. Có ai thấy là mày chết.

      -     Mày ngu quá. Có ai thấy th́ đă sao. ‘T́nh cờ’ gặp nhau trong nhà sách có ǵ mà phải sợ. Tùy t́nh h́nh tao sẽ liệu.

      -     Chi …

      -     Ǵ?

      -     Mày … không chứ!

      -     Không ǵ? cái đó hả? – Chi mím môi - Để tao xem. Tao yêu Minh, có ǵ ở đời này để tiếc nuối.

      -     Coi chừng, nhỡ …

      -     Biết rồi. Tao không để chuyện đó xảy ra ngay.

      Mắt Chi sáng long lanh, nét mặt cưong quyết như là đang sắp sửa nhập cuộc đấu tranh với một địch thủ vô h́nh. Thủy thở dài ngồi ngẩn ngơ. Chi lay vai bạn:

      -     C̣n mày. Có ǵ mới lạ không?

      Thủy buồn bă lắc đầu:

      -     Không. Anh ấy tránh mặt tao. Khi mang cơm tới sở cho Kha, tao không bao giờ thấy ảnh trong văn pḥng. Có tới thăm tao th́ cũng chọn lúc nào có đầy đủ mọi người, chỉ ngồi chơi chốc lát, ít khi ở lại ăn cơm, lấy cớ là có người này mời, người kia cần gặp v́ lư do công việc! Đối với tao lúc nào ảnh cũng vẫn ân cần như xưa, nhưng không cho tao dịp tiến xa hơn.

      -     C̣n mày với Kha th́ sao?

      -     Cũng đại khái như vậy, nhưng trong trường hợp này tao là người tránh mặt. Tao không đang tâm dứt t́nh hẳn, sợ làm ảnh đau khổ, ảnh hưởng tới sự học và công việc. Chỉ mong ảnh hiểu ngầm và dần dần xa cách nhau.

      Diễm-Chi vung tay:

      -     Như vậy th́ c̣n lâu. Mày phải cứng dắn và quyết liệt  hơn.

      -     Sao?

      -     Với anh Vũ, t́m gặp riêng ảnh. Ở nhà ảnh th́ càng tốt. Khóc. Càng nhiều càng có hiệu quả. Không đàn ông nào cầm ḷng được với nuớc mắt đâu.

      Thủy cúi đầu thú nhận:

      -     Tao có tới mấy lần nhưng không gặp. H́nh như ảnh chỉ về nhà lúc khuya, ngủ dạy là đi làm. Tao gọi điện nhiếu lần nhưng không nói ǵ được nhiều. Không biết có thật không, nhưng lúc nào cũng có người chờ ở đầu giây.

      Chi thở dài:

      -     Bây giờ thế này. Tao đến xin bà già mày cho mày tới tao ngủ một đêm. Sáu giờ sáng tao chở mày đến nhà anh Vũ coi anh ấy trốn đâu. Dù sao th́ cũng phải gặp riêng một lần mới biết rơ được.

      Thủy ngần ngừ:

      -     Chắc phải làm thế quá, nhưng tao vẫn ngại sao đó. Nhỡ ảnh đóng cửa không tiếp th́ chắc tao chết v́ ê chề.

      Chi trấn an bạn:

      -     Tao không nghĩ là anh Vũ lại tàn nhẫn như vậy. Mày đả nói vơí tao bao nhiêu lần là anh luôn luôn dịu dàng với mày, quan tâm tới cả người xa lạ. Con người như thế không thể nào nhẫn tâm, bỏ mày đứng đó mà không mở cửa?

      Thủy có vẻ tin tưởng nên chỉ cúi đầu ngồi yên. Chi vỗ lên vai bạn:

      -     Tao thú thật với mày là tao cũng không có giải pháp nào để giải quyết t́nh trạng của mày và Kha. Kha vẫn c̣n rất yêu mày, dù biết rằng mày đă yêu anh Vũ, phải không?

      Thủy gật đầu yếu ớt:

      -     Tao nghĩ vậy.

      -     Mày nói cho Kha biết hay ảnh chỉ đoán vậy?

      -     Không. Má tao nói cho ảnh biết.

      -     Trời!

      -     Má tao thương ảnh, nói cho ảnh biết để ảnh khỏi trách móc sau này. Có điều tao không hiểu là, thái độ của ảnh đổi với tao không thay đổi, lúc nào cũng cư xử như xưa, không giận hờn, không mỉa mai cay độc.

      Chi thở dài:

      -     Thật là dũng cảm, dù biết ḿnh đă thua. Tao nghĩ là Kha sẽ thành công lớn ở đời.

      -     Tao cũng nghĩ vậy, và cũng mong như vậy. Quả t́nh tao rất ân hận. Nhưng anh Vũ đă làm tao mềm ḷng. Tao dối ḷng ḿnh nhưng tao biết là tao đă yêu anh từ hôm chúng tao đi với nhau lên con giốc sương mù trên Đà-Lạt. Bàn tay anh ấm áp, cử chỉ anh dịu dàng, nâng đỡ tao từng bước đi. Ước ǵ con đường không bao giờ hết. Mày biết không, tao thường nằm mơ thấy chúng tao lạc trong rừng đầy sương mù, mà tao không sợ hăi, chỉ mong không bao giờ t́m được lối ra.

      Thủy ngừng nói, đưa tay dụi mắt:

      -     Từ hôm biết anh có chuyện t́nh buồn, tao càng yêu anh hơn. Anh có một quá khứ làm tao thổn thức, Kha th́ không. Mày hiếu tại sao tao yêu anh rồi, phải không?

      Chi an ủi bạn:

      -     Làm ǵ có ‘tại sao’ khi yêu. Tao hiểu. Thôi mày đừng buồn nữa. Nằm xuống đó nghỉ chút đi.

      Chi với tay mờ CD player để trên đầu giường. Giọng ca Khánh-Ly trong bài Mưa Hồng  của TCS nghe thật năo nề:

Người ngồi đó trông mưa nguồn

Ôi yêu thương nghe đă buồn

Ngoài kia lá như vẫn xanh

Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng

 

Nay em đă khóc chiều mưa đỉnh cao

C̣n ǵ nữa đâu sương mù đă lâu

Em đi về cầu mưa ướt áo

Đường phượng bay mù không lối vào

Hàng cây lá xanh gần với nhau

     

      Thủy nằm yên đó lắng nghe, “Ôi yêu thương nghe đă buồn”, từng lời ca thấm vào da thịt làm cho Thủy muốn khóc oà.

 

o0o

     

      Vũ có thói quen dậy sớm, dù là ngày nghỉ hay ngày phải đi làm. Anh thong thả tập bài quyền Tài-Chí, làm vệ sinh cá nhân, pha cho ḿnh ly café, ngồi vào bàn đọc email và tin tức trên mạng trước khi làm việc trong ngày.

      Email của Nam từ Minesota “Ba tháng nữa là tới ngày đám cưới của tao và Emily. Mày về làm phù rể cho tao được không? Cuôc đời t́nh ái và sự nghiệp của mày tới đâu rồi? ”

      Vũ mỉm cười đánh máy thật nhanh “Về chứ. Sự nghiệp th́ vẫn là thằng làm công. C̣n cuộc đời t́nh ái th́ ‘biết ra sau ngày sau’. Mày hỏi Emily xem có cô phù dâu nào sáng giá th́ nhớ để dành cho tao. Cheers.”

      Nghe tiếng chuông Vũ ngạc nhiên nh́n đồng hồ. Mới gần bảy giờ sáng. Ai đến sớm mà không báo trước thế này nhỉ. Vũ mở cửa và sửng sốt thấy Thủy đứng đó nh́n anh rồi bật lên khóc oà. Vũ cuống quít:

      -     Ḱa Thủy. Sao thế em?

      Thủy vẫn nức nở, Vũ ṿng cánh tay ôm vai cô:

      -     Vào đây với anh. Nín đi nào. Có chuyện ǵ cho anh biết.

      Thủy không nói, chỉ ngả đầu lên vai anh nức nở, nuớc mắt nhạt nhoà. Vũ luống cuống, d́u Thủy ngồi xuống sofa, và cũng ngồi xuống cạnh cô,  cánh tay vẫn ôm vai Thủy:

      -     Em đi đâu giờ này, ba má biết không? Hay là có chuyện ǵ?

      Mặt Thủy cúi gầm:

      -     Ba má không biết. Em … em nhớ anh.

      Thủy lại bật lên khóc nức nở. Vũ h́nh như đă hiều, anh thở dài, xoa nhẹ bờ vai Thủy:

      -     Anh đây. Em nín đi cho anh hỏi chuyện.

      Thủy vẫn cúi mặt thút thít. Vũ lại dỗ dành:

      -     Em uống chút café cho tỉnh táo nhé. Để anh đi lấy cho em. Em vào pḥng tắm lau mặt đi rồi ra đây với anh.

      Thủy ngửng mặt lên:

      -     Trong em xấu lắm hả?

      Vũ bật cười:

      -     Không. Lúc nào em cũng dễ thương, kể cả lúc em khóc. Nhưng anh sợ con gái khóc lắm. Cười lên cho anh coi nào.

      Thủy đứng lên:

      -     Em không khóc nữa. Nhưng anh không đuổi em về chứ?

      Vũ lắc đầu, thở ra nhè nhẹ:

      -     Không, anh không đuổi em. Không bao giờ anh đuổi em.

      Thủy nhoẻn miệng cười. Những hạt nước mắt vẫn đọng trên mi long lanh như những giọt sương. Khi Thủy trở ra, cô ngồi xuống cạnh Vũ,  nét mặt đă tươi hơn:

      -     Anh Vũ.

      Vũ đưa cho Thủy tách café sữa:

      -     Uống một chút đi đă rồi có ǵ nói cho anh nghe.

      Thủy đón tách café nhấp một ngụm nhỏ rồi để ngay xuống bàn:

      -     Anh Vũ, em có làm ǵ để anh ghét bỏ đến nỗi phải tránh mặt em?

      Giọng Thủy lại như muốn khóc. Vũ vội vàng:

      -     Thủy, nghe anh. Không, em không làm ǵ cho anh ghét bỏ. Anh thực ḷng không muốn thế. Gia đ́nh em là chỗ cho anh lui tới trong lúc xa nhà. Em và Kha là nguồn vui cho anh thăm viếng, chuyện tṛ. Anh không muốn làm cho ai buồn, nhất là em, nhưng …

      Thủy rỗi hờn :

      -     Không muốn làm cho em buồn, nhưng anh lại muốn làm em khóc.

      -     Đừng Thủy. Anh xin lỗi em, anh xin lỗi Kha. Anh đă khuấy động đời sống của các em, dù vô t́nh hay cố ư, anh cảm thấy rất là băn khoăn.

      Thủy cúi đầu, tiếng nói yếu ớt:

      -     Anh … anh biết là em thương anh không?

      -     Anh biết. Đó là điều anh khổ tâm. Ước ǵ chỉ có hai đứa chúng ḿnh trên cơi đời này, không có Kha, không có Thu-Loan, dù rằng Loan chẳng c̣n sống trên thế gian này.

      -     Anh nói sao? Nếu chỉ có hai đưa chúng ḿnh?

      Vũ buồn bă gật đầu:

      -     Em hiểu anh muốn nói ǵ phải không.  Anh rất khổ tâm, và đôi lúc thật buồn.

      -     Anh Vũ này.

      -     Anh nghe.

      -     Làm sao để chúng ḿnh lại được như xưa? Để mỗi lần gặp anh em lại có thể hôn lên má anh mà không ngại ngùng.

      -     Anh sợ là không thể được.

      -     Tại sao? tại v́ anh Kha.

Vũ nặng nề gật đầu:

      -     Em biết là anh rất quí Kha.

      -     Dạ, em biết. Nhưng nếu Kha không yêu em nữa th́ sao?

      Vũ lắc đầu:

      -     Trên đời này không ai yêu em hơn Kha.

      Thủy nhớ lời Chi dặn, cô nh́n thẳng vào mắt Vũ:

      -     Trên đời này cũng không có ai yêu anh hơn em. Ngay cả khi em không c̣n trên cơi đời này, em vẫn yêu anh.

      Nước mắt Thủy lại ứa ra.:

      -     Anh Vũ, đừng hắt hủi em.

      Cô gục mặt vào ngực Vũ, nước mắt thấm qua làn áo mỏng. Vũ thở dài vuốt tóc Thủy:

      -     Em ngoan nào. Đừng khóc nữa.

      Vũ biết ḿnh sẽ phải làm ǵ. Anh nhủ thầm, thà một lần đau rồi ngày tháng cũng sẽ phôi pha. “Dans un mois, dans un an, tu ne m’aimera plus”, như là Sagan đả viết cách đây mấy chục năm trời.

      Vũ vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc Thủy:

      -     Anh sẽ không trốn tránh em nữa đâu. Em muốn tới thăm anh lúc nào cũng được, em đi một ḿnh hay em đi với Kha. Lúc nào anh cũng vẫn coi các em như xưa. Em biết là anh có chuyện buồn, anh trốn chạy tới nơi này mong quên Thu-Loan, mong quên lỗi lầm một thời anh mắc phải. Ḷng anh vẫn chưa yên. Một năm hay một tháng, anh không biết, có thể là chuyện buồn sẽ phôi pha, có lẽ lúc đó nếu anh có yêu ai th́ trong ḷng anh mới cảm thấy b́nh yên. Em hiểu cho anh nghe Thủy.

      Thủy ngửng lên nh́n anh:

      -     Anh nói sao? Em có thể gặp anh bất cứ lúc nào? Anh không c̣n hất hủi em nữa?

      Vũ mỉm cười:

      -     Đúng thế.  Nhưng như anh nói. Cho anh thời gian, cho Kha thời gian, biết đâu một ngày nào …

      Thủy bỗng dưng nhoẻn miệng cười:

      -     Nghĩa là em vẫn có hy vọng một ngày nào.

      Vũ cũng mỉm cười:

      -     Yes. Chuyện ǵ cũng có thể xảy ra. Không ai biết được tương lai, hăy cứ  sống với tấm ḷng chân thật, yêu thương cuộc đời, tránh những ưu phiền.

      -     Như vậy th́ em sẽ chờ cái ngày nào đó. Em tin ở ḿnh.

      -     Ừ, chúng ḿnh hăy chờ đợi. Bây giờ để anh đưa em đi ăn sáng, muốn gọi Kha hay không là tùy em.

      Thủy lắc đầu:

      -     Để em nghĩ lại và nói chuyện với Kha trước đă. Đă đến lúc em và Kha cần hiểu nhau hơn.

      Vũ mỉm cười:

      -     Em không c̣n là cô bé nữa! Em cười lên anh coi nào.

      Thủy lại nhoẻn miệng cười:

      -     Anh Vũ này.

      -     Ǵ nữa nào.

      -     Hay là ḿnh mời chị Lệ đi ăn sáng chung. Chị ấy từng trải, biết đâu chị ấy chẳng chỉ cho em một con đường?

      Vũ mỉn cười:

      -     Ử để anh gọi Lệ.

      Vũ đứng lên, hôn nhẹ lên má Thủy, cứ như xưa, ít ra là lúc này, Vũ nhủ thầm.

 

o0o

 

      Vọng triệu tập nhân viên pḥng điện toán vào pḥng hội v́ ông Hân và Vũ có điều muốn tuyên bố. Nhân viên có vẻ xôn xao, không biết có chuyện ǵ, nhưng nh́n nét mặt hí hửng của Vọng mọi người đều nghĩ là có chuyện vui.

      Vũ mở lời trước, báo tin cho mọi người biết là anh đă được tổng công ty triệu hồi v́ Mỹ. Anh nghe tiếng mọi người lao xao v́ ngạc nhiên, và có cả vài tiếng kêu lớn như thất vọng. Vũ nh́n mọi người, giọng anh đầm ấm nhưng không dấu được vẻ thoáng buồn:

      -     Tôi về đây đă được gần chín tháng, có cơ hội làm việc với một nhóm chuyên viên đầy đủ khả năng và nhiệt t́nh nên những ǵ được dự trù coi như đă hoàn tất, trừ một vài việc nhỏ nhưng cần thời gian. Tổng công ty đánh giá cao thành quả của chúng ḿnh, và nghĩ rẳng các bạn bây giờ đă đủ khả năng tự gánh vác trách nhiệm, không cần đến sự giúp đỡ của chuyên viên Hoa-Kỳ nên tôi được điều động trờ về Mỹ, nhận một nhiệm vụ mới.

      Vũ tạm ngừng như để tránh xúc động trước khi tiếp lời:

      -     Như các bạn biết, trong những tháng vừa qua chúng ta đă làm việc chặt chẽ với nhau như một nhóm bạn hữu thân t́nh, người Mỹ gọi phong thái đó là ‘team work’. Tôi đă hân hạnh được làm bạn với những người tôi rất quí mến, Và – Vũ đột ngột chuyển sang tiếng Anh như để tránh xúc động – I’m going to miss you very much, but you should be proud of yourself … Vâng, các bạn rất đáng hănh diện về những thành quả này. Một lần nữa tôi xin cám ơn các bạn về sự hợp tác chân thành và t́nh bạn mà các bạn đă dành cho tôi. Xin chúc cách bạn gặt hái được thành quả. So long!

      Vũ đưa mắt nh́n mọi người. H́nh như ai cũng xúc động, vài người cúi đầu, và trong đám đông lặng câm Vũ nh́n thấy Kha đưa tay dụi mắt. Ông Hân hắng giọng trước khi cầm micro nói với mọi người:

      -     Chúng ta đều rất mang ơn ông Vũ đă đến đây dẫn dắt chúng ta trong lúc tổ chức c̣n phôi thai. Bây giờ chúng ta đă đủ mạnh để đứng được trên hai chân ḿnh, và đến lúc ông Vũ phải về lại Hoa-Kỳ nhận nhiệm vụ khác, tất cả chúng ta đều sẽ cảm thấy sự thiếu vắng, nhưng chúng tôi – Hân quay sang Vũ – xin cầu chúc ông thành công trong nhiệm vụ mới sẽ được giao phó. Biết là ông từ giă chúng tôi, nhưng mối giây liên lạc vẫn c̣n đó. Pḥng điện toán này vẫn trực thuộc kỹ thuật của CIO bên tổng công ty. Chúng ḿnh vẫn c̣n nhiều gặp gỡ, làm việc chung cho cùng một tập thể. Một lần nữa xin cám ơn ông về sự giúp đơ của ông những ngày vừa qua.

      Vũ gật đầu như đáp nhận. Hân lại quay về phía nhân viên ngồi dưới:

      -     Theo lời đề nghị của ông Vũ và đă được sự phê chuẩn của tổng công ty tôi xin thông báo là ông Vọng được chính thức đảm nhiệm chức vụ trưởng pḥng điện toán ngay sau khi ông Vủ trở về Hoa-Kỳ.

      Hân và Vũ bắt tay chúc mừng Vọng, Vũ giơ cao tay vẫy chào mọi người và theo Hân ra khỏi pḥng hội, để Vọng và nhân viên tiếp tục hội thảo.

      Vũ trở về pḥng ngồi trầm tư. Suốt đêm qua Vũ hầu như không ngũ, cố gắng thuyết phục Martin cho anh trở về Hoa-Kỳ sớm hơn hạn định, và chấp thuận cho Vọng thay ḿnh. Martin ngần ngừ nhưng Vũ đă dùng đến lư do cá nhân, và ngỏ ư xin thôi việc, nên Martin đành phải nghe lời. Từ 10 ngàn dậm xa, tiếng Martin văng vẳng:

      -     Vũ, anh không cần phải xin nghỉ việc luôn. tổng công ty lúc nào cũng cần những người như anh. Tôi chỉ mới biết anh chừng một năm nay nhưng tôi đă không chọn lầm người. Thôi được, anh thu xếp ở bên đó rồi về đây, sẽ có việc cho anh làm. Tôi sẽ gửi email xác nhận những ǵ chúng ta vừa bàn căi, và thông báo cho ông Hân biết quyết định của tôi.

      Vũ cám ơn Martin, và dù đă quyết định, suốt đêm đó Vũ không sao ngủ được, ḷng mênh mang buồn. Vũ nghĩ tới Kha, tới Thủy, và cả tới Lệ, không biết là quyết định của ḿnh đúng hay sai.

      Buổi sánh Vũ gặp Hân, ông ta ngạc nhiên:

      -     Thế này là thế nào? Tại sao họ gọi ông về. Tôi phải kiếu nại việc này, và nhờ ông Parker can thiệp.

      Vũ vội vă phân trần:

      -     Xin ông đừng quan tâm. Thực ra là tôi xin về sớm v́ có việc riêng và vai tṛ của tôi không c̣n cần thiết như lúc ban đầu.

      Hân ngơ ngác:

      -     Việc riêng? - Chợt Hân cười cười – Liên quan tới bà Lệ hả? Hay là cô nào?

      -     Không. - Vũ thoái thác. – Ông bà cụ tôi muốn tôi về ở gần. Mẹ tôi không mấy hài ḷng v́ tôi ở quá xa.

      Vũ nói liền sang việc khác để Hân không c̣n cơ hội ṭ ṃ:

      -     Ông cho gọi anh Vọng lên đây. Tôi có việc muốn nhờ.

      Hân bấm số gọi, và Vọng tới liền như thể đang đứng bên ngoài:

      -     Anh gọi?

      -     Ừ, ông ngồi đó đi. Ông Vũ có điều muốn nói.

      Vũ đưa tay bắt tay Vọng:

      -     Chúc mừng ông, CIO đă chấp thuận trên nguyên tắc để ông trở thành trưởng pḥng điện toán khi tôi về Mỹ.

      Vọng hoan hỉ ra mặt

      -     Thế ạ, cám ơn ông Vũ đă đề bạt, và xin ông chuyển lời cám ơn của tôi tới ông Martin dùm.

Vũ gật đầu:

      -     Tôi phải về Mỹ liền sau khi dàn xếp xong vài việc cá nhân. Có vài việc tôi cần nhờ ông. Thứ nhất liên quan đến công vụ, tôi tin là ông có đủ khả năng quản trị, c̣n về kỹ thuật th́ thực ra ở địa vị trưởng pḥng ông cũng không cần quan tâm lắm, ông sẽ không có vấn đề ǵ nan giải. Tuy nhiên ông cần trau dồi Anh ngữ. Thỉnh thoảng các trưởng pḥng điện toán từ khắp nơi về họp tại một địa điểm được CIO chọn lựa, báo cáo công việc đang tiến hành và tŕnh bày kế hoạch tương lai. Năm ngoái họ họp ở bên Mexico, năm tới có thể là ở Austria, nước Áo, ông sẽ được mời.

Vọng có vẻ bất an, dạ dạ luôn mồm. Vũ trấn an:

      -     Hăy c̣n nhiều th́ giờ cho ông chuẩn bị, đừng ngại. C̣n đây là việc cá nhân tôi nhờ ông. Ông biết Kha chứ ǵ?

      Vọng mau mắn:

      -     Dạ, lẽ dĩ nhiên tôi biết.

      -     Kha là người có khả năng. Năm tới Kha tốt nghiệp, ông cho Kha vào ngạch dùm tôi.

      -     Ồ tưởng việc ǵ. Điều đó là lẽ dĩ nhiên. Tôi cũng rất quí cậu ấy v́ cậu ấy có khả năng và chăm chỉ.

      -     Kha cũng rất khẳng khái. Tôi có cái xe gắn máy muốn tặng cho cậu ấy nhưng tôi biết là Kha sẽ cương quyết chối từ. Ông giúp tôi, mang xe đó về nhà ông. Sau khi tôi về Mỹ, ông giao xe đó cho Kha, như thế Kha không c̣n cách chối từ. Ông làm được chứ?

      -     Việc đó quá dễ. Ông cứ để tôi lo. Ông tốt với Kha quá.

      Vũ thờ dài:

      -     Kha là người tốt. Anh ấy giúp tôi trong lúc tôi gặp nạn. Một chút quà không đủ để đền ơn. Tôi cũng ân hận là đă khuấy động đời sống của Kha nên cố giúp Kha.

 

      Vọng có vẻ ngơ ngác nhưng Vũ cũng không giải thích thêm. Dù đă dàn xếp mọi việc cho Kha, Vũ vẫn thấy ân hận. Giá không có ḿnh, giá ḿnh không tới đây th́  Thủy và Kha vẫn yêu thương lẫn nhau. Ḿnh vô t́nh làm tan vỡ một mối t́nh thơ mộng.

      Vũ nghĩ đến câu ‘xa mặt cách ḷng’ nên quyết định trở về Mỷ sớm hơn hạn định, mong là Thủy sẽ quên. Anh thương yêu các em, và không muốn các em chia lià.

 

      Kha tới t́mVũ ngay sau buổi họp. Mắt Kha đỏ hoe:

      -     Anh Vũ, anh đừng đi.

      Vũ cố gắng dịu dàng:

      -     Anh được tổng công ty gọi về sớm v́ những tiến triển tốt đẹp ở đây. Em nên mừng cho anh.

      Kha như muốn khóc:

      -     Anh đừng dối em. Anh đă lo cho em quá nhiều cho một cái ơn quá nhỏ nhoi. Bây giờ anh lại muốn hy sinh cho em. Em biết là anh xin về v́ muốn Thủy quên anh. Nhưng có lẽ đó là điều không cần thiết. Em vẫn tranh đấu cho t́nh yêu của ḿnh, anh không cần phải hy sinh cho em.

      Vủ cười buồn:

      -     Em đừng nghĩ là anh hy sinh. Anh có ǵ mất mát đâu.

      -     Anh Vũ, anh đừng dối ḷng!

      Vũ thoáng buồn ngẩn ngơ:

      -     Muộn rồi em ạ. Bây giờ anh có muốn ở lại cũng không được. Em nghe anh, lo cho Thủy … dùm anh. Lúc nào anh cũng thương yêu các em.

      Kha ứa nước mắt:

      -     Chúng em có bao giờ gặp lại anh không? Anh đừng quên chúng em.  Chúng em lúc nào cũng nhớ anh.

      -     Anh đâu có biến mất trên cái cỏi đời này. Anh sẽ trở lại thăm các em, và rất mong được dự đám cưới của các em. Các em cũng có thể liên lạc với anh bằng email. Mai mốt em có dịp qua Mỹ du-hành quan sát, anh sẽ đón em về nhà. Chúng ḿnh lúc nào cũng là anh em.

      -     Anh …

      Giọng Kha nghẹn ngào. Vũ ôm vai Kha:

      -     Vui lên em. Em đừng cho Thủy biết tin vội. Anh … xin phép em được gặp riêng Thủy một lúc  tối nay. Dù sao th́ anh cũng đă phụ ḷng Thủy, anh muốn là người báo tin thay v́ để Thủy nghe qua người khác.

      -     Dạ. Anh cứ đưa Thủy đi chơi tối nay. Cũng như em, em biết là Thủy sẽ buồn lắm. Thôi, em chào anh.

      Vũ khẽ gật đầu, bóp nhẹ vai Kha. C̣n lại một ḿnh Vũ trong pḥng, Vũ đóng cửa nhấc điện thoại bấm số của văn pḥng Lệ. Anh biết Lệ cũng sẽ khóc, và anh cũng sẽ buồn. Dễ ǵ có bạn tâm giao, phải không em.

      Chuông reo, không có người trả lời. Vũ buông máy nh́n ra. Anh không cần gọi nữa. Lệ đă đứng đó, nước mắt lưng tṛng. Có lẽ là ông Hân đă báo tin!

 

  

Chương Kết

 

      Diễm-Chi nh́n thấy Kha dừng xe đứng đợi dưới tàng cây. Kha không nh́n quanh như thể là đă hẹn với ai ở chỗ nhất định đó nên vẫn ngồi yên trên xe cúi đầu, không thấy Chi đi ngang. Chi gọi lớn:

      -     Anh Kha!

      Kha giật ḿnh nh́n lên, luống cuống:

      -     Ồ Chi.

      -     Anh chờ Thủy hả. Hôm nay không thấy Thủy tới lớp.

      Kha ậm ờ trong miệng, không trả lời. Chi thoảng buồn:

      -     Hay là nó đau. Anh tới nhà coi xem sao.

      Kha trả lời mơ hồ:

      -     Tuần rồi tôi có ghé thăm, thấy Thủy vẫn b́nh thường.

      Diễm-Chi cau có:

      -     Tôi nói hôm nay chứ tuần trước ăn thua ǵ. Hay là anh và tôi tới nhà thăm Thủy bây giờ, được không?

      Kha có vẻ bối rối:

      -     Tôi bận chút công việc. Chi tới trước. Có ǵ tối tôi sẽ tới.

      Diễm-Chi ngạc nhiên:

      -     Chứ không phải là ‘ông’ đợi Thủy ở đây sao?

      -     Tôi … tôi …

      Tiếng Huỳnh-Mai nhỏ nhẹ từ sau lưng Diễm-Chi:

      -     Anh Kha chờ Mai. Mai có việc tới bưu điện nên nhờ anh Kha đưa đi dùm.

      Diễm Chi quay lại thoáng ngạc nhiên nhưng rồi như hiểu ra:

      -     À ra thế. Xin lỗi nhé. Hừm …

      Diễm Chi bỏ đi, không thèm chào giă từ. Huỳnh Mai buồn bă cúi đầu. Em hiểu là thế nào rồi bạn bè em cũng sẽ biết, họ sẽ mỉa mai, chê cười, tưởng như là em chiếm đoạt t́nh yêu của bạn, Nhưng Diễm Chi ơi, bạn biết là Thủy đă lơ là với anh Kha rồi mà, ḿnh có lỗi ǵ đâu.

      Kha nh́n Mai dịu dàng:

      -     Em đừng để tâm. Diễm Chi thương Thủy nên nhiều lúc hơi quá đáng. Khi biết anh Vũ bỏ về Mỹ, Diễm Chi đă vội vàng kết tội anh ấy là đồ này đồ nọ khiến anh phải quát lên Chi mới chịu im. Bây giờ biết là anh không c̣n theo đưổi Thủy nữa nên Chi giận lây cả em. Em lên xe đi, đừng nghĩ ngợi xa xôi nghe Mai.

      Huỳnh Mai leo lên yên xe, nép đầu vào lưng Kha như t́m sự che chở. Kha thở dài, em hiền dịu quá nên lúc nào cũng mặc cảm. Xin lỗi em, anh đă đến với em v́ một mục đích riêng tư, nhưng anh rất mến em, và rồi thời gian mang đi những buồn phiền, biết đâu là anh sẽ chẳng yêu em, và có thể c̣n yêu em hơn là anh đă yêu người cũ.

      Kha ân cần:

      -     Anh đưa em đi ăn trua rồi anh sẽ đưa em về. Đừng buồn nữa em.

      Mai chỉ dụi nhẹ đầu vào lưng Kha không trả lời. Sài-G̣n không có mùa xuân, Kha rồ ga phóng nhanh chiếc xe do Vũ để lại, cho gió thổi bay đi bớt ưu phiền.

 

o0o

 

      Lâu rồi Thủy không c̣n khóc nữa nhưng cũng từ lâu lắm Thủy ít c̣n nói cười, từ ngày Vũ về Mỹ, để lại cho Thủy bao nhiêu là xót xa v́ t́nh yêu dang dở. Thỉnh thoảng Thủy vẫn nhận được email của Vũ, vẫn dịu dàng thăm hỏi như người anh xa nhà viết về cho gia đ́nh. Thủy vừa mong thư, vừa buồn tủi, nên nhiều lúc chẳng trả lời. Quả t́nh Thủy rất yêu Vũ nhưng cũng không tránh khỏi giận hờn, nhất là mỗi lần gặp Diễm-Chi, nghe Chi kết tội Vũ là ‘quân tử Tàu’, là … hèn bỏ trốn. Diễm Chi c̣n dùng những lời cay độc hơn, chỉ khi nào Thủy quắc mắt, hoặc khóc oà, Diễm Chi mới ngồi yên, ṿng tay ôm vai bạn, chia xẻ nỗi buồn.

      Bà Tuân là người đau khổ nhất. Nh́n Thủy héo hon ḷng bà xót xa, và thấy Kha hầu như không c̣n lai văng bà thở dài tiếc nuối. Bà không giận Vũ v́ biết Vũ lúc nào cũng cư xử bằng tấm chân t́nh nhưng bà ước ǵ giá Vũ đừng bao giờ xuất hiện cho gia đ́nh bà vẫn hạnh phúc như xưa. Chỉ có ông Tuân là vẫn b́nh chân như vại, ông coi đó là ‘chuyện nhỏ’, con nít yêu đương, con nít giận hờn, có ǵ mà bà lo cuống quít. Th́ con Thủy nó buồn, nhưng rồi nó cũng sẽ nguôi ngoai, mới có vài tháng chứ mấy, nó c̣n trẻ, c̣n như con nít, trước sau ǵ rồi đâu cũng sẽ vào đấy. Ông lạc quan, và đôi khi c̣n trêu chọc bà về vụ làm mai cho Vũ với Thoa nhưng không thành!

      Bà Tuân vẫn không yên tâm, nhất là thấy Thủy bỏ học thường như sáng nay, nằm vùi trong pḥng. Bà nhè nhẹ đưa tay sờ trán Thủy xem Thủy có đau ốm ǵ không, chỉ khi thấy nhiệt độ b́nh thường bà mới nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường:

      -     Con không dậy đi học sao Thủy?

      Thủy úp mặt xuống gối:

      -     Con thấy nản quá má. Hôm nay má để con nghỉ đi.

Bà Tuân thở dài:

      -     Con bỏ học hoài như vậy ba con biết ba con buồn lắm. Rồi thằng Vũ nữa, thư nào má cũng thấy nó nhắc con ráng học. Con không nghe lời nó chừng nó biết nó buồn. Mà má nghe con nói là con thương nó, không bao giờ muốn làm nó buồn nữa mà.

      Thủy bật khóc:

      -     Con đâu muốn làm ảnh buồn, nhưng ảnh có bao giờ biết là con khóc hoài v́ anh không?

      Bà Tuân cuống quít:

      -     Lại khóc nữa rồi. Con không nghe lời má, má cũng buồn thúi ruột nè con.

      Thủy vẫn thút thít khóc, bà Tuân như đành cam chịu:

      -     Thôi con ngủ thêm chút nữa đi vậy. Chừng trưa má lên đánh thức con dậy ăn cơm.

 

      Diễm-Chi tới khi Thủy vửa trở dậy, nh́n giáng điệu giận dữ của Chi Thủy ngạc nhiên:

      -     Mày sao vậy? Bộ có chuyện ǵ với thày Minh hả?

      Diễm Chi cao giọng:

      -     Thày Minh mà làm ǵ. Tao nắm đầu êm ru. Tức là tức con Mai với ‘ông’ Kha nhà mày. Hai đứá chúng nó bồ với nhau rồi mày biết không?

      Thủy hơi ngạc nhiên:

      -     Không, tao không biết. – Cô nhẹ thở dài – nhưng vậy mà hay. Lỗi là lỗi tại tao chứ đâu phải tại anh Kha và Mai.

      -     Ai mà không biết vậy. Nhưng mà mới đó thôi. Đàn ông ǵ mà … C̣n con Mai nữa, bộ hết người rồi sao mà phải yêu người yêu cũ của bạn, không để cho người ta có cơ hội trở về với nhau.

      Thủy lắc đầu thở dài:

      -     Mày sao khó quá à. Mày biết là tao không thể nào trở về với anh Kha mà. Tao vẫn c̣n thương anh Vũ. Hổng biết bây giờ ảnh sao? Có ai chưa?

      Diễm-Chi bùi ngùi:

      -     Mày vẫn được email của ảnh mà.

      -     Ừ, nhưng không bao giờ anh nói chuyện t́nh cảm. Chỉ khuyên tao gắng học, mong tao và Kha hạnh phúc. Nhiều lúc tao tức muốn chết, mày biết không?

      -     Tao hiểu. Tao cũng tức nữa, nhưng nhiều lúc nghĩ lại cũng tội ảnh. Tao vẫn thắc mắc không biết ảnh có bao giờ thương mày không. Chẳng lẽ tao đoán sai!

      Thủy buồn bả:

      -     Tao không biết, nhưng …

      -     Nhưng sao …

      Thủy e dè:

      -     Chị Lệ nói là ảnh rất thương tao. Kha cũng có lần nói là ‘anh Vũ hy sinh’!

      Diễm-Chi kêu lên:

      -     Thế là thế nào. Rắc rối quá. Mà mày tin được bà Lệ không? Bả là bồ anh Vũ, đúng không?

      Thủy lắc đầu:

      -     Tao cũng không biết nữa. Hai người có một t́nh bạn hơi khác thường, nhưng chắc không phải là người yêu của nhau. Hơn thế nữa chị Lệ sắp lấy chồng, bỏ xứ qua Anh quốc.

      -     Ủa, thiệt hả?

      Thủy gật đầu:

      -     Tháng trước tao có gặp chỉ. Chỉ nói là đă chán cái nghề môi giới, chẳng khác ǵ tú bà. Ông chồng tương lai của chị là nhân viên ṭa đại sứ Anh, đến nhờ chị làm mai mối nhưng mê luôn bà mai. Anh Vũ về Mỹ, chị Lệ chán đời nên nhận lời lấy ông Harry.

      Diễm Chi cười buồn:

      -     Mỗi người đàn bà đẹp lấy chồng xa xứ là lại có dăm ba vị đàn ông buồn! Mà sao bà Lệ biết là anh Vũ thương mày?

      -     Tao có hỏi. Chị ấy chỉ cười, nói là cứ tin vào kinh nghiệm và trực giác của chị ấy đi. Tao nghe vậy th́ biết vậy. C̣n anh Vũ vẫn đi biền biệt, và tao vẫn buồn. Nhưng thôi, để tao hỏi, chuyện của mày tới đâu rồi? Nhiều lúc tao lo cho mày quá đi.

      -     Đừng. Tao biết lo thân mà. Minh hứa giải quyết chuyện gia đ́nh rồi sẽ bàn tính chuyện tương lai với tao.

      -     Lại thêm một sự đổ vỡ.

      -     Đời mà mày. Mày coi ông bà già tao đó, cũng ngoại t́nh, cũng li dị, vợ nọ con kia. Tiền bạc rủng rỉnh nên vẫn hạnh phúc như thuờng. Thôi tao về nhé, từ mai tao sẽ đến chở mày đi học, không cho mày nằm nhà gậm nhấm nỗi buồn nữa. OK?

 

      Diễm Chi về rồi Thủy vẫn ngồi im ĺm ở sofa một lúc sau mới chập chạp lên lầu, ngồi trước máy vi tính gửi thư cho Vũ “Bây giờ th́ Kha cũng đă bỏ em. Em biết là lỗi em, nhưng sao em cô đơn quá anh Vũ ơi…” Ấn nút ‘SEND’ rồi nhưng Thủy vẫn thẫn thờ, một giọt nước mắt lại ưá ra, lăn trên g̣ má mịn màng.

 

o0o

     

      Từ ngày trở về Mỹ nhiều lúc Vũ rơi vào trạng thái ngẩn ngơ. Nhiều đêm Vũ lang thang, ngồi uống rượu trong bar một ḿnh, cuối tuần phóng xe trên xa lộ mà cũng chẳng biết ḿnh có ư định đi đâu. Vũ vùi đầu vào công việc nhưng vẫn thấy cuộc đời trống rỗng, chán chường.

      Hôm lên Minesota dự đám cưới của Nam về, Vũ thấy buồn hơn. Emily giới thiệu cô bạn phù dâu thế nhưng Vũ không nhớ nổi tên. Nam là người ngạc nhiên nhất, nói với Vũ là tao không hiểu được mày. Từ một thằng play boy, lức nào cũng vui vẻ yêu đời biến thành một thằng chán đời, sống vất vưởng như hồn ma, bộ mày thất t́nh hả? Vũ cười buồn, có lẽ thế đấy mày ạ. Bây giờ th́ tao biết là tao nhớ thương ai, và từ bên kia bờ đại dương tao biết là người ấy cũng nhớ thương tao, thế nhưng có những ngang trái khiến cho chọn lựa nào cũng mang đến buồn phiền. Nhưng tao sống với lư tưởng của ḿnh, tao yêu thương Thủy nhưng tao cũng quí mến Kha, tao muốn họ có hạnh phúc, không muốn là người làm tan vỡ một mối t́nh, thế nhưng mày biết không, ba người, chẳng có người nào hạnh phúc cả, it’s big mess, you know?

      Có những lá thư của Thủy làm Vũ mủi ḷng nhưng Vũ nghiến răng làm như không hiểu, cố gắng đóng cho trọn vai tṛ ông anh ở miền xa. Nhưng email mới nhất của Thủy làm Vũ bàng hoàng “Bây giờ th́ Kha cũng đă bỏ em. Em biết là lỗi em, nhưng sao em cô đơn quá anh Vũ ơi…” Như vậy th́ sự hy sinh của ḿnh vô ích sao? Anh muốn em và Kha hạnh phúc nên anh bỏ đi, có lẽ ḿnh đă làm một việc sai lầm, thật là tội nghiệp cho Thủy. Vũ không trả lời thư Thủy nhưng vội vàng viết vài chữ cho Kha: “Kha, có thật là em không c̣n yêu thương Thủy nữa hay sao? Anh rất quan tâm”.

 

o0o

 

      Kha đọc email của Vũ, thở dài thật buồn, nhưng Kha biết là ḿnh phải làm ǵ. Ḿnh đă đi được nửa đoạn đường, vờ như không c̣n yêu thương Thủy nữa mà ḷng đau như dao cắt, thế nhưng thà một ḿnh ḿnh mang nặng nỗi buồn c̣n hơn là cả bốn người. Hơn thế nữa Mai cũng là cô gái đáng thương, yêu ḿnh nhưng câm nín, v́ mặc cảm nghèo nàn. Ḿnh đến với Mai để cho anh Vũ thấy là ḿnh không c̣n là trở ngại cho anh và Thủy yêu nhau, và cho Mai một chút ấm áp của cuộc đời.  Mong là anh Vũ và Thủy sẽ hạnh phúc. Để ḿnh viết thư cho anh xem sao.

 

      “Anh Vũ,

      Em cũng đă muốn nói với anh chuyện này từ lâu, nhưng vẫn ngại ngùng. Em biết tại sao anh bỏ về Mỹ sớm, em biết là anh muốn Thủy và em trở lại yêu nhau như ngày chưa gặp anh, và em đă cố gắng, nhưng đành làm ‘người t́nh thua’. Em không bao giờ giận hờn Thủy, riêng đối với anh, lúc nào em cũng một ḷng kính trọng, và mang ơn. Nhưng như anh thường nói, ở đời có trăm chuyện th́ tới 99 chuyện không được hài ḷng, Thủy không c̣n yêu em nữa nên em buồn. Huỳnh-Mai đến với em, mang cho em niềm an ủi, và thưa anh, chúng em đă yêu nhau, và có ư định đi với nhau cho hết cuộc đời.

      Gia đ́nh em và gia đ́nh Mai ‘môn đăng hộ đối’, nghĩa là chúng em nghèo như nhau nên dễ thông cảm. T́nh yêu đến muộn nhưng sẽ vững bền. Em và Thủy gặp nhau trong lúc Thủy c̣n rất thơ ngây nên t́nh yêu không được bền chặt, thôi th́ cứ coi như là số phận.

      Anh đă cho em nhiều nhưng em muốn xin anh thêm một việc nữa. Xin anh nghĩ lại những ǵ anh đang làm, đừng mắc phải cùng một lỗi lầm lần thứ hai. Thủy bây giờ đă trưởng thành, đă chín chắn, và cũng yêu anh tha thiết như chị Thu-Loan đă từng yêu anh, Thủy cũng đang héo hon, ngơ ngác buồn từ ngày anh đi. Xe cộ ở Sài-G̣n chạy ra sao th́ anh đă hiểu, không chú tâm lái xe trên đường như Thủy lúc này th́ chuyện ǵ cũng có thể xảy ra. Chỉ có anh mới có thể mang lại cho Thủy đời sống b́nh thường. Em biết là anh yêu thương Thủy cũng như là em đă từng yêu thương Thủy ngày xưa.

      Em coi như ‘yên phận’. Tháng Sáu này em ra trường, và sẽ làm đám hỏi với Huỳnh-Mai. Muà xuân sang năm chúng em sẽ làm đám cưới. Chúng em rất mong anh và Thủy tới chung vui. Xin anh coi em và Mai như những đứa em trong gia đ́nh, cho anh thương yêu và dùi dắt trên đời.

     

      Anh Vũ,

      Em gặp anh như một sự t́nh cờ, hoàn cảnh đă mang đến chúng ḿnh những ngọt ngào, và những chua cay, nhưng không bao giờ em hối hận hay tiếc nuối. Nếu có cơ hội gặp được những người như anh, không  bao giờ em chối từ. Em nghĩ là anh hiểu được ḷng em.

      Rất mong tin anh. Cho chúng em được đón anh ở phi trường. Chúng em sẽ khóc, nhưng mà đó sẽ là những giọt lệ của mừng vui.

      Em của anh,

     

      Kha.”

     

o0o

 

      Cũng cái bàn đó bên bờ ḍng sông ngày trước Thủy ngồi lặng nhắm nh́n Vũ trong bóng tối nhạt nhoà. Vẫn nụ cuời khoan dung, nét môi tươi, và ánh mắt ân t́nh mà em tưởng là không bao giờ em c̣n gặp lại. Anh biết không, chưa bao giờ em khóc nhiều như thế khi anh gọi em từ bên kia Thái B́nh Dương nói với em là anh yêu em, và anh sẽ về với em. Má hốt hoảng, tưởng là em có ǵ đau khổ nhưng khi biết là anh sẽ về má cũng ứa nước mắt, quên bao nỗi nhọc nhằn v́ lo lắng cho em những ngày qua. Anh cứ cho đó là sự t́nh cờ chúng ḿnh gặp nhau, nhưng bây giờ th́ em tin là số mạng. Thượng đế nào nỡ ḷng phụ những người tốt như anh.

      Vũ cũng ngồi yên nh́n Thủy. Em gày hơn xưa nhưng cũng đẹp hơn xưa, đôi mắt em đắm đuối chứ không c̣n trẻ thơ, đôi mắt sẽ trói buộc anh suốt một đời. Vũ nắm nhẹ tay Thủy:

      -     Em biết không, Jennifer nói anh ‘mau lên’, cả nhà đang chờ.

      Mặt Thủy nóng bừng:

      -     Anh biết mà. Em đâu muốn xa anh lâu.

      -     Mai anh về lại bên đó lo giấy tờ cho em. Không được buồn nhé.

      -     Dạ. Em không buồn, nhưng chắc là em sẽ khóc v́ nhớ anh.

      -     Vài tháng thôi, chúng ḿnh sẽ gặp lại nhau, và sẽ không bao giờ xa nhau nữa.

      -     Anh …

      -     Sao em?

      -     Người ta nói “Nhớ như chưa từng bao giờ nhớ”. Bây giờ em đă hiểu.

      Vũ đưa tay đỡ Thủy đứng dậy. Anh hôn nhẹ lên môi Thủy:

      -     Anh sẽ gọi cho em hàng ngày.  Để anh đưa em về. Chúng ḿnh hăy c̣n đêm nay.

 

      Hai người dựa vào nhau đi ra chỗ để xe. Đèn đường chiếu hai chiếc bóng dài quấn quít. Thủy ngước mặt nh́n trời sao. Sao đêm nhấp nháy như muốn hỏi thầm, Thủy nheo mắt, sao ơi, đêm nay đừng ngủ, để Thủy kể chuyện t́nh của Thủy cho sao nghe.

 

H Ế T

 

 

Trần Quang Thiệu

Tháng Chín - 2007

 


Mục Lục

 

 

Con Đường Nào Em Đi 1

Chương Một 3

Chương Hai 27

Chương Ba. 37

Chương Bốn. 61

Chương Năm... 83

Chương Sáu. 97

Chương Bảy. 113

Chương Tám... 127

Chương Kết 141