Một Tháng Hay Một Năm

 

T́nh cờ gặp lại Vũ trong quán cà phê. Anh hầu như vẫn như xưa, ánh mắt nh́n vẫn ấm áp nhưng có vẻ thoáng buồn.

 

Tôi hỏi anh về người yêu cũ, anh bật cười cải chính:

-         Không thể gọi là người yêu được, lúc đó chúng tôi rất thân nhau nhưng chỉ có tôi yêu cô ấy, c̣n cô ấy không bao giờ yêu tôi, không bao giờ coi tôi là người t́nh.

Anh trầm ngâm trước khi nói tiếp:

-         Quả t́nh tôi không biết bây giờ cô ấy vui hay buồn, có lẽ cả hai. Qua bạn bè tôi biết h́nh như cô ấy có chút cay đắng v́ cho rằng tôi đă đem những lời yêu đương dành cho cô ấy trước đây gửi một người khác, và cô ấy nghĩ là tôi đă giả dối trong t́nh yêu.

Tôi chỉ cưởi, hỏi anh:

-         Thật không?

Anh lắc đầu:

-         Cô ấy trách tôi mà không nghĩ tới nguyên nhân, và thực ra tôi cũng chẳng có t́nh yêu mới nào. Bạn bè gặp nhau chào hỏi thân t́nh chứ không có nghĩa là yêu đương như cô ấy nghi ngờ.

-         Anh vẫn c̣n yêu cô ấy?

Anh thở dài:

-         Tôi vẫn nhớ và  nghĩ tới cô ấy rất nhiều. Không biết như thế có phải là yêu không!

Tôi bật cười:

-         Có thương mới nhớ. Chưa quên tức là vẫn c̣n yêu.

Anh cũng nhẹ mỉm cười:

-         Cái ǵ cũng cần có thời gian. Một tháng hay một năm rồi cũng qua.

Tôi định hỏi nữa nhưng anh đă xua tay:

-         Cô hỏi tôi thế là đủ, c̣n cô dạo này ra sao?

Tôi cười buồn:

-         Cùng một lứa bên trời! Anh không thấy Thúy đi uống cà phê một ḿnh đây sao.

-         By choice?

-         Cứ cho là thế, v́ cũng đâu có lựa chọn nào hơn. Châu về VN dạy học và làm từ thiện. Thúy không có chút cảm t́nh nào với nơi đó nên không đi theo.

Anh đưa mắt nh́n xa vắng:

-         Có một thời tôi cũng muốn làm như vậy nhưng hoàn cảnh không thuận tiện. Cũng may v́ bạn bè tôi ai cũng phản đối dù tôi chỉ muốn về phục vụ cho quần chúng, cho lớp người trẻ, chứ không phải cho chế độ.

-         Châu cũng nói với Thúy như vậy, nhưng đọc về những ǵ đang xảy ra bên đó Thúy thấy như đất nước thiếu an ninh, thiếu cả t́nh người, nhất là đối với những người ở xa về thăm quê hương.

Anh nh́n tôi ḍ hỏi:

-         Cô cũng lớn lên ở Mỹ như Châu, tại sao quan điểm lại trái ngược, nhất là đă học cùng trường, biết nhau từ nhỏ, yêu thương nhau từ khi ra đời?

Tôi thở dài:

-         Có lẽ là ảnh hưởng gia đ́nh. Bố Thúy là cựu quân nhân, bị đầy ải hơn mười năm trên rừng núi Bắc Việt, căm thù chính quyền bên đó nên dù rất nhớ thương quê cũ, hơn hai mươi năm nay vẫn không trở về một lần. Ông ấy không can thiệp vào đời sống của Thúy nhưng đă từng nói thẳng với Thúy là sau này không muốn thấy Châu trong nhà ḿnh.

-         Ông cụ hơi khắt khe, thế nhưng cũng không trách được những người đă mang một mối thù cá nhân với chế độ hiện thời ở VN như bác.

Tôi buồn rầu nói thêm:

-         Thúy cũng không nghĩ là Châu sẽ trở về, và có trở vể cũng sẽ mang theo một cô Tiền Giang tóc dài da trắng, mảnh mai yêu kiều chứ đâu có “tomboy” như Thúy.

Anh lắc đầu tủm tỉm cười:

-         Thúy cũng đă khác xưa nhiều. Không c̣n để tóc ngắn, mặc quần short, đeo backpack, cưỡi xe đạp chạy long nhong trong trường như xưa!

Tôi bật cười nhưng rồi chợt thấy luyến tiếc:

-         Ngày vui qua mau, phải không anh? Thoáng một cái mà Thúy đă ra trường được hơn năm năm.

-         Vẫn làm cho hăng KPMG International?

-         Dạ. C̣n anh?

-         Long đong hơn Thúy nhiều. Hơn mười năm nay làm cho mấy hăng, và hăng nào cũng lăn quay ra chết ngắc! Hiện đang “between jobs”

-         Ha ha! Tại anh ham làm giầu, chọn toàn startups. Đúng không?

Anh gật đầu:

-         Thất nghiệp đi chơi long nhong cũng vui. Và cũng có th́ giờ viết lách lăng nhăng cho đời đỡ buồn. Cũng như một cuộc t́nh, niềm thất vọng về đời sống một tháng hay một năm rồi cũng sẽ qua.

 

Anh nói vậy nhưng mắt anh nh́n xa vắng, có lẽ đang nghĩ tới một điều ǵ mông lung. Tôi biết anh từ ngày mới vào trường, khi đó anh đang là chủ tịch hội sinh viên VN, và đang làm luận án tốt nghiệp. Anh đă coi tôi và Châu như em, dẫn dắt chúng tôi những bước đầu tiên dưới khung trời trường đại học. Sau này thỉnh thoảng tôi vẫn gặp anh trong những sinh hoạt của cộng đồng người Việt, và cũng nghe bạn bè nói nhiều về anh khi anh và Kiều Oanh, một thời là hoa hậu của trường, gắn bó với nhau.

 

Uống cạn ly cà phê tôi đứng lên:

-         Thúy phải trở về hăng, hết giờ break rồi. Rất vui gặp lại anh, thỉnh thoảng email cho Thúy nhé.

 

Anh gật đầu, giơ cao tay vẫy chào. Ra tới cửa tôi quay đầu lại, anh vẫn ngồi đó nh́n theo lặng câm.  Một mối t́nh buồn, những ngày trống vắng v́ không có việc làm – tôi nghĩ thầm – và bỗng dưng tôi thấy thương anh.

 

***

 

Hơn một năm nay, từ ngày Châu về VN theo đưổi lư tưởng của riêng ḿnh, t́nh yêu của chúng tôi hầu như đă phai mờ. Thỉnh thoảng Châu vẫn viết thư cho tôi, vẫn thiết tha và nhiệt t́nh với những ǵ đang làm, vẫn nói là nhớ tôi – I miss you so much – nhưng hầu như không bao giờ nhắc tới những ngày chúng tôi yêu nhau khăng khít. Trả lời Châu cũng chỉ là những lời thăm hỏi thường t́nh tôi vẫn dùng mỗi khi liên lạc với bạn bè. Tôi cũng không c̣n cay đắng như xưa khi Châu chia tay tôi, chọn lư tưởng thay v́ t́nh yêu. Có lẽ anh Vũ đă nói đúng, một tháng hay một năm rồi chuyện buồn nào cũng sẽ qua, nếu không có những biến cố làm thức dậy những ǵ tưởng như là đă chết cùng thời gian. Tôi đă khóc nước mắt nhạt nhoà khi nghe tin Châu sẽ không bao giờ trở về, hay đúng hơn là Châu đă trở về trong chiếc b́nh đựng tro tàn.

 

Hạnh, em gái Châu gọi, vừa khóc vừa báo tin:

-         Anh Châu mất rồi.

Tôi hốt hoảng:

-         Em nói ǵ? Anh Châu mất rồi sao?

Có tiếng nấc trong điện thoại:

-         Cuối tuần anh ấy được một người bạn chở bằng xe gắn máy đi chơi. Anh Châu rất mê chụp h́nh, đi đâu cũng đeo chiếc camera to đùng, chẳng may bị kẻ gian kè theo xe, giật máy làm anh ấy ngă đập đầu xuống đường, chở vào nhà thương th́ đă hôn mê. Mẹ em được tin, lập tức bay về VN nhưng cũng không kịp. Anh ấy qua đời khi mẹ em c̣n kẹt trong phi trường v́ thủ tục hải quan rườm rà.

Không thấy tôi trả lời nhưng nghe tiếng tôi nức nở, Hạnh bùi ngùi:

-         Đúng là số phận! Nhưng dù sao th́ anh Châu cũng đă theo đưổi và phần nào thực hiện được ước mộng của ḿnh. Gia đ́nh em ai cũng buồn, và em chắc là chị cũng vậy. Mẹ em đă mang tro tàn của anh Châu về chùa Liễu Quán, và sáng chủ nhật tuần này sẽ làm lễ cầu siêu cho anh. Em báo tin để chị tùy nghi.

Cố nén tiếng nấc, tôi thẫn thờ:

-         Cám ơn em. Chị sẽ lên chùa dự lễ. Cho chị gửi lời chia buồn với hai bác và gia đinh em.

Hạnh tắt máy sau khi nói thêm vài lời chỉ dẫn đường lên chùa. Tôi lau nước mắt ngồi thừ người nghĩ về những ngày vui khi tôi và Châu có nhau. Ngay lúc đó Vũ gọi chia buồn với tôi v́ anh cũng đă nghe tin. Giọng anh trầm ấm nhưng  tôi cũng không biết nói ǵ, chỉ cám ơn anh và vắn tắt hẹn gặp anh trên chùa vào cuối tuần.

 

***

 

Liễu Quán là một ngôi chùa nhỏ, ở một nơi xa thành phố nên ít người tới hành hương. Buổi lễ chưa bắt đầu nhưng người nhà của Châu đă có mặt đầy đủ. Tôi ngại ngùng tới chào mẹ của Châu, và lúng túng nói lời chia buồn. Bà ôm tôi khóc vùi làm tôi cũng ứa nước mắt. Từ ngày t́nh yêu tan vỡ tôi chưa một lần trở lại thăm gia đ́nh Châu nhưng tôi biết mẹ Châu lúc nào cũng thương mến tôi, và trước đây đă từng coi tôi như con cái trong nhà. Rời ṿng tay bà, tôi tới gần bàn thờ thắp nhang cúi lạy trước di ảnh người quá cố. Trong h́nh mắt Châu sáng ngời và nụ cười thật tươi. Tôi thấy đau quặn, và dù không muốn nước mắt tôi lại trào ra lăn dài trên má.

 

Thân nhân của Châu đều ngồi trước bàn thờ với cuốn kinh mở rộng khi buổi lễ bắt đầu. Tôi lùi lại phía sau, đứng dựa lưng vào tường, mơ hồ nghe lời kinh như từ một cơi xa vời, không biết là Vũ đă đến gần cho đến khi anh nắm nhẹ bàn tay tôi.

Tôi th́ thầm:

-         Anh mới tới?

Anh gật đầu, ghé sát tai tôi:

-         Cũng đă khá lâu nhưng đứng bên ngoài. Có nh́n thấy Thúy thắp nhang cho Châu.

Chúng tôi đứng sát vào nhau cho tới khi tan lễ. Vũ nói nhỏ là anh chờ tôi ngoài sân, trong lúc tôi chào từ giă gia đinh Châu. Mẹ Châu vẫn c̣n quyến luyến, ôm vai tôi dặn ḍ, mong tôi tới nhà chơi thường, nhưng tôi biết là tôi sẽ không bao giờ trở lại v́ tôi không muốn khơi lại nỗi buồn. Một cuộc t́nh đă đi qua, tôi c̣n một đời để sống, để nhớ và để quên.

 

Gặp lại Vũ ở ngoài sân chùa, tôi nói vu vơ:

-         Anh đợi Thúy lâu không?

Anh lắc đầu, hỏi tôi có muốn đi uống cà phê với anh không. Tôi trù trừ rồi nhẹ thở dài:

-         Khi khác đi anh. Thúy mệt, muốn về nhà nằm nghỉ một chút. Cám ơn anh đă tới chia buồn.

Anh chỉ nhẹ gật đầu, theo tôi ra tận chỗ đậu xe, mở cửa cho tôi, và khi tôi đă ngồi yên trước tay lái anh mới nói:

-         Thúy lái xe cẩn thận. Gọi cho anh khi thấy buồn, hay v́ bất cứ một lư do ǵ.

Tôi nắm nhẹ bàn tay anh:

-         Thúy về. Gặp lại anh sau.

Khi xe đă lăn bán, tôi quay cổ lại nh́n. Anh đưa tay vẫy. Bóng anh đổ dài trên băi đậu xe, trông anh thật cô đơn. Chợt tôi nhận ra là anh đă vừa đổi cách xưng hô. Lần đầu tiên anh xưng “anh” với tôi, và tôi cũng nhớ ra là lúc đứng sát nhau trong chùa anh đă giữ bàn tay tôi trong bàn tay ấm áp của anh thật lâu. Nghĩ tới bóng dáng cô đơn của anh, và sự trống vắng trong ḷng ḿnh, tôi ngừng xe bên vệ đường, lấy điện thoại bấm số gọi anh. Khi anh trả lời, tôi nói vắn tắt:

-         Anh đến quán cà phê chỗ cũ. Em chờ.

Không để anh trả lời, tôi tắt điện thoại, ngượng ngùng v́ ḿnh vừa xưng “em” với anh.

 

Giang Trân

January 2013