(Trong truyện ngắn cùng tên)
Anh vẫn biết
Bé rất buồn
Vì mười ngàn dậm đường xa cách
Là mười ngàn nỗi nhớ thương
Anh vẫn biết
không có anh cho em bờ vai
Lúc em buồn muốn khóc
Em sẽ buồn hơn, với tiếng thở dài
Anh vẫn biết
Không có anh đón đưa em đi học
Em sẽ không nghiêng mái tóc,
Hé môi cười,
Dù cho một ngày có vui.
Ban đêm em hãy nhìn trời sao lấp lánh
Mỗi ánh sao là một niềm thương.
Và có một ngôi sao rất sáng
Là sao của chúng mình
Nên anh không thể lạc đường.
Anh cũng có một niềm riêng
Dấu trong trái tim đỏ thẫm
Là dáng em dịu hiền
Suốt một đời, để anh nói
nhỏ
Yêu em.
Suốt một đời, để anh nhắc
nhở
Rất yêu em.
(Trong truyện ngắn cùng tên)
Tôi hứa với em là mùa thu sẽ gặp
Nhưng rồi tôi để tháng
ngày trôi
Mắt tôi buồn viễn xứ
Và môi em héo nụ
cười.
Không có một con đường
Chỉ là một
đại dương.
Đôi bờ hơn mười
ngàn dậm
Hẹn hò chi cho hiu hắt nhớ
thương
Ở bên đó mùa mưa chưa
dứt
Mái hiên nào em đứng tránh
mưa rơi
Thả tóc em bay, gửi mùi hoa cho
gió
Nhìn tháng ngày qua, chắt chiu
nỗi nhớ người.
Đỉnh núi này tôi đứng
nhìn về bên đó
Gốc cây kia
tôi dựa lưng đồi
Bông hoa này ngắt cho em nhưng
không gửi
Em có bao giờ nghe
được tiếng tim tôi.
Duyên phận, em và tôi
Cúi đầu hong nỗi nhớ
Nghe buồn tháng ngày trôi
Nghe buồn
Chạy mãi theo
cuộc đời.
Cuộc Tình Đã
Mất
(Trong Mưa Chiều Seattle)
Cánh hải âu cô đơn trong trời chiều
nhạt nắng
Biển bình yên nhưng sóng vẫn dạt dào
Vì cuộc tình đã
mất
Nên gió buồn xôn xao.
Con dốc trước nhà hàng cây nghiêng ngả
Lá vàng theo gió bay xa
Vì cuộc tình đã mất
Chỉ còn em với giọt
nước mắt ngà.
Bầu trời đêm nay có muôn ngàn tinh tú
Nhưng thiếu ngôi sao của chúng mình
Vì cuộc tình đã mất
Nên ngàn sao cũng bớt lung linh.
Em ở phương trời xa
đó.
Chắc rằng vẫn có lúc nhớ thương
Trở về trên chuyến xe
chiều tan sở
Mang em đi trên mãi một con đường
Ở đây hoàng hôn chiều vẫn tím
Anh vẫn lang thang con dốc trên
đồi
Nhớ về em như chưa từng bao giờ
nhớ
Người đã xa người
Vì cuộc tình đã mất
Nên nỗi buồn không nguôi.
(Trong Tận Cùng Đam
Mê)
Chỉ là
những con chữ
Không vần, nên không gọi là thơ.
Chỉ là những lời
Nói với người ở xa
Nhớ nhau không đo bằng ngàn dậm
Mà bằng cả tinh hà.
Ở nơi đó bây giờ
Mùa thu có gió
Nên nỗi nhớ thật não nùng.
Em đợi một ngày trời ươm
nắng
Cho em mang nỗi nhớ ra hong.
Ước gì
không gian thu hẹp lại
Cho đêm đêm anh cúi xuống thật gần
Nụ môi hôn, linh hồn say khờ dại
Đêm tận cùng trong giấc ngủ ái ân.
Ước gì
Cho không còn nỗi nhớ.
Mà sao tình ơi, nỗi nhớ vẫn đầy …
(Trong Về Nơi Mù
Sương, Phần II)
Triều lên con nước ngút ngàn
Ta theo giòng cũ về
đường biển xưa
Trút buồn cho ngọn gió đưa
Hồn theo con sóng vật vờ
chân mây
Biển xanh một chút hao gầy
Xót xa niềm nhớ ngất ngây cuộc tình
Cát vàng gọi nắng lung linh
Em xưa phiêu bạt cho mình ngẩn ngơ