Đời Chia Như Nhánh Sông

 

      Nghe Jim thông báo là project của ḿnh đă bị hủy bỏ, và tất cả mọi người trong nhóm bị laid off, Tùng dửng dưng v́ cũng đă tiên đoán là chuyện này sớm muộn ǵ cũng sẽ xảy ra. Kinh tế đang đà đi xuống, công ty không c̣n làm ra tiền, chi tiêu bị cắt giảm, sản phẩm mới c̣n đang trong ṿng nghiên cứu thường sẽ là thành phần bị loại bỏ đầu tiên.

      Hơn thế nữa đă gần mười năm cặm cụi ở công ty này, Tùng đă bắt đầu thấy nhàm chán, cần một sự thay đổi cho đời sống thêm phong phú.

      -     Ḿnh cũng nên ra khỏi nơi đây – Tùng nhủ thầm trong lúc thu dọn những vật dụng cá nhân trong văn pḥng – lănh tiền thất nghiệp, exercise vài cái stock options, và nếu cần “mượn tạm” tiền của quỹ tiết kiệm 401K, chắc ḿnh cũng đủ sống vài năm.

      Trên đường lái xe về nhà Tùng nghĩ tới một chuyến viễn du, tới ngôi trường cũ, và tới bạn bè xa gần. Hay là ḿnh đổi nghề, về trường học tiếp để đi dạy học như giấc mơ lúc ban đầu? Tùng nhẹ thở dài, “mười năm không gặp tưởng t́nh đă cũ”, không biết lúc này Thư ra sao, có c̣n nhớ tới ḿnh. Bọn Cần và Trang nữa, lâu ngày không gặp, nhân dịp này t́m nhau gặp chắc là rất vui.

 

      Trang ngỡ ngàng khi nghe thiếng Tùng trong điện thoại:

      -     Trời! Tưởng là “ông” lên núi tu tiên rồi chứ? Đang ở đâu đó?

      Tiếng Tùng cười nhẹ:

      -     C̣n nặng nợ trần gian. Đang trên đường tới gần chỗ “bà”. Số này là số ở sở hay ở nhà?

      -     Ở sở. Ghé lại đây cho nh́n mặt cái coi.

      -     Ớ ờ! Vào thăm mấy cái công ty quốc pḥng khó lắm! “Bà” ra ngoài này ăn trưa với tôi, được không?

      -     Được chứ. Chỗ nào?

      -     Xứ của “bà” mà. “Bà” chọn đi, rồi ra đó ngay nhé.

      Trang mỉm cười, nói tên cái restaurant thường lui tới trước khi gác điện thoại. Có những người nhiều năm không gặp, nhưng cũng không thể quên. Cái “lăo” Tùng ngày đó miệng lúc nào cũng tươi cười, gặp cô nào cũng tán tỉnh thế mà chẳng bao giờ nói được với ḿnh một lời âu yếm, dù đă học chung với nhau sưốt bốn năm, mà ḿnh có xấu xí ǵ đâu cho cam. Thế nhưng mới gặp con bé Thư em gái ḿnh, “lăo” đă mê tít tḥ ḷ!

 

      Ngày gặp hai người ngồi ngoài ghế đá trong công viên UCI chia nhau khúc bánh ḿ Ba Lẹ, Trang không khỏi bật cười:

      -     Mời đào ăn trưa có vậy thôi sao?

      Tùng nhe răng cười không nói. Thư nghiêng đầu dựa trên vai Tùng, phân trần với chị:

      -     Em kêu đói, anh Tùng đi mua bánh ḿ nhưng chỉ c̣n đủ tiền mua một ổ cho cả hai đứa. 

      Mắt Tùng thoáng buồn:

      -     Mất chỗ kèm trẻ rồi. Thằng bé cứng đầu không chịu học nên bố nó cho ḿnh nghỉ luôn.

      Trang ái ngại:

      -     Chiều về nhà tôi ăn cơm. Cho cái Thư nó hầu hạ.

      Tùng nh́n về một góc công viên xa xăm:

      -     Cám ơn “bà”, nhưng …

      Thư luồn nhửng ngón tay dài vào mái tóc Tùng:

      -     Không “nhưng …” ǵ cả. Em không muốn anh về pḥng trọ ăn ḿ gói. Tới nhà em nấu cơm cho anh ăn.

      Trang ngồi xuống cạnh em:

      -     Tùng này, hai hăng đă phóng vấn “ông”. Được hăng nào nhận chưa?

      Tùng lắc đầu:

      -     Họ đều hứa hẹn, nhưng chính thức th́ chưa.

      -     Cũng chỉ c̣n hơn tháng là ra trường. Mà nếu được nhận cả hai nơi th́ ông chọn nơi nào? Raython ở Los hay hay Intel tuốt trên Bay Valley?

      Thư ngập ngừng chen vào:

      -     Bay Valley xa quá. Anh …

      Tùng bóp nhẹ bàn tay Thư chấn an:

      -     Chưa có nơi nào nhận anh mà – và Tùng bỗng trở nên bông đùa – anh cũng đâu muốn bỏ em cho người khác.

      Thư chau mày nhéo nhẹ cánh tay Tùng trong lúc Trang tủm tỉm cười. Thế nhưng “đời chia như nhánh sông”, Tùng nhận việc trên Bay Valley v́ đam mê high technology, và rồi v́ bận rộn và đường xa nên thăm viếng nhau thưa dần. Những emails và những instant messages ngắn ngủi không hâm nóng được t́nh yêu, nhất là có nhiều người đàn ông đă thành đạt luôn luôn quấn quít nên Thư.

      Có lẽ người con gái nào khi yêu cũng mong sống bên người mà ḿnh thương mến nên Thư nhắc Tùng về mơ ước của hai người khi c̣n ở bên nhau trong trường. Tùng thở dài nghĩ tới những món nợ ngày c̣n đi học, nghĩ tới cái studio nhỏ bé vừa đủ chỗ cho một người, và chưa biết đến bao giờ mới có một mái nhà riêng, nên đề nghị tạm hoăn ngày chung sống. Thế là giận hờn, thế là chia tay, Tùng vùi đầu vào công việc, c̣n Thư nhận lời cầu hôn của một người đàn ông đă theo đưổi Thư từ lâu. Ngày Thư lấy chồng Tùng không về dự mặc dù có được mời. Buổi chiều hôm đó, Tùng ngồi ngoài bờ biển Santa Cruz buồn hiu hắt, đêm về say mềm để t́m quên.

 

***

 

      Vừa ngồi yên trên ghế là Trang hỏi ngay:

      -     Mấy năm mất mặt, Christmas cũng chỉ nhận được vài ḍng email. “Ông” dạo này ra sao?

      Tùng mỉm cười:

      -     Thất nghiệp rồi nên đang đi rong chơi.

      Trang trợn mắt:

      -     Thật hả? Super star mà cũng bị laid-off sao?

      -     Nguyên cả đám chứ không phải chỉ một người. Project bị cancelled!

      Trang thở dài:

      -     Dạo này nơi nào cũng gặp khó khăn, nhưng cứ đưa resume đây, tôi thẩy vào nơi tôi đang làm. Biết đâu …

      Tùng lắc đầu:

      -     Chán làm việc rồi. Tạm nghỉ ít lâu sau đó sẽ trở về trường xin học Ph. D. để đi dạy học. Hồi ở trên đó hăng cho đi học thêm nên cũng đă xong Master!

      Trang thán phục:

      -     “Ông” hay thật. Tôi vẫn dậm chân tại chỗ. Mệt v́ mấy đứa nhỏ.

      Tùng cười:

      -     Độc thân và côi cút trên đời này nên tôi có nhiều th́ giờ cho riêng ḿnh. C̣n “anh của em” dạo này ra sao?

      Trang cười h́ h́:

      -     Th́ vẫn thế. Người ta c̣n kiện tụng, c̣n đụng xe, c̣n bảo lănh người nhà từ V.N. sang th́ “ngài luật sư của em” c̣n làm ăn được!

      -     Hai vợ chồng thế là nhất rồi. C̣n …

      -     Sao? muốn hỏi cái Thư hả?

      Tùng chỉ mỉm cười không nói. Trang nh́n Tùng ái ngại:

      -     Tôi biết là “ông” vẫn chưa quên. Thư vẫn thường. Có hai đứa nhỏ rồi. Thỉnh thoảng có gặp tại nhà ông bà cụ. Có lần tôi vô t́nh nhắc tới tên ông, Thư mở to mắt nhưng rồi quay nh́n nơi khác, h́nh như cố dấu một tiếng thở dài. Nó vẫn ở Irvine, chỗ ban đầu từ ngày lấy chồng.

      Ngừng một lát, Trang thở dài:

      -     Nếu cả hai đừng tự ái th́ biết đâu …

      Tùng lắc đầu:

      -     Thư đă có một gia đ́nh hạnh phúc. Thế là đủ, chứ c̣n theo chân tôi th́ đă chắc ǵ! Bây giờ chỉ c̣n là dĩ văng!

      -     Tùy “ông” định nghĩa thế nào là hạnh phúc. Mà thôi, chỉ c̣n là dĩ văng, như “ông” nói. C̣n “ông”, đă có thêm bao nhiêu cuộc t́nh?

      Tùng cười buồn:

      -     Cũng có! Nhưng chỉ là dating vớ vẩn.

      Bỗng dưng Tùng đùa:

      -     Giá hồi đó tôi tán “bà” thay v́ Thư th́ không biết ra sao nhỉ?

      Trang đỏ mặt nhưng cũng bật cười:

      -     Tôi vẫn c̣n ấm ức về cái chuyện đó. Nhưng nếu “ông” mà có tán th́ cũng không đi tới đâu. Ai mà tin được. Chỉ có cái Thư lúc đó nó mới lớn nên dễ tin những người sweet talk như “ông”.

      -     Thế đấy. Nhưng gặp Thư lần đầu th́ tôi đă thực sự biết thế nào là t́nh yêu. Thôi, order đi. Ăn xong tôi c̣n phải đi tiếp.

      -     Đi đâu? Không ở lại đây được vài ngày sao?

      Tùng lắc đầu:

      -     Hẹn với Cần tối nay – Tùng cúi đầu thở dài – không biết nó c̣n sống được bao lâu!

      Trang cũng chợt buồn:

      -     Hôm nghe Cần bán công ty software, rút về ẩn cư trên một đỉnh núi gần San Diego v́ ung thư phổi, tôi ngơ ngẩn mất mấy ngày. Bọn ḿnh ngày xưa gần gũi là thế mà bây giờ mỗi người một nơi, ít c̣n gặp nhau. Ước ǵ cứ được như xưa.

      Tùng nh́n Trang cười:

      -     Dù có phải ăn ḿ gói thay cơm?

      Trang cũng cười:

      -     Hay bẻ khúc bánh ḿ chia đôi. “Ông” lại làm tôi thấy xót xa.

 

***

 

      Xa lộ 405 trên đường đi San Diego chưa đến giờ tan sở nên c̣n ít xe cộ. Dù không cố ư Tùng vẫn rẽ vào exit Culver để tới khu nhà nơi Thư đang cư ngụ.  Tùng cũng không biết là ḿnh tới đó để làm ǵ. Đời đă chia như nhánh sông, có gặp lại cũng là đại đương mênh mông, đâu c̣n có nhau trong đời, và nếu có thấy được nhau th́ cũng tránh sao được ngỡ ngàng.

      Căn nhà bề thế đó im ĺm trong buổi chiều nắng nhạt. Con phố vắng lặng, Tùng nhẹ thở dài, đậu xe bên đường lơ đăng nh́n hàng cây lao xao trong gió.  Nếu em bước ra lúc này không biết là em có c̣n nhận được anh không? Em sẽ nói ǵ, và anh sẽ nói ǵ để không làm buồn nhau như lúc xưa …

 

      -     Anh không c̣n yêu Thư nữa!

      -     Thư, nghe anh. Anh vẫn yêu thương em nhiều, nhưng anh cũng nghĩ tới tương lai của chúng ḿnh. Em chờ anh một hai năm nữa cho đời sống vững vàng hơn.

      Thư lau giọt nước mắt vừa ứa ra:

      -     Thư đă chờ anh hai năm. Anh biết là Thư nhớ anh nhiều lắm không?

      Tùng thở dài:

      -     Anh biết. Nhưng … em có nghe chuyện của Lâm và Mai chưa? Hai đứa ra trường, được jobs tốt, làm đám cưới lớn, vay tiền mua nhà, mua xe, enjoy hết ḿnh. Nhưng nợ nần đă giết dần t́nh yêu. Đi làm để chỉ lo trả bills, đời sống không c̣n những niềm vui đơn giản như khi chưa lấy nhau. Hơn một năm sau ngày cưới là ly dị. Mai đă lấy chống khác, một anh Mỹ có tiền, boss của ḿnh, c̣n Lâm bây giờ th́ đúng là một cánh chim bạt gió!

      -     Chúng ḿnh đâu phải là họ. Anh chỉ lấy cớ để em không được sống gần anh. Không mang em lên đó, và anh cũng không chịu về dưới này xin việc như chị Trang. Anh bỏ em vơ trong lúc có bao nhiêu người theo em. Bác sĩ Trường tuần nào cũng tới nhà làm thân với bố mẹ, và đ̣i hỏi cưới em. Anh nghĩ em phải làm sao bây giờ?

      Nghe đến tên người đàn ông vẫn theo đưổi Thư, Tùng bỗng nhiên bực ḿnh sẵng giọng:

      -     Th́ em lấy ông ta đi cho bố mẹ em vừa ḷng!

      Thư ngạc nhiên bật khóc:

      -     You mean it? Em không ngờ …

      Tùng cảm thấy hối hận nhưng trong ḷng vẫn không vui:

      -     Anh chỉ là một thằng engineer nghèo, lúc này chẳng có ǵ để bảo bọc được em như người ấy …

      Thư cúi đầu không nói, và Tùng cũng im lặng trầm ngâm trước khi gượng gạo chia tay, nghĩ thầm có lẽ ḿnh sẽ là người t́nh thua.

 

      Tùng khởi động máy xe nhưng vẫn thẫn thờ ngồi yên. Tưởng rằng đă quên thế nhưng lâu lâu kỷ niệm chợt về vẫn không khỏi ngậm ngùi. Chẳng hiểu là không có duyên nợ hay là tại chúng ḿnh không biết yêu thương nhau. Uớc ǵ chúng ḿnh có một đời sống đơn giản như người xưa để mà:

 

      Đi đâu cho thiếp theo cùng

      Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam. (Ca Dao)

 

      Tùng đưa tay mở nhạc trước khi rồ máy cho xe hướng về xa lộ. Tiếng Duy Quang thiết tha với “Chuyện T́nh Buồn” làm Tùng như muốn khóc. Bây giờ “Anh một đời rong ruổi, em tay bế tay bồng.” Thôi đành,  đời chia như nhánh sông.

 

Trần Quang Thiệu

August 2009