(Tiễn đưa N.V.L.)
Ngày anh mất
Bạn bè cúi đầu thương nhớ
Chị Lộc cố ngăn ḍng nước mắt tuôn
Ngày anh mất
Mặt trời qua điểm xuân-phân
Mà thôi, quên đi bài thiên văn hàng hải cũ
Phù sinh, hơn 60 năm trần thế nợ nần.
Anh sẽ nhẹ như bông, trôi trên tầng mây trắng
Anh sẽ đi theo ánh sáng mặt trời
Ngân-hà cũng trong ṿng tay với
Và bây giờ anh bắt đầu những ngày vui.
Này bạn Lộc, ‘Thôi đi hỉ’.
Con Nai Tơ ngơ ngác ở đời
Trên đó đă có Đơn và Lang vừa tới
Chốn thiên đường các bạn hăy rong chơi.
Trần Quang Thiệu