Mưa Chiều Seattle

 

(Chỉ l hư cấu để tặng S. với lng thương mến chn thnh.)

Sinh đứng nhn trời từ lobby khch sạn. Mưa từ chiều vẫn chưa ngừng, v c lẽ khng bao giờ ngừng ở ci nơi tạm dừng chn cho những người khch như Sinh. Lớp học năm ngy tại Microsoft di như bất tận, v cn hai ngy nữa Sinh mới được trở về nắng ấm Cali. Sinh đ chn ngấy những bữa ăn đơn độc trong cafeteria hay tại phng ăn của khch sạn nn quyết định đi tm một tiệm ăn Việt Nam trong thnh phố mưa buồn ny. Customer service gọi dm chiếc taxi, v Sinh lng ngng đứng chờ.

Người ti xế đưa Sinh tới một tiệm ăn vắng vẻ ở ngoại m Sinh tm thấy địa chỉ trong cuốn điện thoại nin gim tại phng khch sạn. Thực ra th Sinh muốn đi tm một khng kh quen thuộc hơn l mn ăn ngon nn cũng khng quan tm tm hiểu nhưng cũng hơi thất vọng khi bước vo tiệm ăn lưa thưa vi người khch. Rũ những hạt mưa bụi bm trn mi tc, Sinh theo chn người tiếp vin m thầm tới một bn gần cửa sổ. Mưa bn ngoi vẫn nặng hạt, v nh đn mờ trong tiệm ăn lm khng khi thm lắng đọng với tiếng ht trầm buồn một một ca sĩ thời danh. Khi người tiếp vin trở lại lấy order Sinh mới c dịp nhn kỹ c ta, v Sinh thong ngỡ ngng:

- C phải l Phụng khng?

Người con gi ngạc nhin nhn Sinh, rồi như chợt nhớ ra:

- Anh Sinh?

Sinh lặng lẽ gật đầu, trong lc Phụng đưa tay ln che miệng. Giọt nước mắt ứa ra lăn trn m khi Sinh đứng ln ko ghế mời c ngồi.

 

***

 

Con b chắc chỉ độ mười tuổi, gặp Sinh lc no cũng nghe hm răng nhỏ như răng chuột ra cười. N ở bn kia đường quốc lộ, đối diện với cửa hng tạp ho ở ngoại Nha Trang bn những đồ lặt vặt của gia đnh Sinh. N hay qua mua hng, thường th chỉ l một xị rượu đế cho dượng của n. Sinh biết gia đnh n ở tuốt trong lng gần chn ni, ba n chết trận, mẹ n ngho khng nui nổi năm đứa con nn mang đứa lớn nhất ra gửi người b con để cho n gip việc lặt vặt trong nh. Cũng may l n vẫn cn được đi học, mỗi lần c g khng hiểu n vẫn sang tm Sinh để nhờ Sinh gip. Cho đến năm Phụng mười su tuổi.

 

Buổi tối Phụng sang tm nhn Sinh, giọng buồn:

- Mai em nghỉ học rồi.

Tưởng l con b chn học, Sinh nhăn mặt:

- Em khng được lười biếng. Hay l dượng em bắt em lm việc nhiều qu nn khng c thời gian tới trường?

Phụng lắc đầu:

- Mai dượng mang em đi kinh tế mới. Dượng ni rừng quanh đy một cy củi mục cũng khng cn, chẳng thể no kiếm ăn được nữa.

Sinh thấy như hụt hẫng, tần ngần m nhẹ bờ vai con b:

- Em đi anh buồn lắm.

Phụng bật khc:

- Em đu c muốn đi. Anh anh

Con b tht tht khc, mặc cho Sinh m n vỗ về. Từ ngy bỏ nh ra đy n chỉ c Sinh l bạn, dượng n cm nn, lầm lỳ nhiều khi đng sợ. Mẹ n lu lu ra thăm nhưng chỉ lặng lẽ nhn n thở di rồi buồn b ra về. Mấy đứa bạn học đứa no cũng ngơ ngc, c con Bch thn nhất th n đ trốn v Si Gn đi bụi đời, chỉ cn Sinh cho n lm bạn v nương tựa. Nay mai đi xa, Phụng buồn buồn nghĩ khng biết cn ai cho mnh trng chờ.

Phụng khc lớn hơn, dụi đầu vo ngực Sinh lm Sinh bối rối. Sinh cũng vừa mới lớn, mi hương từ mi tc con b v ln da trắng ngần sau cổ o rộng lm Sinh rạo rực, nhưng anh chỉ nuốt nước bọt, nhẹ thở di. Gia đnh mnh cũng đang tm đường vượt bin, mnh xong trung học mấy năm nay nhưng cũng chẳng c nghề ngỗng g, tương lai m mịt, lm sao ni được chuyện yu đương lc ny. Phụng cn thơ ngy qu, mnh nỡ lng no gy cho em thm niềm đau. Yu em nhưng khng mang em theo được. Thi, cũng đnh. Thật l tội nghiệp cho chng mnh.

Sinh nng đầu con b ln, nhỏ nhẹ an ủi:

- Đừng khc nữa em. Mnh vẫn cn c thể tm thăm nhau m. Em biết vng kinh tế mới no khng?

Phụng chi nước mắt:

- Em nghe dượng ni đu đ ở Lm Đồng.

Sinh thở di nghĩ thầm:

- Xa qu. Bao giờ gặp lại được em!

Phụng lại bật khc:

- Anh ln thăm em nh.

Sinh gật đầu dối lng:

- Ừ. Anh sẽ ln thăm em.

Hai người vẫn ngồi với nhau ngoi sn nh Sinh từ chập tối. Vầng trăng lưỡi liềm đ khuất sau rặng ni xa xa. Phụng vẫn dựa đầu trn vai Sinh, lu lu vẫn đưa tay gạt nước mắt. Sinh xt xa:

- Để anh đưa em về. Mai nếu anh khng đưa em được th

Sinh nghẹn lời như muốn khc. Phụng lau nước mắt, đứng ln th thầm em yu anh, v bỏ chạy nhanh vo bng tối nhạt nho.

 

***

 

Gi Chu nhiều lc như muốn nổi khng. lo th ght đn b kể từ ngy vợ lo bỏ lo mang đứa con gi cn nhỏ trốn đi. Lc đ lnh Mỹ cn đng qun ở Cam Ranh gần đ, lo thầu giặt ủi, kiếm kh bộn tiền d rằng vất vả, xy được mi nh ven quốc lộ I, trương bảng hiệu Chu Quang ngon lnh. Mẹ Phụng, em gi họ của lo, mang con gi ra gửi, lo vui vẻ nhận liền, cho n ăn ở c l bao, c đứa cho mnh sai vặt, lm việc trong nh, chỉ tiếc l con b mới mười tuổi, b t xi v ẻo lả như cnh cy gi thổi bay.

Từ ngy vợ lo bỏ đi, lo vẫn sống với con b, v khi lnh Mỹ về nước, rồi miền Nam sụp đổ, ci tiệm giặt ủi của lo cũng chết theo, lo đổi nghề, vo rừng kiếm củi v vật liệu phế thải sống qua ngy. Kiếm được đồng no lo uống rượu gần hết, v khi say lo lăn ra ngủ để qun đời, qun con vợ khốn nạn bỏ nh theo trai.

Con b Phụng vẫn sống vật vờ bn lo, nhưng đ lớn bổng. Đi lc nhn n lo thấy nn nao nhưng rồi chỉ thở di. Ci giống đn b nh chng n chẳng ra g, ng đếch thm! Kiếm sống mỗi ngy mỗi kh khăn nn gi Chu buồn no ruột, lại cn bị thằng cn bộ Bắc kỳ lm kh dễ đủ điều. Cuối cng lo đnh bn rẻ ci nh cho n, đi kinh tế mới cho yn thn. Lo th ght Mỹ v nghĩ rằng con vợ lo by giờ đang ở đu bn đ, với một thằng Mỹ đen, nn khng bao giờ lo nghĩ tới chuyện vượt bin.

Ln vng kinh tế mới gi Chu cng thm rầu , nhất l từ ngy số rượu lo mang theo đ cạn. Thời tiết cũng chẳng dịu dng như lo nghĩ. Nắng cao nguyn khng gay gắt nhưng lo v Phụng cũng đổ nhiều mồ hi trn những luống đất đỏ do lo đo sới để trồng bắp, trồng khoai chờ ngy thu hoạch. Căn nh lợp tn chỉ như ci lều, đm th lạnh cn ban ngy th nng như thiu. Chỗ tắm giặt chỉ quy sơ si bằng mấy tấm liếp gần bn suối. Mỗi lần Phụng ra đ lo đều nhn thấy r rng ln da trắng ngần v đi m đỏ u v nắng gi cao nguyn. Lo nuốt nước bọt, bứt rứt. Nếu c xị rượu lo đ lm một hơi rồi lăn quay ra ngủ. Ở đy ci g cũng thiếu thốn, c tiền muốn mua g cũng phải đi bộ, băng rừng cả buổi mới tới thị x.

Trời chiều nắng cn nh nhem, những giọt nước trn đi vai trần của Phụng lng lnh dưới nh nắng cuối ngy. Gi Chu tiến gần lại chỗ Phụng đang đứng tắm, kiễng chn nhn cho r hơn. Đầu lo nng bừng, ừ mnh nui n lớn, sao khng?

Phụng giật mnh ku tht ln nhưng cũng khng ngăn được gi Chu giật tung cnh cửa, bế thốc c ln, chạy về pha căn lều. Phụng ry rụa nhưng cũng khng thot khỏi đi tay gn guốc của lo. C nức nở:

- Dượng tha cho con đi.

Gi Chu khng ni, xiết chặt c hơn. Phụng tht ln đau đớn, nhưng khng c người no nghe được tiếng ku xt xa ở nơi hoang vắng tiu điều. Lần đ khng phải chỉ l một lần độc nhất. Những ngy sau đ đm no gi Chu cũng tm sang giường Phụng, trt những buồn phiền hằn học trn thn xc c, mặc cho c tht tht khc. Mặc d lo sợ nhưng đến lc khng cn chịu được ci mi mồ hi nồng nặc của gi Chu nữa, Phụng băng rừng trốn ra thị x, tm về qu với mẹ, v cũng l lc Phụng biết mnh vừa mang thai.

 

***

 

Đnh rằng l rau cho c nhau, nhưng thực tnh th gạo nấu cho cũng khng cn. Mấy đứa b em Phụng lang thang ngoi đm ruộng kh cằn, lượm mt bất cứ thứ g c thể ăn được v b Năm cũng đ nhiều ngy bữa đi bữa no. B nhn Phụng xanh xao ngồi gục đầu khc m lng tan nt. Lm sao by giờ? Rồi đứa b khi ra đời sẽ ra sao?

- Phụng nghe mạ ni n.

- Dạ.

- Gặp lại con mạ cũng mừng lắm, nhưng mạ khng c g để nui con, m con th xanh xao ốm yếu. Thiệt tnh mạ khng biết lm sao by giờ?

Phụng lại khc nức ln:

- Con khng về với dượng Chu nữa đu.

B Năm đưa tay chi mắt:

- Thật l oan nghiệt.

B nhn tấm hnh của người chồng qu cố trn chiếc bn thờ siu vẹo nức nở:

- Tội qu ng ơi!

Mấy mẹ con ngồi đ, trong bng chiều im vắng. Cơn đau cũng dịu dần, Phụng hỏi mẹ:

- Hồi trưa con đi qua khu nh ngoi quốc lộ, thấy nh anh Sinh đng cửa im lm. Mẹ biết sao khng?

B Năm thở di:

- Vượt bin rồi.

C cht tần ngần b ni thm:

- Sinh n c v đy kiếm mẹ trước khi đi. Mang cho t đồ kh nữa. Cũng mấy thng rồi. Khng biết l c đi thot khng hay l lại vi thy trn biển.

Phụng nghe xa vắng, niềm hy vọng cuối cng tan biến. Hnh như khng cn nỗi đau no c thể đau hơn, Phụng nấc ln:

- Mạ. Mai con v Saign tm đứa bạn học ngy xưa. Mạ cứ coi như con đ chết. Mạ rng nui cc em con. Con c sống st th thế no con cũng trở về thăm mạ, thăm cc em con.

B Năm chỉ gục đầu khng ni. Ngy hm sau khi Phụng ra khỏi nh, b nằm co quắp trn trn chiếc giường ọp ẹp, khc thảm thiết như ngy nghe tin chồng chết trận bn Hạ Lo.

 

***

 

Phụng khc nức nở, khng buồn để đến những người khch ở bn bn cạnh, v b chủ qun đang nhn. Những giọt nước mắt rơi l ch như những hạt mưa lăn trn cửa knh. Sinh xt xa, khuyn nhủ người con gi nhưng nước mắt cũng như muốn tro ra:

- Nn đi em. Thật l tội nghiệp.

Phụng vẫn tht tht:

- Hm đ l lần cuối cng em nghe ni về anh. Bao nhiu năm rồi em cũng khng cn nhớ nữa.

- Mười lăm năm rồi đ em.

Phụng đưa tờ napkin chặn dng nước mắt:

- Em vo Si-Gn, tm được con Bch, n đưa em đi ph ci thai oan nghiệt, v kể từ đ em sống bung thả, theo đm bụi đời. Cn g đu nữa m giữ gn hả anh. Anh c khinh em khng?

Phụng lại khc nức ln. Sinh lắc đầu:

- Khng em. Chỉ thấy đau xt cho em thi. Nn đi em. Cho anh hỏi, by giờ đời sống của em ra sao?

Phụng ngước ln nhn Sinh:

- Năm 1984 em theo người bạn trai vượt bin, sống ly lất mi ở M Lai mấy năm rồi mới được qua Mỹ định cư ở thnh phố ny.

Sinh thở ra:

- Cuối cng th em cũng c một gia đnh m ấm.

Phụng lắc đầu:

- Số em long đong anh ạ. Tn l kẻ vũ phu, thường đnh đập em, cuối cng bỏ em theo một b chủ tiệm nail. Cn em tn tạ, ly lất trong ci nh hng ny kiếm sống, v hng thng gửi cho mẹ cht tiền để nui cc em. Chng n cũng lớn cả rồi nhưng gia đnh th vẫn đi rch như xưa. Em đau lng lắm, khng dm về thăm, v cũng khng lm g được hơn.

Sinh thấy mnh đau xt:

- Ngy đ anh khng dm rủ em vượt bin, anh sợ biển hi hng, sợ em bị hải tặc bầm dập, v nếu chuyện đ xảy ra m anh khng bảo vệ được em th c sống anh cũng n hận suốt đời. Anh đu c ngờ bỏ mặc em bn đ, em cn bị bầm dập hơn bao giờ. Anh mới l người đnh trch chứ lm sao khinh em được.

Phụng với tay qua bn, nắm bn tay Sinh:

- Số phận cả anh ạ.

Sinh lắc đầu, giọng thiết tha:

- D c l số phận, chng mnh cũng c thể lm lại từ đầu. Cho anh một cơ hội đền b em.

Phụng ngạc nhin:

- Anh?

- Ừ. Anh khng giầu c nhưng vẫn c thể bao bọc được em. Anh cũng c những ngy buồn ở trại định cư, v những ngy vất vả chn tay ở nước Mỹ. Mấy năm cố gắng lm việc mới c đủ điều kiện trở lại trường. Anh tốt nghiệp năm ngoi, được gửi ln đy học thm, v khng ngờ đuợc gặp lại em.

Từ khi gặp lại Sinh by giờ Phụng mới nở được một nụ cười:

- Em mừng cho anh. Anh được mấy chu rồi?

Sinh lắc đầu:

- Anh vẫn cn độc thn. Cũng c vi mối tnh ngắn ngủi nhưng đều khng đi đến đu, v vẫn cn nhớ những ngy trẻ dại của chng mnh, khi anh yu em m khng dm ni.

Phụng im lặng, nhẹ thở di. Sinh nhn c đăm đăm, ni thật r rng:

- Phụng, em về với anh.

Phụng nhn Sinh ngơ ngc:

- Về với anh. Anh

Sinh gật đầu:

- Ừ. Anh khng muốn mất em thm một lần.

Phụng nhn Sinh thẫn thờ, nước mắt lại ứa ra chẩy di trn m:

- Nhưng Anh xem, em đu cn như xưa Em bầm dập v tn tạ. D anh c thương xt em nhưng gia đnh anh chẳng bao giờ chấp nhận em đu. Em cn mặt mũi no nhn mọi người trong gia đinh anh. Em cm ơn anh, nhưng em xin anh

Phụng lại bật khc nức nở, đứng ln bỏ chạy vo toilet, mặc Sinh ngồi sững sờ.

 

***

 

Quang mở cửa cho em, nhn những sợi tc đ sớm bạc, bi ngi:

- C đến mấy năm rồi anh mới lại gặp ch.

Sinh gượng cười:

- Dạ.

Chỉ ghế cho Sinh ngồi, Quang hỏi thm:

- Em vẫn cn ở Cali?

- Thưa anh vng, nhưng em đ moved xuống miền Nam, khng ở San Jose nữa. Tuần ny em c việc gh qua Houston nn lại thăm anh.

Ngừng một cht Sinh tần ngần:

- Anh c thường về thăm ba mẹ khng?

Quang gật đầu:

- Hng năm anh đều c về. Ba mẹ gi rồi. Em cũng nn về.

- Anh biết m. Ba cấm cửa em, khng cho em bước chn vo nh từ ngy em lập gia đnh với Phụng.

- Ba ni thế thi. Cn mẹ th lc no cũng mong em. Ba thuộc lớp người cũ, vẫn trn trọng những gi trị cổ điển, d lỗi thời. Nhưng từ ngy em khng về ba cm nn v buồn b ra mặt.

- Em cũng rất buồn. Gọi điện thoại về ba khng nhấc my.

- C bao giờ ba mẹ qun được em, d em c ci lại v khng đồng với ba.

Quang buồn b vỗ vai em ni thm:

- M thi, gia đnh em by giờ ra sao?

- Chu thứ hai cũng được một năm rồi. Nh em củng đ học xong, đang lm teacher aid anh ạ.

- Mừng cho em, v ni thật với em l anh rất cảm phục em. Em l người biết yu, biết hy sinh, v biết trn trọng tnh người. Anh cũng chỉ mong cc con anh sau ny cũng biết thế no l thương yu.

- Dạ, em cm ơn anh. Như anh biết, cố gắng lắm em mới thuyết phục được Phụng nhận lời lm vợ em. Em cũng năn nỉ ba mẹ hết lời, xin ba mẹ chấp nhận cuộc hn nhn của chng em, nhưng ba vẫn từ chối. Ci lại ba mẹ em cũng đau lng, nhưng em khng biết lm sao hơn.

Quang vỗ vai em:

- Anh hiểu. Thi, thế ny nh, nếu em vẫn cn ngại, để anh đưa gia đnh em về thăm nh. Anh l con trưởng, lc no ba cũng nể anh, v anh chắc l khi gặp cc con em, ba sẽ mềm lng, chấp nhận Phụng l con ci trong nh.

Sinh ci đầu nhn xuống:

- Dạ. Nhờ anh xin với ba cho em.

Bp nhẹ bn tay em trong lc Sinh đăm chiu nhn ln tấm hnh bố mẹ treo trn tường trong phng gia đnh, Quang gật đầu:

- Chng mnh sẽ về, thế no ba mẹ cũng sẽ rất vui.

Gi từ anh, li xe về khch sạn, Sinh nghĩ tới lc mang hai đứa con về nh, c Phụng theo sau, được mẹ ra đn từ ngoi cửa, đưa tay bồng thằng t, nước mắt Sinh muốn tro ra. Ma nay đồi cỏ sau nh bố mẹ đ xanh tươi, vi thng nữa mu xun sẽ về, hoa vng sẽ nở rộ reo vui trong gi. Con dốc trước nh chắc vẫn như xưa d đ mấy năm Sinh chưa trở lại. Sinh muốn dắt tay Phụng đi dưới những tng cy bn đường, muốn ni với vợ l chng mnh đ tm được đỉnh bnh yn, đ về như nước trở về ngưồn, trt hết những ưu phiền v chia cch, v th thầm bn tai Phụng l d ở nơi chốn no đi nữa th anh cũng vẫn rất yu em.

 

Trần Quang Thiệu

Nov. 15, 2009

Sitio Caballero