Trời Chiều Trn Phố Ảo

 

Cửa văn phng ring đ đng kn, đang giờ ăn trưa v chắc chẳng cn ai quấy nhiễu nn Tường tự do mơ mng. Hai tay mm m khung hnh, Tường chăm ch nhn người con gi thật đẹp đứng cạnh bồn hoa. Bức hnh mới chụp hơn năm nay thi, khi cuộc tnh bắt đầu. Đi mắt của người con gi thong buồn d rằng miệng h mi cười, xa vắng như khng gian chia cch hai người. Bao nhiu bi thơ đ viết, bao nhiu bn nhạc gửi gấm tm tnh đ được posted trn diễn đn để tặng nhau nhưng vẫn chưa một lần gặp gỡ d Tường đ năn nỉ nhiều lần. Tường thở di, cẩn thận cất khung hnh vo trong ngăn ko, với tay cầm điện thoại gọi cho Thy.

- Hello, em hả?

Tiếng người con gi rất r từ đầu giy bn kia:

- Em đy.

- Nhớ em nn anh gọi chứ khng c g quan trọng. Em đang lm g đ?

C tiếng cười nhỏ:

- Cũng như mọi ngy, giấy tờ sổ sch thng thường thi anh.

- Sng nay em c vo diễn đn khng?

- C, anh.

- Thấy bi thơ anh mới viết cho em chưa?

- Em đọc rồi. Cm ơn anh. Bao giờ anh Đăng phổ nhạc, em sẽ ht cho anh nghe.

- Anh nghe mấy lần bi Ngăn Cch. Giọng em bi ngi nhưng thật ngọt ngo.

- Hi hi

- Em ny. Cho anh gặp em đi. Anh hỏi em lần ny l lần thứ bao nhiu rồi?

Tiếng Thy ngập ngừng:

- Em cũng ni nhiều lần rồi. Khng được đu anh.

- Tại sao?

Khng thấy Thy trả lời, một tưởng chợt đến trong đầu Tường:

- Anh sẽ sang Dallas gặp em, d em khng muốn, rồi ra sao th ra!

Thy hốt hoảng:

- Khng được đu, vả lại anh đu biết địa chỉ của em.

- Anh sẽ tm ra. D c phải cầm hnh em tới tất cả những chỗ đng người Việt, hỏi xem c ai biết em khng.

Giọng Thy nghẹn ngo:

- Anh đin rồi.

- Khng, anh chỉ qu yu em thi.

Thy bỗng bật khc:

- Anh đừng lm khổ em. Thi đnh, để em ni anh nghe vậy.

- Anh nghe.

- Em khng thể gặp em được v em đ c chồng!

Tường ku ln ngỡ ngng:

- Em ni sao? Khi chng mnh quen nhau em ni l em cn độc thn m.

- Đ l điều em n hận. Khi vo nt chơi em chỉ muốn vui đa v ci nghề kế ton của em thật boring. Em ni l mnh cn độc thn v cn mơ mộng, cn nhớ tuổi học tr, nhưng c ngờ đu l em gặp anh, nghe giọng đọc thơ trầm ấm của anh, để rồi c cảm tnh với anh thật nhiều.

Tường nuốt nước bọt dằn cơn xc động:

- Em c yu chồng em khng?

- Lc đầu th khng, nhưng by giờ th em rất yu anh ấy v chng em đ c với nhau một đứa con. Em lấy chồng lc mới từ VN sang, cn xa lạ nn được một gia đnh đ định cư lu đời an ủi v gip đỡ. Người con trai của gia đnh đ rất yu em, v mọi người trong gia đnh, nhất l b mẹ, đều thưong mến em. Xc động v n tnh đ em đ bằng lng lm vợ anh ấy, d chỉ mới c cảm tnh chứ khng yu. Sống với nhau lu ngy, quen hơi bn tiếng, em hiểu r tấm chn tnh của anh ấy nn by giờ em đ yu chồng em.

Tường thở di:

- Như vậy c bao giờ em yu anh?

- Em em khng r nữa. Anh theo đuổi em mi lm em mềm lng. Em xin ni thật với anh, c lần em lm bi thơ tnh v nhớ anh, chồng em bắt gặp, hỏi em l lm thơ cho ai. Em đ xấu hổ, khng dm ni thật, chỉ trả lời bng quơ l tập lm thơ đấy thi. Chồng em giận em mấy ngy, nhưng rồi cũng tha thứ v biết l em chưa bao giờ hư hỏng, nếu c th cũng chỉ l trong tư tưởng. Em sợ tội với Cha lắm, em khng bao giờ gặp anh đu. By giờ anh biết hết rồi, em cũng sẽ khng lin lạc với anh nữa. Cm ơn tnh cảm của anh đ dnh cho em. Cho anh.

Tuờng nghe tiếng sụt si, hốt hoảng ku lớn Em, nhưng Thy đ bỏ my, chỉ cn tiếng vo vo từ điện thoại trong tay Tường. Anh gc my, ngồi thừ người. Cuộc tnh đẹp như mơ với người con gi dịu dng ngoan đạo ny khng ngờ chấm rứt một cch thật ngỡ ngng. Tường thở di, mở ngăn ko cầm khung hnh m vo ngực, ci đầu ni nhỏ I love you so much, Thy. What can I do now?

 

***

Giang đọc lại mấy trang mnh mới viết, gật đầu hi lng. Hnh như l mnh đ tm lại được tấm lng bao dung xưa, giọng văn đ trở lại nhẹ nhng, tnh người lại thiết tha chứ khng cn hằn học như mấy bi trước đy. Nng cao ly caf như tự thưởng cho mnh nhưng chưa kịp uống th điện thoại đ reo vang. Giang nhấc my:

- Giang ti nghe.

C tiếng Thy nghẹn ngo:

- Ch

- Ờ, ch nghe.

- Chu ni cho ảnh biết rồi.

Giang thong hiểu nhưng hỏi lại bằng giọng n cần:

- Chu ni cho Tường biết l chu đ c chồng, phải khng?

- Dạ.

Giang thở ra nh nhẹ:

- By giờ chu cảm thấy thế no. Tm hồn thanh thản v nhẹ nhng hơn nhiều, d c thong buồn, đng khng?

- Dạ.

- Để ch ni cho nghe nh. Thy biết l ch đ gặp Tường ở San Jose, trước khi ch di chuyển xuống đy, nhưng c điều ch khng ni cho Thy biết l Tường cũng đ c gia đnh. Tnh trạng ra sao th ch khng dm hỏi, nhưng hnh như khng mấy m đềm. Ch sợ Thy buồn nn khng ni ra.

Thy ngập ngừng:

- Chu cũng đon vậy, nhưng khng dm hỏi thẳng anh ấy, v chu cũng c điều dấu diếm.

Giang trầm ngm:

- Mấy năm lăn lộn trn ci diễn đn đ, ch biết được bao nhiu l cuộc tnh nhưng chưa thấy được sự kết hợp no. Chỉ như những cơn gi thoảng. Chu đừng buồn nữa nh, hy bỏ th giờ chăm sc cho chồng con. C ln nt th tm đọc văn chương chứ đừng lang thang, bị người ta theo chọc ghẹo hay ve vn, gập nhiều phiền h.

- Da. Chu khng dm nữa đu. Cn ch, dạo ny ch ra sao.

Giang mỉm cười:

- Th vẫn như sao trn trời, long lanh nhn trần thế.

- H Chu muốn hỏi chuyện ch v Ngọc Hải cơ.

- Th vẫn vậy. Chỉ l bạn văn nghệ với nhau.

- Ch đừng m muội nh.

Giang bật cười:

- Sao Thy lại ni vậy.

- Ch biết khng, c ấy đ c tuổi nhưng cn trẻ đẹp nn nhiều người m lắm. Anh Tường cũng c thời theo c ấy. Ch gi rồi, c ấy khng bao giờ yu ch đu.

Giang cười ha hả:

- Sao khng ni lun l đ hết thời rồi. Ni thật với chu nh, Ngọc Hải đến với ch cũng qua văn chương như ch chu mnh, cũng thuộc ni lng mạn đa tnh, thơ văn bay bướm, đa rỡn với nhau th c nhưng tnh cảm yu đương th khng. Ch cũng hiểu cht t về tm l v con người Ngọc Hải. C ấy khng yu ai đu, chỉ muốn chinh phục để chứng tỏ lng kiu hnh về thơ văn v nhan sắc của mnh. C ấy lm thơ Gửi Người Tnh Xa, ai đọc cũng tưởng như người ấy l mnh, nhưng thực ra người ấy c thể l my, l gi, l biển, hay l một người đn ng đ đi qua đời c ấy từ lc cn thanh xun. Khng c mối tnh ảo no bền vững cả.

- Thật khng ch?

- Th chu cứ xem trn diễn đn nơi m ch chu mnh gặp nhau đ. Chu v Tường chẳng đi đến đu, v c nhiều cuộc tnh nữa m ch khng muốn ni đến. Yu nhau một phần v những tấm hnh đẹp đẽ gửi cho nhau, nhưng tấm hnh c thể đ cũ, đ được t sửa, gặp nhau c thể ngỡ ngng. Hnh ảnh khng phải l người thật, như hnh ch trn ba sau cuốn tuyển tập trng kh ngon lnh, nhưng đến khi gặp ch Thy mới nhn thấy vết đồi mồi trn mặt, ln da nhăn trn lưng bn tay. Ch chu mnh tuổi tc xa cch, khng lấn cấn tnh cảm nn khi gặp nhau d c cht ngạc nhin nhưng khng ngỡ ngng. Thy tin ch đi, khng bao giờ ch m muội v Ngọc Hải đu.

- Chu chỉ sợ ch lm c Uyển buồn. C hiền v thưong yu ch lắm lắm.

- Ch biết.

Giọng Giang bỗng nhin thong buồn:

- Thy biết tại sao ch bỏ diễn đn khng? Khng phải v chuyện ci nhau vớ vẩn với mấy thnh vin v ban điều hnh đu. Thực ra l sự xấu hổ v đ khng mang lại được lng mong muốn của c, trong lc c đ hy sinh cho ch thật nhiều.

- Oh, chu cứ tưởng

- Để ch tm tnh cho chu biết. Ch hồi hưu sớm, với kỳ vọng viết được một truyện di lin quan cuộc đời của bạn b trong lịch sử cận đại. C Uyển mua căn nh gần biển ny, hy sinh để ch sống một mnh, trong sự yn lặng v khung cảnh thin nhin cho ch dễ lm việc, trong lc c Uyển vẫn ở tuốt trn San Jose, mỗi thng chỉ xuống đy một lần thăm nui ch. Hơn su thng rồi, truyện di vẫn chưa c một chữ, v những truyện ngắn mới đy đ khng cn ci xc động mnh mang tnh người như xưa m chỉ thấy hằn học chua cht của những nhn vậy xấu xa trn ci đời ny. Chu cn nghe khng đ?

- Dạ. Chu nghe ch.

- Ch đ bỏ qu nhiều th giờ trn diễn đn, tranh ci những để ti v bổ, trở nn hiếu thắng hơn l bao dung, tm hồn ch đ bị vẩn đục v những vũng bn trong con phố ảo. Ch bỏ đi tm lại con người chn thật cũ, cố gắng hon thnh ước vọng, cho xứng đng với sự hy sinh của c. Chu hiểu rồi chứ?

- Dạ. Ch lm chu muốn khc. Ch đng l nh văn.

Giang cười nhẹ:

- Đừng dng chữ to lớn đ. Ch chỉ l người viết truyện tnh với một, hai tuyển tập. Cn lu mới được l nh văn.

- Bao giờ mới được hả ch.

- Ch cũng khng biết nữa. Ch đang đi tm.

- Dạ. Chu hiểu rồi.

- Ừ. Cn nhiều kh khăn ở đi, nhưng hm nay chu đ vượt qua được một chướng ngại rất lớn. Cố ln Thy.

- Dạ, chu biết. Tới giờ tan sở rồi. Chu phải đi đn con. Cho ch nh, chu sẽ gọi lại sau.

- OK. Bye Thy.

Gc my Giang xoa đi bn tay, nhn xấp giấy nằm ngay ngắn trn bn lng thong vui khi nghĩ tới những người bạn nt, d xa cch vẫn cn giữ lin lạc, v đối xử với nhau bằng tấm chn tnh. Con phố c những vũng bn nhưng cũng c những người qua lại rất dễ thương. Giang mỉm cười nhủ thầm Mai gọi Chiu xem sao. Bạn ny lm thơ cng ngy cng hay.

 

***

Con b chạy lon ton tới, vng tay m cổ mẹ ni thầm;

- I love you. Mommy.

Thy hn ln m con:

- I love you too. M thương con lắm n.

Thy tiếp tục hn ln m con vi lần trước khi dắt n ra xe. Một nghĩ chợt đến khi xe đ ra khỏi bi đậu, Thy xoa đầu con:

- M đưa con đi gặp Ba. Hm nay chng mnh đi ăn ngoi. Con thch khng?

Đứa b nhn sang, đi mắt đen trn xoay trn khun mặt trắng như bng gn:

- Yes, Mommy. I like it.

 

Tun ngạc nhin khi thấy vợ dắt con gi vo văn phng địa ốc của mnh. Anh ko ghế cho vợ ngồi, v bồng con trn tay:

- Em v con tm anh c chuyện g khng?

Thy nhn chồng lắc đầu:

- Khng. Chng mnh đi ăn tiệm với nhau hm nay nh.

Tun ngơ ngc:

- Oh. Hm nay l ngy lễ g đặc biệt hả em?

Thy mim cười tru mến, đứng nn nựng con, v hn nhẹ vo m Tun:

- Th cứ coi hm nay l ngy của vợ chồng mnh.

Tun nhn vợ đăm đăm, rồi như chợt hiểu. Ngy anh đọc bi thơ tnh em viết cho người lạ anh tưởng l anh đ mất em. Cm ơn Cha đ mang em đến với anh, v cm ơn người đ giữ em cho anh một đời. Tun ni thầm, vng tay m vợ trong niềm vui bất chợt. Trời đ về chiều nhưng nắng h cn rực rỡ ngoi khung cửa, như tm hồn những người yu nhau.

 

Trần Quang Thiệu

July 7, 2009