Mc Lc

 

 

Gửi Bạn Miền Xa. 2

Tháng Tư Cảm Khái 6

Bạn Bè Và Tên. 10

Thư Cuối Tuần. 12

Tóc Bạc. 14

Bao giờ gác kiếm?. 16

Hai Bàn Chân Mỏi 20

Mai Mốt Anh Về. 22

Xưa Như Trái Đất 24

Hạnh Phúc Trong Nỗi Nhọc Nhằn. 26

Meo! 28

Can Trường Trong Chiến Bại 30

Văn Chương Chi Sự. 32

Nợ Nần. 34

Gặp Lại Người Xưa. 36

Lẩn Thẩn. 40

Can Trường Trong Chiến Bại – II 44

Dốt …. 48

Đành Quên Sao Anh. 52

Biển Bắc Ta Hề …. 54

Lỡ Làng. 58

Chuyện Lăng Nhăng. 62

Mái Hiên Nào Che Nắng Che Mưa. 64

Bâng Khuâng Cuối Tuần. 66

Một Chút Suy Tư. 68

Cũng Đủ Vui 70

Kỳ Thị 72

Bờ Sông Cũ. 76

Tháng Mười Và Bạn. 78

Đa Đoan. 80

Đa Đoan – II 82

Niềm Ân Hận. 84

Bỏ Cuộc Chơi 88

Đ́nh Công. 90

Nỗi Đau C̣n Dài 92

Nỗi Đau C̣n Dài – II 96

Tài Hoa Một Đời 98

Một Đoạn Đời Thơ Ấu. 100

Đỉnh B́nh Yên. 104

T́nh Thương & Bao Dung. 108

Hoa Đào Năm Cũ. 112

Xin Cám Ơn Anh. 116

Cơm Nước Ǵ Đâu! 118

T́nh Bạn. 120

Không Đề. 124

Đường Lên Trời 126

Những Tờ Thư Cũ. 128

Một Phương Giữ Ǵn. 130

Bạn Có Bao Giờ …. 134

Bên Trời Lận Đận. 136

Thêm Một Lần. 138

Một Thời Lưu Lạc. 140

Một Thời Ngu Ngơ. 144

Nhưng Vẫn Chưa Quên. 146

Những Chiều Mùa Đông. 148

Hoa Vàng Mấy Độ. 150

Từ Nơi Xa Cách. 154

Bỏ Cuộc Chơi 156

Bán Nhà Bán Nước. 158

Ẩn Dụ. 160

Nh́n Lại Những Đoạn Đường. 162

Thêm Một Lần Nữa. 164

Qua Khung Cửa Sổ. 166

Tài Hoa Một Đời - Hậu Chuyện. 168

Tài Hoa Một Đời 168

Hậu Chuyện. 170

Về Nơi Mù Sương. 174

I can’t stop loving you. 176

Những Dấu Chân Trên Cát 178

Ngă Rẽ Cuối Cuộc Đời 180

Bỏ th́ thương …. 182

Ngày Xưa Hoàng Thị 184

Thất T́nh. 186

Hạnh Phúc Nhỏ Nhoi 188

Mùa Thu Hà Nội 190

Đường Xưa Lối Cũ. 192

Biết Đến Bao Giờ. 194

Tháng Ngày B́nh Yên. 198

Xin Cám Ơn. 200

Ngh́n Trùng Xa Cách. 202

Khi Ta Hai Mươi 204

Có Những Niềm Vui 206

Băn Khoăn. 208

Một Đời Rong Ruổi 212

Biết Nói Ǵ Hơn. 214

Viết Cho Người Ở Lại 216

Ngày Đó Chúng Ḿnh. 220

C̣n Một Chút Ǵ …. 222

Khách Lạ Trên Quê Hương. 224

Nha Trang Ngày Về. 226

Bông Hồng Cho Nhật Tảo. 228

Môt Chút T́nh. 230

Thần Tiên Gọi Bạn Bên Trời 232

Bèo Nước Tương Phùng. 236

T́nh Nghiă Giang Hồ. 238

Mùa Thu Yêu Đương. 240

Năm Hai Mươi Tuổi 244

T́nh Yêu Và Nỗi Nhớ. 248

Trở lại bến xưa. 250

Bẻ Kiếm Bên Trời Tưởng Đă Quên. 254

Mùa Xuân Yêu Thương. 258

Một Ngày Vui Buồn. 260

T́nh Yêu Từ Nơi Xa Cách. 262

Xanh Mướt Một Màu. 264

Bèo Dạt Mây Trôi 267

Gọi Thầm …. 272

Một Nơi Trong Trí Tưởng. 274

Tưởng Như Là T́nh Yêu. 277

Hoa Rơi Trên Lối Cũ. 280

Ngày Tháng Hạ. 282

Ḍng Thời Gian. 286

Hăy Cứ Ước Mơ. 289

Một Lần Xa Bến. 292

Có Những Tàn Phai 294

 

 

 

 

 

 


Gửi Bạn Miền Xa

 

Trời San Jose mấy hôm rày nóng và nắng chói chang làm tôi chợt nhớ Sài-G̣n, chợt nhớ những ngày tháng cũ ,và muốn tâm sự với bạn bè. Tôi nhớ đâu viết đó và viết lăng nhăng những cảm nghĩ vụn vặt. Nếu bạn không có th́ giờ th́ không cần đọc v́ chẳng có ǵ quan trọng đâu.

 

1. Tháng Tám năm này là tôi xa Sài G̣n 32 năm. 32 năm xa cách nhưng tôi cảm thấy ḿnh gần gụi với Sài G̣n và bạn bè hơn  xưa nhiều. Ḿnh già đi, ḷng ḿnh cũng chùng xuống như những nếp nhăn của con mắt có đuôi. Tôi cũng yêu thương người và rộng lượng với chính ḿnh hơn bất cứ lúc nào. Các bạn có cùng một cảm nghĩ như tôi không?

 

 2. Tôi từ chối không đi Pháp, đi Thái-Lan, đi Nhật với bạn bè v́ tôi ghét Tây đô-hộ VN, căm hờn Thái Lan giết người tị-nạn trên biển, thù Nhật làm hai triệu dân ḿnh chết đói, thế nhưng tôi lại mong có dịp viếng Vạn Lư Trừơng Thành, thăm Tây-Hồ, Tô-Châu và nhiều địa danh Trung Hoa mà tôi đă thuộc nằm ḷng từ thủa c̣n ngồi trên ghế nhà trường, dù rằng Tầu cũng đô-hộ VN ḿnh hàng ngàn năm và đang giết ngư dân ḿnh.  Các bạn nghĩ có lẽ là tôi điên nên mâu thuẫn với chính ḿnh? 

 

3. Dù không có tôi đi cùng nhưng xin các bạn cứ đi Tây, đi Thái Lan hay đi Nhật. Những cuộc du-lịch đó sẽ không làm cho những ngày đô-hộ dài thêm, không làm dân V.N đắm ch́m thêm trên biển, hoặc  đói khát thêm như năm Năm Ất Dậu ngày nào. Nói tóm lại là tôi tin rằng ḿnh có thể hành động theo t́nh cảm của ḿnh miễn là những hành động đó không gây tác hại cho người khác, cho quốc gia, cho nhân loại. Và cũng như vậy tôi tin chắc rằng không phải v́ mai này chúng ta tới thăm nước Tàu mà ngư dân ta sẽ chết thêm hay VN rồi lại bị đô hộ thêm một ngàn năm!

 

4. Cộng Sản BV chiếm miền Nam, chúng ta bỏ nước ra đ́, và họ vẫn c̣n đó. Theo lư th́ chúng ta không nên về, nhất là khi chúng ta không c̣n cha mẹ anh em ruột thịt ở bên đó cần cưu mang. Thế nhưng đa số chúng ta đă về thăm quê nhà. Tôi cũng đă về. Tâm sự tôi trước ngày đi tôi cũng đă chia sẻ với bạn-bè. Tôi viết lại dưới đây một đoạn ngắn để các bạn thấy là tôi rất yếu mềm:

 

“Tôi có ư-định về thăm Việt Nam vào Tháng Ba năm 2004, hay đúng hơn về thăm hồn Việt Nam một lần để khỏi c̣n phải băn khoăn, khắc khoải. Núi non Việt Bắc có lẽ không hùng-vĩ bằng núi Cali, băi biển Nha Trang chắc chắn không đẹp bằng Bahamas beach, và lăng tẩm Huế không vĩ đại bằng Cấm Thành, nhưng dù nơi nào đi nữa tôi vẫn thấy như thiếu một cái ǵ. Có lẽ  là ‘hồn sông núi’, chữ nghĩa chúng ta học và hiểu từ ngày c̣n thơ nhưng bây giờ mới cảm được. Mời các bạn về chung với tôi. Ngày xa Hà-Nội tôi c̣n thơ-dại nhưng có bạn đă gần như trưởng thành, có lẽ đă biết yêu như mấy ông anh họ của tôi. Một ông anh trước khi qua đời viết cho tôi về  những kỷ niệm và tấm ḷng thiết tha muốn về thăm lối cũ dù rằng ‘lối cũ h́nh như nhỏ lại’.”

 

5. Những lư do mà tôi muốn đi thăm Trung Hoa cũng không khác ǵ  những  những lư do khiến tôi quyết định  về thăm V.N. Hồn Việt Nam kéo tôi về, ‘Trống Trường-Thành lung lay bóng nguyệt’ đưa tôi đi. Từ nhỏ chúng ta đă học văn chương VN và vô t́nh chúng ta đă thấm vào trong huyết quản những nét hoang đường kỳ thú của văn chương Trung Quốc. Dù biết chắc rằng phần lớn chỉ là hư cấu nhưng không mấy ai không ao-ước nh́n thấy sông Tiền-Đường nơi Thúy Kiều gieo ḿnh tự vẫn, thấy Giang Nam nơi Nhậm Ngă Hành bị giam dưới đáy Tây-Hồ, hay thấy chùa Hàn Sơn ở Hàng Châu nơi Trương Kế nằm trên thuyền viết ‘Phong Kiều Dạ Bạc’? Con chiên muốn t́m đến Jerusalem, Phật tử muốn xem cây bồ-đề bên Ấn Độ, và tôi, tôi nghĩ là ḿnh đi ‘hành hương’ về thánh-địa của một nền văn-học đă thấm vào máu Việt chúng ta nhiều đời. Tôi không ‘chiêm ngưỡng’ xác ‘Cụ’ Hồ, không thăm lăng Mao Sếng Sáng, tôi đi t́m một chút ǵ đó ở trong tôi, và tôi sẽ không làm điều ǵ tai hại cho bất cứ ai.

 

6. Chuyến viễn du trên biển với bạn bè, với Lộc đầu năm nay để lại cho tôi một dấu ấn không phai. Đó là lần cuối Lộc thấy biển, thấy bạn bè tụ tập quanh ḿnh. Càng nghĩ tôi càng thấy t́nh bạn vào tuổi xế chiều là tha thiết, là rồi tất cả chỉ là ‘không’, và tôi sẽ không bỏ lỡ cơ hội theo bạn trèo lên đỉnh Trường Thành, ngao-du  Tây Hồ, nghe chuông chùa Hàn Sơn ở ‘Cô Tô thành ngoại’ v́ sợ rằng mai đây ḿnh có muốn cũng không được. Như tôi đă nói lúc tiễn đưa Lộc về cơi Niết Bàn là “tuối trung b́nh của chúng ḿnh cũng đă hơn 60. Ra đi chỉ là vấn đề thời gian”, c̣n được giây phút nào vui chơi với bạn bè ḿnh không nên  bỏ qua, và có thể China chỉ là một cái cớ cho chúng ḿnh gần gụi nhau hơn. 

 

 7. Như đă nói, tôi viết lăng nhăng, nhớ đâu viết đó, lâu lâu tâm t́nh với các bạn cho vui cuộc đời vậy thôi chứ chẳng có ǵ quan trọng. Các bạn ở xa có về Cali giang-hồ nhớ đừng quên gửi điện thư thông báo. Nam Cali nổi tiếng hiếu khách, Bắc Cali cũng ấm như Sài-G̣n. Vài hàng thăm bạn.

 

Thân.

 

Ngụy Xưa

August, 2005



Tháng Tư Cảm Khái

  
Bạn thân,

  
Tôi không có ư định viết cho bạn về ‘tháng Tư buồn’, có nhiều người sẽ viết về niềm đau phế phủ này, nhưng muốn nhắc bạn ‘tháng Tư của chúng ḿnh’ 44 năm xưa! Vâng, 44 năm trước  tháng Tư đó chúng ḿnh qùy xuống giơ  tay “Xin thề”, và chính thức trở thành “quan một tàu thủy” sau hai năm lăn lóc ở quân trường, và được đặt tên là Đệ Nhất Bảo B́nh.

 
Chúng ḿnh có 81 đứa. Khi vào trường có đứa mới tṛn 18 tuổi, vừa học xong trung học, mặt c̣n búng ra sữa, và đêm đầu tiên c̣n khóc nức nở v́ nhớ nhà. Nhưng bạn ta cũng có ‘già Tánh’, đi lính từ khi thôi … bú, sau này cặm cụi học lấy bằng Tú Tài, xin vào trường học làm quan cho le lói cuộc đời. Giữa hai thái cực đó là một lũ làng nhàng. Có đứa đă năm thứ ba … dự bị Văn Khoa, hay năm thứ hai … Toán Đại Cương ở đại học Sài G̣n. Đứa nào cũng chán học, chán cuộc đời g̣ bó, đi t́m cho ḿnh một con đường thênh thang của biển rộng sông dài. Ôi, giấc mơ lăng mạn của thời thanh xuân đó chỉ c̣n lại trong chúng ta như một kỷ niệm êm đềm.

  
44 năm bao nhiêu là nước chảy qua cầu, 81 đứa bây giờ chỉ c̣n lại có 64, và đứa nào cũng đă trên ‘sáu bó’, tóc đă hai mầu, bốn mắt, và vài đứa c̣n khấp khẫng ba chân! Bạn cứ yên chí ngồi yên đó, từ từ rồi tôi sẽ điểm danh từng đứa c̣n lại, nhưng hôm nay tôi chỉ muốn nhắc đến những đứa đă bỏ cuộc chơi.

 
Bố mẹ chúng ḿnh sinh con trai, quí như vàng như ngọc nên đặt tên nào cũng lót chữ Kim, chữ Ngọc. Bảo B́nh có 7 viên ngọc nhưng bốn viên đă vỡ tan tành. “Ngọc Long’ tử trận trên sông Cổ Chiên, ‘Ngọc Bảo’ hy sinh trên sông Tiền Giang, ‘Ngọc Thông’ tử thủ ở Duyên Đoàn 16, và ‘Ngọc Báu’ tử nạn ở Rừng Lá trên đường về đơn vị! ‘Ngọc Quyên’ cũng suưt nữa th́ ‘tiêu tùng’, tàu Quyên chỉ huy bị ḿn ch́m dưới đáy sông Năm Căn, Quyên bơi được vào bờ, coi như con tàu đă thế mạng cho Quyên! C̣n ‘Ngọc Bích’ th́ tuyệt tích giang hồ, ‘Ngọc Luân’ đi tu, buổi sáng ngồi tụng kinh sám hối. ‘Kim Khánh’ với ‘Kim Lợi’ th́ bây giờ một đứa mang máy trợ tim đi làm, một đứa hồi hưu trông cháu ngoại. Đúng là ‘ngọc nát vàng phai’!

  
17 đứa ra đi, có đứa nằm yên trong ḷng đất nhưng cũng có đứa ch́m sâu đáy biển Thái B́nh. Mấy năm trước tôi nằm mơ thấy Hoài Bích. Nó nói “tao đói và lạnh”, tôi giật ḿnh thức dậy, nước mắt chan hoà, sáng hôm sau lên chùa xin lễ cầu siêu cho ‘Bích Cà Chua’. Ḥa Thượng đọc kinh bằng tiếng Phạn, tôi chẳng hiểu ǵ, nhưng ngửi mùi trầm hương, nghe tiếng kinh như lời ru,  tôi thấy ḷng êm ả v́ cầu siêu không phải chỉ cho linh hồn người chết mà c̣n cho người sống bớt đau thương. Tôi đem h́nh Bích gửi trên chùa Giác Minh, và các bạn c̣n nhớ không, năm rồi gặp nhau chúng ḿnh cúi đầu “gọi bạn đă qua đời về họp mặt”:

 
Có gặp Cà Chua, thằng Bích đó.
Nhắn dùm là tớ đă đem h́nh
Lên chùa gửi gấm nghe kinh kệ
Cho hồn siêu thoát chốn u-minh
 
Khi về nhớ rủ dăm ba đứa
Nghe chuyện ngày xưa để khóc cười
Tóc tớ bây giờ không xanh nữa
Chỉ c̣n một chút nhớ thương thôi.

 
44 năm! Chúng ḿnh có nhiều điều để nói lắm nhưng nói chung th́ chúng ta có những phút vinh quang và cũng có những phút đau đớn ê chề.  C̣n ǵ hănh diện hơn lúc mang thanh kiếm lên tàu nhận quyền chỉ huy. Magister Post Dium! Trên là trời, dưói là ta! Hầu hết các Tuần Dương Hạm lớn nhất của hạm-đội là do Bảo B́nh chỉ huy. Bốn tàu tham chiến trận Hoàng Sa th́ hai chiếc là do bạn ta, San và Quỳnh, làm hạm-trưởng, nhưng vinh đó mà nỗi đau cũng là đó. Ngày chúng ta mất Hoàng Sa tôi ngồi bên này bờ biển Thài B́nh không ngăn được ḍng nước mắt, và ngay cả lúc này tôi vẫn c̣n thổn thức mỗi lần nhớ tới hạm-trưởng Ngụy Văn Thà đă theo tàu ch́m xuống ḷng đại dương. Nỗi đau này làm chúng ta cúi đầu buồn bă mỗi khi nghĩ đến tiền nhân.

 
Bạn thân,

 
Mười năm gác núi sông và biển

Có được ǵ hơn một mối sầu!

 
Chúng ta có hơn mười năm hải vụ cho đến ngày mất nước tan hàng. Tôi không muốn nhắc đến tháng tư đen nhưng viết về bạn bè tôi không thể nào không nhắc đến cảnh bi hùng trong vịnh Subic Bay vào đầu tháng Năm, năm 1975. Mấy chục ngàn người đứng trên boong tầu chào quốc kỳ lần cuối, nh́n lá cờ vàng được kéo xuống từ đỉnh cột buồm, cất tiếng hát nghẹn ngào với ḍng nước mắt tuôn rơi! Những bộ quân phục được cởi ra, những cặp lon được ném xuống ḷng biển, những cặp mắt u buồn nh́n xa xôi. 32 năm rồi đó bạn, vật đổi sao rời!

  
Với chúng ta tháng Tư là tháng của vinh quang và cũng là tháng của nhục nhằn. Những người da trắng làm việc chung với tôi ở đây đâu có thể nào hiểu được tâm t́nh đó. May mà có bạn ở miền xa để tôi viết vài hàng cho vơi niềm tâm sự. Tôi biết là bạn cũng như tôi, ḷng sao khỏi bâng khuâng, phải không? Mong bạn khỏe mạnh để lâu lâu chúng ta lại được gặp gỡ chuyện tṛ.

 

Thân.

 

Ngụy Xưa

Tháng 04-2007



Bạn Bè Và Tên

 

Bạn thân,

 

Ở vào cái tuổi ‘sixty something’ của chúng ḿnh th́ kỷ niệm đă chồng chất bao nhiêu là chuyện vui buồn, mà có lẻ buồn nhiều hơn vui. Tháng Tư đen là một chuyện buồn, thật buồn, nên hôm nay tôi xin nói chuyện vui với bạn cho khuây khoả cuộc đời.

 

Nhớ những lần họp mặt, chúng ḿnh đứa nào cũng tranh nhau nói, đến độ các bà vợ chỉ c̣n biết lắc đầu. Mà cũng chẳng có chuyện ǵ mới lạ, ngoài những chuyện ngày xửa ngày xưa, khi mới bước chân vào quân trường, khi mà 81 đứa chúng ḿnh sống với nhau trong hai căn nhà rộng mênh mông bên bờ biển Thái B́nh, đêm đêm nghe gió hú qua hàng dương, nghe sóng vỗ bờ gọi hồn thủy thủ, chuẩn bị cho cuộc đời lang bạt khắp bến bờ!

 

H́nh như là một thông lệ nên hầu như chúng ḿnh đứa nào cũng được bạn bè đặt cho một ‘nick name’! Thông dụng nhất là tên xúc vật. Chúng ḿnh có Hùng mèo, San vịt, Quỳnh voi, Báu heo, Hải chó, Tính ngựa, Toàn nai … , đủ cả 12 con giáp, và c̣n hơn thế nữa, cứ như là sở thú Sài G̣n!  Những đứa khác, nếu không được là xúc vật, th́ cũng được đặt cho những cái tên chẳng có ǵ văn-hoa, tên nào cũng mang một ư nghĩa trêu ghẹo vui đùa, để rồi hơn 40 năm trôi qua mỗi lần gặp gỡ chúng ḿnh lại lăn ra cười v́ những kỷ niệm gắn liền với cái tên.

 

Nhớ N. V. Cự không? Cự là to lớn, tên đẹp như thế mà thầy Taylor dạy Anh văn lại lịch sự gọi ‘Mister Cu’ lên trả bài! Cự đứng lên xua tay phản đối “No cu!” cho cả lớp phá lên cười. Lúng túng một hồi rồi thày Taylor cũng hiểu, nhưng từ đó Cự trở thành ‘Mister Cu’. Mr. Cu phản đối măi nhưng bạn bè vẫn không tha nên đành nhe răng cười trừ! Sau này Cự lấy vợ, có tới bốn con, và thiên hạ có bốn bồ chữ th́ con cái của Mr. Cu chiếm hết ba bồ. Nhà Mr. Cu có ba tiến-sĩ và một thạc-sĩ. Chưa hết Mr. Cu c̣n ‘chôm’ được một cô nha-sĩ cho con trai và kiếm được một anh tiến-sĩ cho con gái. Riêng Mr. Cu sang Mỹ đổi tên là David, cũng tốt nghiệp C.S., và trở thành một IBMer! Anh bạn Cự, như vậy bạn ‘No cu’ ở cái chỗ nào?

 

Kỷ niệm vui v́ những cái tên th́ c̣n nhiều lắm nhưng viết thêm lại sợ bị … Ngụy Bà mắng là đă già đầu rồi mà c̣n viết bậy nên xin hẹn các bạn tháng Năm này gặp nhau ở Houston chúng ḿnh lại kể chuyện về Nam Đĩ, về Hải J, về Cụ Thộn, về K.K. Củ Cải, về Lumumba, về Peni-Khánh, về Tào-Tháo, về Xe-Ngựa, về Tara Trung, v. v… và v. v…

 

Bạn thân,

 

Khi tan hàng tuổi chúng ḿnh mới độ ba mươi, cái tuổi hào hứng nhất cuộc đời, thế nhưng chúng ta lại cúi đầu, chịu nỗi nhục nhằn, bỏ quê hương làm ngựi lưu lạc, hoặc bị nhốt trong những trại ‘cải-tạo’ trên rừng!  Chúng ḿnh cũng chung niềm đau với dân tộc, cũng chiụ bao nhiêu tan tác chia ĺa. Minh x́-dầu (hay Minh Tàu) và L. V. Huê aka ‘Chuối’ bị nhốt chung. Hai thằng ‘quan năm tàu-thủy’ phải đi lượm đá bằng xe ḅ, thằng kéo thằng đẩy trên những con dốc dài ở thượng du Bắc Việt trong khi trời lạnh teo ‘bu-gi’! Lâu lâu được vợ ra thăm, ‘bú mồm’ cho đỡ nhớ th́ bị cán-bộ nạt nộ, Minh x́-dàu chỉ c̣n biết cằn nhằn “Ở trong Nam ông c̣n bú ‘ǵ ấy’ nữa chứ”.  Sau này sang Mỹ theo diện H.O. Minh x́-dàu và Chuối kết thông gia. Đám cưới của xấp nhỏ, bạn bè cùng khoá Bảo-B́nh đem trái chuối … chấm x́ dầu lên sân khấu mừng hai họ!

Bạn ơi, chúng ḿnh có nhiều chuyện buồn nhưng cũng có lắm chuyện vui. Vui hay buồn ǵ cũng là những kỷ niệm kết chặt chúng ḿnh thành anh em một nhà, để rồi hơn 40 năm sau vẫn c̣n nhớ tới nhau. Chúc bạn những ngày vui, dù bạn đang ở đâu đó trên địa cầu.

 

Thân.

Tháng 04-2007


Thư Cuối Tuần

 
Bạn thân,

  
Tháng rồi Nguyễn A vừa qua đời.  Chúng ḿnh như anh em một nhà nên một đứa ra những đứa c̣n lại cũng thật u buồn. Nhiều bạn ở xa đă về đưa A tới nơi an nghỉ-cuối cùng, ḷng bâng khuâng thương bạn và thương thân.

  
Nguyễn A là người chống cộng nhiệt thành, không chấp nhận bất cứ một h́nh thức hoà hợp hoà giải nào với ‘phe bên kia’. Điều đó th́ cũng dễ hiểu, nhiều anh em chúng ḿnh v́ thua trận mà bị bắt lên rừng, bị hành hạ đến thừa sống thiếu chết, nên ngoài mối thù chung, c̣n mang mỗt mối thù riêng ‘không đội trời chung’.  Nguyễn A là thế đó! Cho đến phút mong manh cuối đời anh vẫn c̣n hoạt động cho lư tưởng của ḿnh, dù anh hiểu rằng kết quả rất là mong manh. Anh A,  “Xin một lần nữa, một lần nữa, vẫy tay chào buồn anh đi”  (T.T.Thanh) .  Nằm gần anh có Phan Thành Thuận và Nguyễn Văn Lộc. Nhớ qua thăm nhau cho đỡ buồn, và ngày giỗ, ngày họp khóa nhớ kéo nhau về nghe anh em kể chuyện vui buồn ngày xưa.

  
Bạn thân,

 
Tháng Năm này chúng ḿnh sẽ lại gặp nhau ở Houston. Tôi biết nơi đó xa xôi và nhiều bạn không có phương tiện và cơ hội về họp mặt, nhưng bạn đừng buồn, sang năm ông bạn Nam Đ. của chúng ḿnh sẽ mời anh em về San Francisco, California, và Nam hứa đưa anh em ḿnh đi Napa uống rượu vang cho đến say mèm. Nhớ giữ ǵn sức khoẻ để c̣n leo giốc thành phố sương mù, tới cầu Golden Gate nh́n ra Thái B́nh Dương xem có thấy đường biển xưa!


Tôi biết có nhiều bạn, v́ lư do này lư do nọ, vẫn chưa trở về thăm VN lấy một lần, vẫn buồn khi nghĩ đến quê cha, như tôi viết cho bạn ngày nào:

 
Trèo lên đỉnh ngọn núi cao

Nh́n về quê cũ biết bao là buồn

B́nh ơi, gió cuốn mây tuôn

Biển xanh sóng dậy, gọi hồn Âu Cơ.

 
Các bạn không về được nhưng tâm hồn bạn ở đó, phải không? Vài hàng ngắn ngủi thăm bạn thôi. Chúc bạn những ngày vui cuối tuần.

 

Thân.

Tháng 04-2007


Tóc Bạc

 
Bạn thân,

 
Khi c̣n trẻ đọc ‘Lâm Giang Tống Hữu’ (Đến bến sông tiễn bạn) của Đỗ Phủ tôi không thấy thấm thía, thế nhưng bây giờ đọc lại tôi thấy thật ngậm ngùi. Bài thơ viết về lúc tiễn đưa bạn già đi phiêu bạt, không rơ tương lai rồi ra sao, trên bến sông người ở lại rơi nước mắt ướt khăn, buồn bă nh́n con thuyền tách bến khi cơn gió nổi mà thấy thương người đầu bạc lẫn trong lớp sóng bạc đầu: ‘Bạch đầu lăng lư bạch đầu nhân’!

 
Tôi thấy ngậm ngùi v́ đầu chúng ḿnh tóc cũng đă pha màu, và mỗi khi tiễn bạn ở xa tới chơi ra về tôi lại thấy thoáng buồn, v́ như Đỗ Phủ, tôi không biết có bao giờ gặp lại bạn nữa hay không. Người bạn của Đỗ Phủ đă 70, và vài đứa chúng ḿnh tuổi cũng gần kề. Hơn thế nữa, nhiều năm lưu đầy trên núi rừng Việt Bắc khiến vài đứa chúng ḿnh già hơn tuổi thật rất nhiều!


Lần đầu tiên đón T. Đ. Liệu lên chơi Thung Lũng Hoa Vàng tôi đă thẫn thờ nh́n người bạn gần 20 năm mới gặp. Lúc đó Liệu mới hơn năm mươi mà tóc Liệu đă bạc phơ. Liệu c̣n xách theo chiếc điếu cày, sản phẫm của những ngày tù ‘cải tạo’, v́ đă quen với những cơn say choáng váng cho đủ lăng quên đời. Trông Liệu như một tiên ông bị giáng trần trong cổ tích, và bạn bè không thể không xót xa.

 
Liệu nói “Bà già ở apartment trên lầu đă hơn 80, gặp ‘moi’ lần đầu, gật đầu “chào cụ mới sang", và hỏi thêm "thế năm nay cụ được bao nhiêu tuổi?”; ‘moi’ vừa buồn cười vừa thương thân”.  Cũng may Liệu dần dần hồi phục, bỏ được cái điếu cày, và dù phải qua một lần giải phẫu tim, vẫn c̣n có thể lái xe 6 tiếng đồng hồ, từ Little Sài G̣n lên San Jose thăm bạn hiền. Đ. V. Mai không được may mắn như thế. Hai quả thận không c̣n cầm cự được sau 14 năm tù đày, và hai lá phổi tan nát v́ ung thư đă vĩnh viễn đưa Mai ‘về với mẹ, với cha’ trong chiếc b́nh đựng nắm tro tàn!


Bạn thân,

 
Ngậm ngùi th́ có nhưng bạn đừng buồn v́ tóc bạc chưa chắc đă là bất lợi. Trường hợp của  N. Nghiă bạn ta chẳng hạn: Nghĩa càng ngày càng đẹp trai với mái tóc muối tiêu. Vợ Nghiă đă qua đời nhiều năm, con cái cũng đă lớn khôn, nên bạn bè xúi Nghĩa về VN kiếm người bạn mới cho đỡ cô đơn trong lúc tuổi già. Chúng nó thêm mắm thêm muối là với con gái VN th́ ‘nhất tiêu, nh́ kiều’. Việt kiều tóc muối tiêu, nguyên cử-nhân luật khoa đại học Sài-G̣n, th́ chắc chắn là đắt hàng, thế nhưng Nghĩa vẫn chưa về, có lẽ v́ c̣n nhớ thương người vợ sớm qua đời khi các con c̣n rất thơ dại.  Nghĩa cũng như anh em chúng ḿnh ở xa, mỗi lần gặp nhau chỉ c̣n biết than:

 
Tóc tớ bây giờ không xanh nữa,

Chỉ c̣n một chút nhớ thương thôi.

 
Ù th́ chúng ḿnh đă già, nhưng đừng nhuộm tóc bạn ạ, v́ già mà tóc đen nhánh th́ coi không giống ai! Bạn có nghĩ như thế không?

 

Thân.
 
P.S. Chép nguyên tác bài cổ thi của Đỗ Phủ để các bạn xem:

 
Lâm giang tống hữu

 

Bi quân lăo biệt lệ triêm cân

Thất thập vô gia vạn lư thân

Sầu kiến châu hành, phong hựu khởi

Bạch đầu lăng lư bạch đầu nhân .

 

Ngụy Xưa

Tháng 04-2007


Bao giờ gác kiếm?

 

Bạn thân,

 

Bạn hỏi tôi là bao giờ ‘rửa tay gác kiếm’, hay là ‘rửa tay gác key-board’? Thật ra th́ chúng ḿnh rửa tay gác kiếm từ lâu rồi, có đến hơn 30 năm, ngày mà chúng ḿnh tan hàng bỏ chạy ra xứ người hay bị bắt lên rừng. Chúng ḿnh may mắn hơn Lưu Chính Phong (Tiếu Ngạo Giang Hồ) là c̣n giữ được tấm thân tàn để làm lại cuộc đời nơi xứ lạ. Tuy nhiên đă ‘gác kiếm’, thanh kiếm mà chúng ta vẫn mang trong những nghi lễ hội hè, nhưng lại phải cầm cầy mà ‘cầy sâu cuỗc bẫm’ ở xứ người!

 

Nhiều đứa chúng ḿnh trở lại trường, và rồi ít nhiều làm việc trong các nghành liên quan tới máy điện toán nên thường được hỏi thêm bao giờ ‘rửa tay gác key-board’. Bạn biết là chúng ḿnh đứa nào cũng đă làm việc trên dưới 30 năm, cộng thêm với thời gian quân vụ ở VN th́ cũng đến 40 năm, như thế chúng ta đáng được rửa tay về vẽ lông mày cho ‘bu nó’, như nhiều bạn đă làm!

 

Tám năm trước đây tôi đă có lần ‘thử’ hồi hưu, hưởng thú thanh nhàn, theo đuổi những đam mê thời niên thiếu nhưng rồi chưa được ba tháng đă bị vợ tống ra khỏi nhà v́ không chịu được ‘nếp sống mới’ của tôi! Vườn tược bị tôi đục phá lung tung, xây cái này, đóng cái kia, cuối cùng ‘chẳng ra cái ǵ cả’, và lưng vợ tôi muốn c̣ng xuống v́ khuân ciment với đá giúp tôi! (Các con tôi đă đi học xa, nhờ ai bây giờ?)

 

Tôi trở lại làm việc cho Knight Ridder, hăng báo chí lớn thứ hai của nước Mỹ, và nhủ thầm ‘chắc chỉ độ 6 tháng là cùng’ v́ biết là ḿnh không c̣n cái hăng hái của tuổi thanh niên! 6 tháng kéo dài thành 8 năm, và tôi vẫn ngồi đây, trong giờ làm việc, viết cho bạn những ḍng ấm ớ này v́ tôi … chẳng có việc ǵ làm.  Người ta không để tôi đi dù rằng tôi đă lỗi thời, kiến thức không được up-to-date như bọn trẻ mới ra trường. Có lẽ lư do duy nhất họ chưa để tôi đi là v́ hăng hăy c̣n tiền, và tôi như cuốn tự-điển, vất đi th́ tiếc nên vẫn được trưng bày trên kệ, dù rằng tra tự điển on-line cập nhật hơn nhiều! C̣n tôi mang danh SPEW officer (Seat Play Eat Water – Ngồi Chơi Sơi Nước) cũng chẳng dại ǵ mà xin từ chức trong lúc vừa lănh lương, vừa có th́ giờ ngồi viết lách lăng nhăng!

 

Mới đây Knight-Ridder đă được bán cho MCClatchy, đa số các bạn đồng nghiệp của tôi đă được âu yếm tiễn đưa. Mỗi lần đi ăn trưa tiễn bạn tôi bùi ngùi và đợi đến phiên ḿnh, có lẽ cũng chỉ trong năm 2007 này là cùng. Hiện giờ tôi vẫn ‘ngồi chơi sơi nuớc’, nhân viên của chủ nhân mới lâu lâu tới hỏi một câu chuyện cũ (đă nói tôi là cuốn tự điển trên kệ mà), gật gù ra cái điều hiểu biết, nhưng cái chuyện ‘chuyển giao kỹ thuật’ này không biết kéo dài đến bao giờ, và có thể họ c̣n … mời Ngụy ngồi chơi sơi nuớc dài dài!

 

Thực ra th́ anh em chúng ḿnh không c̣n nhiều lo nghĩ về đời sống. Con cái chúng ta đă thành người, đă đi xa, chúng ta không c̣n nhiều nhu cầu vật chất nên đời sống nhẹ tênh. Đi làm hay hồi hưu không là điều chúng ta phải băn khoăn, mà có thể để mặc cho hoàn cảnh đưa đẩy. Và thú thật với bạn, chúng ta đi làm ở Mỹ này là v́ cơm áo, chứ không phải là đam mê chọn lựa đầu đời. Khi Kim-Khánh giă từ AmDahl Corporation mấy năm trước đây, không buồn và cũng chẳng vui, và chẳng luống tiếc dù đă làm việc cho hăng một thời gian dài, thế nhưng đêm nẳm mơ thấy ḿnh trễ tàu, giật ḿnh thức dạy, ḷng buồn mênh mang. Hơn muời năm hải-vụ ở quê nhà để lại một dấu ấn không phai, c̣n bao nhiêu năm làm việc ở xứ này chúng ḿnh coi như là cơi tạm nên bây giờ đi hay về, làm việc hay hồi hưu, cũng chẳng có ǵ đáng quan tâm!

 

Bạn thân,

 

Chuyện vui buồn xứ người của anh em chúng ḿnh c̣n nhiều lắm, từ từ rồi tôi sẽ kể bạn nghe. Bây giờ tôi phải đi họp. Ngồi chơi sơi nước nhưng lâu cũng vẫn  phải họp hành, dù rằng tới pḥng họp chỉ để gật gù, phát biểu ấm ớ “I think ..”, “I guess ..”, so and so! Chào bạn nghe.

 

Thân.

 

Ngụy Xưa

Tháng 04-2007



Hai Bàn Chân Mỏi

 

Bạn thân,

 

Thư trước tôi đă nói với bạn là cuối tháng Năm này chúng ḿnh sẽ gặp nhau ở Houston. Lần đầu tiên gặp lại nhau sau khi tan hàng thực ra đă hơn 20 năm, và đó là lần họp mặt khiến chúng ta cảm động và bùi ngùi, v́ tưởng rằng sau khi bỏ chạy khỏi VN chúng ta chẳng c̣n có dịp nào gặp lại nhau đông đủ như thế.

 

Sau đó chúng ta c̣n gặp gỡ nhiều lần, ở San Jose, ở Santa Anna, ở San Diego, ỏ Washington DC … và lần này là Houston. Báo cho bạn biết là lần này có ‘Vịt Xiêm’ L.A. Kiệt sẽ về gặp gỡ chúng ḿnh.

 

Bao nhiêu lần họp mặt, dù xa hay gần, chẳng bao giờ chúng ta gặp Kiệt v́ những ngày tù đày trên thượng du Bắc Việt, những điếu thuốc đen, những chai rượu đắng uống cho quên sầu đă làm cho thân thể Kiệt mỏi ṃn, bụng trướng v́ gan chai, và hàng tuần phải đi lọc máu tới ba lần. Kiệt muốn lắm, muốn gặp bạn bè, muốn nắm tay nhau, muốn nghe kể chuyện xưa, dù để khóc hay cười nhưng lần nào chúng ta họp mặt Kiệt cũng đang nằm trong bệnh viện, hoặc đứng không vững trên hai bàn chân mỏi.

 

Nhớ chuyện xưa, khi chúng ḿnh c̣n trè, c̣n độc thân, c̣n đang phiêu bạt trên những con tàu khắp bến bờ th́ Kiệt nhờ có chuyên môn nên được gọi về Sài-G̣n coi Trung Tâm Truyền tin ngay cạnh bờ sông Sài-G̣n. Kiệt có lính, có xe, có văn pḥng ở tuốt trên cao của toà nhà 4 từng, và cái văn pḥng ấy bỗng dưng trở thành nơi họp mặt bó túi cho chúng ḿnh mỗi khi tàu về bến. Văn pḥng Kiệt ở trên cao nên quan to không đủ sức leo cầu thang lên ḍm ngó, c̣n chúng ḿnh lúc đó mới hai muơi mấy tuổi đời nên mấy tầng cầu thang đó ăn nhằm ǵ. Nơi Kiệt làm việc là chỗ cho chúng ḿnh leo lên tán dóc, hút thuốc mịt mù, cà phê cà pháo, và những lần ‘cắm trại một trăm phần trăm em ơi’ c̣n là chỗ cho chúng ḿnh vật vạ, cờ bạc c̣m cho qua đêm!

 

Thoáng một cái mà đă hơn 30 năm! Tuần qua ‘Hải Chó’, người tổ chức họp mặt kỳ này ở Houston, nhận được điện thoại của Kiệt nói rằng muốn tới gặp anh em một lần. Hải gom góp tiền bạc mua vé máy bay cho hai vợ chồng Kiệt từ Miami qua Texas gặp anh em tháng Năm này. Nghe Hải báo tin tôi vừa vui vừ ngậm ngùi. Vui v́ sẽ gặp lại bạn cũ, ngậm ngùi v́ nghĩ rằng có lẽ Kiệt đang cố gắng lần cuối của cuộc đời! Ngồi xe lăn, ba lần lọc máu một tuần, mà c̣n cố gắng về gặp anh em th́ t́nh nghĩa nào thiết tha hơn!

 

Bạn thân,

 

Nếu có thể bạn cũng nên cố gắng về. Lúc này chẳng có ǵ thiết tha hơn t́nh bạn, nhất là cuộc đời chúng ḿnh đă gắn liền với nhau hơn 40 năm. Hai bàn chân mỏi nhưng chúng ḿnh vẫn cố bước đi. Tôi thương bạn, và đôi khi cũng thấy ngậm ngùi cả cho chính tôi. Rất mong gặp lại.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Tháng 04-2007


Mai Mốt Anh Về

 

Mai mốt anh về có thằng túm hỏi

Mày qua bên Mỹ học được củ ǵ

Muốn biết tài nhau đưa ông cây chổi

Nói mày hay ông thượng đẳng cu li. 

(Thơ Cao Tần)

 

Bạn thân,

 

H́nh như vào cuối năm 1978 tôi xuống thăm Phan Lạc Tiếp ở San Diego và được Tiếp tặng tập thơ của Cao Tần (Lê Tất Điều), lúc đó vừa là bạn văn vừa là đồng nghiệp của Tiếp. Tôi đọc và nhớ liền bốn câu thơ trên v́ chúng gần gũi với tâm trạng của anh em chúng ḿnh lúc bấy giờ. Bao nhiêu năm đă qua, bao nhiêu nước đă chảy qua cầu, và đời sống của anh em chúng ḿnh đă sáng sủa hơn xưa nhiều nhưng mỗi năm vào tháng Tư những câu thơ trên lại thức dậy, và tôi không không thể nào quên được những ngày long đong của chúng ḿnh khi mới đặt chân lên xứ này.

 

Có lẽ cũng không cần nhắc lại những tháng ngày u buồn đó v́ các bạn cũng chẳng thích thú ǵ với những công việc mà ‘bạn ta’ và gia đ́nh phải làm tạm trong lúc đổi đời.  Tuy nhiên có một người đàn bà tôi muốn nhân dịp này tóm tắt một vài lời cám ơn.

 

Năm đó em vừa 24 tuổi, mới tốt nghiệp dược-khoa đại học Sài G̣n. Tháng đầu tiên trên nuớc Mỹ em trở thành hotel-maid v́ chồng em c̣n đang thất nghiệp. Và những tháng ngày sau đó em đă trải qua một đoạn đời vất vả, làm việc như McDonald counter person, như waitress nhà hàng Tàu, như assembler/technician điện tử và rồi software engineer sau khi lấy thêm hai bằng đại học từ San Jose university! Tháng tới em sẽ hồi hưu, giă từ Hewlett Packard sau 28 năm làm việc miệt mài, dù rằng tuổi em c̣n tương đối trẻ.

 

Xin các bạn cho tôi dùng lá thư này để cám ơn nhà tôi, và xin thông báo với các bạn là chúng tôi sắp có đứa cháu ngoại đầu tiên cho nhà tôi trông nom, bồng bế sau khi hồi hưu. Cuộc đời như giấc mộng, những nhọc nhằn rồi củng đă, hay sẽ qua. Giấc mộng hải hồ xưa đă bay xa, nhưng chúng ta vẫn c̣n những ǵ đáng quí, đáng nâng niu đó là t́nh bạn và t́nh nghỉa vợ chồng.

 

Riêng tôi:

 

Mai mốt có thằng bạn nào túm hỏi

Này Ngụy Xưa, đă học được củ ǵ?

Muốn biết tài nhau, đưa ông cây chổi

Vợ dạy quét nhà, rửa chén, sạch như ly!

 

Nhưng có lẽ thế là hạnh phúc đấy bạn ạ. Tháng Năm này gặp nhau rồi tôi kể thêm cho bạn nghe.

 

Thân,

 

Ngụy Xưa

Tháng 04-2007 


Xưa Như Trái Đất

  
Bạn thân,

 
Có bạn điện thọai hỏi tôi sao c̣n viết măi chuyện lăng nhăng của bọn chúng ḿnh: “who care, man! Người ta đâu c̣n muốn đọc những chuyện đă quá xưa, đă được nói đến quá nhiều như chuyện lính tráng, chuyện chiến tranh, chuyện vuợt biên, chuyện cải tạo, v.v… và v.v…”.

  
Tôi phần nào đồng ư với bạn! Buổi trưa nào tôi cũng vào thư viện King của trường San Jose State University, và trên những giá sách Việt Nam đó tôi lần ṃ t́m kiếm nhưng hầu như không bao giờ muợn một cuốn nào viết về những đề tài mà bạn ta vừa mới nêu lên. Có quá nhiều cảnh đời cho chúng ta thương ghét, nhưng nếu chúng ta chạy măi trong ṿng luẩn quẩn th́ chúng ta sẽ chóng mặt, chán chường.

  
Kể thêm bạn nghe: tuần rôi tôi đi nghe một tác giả nói về cuộc hành tŕnh gian nan của ông ta từ VN sang Mỹ nhưng tất cả những ǵ ông ta nói, và viết thành một cuốn sách, tôi đă được nghe và đọc ở đâu đó nhiều lần. Buổi nói chuyện không mấy lôi cuốn đến độ tôi muốn bỏ ra về, nếu không có một diễn giả khác sẽ tŕnh bày một đề tài vui tươi và trong sáng hơn. Những người như chúng ḿnh đầu óc đă băo ḥa với những câu chuyện như thế, dù rằng những chuyện đó có thể thương tâm hay hào hùng. Tuy nhiên trước khi ra về tôi cũng đă mua một bản bằng tiếng Anh với hy vọng là đứa con gái thích văn chương của tôi sẽ đọc và hiểu thêm về hành tŕnh của ông cha.

  
Tôi nghĩ người ta vẫn viết về những đề tài chiến tranh quốc cộng, về đau khổ đổi đời, về vượt biên, về tù đày là v́ các tác giả đó có lẽ viết cho chính họ, viết để cho ḷng thanh thản, cất giấu nỗi buồn vào những gịng chữ để làm kỷ niệm một đời.

  
Có hàng trăm ngàn người đắm ch́m ngoài biển trên đường đi t́m tự do, nhưng với H.Đ Báu bạn ta th́ chỉ có một bà vợ và bốn đứa con chết trên sông Sài G̣n là đáng kể nên bạn ta không thể nào không viết về chuyện này, dù có ai đọc hay không!

  
Bạn thân,

 

Chuyện lăng nhăng của bọn ḿnh cũng là những kỷ niệm riêng mà mỗi khi nhớ lại tôi vẫn xúc động bồi hồi. Tôi nghĩ bạn cũng vậy, nên tôi viết “Gửi Bạn Miền Xa” chính là để cho chúng ta, cho ḷng thanh thản, và cho cuộc đời chúng ḿnh một chút vui.  Lẽ dĩ nhiên là tôi cũng có hoài băo viết được những ǵ mang một chủ đề rộng răi hơn. Nhưng đó là chuyện khác,  hẹn bạn một ngày nào đó chúng ta sẽ bàn thêm về ư nghĩa của cuộc đời.

 

Thân,

 

Ngụy Xưa

Tháng 04-2007


Hạnh Phúc Trong Nỗi Nhọc Nhằn

 

Bạn thân,

 

Tôi tưởng là vào tuổi của chúng ḿnh th́ đă được nhàn hạ, thế nhưng ‘tưởng vậy mà không phải vậy’ bạn ạ. Vợ chồng tôi vừa xuống San Diego thăm đứa cháu ngoại đầu tiên. K. thích thằng bé nên bồng bế xuốt ngày, lại c̣n t́nh nguyện xin nghỉ phép ở lại trông cháu cho con nghỉ ngơi, dù rằng vất vả một đêm thức dậy mấy lần! Tôi cũng thích trẻ con, nhưng không thích đến cái độ muốn nghe trẻ khóc một ngày cả chục lần, nên bỏ San Diego lên Santa Ana t́m mấy bạn ta chuyện tṛ cho vui cuộc đời.

 

Tôi gặp ‘chị Tư Quyên’. Bạn nhớ ‘chị’ chứ? Chỉ v́ cái giáng đi te tái và cái tên như tên con gái mà bạn ta mang biệt danh ‘chị Tư’! Tôi quả t́nh không biết ai đặt tên cho ‘chị’, và tại sao lại là ‘Tư’ chứ không phải là Hai, Ba hay Năm, Sáu! ‘Chị Tư’ đông con, năm sáu đứa ǵ đó, và bạn có biết không, hồi mới sang Mỹ ‘chị Tư’ đă có thời phải đi bán … súng nuôi con! Chả là v́ ‘chị’ đi làm cho một tiệm cầm đồ, và thằng chủ Mỹ đỏ thấy cái gốc nhà binh của ‘chị’ nên bắt ‘chị’ coi quầy súng.  ‘Chị’ là lính thủy, chỉ biết bắn ‘súng nuớc’ chứ có quay rouleau hay M-16 bao giờ nên chỉ ít lâu đành bỏ việc, ăn welfare đi học lại. May mà thời đó kinh tế đang trên đà phục hồi, ‘chị’ ra trường, làm ăn khá giả, nuôi con lớn phổng phao, và chúng giă từ bố mẹ đi giang hồ biệt tăm!

 

Nếu vậy th́ cũng ‘phẻ’ cái thân già, nhưng trời xanh quen thói ‘má hồng’ đánh ghen nên ‘chị’ c̣n nhiều truân chiên! Ba đứa con đi giang hồ chán lại t́m về ‘mái nhà xưa’, mỗi đứa chiếm một pḥng, mở nhạc um xùm cho bố chúng nó nghe! Mấy đứa con lấy vợ lấy chồng cũng ở gần đâu đó, lâu lâu lại mang con đến gửi cho bố chúng nó trông dùm!

 

Tôi rủ ‘chị’ đi ăn trưa. Ăn không hết, ‘chị’ gói về tối ăn tiếp v́ không muốn nấu ăn. Tôi hỏi ‘anh Tư’ đâu mà không nấu cơm cho mày? ‘Anh Tư’  là cái bà phúc hậu hiền ḥa, nhưng v́ chồng bị ‘chúng nó’ gọi là ‘chị Tư’ nên ‘người’ tự động thừa hưởng cái tên ‘anh Tư’ cho đúng một đôi! Một năm ‘người’ về VN vài lần v́ c̣n bà mẹ già trên 90, như ngọn đèn trước gió. Tư Quyên than “Bà ấy về VN trông mẹ già c̣n tao ở đây trông con, trông cháu. Bận hơn là lúc c̣n đi cày”.

 

Tóc Tư Quyên đă bạc trắng, trên xe có cái hộp đựng hàng chục thứ thuốc, nói th́ quên trước quên sau, nhưng gặp bạn vẫn rổn ràng, vẫn ‘mày mày tao tao’, cứ như xưa khi chúng ḿnh c̣n mắt sáng môi tươi. Tư Quyên nhe răng cười “Về đến VN th́ được hàng xóm gọi bằng cụ thế mà chúng mày vẫn gọi tao bằng thằng. Lâu lâu lại c̣n Đ.M nữa!”

 

Bạn thân,

 

Ở gần tôi cũng có thằng ‘mê’ cháu, không ra khỏi nhà, dù bạn ở xa về rủ rê! Có lẽ tôi vẫn chưa được như bạn ta v́ cái ǵ mà tôi coi là nhọc nhằn bạn ta có thể coi là hạnh phúc! Thôi th́ xin gọi nó là ‘hạnh phúc trong nỗi nhọc nhằn’ cho vui. Bạn nghĩ sao?

 

Thân,

 

Ngụy Xưa

Tháng 05-2007 


Meo!

 

Bạn thân,

 

Không phải là tôi đang gọi bạn ta! Mà có gọi th́ chắc ǵ ‘Hùng Mèo’ đă xin được phép bà Đốc Sự để bỏ miền Tây Bắc xuống chơi với anh em ở Cali nắng ấm vài ngày. ‘Bà’ không cho phép th́ c̣n lâu mới dám nhúc nhích, vớ vẩn bà bẻ cẳng là hết leo trèo! Tàu đă mất, ‘súng ống’ cũng chẳng c̣n, riêng cái danh ‘nguyên quan tàu Tuần Dương Hạm’ th́ … who care!

 

Thực ra th́ tôi muốn than với các bạn về cái ‘mail’ của tôi. Đúng ra phải nói cho rơ là email, nhưng quen miệng cứ ‘meo’ ‘meo’ loạn cào cào! Cái domain vinasoft.com của tôi có ‘vấn đề’ các bạn ạ. Thứ nhất, hàng ngày tôi nhận được hàng trăm cái junk-mail, mắt mũi kèm nhèm, vừa lầu bầu vừa ‘delete’, và delete luôn cả thư từ đáng nhẽ phải đọc, phải trả lời. Lâu lâu bị bạn bè mắng vốn chỉ biết cười trừ, xin lỗi tiá lia!

 

Cái đó th́ dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ. Khổ tâm nhất là cái ‘account’ của tôi bị mấy anh khốn lịn spammers dùng gửi ra hàng triệu email quảng cáo hầm bà lằng từ thuốc cường dương cho đến ‘loan’ lớn ‘loan’ nhỏ, không thiếu cái món ǵ cho đời sống vật chất dư thừa ở nước Mỹ này! Đau nhất là những emails này có tên tôi trong phần ‘reply’ nên những thư gửi đến những địa chỉ lỗi thời bị trả về nằm đầy trong hộp thư, và vài người ‘bị’ nhận thư c̣n trả lời mắng vốn, yêu cầu tôi để cho họ yên thân!

 

V́ spammers dùng server của tôi làm relay gửi junk mail, các Internet Service Providers (ISP) cũng xúm lại hành tôi. IP address của tôi bị cấm! Thư tôi gửi tới các địa chỉ tại aol.com, netzero.net, etc … đều bị trả lại với những lời lẽ không mấy thân thiện, và đôi khi các bạn gửi email cho tôi từ các nơi đó cũng không bao giờ tới tay tôi. 

 

Bạn thân,

 

Đời sống của chúng ḿnh bây giờ lệ thuôc quá nhiều vào những phương tiện truyền thông tối tân. Không có ‘meo’ chắc tôi chẳng làm được cái ǵ cho ra hồn, không có ‘chat’, không có ‘paltalk’ th́ c̣n lâu tôi mới tán dóc với mấy bạn ta c̣n ở VN! vinasoft.com có ‘vấn đề’, tôi ới yahoo (họ quản trị domain và server của tôi) nhưng họ coi như ‘ne pas’, chẳng thèm trả lời! Muốn đổi địa chỉ th́ lại ngại mất liên lạc với người quen, muốn ‘move’ cái server và domain tới một  IPS khác th́ lại sợ trở ngại, trục trặc đủ điều. Thôi th́ xin các bạn, nếu không thấy tôi trả lời email của bạn, xin bạn hăy gọi phone, và xin nhẹ lời chứ đừng sỉ vả “Ngụy Xưa cà chớn! Răng mà mi không trả lời thư tau!”

 

Và điều này tối quan trọng: nếu bạn nhận được cái email nào mang tên tôi, quảng cáo thuốc cường dương th́ xin bạn hiểu cho là không phải là do tôi gửi, chứ tôi không hề có ư ‘móc ḷ’ là bạn hết nhớt chạy … máy bơm!

 

Lâu lâu viết chuyện tếu, bạn đừng có mách ‘bu nó’ nghe.

 

Thân,

 

Ngụy Xưa

May 09, 2007


Can Trường Trong Chiến Bại

 

Bạn thân,

 

Một xếp lớn của chúng ḿnh vừa cho xuất bản cuốn hồi kư ‘Can Trường Trong Chiến Bại’.  Cuốn hồi kư được nhiều người khen, tuy nhiên tôi không có ư-định viết cho bạn về cuốn sách này v́ tôi quả thật không thấu hiểu những đề tài to lớn mà chỉ quen thuộc với những ǵ nhỏ bé của anh em chúng ḿnh.

 

Tôi muốn kể cho bạn chuyện ‘can trường trong chiến bại’ của bạn ta P.T. Quỳnh Voi! Năm 1975 Voi ta đến Mountain View, California  vài ngày th́ được sponsor cho chiếc xe đạp cà tàng, ít quần áo cũ, và t́m cho việc làm, nhận và gửi hàng tại nhà kho của một hăng điện tử. Nói trắng ra là bạn ta làm cu-li khuân vác, với đồng lương khiêm nhường nuôi một vợ bốn con, nhưng đầu ngẩng cao, không thèm xin welfare đi học lại như đa số anh em chúng ḿnh!

 

Những hôm trời mưa Voi vẫn hùng dũng đạp xe, mang thêm một bộ quần áo gói trong bao nylon, tới sở vào rest room, cởi bộ quần áo ướt, mặc bộ quần áo khô, lặng lẽ vào làm việc, không buồn để ư tới cái lạnh thâm bờ môi. Bạn ta đạp xe như vậy hơn một năm, cho tới lúc một người bạn Mỹ thương t́nh cho chiếc xe hơi cũ vất ở ngoài đường không ai muốn xin!

 

Voi âm thầm làm việc trong cái kho hàng đó, nuôi cả vợ lẫn con đi học, hơn 10 năm mưa gió của cuộc đời, cho đến khi hăng đóng cửa dọn qua Arizona, Voi mới tà tà về hưu, ngồi nhớ lại một đời ngang dọc. Chắc bạn biết là Voi chỉ huy một trong mấy Tuần Dương Hạm tham dự trận Hoàng Sa? Từ cái tháng Giêng năm 1974 đó Voi ta không bao giờ nhắc nhở đến những ǵ đă xảy ra trong trận hải chiến, mặc cho ai khoe khoang, mặc cho ai bào chữa, chỉ trích hay ‘phân tích rút kinh nghiệm’! Voi chỉ tâm sự với vài người bạn thân “Ḿnh thua để mất đảo nhưng cũng đă làm hết sức ḿnh. Những người tử trận đă được ghi ơn. Nói ǵ thêm nữa cũng bằng thừa.”

 

Bạn ta ngửng đầu tiếp tục sống một đời hữu dụng, không than phiền, không nhờ vả, chấp nhận từ quan Năm Hạm Trưởng xuống làm người giữ kho, như thế có phải là ‘can trường trong chiến bại’ hay không?

 

Bạn thân,

 

Các con của Quỳnh Voi đă khôn lớn, đă thành người. Năm rồi cô con gái đầu ḷng mua cho bạn ta chiếc BMW để cho Voi đi chơi với bạn bè. Cái xe đạp cà tàng và những bộ quần áo ướt bây giờ chỉ c̣n trong trí tưởng, cũng như màu biển xanh và ‘đài cao chiến hạm’ của một thời đă qua. Có về thung lũng hoa vàng bạn nhớ gọi, Quỳnh Voi ở rất gần Ngụy Xưa, và dù chiến bại, anh em ḿnh vẫn nhớ thương nhau.

 

Thân,

 

Ngụy Xưa

May 2007


Văn Chương Chi Sự

 

Bạn thân,

 

Càng ngày sách báo tiếng Việt xuất bản càng nhiều. Vùng Thung Lũng Hoa Vàng này không thôi đă có cả chục tờ báo và tạp chí. Đó là điều đáng mừng, thế nhưng t́nh trạng này sẽ kéo dài được bao lâu? Tôi tự hỏi khi tôi biết được t́nh trạng của một tờ tạp chí văn chương mà tôi vẫn thường đọc bấy lâu nay.  

 

Tờ tạp chí này trước đây xuất bản hai tháng một lần nhưng kể từ đầu năm 2007 th́ mỗi ba tháng một lần, và giá bán đă tăng lên 40 U.S. dollars một năm cho 4 số. Thực ra th́ giá bán như vậy cho một tờ tạp chí 120 trang khổ vừa th́ văn chương hạ giới không đến nỗi ‘rẻ như bèo’, như cụ Tản Đà than thở trước đây,  thế nhưng trong lá thư gửi độc giả tờ tạp chí cho biết là ‘ban biên tập làm việc không lương, và tất cả các bài viết đều không có nhuận bút’.

 

Làm báo mà không được trả luơng, viết bài mà không được trả nhuận bút th́ chắc rằng những người đó phải là người có ḷng với văn chương Việt Nam! Tôi không biết là lợi nhuận từ những trang quảng cáo có đủ trang trải sở phí và c̣n lại chút ǵ cho người chủ trương hay không, nhưng có một điều tôi hoàn toàn thông cảm với ban biên tập, đó là số người đọc càng ngày càng ít đi v́ những lớp người già đang từ từ qua đời, c̣n lớp người trẻ th́ không đọc báo tiếng Việt, do đó định kỳ tạp chí dài hơn, và giá tăng cao hơn.

 

Số người trẻ VN của thế hệ thứ hai đọc được chữ Việt và đọc báo Việt quả thực không có nhiều. Đó là sự thực không mấy vui nhưng cũng dễ hiểu v́ cha mẹ của thế hệ thứ nhất khi mới tới đất nước này quá bận với sinh kế nên không có th́ giờ và cơ hội hướng dẫn con cái học tiếng Việt và thấu hiểu văn chương Việt Nam. Nguyên nhân sâu xa hơn là sự phát triển của Internet và sự tiến bộ của máy điện toán cho nên mọi tầng lớp bây giờ đọc tin tức và văn chương trên mạng nhiều hơn là đọc sách báo.

 

Không phải chỉ sách báo VN mới có thảm cảnh đó. Tôi làm việc cho một công ty báo chí đứng hàng thứ hai trên nước Mỹ. Chúng tôi có 32 tờ báo xuất bản tại khắp các tiểu bang, và hầu như tất cả các tờ báo đều mất dần độc giả (subscribers) trong lúc các web sites của chúng tôi th́ càng ngày càng nhiều người tới xem! Đó là sự đau ḷng cho những người in báo, in sách nhưng chúng tôi hiểu được luật đào thải của cuộc đời nên cố gắng phát triển các web sites để lấy sự quân b́nh.

 

Bạn thân,

 

Chuyện báo chí của thiên hạ thực ra cũng có chút liên quan tới anh em chúng ḿnh v́ bạn ta làm báo và viết văn cũng khá nhiều. ‘Báo sĩ’ có C.B. Yến ra tờ Florida Việt Báo ở Miami và T.Đ. Cẩm ôm tờ Đoàn Kết ở Austin, c̣n văn sĩ th́ cũng vài người. P.L. Tiếp đă thành danh, V. Thất, T.T.Hải, V.H. San và H.Đ. Báu đều có tác phẩm đă ấn hành (nhất là Báu đă có tới 7 cuốn), c̣n viết lách lăng nhăng như Ngụy th́ cũng đến cả chục người! Nói cho bạn biết là bạn ta cũng chẳng kiếm được đồng nào trong cái chợ văn chương này đâu, vậy mà vẫn viết, vẫn muốn in, vẫn đi năn nỉ bạn bè tới dự ra mắt sách, và vẫn ngồi … ôm ấp một đống sách trong garage bụi mù! Đúng là ‘Ta hồ, văn chương chi sự, thốn tâm thiên cổ’. Này, bao giờ tới lượt tôi ra mắt sách, bạn tới dự nghe! Just kidding!

 

Thân,

 

Ngụy Xưa

May 2007


Nợ Nần

 

Bạn thân,

 

Tôi không có ư định viết về ‘nợ t́nh’ hay ‘nợ tiền’. Nợ tiền th́ ở nước Mỹ này mấy ai tránh được, chỉ là ít hay nhiều, c̣n ‘nợ t́nh’ th́ ha ha tôi chẳng dại ǵ đem khai ra chuyện của bạn, nhỡ bà xă bạn lên cơn ghen, ‘mần’ cho bạn một trận th́ tôi đâu c̣n ai để lâu lâu tới thăm, nói chuyện lăng nhăng về cuộc đời vui buồn!

 

Tôi tự hỏi ḷng và hôm nay tôi hỏi bạn là chúng ḿnh và các con của chúng ḿnh có ‘nợ nần’ ǵ nước Việt? Bạn biết là tôi yêu thương quê hương ḿnh và tôi luôn luôn khắc khoải, mong làm được chút ǵ cho nơi ḿnh đă sinh ra, đă lớn lên, và dù đă phải chia ĺa nhưng vẫn c̣n thiết tha mong có ngày trở về. Thế nhưng đó là chuyện t́nh cảm, c̣n bổn phận th́ thú thật với bạn tôi vẫn c̣n rất phân vân. Nói thêm để bạn hiểu là ‘nuớc Việt’ ở đây không liên quan ǵ tới cái chính thể đang cầm quyền, cũng như ‘nuớc Mỹ’ không phải là ‘Dân Chủ’ hay ‘Cộng Hoà’. Theo tôi, đất nước là cái ǵ  thiêng liêng, cao hơn chính thể, vả lại tôi hoàn toàn không có ư định bàn chuyện chính trị với bạn ta.

 

Bổn phận hay nợ nần với cái đất nước mà chúng ta coi là tạm dung này th́ rất là rơ ràng. Hầu hết anh em chúng ḿnh đă sống trên đất nuớc này quá nửa đời người, nhiều hơn là thời gian chúng ta sống ở VN. Chúng ta đă có được một đời sống no đủ và tự do, đă trở thành công dân nên trách nhiệm và bổn phận rất là rơ ràng, dù có muốn hay không. (Mấy ai ‘muốn’ đóng thuế, bạn nhỉ). 

 

Nếu có người bạn ngoại quốc nào hỏi tôi từ đâu tới tôi vẫn hănh diện nói tôi là người VN, và nếu thân hơn một chút tôi sẽ cho họ biết tôi là người chiến bại, bỏ nuớc ra đi v́ những bất đồng chính kiến nhưng tôi vẫn yêu nước Việt vô cùng. Rất tiếc là thế hệ thứ hai, các con của chúng ḿnh, không có cùng một cảm nghĩ. Chúng ḿnh có về thăm VN là v́ chúng ḿnh c̣n thiết tha với quá khứ, con cháu ḿnh ít đứa chịu về, và nếu có về chúng nghĩ tới VN như là một điạ điểm du-lịch, không hơn không kém. Chúng đâu có bổn phận ǵ với VN v́ dù cha mẹ chúng là người Việt nhưng chúng sinh ra, hoặc rời VN khi c̣n quá nhỏ, và lớn lên ở đất nước này. Con cháu chúng ḿnh cũng giống như mấy anh Mỹ trắng gốc từ Scotland, và tôi nghĩ là những người Mỹ này không có nợ nần với đảo quốc, và họ coi lệnh của nữ-hoàng như không!

 

Nhiều bạn ta nuôi dạy con ḿnh rất là VN. Họ dạy con đọc và viết tiếng Việt, giữ ǵn nếp nhà, yêu thương cội nguồn, thế nhưng như tôi đă tŕnh bày, đó là vấn đề t́nh cảm, chứ không phải là bổn phận. Hay đó c̣n là ‘nợ nần’ mà tôi không nh́n được rơ ràng?

 

Bạn thân,

 

Tôi có nghĩ đến một chút bổn phận đó là giữ ǵn những nền nếp mà tôi coi là cao đẹp của tổ tiên. Tôi vẫn thờ cúng tổ tiên, ngày giỗ và những ngày đầu năm tôi vẫn thắp hương khấn nguyện, cám ơn tiền nhân đă cho tôi đời sống, và đó là nợ nần tôi không quên. Tôi đă suy nghĩ nhiều và tự hỏi là c̣n có nợ nần nào nữa mà tôi không biết, v́ thú thật với bạn nhiều lúc tôi rất hoang mang, không rơ lắm về ư-nghĩa của cuộc đời.

 

Mà thôi, lâu lâu chúng ḿnh có băn khoăn về đời sống là điều không tránh khỏi. C̣n nếu có nợ nần với nước Việt th́ tôi tin rằng chúng ḿnh cũng đă trả bằng hơn 10 năm ‘nếm mật nằm gai’. Vài anh em chúng ḿnh c̣n trả nợ bằng cả cuộc đời, nằm yên trong ḷng đất hay là dưới đáy biển sâu, cho lư tưởng và ḷng tin vào một gía trị mà chúng ta nghĩ là cao đẹp. Xin bạn đừng buồn nếu tôi cạn nghĩ, nói lung tung, hay là nếu tôi làm bạn phật ḷng.

 

 

Ngụy Xưa

May 2007

 


Gặp Lại Người Xưa

 

Bạn thân,

 

Tôi biết bạn không  tới Houston họp mặt cuối tuần qua nên tôi viết vài hàng để bạn rơ. Thứ nhất, Houston có băo rớt, trời mưa suốt mấy ngày cuối tuần như thể mừng vui rơi lệ đón chúng ta về, và buồn bă khóc tiễn chúng ta đi. Phi cơ chở mấy bạn ta từ Santa Ana tới trễ cả giở đồng hồ làm mấy bạn ở địa phương vất vả đi đón tiếp. Tôi mới về tới nhà khuya đêm qua, buồn ngủ, và mệt phờ râu nhưng vui.

 

Gặp nhau là vui rồi, là ồn ào tranh nhau nói không hết lời, toàn những chuyện cũ, chẳng cần phải kể cho bạn nghe, nhưng có một chuyện vui tôi cần báo cáo với các quan vắng mặt. Tối chủ nhật họp mặt ở nhà hàng Kim-Sơn đông lắm, có chúng ḿnh, có quan khách, có bạn bè và thân nhân, thậm chí có cả thân nhân từ VN sang chơi. V.V. Bảy, aka Mă Xa, aka nhà văn Vũ Thất tác giả mấy cuốn truyện t́nh sông nuớc đang ngồi với vợ th́ có nàng kiều nữ diễm lệ tới cúi chào: “Anh Bảy ơi, anh c̣n nhớ em không?” Mă Xa ngồi chết điếng, c̣n bà Mă Xa th́ xịu mặt cằn nhằn phu quân sau khi kiều-nữ về chỗ ngồi: ‘Nó’ là ai, anh quen ‘nó’ bao giờ, sao bao nhiêu là bạn bè đồng khoá đứng ngồi quanh đây ‘nó’ không chào hỏi ai cả mà chỉ đ̣i ‘hug’ anh? Sao không thấy anh kể với em về ‘nó’ bao giờ!

 

Ngu sao mà kể! Nhưng Mă Xa thề sống thề chết là không hề quen biết ‘nó’. Chắc là ‘nó’ nhầm quan ta với ai đó! Tuy nhiên sức mấy mà bà Mă Xa tin, tôi nghi là tối hôm đó Mă Xa bị vợ ‘cho một trận’ nên thân! Bạn ta lóng rày xui tận mạng, viết lách lăng nhăng trên ĐCV bị phe bên kia mắng mỏ, gọi là ‘giặc chèo’, giống như phi-công bị gọi là ‘giặc lái’, một cách không mấy thân t́nh!

 

Chẳng biết Mă Xa có vô tội như chàng thanh minh thanh nga hay là  biết đâu kiều nữ yêu văn chương  của chàng, và đă có lần gặp gỡ ngắn ngủi mà chàng đă quên. Lúc đó Ngụy cũng đứng đó. Nếu kiều nử mà ôm Ngụy hỏi rằng anh Ngụy ơi, anh có nhớ em không th́ Ngụy sẽ  cười kh́: “Nhớ chứ, tôi gặp cô mấy lần ở văn pḥng của thằng bạn tôi trên toà nhà cao từng ở cạnh bến sông Sài-G̣n năm cũ, và thằng bạn tôi nó kia kià, nó nấp sau lưng vợ nó ở góc pḥng, mặt xanh như tàu lá chắc là trúng gió hay sao đó!”

 

Cái thủa chúng ḿnh khi mới hơn hai mươi,  Gươm đàn nửa gánh non sông một chèo” th́ mấy ai tránh khỏi cảnh “Dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng  với người đẹp ở những bến sông như cụ Nguyễn Du đă viết trong Kiều. Bạn có c̣n nhớ bài học chèo thuyền trong trường ngày xưa? Khi huấn luyện viên hô ‘Hồi Chèo’ th́ mỗi thằng chúng ḿnh phải dựng đứng cái mái chèo to tổ bố và cứng ngắc lên trời! sau này cái thế ‘hồi chèo’ được mấy bạn ta dùng để chỉ cái t́nh trạng mà Mỹ gọi là “morning wood” hiếm hoi của bạn ta v́ đă hơn sáu bó! Gặp gỡ người xưa như Mă Xa th́ chắc chắn là không nên rồi, vợ con có hiền mấy cũng chẳng tha Tào, hơn thế nữa ‘người xưa’ bây giờ xưa như trái đất nên mặt mũi đâu c̣n mịn màng nên có thể làm ta thất vọng năo nề. C̣n ta, ta cũng ‘xuôi chèo’ chứ sức mấy mà ‘hồi chèo’, làm ăn chi được mà ham, phải không bạn ta?

 

Bạn thân,

 

Đă nói là gặp nhau là kể lể ba cái chuyện xưa lăng nhăng, thế nhưng không có những chuyện xưa đó đời sẽ rất buồn, và t́nh bạn của chúng ta đă không đằm thắm như bây giờ. Với lại, tôi nghĩ rằng chúng ta cũng đă phần nào trả xong nợ nước non, nên c̣n ít ngày vui nhăng cuội một chút bạn cũng đừng buồn sợ ai chê cười. Mùa hè năm tới 2008, ông bạn Nam Đ. của chúng ḿnh sẽ tổ chức gặp nhau ở North California để chúng ḿnh đi Napa Valley uống rượu vang, đi Yosemite National Park ngắm cảnh, và để chúng ḿnh lại bù khú cho vui cuộc đời. Hẹn gặp nhau nghe.

 

Thân,

 

Ngụy Xưa

May 29, 2007



Lẩn Thẩn

 

Bạn thân,

 

Tôi đă có lần viết cho bạn là “Từ nhỏ chúng ta đă học văn chương VN và vô t́nh chúng ta đă thấm vào trong huyết quản những nét hoang đường kỳ thú của văn chương Trung Quốc”. Đôi khi những câu cổ thi bằng chữ Hán được dùng trong những áng văn chương Việt Nam làm tôi xúc động bồi hồi, như câu chuyện người lính Địa Phương Quân bị giặc tấn công tràn ngập đồn đă gọi phi cơ oanh tạc ngay trên đầu ḿnh để chết cùng với gịặc, phi công ngỡ ngàng hỏi lại, và người lính địa phương quân đó đă xác nhận bằng câu “Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”, [1] câu thơ cuối cùng trong bài Lương Châu Từ của Vương Hàn. C̣n ǵ tha thiết hơn, bùi ngùi hơn để diễn tả tấm ḷng cao cả của người đă chết cho quê hương lúc đó?

 

Tôi ba lần học chữ Hán, và ba lần … dở dang! Lần đầu ở trường Văn Khoa, Đại Học Sài-G̣n. Lúc đó chúng ḿnh c̣n trẻ, c̣n lưu lạc giang hồ, lâu lâu mới tới trường mặc bộ quân phục mà ‘sương gió nên mầu đă bạc phai’, học được chữ nào hay chữ ấy, và biết đâu gặp được ‘em gái hậu phương’ thương người lang bạt nh́n ḿnh bằng đôi mắt xanh! Nhưng v́ đời lang bạt nên học hành chẳng ra ǵ, học được 100 chữ th́ quên hết 99 chữ, và cũng chẳng có em gái hậu phương Văn Khoa nào chịu yêu người nay ở mai về theo con nước nổi trôi. (Sau này tôi may ‘dính’ được một cô bé Dược Khoa ở bên kia đường, và bây giờ vẫn c̣n dính như sam. Nhưng đó là chuyện khác.)

 

Vài năm sau đó tôi được làm việc tại Sài G̣n, khi mà chuyện kiếm hiệp ‘Thiên Long Bát Bộ’ đang được đang tải hàng ngày trên báo chí VN lúc bấy giờ, và Đoàn Dự, Tiêu Phong là câu chuyện đầu môi chót lưỡi của những thằng mê Kim Dung như tôi. Buổi sáng nào gặp bạn ở quán café/hủ tiếu gần sở cũng đấu hót, ‘Mao Tôn Cương’ về những ǵ vừa đọc, và cá với nhau những ǵ sẽ xảy ra ngày mai. Khi tôi c̣n đang ba hoa với bạn về trận đánh ngoài Nhạn Môn Quan, khen Tiêu Phong chung t́nh, vơ nghệ hết xảy, và dự đoán là Tiêu Phong sẽ lại về Trung Hoa làm vua ăn mày th́ chủ tiệm gốc Chợ Lớn chơ mồm báo tin là “Tiêu Phong chít dzồi!” Tôi trợn mắt sỉ vả “Ngộ vừa mới đọc báo sáng nay, Tiêu Phong c̣n sống nhăn, nị phao tin thất thiệt hả?” Chủ quán ba Tàu mắng lại “Nị hổng piết! Ngộ lọc páo Hướng Cỏng, mới đưa qua sáng nay. Tiêu Phong chít dzồi!”

 

Đau thật! Truyện kiếm hiệp đăng hàng ngày nhưng đăng báo Tàu Hồng Kông trước, đưa bằng máy bay sang VN mới được Từ Khánh Phụng dịch ra tiếng Việt, đăng trên báo Việt ngày hôm sau, nên chú Ba biết trước chuyện ǵ đă xảy ra trong lúc độc giả VN c̣n đoán ṃ. Bị ‘sửa lưng’ tôi nổi sùng, nhất định học tiếng Tàu để đọc báo Hồng Kông. Chủ quán ‘cắc chú’ nói “nị học 3 ngàn chữ là lọc lược páo à!” Tôi nghĩ thầm ngày học 3 chữ, 3000 ngàn chữ là 1000 ngày, chưa đầy 3 năm là vốn liếng đủ sài, nên hăm hở mua sách về tự học. Nhưng mới học được ba trăm chữ th́ đă bị đổi đi xa Sài G̣n, công việc quá bận rộn, và 300 trăm chữ cũng theo ngày tháng bay tuốt về … Tàu!

 

Bao nhiêu là nước đă chảy qua cầu từ ngày đó, nơi xứ người chúng ḿnh lo học chữ Anh để kiếm sống chứ chữ Nho lúc này làm được cái thống chế ǵ, nhưng cái chuyện dở dang đó đôi khi vẫn làm tôi canh cánh bên ḷng. Vài năm trước đây chúng ḿnh rủ nhau đi du-lịch Trung Hoa, giấc mơ học chữ Tàu lại sống dậy, và tôi mở lại sách của thày Lưu Khôn, học lại từ đầu. Thú thật với bạn là học chữ Tàu bây giờ tương đối dễ hơn xưa v́ tài liệu và tự điển có ngay trên Internet chứ không phải t́m đâu xa. Chữ nào không biết chỉ việc ‘cut and paste’ vào tự điển Thiều Chửu on-line là biết liền, câu nào bí nhờ ‘AltaVista Babel’ dịch sang chữ … Anh là tạm hiểu. Nhưng nói thế thôi chứ mọi chuyện không dễ dàng như vậy đâu v́ bây giờ chúng ḿnh không c̣n trẻ nữa, đầu óc không c̣n minh mẫn như xưa nên học măi mà vẫn dậm chân tại chỗ, nghỉ học ít  lâu là chữ lại bay về trời!

 

Bạn thân,

 

Có lẽ tôi lẩn thẩn mất rồi. Thời buổi này mà ngồi nói chuyện chữ Nho, cái thứ chữ mà mấy chục năm trước đây đă bị quên lăng đến độ ‘Ông Nghè ông Cống cũng nằm co’ như cụ Tú Xương than thở. Hay là bạn đến tôi chơi đi, tôi với bạn đi ‘café’ ôm cho quên đi cái chuyện lẩn thẩn chữ nghĩa rối mù! Thân.

 

Ngụy Xưa

June 5, 2007



Can Trường Trong Chiến Bại – II

 

Bạn thân,

 

Bạn c̣n giữ cuốn ‘Niên-Giám Bảo B́nh’ kỷ niệm 40 năm ngày chúng ḿnh giă từ sách vở, theo đuổi giấc mơ biển rộng sông dài mà anh em chúng ḿnh soạn thảo vào năm 2001? Tôi vẫn c̣n giữ, và thỉnh thoảng vẫn mang ra đọc lại những trang chúng ḿnh viết cho nhau. Có những gịng chữ thật ngậm ngùi, như một đoạn viết về M.Q. Nẫm, tự ‘Trâu’ dưới đây:

 

“Chúng tôi ngắm nh́n hai bức h́nh anh gửi và bồi hồi xúc-động. Anh bây giờ trông như một nhà hiền triết, với mái tóc hoa râm, với cặp kính trắng và đôi mắt hiền từ, khác hẳn với h́nh ảnh  thời xa xưa chúng tôi c̣n giữ trong trí tưởng.

 

Hồi đó anh ở 'chuồng súc vật', trong  'xóm nhà lá', với San Vịt, Hùng Mèo, Quỳnh Voi, và nhiều cao-thủ khác, đủ cả 12 con giáp. Anh khỏe như ḅ tót, nhưng chúng ta đă có Lưu Lương Ḅ nên anh em gọi anh là Mai-Quang-Trâu, con trâu hiền lành, dễ thương, không làm phiền ai bao-giờ.

 

Nẫm c̣n nhớ Trung-Sĩ Minh, huấn-luyện-viên cơ bản  thao-diễn, không? Có lần T/S Minh lần ṃ danh sách sinh viên và gọi nhầm tên anh là 'Anh Mẫm'! Từ đó anh là 'Anh Mẫm', và anh Mẫm là h́nh ảnh  con trâu hiền lành dễ thương gắn liền với Đệ Nhất Bảo-B́nh trong suốt 40 năm dâu bể cuộc đời.

 

Ngày được tin anh phải nuôi bầy con dại bằng nghề xích-lô ở Sài-G̣n chúng tôi thật rất bùi-ngùi. Từ một sinh-viên y-khoa, một sĩ-quan Hải-Quân  trở thành người phu xe, anh đă đi một đoạn đường dài cay-đắng nhưng can đảm hơn tất cả các  anh em Đệ Nhất Bảo-B́nh. Bây giờ ở xứ người anh đă có một đời sống b́nh yên, chúng tôi cũng mừng cho anh v́ trong thâm tâm chúng tôi vẫn ân hận là đă chẳng làm ǵ được nhiều cho anh trong lúc khó khăn.

 

Chúng tôi biết anh, cũng như nhiều Bảo-B́nh, chỉ mong một ngày trở lại quê hương. Hy vọng là giấc mơ sẽ thành. Riêng lúc này, chúc anh đầy đủ sức khoẻ, mong anh về L.A. vào tháng Bảy năm 2001 để gặp lại anh em. Chúng ḿnh, v́ ḍng đời đưa đẩy, trôi dạt về Nha-Trang và trở thành anh em một nhà.

 

Thân-ái.

Ban Biên Tập”

 

Bạn đă đọc ‘Can Trường Trong Chiến Bại’ của Đô Đốc T. chưa? Tôi chưa đọc, nhưng những người như Trâu Nẫm, như Quỳnh Voi (mà tôi đă viết trong một lá thư trước đây) mới chính là những người thật sự ‘can trường trong chiến bại’ để cho chúng ḿnh thương yêu, và cho con cháu mang ơn.

 

Chắc bạn cũng đă biết là người con gái út mà ngày xưa Nẫm đạp xích lô nuôi nấng, vừa tốt nghiệp bác sĩ chuyên khoa (dermatologist) tuần rồi. Tôi nghĩ là Nẫm đă khóc v́ mừng vui nh́n con bước lên sân khấu nhận văn-bằng.

 

Bạn thân,

 

Có nhiều bạn lâu ngày không gặp nên thỉnh thoảng tôi lại mở cuốn album cũ, xem lại những h́nh ảnh ngày xưa, nhất là những h́nh ảnh ngày chúng ḿnh mới bước chân vào quân trường, được đàn anh ‘huấn nhục’, quay như dế. Bạn c̣n nhớ bạn ta nào trong tấm h́nh ‘chim hoà b́nh’ nầy không?

 

 

Hơn 40 năm không gặp mà sao nỗi nhớ vẫn đậm đà. Thân.

 

Ngụy Xưa

June 18, 2007



Dốt …

 

Bạn thân,

 

Bạn nghe chuyện tiếu lâm này chưa?

 

Ngày xưa có anh thợ cày bị vợ chê dốt nên buồn lắm. Anh ta sang nhà cụ đồ hàng xóm năn nỉ:

-         Cụ ơi cụ làm ơn dạy con mấy chữ. Vợ con nó cứ chê con dốt,  con buồn quá cụ ạ.

Cụ đồ nh́n thân h́nh vạm vỡ của anh thợ cày, vuốt râu nghẫm nghĩ rồi mới nói:

-         Học chữ khó lắm con ạ. Thôi để ta mách con kế này. Mỗi khi vợ nó chê dốt th́ cứ mắng lại. Mắng thế này này: “Ông dốt nhưng … cột ông to. Cột ông to th́ cả ḷ nhà mày sướng!”

Anh thợ cày nghĩ ra, gật gù tủm tỉm cười, cám ơn cụ đồ ra về.

 

Mấy tháng sau gặp nhau trên đường cái cụ đồ túm áo anh thợ cày hỏi:

-         Sao, dạo này con vợ mày nó c̣n chê mày dốt nữa hay thôi?

Anh thợ cày cười, mặt méo xẹo:

-         Cụ hại con quá. Trước đây lâu lâu vợ con nó mới mắng con dốt. Bây giờ tối nào trước khi đi ngủ nó cũng nắm đầu con đ̣i “Dốt, dốt, dốt …”!

 

Từ ngày lưu lạc sang đất Mỹ cuộc đời các bạn ta cũng thay đổi rất nhiều. Có bạn đă thành học giả nghiên cứu những vấn đề quốc tế liên quan tới VN như lănh hải và lănh thổ để tranh chấp với Trung Hoa, vài bạn trở thành thày đồ, c̣n đa số thành ‘thợ cày’, một phần v́ ham chơi, một phần v́ “cái số nó khốn nạn thế đó các cụ ạ”.

 

Chúng ta đi xuống làm thợ cày, nhưng các bà đều ‘hồ hởi’ đi lên. Có bà đă làm tới V.P. của một nhà bank lớn nên lâu lâu có mắng yêu ông chồng ham chơi là ‘dốt’ th́ cũng chỉ là chuyện thường, bạn ta chưa cần phải vấn kế thày đồ.

 

Trong những bạn ham chơi có cụ Nam Đ. nhà ta. Tôi không dám viết nguyên con tên cụ v́ sợ bị kiểm duyệt chứ bạn ta đâu có sợ thằng tây say nào mà dấu diếm. Bạn ta c̣n hănh diện v́ cái tên bạn bè thân tặng là đàng khác.

 

Thực t́nh th́ bạn ta chỉ đĩ mồm thôi chứ làm ăn ǵ nổi dù rằng trong ví bạn ta lúc nào cũng có mấy viên thuốc màu xanh! Lúc mới vào quân trường bạn ta c̣n lớ ngớ con nhà lành, bị đàn anh dụ dỗ đem đi ‘hớt tóc’ ở ngoài phố, hớt tóc ở cái chỗ hớt xong được rỉ tai ‘mời anh lên lầu’. Bạn ta về trường kể lể sao đó mà bạn bè gán cho cái tên Nam Đ. để đời.

 

Tôi đă có lần viết cho bạn về những cái tên của chúng ḿnh, những cái tên ràng buộc anh em chúng ḿnh hơn 40 năm dâu bể cuộc đời, cho đến bây giờ nghĩ lại vẫn c̣n nhớ thuơng. Nam Đ. thực ra chỉ khoái đàn bà đẹp, nhất là đàn bà nổi danh như Thu-Phương, như Yến Vi, và chỉ ba hoa sau lưng vợ chứ trước mặt vợ th́ ‘hiền như mon frère’. Bạn ta lo lắng cho gia đ́nh và con cái đâu ra đó. Con cái đă nên người, thằng bác-sĩ lâu lâu lại mua vé cho bố mẹ đi cruise để cho bạn ta sống lại giấc mơ đời biển rộng sông dài.

 

Tuần qua bà Nam Đ., à quên, gọi ông Nam Đ. th́ được, chứ bà xă Nam th́ phải gọi cho rơ ràng là Mít Thơm (Ms. Thơm), vào bệnh viện điều chỉnh quả tim để đập cho đúng nhịp yêu đương.  Bạn Nam ta đă buồn hốc hác, quanh quẩn ngày đêm bên vợ không dời nửa bước, và bây giờ mới biết ‘gọi người yêu dấu’ và kể lể ‘đời đá vàng’.  Bà Thơm đă hết bệnh, đă về nhà, Nam Đ. đă lại cười vui, đă lại hỏi thăm bao giờ th́ Yến Vi qua Mỹ tŕnh diễn để rủ Toàn Fernandel với K.K. Củ Cải đi xem!

 

Bạn thân,

 

Các cụ ḿnh nói ‘cha mẹ sinh con, trời sinh tính’, nhưng ‘bạn bè đặt tên’. Trời sinh th́ đổi làm sao được, c̣n bạn bè đặt tên th́ chết đem chôn theo với ḿnh, phải không Xe Ngựa, Hải Chó,  Cá Sơn, Cụ Thộn, v. v… và v. v…? 

 

Thân,

 

Ngụy Xưa

June 30, 2007



Đành Quên Sao Anh

 

Bạn thân,

 

Tôi vừa thành lập xong web-site ‘http://baobinh.com’ cho anh em chúng ḿnh. Tôi cong lưng ra làm v́ có vài bạn yêu cầu, v́ muốn lưu lại một chút lịch-sử cho con cháu mai sau biết ít nhiều về đời sống ông cha, hiều rơ là tại sao bố mẹ chúng lại khăn gói quả mướp chạy tuốt qua xứ Cờ Hoa này. Tôi cũng muốn dùng web-site này để anh em chúng ḿnh liên lạc với nhau, chia xẻ với nhau những chuyện vui buồn cuối đời.

 

Lịch sử của khoá Đệ Nhất Bảo B́nh và trang cá nhân của anh em chúng ḿnh được trích từ cuốn niên giám mà chúng ḿnh soạn thảo vào năm 2001. Giai đoạn đầu của web-site này coi như đă xong, chúng ḿnh đă có một cuốn niên-giám on-line để ‘khoe’ với bạn bè và người thân.

 

Sáu năm là một khoảng thời gian dài nhiều ‘sự cố’ đă xảy ra trong đời. Có bạn đă hồi hưu, có thêm cháu nội ngoại, có bạn đă ra người thiên cổ nên chúng ta sẽ cập nhật những trang web cá nhân cho chính xác. Vài bạn đă gửi cho tôi dữ kiện mới và những trang cá nhân của các bạn đó đă được thay đổi đúng như các bạn đó yêu cầu.

 

Tôi đă hứa với các bạn là bất cứ các bạn muốn sửa đổi ra sao tôi cũng sẽ làm, tuy nhiên có một yêu cầu của một bạn ta làm tôi suy nghĩ. Bạn ta muốn tôi xoá bỏ quân số và cấp bậc trong trang web cá nhân của ḿnh. Tôi ngần ngừ hỏi lư do nhưng bạn ta không trả lời! Ngày xưa mỗi lần tŕnh diện thượng cấp chúng ḿnh ưỡn ngực xưng tên, quân số và cấp bậc, trang nghiêm và hănh diện về con người ḿnh mà sao bây giờ chúng ḿnh lại muốn quên đi? Hơn thế nữa, tên tuổi, quân số và cấp bậc của một sĩ quan là những dữ kiện lịch sử mà web site này cố gắng bảo tồn, bỏ quên đă là một lỗi lầm, cố t́nh xoá bỏ là điều khó giải thích!

 

Bạn thân,

 

Bạn biết là lấy hai con số đầu của quân số trừ đi 20 sẽ là năm sinh. Nh́n vào quân số là biết tuổi! Hay là bạn ta không muốn ai biết là ḿnh đă già! Tôi tưởng là đàn ông chúng ḿnh phải hănh diện về những tháng năm của cuộc đời, dù vui hay buồn. Hay là bạn ta c̣n … ham vui, không muốn mọi người biết rằng ta đă già!

 

Không bằng ḷng với cấp bậc của ḿnh th́ tôi có thể hiểu đuợc. Không ‘tan hàng’ th́ chúng ḿnh là … Đô Đốc cả rồi. Nhưng thôi bạn ạ, quan mấy th́ cũng vẫn là quan! Cấp bậc của chúng ḿnh là kết quả của bao tháng năm nhọc nhằn trên biển rộng sông dài. Chúng ḿnh đâu muốn tự thăng cấp như một vài cá nhân tôi được biết vào năm 1975. 

 

Không biết bạn nghĩ sao chứ nh́n lại những h́nh ảnh cũ trong web site đó tôi vẫn ngậm ngùi. Ước ǵ tôi được sống lại những ngày xưa, mặc bộ quân phục cũ, đứng nghiêm, ưỡn ngực xưng tên:

 

HQ Thiếu Tá Trần Quang Thiệu

Quân Số 63A 700-117

 

Xin tŕnh diện nhận lệnh.

 

Bạn biết không, nghĩ tới những mất mát của những ngày tháng cũ nước mắt tôi muốn ứa ra lúc này. Đành quên sao, bạn ơi.

 

Thân,

 

Ngụy Xưa

July 3, 2007 


Biển Bắc Ta Hề …

 

Bạn thân,

 

Thực ra th́ tôi không được phép viết chuyện này, nhưng bây giờ cuộc chiến đă tàn, kể sơ qua bạn nghe để chúng ḿnh hiểu nhau thêm.

 

Ngày đó ‘Bích Cà Chua’ và tôi vừa ở Mỹ về. Bích và tôi được tuyển chọn vào thủy đoàn nhận lănh hai chiến hạm tại Hoa-Kỳ vào tháng 11 năm 1963. Chiến hạm bắt đầu từ Philadelphia, hải hành dọc theo bờ Đại Tây Dương, qua kinh đào Panama, vượt Thái B́nh Dương, xuyên nhật đạo (kinh tuyến 180) về Việt Nam. Trên đường đi chiến hạm dừng tại Florida, Puerto Rico, Panama, San Diego, San Francisco, Hawaii, Guam, Philippines. Chuyến hải hành viễn dương đầu đời là chuyến viễn du ước mơ của tất cả những người gia nhập HQ, yêu mộng hải-hồ.

 

Thế nhưng về đến VN tôi thật buồn v́ chợt nhận thấy cái nhỏ bé và kém cỏi của HQ ḿnh so với các nước khác. Hào quang đă mất, tôi đắm ch́m trong suy tư, và thấy chút xót xa cho thân phận ḿnh. Vào một buổi chiều tàn đứng trên đài cao chiến hạm đang đi tuần trong vịnh Đà Nẵng tôi chợt nh́n thấy hai khinh tốc đĩnh mầu đen không mang số, không kéo cờ, xé nước chạy băng băng về hướng Bắc. Tôi hỏi hạm-trưởng của tôi lúc đó đang đứng gần, ông ta ngần ngừ cho biết đó là hai chiến đĩnh của Lực Lượng Biệt Hải hoạt động ban đêm ngoài biển Bắc, và đó là lực lượng bí mật nên ông ta cũng không biết ǵ hơn.

 

Giấc mơ phiêu lưu lại sống dạy trong ḷng, tôi viết thư về văn pḥng Tư Lệnh HQ xin t́nh nguyện gia nhập lực lượng này. Vài tháng sau tôi được gửi ra Đà-Nẵng, và ở đầu mỏm núi Tiên Sa đó tôi gặp lại bao nhiêu là bạn Bảo-B́nh. Bạn ta có  Tánh Già, có Hưng Thộn, có Minh Tối, có Thành Sư Cụ, có Cẩm Heo, có Liệu Lumumba và vài bạn nữa mà tôi không nhớ hết. Ở đó quân phục được cởi ra, giấy tờ quân nhân được cất dấu, tôi trở thành ‘Lê Văn Bột’ cũng như Cẩm là ‘Hoàng Dung’,  Chiêu là ‘Phi Sơn’ … Ở đó tôi đă gặp những người tài ba nhất của HQ ḿnh đi t́m một lư tưởng phiêu lưu, và cũng ở đó tôi cũng gặp những ‘anh hùng’ sống buông thả, sáu tháng một lần kư hợp đồng lănh ‘tiền tử’ để đi làm những công việc ‘nay ở mai về’, không cần biết đến ngày mai . Về đâu th́ bạn biết rồi, ‘sinh kư tử qui’ mà!

 

Chúng tôi chỉ hoạt động ban đêm, không có nắng gió nên đứa nào trông cũng  như thư sinh c̣n đang theo đuổi sách đèn. Buổi chiều dạo chơi trên phố phường Đà Nẵng, hay ngồi trầm tư trong những quán café, không ai biết đó là những người lính của lực lượng đặc biệt, nay ở mai về theo con nước nổi trôi. Lúc đó tôi đang yêu một người con gái ở Đ̣ Xu. Ban đầu N. chỉ biết tôi làm việc ở căn cứ Đà Nẵng, sau này biết rơ công việc của tôi, những buổi chiều chia tay đều vương vấn một nỗi buồn ly-biệt, và đời sống của tôi lúc đó ôi sao mà lăng mạn!

 

Chúng tôi vượt tuyến ra ngoài biển Bắc ban đêm để thả những toán biệt-kích lên bờ, hoặc bắn phá những cơ sở và đài radar dọc theo bờ biển. Chiến đĩnh của chúng tôi là những con tàu tối tân chạy nhanh hơn bất cứ loại chiến hạm nào, và bao giờ cũng có hai chiếc đi chung để hỗ trợ lẫn nhau.  Khi gần tàn cuộc chiến người Mỹ đă lấy lại hết những con tàu này. Nếu c̣n những con tàu đó biết đâu chừng chúng ḿnh đă không mất Hoàng Sa.

 

Thực ra th́ công tác của chúng tôi không nguy hiểm như mọi người nghĩ. Bạn ta không có ai bỏ ḿnh ngoài biển Bắc trong khi bao nhiêu là  anh em Bảo-B́nh chúng ḿnh ‘giă từ vũ khí’ trên sông rạch miền Nam. Chúng tôi đánh du-kích ngoài biển Bắc, chợt đến chợt đi, bắn phá xong là ‘dọt’, chiến hạm của Bắc Việt theo không kịp, nháy mắt là chúng tôi lại về đến nơi an-toàn, vài đụng độ ngắn ngủi và thiệt hại không đáng kể. Thế nhưng trong vài năm hoạt động ngoài biển Bắc lực lượng cũng mất vài con tàu và một số nhân viên ưu-tú v́ friendly fire! Chúng tôi hoạt động ban đêm, tuyệt đố́ im lặng vô tuyến trong vùng địch, tất cả tùy thuộc vào radar để nhận bạn qua đội h́nh. Những ngày sóng gió bạn đi lạc ra ngoài vị trí và bỗng nhiên trở thành kẻ thù. Hai hạm trưởng đă tử nạn trong trường hợp này. Chưa hết, vài chiến đĩnh đă ăn rockets của phi cơ Mỹ thuộc Đệ Thất Hạm Đội, v́ phi-công  không được thuyết tŕnh cẩn thận trước khi phi vụ khởi hành. Cẩm Heo cùng với đàn anh Trí Con đă lơm bơm bơi trên biển v́ chiến đĩnh ăn bom, may mà được tàu bạn vớt kịp trong lúc đă tuyệt vọng, chờ đi đầu thai kiếp khác!

 

Bạn thân,

 

Vẫn biết chiến tranh là tàn khốc, thế nhưng v́ cần bảo mật tuyệt đối nên chúng tôi không để ‘kẻ thù’, dù chỉ là ngư dân, nhận diện được con tàu. Tôi rời lực lượng sau một thời gian ngắn v́ thấy và biết được những trường hợp thương tâm. Đời sống phiêu lưu không c̣n quyến rũ tôi, và tâm hồn lăng mạn cũng khô cằn. Tôi mang nỗi ưu tư khác và đi t́m con đường khác cho cho những ray rứt của cuộc đời. Nhiều lúc tôi vẫn nghĩ về những ngày tháng cũ nên năm 1975 gặp lại bạn bè nguyên là đồng đội ngoài biển Bắc tôi đă viết sáu câu thơ tặng bạn ḿnh. Tôi chép lại để bạn xem, và bạn đừng chê là thơ ‘sến’ nghe:

 

Biển Bắc ta hề  coi nhẹ không

Phong sương dầy dạn kiếp tang bồng

Bỗng dưng nghiêng ngửa đời lưu lạc

Đất liền thủy thủ bàn tay không

Cúi đầu hiu hắt trên đường phố

Chiều về ra biển đứng chờ trông. 

 

Khi ta c̣n trẻ h́nh như không bao giờ chúng ta hài ḷng với cuộc đời. Bây giờ tóc đă pha màu ḷng chúng ta chùng xuống, và chúng ta dễ tính với chính ḿnh, phải thế không bạn thân.

 

Ngụy Xưa

July 9, 2007



Lỡ Làng

 

Bạn thân,

 

Cuối tuần này tôi xuống Santa Ana nhưng sẽ không gặp được bạn. Bạn nhớ đường biển xưa nên xuống tàu làm một chuyến phiêu du với cả gia đ́nh. Bạn sẽ có những ngày vui, những bữa ăn thừa mứa trên con tàu vĩ đại như một thành phố nổi, sẽ thăm những những miền đất lạ, và bạn có gia đ́nh đi cùng chứ không cô đơn trên con tàu bé nhỏ khi xưa  lúc bạn và tôi c̣n xuôi ngược dọc theo bờ biển Việt Nam ḿnh.

 

Khi đó bạn và tôi là lính thú gác sông và biển, ngày ngày đứng trên đài cao chiến hạm, nh́n đường chân trời, t́m kiếm kẻ địch vô h́nh. Ngày cũng như đêm chúng ḿnh leo lên những cầu thang dốc ngược, con mắt cay xè v́ thiếu ngủ,  ‘hai bàn chân mỏi’ v́ lấy tấn đứng cho vũng vàng  trong lúc ‘lắc lư con tàu đi’ với những con sóng phũ phàng. Đời đi biển của chúng ḿnh thật là nhọc nhằn chứ không có ‘hoa biển mang về tặng em’ như người ta ca hát đâu. Những lúc say sóng chỉ mong sao được đặt chân lên đất liền, như chúng ḿnh thường trêu chọc lẫn nhau:

 

Buồn không muốn nói

Gọi chẳng thèm thưa

Tưởng chuyện đi bờ

Tỉnh như con sáo!

 

Thế nhưng thỉnh thoảng được một ngày sóng êm, đứng trên boong tàu, nh́n trời xanh mây nước, xem trăng mọc cuối chân trời, nghe tiếng hát thăm thẳm từ đất liền qua chiếc radio nhỏ bé, thấy cuộc đời cũng có chút vui. Bạn biết là dầu sao th́ ở ngoài biển chúng ta cũng an toàn hơn các bạn ḿnh ngày đêm đang tuần tiễu trong các sông rạch chằng chịt của miền Nam. Nguy hiểm lúc nào cũng ŕnh rập, và bất cứ lúc nào, ngày cũng như đêm, một quả B40 từ một bụi rậm trên bờ cũng có thể bay thẳng ra chiến đĩnh trên ḍng sông hẹp. Chết chóc như tṛ đùa nhưng máu thịt tan tành chứ không ‘nằm chết như mơ’ kiểu TCS viết trong một bài hát!

 

Một vài bạn ta đă chết trên ḍng Cổ Chiên, và ngay cả trên sông Hậu hiền hoà. Quợt bỏ ḿnh làm tôi thật buồn. Ngày đó gặp nhau ở Sài G̣n trong một quán café Quợt vừa đi công tác về, và ḷng rất vui. Quợt tâm sự “Tao sắp lấy vợ, và sẽ xin đổi về đâu đó gần nhà ở Nha Trang”. Nhắc tới người vợ sắp cưới Quợt mơ màng “Chúng tao yêu nhau hết ḿnh,  và chúng tao đă cho nhau hết khi tao về phép tháng rồi. Tuần rồi tao mới được thư em. Em đằm thắm đến độ cho tao biết là … anh đi rồi em vẫn c̣n đau, và phải đi làm bằng xích lô. Bắt đền anh đó… Nhớ em quá, mày biết không?”

 

Quợt không về Nha Trang làm đám cưới mà trở về trong chiếc áo quan phủ lá cờ v́ HQ-331 bị phục-kích gần Cù Lao Ốc, Kiến Hoà. Người vợ chưa cưới chít khăn tang, và ngất xỉu khi chiếc áo quan từ từ đi vào ḷng đất.

 

Đám tang của Thông Sứt cũng vậy. Có người con gái lạ mặt từ miền Trung vào tận Sài G̣n xin với gia-đ́nh Thông cho chịu tang. Đất nước điêu linh của chúng minh để lại bao nhiêu người con gái lỡ làng. Người con gái lạ mặt từ miền Trung đó bây giờ ở đâu? Chị T., bây giờ chị ra sao, có c̣n nhớ tới anh Quợt? Dù ở đâu, dù có thế nào xin chị nhận từ anh em Bảo-B́nh chúng tôi niềm cảm thương và lời thăm hỏi chân t́nh.

 

Bạn thân,

 

Trên boong chiếc du thuyền lộng lẫy đó có lúc bạn sẽ ngậm ngùi, sẽ nhớ tới bạn bè và người thân mất mát trong chiến tranh của một thời xa xưa đầy cay đắng, những cay đắng xa xưa đó để bây giờ đời sống chúng ta thêm ngọt ngào. Chúc bạn và gia-đ́nh những ngày vui.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

 

July 23 - 2007



Chuyện Lăng Nhăng

 

Bạn thân,

 

Đă lâu không viết cho bạn v́ nói mải chuyện quá khứ cũng nhàm, mà tương lai cũng chẳng có ǵ nhiều để khoe với bạn. Tôi vẫn đi làm, nhưng chẳng có ‘cày bừa’ ǵ cả, chỉ ngồi chơi sơi nước, chờ tới phiên ḿnh rửa tay gác keyboard là thảnh thơi ra về, đi thăm bạn, đấu láo dăm ba câu cho vui những ngày c̣n lại của cuộc đời. Hôm nay tôi cũng chỉ viết vài hàng ngắn ngủi để bạn biết là tôi c̣n đây chứ chưa ‘giang hồ mê chơi quên quê hương’ như cụ Tản Đà ngày xưa.

 

Nói thế thôi chứ mỗi lần thấy một một người bạn làm chung chào giă từ đi t́m một chân trời khác, tôi cũng thoáng buồn. Họ bỏ chúng tôi qua Google, qua VMware, qua những công ty kỹ thuật mới, với những người trẻ tuổi năng động đầy sức sống bừng bừng. Cái công ty báo chí già nua tôi đang làm việc đang đi dần vào quên lăng v́ sức mạnh của những web-sites thông tin đầy đủ và cập nhật hơn nhiều. Được cái họ vẫn làm ra tiền nên vẫn dung dưỡng những người như tôi.

 

Tôi cũng lợi dụng thời gian rảnh rỗi ngồi góp nhặt những chuyện lăng nhăng tôi đă viết thành một tuyển tập, và đang chuẩn bị đem in. Tôi đă nói với bạn là in để tặng bạn bè làm kỷ niệm, để nh́n, để nâng niu, và để xếp đống trong garage cho bụi mờ. Biết thế mà vẫn làm. Thôi th́ cứ coi như gọi những đưa con đi lạc về để chăm nom, ve vuốt thương yêu.

 

Bạn ta lâu lâu gọi hỏi thăm sức khoẻ lẫn nhau, nhất là những đứa đau ốm triền miên. Tôi mới gọi Kiệt, nó nói ‘lóng rày tao phẻ rồi’.  Cũng mừng cho nó, và nói để bạn yên tâm. Hẹn bạn thư sau nghe.

 

Thân.

 

Aug. 8, 2007

Ngụy Xưa

 

 


Mái Hiên Nào Che Nắng Che Mưa

 

Bạn thân,

 

Tôi mải mê theo giấc mộng văn chương phố ảo, bỏ bê bạn bè không ngó ngàng ǵ đến khá lâu nay. Xin lỗi bạn nghe. Hôm nay tôi nói chuyện lăng nhăng, và bạn cứ tưởng tượng là chúng ḿnh đang ngồi ăn hủ tiếu, uống café bít tất trên hè phố Sài-G̣n xưa, và chúng ḿnh tha hồ ăn to nói lớn, chẳng sợ thằng tây say nào!

 

Bạn biết không, bố tôi là công tử nhà quê, học hành đại khái, tối ngày chỉ hai tay đút túi quần, lấy tổ tôm xóc đĩa làm vui. Thế nhưng đó là tội ‘tiểu tư sản’ nên cũng bị VM bắt, ‘tẩn’ cho một trận thừa sống thiếu chết trước khi tha về. Sau này phiêu bạt bố tôi không bao giờ trở về làng cũ. “C̣n ǵ đâu mà về”, ông cụ không thiết tha với làng quê, với những người cai trị mới nên nhất định chỉ làm người tha hương cho đến lúc qua đời.

 

Mẹ tôi th́ lại khác, dù là làm dâu con nhà phú-hộ nhưng vẫn chân lấm tay bùn, nhớ từng bờ ruộng, gốc cây, đ́nh chùa, lăng miếu nên dù ở xa 10 ngàn dặm mà lúc nào cũng như đang gánh lúa đi trên con đường làng trơn trượt những ngày nắng hạ cũng như những ngày mưa dầm, gió rét cắt da.

 

Hai năm anh em chúng tôi thay nhau lại thay nhau đưa mẹ về làng. Mẹ tôi về đó như người đi hành hương, đếm từng nóc nhà, hỏi thăm tất cả  họ hàng xa lắc xa lơ, thăm từng viên gạch ngơ Nguyễn đến bờ ao ngơ Tôn. H́nh như mẹ tôi gắn liền với nơi chôn rau cắt rốn, không thể chia ĺa. Với anh em chúng tôi, mỗi lần về quê  là một lần chịu đựng, nhưng mẹ đă gần 90, sống được bao ngày, và sẽ c̣n đi được bao lần. Dù sao th́ cũng c̣n mẹ cho anh em tôi hàng tuần ghé thăm, được mẹ bóc cho quả cam, cắt cho miếng bánh, cứ như xưa khi chúng tôi c̣n bé, dù rằng tóc tôi đă có sợi pha màu.

 

Tháng trước tôi vào thăm bà mẹ của một người bạn văn trong bệnh viện. Bà cụ nằm trên giuờng chỉ cầu trời cho chết sớm, để đừng làm khổ con khổ cháu. Tôi ra về mang một nỗi buồn nhưng đồng thời cũng biết quí trọng đời sống và những ǵ ḿnh đang có hơn.  Lái xe 45 phút tới sở làm tôi không c̣n càu nhàu nữa. Có người c̣n phải đi bộ một quăng đường xa hơn. Việc làm chẳng có ǵ exciting nữa, nhưng dù sao tôi cũng có việc trong lúc bao người chỉ muốn có công ăn việc làm, dù vất vả chân tay. Buổi trưa tôi đi bộ qua công viên Saint James thấy những người vô gia cư vật vạ trên ghế đá, tôi thấy ḿnh may mắn có mái nhà che nắng che mưa, có chỗ đi về để vợ chồng săn sóc thương yêu nhau.

 

Bạn thân,

 

“Mái hiên nào che nắng che mưa” là một câu trong bài hát tôi quên tên. Mái hiên đó ở quê nhà hay ở nơi đất hứa cũng là một chốn dung thân. Năm tới tôi lại đưa mẹ về làng, tôi sẽ không than thở, sẽ đi những bước chân êm như những buổi sáng trên con dốc trước nhà. Bây giờ tôi đă hiểu, và tôi xin cám ơn bạn, cám ơn tất cả mọi người.

 

T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Tháng Tám – 2007


 

Bâng Khuâng Cuối Tuần

 

Bạn thân,

 

Cuối cùng tôi cũng mang nó về nhà. Nó là tuyển tập truyện ngắn mà tôi nói với bạn trong lá thư trước đây. Quả t́nh tôi cũng không biết ḿnh nghĩ sao, có lẽ cuốn sách này cũng chẳng hơn ǵ trăm ngàn cuốn sách mà tôi thấy nằm trơ vơ trên kệ trong thư viện San Jose State University, lâu lâu có người cầm lên, lật qua vài trang rồi lại để vào chỗ cũ. Những bài tôi viết cũng chẳng mang một giá trị văn chương hay một triết lư cao siêu. Chúng chỉ là những câu chuyện t́nh một thuở, và một chút tâm t́nh gói ghém để chia xẻ với bạn bè và người thân. Chúng nằm rải rác trong những trang web khắp nơi trong thế giới ta bà, mang chúng về với nhau  cho chúng bớt bơ vơ. Xấu đẹp ǵ cũng có anh có em, có bạn có bè c̣n hơn là vất vưởng chân trời góc biển, không người chăm lo.

 

Như bạn đă biết, tôi chẳng phải là người đầu tiên trong số anh em chúng ḿnh loay hoay với chữ nghĩa. Khi c̣n ở Việt-Nam, và dù c̣n lang bạt với biển rộng sông dài, Tiếp, Bảy và rồi Ơn đă cho ra mắt những đứa con tinh thần với tấm ḷng tŕu mến thiết tha. Qua xứ người chúng ta có thêm San, thêm Báu, thêm Hải … và vài bạn nữa. Những cay đắng của cuộc đổi đời đă mang đến những nỗi buồn vui, những suy tư, những xúc cảm dạt dào và những con chữ đă chạy từ màn ảnh PC ra những trang giấy trắng, góp mặt với đời. Tôi chỉ là người theo buớc chân của các bạn, và có lẽ tôi không phải là người cuối cùng, dù rằng chúng ḿnh đang trên đường đi gần tới tuổi “cổ lai hi”.

 

Suốt hôm qua tôi ngồi gói sách gửi cho bạn bè xa gần, có chút ǵ thật là ấm áp trong tôi. Viết tên bạn lên phong b́ tôi mường tượng ra khuôn mặt bạn, nhớ đến những kỷ niệm chúng ḿnh có với nhau, và có những kỷ niệm làm tôi thật bồi hồi. Những tháng năm chồng chất xóa nhoà quá khứ, thế nhưng những lúc như thế này chuyện xưa sống dậy và ḷng tôi thật bâng khuâng.

 

Bạn bè gồm cả những người tôi chưa biết mặt, những người ở nhửng nơi xa xôi, đọc những bài viết trên net và gửi cho tôi vài ḍng, chia xẻ những cảm nghĩ làm tôi cảm động v́ mối chân t́nh. Khi tôi posted truyện ngắn đầu tiên (‘Gió Thoảng Tây Hồ’ - http://dactrung.net/phorum/tm.aspx?m=260031&mpage=1) trên Đặc Trưng hơn một năm trước đây tôi đă được hầu hết những nhân vật quen thuộc của diễn đàn góp ư. Nào là Songcon, Chu Lai, Ngô Đồng, Phu U, Lua9, Phu Dung, EmLangQuen, Nguyennhan, Goctroiparis, Bồng Lai, Yen Chi, Nguyenthitehat, Vũ Anh, … Khen cũng có và chê cũng có, nhưng các bạn đó đều đến với tôi  bằng tấm chân t́nh, và bây giờ vài bạn không chỉ c̣n là bạn văn mà đă trở thành bạn thân.

 

Tôi có vài bạn thân ở VN, tôi muốn gửi tặng cuốn sách để làm kỷ niệm dù rằng phần lớn các bạn đă đọc những bài tôi viết, thế nhưng tôi rất e dè. Tôi chỉ sợ tác phẩm từ hải ngoại khó đến được tay bạn, và c̣n có thể gây cho bạn những phiền toái, nên tôi vẫn chưa làm. Có lẽ đợi đến lúc nào đó thích nghi hơn. Lúc nào tôi cũng thiết tha với bạn bè dù xa dù gần. Một ngày nào chúng ḿnh sẽ gặp nhau, và sẽ có nhiều điều để nói, ấm nồng hơn là những ḍng chữ đen thui. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

 

Sept. 10, 2007 

 


 

Một Chút Suy Tư

 

Bạn thân,

 

Đă có lần tôi tâm sự với bạn là tôi lớn lên ở Đà Lạt, thành phố mù sương, nên tâm hồn tôi có chút yếu mềm. Tôi mơ ước khi lớn lên tôi sẽ thành người như Pascal, say mê cả toán học lẫn văn chương triết lư, và cuối đời về dạy học tại một thành phố nhỏ êm đềm.

 

Những sự t́nh cờ đưa đẩy cuộc đời chúng ta xa những ước mơ, tôi trở thành người đi biển, nhưng lúc nào tôi cũng mang nặng trong tâm tư cái hoài băo thời niên thiếu mà tôi coi như là lư tưởng và hạnh phúc của cuộc đời.  Nhưng trong những tháng ngày lênh đênh với sóng gió tôi biết được rằng hạnh phúc cũng có thể là cái ǵ rất nhỏ nhoi, như lúc được đặt chân lên đất liền, như khi đọc được lá thư của người yêu ở phương trời xa. Tôi cũng nh́n thấy rằng mơ uớc cũng như đường chân trời, chỉ nh́n thấy từ xa mà không bao giờ tới được gần, và phải chăng đi t́m chính là lẽ sống ở đời?

 

Tôi biết là bạn cũng như tôi, chúng ḿnh không phải là những người đi lang thang. Thực ra th́ chúng ta đang đi trên con đường dài, có những hoa thơm cỏ lạ bên đường nên dừng lại ngắm nghiá, và cũng có những bụi rậm đen tối đầy đe dọa khiến chúng ta  rảo bước nên đôi khi vấp ngă, chập choạng đứng lên, và lại tiếp tục t́m kiếm trên con đường trước mặt.

 

Tôi có những may mắn nên đă t́m được những t́nh bạn đằm thắm, những t́nh yêu thiết tha, những ngày tháng thong dong dưới khung trời đại-học Cali, những bến bờ xa lạ mà  công ty tôi làm việc đă gửi tôi đi, và bây giờ, một gia đ́nh êm ấm. Thế nhưng tôi cũng có những giây phút đen tối của cuộc đời mà tôi cố quên, và dù là con trai, tôi cũng đă ứa nước mắt hơn một lần.

 

Có lẽ đau buồn nhất là ‘tử biệt sinh ly’ mà em trai tôi là người bất hạnh, vợ qua đời khi tuổi c̣n rất xanh. Tôi coi H. như em gái hơn là em dâu, và mẹ tôi đă khóc ‘ước ǵ mẹ chết được thay con’. Không có mẹ chồng nào khóc nàng dâu như vậy, v́ trong lúc anh em tôi yên ổn bên Mỹ, hoặc là đang bị đày đọa trong rừng sâu, chỉ c̣n H. một ḿnh thay chúng tôi chăm nom bố mẹ già, và một năm vài lần lặn lội dăm bẩy cây số đường rừng nuôi chồng trong trại ‘cải tạo’ trên cao nguyên.  Qua được xứ này, vừa t́m lại được một chút b́nh yên th́ H. đă vĩnh viễn lià đời. Em trai tôi một tuần lên thăm mộ vợ mấy lần, chỉ để ngồi chuyện tṛ như thể là vẫn c̣n ở bên nhau như xưa.

 

Ngày H. c̣n sống, em hay đọc những bài tôi viết. Bản đầu tiên của tuyển tập ‘Về Nơi Mù Sương’ tôi đă đề tặng em, và chồng em đă để lên bàn thờ, chờ ngày giỗ đầu sẽ đem đốt, như một lời cám ơn của anh em chúng tôi.

 

Bạn thân,

 

Bây giờ th́ bạn biết tại sao tôi chỉ viết về những người có một tấm ḷng. Những t́nh cờ đưa đẩy khiến chúng ta đôi khi ch́m đắm trong đau thương, nhưng trong ḷng chúng ta, bao giờ chúng ta cũng yêu thương người và yêu thương cuộc đời, phải không bạn thân.

 

Ngụy Xưa

Sept. 14, 2007


Cũng Đủ Vui

 

Bạn thân,

 

Hôm qua Luân gọi, nói là lên đường đi tour China 12 ngày. Thượng Hải đang băo tố như vậy không biết là máy bay chở Luân có đáp được không hay là Luân đang ngồi đợi ở một phi-trường nào.

 

Thú thật với bạn là tôi ngại đi máy bay lắm. Ra tới phi trường ngồi chờ dài người, th́ thôi cũng được đi, nhưng đi qua mấy trạm kiểm soát, lúng túng với PC, với đồ đạc xách tay, cởi giày, cởi áo lạnh, cởi thắt lưng, sao mà nản quá. Tôi thà lái xe 6 tiếng xuống thăm bạn hơn là bay 45 phút đồng hồ. Lái xe tà tà, kể chuyện t́nh xưa cho … vợ nghe cũng đâu đến nỗi nào, phải không bạn ta.  Nói vậy thôi, chứ bạn đừng nghe tôi xúi dại, bạn kể lăng nhăng chuyện cũ nhỡ vợ bạn nổi điên … đập cho bạn một trận th́ thật phiền.

 

Nhớ G. bạn ta không? Chàng lấy phải hai bà vợ mà bà nào cũng ghen quá xá trời, ở đó mà dám kể chuyện người yêu cũ như Ngụy tôi. Hai bà vợ của G. th́ một người ở Bắc, một người ở Nam California. G. hiện đang ở với bà nhỏ ở dưới Santa Ana, mỗi lần lên thăm bạn ở San Jose là cả một vấn đề v́ bà nhỏ nghi là G. đi gặp bà lớn, (t́nh cũ không rủ cũng lại), chứ thăm bạn bè ǵ! Khi Nguyễn A qua đời, bạn bè ở xa kéo nhau về San Jose đưa đám, G. cũng được vợ cho phép đi sau khi phán một câu xanh rờn “Chắc là anh mong bạn .. chết lắm để được đi San Jose, đúng không?”  Nhe G. kể chuyện tôi vừa buồn cười, vừa thương bạn ta! Sorry, c̣n lâu lắm tớ mới chết, thôi bạn nằm nhà ca vọng cổ cho bà xă nghe đi, lâu lâu vào Internet đấu láo với bạn bè cũng đủ vui!

 

V́ ngại đi máy bay nên mấy bao nhiêu năm nay tôi vẫn chưa về Canada thăm nhà … vợ! Hơn thế nữa, tôi cũng ngại đi Quebec v́ tiếng Tây của tôi lâu ngày không ‘sủa’ rơi rụng chẳng c̣n chữ nào. Mỗi lần K. về thăm nhà là tôi lại t́m một lư do nào đó để trốn, nhưng lần sau thế nào tôi cũng đi theo v́ mấy hôm nay K. qua Canada, nhà vắng lặng, tôi đi ra đi vào, buồn ơi là buồn. Buổi sáng không có ai rót sẵn ly nước trà, nhắc tôi uống thuốc, buổi tối không ai t́m dùm đôi kính cho tôi coi TV, tôi đi lên đi xuống cầu thang, chẳng biết ḿnh định làm ǵ. Tôi có chút buồn nhưng tôi thấy thương em tôi, goá vợ khi mới hơn 50, đúng là “đời vắng em rồi, vui với ai”.

 

Bạn thân,

 

Chuyện vợ con th́ nói hoài không hết, nhưng bạn biết là hầu hết anh em Bảo-B́nh chúng ḿnh đều may mắn c̣n đôi, c̣n lứa, đi đâu cũng ríu rít như chim (hay quàng quạc như vịt), thế là cũng đủ vui rồi, phải không bạn ta?

 

Ngụy Xưa

Sep. 19, 2007


Kỳ Thị

 

Bạn thân,

 

Buổi trưa nào tôi cũng ghé vào thư viện của San Jose University v́ tôi làm việc gần đó, và hầu như buổi trưa nào tôi cũng gập mẹ con bà Mỹ mập nằm ngủ trên chiếc ghế dài tại khu đọc sách lầu ba của cái thư viện tối tân tám từng lầu này. Có nhiều người ngủ trong thư viện lắm, nhưng hầu như tất cả đều là sinh viên, bài vở nhiều nên mệt mỏi, gục xuống bàn thiếp đi trong chốc lát. Tôi cũng thường làm vậy khi tôi c̣n đi học nên rất thông cảm, nhưng ngủ say trên ghế dài, cộng với một đống đồ đạc cá nhân vứt lỏng chỏng dưới chân trong thư viện th́ hơi khó coi, nhất là hai mẹ con bà Mỹ mập này không phải là sinh viên v́ người mẹ đă khá lớn tuổi, và người con lại c̣n quá trẻ để theo học đại học.

 

Hai mẹ con đều là Mỹ trắng, tương đối sạch sẽ và tươm tất, nhưng tôi nghĩ họ là những kẻ không nhà, ban đêm sống trong những trung tâm tạm cư, ban ngày trung tâm đóng cửa, họ lang thang trong thành phố cho đến khi mệt mỏi th́ t́m một chỗ nào nghỉ chân, và thư viện đại học là nơi an toàn và sạch sẽ nhất, thay v́ công viên Saint James hay những toa xe điện xuôi ngược khắp thành phố, đầy những người homeless da màu, nghiện ngập và hôi hám.

 

Tôi chưa bao giờ chuyện tṛ với hai mẹ con v́ chưa thấy họ thức giấc bao giờ nhưng tôi cũng đoán được rằng họ là những người tuyệt vọng. Có thể trước đây bà mẹ cũng có một gia đ́nh, có công ăn việc làm như hầu hết như những người Mỹ trắng trong thành phố Hi-Tech này. Thế nhưng khi nền kinh tế đi xuống, nếu phải sa thải người chắc chắn người ta không ngần ngại để người đàn bà nặng hơn 300 lbs đó ra đi. Thú thật với bạn, nếu tôi là hiring manager, và dù tôi có trái tim rất mềm, tôi cũng sẽ rất ngại ngùng thu nhận bà ta làm bất cứ việc ǵ.

 

Ông chồng bà ta đâu? Tôi không biết. Nếu ông ta có bỏ đi tít mù khơi th́ cũng chỉ là việc dễ hiểu. Nuớc Mỹ này mênh mông, Cali này khó khăn th́ t́m đến Texas làm việc cho hăng lọc dầu. Texas buồn th́ lên Alaska bắt cua. Đi đâu cũng được, miễn là xa người đàn bà 300 lbs mà ông ta chắc đă chán chường. Đáng buồn hơn nữa là cô con gái chỉ mới chừng 14, 15 tuổi mà cũng đă nặng gần bằng bà mẹ. Hai mẹ con chiếm chiếc ghế dài, cái ghế oằn xuống, mất hút sau hai đống mỡ rung rinh! Tương lai của cô bé sẽ ra sao, chắc cũng lại như bà mẹ vất vưởng trong thành phố hay trôi dạt đến một nơi nào tối tăm!

 

Khi gặp một người homeless da mầu tôi không mấy ngạc nhiên, nhưng khi gặp một người da trắng không nhà ḷng tôi thấy có ǵ như bất nhẫn. Có lẽ tôi nghĩ rằng xứ này là của họ, của những người da trắng chủ nhân ông, c̣n tôi, tôi chỉ là người tha hương, ăn đậu ở nhờ, mà tôi lại có nhà có cửa trong lúc họ lại có người vất vưởng, không ‘mái hiên nào che nắng che mưa’. Tôi không ngờ là ḷng thương người cũng kỳ thị, có lẻ v́ hai sự kiện nhỏ nhặt mà tôi vừa gặp phải trong những ngày gần đây.

 

Có lần một người đàn bà da màu dắt đứa con nhỏ chặn tôi trên đường phố xin giúp đỡ. Không cần nghe những ǵ bà ta nói v́ nh́n đưá bé đôi mắt mở to đen láy tôi đă mềm ḷng. Tôi c̣n đúng $21 trên đường đi ăn trua, một cái giấy $20 và một đồng lẻ nên ngần ngại đưa biếu bà ta một đồng. Bà ta cầm tiền, dắt con đi sau khi buông nhẹ một câu “A whole dollar!”. Những một đồng! Tôi vừa buồn vừa ngượng, dù rằng tôi chẳng mong ǵ một lời cảm ơn.

 

Một lần khác tôi ngồi ăn trưa trong một tiệm McDonald, và tôi thấy một người đàn ông Mỹ trắng mệt mỏi, cầm một đồng dollar trên tay xếp hàng chờ mua thức ăn. Ông ta ngước mắt nh́n menu trên tường rồi lại cúi xuống tần ngần, nhích qua một bên tránh cho những người khách khác tiến lên như thế đôi ba lần. Tôi đă hiểu, một cái hamburger nhỏ cũng giá 99 cents cộng thuế, và ông ta không đủ tiền nên vẫn đứng đó bơ vơ. Miếng khoai chiên trong miệng tôi bỗng dưng đắng ngắt, tôi đứng lên và kín đáo nhét vào tay ông ta tờ giấy $5. Ông ta không nói một lời, nhưng đôi môi run và ánh mắt nh́n tôi như có ngàn lời muốn nói. Tôi bỏ đi, và không bao giờ tôi gặp lại ông ta. Có lẽ ông ta đă t́m lại được việc làm, hay đă phiêu bạt đến một phương trời xa.

 

Bạn thân,

 

Mổi khi nghĩ tới người đàn bà da màu ḷng tôi có chút chua xót, nhưng nhớ tới người  đàn ông trong tiệm McDonald tôi lại có chút ấm ḷng, dù cả hai người đều không hề nói với tôi một lời cám ơn.

 

Thú thật với bạn khi gặp những người sa cơ ḷng tôi man mác buồn, thế nhưng dầu sao tôi cũng chỉ là người qua đường. Tôi không biết ban quản trị thư viện San Jose State University sẽ phải đối xử với mẹ con bà Mỹ mập đó ra sao. Để họ nằm ngủ một cách thiếu thẩm mỹ giũa nơi mọi người đến t́m đọc về văn hoá đó, hay là mời họ ra đường, mặc cho họ ́ ạch với mưa nắng công viên? Cũng may tôi không phải là người quyết định việc này, v́ quả t́nh tôi không biết quyết định ra sao. C̣n bạn, nếu phải quyết định, bạn làm thế nào bây giờ?

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Sept. 20, 2007



Bờ Sông Cũ

 

Bạn thân,

 

          Năm 2004 tôi về thăm lại quê nhà sau 31 năm xa cách. Khách sạn Palace ở gần bờ sông Sài-G̣n, ḍng sông mang nhiều kỷ niệm của một thời khi tôi c̣n đi biển. Ngày đó, khi tàu về bến, tôi thường đứng trên boong, nh́n những bóng người thấp thoáng trên đường phố, nh́n ḍng nuớc chảy xuôi, như cuộc đời buồn. Sau này khi đă ‘lên bờ’ làm việc tại toà nhà ngay cạnh bờ sông, nhiều lúc tôi cũng đă đứng trên lầu cao nh́n xuống ḍng sông, uớc ǵ lại được nó mang đi xa, thoát khỏi những  phố phường bụi bậm ồn ào. Công việc tham-mưu ngay tại Sài G̣n là một ước mơ của nhiều bạn ta v́ họ được gần gụi gia-đ́nh, nhưng lúc đó tôi c̣n độc thân nên đôi khi vẫn thường bâng khuâng, nhớ những ngày đi biển, đêm đêm từ ngoài khơi nghe tiếng hát Khánh Ly thăm thẳm từ đất liền, ôm nỗi buồn quạnh hưu, thiết tha mong ngày về Sài G̣n với bến bờ thân quen. 

         

          Ra khỏi khách sạn tôi cầm máy h́nh đi về hướng bờ sông, t́m nơi làm việc ngày trước, hỏi thầm không biết là ḿnh có được phép chụp tấm h́nh toà nhà cao, mang về Mỹ, chỉ cho các con tôi “Ngày xưa pḥng làm việc của bố ở trên đó …”. Tôi chợt nhớ tới cuốn phim “The Last Emperor”, và thấy thương ông vua từ chốn lưu đày trở về, đứng nh́n Cấm Thành, khoe với thằng bé xa lạ đứng gần “Ngày xưa ta …”.  Vâng, ngày xưa không c̣n nữa, bây giờ ta như khách lạ ở quê nhà.

          Tôi bước chậm trên hè phố. Có vài chiếc xích lô chạy theo, và một chiếc xe vọt lên, người phu xe vẫy tôi chỉ tấm nệm xe “Sir!”. Tôi lắc đầu “Cám ơn. Tôi đi gần đây thôi.” Chiếc xe thụt lại phiá sau, và tôi nghe tiếng chửi thề “Đ.M., tưởng là Tàu Đài Loan”. Tôi biết người phu xe không chửi tôi mà sao ḷng tôi vẫn có chút xót xa buồn.

          Đi ngang toà nhà cũ tôi ngước mắt nh́n lên, ḷng bồi hồi. Đúng như là tôi nghĩ, “Khu quân sự - Cấm Chụp H́nh”. Thoáng một cái đă hơn 30 năm, mà sao nước vôi h́nh như vẫn không thay mầu, chỉ có lá cờ là khác. Tôi cúi đầu đi trở lui, qua công viên Mê-Linh, tần ngần nh́n tượng Đức Trần Hưng Đạo đứng chỉ tay xuống ḍng sông cũ. Nước sông vẫn nâu hồng, không biết c̣n giọt máu nào của bạn bè chúng ḿnh ngày xưa.

          Ngồi xuống ghế đá, tôi quay mặt nh́n ḍng sông, và dù không có hy vọng ǵ nhiều nhưng tôi vẫn nhủ ḷng là biết đâu bạn bè cũ cũng có thể sẽ lang thang tới chỗ này, và chúng tôi gặp lại nhau. Tôi cũng mong gặp lại Quán, người tài xế lái xe cho tôi ngày xưa, để cho Quán chút tiền. Ngày đó ‘thày tṛ’ đều nghèo xác sơ như nhau, tôi chẳng giúp Quán được ǵ, ngay cả khi vợ Quán chết trên giường bệnh, bỏ đứa con trai nhỏ cho Quán  lêu bêu với đời. Tôi không biết bây giờ Quán ở đâu. Ngày đó Quán thường thả tôi xuống chỗ này để tôi đi bộ vào sở làm cho khoẻ người, như Quán thường nhắc nhở tôi. Bạn biết không, tôi ngồi đó rất lâu cho đến khi nắng rát mặt mới thở dài trở về khách sạn nằm vắt tay lên trán nghĩ vẩn vơ.

 

Bạn thân,

 

          Chúng ḿnh mặc màu áo trắng hơn 14 năm, cho đến khi bỏ bến tan hàng. Trở về bến xưa tôi không khóc nhưng ḷng thật ngậm ngùi. Tôi vừa làm quen được với một người bạn ở VN, và tôi hứa với người bạn mới đó là sang năm tôi lại về thăm quê nhà cho bạn tôi dẫn tôi ra Hà Nội, ngửi mùi hoa sữa, nghe trời trở gió để mà thương nhớ đến năo ḷng, nhưng cũng có một nơi tôi sẽ trở lại đó là bờ sông cũ của chúng ḿnh. Bạn có bao giờ nhớ ḍng sông cũ đến ngơ ngẩn buồn như là tôi đang nhớ lúc này không? T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Tháng 10, 2007

 


Tháng Mười Và Bạn

 

Bạn thân,

 
Hôm qua P.T. Hải từ Texas qua thăm, và bạn bè Bảo-B́nh ở thung lũng này lại gặp nhau nói chuyện trên trời dưới biển, chuyện ngắn chuyện dài của mấy chục năm dâu bể cuộc đời. Bạn nhớ Hải chứ? Hải này là Hải Chó thuộc chuồng súc vật chứ không phải là Hải J với những ảo mộng của cuộc đời. Ngày đó có những đêm chúng ḿnh nằm nghe sóng vỗ bờ, nghe gió hú qua hàng dương, nghe Hải Chó chơi tây ban cầm bằng tay trái, hát t́nh ca TCS đến độ năo nề.

 
Nếu gặp thời th́ Hải cũng chẳng kém ǵ TCS, nhưng cuộc đời đưa đẩy nên bây giờ Hải là Hải Say, một ly cognac thôi là không c̣n tỉnh táo, ôm vai bạn gục đầu hỏi “mày c̣n nhớ …”. Nhớ chứ sao quên, những ngày tháng lang bạt lâu lâu mới gặp nhau một lần, kể cho nhau nghe những nỗi niềm gian khổ của đời quân ngũ, tâm sự với nhau về những mối t́nh sôi nổi nhưng ngắn ngủi của những bờ xa bến lạ, đến một vài lần rồi không trở lại được dù trong ḷng c̣n rất nhớ thương.

 
Những mối t́nh đó chết dần với tháng năm, nhưng c̣n một người đàn bà theo bước chân Hải cho đến bây giờ để mỗi lần Hải say lại gọi “Em ơi’, hay đôi khi chỉ một tiếng ngắn ngủi nhưng thân t́nh “Má”. Má là mẹ đàn con đă lớn khôn, đă ra đời, chỉ c̣n lại “một nửa kia” cho ḿnh nâng đỡ lúc say mèm. Uống được rượu th́ anh em chúng ḿnh cũng chỉ độ vài người, c̣n đa số bây giờ chỉ nước lạnh, trà hay café là hết cỡ thợ mộc. Cũng may cho mấy bà vợ Bảo-B́nh, và xin ngả nón chào chị Hải, và cám ơn chị đă và đang nâng đỡ người anh em chúng tôi cho đến cuối cuộc đời.

 
Hôm qua náo nhiệt ồn ào, nhưng một tuần trước đó tôi cũng đă có dịp gặp gỡ một nhóm bạn bè hoàn toàn khác biệt. Thay v́ uống rượu cho say mèm, dành nhau nói về ngày tháng cũ, nhóm bạn mới này uống café, đọc thơ và hát những bài thơ phổ nhạc nổi tiếng từ xưa hay do họ mới sáng tác. Đó là nhóm ‘bạn văn’ mà tôi quen biết trên Phố. Có những người thân quen trong thung lũng, nhưng cũng có người ở rất xa, tới gặp mặt lần đầu, để khi chia tay cho tôi hẹn ḥ “Các em đi chơi vui. Thế nào cũng có ngày chúng ḿnh gặp lại, ở một nơi nào đó v́ bây giờ chúng ḿnh không c̣n là bạn ảo nữa mà là bạn thật ở ngoài đời …”. Một chị ở miền Nam Cali c̣n tặng cho vợ chồng tôi một tập thơ t́nh. Cám ơn chị, và các bạn. Thời gian gặp gỡ quá ngắn ngủi nên chưa biểu lộ được hết t́nh thân nhưng Ngụy Xưa nhớ tới các bạn rất nhiều.

 

Bạn ảo th́ tôi c̣n nhiều người chưa gặp mặt, có người ở xa, kẹt xe trên xa lộ về nhà, điện thoại gọi “Chú ơi ..” để nói chuyện dông dài. Có người ở bên kia bờ đại dương đủ thân cho tôi đ̣i quà khi cô ấy về VN, và có người chờ tôi ở một góc trời để uống một ly café sữa nóng. C̣n có cả một người ở bên kia biển Thái B́nh, mong tôi về để đưa tôi đi chơi lúc trời Hà Nội trở gió. Người bạn này lăng mạn c̣n hơn cả Ngụy Xưa, và đủ thân để tôi có thể nói đùa “Nếu chúng ḿnh ở gần nhau th́ trời sẽ đày cả hai đứa xuống địa ngục”.

 
Bạn thân,

 
Đă lâu lắm rồi tâm hồn tôi rất lắng đọng. Con cái đă đi xa, nhu cầu vật chất không c̣n nhiều, tôi sống với tấm ḷng chân thật, yêu người và yêu đời, quí mến bạn bè dù là bạn thật hay là bạn ảo chưa gặp bao giờ. Tôi viết lăng nhăng trên phố, bày tỏ một chút tâm t́nh, vui với bạn chứ không bao giờ có ư định soi mói hay bắt lỗi người này hay người nọ. Chúng ḿnh thế nào chẳng có lỗi lầm, nhưng xin bạn đừng giận tôi nhé nếu có một ngày nào tôi lỡ làm bạn không vui. T́nh thân.

 
Ngụy Xưa

Tháng Mười, 2007


Đa Đoan

 

Bạn thân,

 

Tuần qua Quản Thịnh gửi email cho anh em, la ầm lên là ốm nặng lắm, sắp chết đến nơi rồi, chúng mày có điện thoại hay đến thăm’ông’ th́ làm mau lên, kẻo không kịp. Anh em ở gần vội vă đến thăm, những thằng ở xa điện thoại tới tấp, thủ-quỹ của khoá Bảo B́nh chuẩn bị mua ṿng hoa phúng điếu, thế nhưng Quản Thịnh vẫn c̣n sống nhăn. Thực ra th́ Quản ta quả có gần đất xa trời thật. Quản về VN không biết ăn phải cái ǵ độc, về đến Mỹ bị bệnh nó hành, sút mất 30 lbs, đầu óc lơ tơ mơ đi đứng không vững, té cầu thang sứt mặt sứt mày, làm đứa con gái sợ quá bắt về ở chung cho tiện bề trong nom. Quản ta nhớ bạn nên ‘làm nũng’, kêu cứu ầm ĩ để cho chúng nó lại thăm nói chuyện buồn vui cuộc đời.

 

Chuyện về Qaủn ta th́ nhiều lắm kể không hết. Khi mới vào trường SQHQ, Quản được bầu làm quản lư hội thực, có nghĩa là lo việc chi thu, chợ buá cho anh em nên được ‘lên chức’ Quản liền trong lúc anh em c̣n lính mới ṭ te. Đó là cái tên gắn liền với cuộc đời, dù sau này lên tới Trung Tá, bạn bè vẫn cứ ‘Quản’ mà kêu. Đưá nào tử tế th́ gọi ‘ông Quản’, mấy thằng cà chớn th́ cứ  ‘Ê Quản’, c̣n cái tên bố mẹ đặt th́ chúng nó vứt vào xọt rác.

 

Quản có nụ cười tươi nên đào hoa, tính ra sơ sơ chỉ có ba bà vợ. Ban đầu các bà chẳng hề biết nhau. Ngày Sài G̣n gần hấp hối, quân ta chuẩn bị di tản chiến thuật, lúc đó Quản ta đang làm hạm trưởng một chiếc tàu to đùng, Quản mang gia đ́nh lên tàu và một thằng con của Quản lang thang chơi trên boong bỗng gặp một thằng bé khác giống ḿnh y chang! Nó về khoe mẹ, và bà xă Quản ngẩn ngơ khi t́m thấy gia đ́nh thứ hai của Quản cũng đang ở trên tàu. Cuộc chiến trên tàu bộc phát, tới tai cấp chỉ huy của Quản nên Quản bị cất chức, mất quyền chỉ huy, và phải mang gia đ́nh dời tàu ngay. Hạm đội dời VN ngày cuối tháng Tư năm 1975, c̣n Quản đi tù mất mười niên, măi sau này mới sang Mỹ theo diện HO cùng với gia đ́nh số một. Mấy lần gặp mặt anh em hỏi “mấy bà vợ kia của mày đâu, qua Mỹ chưa”, Quản chỉ cười cười không nói, cái cười vẫn tươi như hoa, mà chàng mới sáu bó, nên coi chừng dám có bà thứ bốn nữa không chừng v́ chẳng biết cuộc đời đưa đẩy sao đó mà Quản ta lưu lạc tới new Jersey, làm ‘dealer’ trong một ṣng bài, mà ṣng bài th́ thiếu ǵ mấy bà đẹp tới t́m vui!

 

Bạn thân,

 

Khổ v́ đàn bà th́ là lẽ đương nhiên. Trong cái khoá Bảo-B́nh ngoài Quản Thịnh c̣n có cụ Thộn, có Ba Giám và vài ba người nữa lăng nhăng dăm ba cuộc t́nh, nhưng nhờ trời hậu vận đều đâu ra đó. Cụ Thộn có vợ nhí, hạnh phúc tràn trề, Ba Giám một vợ đầu sông một vợ cuối sông, lâu lâu chàng làm giặc chèo đi chữa lửa, đâu cũng vào đấy. Bà Quản Thịnh vốn là con nhà trâm anh nên cuối cùng Quản ta cũng vào phép. Bây giờ con cái đă thành nhân, ở rải rác khắp nước Mỹ, ông bà Quản đều đă về hưu, lâu lâu đi thăm con và gặp gỡ bạn bè, nhắc lại chuyện cũ chỉ cười xoà, nói “tại cái kiếp đa đoan, trời bắt thế nên đành chịu”.

 

Tin giờ chót là cuối tuần này vợ chồng Quản Thịnh sẽ tới nhà Mă Xa (người anh em chạy bộ trong quân trường như kéo xe nên được gọi là Xe Ngựa, tự Mă Xa) ăn cơm tối. Như thế là Quản ta ‘phẻ’ rồi. Anh không chết đâu anh, đừng có kêu nhặng xị lên làm bạn bè hốt hoảng lăn ra chết trước anh không chừng. T́nh Thân.

 

Ngụy Xưa

November 2007


Đa Đoan – II

 

Bạn thân,

 

Tuần trước những ǵ tôi viết cho bạn về Quản Thịnh là đúng tới 90 phần trăm. 10 phần trăm c̣n thiếu mới được Fernandel Chí Toàn tiết lộ, đó là trong lúc bà Quản đi thăm con ở tiểu bang xa, Quản ta ở nhà lấy vé máy bay trốn về VN ‘chơi’ bốn tháng. Quản có hai vợ ở VN, đi ‘nghỉ hè’ bốn tháng ở quê nhà như thế về đến Mỹ c̣n được tấm thân tàn ma dại là may lắm rồi. Chuyện lạ là khi Quản ta về, bà Quản lớn vẫn thương, vẫn đưa vai cho Quản vịn, vẫn thuốc thang, cơm nước trông nom Quản, như thể là Quản ta chưa bao giờ đi hoang!

 

Thằng anh em cột chèo của tôi th́ không được may mắn như thế. Chúng tôi là bạn ‘cá ngựa’ từ ngày c̣n ở VN, và bạn tôi tính t́nh hiền hoà dễ thương. Từ ngày T. lập gia đ́nh  tôi không hề thấy T. liên hệ một người đàn bà xa lạ nào. T. chỉ yêu ngựa, dù rằng có những lần bị ‘ngựa đá’ cháy túi, phải xin tiền bạn bè ăn cơm ‘tay cầm’. Bà chị vợ tôi là giáo sư dạy văn, hiền như ‘ma sơ’, và hai vợ chồng sống với nhau rất êm đềm, cho đến khi di cư qua Canada.

 

Thực ra th́ T. có hai yếu điểm, ngoài việc đam mê cờ bạc, T. c̣n là mẫu người dễ yếu ḷng, yêu thương lăng nhăng.  Chị N. hiền lành nên đă tha thứ cho T. nhiều lần. Lần cuối cùng T. nhẹ dạ, bắt bồ với một cô dược sĩ tập sự tại pharmacy của T., bị cô ta lường gạt mất luôn tiệm thuốc. T. trắng tay đi giang hồ một thời gian rồi trở về với vợ, chiếm căn pḥng nhỏ ngủ vùi, quên ngày tháng u buồn. Hai người dù sống trong cùng một căn nhà nhưng không nói chuyện với nhau, cần th́ viết giấy để lại trên bàn trong pḥng ăn, những ḍng chữ vô hồn như “Thức ăn ở trong tủ lạnh đó. Lấy ra mà ăn”.

 

Khi T. hấp hối trên giuờng bệnh v́ ung thư máu, chị N. vào bệnh viện chỉ đứng nh́n đăm đăm, không nói một lời. T. cũng quay đầu đi hướng khác,  không nh́n vợ, nhưng có giọt nước mắt ứa ra, có lẽ v́ ăn năn hay tủi hờn. Lúc T. nhắm mắt xuôi tay chị N. cũng chỉ mím môi chứ không khóc. Chỉ đến khi sắp đóng nắp quan tài chị mới rút ra một bức thư và một bông hoa hồng, đặt trên ngực trái T., và bật khóc nức nở, quỳ xuống ôm lấy quan tài. Không ai biết chị N. viết ǵ trong lá thư, nhưng những giọt nước mắt cuối cùng vỡ oà nên mọi người cũng đă hiểu là chị đă tha thứ, và viết cho T. những lời yêu thương mà chỉ có vợ chồng mới nói được cho nhau. Tôi tin là t́nh yêu vợ chồng không bao giờ mất hẳn, dù có nhạt nhoà nhưng vẫn c̣n âm ỉ trong tim để chờ đến lúc cháy bùng.

 

Bạn thân,

 

Mấy hôm nay tôi thấy trên net những bài viết về đời sống vợ chồng, và có những bài viết về những cảnh ‘đồng sàng dị mộng’ làm tôi day dứt. Tôi kể bạn nghe thêm câu chuyện buồn của người thân, v́ tôi tin rẳng t́nh yêu rất bao la, và người ta nên tha thứ những lỗi lầm cho nhau, nhưng không phải đợi tới lúc người thân yêu đă nhắm mắt lià đời, lúc mà không c̣n nghe được những lời thiết tha.

 

Tin th́ tin là vậy, nhưng mấy ai có được tấm ḷng như bà Quản lớn, phải không bạn? T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Nov. 6, 2007


Niềm Ân Hận

 

Bạn thân,

 

Tôi mang niềm ân hận này đă nhiều năm, và mỗi lần nghĩ tới tôi vẫn buồn. Hôm nay tôi tâm sự với bạn cho vơi nỗi niềm, và đây cũng là một lời xin lỗi gửi em tôi.

 

Tháng Tư năm 1975 lúc Sài-G̣n đổi chủ, tôi đang theo học postgraduate ở Mỹ, và c̣n vài tháng nữa mới ra trường. Vợ con tôi và ba đứa em ra đi theo ḍng người di tản, nhưng bố mẹ tôi tôi ở lại, lo lắng “qua bên đó rồi anh em không biết lấy ǵ mà nuôi nhau”. Kể ra th́ những ngày đó chúng tôi quả có vất vả. Vợ tôi và một đứa em gái lớn ngày ngày lái chiếc xe cọc cạnh đi làm hotel maid, đứa em trai lớn đứng chiên khoai trong bếp McDonald, trong lúc tôi ở nhà trông con nhỏ, loay hoay viết cho xong luận án ra trường.

 

Đứa em gái nhỏ của tôi lúc đó vừa 18 tuổi, mới học xong trung học, và là đứa em xinh đẹp nhất nhà. Tôi không muốn thấy em tôi vất vả, chẳng rơ  tương lai đi về đâu nên đă giao em tôi cho một gia đ́nh mục sư người Mỹ. Họ nhận em tôi làm con nuôi, đưa em tôi về Washington D.C. và cho em tôi theo học tại George Town University, trong lúc chúng tôi ở lại California cố gắng gây dựng lại cuộc đời. Ông mục sư Tin Lành đó là bạn học cùng lớp, và đă long trọng hứa với tôi là sẽ trông nom em tôi như những đứa con ruột của ông ta.

 

Trong thâm tâm có lẽ L., em gái tôi, không muốn sống xa các anh chị, nhất là vừa mới rời khỏi ṿng tay bố mẹ, nhưng v́ nể sợ uy quyền của anh cả nên đă vâng lời theo gia đ́nh bố mẹ nuôi đi thêm một đọan đường ba ngàn dậm, tới một nơi hoàn toàn xa lạ, không có người thân bên ḿnh.

 

Những đứa em ở lại Cali với tôi đều đă nên người, và có một đời sống b́nh thường, gia đ́nh êm ấm, sau những năm tháng khó nhọc lúc ban đầu, nhưng em L. th́ không. Em không thích nghi với nếp sống của một gia đ́nh Mỹ, học hành giang dở, bỏ nhà cha mẹ nuôi t́m về sống trong cộng đồng VN ở vùng Thủ Đô. Đời em bẩy nổi ba ch́m, hai lần tan vỡ gia-đ́nh, và dăm ba cuộc t́nh lẻ vắt vai. Em kiếm ra nhiều tiền bằng nghề địa ốc, nhưng em cũng hoang phí, tung tiền vào những cuộc ăn chơi phù phiếm, và cờ bạc tại những casinos sang trọng ngoài Đại Tây Dương. Người t́nh cuối cùng của em là một tài từ điện ảnh bị lưu đầy ra khỏi VN. Em cưu mang người đàn ông thất thế, đưa người yêu đến nhưng nơi ăn chơi sang trọng, bỏ tiền chữa bệnh viêm gan măn tính cho anh ta, và c̣n tính mở nhà hàng cho anh ta làm quản lư, dùng cái tiếng tăm một thời của anh ta đề mong lôi cuốn khách hàng. Tiếc thay em lại là người t́nh thua thêm một lần. Người tài tử đó vừa bỏ em đề theo người đàn bà khác, giám đốc một cơ sở sửa sắc đẹp mà hầu như ai cũng biết, có lẽ chỉ v́ bà ta giầu có hơn em rất nhiều.

 

Những lần em gặp khó khăn trong đời, dù là nữa đêm về sáng, em vẫn gọi về cho tôi, khóc như đứa bé cho tôi dỗ dành. Tôi không bao giờ la mắng em, dù rằng tôi không đồng ư với những ǵ em làm. Với tôi, dù em đă quá nửa đời người, em vẫn là đứa em bé bỏng, và với em, tôi luôn luôn là người anh cả cho em t́m một bờ vai những lúc buồn tủi v́ t́nh đời. Niềm ân hận của tôi là ngày xưa tôi đă gửi em đi, và lúc em buồn v́ không thích nghi với gia đ́nh Mỹ, em đă xin tôi về lại Cali, nhưng tôi đă không bằng ḷng. Nếu em sống với tôi từ ngững ngày thơ dại đó biết đâu em chẳng có một cuộc đời b́nh thường như các đứa em khác ở Cali này. Em bây giờ cô đơn, không chồng, không con, t́nh yêu th́ như bèo bọt, buồn nhiều hơn vui, ỏ nơi ba ngàn dậm xa.

 

Bạn thân,

 

Tôi biết mỗi người mỗi tính, và không ai có thể vạch sẵn một con đường thẳng cho cuộc đời ḿnh, nhưng dù sao tôi vẫn ân hận, cứ nghĩ rằng v́ em tôi sống một ḿnh nên đă long đong với đời, và đó cũng là một phần lỗi của tôi.

 

Tôi chưa nói, nhưng tôi sẽ nói với em tôi là “Thôi th́ em ạ, về già em không có người nương tựa, em về với anh, với chị. Lúc trẻ anh không lo cho em được như ḷng mong mỏi, th́ về già chúng ḿnh sẽ săn sóc yêu thương nhau vào lúc cuối đời, cho anh đỡ ân hận v́ những ǵ mà anh coi như lỗi lầm với em.”

 

Bạn có nghĩ là em tôi sẽ về không nhỉ, và bạn có lời khuyên nào cho anh em chúng tôi? Mong tin bạn. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Nov. 13, 2007



Bỏ Cuộc Chơi

 

Bạn thân,

 

Năm 2001 tôi mất một người bạn. Lúc đó tôi ở trong ban biên tập soạn thảo cuốn niên giám cho khoá Đệ Nhất Bảo B́nh, Đ. từ Úc gửi về cho chúng tôi một bản tin mà chúng tôi không kiểm chứng được nên đă không đưa vào tập kỷ yếu này. Đ giận và tuyên bố ‘rút ra khỏi khoá Đệ Nhất Bảo B́nh’, không c̣n liên lạc với anh em đồng khoá, trừ một người anh em cột chèo.

 

Chúng ḿnh sinh ra làm người VN, th́ dù muốn hay không, dù có thay đổi quốc tịch, chúng ḿnh vẫn là ngườI VN. Tôi nói với Đ. là bàn tay có ngón dài ngón ngắn, anh em ruột thịt trong một nhà cũng không hoàn toàn đồng ư với nhau mọi chuyện, nhưng vẫn là anh em. Chúng ḿnh đời lưu lạc, trôi dạt về Nha Trang, trở thành anh em một nhà, dù có bất đồng ư kiến, đâu đến nỗi nào từ bỏ nhau, nhất là vào lúc tóc đă pha mầu.

 

Tôi không thuyết phục được Đ. lúc bấy giờ, nhưng vào lúc cuối đời, khi anh hấp hối trên giường bệnh, anh viết cho tôi vài ḍng, tỏ ư ân hận về chuyện xưa. Tôi vừa vui vừa buồn, xót xa gửi cho anh bài thuốc chống ung thư mà người ta tuơng truyền của một tử tù để lại cho đời. Bài thuốc mang cho anh chút hy vọng để anh phấn đấu với cơn bệnh, kéo dài cuộc sống được ít lâu, nhưng không cứu được anh khỏi tay tử thần. Tro tàn của Đ. được mang về quê hương, anh bỏ cuộc chơi nhưng ḷng thanh thản v́ đă hiểu được chuyện xưa và không c̣n hờn giận bạn bè mà bao nhiêu năm qua đă coi nhau như anh em.

 

Bạn thân,

 

Chuyện xảy ra hơn 6 năm xưa nhưng hôm nay tôi mới kể bạn nghe v́ sáng nay tôi chợt buồn v́ chỉ trong một thời gian ngắn một số bạn ảo của tôi trên diễn đàn ĐT cũng quyết định ‘gĩa từ vũ khí’, bỏ cuộc chơi. Lư do chung của những người bỏ cuộc chơi là bất măn với một cá nhân hay một nhóm người trong con phố ồn ào. Người đến, người đi, ông đi qua, bà đi lại, chuyện đó cũng là thường thôi, và phố vẫn đông vui, có ǵ mà phải buồn, đúng không bạn ta?  Buồn chứ, nhất là khi ta có người bạn tâm giao, dù chưa biết mặt, nhưng biết nhau qua văn chuơng, hàng ngày tâm t́nh qua chữ nghiă, bỗng dưng người đó không c̣n, tránh sao khỏi hụt hẫng.

 

Hơn một năm sinh hoạt trên cái phố ảo này tôi cũng gặp vài chuyện không như ư, và cũng gặp một hai người tôi giữ một khoảng cách đủ xa để khỏi làm phiền nhau, nhưng chưa bao giờ tôi ghét bỏ một ai đến độ phải bỏ cuộc chơi. Tôi biết đa số những chuyện không vui đều rất riêng tư, nên được giải quyết bằng những phương tiện riêng giữa những ngựi trong cuộc, cho con phố bớt lao xao, và cho chúng ḿnh buổi sáng ngủ dạy vẫn thấy bạn ḿnh tười cười ở đó vẫy tay chào.

 

Dù chỉ là bạn, nhưng khi bạn quyết định bỏ cuộc chơi, tôi vẫn có cảm tưởng như là “Ngh́n Trùng Xa Cách”, mời bạn nghe với tôi bản nhạc buồn này, nếu bạn vẫn c̣n đâu đó, chưa ra khỏi con phố ồn ào:

http://www.bennhac.com/#/song/11852/Nghin-Trung-Xa-Cach

 

Thú thật với bạn là tôi rất nhớ bạn, và mong ngày nào bạn lại trở về để chúng ḿnh lại có thể tâm t́nh như xưa.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Nov. 27, 2007


Đ́nh Công

 

Bạn thân,

 

Mấy hôm nay, buổi trưa nào trên đường đi tới thư viện tôi cũng chạn trán một đám người đ́nh công trước toà thị chính City Hall của thành phố San Jose.  Đám người mang biểu ngữ của nghiệp đoàn thợ xây cất và thợ điện,  tụ tập trên vỉa hè như đi tản bộ, chuyện tṛ thân mật chứ chẳng có vẻ ǵ là buồn chán, lo âu hay hận thù đằng đằng như những nhóm biểu t́nh chống phe bên kia của VN ḿnh.

 

Lẽ dĩ nhiên là họ chẳng làm phiền tôi, đúng hơn là họ chẳng thèm nh́n cái anh da vàng đi phất phơ ngoài đường. C̣n tôi, tôi cũng chẳng quan tâm. Cái city Hall vừa mới xây xong, tốn của dân gần 500 triệu dollars cho mấy quan ngồi c̣n tráng lệ hơn bất cứ toà nhà nào trong thành phố này, nên nếu thợ xây cất có đ́nh công, không xây cất thêm th́ dân đen như tôi cũng … đếch có quan tâm.

 

Đ́nh công ở xứ này sướng thấy mồ, tay cầm café StarBucks nhấm nháp, tai nghe nhạc từ Ipod hoặc đấu láo với bạn bè, lâu lâu lại có xe chở một toán tới đổi ca, vác cái bảng carton đi tản bộ, không làm nhưng vẫn nhận được tí tiền c̣m, như vậy không sướng th́ khổ sao. Chẳng bù cho những người đ́nh công ở bên Tàu chẳng hạn, có thể  bị bắt bỏ lên xe, mang về bót ‘tả’ cho một trận, hay là như phe ta ở VN, đ́nh công biểu t́nh đ̣i chủ Đại-Hàn trả lương, cũng có thể bị cán  ngố  ‘tẩn’ cho một quả “Lày th́ đ́nh công lày …”.

 

Trong đám biểu t́nh truớc San Jose City Hall có một ông gốc Việt. Tôi hỏi “Này ông bạn, đ́nh công v́ lư do ǵ vậy?”. Anh ta nhe răng cười “Tôi cũng chẳng biết, xếp bảo đ́nh công th́ vác bảng đ́nh công,  đứa nào không nghe, bước qua lằn ranh sẽ bị chửi bới, hoặc ‘bề’ hội đồng. Không muốn cũng không được.”

 

Bạn thân,

 

Th́ ra thế! Ở đây hay ở bên ta, bên Tàu th́ cũng chẳng có những mặt trái của dân quyền, và bạn biết tại sao không phải chỉ tôi mà nhiều người không thích nghiệp đoàn.  À, nhưng nếu có ‘nghiệp đoàn của các vị đàn ông’ đ̣i quyền được xếp hạng trên chó và mèo ỏ xứ này th́ bạn và tôi nên t́nh nguyện, dù có bị vợ bắt về nhà, ban đêm ‘tẩn cho một trận’ th́ cũng hài ḷng. Bạn nghĩ sao?

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Dec. 2007


Nỗi Đau C̣n Dài

 

Bạn thân,

 

Chỉ c̣n hơn tháng nữa là này giỗ trận Hoàng Sa, anh em chúng ḿnh lại bùi ngùi, lại tưởng nhớ, và có nhiều người sẽ  lại không cầm được nước mắt khóc bạn thân. 

 

Năm đó 1974, miền Nam Việt Nam có khoảng 19 triệu người. Khi mất Hoàng Sa, 19 triệu người ḷng đau như cắt, nhưng cũng có một người dân miền Bắc viết một bài thơ chia xẻ niềm đau.

 

Hoàng Sa

 
Xin kể thêm tôi
Thành mười chín triệu một người
Trái tim tôi đập về trong nớ
Ḍng máu xa nguồn bỗng giận sôi
 
***

 
Xin kể thêm tôi thành mười chin triệu một người
Thành viên gạch hồng tươi

Làm bức tường thành ngăn triền sóng dữ
Làm chiếc ṿ đựng mùa xuân ngọt lự
Giữ không rơi một giọt mật nào
Mỗi giọt ra đi, chính giọt máu đào
Từ cuộc đời cha ông nhỏ xuống
 
***

Hoàng Sa, ơi Hoàng Sa
Cái tên nghe buồn như thủơ ban sơ
Đối với tôi đă là da thịt
Dầu chỉ là một mảng san hô
 
***
Lại đau chăng vết buốt tự ngàn xưa
Trang sử cũ c̣n hằn dấu ngựa
Từ thảo nguyên xa, từ biên ải lửa
Khói tràn về đen thẫm những giấc mơ

Khói tràn về đen thẫm ước mơ
  
***


Xin kể thêm tôi
Thành mười chín triệu một người

Trái tim tôi đập về trong nớ
Ḍng máu xa nguồn bỗng giận sôi
 
***

Người bạn Hải Quân  Miền Nam ơi !
Trên đảo mù sương hôm đó có anh tay cầm súng
Từ những hạm tàu rẽ sóng đại dương
Tôi thấy pháo anh dương ṇng sừng sững
 
***


Cuộc chiến kết thúc dù bi thảm
Bài ca anh hùng vẫn vọng trời cao
Xin cho thơ tôi góp phát súng chào
Vĩnh biệt tuần dương ch́m dần giữa sóng
Đáy biển âm thầm, ngàn năm lạnh cóng
Vẫn mặn nồng ḷng tổ quốc ta
 
***


Xin cho thơ tôi làm thảm sóng ngân nga
Ru giấc ngủ những chàng trai dũng cảm

Đếm biết bao nhiêu người vợ đợi chờ
Em ơi, trên từng trang sử nhỏ


***


Hoàng Sa, xa vời ơi Hoàng Sa!

Ngực đảo c̣n đau ngàn bàn chân lạ
Tôi biết mùa xuân chưa đến bao giờ

Hoàng Sa, xa vời ơi Hoàng Sa!
Tên người ngân buồn như bản thánh ca….

 
Hoàng Sa, xa vời ơi Hoàng Sa!
Tên người ngân buồn như bản thánh ca….


 
Vô Danh

(thơ Dân Bắc)

 

Bài thơ này được nhạc sĩ Nguyên Văn Thành phổ nhạc, và các bạn hăy nghe anh hát để thấy niềm đau này là niềm đau chung của dân Việt chứ không không phải chỉ là của miền Nam.

 

 

Trung Quốc đang vẽ lại bản đồ. Hoàng Sa và rồi Trường Sa đă bị cuỡng chiếm. Niềm đau c̣n dài.

 

Vài hàng ngắn ngủi gửi bạn, v́ bỗng dưng tôi thấy nghẹn ngào, không viết được thêm.

 

T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Dec. 14, 2007



Nỗi Đau C̣n Dài – II

 

Bạn thân,

 

Mấy hôm nay tôi biết bạn cũng như tôi đều rất buồn v́ nỗi đau để mất đi một phần đất và một vùng biển của tổ tiên để lại. Chúng ḿnh cũng căm phẫn với bạo quyền, và hỏi nhau là chúng ḿnh phải làm ǵ bây giờ. Bạn đă làm tôi muốn rơi lệ khi bạn nói “Nếu VN tuyên chiến với Trung Quốc th́ tôi sẽ về, dù chỉ về để chết cho quê hương, để làm phân bón cho một thế hệ mới, để một ngày nào Việt Nam ḿnh lại có ải Nam Quan, và có cả  Hoàng Sa với Truờng Sa”.  Bạn tâm sự “Chúng ḿnh đă ngần này tuổi đời, tiếc ǵ một mạng sống, tôi nói chuyện với nhà tôi, bà ấy có buồn, nhưng nếu chuyện đó xảy ra nhà tôi không ngăn cản.”

 

Biết nói ǵ với bạn bây giờ! không phải chỉ ḿnh bạn là người có ḷng, mà nhiều người Việt sống khắp trên điạ cầu nàu có lẽ cũng có ư nghĩ như bạn, nhưng tôi không nghĩ rằng cuộc chiến đó sẽ xảy ra trong lúc này, nhất là với chính phủ VN đương thời. Đành thôi!

Có đứa bé trai 14 tuổi con của một người bạn đang sống ở ngoại quốc hỏi tôi rằng nước Việt của chúng ḿnh có phải là nước Việt của Câu Tiễn mà cháu đọc trong truyện Tàu hay không? Tôi cũng muốn nhân dịp này nói với cháu là “Không, không phải cháu ạ. Nước Việt của Câu Tiễn thường được gọi là Việt Quốc là nước chư hầu nhà Chu ở vùng đất phía nam sông Dương Tử, ven biển Chiết Giang, Trung Quốc trong giai đoạn Xuân Thu, không nên nhầm lẫn với nước Việt Nam. Vua nước Việt Quốc là ḍng dơi vua Vũ, được phong ở đất Cối Kê để lo việc phụng thờ. Nước này nổi tiếng về chất lượng gia công thép, đặc biệt là các thanh kiếm của họ. Kinh đô Việt Quốc đặt ở Cối Kê (nay thuộc huyện Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang), c̣n nước Việt Nam của chúng ta chạy dài từ Ải Nam Quan tới mủi Cà Mâu, có vua Hùng Vương, có Ngô Quyền, có Lư Thường Kiệt, có Trần Hưng Đạo, có Lê Lợi ... và bao nhiêu anh hùng giữ nước cho đến lúc này để chúng ta vẫn c̣n một nơi gọi là Việt-Nam trong lúc Việt Quốc không c̣n tồn tại trên thế gian”.

Tôi biết lớp ngưởi c̣n quá trẻ, sinh ra hoặc lớn lên tại hải ngoại, ít được học về lịch sử Việt Nam, trái lại biết nhiều về những huyền thoại Trung Hoa, qua những truyện Tàu và phim bộ nên đôi khi có sự nhầm lẫn, nhưng chúng không đáng trách, và đó cũng là bổn phận của chúng ḿnh chỉ dạy cho con cháu về nguồn gốc của nuớc ḿnh, phải không bạn thân?

Bạn thân,

 

Hôm qua tôi cũng được tin bạn ta P.V. Hưng, aka Cụ Thộn, vừa bị stroke và đang nằm liệt trong nhà thương! Đường biển xưa bị cày nát, bạn bè xưa nửa tỉnh nửa mê, không biết gượng được bao lâu trước khi về gặp lại hạm-trưởng Ngụy Văn Thà và HQ-10 dưới đáy biển Thái B́nh. Bạn nhớ không, Cụ Thộn ngày xưa cũng đă từng  ra tận Truờng Sa đặt bia chủ quyền, dựng lá cờ quốc gia bay phất phới trên dăy hải đảo thân yêu cùng với thủy thủ đoàn của HQ-8.   

 

Có đôi khi tôi buồn, nhưng ít khi tôi buồn như lúc này. Bạn biết v́ sao rồi phải không, bạn thân.

 

Ngụy Xưa

Dec. 17, 2007


Tài Hoa Một Đời

 

Bạn thân,

 

Tôi quả t́nh không biết tại sao P. V. Hưng lại bị gọi là ‘Cụ Thộn’ trong lúc bạn ta là thằng đẹp trai, hoà hoa nhất khoá Đệ Nhất Bảo B́nh!

 

Tôi và ‘cụ Thộn’ học chung với nhau trên Đà Lạt. Lúc đó tôi là con nhà nghèo, yêu cô bạn học cùng lớp nhưng chỉ dám nh́n từ xa, gặp mặt là luống cuống, không giống ai, nhưng Cụ th́ đă tài hoa ra mặt, yêu L.M. Hương, cô nữ sinh má đỏ môi hồng, đẹp nhất trường Bùi Thị Xuân, và cụ chẳng sợ thằng Tây say nào, hàng ngày theo nàng từ nhà tới trường, và lên tận nhà thờ nơi nàng đi lễ, xin cha rửa tội dù gia đ́nh của Cụ bao nhiều đời Phật tử thuần thành!

 

Không hẹn chúng tôi vào trường HQ cùng một lần. Cụ và tôi lại chia nhau một góc pḥng, đêm đêm nghe cụ lè nhè hát t́nh ca, và cuối tuần nghe cụ tán hươu tán vượn về những người đẹp Nha Thành, về em Tấm em Cám nào đó mà Cụ khoe dễ thương ơi là dễ thương. H́nh như có người con gái đẹp nào là cụ yêu hết, kể cả thời gian cụ qua New Port, R.I. học về Khu Trục Hạm, Cụ yêu  luôn một cô sinh viên du học tại Providence đến độ phải đi vẽ tranh bán lấy tiền để gọi điện thoại viễn liên.

 

Đă nói cụ là người tài hoa, cầm kỳ thi hoạ, cái ǵ cũng biết mà. Cụ phổ nhạc bài thơ t́nh vụng dại của Ngụy Xưa, và hát cho người đẹp nổi tiếng ở Đ̣ Xu nghe khiến nàng cảm động, theo về sửa túi nâng khăn cho Cụ.

 

Nhưng tài hoa lắm th́ trời ghen ghét nhiều. Đường công danh của của Cụ không mấy hanh thông, trôi nổi khắp bốn vùng chiến thuật, đến độ có lệnh cho cụ thăng cấp Trung Tá mà cụ chẳng có th́ giờ mang lon v́ c̣n lo chạy mệt nghỉ theo đoàn người di tản ra biển Đông!

 

Qua xứ Cờ Hoa, công việc đầu tiên của cụ là làm waiter cho một nhà hàng Tàu, và có một ngày Cụ không bao giờ quên.  Ngày đó có hai người Việt-Nam, có lẽ là lính cũ,  vào ăn trưa, một người nhận ra Cụ, và hỏi “Có phải anh là Chỉ Huy Trưởng Căn Cứ Tân Châu ngày xưa không?” Cụ cúi đầu “Dạ thưa anh, chắc là anh nhận lầm người.” Người khách nhún vai, bỏ lại một đồng quarter tiền tip, c̣n Cụ, cụ vào toilet lau ḍng nước mắt, sau đó bỏ việc, ăn welfare, cắp sách trở lại trường. Cụ học xong Master, nhưng đời Cụ vẫn buồn v́ người đẹp Đ̣ Xu ôm cầm sang thuyền khác, bỏ lại mấy đứa con cho cụ nuôi!

 

Cụ lấy văn, thơ, nhạc và công việc làm vui, nhưng một ngày chợt thấy tóc pha mầu, buồn v́ cô đơn nên về Việt-Nam cưới một cô vợ trẻ hơn ḿnh hai muơi tuổi. Cụ t́m được hạnh phúc cuối đời, xây căn nhà gần biển, gọi Ngụy Xưa “Mày sang đây chơi với ‘ông’. Mùa này đă hết băo, biển đẹp và hiền hoà như biển Đông, ngày ‘ông’ với mày theo tàu ra Trường Sa đặt bia chủ quyền”.

 

Tôi chưa kịp sang thăm căn nhà gần biển th́ Cụ Thộn đă bị stroke ngă lăn đùng.  Người đàn bà trẻ gọi cho tôi nước mắt lưng tṛng “Anh ấy bây giờ liệt nửa người, nói không được. Không biết rồi sẽ ra sao.”

 

Bạn thân,

 

Bạn bè dăm ba đứa chân trong chân ngoài, nghĩ tới thật buồn. Thôi th́ cứ coi những ǵ chúng ḿnh có hôm nay là ‘bonus’. Tài hoa một đời như Cụ Thộn, như nhạc sĩ Lam Phương, mà cuối cùng đời cũng chẳng ra ǵ. Làm người b́nh thương như tôi với bạn có lẽ trời thương. Mai mốt tôi qua thăm cụ Thộn, cầm tay nó nói “Tại mày tài hoa quá nên trời ganh ghét đấy, mà này, nếu mày chia cho bạn bè chút tài hoa của mày th́ trời đâu có hành.”  Không biết là nói thế Cụ Thộn có bớt buồn không nhỉ, bạn thân?

 

Ngụy Xưa.

Jan. 7, 2008.


Một Đoạn Đời Thơ Ấu

 

Bạn thân,

 

Du thuyền ghé Ensenada, Mexico, chúng tôi theo đoàn người, trả $2  lên xe ra downtown. Thành phố nhỏ chỉ có hai con đường chính tập trung những cửa hàng bán đồ kỷ niệm, nhưng rất nhiều những kios, xe đẩy, bán đủ thứ hầm bà lằng, và trên vỉa hè con phố chính cho du khách đó tôi đă nh́n thấy món đồ chơi của thời thơ ấu.

 

Khi c̣n ở Hà-Nôi, tôi gọi nó là cái ‘súng cao su’, di cư vào Nam tôi bắt chước bạn bè mới, gọi nó là cái ná thung:

 

 

Cái súng cao su đầu tiên trong đời do tôi h́ hục làm lấy khi mới độ 10 tuổi đầu. Tôi trèo lên nhẩy xuống măi mới chọn được một cành ổi trong vườn quê bà ngoại có cái trạc ba cân đối như h́nh chữ Y, phỏng tay với cái kéo cùn cắt lấy miếng da từ một chiếc giày cũ làm ổ đạn, và dùng tiền quà sáng năn nỉ ông thợ sửa xe ngồi đầu đường bán cho hai sợi dây cao su cắt ra từ ruột bánh xe đạp.

 

Cái súng cao su đầu đời ấy trở thành ‘vũ khí cá nhân’ cho tôi bắn dọa mấy con chim sẻ trên mái nhà, hù mấy con chó hay sủa nhặng xị sau cánh cổng những biệt thự, và ‘lỡ tay’ bắn vỡ cửa kính nhà ‘thằng’ Tây hàng xóm vài lần. Bạn bè nh́n cây súng cao su thèm thuồng, con nhà ‘Tí ve’  bên hàng xóm hỏi tôi đă bắn được mấy con chim, tôi hất mặt khoe khoang “bắn được khối”, nhưng thực ra từ ngày có cây súng cao su tôi chưa bắn trúng con chim sẻ nào.

 

Tôi mang cái súng cao su đó cả ngày lẫn đêm. Khi ngủ tôi để nó ngay trên đầu giuờng cùng với mấy viên ‘đạn’ sỏi trắng lấy trong chậu cây kiểng của bố tôi. Tôi trấn an đứa em trai “Cứ yên trí ngủ đi. Ma tới tao bắn chạy có cờ cho mà xem!” Chẳng có ma nào tới cho tôi thử súng, và đứa em tôi rất tin là ma sợ cây súng cao su của tôi nên không tới quấy rầy!

 

Mùa hè năm 1954 gia đ́nh tôi di cư vào Nam, bố tôi cho phép tôi mang theo những viên bi lóng lánh, một món đồ chơi khác của thời thơ ấu, nhưng không cho tôi mang theo cây súng cao su lên máy bay. Tôi tần ngần đưa tặng ‘Tí ve’cây súng mà rưng rưng muốn khóc. Mấy chục năm đă qua nhưng nhiều lúc tôi vẫn nhớ cái trạc ổi lên nước bóng loáng, cái ổ đạn da đă sờn, và tiếng ‘đạn’ bay mỗi lần tôi buông tay cho sức đàn hồi của cao su đẩy viên sỏi vút vào không gian.

 

Tôi tần ngần đứng nh́n cái ‘sling shot’ trên quầy hàng tại đuờng phố Ensenada, cầm nó lên mân mê trong ḷng tay nhưng rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống. Tôi không c̣n thơ dại nữa, làm ǵ bằng súng cao su bây giờ? Tôi quay lưng bỏ đi, đầu cúi thấp,  đếm bước chân, nhớ viả hè Hà Nội, nhớ hàng sấu già, và nhớ thằng bé lóc chóc có cái súng cao su giắt cạp quần, tung tăng khắp phố phường.

 

Bạn thân,

 

Khi trở về đến cầu tàu của du thuyền, vợ tôi móc một gói nhỏ đưa cho tôi “Để anh bắn đuổi mấy con sóc sau vườn.”  Tôi tần ngần nh́n cây súng cao su mà tôi đă định mua, mỉm cười với vợ “Cám ơn em”. 35 năm chung sống K. đă đọc được những điều tôi nghĩ dù chỉ bằng ánh mắt tôi nh́n vu vơ.  Dĩ văng lại ào về, tôi thấy mắt ḿnh cay cay, và thoáng thấy ‘Tí ve’ đang cầm cây súng cao su nhe răng cười.

 

Bạn biết không, tôi không được mang cây súng cao su đó lên tàu. Toán an-ninh đưa gói đồ tôi cầm qua máy ḍ, lôi cây súng cao su ra,  nói với tôi ‘đây là vũ khí’, họ tạm giữ, và sẽ trả lại cho tôi khi tôi rời tàu. Vợ tôi có vẻ thất vọng, tôi chỉ cười cười “Thôi em ạ, họ không giữ lại ‘súng’ của anh là tốt rồi.” Vợ tôi đỏ mặt, đấm nhẹ vào vai tôi, c̣n bạn, bạn có nhớ thằng Larry cà chớn ở trường O.C.S Newport R.I., không? Nó dạy chúng ḿnh nói tiếng Anh, và  khi nó đưa cho chúng ḿnh khẩu súng lục, làm mặt nghiêm trang dặn ḍ “this is your piece, but that is your gun.” Nó chỉ vào phía dưới bụng bạn, và nhe răng ra cười.

 

Ngụy Xưa

Jan. 22, 2008



Đỉnh B́nh Yên

 

Bạn thân,

 

Tôi nhớ bạn lắm nhưng lúc này hụt hẫng nên lang thang đây đó nhiều hơn là ngồi yên một chỗ, và chẳng làm được cái ǵ cho ra hồn. Tôi đang đếm những ngày làm việc cuối cùng, đúng thế đấy bạn ạ, chỉ c̣n 14 ngày nữa thôi là tôi ‘rửa tay gác kiếm’, giă từ những ngày vật vă bon chen.

 

35 năm cày bừa trên nước Mỹ, và hơn 10 năm quân vụ ở quê nhà, như thế cũng đủ quá rồi, nhưng nghĩ đến những ngày sắp tới tôi thấy trống vắng, không biết ḿnh sẽ đi về đâu. Dù rằng tôi không có ǵ lo lắng nhưng tôi vẫn có cái cảm giác ‘thế nào ấy’ mỗi khi nghĩ tới những buổi sáng quanh quẩn trong căn nhà vắng lặng một ḿnh. Các con tôi đă có đời sống riêng, và ở xa, ‘bu nó’ c̣n trẻ nên vẫn c̣n cày bừa, chỉ có tôi phất phơ với ngọn cỏ gió đùa trong cánh đồng bắp.

 

Tôi đă nghĩ đến những chuyến đi xa thăm bạn bè, những chuyến viễn du trên biển, và về thăm viếng chốn xưa, nơi tôi sinh ra và lớn lên, nơi tôi đă đi qua một lần, và có những mối t́nh như gió thoảng nhưng để lại những dấu ấn không phai. Bạn bè tôi nhiều lắm. Có những người tôi quen biết đă hơn 40 năm, đă lênh đênh sóng nước với nhau những ngày quê nhà c̣n quằn quại trong khói lửa, và có những người tôi mới biết đây thôi, kể cả những người mà tôi chưa gặp mặt bao giờ, chỉ biết nhau qua văn chương, chuyện tṛ trên ‘net’ nhưng t́nh thân thật đậm đà.

 

Những năm vừa qua công việc không c̣n đ̣i hỏi nhiều cố gắng nên tôi đă có nhiều th́ giờ lang thang trong thế giới ảo, và ở đó tôi đă gặp  bao nhiêu khuôn mặt đặc thù, dù có mang mặt nạ để che đậy, nhưng chúng tôi đă đối xử với tôi bằng tấm chân t́nh. Ở đó tôi gặp người đàn ông ôm con thương tiếc người vợ qua đời sớm, làm thơ  thổn thức với niềm đau của quê hương. Ở đó tôi gặp những người đàn bà thiếu may mắn trong cuộc đời, tâm sự với tôi để cho tôi viết “Giá Mà Anh …”, và “Tận Cùng Đam Mê”, những truyện ngắn mang nỗi buồn của những mối t́nh dang dở. Ở đó tôi gặp một người đẹp, kiêu hănh v́ đứng vững được với cuộc đời cay nhiệt, nhưng cũng rất chân t́nh, chia xẻ với tôi những điều rất riêng tư. Ở đó tôi cũng được biết một người nhỏ nhắn dễ thương, nhưng đời thường khô khan, nhức nhối với những hàng số trong trương mục của khách hàng nên mang chiếc mặt nạ lăng mạn, vào ‘nét’ t́m cho ḿnh một cơn gió thoảng để cuộc đời có chút vui. Nhưng ở đó tôi cũng gặp những người rất đôn hậu, vui với hạnh phúc gia đ́nh và nếp sống đơn sơ.  C̣n nhiều nữa, họ gọi tôi bằng bác, bằng chú, bằng anh, và dù “chú ơi” hay “anh nè” giọng ai đó cũng đều thân thiết như người trong một nhà.

 

Tôi cũng mang mặt nạ, nhiều là khác, để buớc vào thế giới phức tạp này, như Dũng Ngố để viết ‘T́nh Thư Từ 10 ngàn Dậm Xa’, tâm sự của những người trẻ lớn lên ở hải ngoại nhưng thiết tha với quê nhà, như Ngụy Xưa, người đàn ông tuổi đă xế chiều để viết về những ngày tháng cũ dù êm đềm hay xót xa. Ngụy Xưa cũng ‘đa đoan’, vui đùa trêu ghẹo mọi người, và dù ngôn ngữ đôi khi có dung tục nhưng cũng chưa bao giờ lộ liễu đến mức như văn chương Hồ Xuân Hương (đă từng được giảng dạy ở học đường VN). Tôi lúc nào cũng cố gắng yêu người và yêu đời chứ không cay đắng, thấy cuộc đời đen tối, trong héo ngoài khô. Chẳng may gặp phải những người  khó chịu, chỉ trích hay châm biếm tôi thà đứng xa vẫy tay chào, hay bỏ đi t́m cho ḿnh một đỉnh b́nh yên.

 

Bạn thân,

 

Cuối tháng Ba này tôi sẽ đi thăm những người bạn ở góc trời Đông Bắc, tháng Tư tôi đi về San Diego chơi với thằng cháu ngoại vừa biết ḅ, và gặp người bạn cũ đă đau ốm liệt giuờng từ mấy tháng qua. Tháng Năm họp bạn. Chúng ḿnh lại ra khơi, thăm những bờ bến lạ, nhớ những ngày ngang dọc biển Thái B́nh. Tôi c̣n dự trù nhiều chuyến đi nữa bạn ạ, nhưng lúc này tôi vẫn c̣n ngồi đây, và tuần tới c̣n phải đánh vật với giấy tờ khai thuế trả nợ Uncle Sam. Oh well, năm nay nữa thôi. Năm tới tôi ăn lương vợ, ‘đếch’ phải lo chuyện thuế má rắc rối tơ ṿ ở cái nơi ăn nhờ ở đậu này.

 

Hẹn gặp bạn tháng năm này. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

March 5, 2008



T́nh Thương & Bao Dung

 

Bạn thân,

 

Tháng Năm này chúng ḿnh lại họp bạn, và lần này chúng ḿnh kéo nhau lên con tàu Vision of the Seas, mang nhau xuống tuốt PuertoVallarta của miền Nam Mexico, để nhớ lại một thời sóng nước. Thú thật với bạn là tôi đă rất do dự khi đề nghị chuyến hải hành vui chơi này v́ tôi biết là không phải tất cả chúng ta đề có thể affort được. Nếu bạn sang đây từ năm 1975, đă làm việc vất vả, đă có một đời sống ổn định th́ $1,500 có lẽ chỉ là một số tiền  tương đối nhỏ cho hai vợ chồng vui chơi 1 tuần, nhưng nếu bạn ‘tu’ mười niên trên rừng Bắc Việt rồi mới ḅ sang được nước này làm thân trâu chậm uống nước đục, đời sống không mấy sung túc, th́ đó là một món tiền đáng kể, đôi khi không nỡ đem vui chơi. May là không có bạn nào thắc mắc hay sỉ vả tôi về cái chuyện thiếu tế nhị này. Những bạn khá giả coi là chuyện nhỏ, những bạn c̣n nghèo th́ con cháu hí hửng góp tiền cho bố mẹ mua vé ngao du với bạn bè. Những đứa con ngoan đó không phải chỉ góp tiền, chúng c̣n lo lắng thủ tục, gửi gấm một niềm vui cho bố mẹ già những ngày thênh thang.

 

Những đứa con của các bạn tôi  biết và hiểu thế nào là thương yêu. Ngày xưa bố các cháu đi tù cải tạo, các cháu có cơm ăn no trong lúc mẹ các cháu đói, các cháu có áo lành trong lúc mẹ cháu mặc áo sờn vai, và mới đây vài năm bố mẹ các cháu hoăn ngày về thăm VN để dùng tiền cho các cháu học đại học. Các cháu biết đó là thương yêu, v́ các cháu là kết tinh của t́nh yêu thiết tha chứ không phải chỉ là hậu quả của một phút hoan lạc ngắn ngủi như vẫn thường được giải thích bằng chủ thuyết duy vật thiếu t́nh người.

 

Nói tới những người sang sau tôi không thể nào không nhớ Hải J.. Vừa đặt chân tới nước Mỹ nó đă chỉ mặt những ‘thằng 75’, sỉ vả tơi bời! “Chúng mày để vợ con ông đói trong lúc ông đi tù. Thằng nào chúng mày cũng có nhà có xe, gửi được vài trăm đô cho vợ ông th́ ăn thua đếch ǵ …”. Anh em chúng ḿnh chỉ cười, cái thằng mới sang, chưa ‘mở mắt’ nên chúng ông tha. Mai mốt đi cày rồi mày biết. Hải J. lúc đó có biết đâu nhà và xe chỉ là căn bản đời sống trên xứ này, là những ‘thằng 75’ đă từng rửa chén trong nhà hàng Tàu, và vợ chúng nó đă từng làm hotel maids. Thời 75 là thời của một lũ ngơ ngáo không người Việt dẫn dắt chứ đâu phải như lúc này, thằng cũ dắt thằng mới đi xin học nghề, đi thuê nhà, đi bệnh viện, trăm thứ vớ vẩn rắc rối tơ ṿ. Bây giờ th́ những thằng sang sau cũng đă đâu vào đấy, dù rằng lâu lâu vẫn c̣n than thân trách phận trâu chậm uống nước đục, vẫn chê nước Mỹ suy đồi, nhưng hỏi có muốn về VN sống không th́ thằng nào cũng nhún vai “Bộ ngu sao. Thà ở Mỹ ăn tiền trợ cấp SSI chứ về VN làm cái thống chế ǵ”.

 

Hôm nay nói chuyện lẩm cẩm với bạn v́ mới đây tôi chợt thấy người ta bàn căi về t́nh thương và ḷng bao dung của chúng ḿnh đối với gia đ́nh, bạn bè và cả với những người xa lạ. Ḷng bao dung tôi đă  nh́n thấy trong anh em chúng ḿnh, t́nh thương yêu gia đ́nh tôi cũng không cần t́m đâu xa v́ đó là bản chất của những bà mẹ Việt Nam, của những đứa con biết đến cội nguồn. Những giá trị cổ điển rồi sẽ được thay thế bằng những quan niệm mới nhưng chúng ta cũng biết rằng những ǵ rất tự nhiên như t́nh mẹ con th́ không bao giờ thay đổi. Bất hạnh thay cho những người mất mẹ khi c̣n thơ dại v́ những người đó thiếu mất một yếu tố để biết thế nào là thật sự yêu thương.

 

Bạn thân,

 

Hai năm trước anh em chúng ḿnh đi chơi bằng xe bus đường trường, cái xe to tổ chảng và chúng ḿnh ngồi đày một xe. Năm nay chúng ḿnh sẽ chỉ là đám người nhỏ nhoi trên con tàu biển to đùng! Số người ít đi v́ mấy đứa bỏ cuộc chơi! Lang, Đơn, Lộc, Mai và mới đây Nguyễn A Grand Mond và Quản Thịnh Đa Đoan theo nhau về trời. 81 đứa bây giờ c̣n lại 61, có chút buồn nhưng những đứa c̣n lại vẫn ồn ào, vẫn mong một ngày về Nha Trang họp khoá Bảo B́nh, để đi thăm mộ Thông Sứt hay là chỉ ra biển, nh́n về Hoàng Sa nhỏ một ḍng nước mắt tiếc thương.

 

Thôi chào bạn nhé, hẹn gặp bạn tháng Năm này. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

March 2008



Hoa Đào Năm Cũ

 

Bạn thân,

 

Năm năm qua rồi tôi mới trở lại Washington D.C., và cũng đúng vào muà hoa đào đang nở bên ḍng sông Potomac. Đứng bên ḍng sông tôi có ngơ ngác buồn, nhớ đến hai câu thơ của Thôi Hộ:

 

Nhân diện bất tri hà xứ khứ,

Đào hoa y cựu tiếu đông phong.

 

Hoa đào năm cũ vẫn cười gió đông, nhưng Xuân Lang không c̣n nữa. Tôi trở về bên ḍng sông, lặng nh́n hoa nhớ bạn, và chợt thấy thương tất cả chúng ḿnh. Xuân Lang là Cá Lóc Nguyễn Xuân Lang, cái b́nh thứ 37 trong danh sách Đệ Nhất Bảo B́nh. Ngày này 5 năm trước Lang biết là ḿnh chỉ c̣n sống được vài tháng nên muốn đi khắp nơi thăm viếng bạn bè lần cuối. Mă Xa Vơ Văn bảy, aka nhà văn Vũ Thất, không đành ḷng để bạn ta di chuyển mệt nhọc nên gọi tất cả anh em Bảo B́nh về Washington D.C. họp mặt, gặp gỡ Lang lần cuối cùng.

 

Những ngày anh em chúng ḿnh gặp nhau ở thủ đô là những ngày vui buồn không quên. Buồn v́ gặp nhau để giă từ, để vĩnh viễn không c̣n thấy nhau. Lang nắm tay giă từ từng người bạn, ai cũng bùi ngùi, và tôi muốn rơi nước mắt, viết cho Lang hai câu thơ:

 

Thần tiên gọi bạn bên trời

Ta vin cành gió về nơi địa đàng.

 

Năm đó chúng ḿnh tuổi đă 60. Nhiều đứa tóc đă pha mầu, và biết rằng trước sau ǵ rồi cũng theo gió về trời thế nhưng thấy Lang nói lời từ giă, chúng ḿnh không khỏi xót xa.

 

Nghĩ đến bạn th́ buồn nhưng chúng ḿnh cũng có những ngày vui để lại biết bao nhiêu là nhớ thương. Buổi sáng mấy chục đứa thức dậy, chiếm hết cái pḥng ăn của khách sạn Marriott, ồn ào như thể đây là nhà riêng của các ‘quan ta’. Hai chiếc xe  ‘van’ 18 chỗ ngồi đưa chúng ta khắp nẻo đường thủ đô, đến tận Annapolis thăm Hải Quân Học Viện, nh́n các sinh viên mặt c̣n ‘búng ra sữa’ đi bờ, để nhớ tới 40 năm xưa chúng ḿnh cũng môi hồng mắt sáng trong bộ quân phục trắng tinh bước ra khỏi trường sỹ quan Hải Quân Nha Trang vào những ngày cuối tuần. Một thời đă qua, chỉ c̣n lại “một chút ǵ để nhớ để thương”.

 

Vui buồn nhất là đêm không ngủ trước ngày chia tay. Chúng ḿnh uống rượu mềm môi, kể chuyện xưa cuời như những ngày trẻ dại, ba giờ sáng Hải J. bỗng khóc rưng rức khi nhắc lại những ngày tù đày trên núi rừng Bắc Việt, bỏ lại vợ dại con thơ ở Sài G̣n, mặc cho số phận đẩy đưa, đau với niềm đau của dân ḿnh trong lúc điêu linh.

 

Bạn thân,

 

Năm năm rồi từ ngày đó. Sau Lang c̣n có Thụy, có Đơn, có Lộc, có Mai, có A và mới đây nhất có Thịnh để cho chúng ta “vẫy tay chào buồn anh đi”. Mỗi lần tháng Tư về tôi không thể nào không nhớ tới những người bạn đă bỏ ḿnh trong cuộc chiến. Những đứa c̣n lại ở khắp bốn phương trời, lần nào gặp nhau cũng vắng mặt không ít th́ nhiều. Tháng Năm này sẽ gặp nhau lần nữa, và chúng ta lại ngậm ngùi điểm danh xem c̣n lại được bao nhiêu.

 

Tuần tới tôi sẽ lên chùa Giác Mính nơi để h́nh thằng Bích Cà Chua, bỏ ḿnh ngoài biển trên đường đi t́m tự do, thắp cho nó nén hương, và xin nó phù hộ cho anh em chúng ḿnh. Tôi không cầu xin ǵ, chỉ ước mong chúng ḿnh được mạnh khoẻ và lâu lâu lại có dịp gặp nhau một lần.

 

Mong tới ngày gặp bạn.

 

T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

April 5, 2008



Xin Cám Ơn Anh

 

Bạn thân,

 

Với chúng ḿnh, tháng Tư là tháng Tư buồn nhưng với riêng tôi trong khoảng thời gian đó 33 năm trước đây tôi đă có một kỷ niệm làm tôi thiết tha với t́nh người. Sài G̣n thất thủ khi tôi ở cách xa một đại dương, nhà tôi ôm đứa con 18 tháng mà tôi chưa biết mặt thoát khỏi cơn sóng gió như một phép mầu, và dù nước mắt lưng tṛng xót xa cho quê huơng, tôi cũng thầm cám ơn trời cho cái may mắn của riêng ḿnh.

 

Khi biết chắc là vợ con đă tới Camp Pendleton, tôi lái chiếc xe cũ mèm từ Monterey xuống Oceanside thăm vợ con sau bao nhiêu ngày xa cách. Xe bị nóng máy, và ống dẫn nuớc bể làm khói bay mịt mù, 10 dậm trước khi tôi tới cổng trại. Thời buổi đó đó làm ǵ có cell phone cho tôi kêu cứu, tôi chỉ biết đứng bên đường giơ ngón tay cái hitch hike như một anh chính hiệu bụi đời!

 

Nhiều chiếc xe đi qua và chẳng ai để ư đến anh da vàng mũi tẹt tóc tai bơ phờ. Cuối cùng có một người trẻ tuổi ăn mặc sang trọng ngừng xe và hỏi tôi cần ǵ! Tôi chỉ chiếc xe bốc khói và nói với anh ta là tôi cần vào Camp Pendeton gặp vợ con vừa tới Mỹ tị nạn sau nhiều năm xa cách. Anh ta tặc luỡi, mời tôi lên xe, và cho tôi biết là hôm nay là ngày anh ta lấy vợ, và anh ta đang trên đường tới nhà thờ làm lễ cưới. Anh nói: “Cho con vợ tôi nó chờ ít lâu, anh chờ vợ nhiều năm rồi, tôi đưa anh đi gặp gia đ́nh anh ngay”.

 

Anh đưa tôi đến  tận căn lều vợ con tôi đang trú ngụ, rút cho tôi một bông hồng trong bó hoa anh mang theo để tôi tặng cho vợ tôi, xua tay khi tôi nói lời cám ơn, và vội vàng quay xe như ma đuổi, mong sao đến kịp nhà thờ làm đám cưới.

 

Tôi không biết ǵ về anh, tôi cũng quên hỏi cả tên, nhưng xuốt đời tôi sẽ không quên khuôn mặt trẻ trung và dáng điệu nhanh nhẹn ân cần anh dành cho tôi lúc đó. Sau này, dù được khuyên bảo nhiều lần là không nên dừng xe đón người lạ bên đường, tôi vẫn không nề hà, dù là những con đường vắng, v́ tôi nghĩ tới anh, nghĩ tới lúc tôi bơ vơ trên xa lộ một h́nh với chiếc xe bốc khói.

 

Hơn một tháng sau ngày đó tôi đi đón vợ con ở phi trường San Francisco. Vợ tôi đi chân đất, một tay bồng con, một tay xách cái thùng carton cột dây sơ sài, chứa đựng ít vật dụng, tài sản của người tị nạn. Tôi hỏi: “Dép em đâu?”. Vợ tôi buồn bă cho biết là mang đôi dép chạy loạn từ V.N., lên phi cơ đứt quai mất một chiếc nên đành đi đất bồng con vào cái phi trường đẹp nhất của Hoa Kỳ!

 

Bạn thân,

 

Hôm nay tôi trên đường rong chơi, sau 33 năm làm việc miệt mài trên đất Mỹ. Ḷng tôi chùng xuống khi đi ngang Westminster, thấy những lá cờ vàng tung bay trên những cột đèn của con đường Brookhurst, tôi nhớ ngày xưa, nhớ những ngày mặc aó ‘sương gió nên màu đă bạc phai’. Tôi xót xa nhưng tôi cũng nhớ lại những kỷ niệm êm đềm, và tôi nhớ người thanh niên trẻ năm xưa đă cho tôi đi nhờ một đọan đường để tôi gặp lại gia đ́nh sau bao nhiêu tháng ngày xa cách. Cuối tuần này tôi sẽ lên đường đi San Diego, sẽ đi qua Camp Pendleton, sẽ đi qua nơi tôi đứng hitch hike bên đường, tôi sẽ lại th́ thầm cám ơn t́nh người, và mong rằng anh có một đời nồng ấm như trái tim anh.

 

Ngụy Xưa

April 23, 2008


Cơm Nước Ǵ Đâu!

 

Bạn thân,

 

Lâu ngày không viết cho bạn, bạn ở miền xa, ít gặp nên nhớ bạn thật nhiều, c̣n mấy thằng ở gần th́ thân thật là thân, nhưng nhiều lúc tôi cũng muốn văng tục chửi thề.

 

Vừa rồi anh em ḿnh  rủ nhau nhau lên tàu qua Mễ chơi. Vui ơi là vui. Mấy chục ông bà già dung dăng dung dẻ, phất phơ trên đường phố lạ, ngơ ngáo  cứ như người từ hành tinh xa. Thế nhưng, ngó vậy mà không phải vậy, những đêm dạ hội, các ‘nàng’ coi cũng c̣n ngon lành lắm ạ. Áo quần xênh xang, son phấn thơm lừng, đứng chụp h́nh với mấy bô lăo, cặp nào ra cặp nấy, cứ như thời mới biết yêu.

 

Trước khi đi anh em ḿnh cũng rủ ‘nó’. Nó nói bận lắm, đi ǵ được, với lại “bà xă ‘moi’ mới mổ tim, c̣n yếu x́u.” Thế nhưng khi anh em ḿnh qua Mễ th́ vợ chồng nó bay qua Tây, lên tàu đi một ṿng Âu Châu!  Vợ chồng nó ‘ngon’ thiệt, dân cá kèo đành chào thua, nhưng nó là bạn thân nên ‘ông’ tha Tào, bao giờ gặp mặt sẽ tính sổ về cái tội chơi trội với anh em sau.

 

Nói vậy thôi chứ tôi biết bàn tay có ngón dài ngón ngắn, và anh em ḿnh có nhiều đứa không giống ai! Có nhiều đứa hầu như quên hết quá khứ, sống ở thế giới tự do, phương tiện truyền thông tối tân nhưng ‘lặn’ rất kỹ, chẳng c̣n nhớ ǵ tới anh em. Lẽ dĩ nhiên đa số những người vắng mặt là những người ‘có một niềm riêng’, nhưng cũng có vài đứa … vợ không cho phép đi chơi với bạn bè, và có một số ít mà tôi có thể nói với bạn là “they don’t give a damn…”.

 

Bạn thân,

 

Lóng rày hồi hưu rồi nên tôi cũng lè phè lắm, không c̣n hụt hẫng, và đă biết hưởng thụ cái sự lười biếng của ḿnh. Bà Ngụy vẫn c̣n đi làm nên ngày ngày vẫn nhờ tôi nấu cơm. Nấu cơm là bỏ gạo vào nồi rồi cắm điện, thế mà nhiều hôm tôi vẫn … quên! Quên th́ được vợ cho ăn ḿ, ăn bún, ăn phở mua ở tiệm về. Cuối tuần chạy qua thăm mẹ, bà cụ hỏi “ăn cơm chưa con?” Tôi than “Cơm nước ǵ đâu!” làm mẹ tôi xót xa! Bà xă tôi lườm nguưt, nhưng tôi đâu có nói dối, phải không bạn. Ḿ, bún hay phở đâu có phải là cơm, nên cả tuần nay có cơm nước ǵ đâu!

 

Ngồi buồn chẳng nhẽ bắt chước cụ Hương nên viết vài ḍng lăng nhăng thăm bạn. Bạn không bận ‘đóng phim’ như Hải J. th́ bạn qua tôi chơi nghe. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

May 28, 2008


T́nh Bạn


Bạn thân,

 

20 năm trước đây tôi làm việc cho Computer Resources Inc.. Công ty vỡ nợ nên chúng tôi tan hàng, bùi ngùi chia tay, mắt rưng rưng lệ buồn. Gần 10 năm gần gũi bên nhau, mọi người như anh chị em trong nhà nên M. Imamura, office manager manager lúc bấy giờ, hẹn ḥ với chúng tôi là hàng năm sẽ gặp lại nhau, ăn với nhau bữa cơm, kể cho nhau nghe những vui buồn của cuộc đời, và nhất là để nhắc nhở nhau những ngày vui khi mà CRI chỉ là một nhúm người, ăn lên làm ra, lớn phổng phao để rồi bỗng nhiên lăn quay ra chết như hàng trăm công ty software lúc bấy giờ.

 

Chúng tôi có gặp lại nhau, nhưng chỉ được vài năm, rồi thưa dần. Lần cuối cùng tôi gặp M. cách đây cũng đă 8 năm, nhưng tôi vẫn thường nhớ tới người đàn bà Á Đông dễ thương có nước da trắng ngần, và lúc nào cũng vui vẻ, dịu dàng với tất cả mọi người. Lúc đó tôi hăy c̣n rất trẻ, và M. là gái một con trông ṃn con mắt, nhưng chúng chỉ là bạn rất thân, không có chút office romance nào giữa chúng tôi hơn là những bữa ăn trưa với nhau, và vài lần gặp mặt buổi tối trong mùa lễ hội.

 

Cuộc đời tôi cũng có những thay đổi đến chóng mặt nên mặc dù rất nhớ bạn xưa, tôi vẫn không đi t́m. Bất th́nh ĺnh tuần qua tôi nhận được email của M., M. muốn gặp lại tôi v́ có trăm ngàn điều muốn nói. Chúng tôi nhận ra nhau giữa phố đông người, mắt M. long lanh cười nhưng như rướm lệ. M. vẫn đẹp và hầu như không già hơn xưa bao nhiêu, giọng cười vẫn ḍn tan, và tiếng nói vẫn nhí nhảnh như những ngày xưa thân ái.


Ngồi trong tiệm ăn gần hai tiếng đồng hồ, chúng tôi nhắc lại với nhau những kỷ niệm cũ, hỏi nhau về những người bạn xưa, và M. cho tôi biết qua về đời sống bây giờ. Bố mẹ M. lần lượt qua đời trong năm vừa qua, M. bận rộn chăm sóc bố mẹ những ngày cuối đời, hầu như không c̣n một chút thời gian riêng tư cho ḿnh. Giọng M. có chút buồn khi nói về chồng con, G. thất nghiệp đă hơn 5 năm, chỉ c̣n ḿnh M. đi làm cáng đáng gia đ́nh. Con gái độc nhất của M. đă moved out, sống với một boyfriend người Việt. M. nh́n tôi cười cười: “I wish it’s me, not my daughter”. Cả hai chúng tôi cùng cười v́ câu nói đùa nhưng ánh mắt M. như có ǵ xa xôi.


M.là con gái Tàu, lấy chồng người Nhật nên mang tên Imamura. Bố mẹ di dân sang Mỹ với hai bàn tay trắng, đứng nấu bếp đầu tắt mặt tối ở San Francisco nhưng vẫn không đủ nuôi bày con năm đứa nên t́m về Milpitas, mua mảnh đất trồng hoa, mong là đời sống sẽ khá hơn trên đất hứa. Tuổi thơ của M. là những ngày nhọc nhằn, phải phụ giúp bố mẹ tưới cây, cuốc đất, cắt hoa đem bán ở chợ trời khi không phải tới trường. Đâu ai biết được là Milpitas trở thành một tỉnh của Sillicon Valley, và mỗi tấc đất là một tấc vàng. Các nhà máy, các shopping centers mọc nên như nấm, và bố mẹ M. bán mảnh đất đẫm mồ hôi, đổi lấy nhiều triệu dollars và một cuộc sống an nhàn. M. tâm sự: “Bây giờ M. giầu rồi, bố mẹ để lại cho M.vài triệu Mỹ Kim và một căn nhà. M. có đủ hết, trừ những ngày xưa thân ái”.


Tuần tới M. qua Italy nghỉ hè, và sẽ xuống tàu đi thăm Spain. Khi chia tay M. hỏi tôi có bao giờ nhớ những ngày tôi đi biển, và nói là trên boong du thuyền M. sẽ nhớ tới tôi. Tôi nói với M. không bao giờ tôi quên ngày tháng cũ, và tôi chọn một đỉnh đồi để ngồi viết về những chuyện xưa, và thể nào M. cũng đâu đó trong những bài tôi viết. M. cười cười, ước ǵ đọc được tiếng Việt, c̣n tôi, tôi ước ǵ M. cứ măi măi quẩn quanh cho tôi không phải đi t́m.


Bạn thân,


Có những t́nh bạn rất đơn sơ nhưng tồn tại măi với cuộc đời. Tôi có nh́ều bạn, và có những người đă đi qua đời ḿnh, để lại những dấu ấn không phai. Nh́n những tấm h́nh chụp chung, tôi bùi ngùi. Cầm những vật kỷ niệm trao nhau, tôi thở dài nhớ thương. Những người bạn đó đă không c̣n là bạn, và dù xa nhau v́ những lỗi lầm của họ hay của tôi, họ đều để lại những nỗi buồn, xót xa như vết cắt trên da thịt người. Mong là chúng ḿnh không bao giờ phải để nhau buồn, nghe không bạn thân.


Ngụy Xưa

May 5, 2008

Edited Augt. 25, 2009



Không Đề

 

Bạn thân,

 

Hôm nay tôi muốn tâm sự với bạn về thằng con trai mà bạn có lần hỏi “thằng bé dạo này ra sao rồi”. Thằng bé bây giờ không c̣n bé nữa, đă ra đời, và bạn cứ yên trí, không phải nghe những lời khoe khoang hay than phiền, v́ tôi chỉ muốn kể bạn nghe một chút riêng tư để chúng ḿnh hiểu và thân nhau hơn.

 

Khi con tôi tốt nghiệp trung học, thằng bé được nhận vào UCR, nó cười cười “UC Rejected đó bố”. University of California có nhiều campus, con tôi applied nhiều trường nhưng chỉ có ‘San Jose State University’ và ‘University of California at Reverside’ nhận. Thằng bé chọn UCR v́ muốn đi học xa nhà, và UCR dù không được nổi danh như các UC tại Berkeley, Los Angeles hay San Diego nhưng vẫn là UC, một hệ thống đại học được coi là có tiếng hơn hệ thống State University của tiểu bang California.

 

17 tuổi nên thằng bé vẫn c̣n ham chơi. Nó không rớt một lớp nào nhưng điểm trung b́nh GPA chỉ quanh quẩn 2.0! Mẹ nó có vẻ buồn, nó ôm vai mẹ cười kh́ “what’s wrong with C, Mom?”.  Ham chơi nhưng thằng bé lúc nào cũng ngoan ngoăn, vô tư yêu đời và yêu người (như bố nó), nên tôi chẳng có ǵ lo lắng hay buồn phiền.

 

C̣n một lớp nữa là nó ra trường, GPA của nó vẫn chỉ có 1.999, và cho đến ngày tới trường dự lễ, chúng tôi vẫn thực sự không biết là nó có tốt nghiệp hay không! Bà xă tôi băn khoăn, chỉ sợ là con tôi có ǵ dấu diếm, nhưng thằng bé cười cười “Mẹ yên chí, con đủ điểm tốt nghiệp mà.” K. vẫn không yên ḷng, chỉ sợ đến trường dự lễ mà con không tốt nghiệp th́ c̣n ǵ buồn hơn, nhất là trường hợp này đă xảy ra cho một gia đ́nh mà chúng tôi quen biết.

 

Người ta bán những T-shirts có ghi tên các sinh viên tốt nghiệp, và chúng tôi thấy tên con tôi trên áo, nhưng cũng có ḍng chữ chú thích đây không phải là kết quả chính thức. K. mua cái áo làm kỷ niệm nhưng ḷng vẫn lo âu. Chỉ khi nghe tên con tôi lên nhận văn bằng, mới thở phào, trút được gánh nặng, ứa một giọt nước mắt vui buồn. Vâng, con tôi quả có tốt nghiệp ngày hôm đó, và điểm trung b́nh GPA của nó là 2.01!

 

Bây giờ con tôi bây giờ đă thành nhân. Nó không đạt được (và có lẽ cũng không thích) những giá trị cổ điển mà những gia đ́nh Việt Nam thường mong mỏi, nhưng thằng bé thực sự đang sống một cuộc đời rất b́nh thường và hữu dụng như hàng triệu người trẻ tuổi ở đất nước này. Đêm đêm nằm ngủ những người trẻ này không lo pháo kích như chúng ḿnh năm xưa. Chúng không phải lo xoay sở phương tiện về thăm nhà, chúng không sợ những con đường đắp mô đầy ḿn bẫy, và chúng không phải ưu tư, chẳng biết tháng này có đủ tiền đong gạo nuôi gia đ́nh hay không! Chúng có một đời sống rất yên lành, như thế cũng đủ cho chúng ta cám ơn trời, và cám ơn cuộc đời.

 

 

Bạn thân,

 

Quả thực tôi cũng có điều tiếc nuối và ân hận. Giá mà tôi có nhiều th́ giờ với các con tôi khi chúng c̣n thơ dại, dậy cho các con tôi nói và viết tiếng Việt rành, để các con tôi đọc được những ḍng chữ này th́ đời sống của các con tôi sẽ c̣n có ư nghĩa hơn. Thỉnh thoảng con tôi vẫn gọi điện thoại về nhà, và như một thằng Mỹ con, trước khi chấn dứt điện đàm bao giờ nó cũng nói “I love you, Dad”. Tôi không có ǵ để khoe khoang, nhưng nghe con tôi nói thế, tôi cũng không có ǵ để than phiền.  Chúc bạn những ngày vui với gia đ́nh nhé. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

June 29, 2008  


Đường Lên Trời

 

Bạn thân,

 

Năm tôi 17 tuổi gia đ́nh tôi cư ngụ tại trại Du Sinh của thành phố Đà Lạt. Trại là những căn nhà ghép bằng thân những cây gỗ thông trên một ngọn đồi cho những người di cư từ Bắc vào Nam sau hiệp định Genève chia đôi đất nước VN.

 

Con dốc từ đường Hùng Vương lên Du Sinh gần như thẳng đứng. Buổi chiều đi học về tôi phải xuống xe tại chân dốc, dắt xe đi bộ hết con đường tráng nhựa lên tận đỉnh đồi, và trên con dốc đó ngày nào tôi cũng gặp Miêng.

 

Miêng kém tôi một tuổi, học sau tôi một lớp. Trường con trai xa tít mù trong lúc trường nữ nằm ngay trong thành phố nhưng ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau ở chân dốc v́ lên xe là tôi đạp như không có ngày mai, trong lúc con gái như Miêng yểu điệu gài tà áo dài vào porte-bagage cũng mất hơn 5 phút đồng hồ!

 

Nhà chúng tôi cách nhau một con đường nhỏ trong trại, đứng bên này trông sang bên đó cũng thấy nhau lờ mờ nhưng chưa bao giờ chúng tôi thăm viếng nhau. Trên con dốc chúng tôi lặng lẽ dắt xe đi bên nhau, có chuyện tṛ th́ cũng chỉ là những câu nói trống không, nhát gừng. Đi song song với nhau nhưng thỉnh thoảng tôi quay mặt nh́n sang. Má Miêng đỏ hồng, và trong bóng chiều nhạt nhoà mắt Miêng long lanh.

 

Mấy thằng bạn hàng xóm thấy tôi hay đi chung với Miêng thường trêu ghẹo, và tôi thường nhún vai “Ông đếch thèm”. Thế nhưng những buổi chiều không thấy Miêng ở chân dốc tôi lóng ngóng đợi chờ, và những ngày vắng Miêng con dốc bỗng dưng thật dài, xa như đường lên trời. Cũng có khi tôi ham vui, tan học theo bạn bè đi đâu đó để ngày hôm sau gặp Miêng, nh́n Miêng phụng phịu giận hờn, tôi chỉ biết e dè cúi đầu, gọi tên Miêng, nhưng vụng dại không biết nói lời xin lỗi bạn ḿnh.

 

Những buổi chiều đó êm đềm như tiếng thông reo vi vu. Tôi tưởng chừng như là chúng tôi cứ đi măi bên nhau như thế, nhưng chưa hết năm học đó bất th́nh ĺnh ba của Miêng bị đổi đi Kontum. Chúng tôi không có dịp nói lời giă từ. Từ đó tôi không dắt xe lên con dốc nữa. Tôi nghiến răng nhấn mạnh chân lên bàn đạp, oằn người cố leo cho tới đỉnh đồi, dù đôi khi phải bỏ cuộc giữa đường. Những lúc đó tôi biết là tôi rất nhớ Miêng.

 

Bạn thân,

 

Không phải là chuyện t́nh buồn, mặc dù “đời chia như nhánh sông”. Tôi không bao giờ gặp lại Miêng, và những t́nh cảm của thời mới lớn chỉ thoáng qua, tưởng như đă quên, thế nhưng hôm qua nghe người bạn hàng xóm cũ nhắn qua điện thoại “Miêng nó hỏi thăm” bỗng dưng tôi thẫn thờ. Con dốc Du Sinh lại hiện về, Miêng với má đỏ môi hồng như chập chờn trong tầm tay. Tôi nhẹ thở dài, gọi người bạn hàng xóm cũ ở xứ Mưa, nói cho tôi gửi lời thăm Miêng, nhưng tôi không xin địa chỉ của Miêng. Tôi đă một lần khờ khạo không hiểu được t́nh yêu, nhưng những ngày tháng đó là những hạt sương long lanh tôi không muốn làm kinh động. Nếu t́nh cờ Miêng đọc được những ḍng chữ này th́ xin Miêng hiểu đây là lời tạ t́nh của một người bạn cũ có một thời rất ngô nghê. Trở lại Đà Lạt bây giờ không biết chúng ḿnh có c̣n sức leo con dốc cũ, con dốc cao, và xa như đường lên trời.

 

Ngụy Xưa

July 9, 2008


Những Tờ Thư Cũ

 

Bạn thân,

 

Hôm qua tôi có chuyện buồn buồn nên mang xấp ‘thư t́nh’ cũ ra đọc để t́m một niềm an ủi. Lẽ dĩ nhiên ngoài người viết và tôi ra, chưa ai đọc những lá thư này, hôm nay tôi chia xẻ với bạn một vài đọan ngắn v́ bạn là bạn thân, rất thân.

 

Buổi tối học bài qua loa xong là nằm ngủ, mong được nằm mơ thấy anh hoài. Thương và nhớ anh kinh khủng. Thế là chúng ḿnh xa nhau được 70 ngày rồi đó anh. Sao mà em thấy lâu ghê, phải chi một ngày chỉ rút xuống chi c̣n 12 tiếng th́ ngày anh về sẽ mau hơn, và cho em đỡ nhớ thương anh hơn. 

 

Em lại nghĩ vớ vẩn rồi đó. Lúc này em lẩn thẩn ghê đi, có khi cả ngày chẳng buồn nói với ai một tiếng nào. Hễ ai gợi chuyện ǵ liên quan tới anh là như chực khóc, xấu hổ quá hả  anh? Bây giờ đang viết thư cho anh cũng rơm rớm nước mắt nè. Anh coi, lớn đầu rồi mà vẫn muốn như con nít để được làm nũng anh hoài, đáng đánh đ̣n quá hả anh.

 

Những ḍng chữ đó trích trong lá thư viết từ Sài-G̣n đề ngày 30 tháng 11 năm 1973, gần 35 năm trước đây.  Lá thư viết hai tuần sau đó có những ḍng chữ ân t́nh mà tôi không bao giờ quên:

 

Bây giờ đầu em chia làm ba, một cho anh, một cho con, và c̣n một phần rất nhỏ cho em…

 

Chắc là bạn đă đoán được những lá thư này là do vợ tôi viết khi mà chúng tôi xa cách nhau một đại dương. Lúc đó chúng tôi mới lấy nhau được vài tháng, và vợ tôi mới 22 tuổi, đang có mang đứa con đầu ḷng, thế nhưng tôi đành dứt áo ra đi, hy sinh hạnh phúc đang có trong tầm tay để t́m một tương lai sáng lạn hơn với một học bổng du học tại Hoa Kỳ.

 

Tháng Tư năm 1975 tôi ngồi khóc bên này bờ đại dương, tưởng là chẳng bao giờ thấy mặt đứa con, và gặp lại người vợ đă hy sinh, ṿ vơ với cô đơn cho tôi đi t́m hạnh phúc ở đường chân trời. May mà vợ tôi mang con ra khỏi VN vào phút cuối cùng, nếu không niềm ân hận sẽ giết tôi chết ṃn.

 

Bạn thân,

 

Khi c̣n trẻ, trước khi lập gia đ́nh tôi cũng đă một lần dứt áo ra đi t́m sự nghiệp, bỏ lại người yêu ở một bến bờ thân quen. Lúc đó tôi c̣n quá trẻ, chưa muốn lập gia đ́nh nên chỉ buồn chứ không ân hận. May mà người con gái đó đă lấy được một người chồng hơn tôi mọi bề. Tôi không bao giờ mong con trai tôi phải có những quyết định khó khăn và đắng cay như vậy.

 

Nhưng dù sao th́ tôi cũng cám ơn trời, cuối cùng những người tôi yêu đă t́m được một đời sống hạnh phúc yên lành. Hẹn bạn thư sau tôi kể bạn nghe v́ sao tôi buồn.

 

T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

July 30, 2008


Một Phương Giữ Ǵn

 

Bạn thân,

 

Cuối thập niên 60, khi mà chiến tranh VN đi vào giai đoạn khốc liệt, chúng ḿnh đứa nào cũng long đong góc biển chân trời, trôi giạt vào những bến sống, và trải qua những cuộc t́nh. Tôi đă viết cho bạn nhiều về bạn bè chúng ḿnh, hôm nay tôi xin phép kể bạn nghe một kỷ niệm buồn của chính tôi mà tôi vẫn mang nặng trong ḷng bấy lâu nay. 

 

Hồi đó tôi c̣n rất trẻ, mới chỉ ngoài 20, và vừa có một mối t́nh tan vỡ ở bến sông Hàn nên tôi rất chán đời. Rời Đà Nẵng tôi được chỉ định xuống một chiến hạm công tác trong vùng sông rạch miền Nam. Mỹ Tho, Vĩnh Long, Châu Đốc, Long Xuyên, Cần Thơ và nhiều tỉnh ven sông đều đă có dấu chân tôi. Những lần ghé bến tôi thường lang thang trong thành phố, gậm nhấm nỗi cô đơn, hoặc ghé vào những quán cà phê mịt mù khói thuốc nghe nhạc TCS nỉ non cho nỗi buồn nhược tiểu thêm đậm đà, để khuya về ngất ngưởng leo lên cầu thang chiến hạm, dấu mặt ngủ vùi đợi ngày mai tàu tách bến tới một nơi nào đó rất xa xôi.

 

Tôi t́nh cờ quen một người con gái ở Vĩnh Long, t́nh bạn sau trở thành t́nh yêu nhưng quả t́nh tôi không biết ǵ nhiều về cô ta. Mai h́nh như lúc nào cũng xa vắng, sống như buông thả, uống cà phê và hút thuốc như những người con trai thời chiến, thỉnh thoảng nói chuyện văn học như thể là đang ấp ủ một tác phẩm văn chương. Mai thường đón tôi khi tàu ghé bến, và chúng tôi cuốn lấy nhau trong cơn gió lốc của cuộc t́nh.

 

Đêm đầu tiên trong ṿng tay ấp ủ nhau ở Cần Thơ tôi đă hỏi một câu ngu xuẩn nhất trần đời: “Anh là người đàn ông thứ mấy trong đời em?”  Mai ngần ngừ, quay mặt vào vách tường, trả lời rất khẽ: “Thứ hai”, và với tiếng nấc nhẹ: “Chồng em cũng là sĩ quan HQ”. Tôi tưởng như có gáo nước lạnh tạt vào mặt ḿnh, bật ngồi dậy, sững sờ nh́n Mai úp mặt vào gối, mái tóc ḷa x̣a phủ chiếc lưng trần. Lúc bấy giờ HQ c̣n nhỏ lắm, các sỉ quan hầu như đều biết nhau. Tôi nhủ thầm, có lẽ nào chồng của Mai là người ḿnh quen biết, hay chua xót hơn nữa, nếu là bạn ḿnh?

 

Sau đêm đó tôi không bao giờ gặp lại Mai, mặc dù Mai tới t́m tôi nhiều lần tại những bến sống mỗi khi tàu tôi tới. Chỉ là sự t́nh cờ nhưng tôi ngượng với người đàn ông tôi không biết mặt, và không biết tên v́ tôi đă không hỏi Mai thêm một câu nào sau giây phút sững sờ đêm hôm đó ở Cần Thơ.

 

Bạn thân,

 

Chiến tranh đưa đẩy những người lính xa nhà, bỏ lại những người vợ bơ vơ và cô đơn trong thành phố. Tôi biết chồng của Mai chắc cũng theo chiến đĩnh công tác đâu đó ở Năm Căn, Cà Mâu, Châu Đốc hay một vùng sông nước hẻo lánh không tên, và những chuyến đi liên miên, dài như bất tận, không có ngày về. Có lẽ Mai nh́n thấy ở tôi h́nh ảnh người chồng của ḿnh, nên đă rơi vào đam mê. Tôi trong lúc t́m quên nên đă đến với Mai, nhưng bạn biết không, tôi không bao giờ có ư định ràng buộc với vợ của một người trong quân chủng của ḿnh. Buông thả mười phương, phải có một phương giữ ǵn. Tôi không hỏi tên chồng của Mai v́ sợ rằng ngày nào t́nh cờ gặp anh, làm sao tôi dám ngước nh́n!

 

Năm 2004 tôi đă trở về VN, tôi đă đi khắp nơi, nhưng tôi không t́m về sông nước miền Nam. Nơi đó tôi có quá nhiều kỷ niệm nhưng cũng có một nỗi niềm làm tôi canh cánh bên ḷng. Tôi không biết Mai bây giờ ở đâu, không biết có c̣n sống với người chồng mang cùng một màu áo với tôi, hay như là chim đă xa rừng.

 

Mai em, anh không thể nào làm ǵ khác hơn là quên em lúc bấy giờ. Anh chắc là em hiểu nhưng vẫn muốn xin lỗi em v́ bỗng dưng dứt bỏ một mối t́nh.

 

C̣n bạn, bây giờ bạn hiểu tại sao mỗi lần nhắc tới sông nước miền Nam tôi vẫn bâng khuâng, và chắc bạn cũng biết, Mai và Vĩnh Long chỉ là những tên giả, nhưng những ǵ xảy ra th́ quả thật là kỷ niệm của một đời. Kể được cho bạn nghe tôi t́m được chút thanh thản, mong là bạn hiểu và không chê cười.

 

T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Aug. 8, 2008



Bạn Có Bao Giờ …

 

Bạn thân,

 

Tôi nhận được email của bạn rồi, email có h́nh ‘người t́nh cũ của Bá’, và cả một đoạn về cuộc đời của người đàn bà xa xứ lấy chồng ngoại quốc nhưng vẫn c̣n tưởng nhớ mối t́nh xưa.

 

Thực ra th́ tôi không mấy chú ư tới người đàn bà đó dù rằng hương sắc giai nhân chưa tàn phai. Thư của bạn làm tôi nhớ bạn ta, và tôi không khỏi thở dài. Bá là ngôi sao của anh em chúng ḿnh ngày ở quân trường. Bá đẹp trai, học giỏi, ăn nói mặn mà, và hiền lành đến độ không có biệt danh như Hải Chó, như Bích Cà Chua, như Quí Nông Dân … mà bạn bè thường gán cho nhau để chọc phá vui đùa. Bá là h́nh bóng trong tim nhiều người con gái Nha thành hồi bấy giờ. Nhiều năm rôi tôi vẫn c̣n nhớ đôi t́nh nhân Bá và B.V., người đẹp của tiệm sách trên đường Độc Lập, hoa khôi của thành phố biển hiền hoà.

 

Có lẽ ‘t́nh chỉ đẹp khi c̣n dang dở’[2] nên Bá không về Nha Trang cưới vợ như Thủ Michelin, như Minh Tàu, … mà lưu lạc tới một bến bờ tận cùng của nước Việt, lập gia đ́nh với cô gái tỉnh lẻ, làm bạn bè ngạc nhiên, và làm bao nhiêu trái tim tan nát v́ chót yêu thương người của biển.

 

Tháng Tư năm 1975 Bá chỉ huy một chiến hạm trên đường di tản, nhưng bỏ neo ở Côn Sơn rồi quyết định quay về Sài G̣n, sau khi chuyển hết những người muốn ra đi sang các con tàu khác. Không ai biết rơ lư do chính xác tại sao Bá quay về, nhưng có tin đồn rằng gia đ́nh bên vợ của Bá có liên hệ với phe bên kia, và vợ Bá nhất định không chịu theo Bá di tản ra nước ngoài.

 

Những ‘liên hệ với phe bên kia’ không giúp Bá tránh được tù đày, và sau nhiều năm ‘học tập’ cuối cùng Bá cũng vượt biên, định cư tại Úc, trở lại sân trường đại học, tốt nghiệp và hành nghề dạy học cho đến bây giờ. Những ǵ chúng ḿnh được biết cũng chỉ là do người quen nói lại. Bá không bao giờ liên lạc với bạn bè cùng khoá, thay đổi email sau khi anh em vô t́nh biết được, và cố gắng nối lại t́nh thân. Tôi không biết có phải v́ mặc cảm sai lầm, quay về trên con đường di tản, hay v́ một lư do thầm kín nào khác mà Bá không muốn liên lạc với bạn bè Bảo B́nh, nhưng mỗi lần nghĩ tới Bá tôi không khỏi luống tiếc cho những ngày xưa thân thiết có với sau ở quân trường, và ở những bến bờ xuôi ngược khi t́nh cờ gặp nhau.

 

Bạn thân,

 

T́nh cảm của tôi với Bá vẫn như xưa, và tôi nghĩ là bạn cũng vậy, cũng chưa bao giờ rứt t́nh với bạn bè v́ những ǵ ḿnh không hiểu biết sâu xa. Tôi quả t́nh không hiểu được Bá nghĩ ǵ lúc quay về nên tôi không phán xét. Em trai tôi tháng Tư năm 75 cũng quay về sau khi đă ra đến cửa biển v́ không muốn bỏ lại vợ con ở Sài G̣n. Bảy năm tù đày trên núi rừng nhưng em tôi không ân hận. Khi nghe tin em được trở về với gia đ́nh, tôi bật khóc giữa đám người xa lạ trong sở làm v́ vui mừng.

 

Này Bá, nếu bạn đọc được những ḍng chữ này th́ bạn sẽ hiểu là anh em Bảo B́nh lúc nào cũng chờ đón bạn, và người yêu xưa của bạn dù một đời trôi nổi chắc cũng sẽ ứa nước mắt xúc động nếu một ngày nào nhận được thư bạn hỏi thăm từ một phương trời xa. Bạn có bao giờ nhớ những ngày xưa thân ái?

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

August 25, 2008


Bên Trời Lận Đận

 

Bạn thân,

 

“Lóng rày bịnh quá” là câu mà Vịt Xiêm Lư Anh Kiệt hay than mỗi lần gặp mặt, và những khi điện thoại gọi hỏi thăm nhau. Bạn biết là Vịt Xiêm bây giờ ‘súng ống’ bất khiển dụng, tuần ba lần tới nhà thương lọc máu v́ hai quả thận đ́nh công ‘đếch’ chịu làm việc.

 

Đời đă khổ thế mà hôm rồi c̣n khốn nạn hơn. Vịt Xiêm lái xe đi nhà thương, mắt nhắm mắt mở sao đó mà ủi vào thân cây dọc đường. B́nh xăng bể, xe bốc cháy, và Kiệt ngồi gục đầu bất tỉnh, tưởng là tiêu tùng, may sao có người đi đường xông vào lôi được bạn ta ra, nếu không th́ Vịt Xiêm này đă thành Vịt Quay! Xông vào chiếc xe đang bốc cháy để cứu người là một hành động phi thường, đành thôi kiếp sau xin ‘kết cỏ ngậm vành’ chứ bây giờ chỉ c̣n tấm thân tàn, không biết ǵ hơn là gửi lời tri ân.

 

Kiệt là vậy, c̣n Cụ Thộn P.V.Hưng th́ cũng không khá ǵ hơn. Bạn có c̣n nhớ những ǵ tôi viết về Cụ Thộn chứ? Cụ  bị stroke, bán thân bất toại, coi là hết đời tài hoa! Trước đây Cụ vẽ tranh, làm thơ, phổ nhạc và đàn Piano hết xảy, thế mà bây giờ hàng ngày chống gậy, lần theo vách tuờng, tập đi như như đứa bé vừa đầy tuổi tôi! Sức khoẻ của Cụ có phần khả quan hơn năm ngoái, nói chuyện bằng điện thoại đă rơ ràng, khác hẳn khi tôi sang Florida, lúc đó Cụ đang ‘ngất ngư con tàu’ đi, gặp bạn là nước mắt lưng tṛng, nói không ra lời. Thế nhưng có điều chua xót là Cụ phải về VN để dưỡng bệnh v́ dù có Medicare, chính phủ trả %80 phí tổn, nhưng chi phí y tế của nuớc Mỹ này quá cao nên %20 c̣n lại cũng rất tốn kém. Cụ không muốn làm một gánh nặng cho vợ con nên chọn một nơi xa xôi để chữa bệnh, và để tự an ủi ḿnh.

 

Tháng Tư năm 75 chúng ḿnh bỏ quê hương đi t́m đường chân trời, và tưởng là đất nước này sẽ cưu mang những người lỡ dở như chúng ḿnh trọn đời. Thế nhưng hơn 30 năm sau Cụ Thộn phải về lại nơi chốn cũ để chữa bệnh, chắc là Cụ cũng có điều khổ tâm, và chua xót không chừng! Chúng ḿnh hơn một lần là người t́nh thua, bạn ạ. Một lần bỏ chạy, và một lần quay về!

 

Bạn thân,

 

Ở vào tuổi chúng ḿnh mà không bệnh tật mới là lạ, chứ như Hưng, như Kiệt, như Hoa-Em và một vài người nữa, th́ cũng là chuyện b́nh thường. Tôi cũng đang bị suyễn hành nên có chút ưu tư. Toàn Fernandel đang tổ chức một cuộc du-ngoạn Âu Châu bằng cruise ship. Đă có hơn 20 bạn ta và gia-đ́nh ghi tên tham dự. Tôi c̣n đang ngần ngừ v́ ngại bay qua vài ba phi cảng mới tới Barcelona (Spain) để lên tàu. Tuy nhiên nếu có phương tiện tài chánh th́ bạn cũng nên đi, không phải chỉ đi để viếng những đền đài nguy nga mà c̣n có dịp cho chúng ta quây quần chuyện tṛ. Vài năm trước đây Lộc Nai Tơ mang mảnh đạn trong đầu hơn 30 năm, cùng bạn bè Bảo B́nh lên tàu du lịch Mexico,  khi trở về Lộc mới nhắm mắt xuôi tay, chấm rứt đời hạm trưởng không c̣n tàu, để lên trời gặp thánh tổ Trần Hưng Đạo. Nghĩ tới Kiệt, tới Hưng và bạn bè xa gần đang ‘lắc lư con tàu đi’ tôi không khỏi trạnh ḷng. Bạn và tôi cố giữ ǵn sức khoẻ để c̣n có ngày gặp nhau nhé. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

November 9, 2008


Thêm Một Lần

 

Bạn thân,

 

Một năm trước đây tôi gửi các bạn tập truyện “Về Nơi Mù Sương” như một món quà kỷ niệm, và nhiều bạn đă không quản ngại viết cho tôi những lời phê b́nh. Nói chung th́ các bà thích những chuyện t́nh vớ vẩn trong tập truyện đó hơn là các ông. Hùng Mèo dơng tạc tuyên bố “viết vậy mà vợ nó không đập cho nó một trận” v́ những lăng nhăng t́nh ái của các nhân vật trong truyện mà Hùng Mèo nghĩ là của tôi.

 

Có một lời phê b́nh rất thẳng thắn của một bạn ở xa, đó là tập truyện thừa chiều rộng nhưng thiếu chiều sâu, nhân vật không có những suy tư khắc khoải. Điều này quả thật là đúng, và tôi cũng công nhận là “Về Nơi Mù Sương” chỉ là một tập truyện giải trí chứ không phải là tác phẩm nghệ thuật, mặc dù tôi cố gắng gửi gấm một chút t́nh người trong những câu chuyện.

 

Năm nay, thêm một lần, tôi lại muốn gửi các bạn “T́nh Thư Từ Mười Ngàn Dậm Xa”. Vâng, cũng là một tập truyện t́nh, nhưng không phải của chúng ta, những người hai màu tóc, mà của những người trẻ sinh ra hoặc lớn lên tại hải ngoại nhưng vẫn c̣n nghĩ đến Việt-Nam, vẫn c̣n đi t́m một quê hương.  Tôi xa V.N. hơn 35 năm, ôm một hoài băo là một ngày nào trở về đóng góp chút ǵ cho quê nhà (quê nhà chứ không phải chính thể), nhưng v́ hoàn cảnh, và nhất là v́ lư do sức khỏe, tôi vẫn c̣n một góc bên trời, nên đành gửi gấm tâm sự và hoài băo vào lớp người trẻ, hy vọng rằng ít ra họ nghĩ tới, và biết đâu có một ngày nào đó sẽ chẳng trở về nguồn.

 

Bạn thân,

 

Tất những ǵ tôi đă viết phần lớn là tâm sự riêng để chia xẻ với bạn bè, tôi không có tham vọng dùng văn chương để chỉ lối mở đường v́ không đủ tài năng và tư cách. Phan Lạc Tiếp nói tôi vào tuổi này vẫn đang ‘chơi đùa với chữ nghĩa’. Đúng là chơi đuà, nhưng bằng cả tấm ḷng, mong là các bạn hiểu và đọc những ǵ tôi viết như những lời tâm t́nh. 

 

Hy vọng là lại được nghe các bạn phê b́nh “T́nh Thư Từ Mười Ngàn Dậm Xa”, dù chỉ là “nó lại viết lăng nhăng cái ǵ thế này”. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Sep. 29, 2008

 


Một Thời Lưu Lạc

 

Bạn thân,

 

Tôi muốn qua miền Đông nuớc Mỹ thăm bạn và ngắm lá vàng vào cuối tháng này nhưng đành hủy bỏ chuyến đi v́ một lư do riêng. Không được gặp bạn, và mất một dịp nh́n lại rừng thu của vùng New England, nơi tôi có một thời lưu lạc, tôi tiếc nuối đến thẫn thờ.

 

Bạn c̣n nhớ danh từ “Vietnamization” không? Cuối thập niên 60 người Mỹ ‘bàn giao’ chiến tranh Việt Nam cho quân đội VNCH, mẹ kiếp, làm như là chúng ḿnh ngồi chơi sơi nước để họ đánh đấm dùm chúng ḿnh không bằng! Thế nhưng v́ cái ‘sự cố’ đó mà với mấy câu tiếng Anh ấm ớ tôi được gửi qua New Port, R.I., làm sỹ quan liên lạc với Hải Quân Hoa Kỳ. 750 tân sỹ quan Hải Quân VN đă được Hoa Kỳ đào tạo tại Officer Candidate School (O.C.S) của thành phố biển này, và vai tṛ liên lạc của tôi cũng tương đương trách nhiệm của một SPEW Officer [3], nên tôi có th́ giờ ngao du sơn thủy, ngắm lá vàng vào mùa Thu ở New England, đào clam và trap lobster ngoài băi biển tại một ḥn đảo của một người bạn Mỹ tại tiểu bang Maine vào mùa hè.

 

Khi đó tôi c̣n trẻ lắm, chưa đầy 30, tóc c̣n bồng bềnh đen nhánh, mắt đầy ước vọng,  yêu đời và yêu người. Cuối tuần tôi thường tới Boston thăm vài người bạn đang học tại MIT, tranh luận với các sinh viên Việt Nam phản chiến con nhà giàu tại các trường trong thành phố này. Tôi gặp một nữ sinh viên mà bây giờ tôi chẳng c̣n nhớ tên, căi nhau với cô ta về quốc gia và cộng sản như hai kẻ thù, và tôi nghĩ là cô ta chẳng bao giờ chấp nhận được một người lính cộng hoà. Thế nhưng vào một ngày lễ hội cuối năm tại trường tôi thấy cô ta nép trong tay một SVSQ/HQ Việt Nam đi những bước Slow dịu dàng. Cô ta nh́n tôi không nói, chỉ mỉm cười, rơ ràng là đă quên hết hận thù! T́nh yêu mạnh hơn lư tưởng chính trị, và cô ta đă yêu người sinh viên sỹ quan này để không c̣n nhớ ǵ đến ‘phía bên kia’.

 

Lúc đó tôi cũng có người yêu ở Sài G̣n. Năm thứ hai của những ngày lưu lạc tôi nhớ nhà, nhiều khi quay quắt nên thường lang thang đường xa để t́m quên. Mùa hè năm 1970,  Theodore người bạn Mỹ rủ tôi lên Maine. Gia đ́nh Ted là chủ nhân một ḥn đảo ngoài khơi. Hôm tôi đến, Ted kéo lá cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phới trên đỉnh cột cờ ngoài băi biển. Nh́n ḥn đảo và lá cờ, tôi tưởng như ḿnh đang ở quê nhà, nước mắt tôi lưng tṛng v́ xúc động.

 

Ted là huấn luyện viên làm việc song phương với tôi tại O.C.S., mỗi buổi sáng thấy sinh viên sỹ quan Tiểu Đoàn Trưởng hô “Vào hàng, phắc” khi tôi đi thanh tra hàng quân là nó lại mỉm cười. Lần đầu tiên nghe thấy Việt Nam ta hô to “phắc” nó đă giật ḿnh, sau này được gỉải thích đó là cách dàn chào một sỹ quan cấp tá của quân ta, nó đă hiểu nhưng mỗi lần như thế Ted vẫn không giữ được nét nghiêm trang cố hữu.

 

Bạn thân,

 

Những tháng ngày lưu lạc đó để lại cho tôi nhiều kỷ niệm vui buồn.  Bây giờ lâu lâu gặp lại một sinh viên cũ, và được chào “Niên trưởng c̣n nhớ tôi không?” tôi chỉ ngơ ngác lắc đầu! Bao nhiêu năm đă qua, bao nhiêu nước đă chảy qua cầu, người sinh viên sỹ quan trẻ măng mặt mũi sáng láng ngày xưa bây giờ đă là một trung niên với những nếp nhăn trên vầng trán, với những vết chân chim ở đưôi con mắt, và tôi, tóc đă nhạt màu, mắt mờ sau cặp kính, t́nh cờ gặp nhau ở một nơi xa lạ th́ khó mà nhận được nhau. Nhưng rồi chỉ vài câu nhắc nhở, dĩ văng lại ùa về, tôi lại nhận ra ngày tháng cũ, bạn bè xưa, đủ để ngậm ngùi.

 

Mùa thu năm nay tôi không sang bên đó được nhưng lúc nào tôi cũng nhớ bạn, nhớ một thời đă qua với những kỷ niệm mà tôi trân trọng giữ ǵn. Đành hẹn bạn một dịp khác vậy.

 

T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Oct. 15, 2008



Một Thời Ngu Ngơ

 

Bạn thân,

 

Sáng nay tôi ‘đi bầu’, hay nói đúng hơn gửi cái absentee ballot qua bưu điện v́ ngày 4 tháng 11 này tôi có thể giang hồ đâu đó, hoặc nằm trên giuờng trùm chăn đọc sách v́ trời mùa thu Cali đă chớm lạnh, và tôi đang hưởng thú thanh nhàn.

 

Bạn biết là tôi bầu cho ai rồi! Nói cho cùng th́ những lá phiếu của người Việt lúc này may ra có ảnh hưởng tới các cuộc bàu cử địa phương nhưng vẫn chưa làm thay đổi được nhửng vấn đề quan trọng của quốc gia. Dù biết là vô vọng nhưng tôi vẫn bầu theo cảm tính, vẫn gắn bó vào những ǵ tôi tin là tốt đẹp, và nghe buồn cười, nhưng thực sự là tôi bầu cho tôi!

 

Từ lâu lắm rồi tôi ít c̣n tranh luận với bạn bè về những đề tài nhạy cảm như tôn giáo và chính trị. Trên diễn đàn Đặc Trưng tôi có lần viết về một nhân vật mà tôi không mấy đồng ư về hành động của ông ta trong quá khứ, nhưng thực ra điều đó không cần thiết, nên sau đó tôi chỉ yên lặng quan sát người ta bàn căi, hoặc nếu có góp ư cũng chỉ là vui đùa cho không khi tranh luận bớt nặng nề.

 

Có những ư kiến của những người trẻ làm tôi mỉm cười thích thú, nhớ lại những ngày thanh xuân, muốn đội đá vá trời. Kiến thức của chúng ḿnh lúc đó chỉ quanh quẩn trong dăm ba cuốn truyện Tàu như Tam Quốc Chí, Đông Châu Liệt Quốc và vài bộ truyện chưởng của Kim Dung, nhưng lúc nào cũng hăng hái bàn về thế chiến quốc, dù rằng chúng ḿnh chưa qua một lớp quân sự học đường! Chúng ḿnh nh́n những quân nhân cầm quyền bằng con mắt khinh thường, cho rằng xuất thân vơ biền, chứ không phải khoa bảng, th́ không đáng một đồng. Thật là một thời ngu ngơ, yêu không dám nói, nhưng hoài băo bay bổng tận mây trời!

 

Bây giờ th́ chúng ta đă hiểu. Con cháu chúng ḿnh cũng đă có nhiều người bước chân vào Annapolis, West Point, Air Force Academy … không phải chỉ để học bắn súng, bay máy bay, lái tàu thủy mà c̣n học văn hoá để trở thành kỹ sư, y sĩ, khoa học gia không gian, …. Dù gắn bó với đời binh nghiệp người quân nhân vẫn được tuyển chọn theo học các chương tŕnh cao học/tiến sĩ tại các đại học danh tiếng, và nhất là tham dự các khoá học đặc biệt, giảng dạy bởi các giáo sư và chính khách, đào tạo người lănh đạo để ứng phó với những diễn biến toàn cầu. Các tổng thống của Mỹ nguyên là cựu quân nhân đếm không hết trên đầu ngón tay, và có những người cho chúng ta tắc lưỡi khen thầm, khi chết đi xứng đáng được cỗ xe ngựa đưa linh cữu vào toà nhà quốc hội cho mọi người chiêm ngưỡng. Thế nhưng …

 

Bạn thân,

 

Các con tôi cũng sẽ không chọn tổng thống Hoa Kỳ giống như tôi đă chọn. Chúng nó cũng sẽ lại chê người này ngu như con ḅ, người kia hiếu chiến, bà kia cù lần. Chúng sẽ vỗ tay hô “Yeah yeah …” mỗi lần thấy thần tượng xuất hiện. Chúng không muốn đi lính, sẽ hô hào rút quân ở Iraq về để thủ chứ không công …. Tôi sẽ nh́n thấy tôi xưa, thấy một thời ngu ngơ, nhưng bạn ạ, nếu không có những ngu ngơ đó th́ đời đâu c̣n dễ thương! Chỉ mong là chúng sẽ không bao giờ như cha ông, một ngày nào lại phải lưu lạc xứ người.  Bạn có nghĩ như tôi không?

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Oct. 21, 2008

 


 

Nhưng Vẫn Chưa Quên

 

Bạn thân,

 

     Mấy hôm nay những cơn mưa đầu mùa đă đổ về thung lũng, bầu trời xám xịt nhưng   những hạt mưa mong manh chỉ đủ làm ướt đất chứ không cuốn trôi được hết buồn phiền. Đồi cỏ sau nhà vẫn chưa xanh, và mây vần trên đỉnh núi như có ǵ u hoài.

 

     Thư trước tôi viết cho bạn về một thời ngu ngơ, và tôi đă nói với bạn biết rẳng tôi không c̣n bàn chuyện tôn giáo và chính trị với bạn bè, thế nhưng mỗi lần nghe người ta nhắc đến vết thương xưa th́ tôi vẫn không tránh được những xúc động đến ngậm ngùi.

 

     Khi tôi c̣n thơ dại, nhưng cũng đă đủ trí khôn nh́n thấy những ǵ xảy ra xung quanh, tôi đă kinh hoàng nh́n thấy bác và cậu tôi bị VM chém chết ngay tại  sân nhà. Lớn lên một chút mẹ tôi kể cho tôi nghe những tủi hờn mỗi lần Tây về làng càn quét, và nhất là cái thảm cảnh đói và lạnh năm Ất Dậu do người Nhật gây ra. Mẹ tôi chỉ là người nhà quê ít học, cả đời không biết chính trị là ǵ nên những ǵ mẹ tôi kể tôi tin!

 

     Khi vào đời chúng ḿnh đă tự chọn cho chúng ḿnh một con đường. Bạn bè chúng ḿnh đă chịu đựng những nhọc nhằn cay đắng, và nhất là cái tủi nhục làm người thất trận bị đày đọa trên rừng trước khi lưu vong nơi xứ người. Chúng ḿnh đă “đi hết một ḍng sông”  như bạn ta H Đ. Báu viết.

 

     Mùa tranh cử nên người ta mang chuyện cũ ra nói, vết thương xưa trong chúng ta lại vỡ oà. Chuyện cũ có cái thực, và có cái không thực, tốt xấu lẫn lộn nhưng khi đă có định kiến, hoặc một mục đích nào đó, th́ không ai thuyết phục được ai, và hơn thế nữa c̣n vơ đũa cả nắm, kết tội nguyên một thế hệ, làm đau ḷng những người vị quốc vong thân. Tôi không thuyết phục được các con tôi, không thuyết phục được lớp người trẻ sau này. Họ không tin những ǵ chúng ta, lớp người cũ một thời đă qua. Họ đ̣i proof, và proof  phải viết bằng tiếng … Anh chứ sách vở báo chí chữ Việt th́ không đáng tin, dù sách có viết bởi những người tốt nghiệp tiến sĩ tại các trường đại học Âu Mỹ. Tôi không biết là tinh thần vọng ngoại vẫn c̣n bàng bạc trong máu Việt, hay là chúng ta đă đánh mất niềm tin của tuổi trẻ đến độ họ không tin chúng ḿnh như tôi tin bà mẹ quê của tôi trước đây. Dù sao th́ cũng là lỗi của chúng ḿnh cho nên có lúc tôi rất buồn.

 

     Có lần tôi đă tâm sự với bạn là tôi vẫn chưa đặt chân sang Pháp, qua Thái Lan hay thăm viếng Nhật Bản v́ những tội ác họ đă gây ra cho dân Việt. Tôi biết đó là chuyện quá khứ, và chúng ta không nên tiếp tục hận thù, v́ thực ra người Pháp, người Nhật cũng đă cưu mang bao nhiêu người Việt lưu vong để họ xây dựng lại cuộc đời. Vâng, tôi biết oán thù nên cởi chứ  không nên buộc, buông dao đồ tể th́ thành Phật, như một người bạn trên net đă khuyên tôi, thế nhưng dù không c̣n hận thù nhưng tôi vẫn không quên những ǵ đă xảy ra cho dân Việt, trong Nam cũng như ngoài Bắc, cho những người dân Huế năm Mậu Thân, và cho bạn bè chúng ḿnh mỗi lần đem xác bạn đi chôn. 

 

Bạn thân,

 

     Phải chăng mưa hay mang đến nỗi buồn, hay làm người ta nhớ đến quá khứ? Chúng ḿnh c̣n ǵ ngoài quá khứ, một quá khứ mà ngay con cháu ḿnh cũng không tin th́ làm sao chúng ḿnh không khỏi bơ vơ. Xin lỗi bạn nhé, nếu tôi có mang lại cho bạn thêm một nỗi buồn.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Nov. 1, 2008

 

 


 

 

Những Chiều Mùa Đông

 

Bạn thân,

 

Hôm qua Tr. đến thăm tôi. Buổi tối lái xe t́m nơi hẻo lánh chưa có trong GPS này là một kỳ công. Dăm ba lần điện thoại vẫn cứ trật đường rày, cuối cùng tôi phải ra ngă ba, đứng chớp đèn, Tr. mới tới được nhà.

 

Tôi và Tr. là bạn net, biết nhau trên Đặc Trưng,  nhưng gặp nhau đă nhiều lần, khi tôi c̣n sống ở Thung Lũng Hoa Vàng, nên rất thân. Vừa rồi tôi không về dự đám hỏi của Tr. được nên Tr. nhất định xuống đây t́m tôi, xem tôi sống chết thế nào. Tôi mời Tr. đi ăn cơm tối. Nửa đường tới tiệm ăn VN độc nhất ở một tỉnh gần kề mới biết ḿnh quên mang theo tiền. Muốn quay về nhưng Tr. giữ tay lái không cho! “Chú cháu ḿnh mà, Tr. mời chú cũng được chứ có sao đâu?”  Tôi mắc cở cười trừ, nhưng trong ḷng thoáng vui v́ ở vào cái tuổi xế chiều này mà vẫn có những người bạn trẻ rất thân thương.

 

Thực ra th́ về đây dưỡng bệnh tôi cũng không mấy cô đơn. Bạn bè mấy đứa ở quanh Little Saigon t́m tới, sợ tôi chết đói nên mang xuống thức ăn ê hề. Christmas vừa rồi mẹ tôi và các em tôi cùng với gia đ́nh cũng xuống đây quây quần. Chỉ tiếc là ngày vui qua mau, bây giờ tôi lại một ḿnh một bóng.

 

Hăy c̣n là muà đông nên buổi chiều ở đây xuống mau, năm giờ sương mù đă phủ kín núi đồi. Tôi ước ǵ có bàn tay ấm cho một ngày thêm thiết tha. Những ngày K. ở đây chúng tôi sánh vai đi bộ trên con dốc trước nhà. Từ ngày K. về lại Milpitas, con dốc h́nh như dài hơn, tưởng như không bao giờ tôi đi hết. Ban đêm khó ngủ, bây giờ tôi mới hiểu hết được ư tứ câu thơ “Giữ tàn y lại để dành hơi” trong ‘Cung Oán Ngâm Khúc’. Mai mốt về Milpitas ăn Tết chắc là tôi sẽ phải xin K. manh áo cũ mang xuống dưới này.

 

Bạn thân,

 

Mai tôi đi dự tang lễ một người bạn. Chúng tôi cũng là bạn net, và chỉ mới biết nhau gần đây thôi, khi MT đọc tập truyện ‘Về Nơi Mù Sương’. MT ra đi đột ngột khi c̣n rất trẻ làm bạn bè bàng hoàng. Đời người ngắn ngủi quá, phải không bạn, mong bạn hăy vui, đừng quan tâm nhiều đến những chuyện buồn phiền trong những ngày c̣n lại của cuộc đời.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Jan. 9, 2009

 


Hoa Vàng Mấy Độ

 

Bạn thân,

 

Ngày mai tôi từ giă thung lũng hoa vàng, nơi tôi đă sống gần nửa đời người, để đi về miền Nam. Tôi đi t́m một đỉnh b́nh yên cho những ngày vàng, một nơi gần ánh mắt trẻ thơ của đứa cháu ngoại, và nhất là gần bờ biến Thái B́nh của những ngày tháng cũ mà chúng ḿnh vẫn chưa quên.

 

Hơn sáu mươi năm cuộc đời này chúng ḿnh đă hơn một lần thay đổi chỗ ở. Năm 1954 gia đ́nh tôi giă từ cái biệt thự với hàng sấu già ở phố Phan Bội Châu, Hà Nội, di cư vào Nam sống trong căn nhà gỗ tại con hẻm lầy lội sau chợ Tân Định, Sài G̣n. Lúc đó tôi c̣n thơ dại nên không biết buồn, thế nhưng những lần di chuyển sau đó đều để lại những dấu ấn không phai.

 

Có lần tôi đă viết cho bạn về trại định cư Du-Sinh trên Đà Lạt,  nơi  gia đinh tôi t́m đến sau khi làm ăn thất bại tại Sài G̣n. Căn nhà nhỏ trên sườn đồi thiếu tiện nghi nhưng thơ mộng với rừng thông xanh mướt và sương mù buổi sáng cho tôi tâm hồn lăng mạn của tuổi dậy th́. Con dốc từ đường Hùng Vương lên trại xa như đường lên trời, là nơi tôi đă gặp Miêng, và đă hiểu thế nào là t́nh yêu. Ngày xa Đà Lạt bước chân vào đời tôi buồn hiu hắt, và cho đến lúc này tôi vẫn nhớ thương những con đường, những rừng cây, và nhất là bạn bè của một thời mới lớn.

 

Muời mấy năm sống đời sông nuớc chúng ḿnh đă đi qua bao nhiêu là bến bờ nhưng đâu cũng chỉ là cơi tạm, và dù có những kỷ niệm không quên, không một nơi nào chúng ḿnh được ở lâu để gọi là ‘nhà’. Ngay cả những năm đầu tiên tại đất nước này cũng vậy, chúng ḿnh lêu bêu từ nhà trọ này này qua apartment khác cho đến khi có được một mái ấm gia đ́nh!

 

Căn apartment đầu tiên chúng tôi mướn thuộc khu của người da màu tại thành phố Seaside, CA., sau những ngày tạm cư tại basement của một căn nhà cổ vùng Monterey của một người hảo tâm. Tiếng động của gia đ́nh sống ở từng trên thường làm chúng tôi mất ngủ, và buổi chiều đi làm về chỗ đậu xe dành riêng cho chúng tôi thường bị chiếm mất bởi một người đàn bà to béo, mặc cho chúng tôi than phiền. Cái ḷ barbeque nhỏ xíu để ngoài hành lang cũng được hàng xóm mượn tạm nhưng quên mang trả lại. Thú thật là chúng tôi thật vui mừng khi rời bỏ khu apartment đó, dọn vào căn nhà nhỏ ở ngoại ô Salinas, quê hương của văn hào John Steinbeck mà tôi đă có thời say mê! 

 

Bạn biết không, down payment cho căn nhà đó là mấy ngàn tiền mặt K. dành dụm thời gian đi làm hotel maid, Mc. Donald counter person, và waitress nhà hàng Tàu! Trị giá căn nhà ba pḥng ngủ đó chỉ có 32 ngàn dollars, số tiền không đủ để mua chiếc xe bạn đang lái bây giờ nhưng lúc đó là một ‘tài sản’, và nơi đó là tổ ấm cho chúng tôi yên vui xây dựng lại cuộc đời. Salinas là thành phồ hiền hoà nhưng v́ lư do chẳng đặng đừng chúng tôi đành từ giă căn nhà nhỏ, tới ‘Thung Lũng Hoa Vàng’ để vợ chồng tôi có cơ hội thăng tiến nghề nghiệp, và để cho các em tôi theo học đại học tại vùng này. Tháng năm trôi qua như một giấc mơ, nhưng lối cũ không quên, mỗi lần lái xe qua Salinas, tôi vẫn thường bâng khuâng nh́n về hướng ngôi nhà nhỏ đầu tiên của chúng tôi trên đất nước Mỹ, và tưởng nhớ đến những ngày vui.

 

‘Hoa Vàng Mấy Độ’ là tên một bài hát của TCS, nhưng với tôi ‘hoa vàng mấy độ’ cũng là câu chữ  để tôi đếm những mùa hoa nở trên đồi cỏ xanh sau nhà. Đă 30 mùa hoa nở ở thung lũng này từ ngày tôi tới đây rồi đó bạn. Thung lũng có những thăng trầm nhưng chúng tôi may mắn nên cuộc đời lúc nào cũng êm ả. Các con tôi đă lớn lên, đă đi xa, theo đuổi hạnh phúc ở đường chân trời, bây giờ là lúc tôi t́m một nơi không quá xa, những cũng không quá gần, để các con tôi dễ dàng có chỗ quây quần trong những ngày lễ hội.

 

Bạn thân,

 

Lần ra đi này có khác, v́ tôi sẽ không đi luôn, trái lại sẽ trở về thăm viếng thường xuyên. Nơi đây vẫn c̣n căn nhà của mẹ tôi ở dưới chân đồi, và phần mộ của bố tôi trong nghĩa trang người Việt tại Los Gatos. K. cũng c̣n ở tạm chốn này đi làm cho VMWare lấy tiền cho tôi rong chơi những mùa đông tháng hạ cuối đời.

 

Bạn bè ở gần đây sẽ thành ‘bạn miền xa’. Lúc nào tôi cũng nghĩ tới bạn nên tôi sẽ trở về thăm, vui buồn với nhau như những ngày tháng cũ. Bạn chờ tôi nghe.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Nov. 14, 2008

 


 


Từ Nơi Xa Cách

 

Bạn thân,

 

Qua khung cửa sổ tôi lặng nh́n những căn nhà  dưới thung lũng im ĺm trong sương. Ở  chỗ  này núi đồi chập chùng xanh mướt, nhà xây trên triền dốc ban đêm lấp lánh ánh đèn như sao trên trời. Tôi t́m đến đây có lẽ v́ trong tiềm thức tôi vẫn nhớ những tháng ngày  của một thời mới lớn ở Đà Lạt, nơi tôi có những kỷ niệm mà bao nhiêu năm rồi vẫn không phai.

 

Những ngày đầu tiên ở trong căn nhà mới xây tôi hầu như bị tách rời khỏi thế giới văn minh. Không TV, không Internet, tôi chẳng biết Wall Street sống chết thế nào. Tiệm cà phê Starbucks dưới phố cũng khá xa nên tôi ngại xách laptop ra đó xem bạn bè Đặc Trưng đang bàn tán những ǵ. May mà c̣n chiếc cell phone cho tôi liên lạc với người thân để biết là t́nh yêu c̣n đó, và dù ở xa vẫn c̣n nhớ thương nhau.

 

Có bạn rủ tôi “… bay qua đây chơi, tập sống thật mộc mạc thiếu tiện nghi thử xem có chịu nổi không! B. nói trước là no tivi - no Internet - no music - no people - no goood food - no privacy inside the house ...”. Những ngày vừa qua tôi sống không khác như vậy bao nhiêu, nhưng vài ngày th́ được chứ lâu hơn th́ … thà chết c̣n hơn! Bạn qua tôi đi. Ở đây vui hơn, và dù sao th́ cũng gần với quê nhà hơn là nơi bạn lánh bụi trần.

 

V́ xa cách người yêu dấu nên nhớ nhung, nhưng thật ra bây giờ chúng ḿnh may mắn hơn xưa nhiều. Điện thoại viễn liên không c̣n đắt đỏ, (nhiều khi c̣n có thể gọi ‘chùa’ từ trong sở), email vài phút là nhận được liền, và hàng đêm c̣n có thể tâm t́nh bằng IM, chứ đâu như xưa, một bức thư t́nh phải mất cả tuần mới vượt được vài ngàn dặm xa, tới tay người ḿnh nhớ thương. Khoảng cách không gian đôi khi c̣n làm cho t́nh yêu thêm đằm thắm, nếu đó là t́nh yêu chân thực. “Càng đi xa anh càng nhớ em …”. Bạn c̣n nhớ câu hát rất ‘sến’ đó không? Cuộc đời sông nước khi xưa làm sao chúng ḿnh tránh khỏi những lần tạm biệt, nhớ nhau đến mỏi ṃn!

 

Bạn thân,

 

V́ tôi ở một ḿnh nên tuần tới Toàn Fernandel sẽ trốn vợ qua chơi với tôi. Bạn ta muốn sống lại vài ngày ‘độc thân tại chỗ’, vớt vát chút vui trước khi vẫy tay chào ta đi! Nói vậy thôi, gặp nhau nói chuyện bù khú th́ được chứ sức đâu mà múa lại đường kiếm xưa. Mong bạn cũng tới chơi để chúng ta nh́n trời, xem có c̣n nhận được những cḥm sao dẫn đường trên biển khi chúng ḿnh chỉ có kính lục phân chứ không có GPS như lúc này. 

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Dec. 5, 2008


Bỏ Cuộc Chơi

 

Bạn thân,

 

     It lâu nay bận bịu với truyện ngắn truyện dài nên lơ là với thư từ cho bạn ta, hơn thế nữa anh em ḿnh bây giờ cuộc đời êm như mặt nước hồ thu, chẳng có ǵ để tâm t́nh; cho đến ngày hôm nay!

 

     Bạn biết không, T.Đ. Liệu hắn vừa lên chùa xin quy y đấy bạn. Hoà thương trụ tŕ nghĩ măi chưa biết đặt pháp danh cho Liệu ra sao nên cứ hẹn lần. Khó thật v́ trong đời thường bạn ta có tới dăm ba khuôn mặt, có vào Đặc Trưng cũng cần tới vài cái nicks nên một pháp danh nào nói hết được tâm t́nh và ḷng ước vọng của người!

 

     Anh em Liệu ai cũng đẹp trai, xinh gái, thế nhưng Liệu lại đen như tây đen (dù là vẫn đẹp trai) nên ở trong trường Liệu được anh em chúng ḿnh gọi là Lumumba, tên một vị tổng thống Phi Châu thời bấy giờ.  Ra trường đời Liệu truân chiên, dù Liệu văn hay chữ tốt, ăn nói mặn mà, nhưng chỉ phải cái tội nói xong rồi đi ngủ chứ ‘đếch’ thèm làm cái ǵ cho mất th́ giờ.  Các quan to chán quá nên đầy Liệu lên tuốt Pleiku, làm sĩ quan liên lạc tại Bộ Tư Lệnh Vùng II Chiến Thuật thời bấy giờ. Lính thủy mà lên cao nguyên th́ ‘con cá nó sống v́ nước’ ra làm sao, thế nhưng Liệu vẫn cười kh́, tự xưng là ‘Tư Lệnh Hành Quân … Suối’, cười vào mũi mấy anh đi biển khổ như chó, lâu lâu mệt phờ râu v́ cho cá ăn chè.  ‘May mà’ Liệu được ‘giải phóng’, đi tù mấy niên rồi tà tà qua xứ Cờ Hoa, đ̣i nợ Mỹ một món ân t́nh.

 

     Cuộc đời t́nh ái của bạn ta cũng theo những ḍng suối xứ Pleiku mà róc rách. Nhờ có vợ hiền nên khi c̣n trẻ dù có ‘qua đường lạc lối’ bạn ta vẫn được tha Tào để … nuôi thêm con rơi con rớt! Thế nhưng mới đây ‘cụ’ về Việt Nam du lịch  một ḿnh, trở lại Mỹ hành lư của ‘cụ’ mang về có cả slip cũ của đàn bà! Thế này th́ hết thuốc chữa. Có hiền mấy ‘cụ bà’ cũng đă cho bạn ta một trận để nhớ đời.

 

Bạn thân,

 

     Cuộc chơi nào rồi cũng có lúc tàn. Ngọn lửa nào rồi cũng có lúc tắt rụi. Lumumba, aka Tư Lệnh Hành Quân Suối, xin giă từ vũ khí, vào chùa sám hối để ra khỏi bến mê. Lành thay, lành thay … Đầu bạn ta cũng chẳng c̣n sợi tóc nào nên không cần thí phát, pháp danh người có là ǵ đi nữa th́ với bạn bè Bảo B́nh, người vẫn là Lumumba. Lành thay, lành thay …

 

Ngụy Xưa

March 1, 2009


Bán Nhà Bán Nước

 

Bạn thân,

 

Chuyện ‘Bán Nhà Bán Nước’  ở đây không phải là chuyện chính trị chính em dao to búa lớn mà là ‘chuyện chúng ḿnh’. Bạn yên chí chờ tôi một chút nghe.

 

Tuần rồi Báu ra mắt sách, một hồi kư về cuộc đời bảy nổi ba ch́m, chín cái long đong khiến anh em thương cảm nên kéo nhau về Little Sài G̣n thật đông. Không thương sao được v́ không có nỗi bất hạnh nào thê thảm hơn cái cảnh thấy vợ và bốn đứa con bị bắn chết trên đường vượt biên t́m tự do, trong lúc ḿnh trốn trong bụi rậm đau sót khóc thầm.

 

Không phải chỉ có bạn ta, anh em Bảo B́nh, kéo nhau về mà c̣n có nhiều người một thời là chiến hữu cũng t́m đến để chia xẻ tâm t́nh. Có những người mấy chục năm không gặp, nh́n nhau ngỡ ngàng v́ những thay đổi bởi thời gian. C̣n đâu những nét mặt cương nghị, những đôi mắt tinh anh và những mái tóc đen bồng bềnh lộng gió của những ngày đi biển? Nắm tay nhau, miệng cười mà sao trong ḷng thấy thật ngậm ngùi.

 

Sau buổi ra mắt sách thành công mỹ măn là một đêm dạ vũ. Tôi đứng nh́n những người đàn bà đẹp một thời kiêu sa trên sàn nhảy của Câu Lạc Bộ nổi của bến Bạch Đằng bây giờ khó khăn với những bước slow nặng nề, mà ḷng cảm thấy bâng khuâng. Có thật là “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạc đầu”?

 

Tôi gặp lại Thủ Michelin, và bạn ta bây giờ h́nh như nhỏ lại. Đôi chân cầu thủ trong quân trường ngày xưa đá như chém đinh chặt sắt chỉ c̣n có thể đi bộ được dăm bẩy phút mỗi ngày. Chức vụ cuối cùng của Thủ là Hạm Trưởng Hải Vận Hạm Hương Giang. Tháng Năm 1975, Thủ mang tàu sang Subic Bay trao lại cho Hải Quân Hoa Kỳ, gạt ḍng nước mắt, tháo cặp lon Trung Tá vứt xuống biển, bắt đầu làm người di tản buồn. Hơn 30 năm ở xứ người, khi cái nghề kỹ sư điện toán tới thời mạt vận, Thủ trở thành Realtor, nghêu ngao bốn câu thơ bạn bè gửi tặng:

 

Biển xanh xa tắp đời lưu lạc

Tàu cũ anh đem trả mất rồi.

Có nhà muốn ‘list’, kêu anh nhé.

Được cái ‘loan’ nào anh cũng chơi.

 

Vợ Thủ một thời làm đại lư cho Aqua Bottled Water, thế là chồng bán nhà, vợ bán nước nuôi con! Bán nhà, bán nước cũng chỉ đủ ăn chứ không giàu như mấy đồng chí bên nhà, nhưng người di tản không c̣n buồn nữa v́ đă xin nhận nơi này làm quê hương.

 

Bạn thân,

 

Tôi biết là cái thời của chúng ḿnh đă qua, và thú thật với bạn tôi không c̣n tiếc thương đời binh nghiệp cũ, không c̣n xúc động khi nghe những bản nhạc viết cho chúng ḿnh được hát đi hát lại những khi chúng ḿnh hội họp, thế nhưng mỗi lần gặp bạn miền xa tôi vẫn không tránh khỏi ngậm ngùi. Những đổi thay thật là tàn nhẫn, và dù có cố gắng níu kéo, những người đàn ông của biển, những người đàn bà một thời kiêu sa, cũng đă nhạt nḥa với thời gian. Tôi biết có lẽ là  bạn cũng muốn quên nên nếu tôi có khơi lại nỗi buồn bạn cũng đừng trách tôi nghe. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

April 2, 2009

 


Ẩn Dụ

 

Bạn thân,

 

Tôi mới viết cái truyện ngắn “Dẫu Ĺa Ngó Ư”, mượn ư của tiền nhân (Nguyễn Du và John Steinbeck) để nói nên nỗi niềm của một kẻ tha hương, nhưng truyện viết chưa “đạt” nên ẩn ư vẫn ch́m.

 

Truyện viết về một anh chàng rứt bỏ người t́nh, vượt biên sang nước Mỹ sống một cuộc đời khổ ải nhưng lúc nào cũng tưởng nhớ đến người yêu xưa, và h́nh bóng cô ta là động lực cho anh ta vượt bao nhiêu gian nan ở đời. Hơn hai mươi năn sau anh ta trở về quê nhà, chua xót thấy người yêu cũ bây giờ đă hom hem, nhưng cũng ngỡ ngàng thấy con gái của cô ta gợi nhớ h́nh bóng xưa. Bâng khuâng chẳng rơ ḷng ḿnh, nhưng rồi buồn rầu nhận thấy cô bé đang chơi với du đăng, và cuối cùng đi theo ông chủ Đại Hàn, anh ta ngậm ngùi tội nghiệp chính ḿnh, và không biết là ḿnh tiếc thương người yêu cũ hay là cô bé mới lớn.

 

Chỉ là một chuyện t́nh vớ vẫn nhưng ẩn ư là niềm băn khoăn của người tha hương với quê nhà. Tôi biết nhiều người già bây giờ muốn trở về để chết ở quê hương, như John Steinbeck đă viết trong một câu truyện ngắn, và như Nguyễn Du nói về t́nh yêu dù cho xa cách nhưng ḷng c̣n tơ vương, giống như cành ngó sen khi bẻ làm đôi vẫn c̣n sợi tơ mong manh ràng buộc.

 

Người tha hương trở về quê nhà thấy ‘h́nh bóng cũ’ không c̣n, những đổi thay làm buồn đến xót xa nhưng cũng thấy những cái cho ḿnh chiêm ngưỡng, nhưng tiếc thay những cái đó là sở hữu của của bọn người với bạo lực, hay của ngoại nhân đang chiếm dần mảnh đất quê nhà. Người đi xa vẫn trở về v́ “dẫu ĺa ngó ư c̣n vương tơ ḷng” nhưng tội nghiệp cho chính ḿnh, “sao chúng ḿnh không có nhau trong đời” khi nghĩ về quê hương, dù là quê hương dưới chính thể cũ hay mới.

 

Bạn thân,

 

Nhiều con em chúng ta lớn lên ở hải ngoại, chưa học truyện Kiều, nên không hiểu “ngó ư” là ǵ, chỉ nh́n cái tựa truyện đă chau mày. Viết về những ẩn dụ thật là dễ (v́ ai muốn hiểu sao cũng được) nhưng cũng rất là khó cho người ta hiểu được ư chính của ḿnh. Tôi biết ngôn ngữ Việt rất là hữu hiệu nên tôi sẽ viết lại, và tôi biết rằng chữ nghĩa có thể làm một người tức tối đến độ phải đi nằm nhà thương (như tôi mới đọc đâu đó trên net), và cũng có thể độc ác làm tan nát một gia đ́nh, nhưng chữ nghĩa cũng có thể êm đềm, xoa dịu biết bao tâm hồn tha hương xót xa. Tôi vẫn c̣n đi t́m chữ nghĩa, mong là bạn kiên nhẫn với tôi. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

May 10, 2009

 


Nh́n Lại Những Đoạn Đường

 

Bạn thân,

 

Một giáo sư, và cũng là một nhà văn nổi tiếng, nói với tôi rằng “Viết về cái đẹp sẽ làm cuộc đời ḿnh đẹp hơn.” Tôi tâm niệm điều đó từ khi cầm bút,  và những truyện ngắn tôi viết trước đây dù là chuyện t́nh buồn, có chia ĺa xa cách, nhưng những khổ đau gây ra bỏi hoàn cảnh hơn là bởi con người. Đôi khi viết về một nhân vật xấu tôi đă cố gắng khơi ḷng trắc ẩn của người đọc, v́ tôi nghĩ rằng ai cũng có lúc yếu mềm đáng được tha thứ, ít ra cũng một lần.

 

Thế nhưng tôi chợt nhận thấy rằng những bài viết mới đây của tôi đă mất đi cái t́nh người thiết tha, trái lại có những câu chữ hằn học mỉa mai, có những xấu xa của xă hội và của con người.  H́nh như tôi đă thay đổi trong lối suy nghĩ, và  không c̣n giữ đươc tấm ḷng bao dung như xưa!

 

Bạn cũng như tôi, chúng ḿnh lên net để mở mang kiến thức và để t́m vui. Thế nhưng dù cố gắng tránh xa nhưng đôi khi chúng ta vẫn bị lôi kéo và những tranh căi, không phải chỉ với những người xa lạ mà c̣n cả với những người mà chúng ta đă coi như bạn bè thân sơ. Những tranh căi đôi khi cần thiết để bảo vệ những giá trị mà chúng ta tin tưởng, dùng làm kim chỉ nam cho đời sống, nhưng cũng có những tranh căi vô bổ chỉ v́ ḷng hiếu thắng, và v́ nấp sau cái nick chúng ta đă để lộ ra những yếu kém của con người. Những tranh căi trên net khiến tôi đă vô t́nh mang vào những truyện t́nh mới viết gần đây những lời chua cay, làm tôi quên mất đi những ǵ mà tôi tâm niệm từ lúc ban đầu.

 

Tôi vẫn trân trọng t́nh bạn, dù chỉ là bạn ảo chưa một lần gặp gỡ, vẫn vào đây tṛ chuyện và tâm t́nh như bạn thấy, nhưng tôi sẽ không c̣n tranh căi với bất cứ ai, về bất cứ đề tài nào, v́ tôi tôi sợ rằng nếu cứ như vậy, dần dà tôi sẽ đi vào con đường quanh co.

 

Giă từ vũ khi đă hơn ba mươi năm bây giờ tôi mới t́m được chút thanh thản cho cả thể xác lẫn tâm hồn. Ngày ngày nh́n mây bay trên núi, hoa cỏ sau vườn và nắng vàng trước ngơ tôi biết ḿnh đă gặp nhiều may mắn để yêu người và yêu đời. Tháng Chín năm nay chúng ḿnh sẽ gặp nhau trên biển, đi với nhau tới một góc trời, kể cho nhau nghe về những kỷ niệm của một thời để nhớ để thương. Tôi biết bạn cũng như tôi đều mong đến ngày đó vô cùng.

 

Bạn thân,

 

Tập truyện dài mà tôi khoe với bạn vẫn c̣n chỉ là những ư tưởng trong đầu nhưng tôi đă biết là ḿnh sẽ viết ǵ trong vài năm tới. Cuộc đời của chúng ḿnh theo vận nước thay đổi đến chóng mặt, nhưng nh́n lại những đoạn đường đă đi qua tôi hy vọng là ḿnh có thể viết lại một cách chính xác, không hận thù, và giữ được tâm hồn trong sáng, yêu thương cuộc đời, dù là cuộc đời lưu lạc của chúng ta. Mong là bạn sẽ không thất vọng.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

May 20, 2009


Thêm Một Lần Nữa

 

Bạn Thân,

 

“Thêm Môt Lần Nữa” là chuyện của bạn ta chứ tôi mà “thêm một lần nữa” th́ sẽ bỏ xác sa trường! Mới viết “Chỉ Một Lần”, câu chuyện t́nh xa xưa, mà đă năn nỉ hết lời!

 

Bạn ta góa vợ khi mới vừa hơn năm mươi. An táng vợ rồi ngày nào cũng ra nghĩa địa thủ thỉ chuyện tṛ như thế là người yêu dấu c̣n sống, và đang nằm nghe. Tháng ngày trôi nhanh nhưng nỗi buồn vẫn c̣n, bạn ta trông thật hao ṃn. Người thân ai cũng thương, cô em gái xúi là đă tới lúc quên đi ngày tháng cũ, và giới thiệu cho cô bạn gái của ḿnh.

 

Bạn gái của cô em là người đàn bà đẹp có một thời kiêu sa, thế nhưng thời gian tàn nhẫn không chừa một ai, nhan sắc dần dà nhạt phai nên gặp chuyện buồn phiền, đi đến đổ vỡ gia đ́nh. Nàng u buồn, cay đáng với đời nên khi gặp bạn ta, thấy như t́m được một bờ vai. Hai người  t́m đến nhau để quên đi những trống vắng của cuộc đời, và từ t́nh bạn chuyển sang t́nh yêu.

 

Tiếc là chỉ sau một chuyến đi chơi xa với nhau, hai người ră đám. Bạn ta lắc đầu “Thế nào ấy! Tớ không làm sao quên được ngày tháng cũ”. Vợ chồng sống với nhau bao nhiêu năm, hàng ngày gần gủi nên không nhận ra những thay đổi chậm chạp của thân h́nh, và dù có nhận ra th́ vẫn chấp nhận v́ t́nh nghĩa! Nhưng với người yêu mới, khi lau đi những phấn son, cởi bỏ những đồ trang sức, người đàn bà ở vào tuổi xế chiều phô bày những dấu vết của thời gian, dù dưới ánh đèn mờ ảo trong pḥng ngủ, cũng không sao tránh sao được ngỡ ngàng. Người đàn bà thêm một nỗi đau, và bạn ta thêm một nỗi buồn, ngơ ngẩn nhớ người vợ thân yêu bỏ ḿnh trong lúc tuổi vẫn chưa già. 

 

Bạn bè chúng ḿnh vài đứa nửa đường găy cánh nên về VN t́m cho ḿnh một người yêu mới. Không phải ai cũng may mắn t́m được một người với tấm chân t́nh, và không phải cô dâu mới nào cũng khắc phục được những khó khăn trên đất lạ. Bạn ta đă biết vậy nên chẳng bao giờ có ư định t́m về.

 

Người thân thương xót nên muốn “giúp” bạn ta thêm một lần. Tôi khuyên bạn phải cố gắng quên đi chuyện cũ nếu muốn có một t́nh yêu mới, và phải từ tốn t́m hiểu nhau trước khi tiến xa tới những liên hệ thân mật. Người đàn bà dù ở vào bất cứ tuổi nào, và dù đă một lần đổ vỡ, khi “ân cần trao thân” là đang đi t́m một cuộc t́nh vững bền, và  vẫn trông mong những t́nh cảm lăng mạn như thể là mới biết yêu. Vội vàng tiến tới để rồi mau chóng chia ĺa chỉ gây thêm niềm đau. Thật là tội mghiệp v́ người đàn bà là kẻ chịu thiệt tḥi.

 

Bạn thân,

 

Nói th́ dễ v́ chúng ḿnh là kẻ có hạnh phúc đứng bên ngoài, thế nhưng niềm đơn chiếc kéo dài bao nhiêu năm tháng khiến cho người ta đôi khi không suy nghĩ được kỹ càng. Xin cám ơn cái hạnh phúc của ḿnh, và xin cầu nguyện cho những người cô đơn t́m được một bờ vai, nếu không là t́nh yêu th́ cũng là t́nh bạn, cho những tháng năm cuối cùng của cuộc đời. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

June 27, 2009

 


Qua Khung Cửa Sổ

 

Bạn thân,

 

     Lúc này trời đă vào thu, lá vàng đă rơi đầy những lối ṃn trên triền dốc, và những cơn gió se lạnh từ rặng núi xa thổi về gợi nhớ những ngày trên cao nguyên, nơi tôi sống thời thơ dại tại quê nhà.

     Buổi chiều tôi thường yên lặng đứng nh́n qua cửa sổ hơn là đi dạo ngoài công viên như những ngày hè ấm áp. Công viên nhỏ cạnh nhà hầu như ít người lai văng, thế nhưng chiều hôm đó có một người con gái c̣n rất trẻ đến với một chùm bong bóng đủ màu và một chiếc hộp thắt nơ đỏ, chắc là quà tặng cho một người. Cô mặc chiếc váy hồng, khoác áo len  trắng, mái tóc vàng buông thả theo gió quấn quít khuôn mặt thanh tú. Cô buộc bong bóng vào một cành cây đă trút lá, ngồi khoanh tay trên ghế gỗ, ngước mắt nh́n mây trời lăng đăng trôi. Cô ngồi như thế lâu lắm, nét mặt vui tươi và thỉnh thoảng lại giơ tay coi giờ như chờ đợi một người.

     Mặt trời xuống dần, qua khung cửa sổ, tôi vẫn thấy cô ngồi đó nhưng không c̣n ngước mắt nh́n mây bay. Đầu cô cúi thấp, bàn chân vẽ những ṿng tṛn vô nghĩa trên mặt cỏ. Lâu lâu cô nh́n lên, và tôi thấy nét buồn xa vắng chứ không c̣n nhí nhảnh vui tươi như buổi chiều lúc cô mới tới công viên. Tôi nghĩ cô ta chờ người yêu và mang theo quà tặng cho anh ta nhân ngày sinh nhật, hay một ngày kỷ niệm nào đó của hai người, nhưng người cô chờ đợi có lẽ là sẽ không đến.

     Mặt trời đă khuất sau đỉnh đồi, cô gái vẫn gục đầu. Nh́n người con gái trơ trọi trong công viên, tôi xúc động và chợt buồn. Tôi cũng chỉ một ḿnh trong căn nhà vắng lặng nên tôi hiểu thế nào là cô đơn. Tôi muốn bước ra công viên, ngồi xuống cạnh cô gái, nói vài lời an ủi nhưng thấy không tiện nên chỉ đứng nh́n, và nhẹ thở dài. Giá mà có K. ở đây lúc này.  Đàn bà với nhau dễ làm quen, và biết đâu chẵng giúp được cô gái đó tạm quên nỗi buồn v́ chờ đợi một người không tới.

     Khi tôi muốn khép khung cửa sổ th́ người con trai bước vào công viên. Tôi thấy cô gái đứng bật dậy, và lao tới ṿng tay mở rộng của người cô trông đợi suốt buổi chiều. Đầu cô gục vào ngực người yêu, đôi vai rung rung v́ h́nh như cô khóc. Tôi nghĩ đó là những giọt lệ vui mừng v́ tôi thấy người con trai vuốt tóc cô, và họ hôn nhau trong ánh chiều nhạt nhoà. Họ d́u nhau ngồi xuống ghế, người con trai mở gói quà cô gái trao tặng, và họ lại hôn nhau thêm một lần.

     Tôi đứng im ĺm với niềm vui vu vơ, cho đến khi cô gái gỡ những quả bong bóng trên cành cây và khoác tay người con trai ra khỏi công viên.

 

Bạn thân,

 

     Những ǵ tôi thấy qua khung cửa sổ chỉ là những sự việc rất b́nh thường trong đời sống hàng ngày, thế nhưng có lẽ v́ đang  bước dần vào tuổi xế chiều nên tôi dễ xúc động với niềm cô  đơn, dù chỉ là của người xa lạ.

     Thật ra th́ dù sống một ḿnh tôi vẫn không đến nỗi cô đơn. Tôi có bạn miền xa để tâm sự, và có người yêu dấu lâu lâu tới thăm, và hàng ngày điện thoại chuyện tṛ. Sáng nay tôi mới nhận được bức tranh của Th., và tuần rồi Tr. từ Arizona xuống, mang theo một người bạn, đi dạo với tôi trên băi cát biển Thái B́nh. 

     Mùa thu đă về, ngoài trời gió lạnh nhưng trong ḷng tôi lúc này ấm áp với t́nh thân của bạn bè. Bạn cho tôi gửi lời cám ơn, và hẹn gặp lại nhau một ngày rất gần.

 

Ngụy Xưa

Oct. 9, 2009


Tài Hoa Một Đời - Hậu Chuyện

 

Ghi Chú: “Tài Hoa Một Đời” và “Hậu Chuyện” là hai bài viết về một người bạn. Nếu bạn đă đọc phần đầu, xin đọc thẳng phần hai để xem những ǵ cuối cùng đă xảy ra cho bạn tôi.

 

Tài Hoa Một Đời

 

Bạn thân,

 

Tôi quả t́nh không biết tại sao P. V. Hưng lại bị gọi là ‘Cụ Thộn’ trong lúc bạn ta là thằng đẹp trai, hoà hoa, và mới vừa hai muơi tuổi đời!

 

Tôi và ‘Cụ Thộn’ học chung với nhau trên Đà Lạt. Lúc đó tôi là con nhà nghèo, yêu cô bạn học cùng lớp nhưng chỉ dám nh́n từ xa, gặp mặt là luống cuống, không giống ai, nhưng Cụ th́ đă tài hoa ra mặt, yêu L.M. Hương, cô nữ sinh má đỏ môi hồng, đẹp nhất trường Bùi Thị Xuân, và cụ chẳng sợ thằng Tây say nào, hàng ngày theo nàng từ nhà tới trường, và lên tận nhà thờ nơi nàng đi lễ, xin cha rửa tội dù gia đ́nh của Cụ bao nhiều đời Phật tử thuần thành!

 

Không hẹn chúng tôi vào trường HQ cùng một lần. Cụ và tôi lại chia nhau một góc pḥng, đêm đêm nghe cụ lè nhè hát t́nh ca, và cuối tuần nghe cụ tán hươu tán vượn về những người đẹp Nha Thành, về em Tấm em Cám nào đó mà Cụ khoe dễ thương ơi là dễ thương. H́nh như có người con gái đẹp nào là cụ yêu hết, kể cả thời gian cụ qua New Port, R.I. học về Khu Trục Hạm, Cụ yêu  luôn một cô sinh viên du học tại Providence đến độ phải đi vẽ tranh bán lấy tiền để gọi điện thoại viễn liên.

 

Đă nói cụ là người tài hoa, cầm kỳ thi hoạ, cái ǵ cũng biết mà. Cụ phổ nhạc bài thơ t́nh vụng dại của tôi, và hát cho người đẹp nổi tiếng ở Đ̣ Xu nghe khiến nàng cảm động, theo về sửa túi nâng khăn cho Cụ.

 

Nhưng tài hoa lắm th́ trời ghen ghét nhiều. Đường công danh của của Cụ không mấy hanh thông, trôi nổi khắp bốn vùng chiến thuật, đến độ có lệnh cho Cụ thăng cấp Trung Tá mà Cụ chẳng có th́ giờ mang lon v́ c̣n lo chạy mệt nghỉ theo đoàn người di tản ra biển Đông!

 

Qua xứ Cờ Hoa, công việc đầu tiên của Cụ là làm waiter cho một nhà hàng Tàu, và có một ngày Cụ không bao giờ quên.  Ngày đó có hai người Việt-Nam, có lẽ là lính cũ,  vào ăn trưa, một người nhận ra Cụ, và hỏi “Có phải anh là Chỉ Huy Trưởng Căn Cứ Tân Châu ngày xưa không?” Cụ cúi đầu “Dạ thưa anh, chắc là anh nhận lầm người.” Người khách nhún vai, bỏ lại một đồng quarter tiền tip, c̣n Cụ, Cụ vào toilet lau ḍng nước mắt, sau đó bỏ việc, ăn welfare, cắp sách trở lại trường. Cụ học xong Master, nhưng đời Cụ vẫn buồn v́ người đẹp Đ̣ Xu ôm cầm sang thuyền khác, bỏ lại mấy đứa con cho Cụ nuôi!

 

Cụ lấy văn, thơ, nhạc và công việc làm vui, nhưng một ngày chợt thấy tóc pha mầu, buồn v́ cô đơn nên về Việt-Nam cưới một cô vợ trẻ hơn ḿnh gần hai muơi tuổi. Cụ t́m được hạnh phúc cuối đời, xây căn nhà gần biển, gọi tôi “Mày sang đây chơi với ‘ông’. Mùa này đă hết băo, biển đẹp và hiền hoà như biển Đông, ngày ‘ông’ với mày theo tàu ra Trường Sa đặt bia chủ quyền”.

 

Tôi chưa kịp sang thăm căn nhà gần biển th́ Cụ Thộn đă bị stroke ngă lăn đùng.  Người đàn bà trẻ gọi cho tôi nước mắt lưng tṛng “Anh ấy bây giờ liệt nửa người, nói không được. Không biết rồi sẽ ra sao.”

 

Bạn thân,

 

Bạn bè dăm ba đứa chân trong chân ngoài, nghĩ tới thật buồn. Thôi th́ cứ coi những ǵ chúng ḿnh có hôm nay là ‘bonus’. Tài hoa một đời như Cụ Thộn, như nhạc sĩ Lam Phương, mà cuối cùng đời cũng chẳng ra ǵ. Làm người b́nh thương như tôi với bạn có lẽ trời thương. Mai mốt tôi qua thăm cụ Thộn, cầm tay nó nói “Tại mày tài hoa quá nên trời ganh ghét đấy, mà này, nếu mày chia cho bạn bè chút tài hoa của mày th́ trời đâu có hành.”  Không biết là nói thế Cụ Thộn có bớt buồn không nhỉ, bạn thân?

 

Ngụy Xưa

Jan. 7, 2008.

 

Hậu Chuyện

 

Bạn thân,

 

Tôi viết câu chuyện của Cụ Thộn gần hai năm trước đây, bây giờ xin kể tiếp để anh em chúng ḿnh chia xẻ cho nhau chút vui buồn.

 

Cụ Thộn nằm bệnh viện gần năm trời th́ được xếp vào loại disability vĩnh viễn, và bị hăng cho nghỉ việc. Mất bảo hiểm sức khoẻ của hăng, chỉ c̣n Medicare của chính phủ, Cụ không thể nằm nhà thương v́ dù chỉ phải trả %20, bệnh viện phí cũng quá cao, ngoài tầm tay của những người trung lưu như chúng ḿnh.

 

Cụ được “khênh” về nhà để ngày ngày lần tường tập đi, cứ như là đứa trẻ thơ! Tôi không biết môi Cụ đă mím lại bao nhiêu lần, và có giọt nước mắt nào rớt xuống nền gạch hoa nhưng mỗi lần nghĩ tới Cụ tôi không khỏi bâng khâng một nỗi buồn.

 

Người đàn bà trẻ bây giờ phải cáng đáng gia đ́nh, không thể trông coi Cụ nên đành gửi Cụ về Việt Nam cho người thân trông coi, và chữa chạy theo phương pháp cổ truyền.  Nghe tin tôi thấy bùi ngùi. Hơn ba mươi năm trước chúng ta chạy đi để t́m đất sống, bây giờ Cụ phải về t́m cho ḿnh một con đường trong lúc kẻ xâm lăng đang ngự trị, Hoàng Sa không c̣n, và bia chủ quyền trên Trường Sa cũng đă bị đập vỡ. Không, không phải chỉ bùi ngùi mà c̣n là xót xa.

 

Một năm rồi, từ ngày đó. Lâu lâu tôi vẫn được tin Cụ, nghe nói là Cụ đă dần dần b́nh phục nhưng thực tâm tôi không mấy tin, cho đến khi Cụ gọi tôi: “‘Ông’ về Mỹ rồi, tuần sau ‘ông’ sang Cali thăm chúng mày!”. Giọng Cụ không c̣n ngọng ngịu như xưa, và cụ sang thăm tôi thật! Các bạn cùng khoá ở gần kéo tới đợi chờ, thấy Cụ bước qua ngưỡng cửa, reo lên đón mừng! Cụ toét miệng cười nhưng mắt Cụ long lanh ướt, “Chúng mày … chúng mày …”, Cụ lắp bắp nói không ra lời.

 

Với cây gậy bây giờ Cụ Thộn đă đi đứng được một ḿnh, và nếu không xúc động Cụ ăn nói rất rơ ràng. Một cánh tay Cụ vẫn chưa cử động được, nhưng như Cụ nói “I need nobody to wipe my a..”, diễn Nôm ra là “Ông đếch cần ai chùi đ.. cho ông”.

 

Tôi đưa cho Cụ xem một tấm h́nh do chị TK gửi tặng. Chị đọc “Tài Hoa Một Đời” tôi viết trước đây, nhận được tên người con gái Cụ say mê khi c̣n đi học, nên gửi tấm h́nh chụp một đám sinh viên, trong đó có người đẹp L.M. H., đang thực tập tại trường Dược. Tôi hỏi Cụ : “Mày nhận được ai trong đó không”. Cụ chỉ ngay chân dung người con gái. Mắt Cụ mờ đi, và khuôn mặt Cụ thẫn thờ.

 

Bây giờ th́ tôi hiểu tại sao bạn tôi được gọi là “Cụ Thộn” rồi. Cathy, con gái Cụ, nói “Bố cháu dốt lắm”. Cathy lớn lên ở Mỹ nên, nói tiếng Việt không minh bạch. Ư cháu muốn nói là “Bố cháu dại gái lắm”! Hơn 40 năm không gặp, tóc đă trắng phau, mà chợt thấy chân dung h́nh bóng cũ, ḷng đă chùng xuống thẫn thờ, nghĩ tới những con dốc của thành phố xưa khi Cụ theo bước chân người đẹp tới nhà thờ!

 

Bạn thân,

 

Thôi th́ hăy cứ mừng cho Cụ v́ “I need nobody to wipe my a..”, c̣n bao giờ cụ đánh đàn, viết nhạc và làm thơ đưọc như xưa th́ hăy tính sau. C̣n “dại gái” th́ trái tim c̣n đập mạnh trong lồng ngực, c̣n yêu thương người th́ c̣n yêu thương cuộc đời, phải không bạn thân?

 

Ngụy Xưa

Oct. 15, 2009



Về Nơi Mù Sương

 

Bạn thân,

 

Tôi bước vào thư viện, một toà nhà hai từng bề thế, t́m một quyển sách tiếng Việt để về đọc đêm nay nhưng không thấy. Hỏi thăm người thủ thư, bà ta cười “Có lẽ ông là người Việt Nam đầu tiên bước vào nơi này. Ở vùng này hầu như không có người Việt nên chúng tôi không có sách tiếng Việt”. Tôi cười buồn, vẫy tay chào, nhủ thầm đêm nay lại lên net tâm t́nh với bạn miền xa.

 

Một năm rồi đó bạn, tôi giă từ “Thung Lũng Hoa Vàng”, khăn gói về nơi hoang dă này v́ cần chút nắng ấm và sự yên tĩnh cho tâm hồn. Mùa thu ở đây trời chỉ hơi se lạnh, và nhiều hôm sương mù che kín núi đồi, đi bộ trên con dốc trước nhà tôi không thể nào không nhớ tới con đường từ hồ Xuân Hương lên bưu-điện và nhà thờ Con Gà của thành phố cao nguyên xưa. 

 

Một năm với nhiều chuyện vui buồn. Bạn bè thấy tôi hưu quạnh nên tới thăm thường hơn, và sợ tôi chết đói nên mang theo thức ăn thức uống ê hề. Toàn từ D.C. qua c̣n trổ tài nấu bếp, làm món gà nấu rượu vang, mang ra vựn để hai đứa vừa ăn vừa ngắm mây trôi. Trâm từ Arizona xuống chơi vài lần, và có lần ở lại để ban đêm cùng nhau đi dạo trên băi cát, nói chuyện đời.  Nhiều bạn cũ từ nơi xa xôi, có người tôi chưa gặp mặt một lần như Phượng, vẫn gửi lời thăm hỏi qua đương giây viễn liên nên mặc dù sống một ḿnh nhưng tôi không bao giờ cảm thấy cô đơn.

 

Tôi quen thêm nhiều bạn mới t́nh cờ gặp nhau trên đất lạ, để rồi chia tay nhưng vẫn nhớ, hẹn ḥ ngày gặp lại trong tương lại thật gần. Thảo à, Boston mùa này giá lạnh, Cali nắng ấm t́nh nồng, hẹn Thảo sang năm  về đây đốt lửa ngoài băi biển, hoặc ra sân sau ngồi ngắm sao trời. Mong là Thảo t́m lại được t́nh yêu để “Gọi Người Yêu Dấu”, dù người ấy ở rất xa, gần một nửa địa cầu.

 

Không phải chỉ là những chuyện vui mà cũng có những chuyện thoáng buồn. Có lần tôi đă viết cho bạn là mỗi khi đành đọan chia tay với một người, dù là lỗi của bất cứ ai, tôi cũng thấy xót xa như dao cứa trên da thịt. Trong năm qua tôi giă từ ba người bạn, và chắc là chẳng bao giờ c̣n liên lạc lại với nhau, hụt hẫng nhưng đành coi như đă hết duyên. Ngày c̣n trẻ tôi đă từng giă từ một thành phố, chia tay một người, viết câu thơ vụng dại:

 

Giă từ em, giă từ ga nhỏ

Em về giữ lại dấu môi hôn.

 

Mấy chục năm trôi qua, nhớ lại tôi vẫn buồn, t́nh yêu hay t́nh bạn mỗi lần chia cắt đều để lại chút xót xa.

 

Bạn thân,

 

Mấy năm trước tôi in tập truyện “Về Nơi Mù Sương”. Khi dọn về đây tôi quả t́nh không biết nơi này mùa thu cũng có sương mù. K. cười nói với tôi, dù chỉ là sự trùng hợp nhưng có lẽ cũng là định mệnh, và tôi sẽ ở nơi đây cho đến cuối đời. Lúc nào bạn đi qua nhớ ghé chơi nhé.

 

Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi

Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi
Giọt nắng bâng khuâng
Giọt nắng rơi rơi bên thềm

 

Mấy câu trong một bài hát của Thanh Tùng đó bạn. Hẹn bạn một ngày vui. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Sitio Caballero, Oct. 21, 2009

 

 


I can’t stop loving you

 

Bạn thân,

 

Chắc là bạn đă từng nghe “Tà Áo Xanh” của Đoàn Chuẩn và Từ Linh với câu “Có t́nh nào không phai, như t́nh anh với em” ?

 

Có những mối t́nh không phai thật đó bạn ạ, nhất là khi người ta xa nhau v́ hoàn cảnh chứ không phải lỗi lầm của bất cứ ai. Bích chia tay người yêu đă nhiều năm, và mỗi người đă có một cuộc sống riêng thế nhưng nước mắt vẫn chan hoà khi người yêu cũ gửi tặng bài hát “I can’t stop loving you”. Quên làm sao được những đắm say, những ngọt ngào nhất là đă từng chia nhau từng mẩu bánh tại sân trường, và những đêm quằn quại yêu thương, mong cho có con để hai bên cha mẹ chấp nhận cuộc t́nh.

 

Những đắng cay của của cuộc sống bây giờ khiến ḍng nước mắt xót xa hơn.  Yêu nhau cởi áo cho nhau c̣n được thế nhưng phải gánh vác nguyên cả giang san nhà chồng,  phải yêu thương và hy sinh cho cả anh em họ hàng như đi làm  dâu của một thời đại xa xưa th́ quá sức chịu đựng của một người con gái c̣n quá trẻ.  Chuyện của Bích làm tôi nhớ đến những mảnh đời đàn bà trong tiểu thuyết của Tự Lực Văn Đoàn hơn 50 năm trước đây, và tôi buồn đến thẫn thờ khi nghe Bích kể lể trong phone.

 

Tôi cũng không biết khuyên nhủ Bích ra sao. Rứt bỏ gia đinh, trở về với người yêu cũ  hay bỏ đi tới một miền đất lạ để t́m quên?  Tôi cũng có những cuộc t́nh tan vỡ v́ hoàn cảnh, thế nhưng những người tôi đă yêu đều có một cuộc đời hạnh phúc, và tôi cũng có một gia đinh êm đềm, nên tôi không bao giờ phải gửi bài “I can’t stop loving you” cho người yêu cũ, và nếu có  thoáng nghĩ tới người xưa th́ cũng chỉ là một chút bùi ngùi. Người yêu cũ của Bích lúc này không c̣n bị trói buộc như xưa, thế nhưng Bích vẫn sẽ phải t́m lấy cho ḿnh một con đường, để không bao giờ phải hối hận thêm một lần nữa trong đời.

 

Bạn thân,

 

Dùng những bài hát thời danh để gửi gấm tâm tư ḿnh với người ḿnh yêu vừa lăng mạn vừa kín đáo và đôi khi có thể làm sống lại hoặc là mở đầu cho một cuộc t́nh. Thế nhưng giả dụ, chỉ là giả dụ thôi, nếu bạn được một người khác phái gửi tặng bài “Have I told you lately that I love you” th́, ở vào cái tuổi xế chiều như bạn và tôi, bạn nên hiểu rằng đó chỉ là chuyện đùa cho vui, phải không bạn thân?

 

Ngụy Xưa

Dec. 2009

 

TB: Bích chỉ là một cái tên hư cấu để viết cho đỡ buồn thôi bạn ơi.


Những Dấu Chân Trên Cát

 

Bạn thân,

 

Hôm nay Sun Microsystems Inc. không c̣n nữa! Ở Sillicon Valley này công ty  ra đời để rồi mai một chỉ là chuyện thường t́nh, thế nhưng những người đă từng gắn bó với Sun như tôi không tránh khỏi nỗi bâng khuâng v́ ở nới đó tôi đă có cả một đọan đời vui buồn

 

Tôi gia nhập công ty khi Sun c̣n trong trứng nước, tổng số nhân viên lức đó chỉ độ vài trăm người, nhưng mấy năm sau đó Sun vươn ḿnh như một anh khổng lồ, có hàng chục ngàn nhân viên, sánh vai với IBM, với Hewlett Packard cung cấp sản phẩn điện toán cho thế giới Internet đang chuyển ḿnh. Có một đêm dạ hội vào ngày cuối năm chúng tôi mang kính đen v́ “Sun is too bright, we have to wear shade”, với ḷng tự hào và với niềm tin là chúng tôi đang chinh phục thế giới này.

 

Là nhân viên của những ngày đầu tiên nên chúng tôi được mua stock với gía rẻ như bèo, chưa tới một dollar cho mỗi share! Giá cổ phần tăng như diều gặp gió, split  năm lần và lên tới cực điểm hơn sáu mươi dollars một share. Allan Lưu bán hai ngàn shares với giá $20, mua xe sport để le lói với đào. Vài năm sau số cổ phần đó trị giá vài triệu Mỹ Kim, c̣n xe của Allan đă cũ mèm, bạn bè gọi đó là “2 million dollar car” làm Allan giận điên người.

 

Sun không chỉ mang lại cho chúng tôi tiền tài. Ở nơi đó chúng tôi cũng gặp những người   thật dễ thương mà chút nữa th́ tôi đă có một phút xao ḷng, thêm một mối t́nh và một người đàn bà nữa đi qua đời. Ann, Shirley, Leanne … không biết bây giờ ở đâu, nhất là Leanne, cô bé Tàu lai xinh xắn đă làm Allan ngẩn ngơ những ngày trẻ dại.

 

Tôi gắn bó với Sun cũng đến gần mười năm nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, và tôi vẫn c̣n những ước mơ ở cuối đường chân trời nên lang thang qua nhiều nơi trước khi gác keyboard về nơi hoang dă này. Mặt trời mọc rồi mặt trời lặn. Sun Microsystems cũng vậy, những ngày tháng huy hoàng chợt tắt, và kể từ năm 2000 công ty bắt đầu suy thoái v́ không theo kịp những thay đổi nhanh tới chóng mặt của thế giới điện toán. Giá cổ phần từ hơn sáu mươi Mỹ Kim giảm dần, và một triệu dollars của bạn tôi chỉ c̣n lại hơn ba mươi ngàn!  Nhân viên bỏ đi, hay bị sa thải, cuối cùng c̣n lại chỉ là một đoàn người ngơ ngác bị Oracle nhẩy vào hốt trọn, xoá tên Sun Microsystems khỏi chốn hồng trần.

 

Bạn thân,

 

Tôi có số “sát chủ” bạn à, v́ công ty lớn nhỏ nào tôi làm việc cho cũng đểu chết mất xác hoặc ngắc ngư con tàu đi, chờ lên bàn mổ. Đầu tiên là BDM (một hăng về quốc pḥng), sau đó là CRI Computer Resource Inc., rồi Sun Microsystems, Acuson (hăng chế tạo máy siêu âm), DFX, Sillicon Graphics Inc., Quantum, Flectronics, Knight Ridder (hăng báo chí đứng thứ nh́ trên nước Mỹ), tất cả đều đă đi đong, trừ Flextronics c̣n đang ngắc ngoải!  Nếu bạn có thể kể thêm cả HQ/VNCH của thời xa xưa khi chúng ḿnh làm lính nước th́ cũng không sai.

 

Bây giờ tôi đang “làm viêc” cho cho chính phủ liên bang! Nói trắng ra là tôi đang nhận tiền hưu trí từ qũy SSA, mà cái qũy này cũng đang èo uôt lắm, không biết là c̣n tồn tại được mấy con trăng, chỉ mong là nếu nó có vỡ nợ th́ cũng xin chờ để tôi “đi” trước đă. Tôi chẳng c̣n mong ǵ hơn là những tháng năm b́nh thản cuối đời, ngày ngày ra biển nh́n sóng xoá nhoà những dấu chân trên cát, ngẫm nghĩ vể những thăng trầm của cuộc đời.

 

Cuối tuần tới chúng ḿnh gặp nhau dự tiệc tất niên. Mong là bạn và gia đ́nh có những ngày vui. T́nh thân.

 

Ngụy Xưa

Jan. 27, 2010

 


Ngă Rẽ Cuối Cuộc Đời

 

Bạn thân,

 

Hôm qua đi họp mặt tất niên với các bạn Bảo-B́nh ở Nam Cali. Lẽ dĩ nhiên là không có bạn miền xa nên tôi thư cho bạn, báo cáo “chuyện chúng ḿnh”.

 

Mỗi lần họp mặt là anh em thường điểm danh. Năm nay chúng ḿnh không “rụng” mất tên nào, 81 đứa vẫn c̣n được 63, thế nhưng thời gian mang nặng trên vai đă làm bước chân Sang khập khễng, và hơi thở của Ư nặng nề, không biết là c̣n qua được mấy mùa xuân. Cụ Thộn Hưng, Vịt Xiêm Kiệt và Hoa Em cũng vẫn c̣n “lắc lư con tàu đi”,  thế nhưng đa số anh em c̣n lại vẫn rất là an vui với cuộc đời.

 

Chuyện anh em bàn bán nhiều là J. “hồ hởi” ra làm chủ bút một tờ nguyệt-san, có người yêu mới, và vừa ly dị người đàn bà đă chung sống sơ sơ với J. có … hơn bốn mươi hai năm. Cũng chỉ c̣n một năm nữa là J. tới tuổi “cổ lai hi”! Đúng là ngă rẻ cuối cuộc đời.  Mỗi người có một quan niệm và một triết lư để sống trên cái cơi đời này nên anh em chẳng ai phê b́nh J., hơn thế nữa cũng chẳng ai biết rơ những nguyên nhân sâu thẳm đă đưa đến sự chia ĺa, chỉ thấy thoáng buồn v́ sự mất mát của những khuôn mặt thân quen mỗi lần họp mặt, v́ chắc là chẳng bao giờ chúng ḿnh sẽ gặp lại Y., người vợ cũ của J.. Ở đâu đó lúc này có lẽ là Y. rất bơ vơ, và cần một bờ vai.

 

Bạn thân,

 

Cuối tuần này tôi sẽ trở lại “Thung Lũng Hoa Vàng” ăn tết với gia đ́nh. Mẹ tôi vẫn c̣n ở đó, phần mộ ông thân tôi cũng c̣n ở đó, và di ảnh của Bích Cà Chua vẫn c̣n trên chùa Giác Minh. Hàng năm tôi đều tới đó thắp cho nó nén hương, v́ trên thế gian này không biết c̣n có ai, ngoài anh em chúng ḿnh, biết Bích Cà Chua là ai.

 

Cũng không ai biết rơ Bích mất tích cách nào trên biển, đắm tàu hay chết trong tay hải tặc v́ muốn bảo vệ cho người vợ xinh đẹp mới cưới, cùng nhau trên đường vượt biên! Khi c̣n ở trong quân trường, Bich và tôi ở chung pḥng. Tôi đă kể với bạn là có lần tôi nằm mơ thấy Bích, nó kêu đói và lạnh, thức giấc nước mắt tôi lưng tṛng nên mang h́nh nó lên chùa, cầu siêu cho nó, và cũng để cho tâm hồn tôi được b́nh an.

 

 Mùa xuân sắp về. Nghe “Hoa Xuân” của Phạm Duy tôi vẫn c̣n thấy bồi hồi. Mong là bạn cũng vậy v́ con đường chúng ta đi c̣n xa lắm. À, nhắn bạn là tháng Tư sắp tới bạn nhớ về đây ăn cưới con gái Mai Quang Trâu, đứa con gái út mà Trâu đă đạp xích lô 10 năm nuôi nấng khi c̣n ở VN, bây giờ đă là bác sĩ y khoa tại nơi này.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Feb. 8, 2010 

 


Bỏ th́ thương …

 

Bạn thân,

 

Đă lâu lắm mới lại viết thư cho bạn v́ cuối cùng th́ những cơn đau quặn đă đi qua, và có thể chỉ là tạm thời, nhưng cũng đủ vui để cho tôi yêu người và yêu thương cuộc đời. Tôi đă lại giă từ Thung Lung Hoa Vàng (và bệnh viện Stanford J), trở về nơi hoang dă, nhưng lần này sẽ không c̣n phải sống xa cách v́ K. sẽ theo tôi về. Hạnh phúc là có nhau bên đời, dù đời có lênh đênh hay êm trôi như những ngày tháng thanh b́nh.

 

Căn nhà trên Thung Lũng Hoa Vàng đă giao cho agent. Hôm quyết định bán nó, K. đă rơi nước mắt v́ tiếc thương. Nơi đó chúng tôi đă sống bao nhiêu năm, và đă để lại biết bao nhiêu là kỷ niệm vui buồn. Các con tôi khôn lớn ở đó, đă ra đời, nhưng vết tay c̣n để lại trên tường, và nhưng căn pḥng nhỏ bé vẫn được giữ nguyên để hàng năm đợi các con về, dù chỉ là vài ngày vào mùa lễ hội.

 

Gỡ một tấm h́nh treo trên tường là một tiếng thở dài bùi ngùi. Cầm một món đồ lên ngắm nghía là một nỗi băn khoăn. Cuốn text book này mua từ ngày mới tới Mỹ, mở ra đọc một trang chẳng c̣n hiểu được câu nào. Chữ nghĩa đả trả lại hết cho thày, và chắc là chẳng bao giờ tôi c̣n cần đến những con số mịt mù trong cuốn sách toán đó, thế nhưng vứt đi không đành, xếp vào thùng để mang đi rồi lại lôi ra v́ nặng quá. Bỏ th́ thương vương th́ tội, dù chỉ là đồ vật chứ đừng nói chi người.

 

Hàng xóm bên kia đường là một gia đ́nh Việt Nam. Họ cũng bùi ngùi thấy chúng tôi bỏ đi v́ ở nơi đất lạ này có người đồng hương ở bên cạnh líu lo tiếng Việt với nhau là c̣n thấy một chút quê nhà. Chúng tôi đi rồi th́ chỉ c̣n Tàu, c̣n Phi, c̣n Mỹ trắng, gặp nhau may ra th́ vẫy tay chào chứ có bao giờ dừng lại trên vỉa hè để nói chuyện nắng Sài G̣n hay chuyện mưa xuân trên đất Bắc.

 

Bạn thân,

 

Chúng ḿnh đă sống trên đất nước này nửa đời người, lâu hơn là thời gian từ lúc sinh ra đến lúc rời bỏ quê hương VN. Tôi yêu  những đồi cỏ xanh sau nhà và những lối ṃn đầy hoa vào mùa xuân thế nhưng đành bỏ đi v́ không muốn xa (và cũng không muốn quá gần) các con. Carlsbad cách San Diego nửa giờ lái xe, đủ để cho con gái mang đứa cháu ngoại đến thăm hàng tuần. Thằng bé ba tuổi đă biết nắm tay ông rủ ra công viên, đă biết nói dăm ba chữ tiếng Việt, và mai này biết đâu chẳng có lúc trở về nguồn.

 

Mùa hè này mời bạn ghé thăm tôi. Carlsbad có núi đồi như Đà Lạt, và cũng có biển xanh gợi nhớ những ngày chúng ḿnh bôn ba trên biển Thái B́nh. Chắc bạn cũng c̣n nhớ Nha Trang cát trắng, nơi bạn đă yêu, và vẫn c̣n mong một ngày về.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

4/30/2010


Ngày Xưa Hoàng Thị

 

Thân tặng C.

Bạn thân,

 

Mấy hôm nay tôi nhận được vài email xôn xao về chuyện ai là Hoàng Thị Ngọ trong bài hát “Ngày Xưa Hoàng Thị” của Pham Thiên Thư và Phạm Duy, những xôn xao làm tôi nhớ lại ngày xưa Hoàng Thị của thành phố cao nguyên Đà Lạt nơi mà bạn và tôi sống thuở thiếu thời.

 

Ngày đó tôi mới 17 tuổi, đang học năm trung học cuối cùng, ngu ngơ đến độ gặp người con gái ḿnh yêu thầm là đỏ mặt không dám nh́n, mặt cứ “đĩn” ra cho bạn bè chọc quê. Người con gái đó là Hoàng Thị T. H. có khuôn mặt thanh tú, học cùng lớp và ngồi trên tôi một bàn. Khác với Pham Thiên Thư là tôi không được theo chân cô ấy mỗi khi tan trường. H. có xe Lam tới đón, c̣n tôi đạp chiếc xe cũ mèm. Ngày nào xe Lam cũng vượt qua mặt tôi, và những hôm H. ngồi phía ngoài, nh́n tôi mỉm cười là những hôm tôi thấy cuộc đời sao quá vui.

 

Tôi chỉ có dịp nói chuyện với H. một vài lần, và lần lâu nhất là ngày chia tay, mỗi người đi một phương. Chỉ là những câu chuyện vu vơ, chẳng bao giờ tôi ngỏ được ḷng ḿnh dù trong ánh mắt H. tôi có thấy chút vấn vương. Bao nhiêu năm đă qua, tôi chưa một lần gặp lại H., và bây giờ tôi cũng chẳng biết H. ở đâu. Nếu có gặp lại th́ cũng chỉ “Em đến như người bạn cũ thôi” như trong thơ Đinh Hùng.

 

Điều lư thú hôm nay tôi mới biết là ngày đó tôi theo Hoàng Thị chị th́ h́nh như bạn cũng theo Hoàng Thị em! Chúng ḿnh đúng là cùng “cái ṇi lăng mạn lại hay đa t́nh” (mượn chữ của anh NN đấy). Bạn và tôi lưu lạc nửa đời người mới gặp lại nhau ở chỗ này, và những người con gái của thành phố cao nguyên mà chúng ḿnh say mê thời thanh xuân ấy bây giờ chắc đă có cháu nội/ngoại thế nhưng mỗi lần nhớ lại tôi không khỏi có chút nhớ thương.

 

Bạn thân,

 

Đó là chuyện “Hoàng Thị” của những ngày tháng cũ, c̣n bây giờ bạn và tôi đều đă có một “cây thị” trong nhà, cây thị toả hương thơm nồng nàn nhưng cũng có khi ngả nghiêng những lần mưa gió.  Thỉnh thoảng chúng ta nhớ về kỷ niệm xưa nhưng luôn luôn sống với hiện tại, phải không bạn thân?

 

Ngụy Xưa

June 3, 2010


Thất T́nh

 

Bạn thân,

 

Buổi chiều năm đó tôi vừa từ một cuộc hành quân về, và vừa broke up với người tôi yêu, bước vào một quán bar uống vài chai bia cho bớt nỗi buồn. Bản nhạc phát ra từ chiếc magnetic recorder lúc đó là Tennessee Walt, một bản dân ca buồn, mà lúc đó với khả năng Anh ngữ giới hạn tôi chỉ cỏ thề hiểu lờ mờ nhưng điệu nhạc buồn da diết đến độ tôi thấy xót xa, bùi ngùi.

 

Mấy chục năm trôi qua  bỗng nhiên được một người bạn gửi cho một Power Play file dùng Tennesse Walt làm nhạc nền. Tôi nghe và ḷng chùng xuống v́ nhớ lại cái buổi chiều năm xưa khi t́nh yêu tan vỡ đó. Ngày đó t́nh yêu tan vỡ nhưng tôi không thất t́nh, hôm nay nghe lại bài nhạc xưa mới hiểu rơ là mất người yêu về tay kẻ khác, nhất là mất về tay người bạn thân của ḿnh, th́ thật là đau!

 

Mời bạn nghe tới tôi bản nhạc này, bản nhạc quá xưa nhưng chuyện t́nh th́ ngàn xưa hay ngàn nay cũng thế mà thôi:

 

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=68ITGJBbmE

 

I was dancing with my darlin' to the tennessee waltz
When an old friend I happened to see
I introduced her to my loved one and while they were dancin'
My friend stole my sweetheart from me

I remember that night and the tennessee waltz
Only you know just how much I have lost
Yes I lost my little darlin' the night they were playin'
That beautiful tennessee waltz
 

Bạn thân,

 

Con trai tôi cũng đă có một lần thất t́nh. Người yêu của nó yêu một người khác mà cô ta gặp gỡ trên sàn nhảy. Con tôi chỉ nghe nhạc Rock nên có lẽ không bao giờ nghe và biết đến Tennessee Walz u buồn này. Bạn và tôi chúng ḿnh ở vào tuổi này có bao giờ thất t́nh nữa không nhỉ? Chắc là không, thế nhưng thấy gia đinh J. tan vỡ sau 42 năm, và thấy ngướ vợ trẻ của H. chân trong chân ngoài tôi tôi thấy bâng khuâng. Never say never, bạn nhớ nhé.

 

Ngụy Xưa

June 23, 2010


 

Hạnh Phúc Nhỏ Nhoi

 

Bạn thân,

 

Buổi sáng thức dạy ra sau nhà cho mấy con Koi ăn, tôi thấy một đàn cá nhỏ li ti bơi lăng quăng cạnh những bông hoa súng trong hồ. Một cảm giác nhẹ nhàng  chợt đến, tôi mỉm cười với những “thành viên” mới trong nhà, bóp nhỏ những viên thức ăn cho cả cá mẹ lẫn cá con.

 

Những con Koi này nuôi đă được hơn một năm, mấy tuần vừa rồi thấy chúng bơi nặng nề với cái thân to phồng nên tôi biết là chúng mang đầy một bụng trứng. Ngày nào tôi cũng chờ, cũng loay hoay xem thử là chúng đă sanh chưa, hôm nay thấy đàn cá con bơi lội, há những cái miệng nhỏ xíu đớp bọt nước, tôi cũng vui như là có bạn miền xa tới thăm nơi hoang dă này.

 

Mấy con cá sanh đẻ tôi có mặt tại nhà thế nhưng khi các con ra đời tôi không có mặt để nắm tay nhà tôi, chia xẻ cái đau của thân xác và nỗi vui mừng được bồng con ngay lúc lọt ḷng. Đứa con gái ra đời khi tôi ở mười ngàn dậm xa, c̣n ngày đứa con trai chào đời th́ tôi đang đi … hỏi vợ cho em trai.

 

Lúc đó bố mẹ tôi c̣n ở VN, tôi là anh cả nên “quyền huynh thế phụ”,  cùng một số bạn bè lái xe từ San Jose lên Sacramento, theo đúng tập tục lễ nghi hỏi vợ cho em, vui nhưng mệt phờ người v́ những câu khách sáo với những người vừa quen. Nhà tôi bụng mang dạ chửa nên kiêng, không đi theo. Khi tôi về đến nhà, không thấy vợ đâu, vội vàng lái xe vào nhà thương th́ con đă ra đời, đang nằm ngủ trong nôi. Tôi nắm tay nhà tôi, một cái nắm tay muộn màng, bồng con lên mà nước mắt lưng tṛng v́ vui.

 

Bạn thân,

 

Có những niềm vui nhỏ nhặt nhưng cũng đủ mang đến cho chúng ta một ngày hạnh phúc. Không biết những con cá mới sinh này sẽ ở với tôi đến bao giờ, và tôi biết rằng khi không c̣n thấy chúng nữa, v́ bất cứ lư do ǵ, tôi cũng sẽ buồn như thể là mất đi một người bạn mà tôi rất yêu thương. BTW, cám ơn bạn đă đến thăm tôi hôm cuối tuần, một ngày hạnh phúc nhỏi nhoi nhưng rất hiếm.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

July 20, 2010


 Mùa Thu Hà Nội

 

Thùy thân,

 

Bây giờ đă là mùa thu, và có lẽ Thùy đă về tới Hà Nội sau hơn sáu năm học hỏi nơi xứ người. Mùa thu Hà Nội có lẽ không đẹp bằng mùa thu Paris, nhưng ở nơi đó có hồn sông núi nên Thùy thấy thiết tha hơn nhiều, phải thế không Thùy?

 

Chú cũng hứa với Thùy là sẽ về thăm nơi đó thêm một lần, nhưng chưa biết bao giờ. Vài năm trước chú đă về “T́m Dấu Chân Xưa”; dấu chân đă nhạt nḥa nên dù có bồi hồi nhưng cũng thấy xót xa làm người khách lạ trên quê hương. Nếu mai này VN trở thành một tỉnh của Trung Hoa như người ta lo sợ th́ làm sao chú trở về, dù là trở về dự đám cưới của Thùy?

 

Thùy về bên đó nên thể nào những người c̣n ở lại cũng rất buồn, nhất là cái anh chàng ǵ đó ở Berkley. Chắc là buổi chiều nào anh ta cũng ra biển nh́n về quê cũ nhớ một người. Chú vẫn biết là yêu một người nhưng lấy một người chỉ là chuyện b́nh thường trong trăm ngàn cái b́nh thường của cuộc đời, thế nhưng chắc là thể nào Thùy cũng có những giây phút vấn vương. Chú sửa lại hai câu thơ cũ để tặng Thùy và anh ấy nhé:

 

Ở bên đó bây giờ mùa thu có gió

Em có bao giờ đem nỗi nhớ ra hong?

 

Thùy nhớ giữ mái tóc dài, để cho gió hồ Tây thổi tung bay vấn vương niềm nhớ. Dù sao th́ sáu năm cũng là một đoạn đời khá dài, Thùy dễ ǵ có thể quên, và biết đâu chẳng có ngày trở lại.

 

Thùy thân,

 

Chú rất muốn thế nhưng vẫn không thể qua Paris gặp Thùy trước khi Thùy trở về VN, cũng như Thùy không thể qua Cali thăm chú một lần. Chúng ḿnh biết nhau qua văn chương nhưng chưa một lần gặp mặt, chú gửi Thùy tập truyện “Một Trời Thương Nhớ” trong đó có câu chuyện của Thùy và người con trai một thời Thùy  đă yêu, như một kỷ vật để Thùy nhớ măi những tháng ngày sống thực với ḷng ḿnh. Dù ở nơi đâu, lúc nào chú cũng mong Thùy được hạnh phúc, và nhất là không phải làm người xa lạ trên quê hương.

 

Chú Ngụy Xưa

Sept. 29, 2010


Đường Xưa Lối Cũ

 

Bạn thân,

 

Một người bạn ở bên kia biển Thái B́nh mong tôi về để đưa tôi đi dạo dọc con đường Tràng Thi lúc trời Hà Nội trở gió, ngửi mùi hoa sữa trong không gian lăng đăng một đời không quên. Tôi xa thành phố đó đă nhiều năm, vẫn muốn một ngày trở về đi lại lối cũ  thêm một lần, mặc dù biết rằng tôi sẽ chẳng t́m thấy dấu vết quen thuộc nào trên con đường xưa.

 

Cali nơi tôi ở bây giờ đă vào thu. Những cây phong trên con dốc trước nhà lá đă vàng, và chắc chỉ độ vài ngày nữa là rơi ngập lối đi, tuy nhiên mùa thu Cali không đẹp như mùa thu vùng New England của miền đông nước Mỹ, nơi tôi đă sống một thời trai trẻ. Cuối tháng này tôi sẽ bay qua D.C. rồi từ đó lái xe lên New York, và sau cùng qua Montreal (Canada) bằng xe lửa. Tôi sẽ đi qua những rừng cây lá đă thay màu đỏ rực để nhớ về ngày tháng cũ, buồn vui với kỷ niệm êm đềm.

 

Tháng Tư năm tới tôi dự định đi chơi bằng cruise ship, dọc theo bờ biển miền Tây nước Mỹ, xuống miền Nam, qua kinh đào Panama, ngược lên hướng Bắc, thăm nhiều hải đảo  trong biển Caribbean trước khi tới Florida, lấy máy bay trở về lại Cali. Hải tŕnh này ngược với con đường tôi đă đi năm 21 tuổi, khi tôi c̣n ở trong Navy. Đi cho tâm hồn thảnh thơi, đi để nhớ tới bạn bè đă cùng với tôi một thời lênh đênh sóng nước. Dù đi t́m dấu chân xưa nhưng thế nào tôi cũng sẽ nghĩ tới bạn những buổi tối đứng trên boong tàu nh́n sao trời.

 

Bạn thân,

 

Ngày c̣n trai trẻ chúng ḿnh đam mê những chân trời xa lạ. Bây giờ tâm hồn đă b́nh yên nên chúng ta đi t́m kỷ niệm trên những con đường xưa mặc dù “lối củ ta về dường như nhỏ lại” như một bài hát của Thanh Tùng. Tôi sẽ đi t́m bạn, nhưng cũng rất mong một ngày nào bạn ghé thăm.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Oct. 3, 2010

 


 

Biết Đến Bao Giờ

 

Bạn thân,

    

     Hàng ngày cô ấy cong người đẩy chiếc xe với đứa con hai tuổi trên con dốc trước nhà, vừa tập thể thao vừa ru con, và nếu thấy tôi lúi húi trong khu vườn nhỏ th́ thế nào cô ấy cũng dừng lại chuyện tṛ. Tôi chỉ gật gù nghe hơn là nói, c̣n cô ấy thỏ thẻ đủ thứ chuyện, từ mưa nắng bất thường đến tin tức thời sự trong ngày. Chúng tôi chỉ là hàng xóm mới đây thế nhưng gặp cô ấy tôi có cảm tưởng như là gặp người bạn thân quen đă từ lâu.

     Có lần tôi đi bộ qua nhà, cô ấy vẫy tay rối rít và khoe với tôi cái garage  vừa tân trang. Cô ấy chỉ kệ sách:

     -    Sách từ ngày tôi học Luật. Bây giờ không dùng tới nữa nhưng vứt đi không đành nên tôi xếp đó, lâu lâu đưa mắt nh́n.

     Tôi mỉm cười:

     -    Tôi cũng vậy! Bao nhiêu tủ trong nhà chứa đầy sách cũ, kể cả text books từ thời học đại học nay đă lỗi thời mà giữ ǵn. Cô biết không, đó là một phần đời của chúng ḿnh, vất đi sao đành.

     Chúng tôi nh́n nhau thông cảm. Làm sao vất bỏ quá khứ của chúng ḿnh, phải không bạn thân?

 

     Bẵng đi mấy tháng tôi không thấy cô ấy đẩy xe đưa con rong chơi trong khu phố, tôi băn khoăn nhưng cũng chỉ biết giữ riêng cho ḿnh, có đi bộ qua nhà cô ấy cũng chỉ đưa mắt nh́n căn nhà vắng lặng như thể không có người cư ngụ từ lâu.

 

     Bất th́nh ĺnh cô ấy lại xuất hiện. Thấy cô ấy ở bên kia đường tôi chạy vù sang:

     -    Lâu quá mới gặp. Cô dạo này ra sao?

     Cô ta mỉm cười, nụ cười vẫn tươi vui như ngày nào:

     -    Tôi vừa ở bệnh viện về.

     -    Hả?

     -    Tôi vị ung thư ngực, phải về với bố mẹ tôi ở trên Irvine, nhờ bố mẹ trông con trong lúc chữa bệnh. Chemo nhiều lần, đă gần khỏi rồi, vài kỳ nữa thôi!

     Chỉ mái tóc cô ta nói rất tự nhiên:

     -    Tóc giả đấy. Đầu tôi bây giờ trọc lóc, nhưng bác sĩ nói là tóc sẽ mọc lại.

     Tôi tần ngần:

     -    Sorry to hear that. Mong cô sớm b́nh phục hoàn toàn. Tuy nhiên trông cô lúc này c̣n trẻ đẹp hơn xưa.

     Cô ta lại nhoẻn miệng cười:

     -    Cám ơn ông. – và tự nhiên như hai người bạn gái, cô ta chỉ ngực ḿnh -  c&##7855;t bỏ hết rồi, tháng tới tôi sẽ đi tái tạo!

     Tôi không biết nói ǵ thêm với cô ta, chỉ lặng yên nghe cô ta tâm sự:

     -    Tôi mới 39 tuổi! Muốn có đứa con nữa nhưng bây giờ th́ không thể. Có hơi buồn, nhưng không sao, tôi vẫn c̣n đứa bé này.

     Chỉ đứa bé đang nằm ngủ trong xe đẩy, cô ta khoe:

     -    Nó ngoan và dễ thương lắm.

Tôi gật gù, đưa tay chào giă từ:

     -    Cô giữ ǵn, gặp lại cô sau.

     Từ hôm đó nếu lâu lâu không gặp cô ta là tôi lại băn khoăn, không biết t́nh trạng sức khoẻ của cô ta biến chuyển ra sao. Một người em của tôi qua đời khi c̣n rất trẻ v́ ung thư nên mặc dù thấy nụ cười thật tươi của cô ấy mỗi khi gặp mặt, tôi vẫn thấy nao ḷng.

 

Bạn thân,

     Người hàng xóm của tôi so với chúng ḿnh th́ c̣n trẻ quá, thế nhưng đă phải đương đầu với thử thách khó khăn nhất của cuộc đời. Tháng rồi Lumuba bạn ta phải vào nhà thương vỉ vỡ ruột già, vi khuẩn xâm nhập vào máu, tưởng là đă tiêu diêu miền cực lạc, thế nhưng nợ trần gian c̣n dài nên vẫn c̣n lây lất chờ bạn vào thăm để ôn lại chuyện ngày xưa.  Biết đến bao giờ? Thôi th́ cứ để thời gian trôi … và nếu tin tưởng th́ xin cầu nguyện cho bạn ḿnh.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Oct. 11, 2010


 


Tháng Ngày B́nh Yên

 

Bạn thân,

 

Bạn hỏi h́nh như đă lâu tôi không viết lách ǵ thêm. Đúng như vậy, từ ngày K. về dưới đây, đời sống quá yên b́nh đến độ tôi quên đi thời gian, bây giờ bạn hỏi tôi mới nh́n lại, và có chút tâm t́nh chia xẻ với bạn đây.

 

Thời tiết Nam Cali ra sao th́ bạn biết rồi. Nước Mỹ mùa đông năm nay đến sớm, Florida mà c̣n lạnh đến tê tái người, thế như Carlsbad vẫn có những ngày nắng ấm tuởng như là muà hè rực rỡ chưa qua. Đứng trên bờ nh́n ra, biển vẫn dạt dào và xanh tận chân trời.

 

Một ngày của tôi quá b́nh yên. Thường th́ tôi dạy rất trễ, ăn sáng xong ra nh́n hoa cỏ sau vườn, xem đàn cá đớp bọt nước, và nhặt lá vàng rơi rải rác trong sân. K. làm việc tại nhà (telecommute) thế nhưng vẫn có th́ giờ  lo việc cơm nước, c̣n tôi, tôi vẫn “vô dụng” như xưa, và có lẽ sẽ vẫn như thế cho tới ngày cuối đời. Tôi không giúp K. được việc ǵ trong bếp nên xin mượn một câu của Phan Lạc Tiếp viết cho vợ trong “40 Năm Quê Nhà Nh́n Lại”, để gửi cho nửa kia của ḿnh: “Không có em, anh chẳng có ǵ (ăn).” J 

 

Đời sống không c̣n ǵ sôi nổi nhưng đôi khi tôi cũng có những lúc ngồi trầm ngâm với ly cà phê nóng, tưởng nhớ đến những xôn xao của ngày tháng cũ, nhất là những ngày tháng c̣n bồng bềnh sông nuớc trên con tàu của HQ/VNCH. Tôi nhớ những vùng đất lạ đă đi qua, những người đàn bà đă gặp gỡ, và tôi biết là lúc nào cũng “c̣n một chút ǵ để nhớ để quên”.

 

Bạn thân,

 

Tháng ngày cứ “phất phơ” như thế nên chẳng có ǵ để viết. Kỷ niệm xưa nhắc măi cũng nhàm nên tôi cứ  để tháng ngày trôi b́nh yên, lâu lâu đi xa gặp bạn bè cho đời sống thêm mặn mà. Tôi vừa qua gặp bạn, và một lần nữa xin cám ơn bạn đă cho tôi những ngày vui.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Dec. 17, 2010


Xin Cám Ơn

 

Bạn thân,

 

Trở về Cali nắng ấm nhưng tôi vẫn c̣n luống tiếc những ngày vui với bạn miền xa. Cũng đến vài năm rồi tôi mới trở lại Washington D.C.. Tháng mười thủ đô vẫn chưa đủ lạnh, và cây lá chỉ mới hoe vàng, xôn xao với mùa thu vừa tới. Tôi gặp lại em tôi, đứa em nhiều tai tiếng trong xă hội, nhưng luôn luôn là đứa con ngoan trong gia đ́nh. Tôi cũng gặp bạn bè dễ thương của em, kể cả cô nữ ca sĩ trẻ có khuôn mặt khả ái hiền hoà, thế nhưng uống hơn nửa chai congac vẫn chưa say, và nói chuyện tiếu lâm c̣n hơn cả dân bụi đời! Xin cám ơn em đă cho anh chị những ngày vui.

 

Lần đầu đặt chân tới Reading tôi thoáng ngỡ ngàng. Nơi đó thật thanh b́nh, đứng trên núi cao nh́n xuống thành phố cổ kính và rừng cây lá đỏ mênh mông tâm hồn tôi bay bổng như muốn hoà ḿnh vào với thiên nhiên.  Chỉ tiếc là thời gian quá ngắn ngủi mà tâm t́nh c̣n đầy ắp, đành xin hẹn nhau một lần nữa trong tương lai, và xin cám ơn tấm chân t́nh của của anh N. và chị L.

 

Lang thang giữa phố phường NYC tôi chợt nhớ tới một người. Giờ này không biết Ty  ở đâu, có bao giờ nhớ tới lần gặp gỡ đầu tiên gần Penn Station và những ngày vui với nhau ở Cali. Tôi đă qua lại New York nhiều lần nên chỉ ghé qua để lên xe lửa đi Montreal thăm bạn, và ngắm lá vàng của những rừng cây bên đường, nhưng cũng xin cám ơn “Mr. C.” đă lang thang cùng tôi và K. qua nhiều con đường.

 

Montreal mưa lạnh nhưng t́nh nồng, tôi gặp lại người thày cũ sau hơn 40 năm, cùng nhau nhắc lại những kỷ niệm và ước vọng thời thanh xuân để rồi bùi ngùi nh́n mái tóc đă phai màu, tiếc nuối những giấc mơ đội đá vá trời. Ở nơi đó K. có những ngày vui với gia đinh, và chúng tôi gặp vài người bạn chỉ mới biết nhau qua diễn đàn Đặc Trưng.  Xin cám ơn tấm chân t́nh của hai tiếng hát trong Quán-9. K. và tôi sẽ không bao giờ quên “đêm đi rước đèn” và ly cà phê ấm nồng gần khu đại học với TD và DT.

 

Bạn thân,

 

Mẹ của B. T. vừa mới từ trần. Khi mới tới nơi này chúng ḿnh cứ nghĩ đây ch́ là đất tạm dung thế nhưng nhiều bạn bè của chúng ḿnh cũng đă gửi nắm xương tàn trên đất Mỹ, và chúng ḿnh chắc chắn là sẽ ở đây cho đến cuối cuộc đời. Hôm nay là ngày lễ Tạ Ơn, xin được gửi lời cám ơn  đất nước đă cho chúng ta đời sống, và thân chúc bạn miền xa những ngày vui.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Nov. 25, 2010


Ngh́n Trùng Xa Cách

 

Bạn thân,

 

Vào những ngày cuối năm bỗng dưng gia đ́nh Bảo B́nh có những chuyện buồn. Cháu Lân của Giám giă từ cơi đời trong lúc tuổi c̣n xanh, và chị Thoa ra đi đột ngột, bỏ lại Chí Toàn với niềm đau xót đến nghẹn ngào.

 

Tháng Mười vừa qua Toàn và Thoa lái xe đưa vợ chồng tôi từ D.C. lên Reading thăm chị Tương Kính. Chúng tôi đă có một ngày thật đáng nhớ, nhưng không ngờ đó là lần cuối cùng chúng tôi cùng nhau lang thang trên đất lạ. Hôm nay tiễn đưa Thoa lần cuối tôi vẫn c̣n rất ngỡ ngàng, tưởng như là trong một giấc mơ.

 

Bà cụ thân sinh của Thoa cũng mới mất cách đây chưa đầy một năm, b́nh đựng tro tàn c̣n đó chờ ngày Thoa đưa về VN. Bây giờ cả mẹ và con đợi một nào Toàn mang ra biển, để cho gió đưa về quê cũ v́ Toàn nhất định không trở về nơi cai trị bởi những kẻ thiếu t́nh người đó thêm một lần.

 

Vẫn biết là “sống ở thác về”, thế nhưng mỗi lần thấy người thân vĩnh viễn ra đi chúng ḿnh vẫn không tránh được nỗi buồn. Bạn c̣n nhớ không, khi Đặng Vĩnh-Mai qua đời,  tôi đă viết hai câu:

 

Tro tàn theo dấu cố hương

Hồn theo ngọn sóng về đường biển xưa.

 

Đó cũng là ước vọng của hầu hết anh em chúng ḿnh v́ trong ḷng chúng ta vẫn c̣n thiết tha với ngày tháng cũ, với biển xanh và với những bến bờ thân quen.

 

Bạn thân,

 

Chỉ c̣n vài ngày nữa là Tết, thoáng một cái là đă gần 40 mùa xuân lưu lạc, năm nay không biết bạn “ăn Tết” ra sao chứ ở nơi hoang dă này tôi vẫn chưa thấy được mùa xuân, nhưng dù sao cũng thân chúc bạn những ngày đầm ấm với gia đ́nh, và nếu bạn có lên chùa lễ Phật th́ cũng xin bạn thắp một nén hương cho 18 bạn Bảo B́nh đă không c̣n ở trên thế gian này với chúng ta.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Feb. 1, 2011


Khi Ta Hai Mươi

 

Bạn thân,

 

Đă nhiều lần tôi viết về bạn bè của chúng ḿnh, thế nhưng có một người rất thân tôi chưa từng nhắc nhở tới bao giờ, đó là Thịnh, aka “Thịnh Mù” v́ đôi kính trắng dày quá độ do đam mê đọc sách miệt mài.

 

Thịnh và tôi ngồi cạnh nhau thời c̣n đi học, và chúng tôi thân tới độ gặp nhau không cần chào, chỉ búng ngón tay cái, hay hất hàm là đă biết muốn nói ǵ với nhau. 

 

Xong trung học Thịnh vào trường Quốc Gia Hành Chánh c̣n tôi gia nhập quân đội. Cuộc đời lang bạt nhưng Thịnh và tôi gặp nhau hàng ngày mỗi khi tôi về Sài G̣n. Chúng tôi lê la ở những quán cà phê mịt mù khói thuốc, tê tái với những ḍng nhạc trữ t́nh để buồn cho thân phận nổi trôi. Nhiều đêm không ngủ trên gác xép nhà Thịnh, chúng tôi tâm sự, cố t́m cho ḿnh một triết lư sống, một con đường cho tương lai, nhưng rồi chỉ biết thở dài bất lực với nỗi niềm bơ vơ. Lúc đó Thịnh và tôi chỉ mới hơn hai mươi, nhưng cuộc chiến đă lún sâu và c̣n dài, chúng tôi làm được ǵ hơn là trôi theo gịng đời?

 

Hai năm trước ngày tàn cuôc chiến bi thảm, Thịnh đổi lên Pleiku c̣n tôi qua Hoa Kỳ. Đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, và nhiều năm đă trôi qua tôi nhưng chẳng được tin tức ǵ của Thịnh. Năm 2004 tôi về thăm Sài G̣n, t́m đến căn nhà xưa của bố mẹ Thịnh trên đường Vơ Di Nguy, nơi tôi ăn trực nằm chờ mấy năm. May mắn là căn nhà chưa đổi chủ, bố mẹ Thịnh đă qua đời, nhưng c̣n người em gái. Ngọc nói với tôi là Thịnh bị đi cải tạo nhưng trốn trại qua Miên, gia nhập kháng chiến quân. Ngọc không liên lạc được với Thịnh nhưng tin là anh ḿnh vẫn c̣n sống, c̣n đang lưu lạc ở một nơi nào đó chờ một ngày về trong vinh quang. Tôi không nghĩ là c̣n lực lượng kháng chiến nào tồn tại nhưng không muốn phá vỡ niềm tin thần thánh của Ngọc nên chỉ biết thở dài.

 

Bạn thân,

 

Tuần rồi đưa tiễn Thoa lần cuối tôi bùi ngùi nhớ đến những người bạn đă ra đi. Ít ra th́ những người bạn đó cũng vẫn c̣n có tấm h́nh trên bàn thờ cho tôi thắp một nén nhang, nhưng Thịnh th́ không! Không ai biết bây giờ Thịnh ở đâu hay đă gửi nắm xương tàn trên đất lạ. Ước ǵ tôi được sống lại một buổi tối với Thịnh ở “Hầm Gió” mịt mù khói thuốc trên đường Vơ Tánh xưa với tiếng nhạc năo nề…  Anh nằm xuống sau một lần đă đến đây, đă vui chơi trong cuộc đời nầy…” (TCS) . Bạn biết không, mắt tôi mờ đi khi viết những gịng chữ này.

 

Ngụy Xưa

Feb. 15, 1011


Có Những Niềm Vui

 

Bạn thân,

 

Biết là dạo này bạn có chuyện buồn nên tâm t́nh với bạn, và hy vọng là sẽ mang lại cho bạn một niềm vui.

 

Tháng Tám năm nay chúng ḿnh lại họp bạn Bảo B́nh. Lần trước gặp nhau ở Texas v́ mấy ông ở bên đó khoe “Texas cái ǵ cũng lớn”. Không biết có đúng không, chỉ thấy mấy bà bĩu môi nhưng mắt rất long lanh. Năm nay dân Cali vùng lên đ̣i lại chủ quyền, tự hào là “Cali cái ǵ cũng dài”, nên Little Sài G̣n được tuyển chọn!

 

Gặp nhau để nhắc chuyện xưa rồi kéo nhau xuống tàu “chơi” tiếp, và thể nào cũng lại được nghe cụ Cá Sơn hát nhạc sến “mang hoa biển về tặng em”, kệ bố mấy anh Tây ngồi quanh ngơ ngác, không biết mấy anh Mít có ǵ vui mà lăn ra cười. Năm nay đặc biệt thế nào Hải J, chủ bút tờ Chiến Sĩ Cộng Hoà, cũng sẽ đứng lên rên rỉ “Thụy ơi là Thụy ơi”, cứ như thể là “Khúc Thụy Du” viết cho riêng ḿnh. Trước đây chàng rên “Anh c̣n nợ em …” nghe cũng tới lắm.

 

Nói bạn nghe là Chí Toàn khóc hu hu v́ vợ mới qua đời, bây giờ đêm đêm đi giang hồ chứ không dám ở nhà nh́n ảnh vợ v́ quá buồn, ngủ không được. Thế nhưng bạn biết đấy, chỉ một tháng hay một năm là nỗi buồn nào rồi cũng sẽ phôi pha. Hôm qua Toàn đă có “người của ngày tháng cũ” đến thăm, nàng nói là đang đau, cầm tay Toàn để lên ngực ḿnh cho Toàn thấy là trái tim đang thổn thức. Toàn nh́n ảnh vợ trên bàn thờ, cười buồn. Thế nhé, hẹn em ngày tháng hạ, v́ Toàn đă từng tuyên bố là không thể sống nếu không có đàn bà. Mai sau dù chưa biết bao giờ, nhưng rồi thể nào cũng có một ngày vui. Cuối tháng này cụ Thộn chống gậy lên D.C. thăm Toàn. Hai đứa học với nhau từ thời c̣n mặc quần xà lỏn nên dù bây giờ tóc đă thay màu mà vẫn cứ “mày, tao” như thể là đang ngồi uống cà phê, ăn hủ tiếu và nói tiếng Đan Mạch, trên vỉa hè Sài G̣n năm xưa.

 

Bạn thân,

 

Tháng Ba mới bắt đầu thế nhưng thời tiết Carlsbad như đă là mùa xuân. Nắng gió  mơn man, và biển vẫn xanh mịt mùng. Tôi cũng thấy thảnh thơi hơn v́ thuế má, nợ nần chính phủ cũng đă được lo xong chứ không đợi tới ngày cuối cùng, 15 tháng Tư, như mọi năm. Mùa hè này tôi sẽ trồng một cây phượng sau nhà. Tôi vẫn nhớ Nha Trang, và vẫn yêu màu hoa rực rỡ của những ngày tháng êm đềm. Chỉ nghĩ thế thôi mà tôi đă có một niềm vui. Có những niềm vui dù nhỏ nhặt, và chỉ thoáng qua, nhưng cũng đủ cho ta một ngày hạnh phúc trong đời. Mong bạn bớt buồn, và có một ngày chúng ḿnh sẽ gặp lại nhau, nghe bạn thân.

 

Ngụy Xưa

March 11, 2011


Băn Khoăn

 

Bạn thân,

 

Tôi có một người bạn trẻ tại Sài G̣n, biết nhau qua văn chương, và dù chưa từng gặp mặt nhưng vẫn thư từ chia xẻ những cảm nghĩ về quê hương. Thư mới nhất của S. là một nỗi buồn.

 

Thưa chú,

 ----

Chắc chú có theo dơi t́nh h́nh Trung Cộng càng ngày càng ngang ngược lấn chiếm biển Đông. Ngày xưa những đồng đội của chú đă hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa cho quê hương, dù khi đó hải quân của VNCH yếu nhưng tinh thần th́ hơn hẳn kẻ thù xâm lược. Sau bao nhiêu năm nhu nhược lần này nhà đương cục HN có vẻ cứng rắn, cháu dự đoán là kế hoạch cho việc tổng động viên đă được chuẩn bị tại VN, và người dân lại một lần nữa đứng trước bờ vực chiến tranh, nhưng nghĩ đến 1000 năm đô hộ của giặc Tàu và cảnh dân Tây Tạng oằn ḿnh dưới gót giày quân xâm lược th́ không ai không muốn cầm súng bảo vệ quê Cha đất Tổ.

 

Dù sao th́ chiến tranh cũng không nên xảy ra chút nào phải không chú? Không biết nước VN có lại trở thành quân cờ trên bàn cờ của các cường quốc lần  nữa hay không? Nghĩ mà tiếc, lẽ ra VN đă trờ thành một quốc gia hùng cường nếu không có tháng tư đen tối năm xưa.

 

Vài ḍng thăm hỏi, cháu kính chúc chú luôn mạnh khỏe. Cầu mong đất nước tránh được cảnh chiến tranh.

 

Kính thư,

 

Cháu S.

 

Thư tôi viết trả lời S. cũng chỉ là những lời hiu hắt buồn:

 

Hi S.,

 

Đă lâu mới lại được tin S. nhưng chú vẫn nghĩ tới S. thường, vẫn theo dơi t́nh h́nh VN, và những cuộc biểu t́nh của giới trẻ mới đây.

 

Nghĩ tới VN dần dần bị Hán hoá nhiều lúc chú buồn đến xót xa, mặc dù chú rất yêu thích văn chương Trung Hoa. Chú không nghĩ rằng sẽ xảy ra chiến tranh với China lúc này, khi mà bộ chính trị đầu năo của VN c̣n bị Tàu chi phối. Họ chỉ dần dần di dân sang VN là trước sau ǵ VN cũng sẽ trở thành một thuộc địa như Tây Tạng, Mông Cổ, Măn Châu …

 

Chú cũng nghĩ ngợi rất nhiều. Giả dụ có chiến tranh Hoa-Việt th́ những người Việt hải ngoại như chú phải làm ǵ? Quay mặt làm ngơ khi thấy dân ḿnh bị giết hay là hết ḷng ủng hộ tài chánh và nhân lực cho cái chế độ mà ḿnh (và có lẽ phần lớn dân chúng) chán ghét.  Chú vẫn c̣n băn khoăn cho chính ḿnh nên mong là chiến tranh sẽ không xảy ra, và v́ dù sao th́ chiến tranh cũng đưa tới chết chóc chia lià …

 

Có vài lư do riêng tư nên chú vẫn chưa trở lại thăm viếng VN thêm một lần, tuy nhiên tháng Tư năm tới chú sẽ ghé bến tàu Phú Mỹ một ngày. Chú và một số bạn bè lên tàu từ Singapore thăm viếng các nước trong vùng Đông Nam Á. Đi để nhớ đường biển xưa, và chỉ nghĩ tới lúc nh́n thấy ánh đèn hải đăng của mũi Cấp chớp sáng là ḷng chú đă chùng xuống v́ nhớ thương. Nếu ngày đó S. không bận, ra bến tàu cho chú cháu ḿnh gặp nhau để chia xẻ với nhau những cảm nghĩ chân t́nh.

 

Thân chúc Sơn và gia đ́nh những ngày tháng b́nh yên.

 

Chú.

 

Bạn thân,

 

Người dân VN, trẻ hay già, dù ở trong nước hay hải ngoại, lúc nào cũng yêu thương quê cha đất tổ,  tôi băn khoăn nên chia xẻ nỗi niềm với bạn, và lúc này chỉ biết nhắn bạn thêm câu này: “don’t buy anything made in China”!

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

June 12, 2011


 


 

Một Đời Rong Ruổi

 

Bạn thân,

 

Chỉ c̣n hơn tháng nữa là chúng ḿnh gặp nhau, và mỗi lần họp mặt chúng ḿnh lại phải điểm danh kẻ mất người c̣n. Mười năm tính sổ một lần, và mười năm là một đoạn đời khá dài cho những người đă gần tới tuổi cổ lai hy như anh em chúng ḿnh. May mắn là  trong khoảng thời gian đó chỉ có năm đứa vĩnh viễn giă từ vũ khí, bỏ bạn bè về với biển khi tro tàn theo gió ra khơi.

 

Năm nay hơn hai mươi đứa không về họp, một phần ba của những Bảo B́nh c̣n nặng nợ trần gian. Không về được v́ quá xa xôi, rải rác bốn phương trời từ lúc tan hàng. Không về được v́ đôi chân mỏi, đôi mắt mờ, đôi tai nghễnh ngăng, và cũng có thể v́ vẫn c̣n ngậm nhấm một nỗi buồn  riêng.

 

Gặp nhau không phải chỉ để khơi đống tro tàn, hay nhắc lại những câu chuyện ngày tháng cũ nhưng cũng là cơ hội chia xẻ với nhau những niềm vui. Năm nay ít ra cũng có hai tin vui từ các bạn chúng ḿnh.

 

Tin thứ nhất thuộc về Cụ Thộn. Tôi đă viết vài lần về nỗi bất hạnh của Cụ. Lần cuối cùng khi thấy Cụ  tấp tểnh đi được bằng đôi chân, sau hơn năm trời tập luyện v́ cơn đột qụy,  tôi đă an ủi Cụ như thế này:

 

“Thôi th́ hăy cứ mừng cho Cụ v́ “I need nobody to wipe my a..”, c̣n bao giờ cụ đánh đàn, viết nhạc và làm thơ đưọc như xưa th́ hăy tính sau.”

(http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1nvn4n4n31n343tq83a3q3m3237nvn)

 

Cụ làm thơ lại được rồi bạn ạ, không phải chỉ là một bài mà tới năm mươi bài lận! Nếu là thơ t́nh th́ chắc là Cụ làm cho độ hơn … chục người con gái Cụ từng yêu, và thế nào cũng phải có ít nhất mười bài cho người vợ nhí c̣n đang sống với Cụ lúc này! J

 

Tin vui thứ hai là từ một người mà tôi không cần nhắc tên bạn cũng biết là ai. Từ ngày vợ qua đời tuần nào bạn ta cũng lên chùa lễ bái, và cũng dưới mái chùa bạn ta gặp lại người yêu xưa! Mười năm không gặp nhưng t́nh chưa cũ, nhất là người yêu cũ của bạn ta bây giờ vẫn c̣n mượt mà, và available! J Bạn ta tin rằng người vợ quá cố thương yêu ḿnh nên phù hộ cho ḿnh thoát cảnh cô đơn. Ừ, th́ cứ tin vậy đi cho cuộc đời đỡ buồn. Tuy nhiên người t́nh cũ là một Phật tử rất thuần thành, nghĩ rằng linh hồn người quá cố c̣n lẩn quẩn đâu đây nên khuyên bạn ta hăy cứ từ từ, và nếu có muốn nói “Anh yêu em” th́ hăy thay bằng câu niệm “A Di Đà Phật”!

 

Dễ thương chưa, và thể nào Phật cũng động ḷng, độ cho người dưới thế:

 

Bỗng dưng Phật chợt mỉm cười

Dang tay ôm trọn đám người trần gian!

 

Tôi cũng không mong ǵ hơn là bạn ta mau măn tang để nối lại duyên t́nh cũ, một lần để vuột mất chỉ v́ bạn ta quá “đa đoan”. J

 

Bạn thân,

 

Bạn có chuyện ǵ vui th́ đừng quên chia xẻ với anh em, nhất là khi chúng ḿnh ngao du trên biển sau ngày họp mặt ở Little Sài-G̣n. À, hay là bạn chuẩn bị hát nhạc “sến” để góp vui. Lâu lâu “sến” một tí cũng đâu có chết thằng Tây nào, phải thế không bạn thân?

 

Ngụy Xưa

July, 2011


Biết Nói Ǵ Hơn

 

Bạn thân,

 

Qua email tôi nhận được một bài viết về ông Nguyễn Cao Kỳ của bà Thư Khanh

(http://www.vantholacviet.org/news-1426/17/Tạp-ghi/Thu-Khanh--MoT-VaI-NeT-Ve-oNG-NGUYeN-CAO-Ky.html). Bài viết làm tôi xúc động bồi hồi, không phải xúc động về chuyện ông Kỳ v́ chuyện của ông ấy tôi đă đọc nhiều, và bây giờ ông ấy không c̣n ở trên thế gian, mà v́ một người bạn cũ của tôi ngày xưa, anh Phan Lạc Giang Đông, chồng của bà Thư Khanh.

 

Phan Lạc Giang Đông và tôi là bạn học thời trung học Đệ Nhất Cấp của trường Trần Lục, ngôi trường sau này đă được đổi tên thành Nguyễn Du. Chúng tôi ngồi cạnh nhau mấy năm, và vào giữa năm Đệ Tứ, gia đ́nh tôi di chuyển lên Đà Lạt, tôi ở lại Sài G̣n, trọ nhà Đông gần khu ông Tạ. Chiều chiều tôi tới nhà Phan Lạc Tuyên (anh ruột của Đông) kèm trẻ lấy tiền tiêu vặt, đêm về ngủ cùng giường với Đông, làm thơ con cóc, và nói chuyện đội đá vá trời.

 

Cuối năm học tôi về Đà Lạt với gia đinh, và dù rất thân ở vào cái tuổi 15, tôi và Đông mất dần liên lạc, nhất là sau khi lớn lên, hai đứa gia nhập hai quân chủng khác nhau, một đứa bơi dưới nước và một đứa bay trên trời! Tuy thế thỉnh thoảng qua bạn bè, qua báo chí tôi vẫn biết tin về Đông, nhất là từ khi Đông về làm việc cho Lư Tưởng, tờ báo của quân chủng Không Quân thời bấy giờ. Đông yêu quân chủng của ḿnh, và làm thơ ca ngợi vị tư lệnh, ví ông Kỳ như Nguyễn Huệ khi ông ta lái máy bay Bắc tiến cùng với Phạm Phú Quốc. Anh Quốc không trở về để cho biết bao nhiêu người nhớ thương, và giá mà ông Kỳ không trở về th́ quân sử của VN lại có thêm một anh hùng, thay v́ những chua xót, miả mai, khi ông Kỳ từ Mỹ về hợp tác với chính quyền Cộng Sản.

 

Tháng Tư năm 1975, Đông nghe lời ông Kỳ, vác mai đào hào pḥng thủ phi trường, thay v́ di tản với người thân. Thế nhưng hào đào chưa xong ông Kỳ đă bay ra Đệ Thất Hạm Đôi, c̣n Đông ở lại đi “cải tạo” mút mùa lệ thủy, ôm trong ḷng một nỗi căm hờn, và c̣n bị ông anh Phan Lạc Tuyên (lúc đó đă theo Việt Cộng, sau khi đảo chính chính phủ Ngô Đinh Diệm không thành vào năm1960) trù ẻo cho thêm phần đắng cay. 

 

Bao nhiêu năm không gặp, và ngay cả khi Đông được sang Hoa Kỳ định cư tôi cũng chẳng biết tin, chỉ khi Đông qua đời tôi mới được bạn bè nói cho biết, mặc dù tôi  rất gần gũi với Phan Lạc Tiếp, một người chú họ của Đông. Hôm nay đọc bài viết của bà Thư Khanh tôi mới được biết thêm những chi tiết về cuộc đời của người bạn thân thời niên thiếu, và ḷng tôi xúc động bùi ngùi.

 

Chị Thư Khanh,

 

Thưa chị, nhờ Internet, nhờ cái chết của ông Kỳ, mà tôi đọc được bài của chị, và được biết chị chính là cô T. mà Đông theo đưổi từ ngày c̣n cắp sách tới trường. Tôi không có địa chỉ của chị nên đành viết những ḍng này để cám ơn chị, và xin chị thắp dùm tôi một ném nhang cho anh Đông. Bốn đứa chúng tôi ngồi cùng bàn ở trường Trần Lục năm nào th́ Đính đă hy sinh trong chiến tranh, Thịnh mất tích trên đường t́m tự do, Đông ôm một niềm cay đắng cho đến cuối đời, chỉ c̣n tôi trên trần thế để có những lúc nhớ về ngày tháng cũ, về bạn bè xa cách mà buồn tới thẫn thờ.

 

Mong chị bảo trọng, và xin cầu chúc chị cùng các cháu những tháng ngày b́nh yên.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Aug. 4, 2011


Viết Cho Người Ở Lại

 

Bạn thân,

 

Chúng ḿnh là bạn từ thời thơ ấu, thế nhưng khi đất nước bị chia đôi, tôi theo gia đinh vào Nam c̣n bạn ở lại nơi chôn nhau cắt rốn. Lúc đó chúng ḿnh c̣n quá nhỏ, đi hay ở không do chúng ḿnh quyết định nên hăy cứ coi như số phận của mỗi người.

 

Năm 1975 bạn theo đoàn quân miền Bắc tiến vào Sài G̣n, thế nhưng tôi và bạn như hai nhánh sông, bạn vui mừng đến được vùng đất mới, c̣n tôi đă trôi giạt nơi quê người, tưởng là sẽ không bao giờ trở về quê cũ, gặp lại những người bạn xưa.

 

Thế nhưng hơn năm mươi năm sau, kể từ ngày tôi xa Hà Nội, tôi t́nh cờ gặp lại bạn ở xứ Cali nắng ấm, ngỡ ngàng nhận ra nhau, và không tránh khỏi bùi ngùi v́ tôi vẫn là người di tản buồn, c̣n bạn là du khách sang thăm con đang du học tại xứ này. Nói theo ngôn ngữ thời thượng, bạn bây giờ là một “đại gia” với niềm tự hào “đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào”, dù bạn không nói ra lời. Tuy thế bạn là người tế nhị, và có lẽ nhờ Internet, nhờ những cơ hội ra khỏi nước nhà, bạn đă đủ hiểu biết, nói về cuộc chiến vừa qua như là một cuộc nội chiến tương tàn, chứ không phải là chiến tranh chống “Mỹ Ngụy” như là người ta nhồi vào óc bạn khi bạn c̣n rất ngây thơ.

 

C̣n tôi, tôi cũng đủ hiểu biết để không coi bạn là “Cộng Sản”, v́ các chính thể Cộng Sản hầu như không c̣n tồn tại trên thế gian, có c̣n th́ chỉ là những chế độ độc tài đảng trị như Bác Hàn, và rất buồn, như …Việt Nam. Tôi cũng đủ tế nhị để không bao giờ nhắc tới những câu chữ mà người miền Nam một thời đả dùng, gắn liền với những bộ đội miền Bắc như “cán Ngố”, như “cà phê cái nồi ngồi trên cái cốc”, như “ước mơ đạp, đồng, đài”, v.v… và v.v…

 

Có một điều tôi không đồng ư với bạn đó là giữa tôi và bạn ai may mắn hơn ai. Bạn nhắc tới căn biệt thự ở Phú Mỹ Hưng, tới chiếc xe Lexus, tới chiếc đồng hồ Rolex và tới những mini khách sạn của bạn tại Sài G̣n để rồi kết luận là bạn đă may mắn hơn những người di tản buồn, và cho là VN bây giờ đâu có thua kém ai.

 

Tôi đă không tranh luận với bạn mà chỉ tủm tỉm cười. Bạn là triệu phú của VN, ước ǵ bạn so sánh với triệu phú của Mỹ như Bill Gates, như Warren Buffet, thay v́ so sánh với chúng tôi. Hơn thế nữa tiền tài và danh vọng chỉ là một phần của đời sống, không thề dùng để đánh giá con người. Đa số người di tản bây giờ đều đă có một đời sống ổn định và đầy đủ, xe và nhà chỉ là những phương tiện chứ không hẳn là những ước mơ. Cái mà chúng tôi trân trọng là những ǵ mà đa số người Việt ở quê nhà vẫn c̣n khắc khoải.

 

Ở nơi đây chúng tôi không bao giờ lo sợ ban đêm có người gơ cửa mời đi “làm việc”, ra đường không ai chận lại hỏi giấy tờ nếu chúng tôi không vi phạm luật pháp, và nhất là nếu không đồng ư với chính quyền chúng tôi có quyền lên tiếng mà không sợ bị bắt bỏ tù. Ngay cả những kẻ t́nh nghi cũng vẫn được coi là “vô tội” cho đến khi nào chính quyền chứng minh được là họ có tội. Chưa bao giờ tôi phải dùng đến “phong b́”, bạn biết không?

 

Thực ra th́ không có một xă hội nào hoàn hảo. Tất cả chỉ là tương đối, thế nhưng tôi có thể khẳng định một điều này, nếu chúng tôi biểu t́nh v́ yêu nước, v́ muốn bảo vệ những ǵ do ông cha để lại th́ chúng tôi sẽ không bị đánh đập, xúc lên xe đem bỏ tù!  Chúng tôi may mắn hơn những người cùng cảnh ngộ tại quê nhà.

 

Bạn thân,

 

Mang thân phận người xa xứ nhiều lúc chúng tôi buồn đến xót xa, thế nhưng để đánh đổi lấy nếp sống tự do chúng tôi cũng đành chấp nhận.  Chúc mừng bạn đă có một đời sống như bạn ước mơ, nếu bạn có trở về làng cũ ở Bắc Ninh  mong là bạn chia sẻ với họ hàng. Đa số dân quê ở nơi đó c̣n nghèo lắm, bạn đồng ư với tôi không?

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Aug. 2011


 


Ngày Đó Chúng Ḿnh

 

Bạn thân,

 

Tôi vừa được đọc bản thảo một cuốn truyện dài mà bạn ta sắp đem in. Thực ra “Đời Thủy Thủ” của Vũ Thất đă được xuất bản tại Việt Nam năm 1969 nhưng tôi không có dịp đọc. Tác giả cho tái bản tại Hoa Kỳ để chia sẻ với bạn bè những kỷ niệm một đời không quên.


Thú thật với các bạn là sau gần 40 năm trên xứ người tôi hầu như đă không c̣n nhớ ǵ về đời sống cũ nơi quê nhà, thế nhưng mới lướt qua vài chương của “Đời Thủy Thủ”, ḷng tôi chùng xuống với ánh hải đăng mũi Kê Gà chớp tắt trong đầu cùng nhịp đập của trái tim. Tôi bâng khuâng nhớ về ḍng Hậu Giang cuồn cuộn chảy ra cửa Định An bên sâu bên cạn, và thẫn thờ như đang nh́n thấy sóng bạc đầu ngoài khơi nhấp nhô đưa hồn bồng bềnh ch́m vào dĩ văng. Và tôi chợt hiểu, mười bốn năm mang đời thủy thủ trước đây chính là cuộc đời tôi c̣n ấp ủ trong tim.

 

Đời sống của những người đi biển nhọc nhằn hơn là thơ mộng, thế nhưng cuộc sống đó đă mang tôi đến những chân trời xa, cho tôi đặt chân lên những vùng đẩt lạ, và cũng đem đến cho tôi vài mối t́nh ngắn ngủi, vừa ngọt ngào vừa xót xa. Hoàng Sa và Trường Sa cũng đă có vết chân tôi, và một thời đêm đêm vượt tuyến ra vùng biển Bắc, tôi đă có những tháng ngày phiêu lưu mà những người con trai thời chiến nào cũng ước mơ.

Năm hai mươi tuổi tôi đến với biển cả như một người t́nh“đi nhẹ vào đời, và đem theo trăng sao đến với lời thơ nuối …”, nhưng hơn mười năm sau, cuối tháng Tư năm 1975, tôi giă từ đời thủy thủ trong chua xót như “ngày đó có em ra khỏi đời rồi, và mang theo trăng sao chết cuối trời u tối …”, như ca khúc “Ngày Đó Chúng Ḿnh” của Phạm Duy.

 

Ngày 11 tháng Tư sắp tới tôi sẽ bay sang Singapore để xuống tàu đi lại đường biển xưa. Du thuyền qua mũi Cà Mâu chắc là tôi sẽ rất bồi hồi nhưng tôi sẽ không khóc, thế nhưng khi tàu đi ngang Hoàng Sa có lẽ tôi sẽ khó cầm ḷng không để nuớc mắt rơi. Trong ḷng biển đó bao nhiêu là thân xác bạn bè tôi đă ch́m sâu cùng với Hộ Tống Hạm Nhật Tảo, con tàu cùng với chúng tôi vượt Thái B́nh Dương từ Mỹ về Việt Nam 48 năm xưa.

 

Vài hàng nhắn tin tới bạn. Đầu tháng Năm tôi sẽ trở về để tiếp tục tâm t́nh với bạn trên diễn đàn này, nơi tôi gắn bó đă nhiều năm. Mong được đọc nhiều sáng tác của bạn khi tôi trở về, và thân chúc bạn những ngày b́nh an.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

April 2012


C̣n Một Chút Ǵ …

 

Bạn thân,

 

……….

 

Biển và trời xanh ngát một màu. Vịnh Thái Lan phẳng lặng như mặt hồ, và xa xa rải rác những hải đảo đẹp như trong tranh. Con tàu lướt đi êm đềm trong nắng chiều. Nào đâu những con sóng phẫn nộ nhấn ch́m những con thuyền mong manh của những người đi t́m tự do năm nào?  Tôi đứng trên boong nghĩ về ngày tháng cũ, bùi ngùi thương nhớ bạn. Nguyễn Hoài Bích, Lưu Lương Cơ … có lẽ ch́m sâu đâu đó trong ḷng vịnh này, chẳng biết chết ngày nào cho người thân tưởng nhớ thắp nén hương!

 

H́nh ảnh những người Thái Lan hiền hoà chắp tay cúi chào ở chùa Phật Vàng tại Vọng Các không xóa tan được niềm kinh hoàng gây ra bởi hải tặc. Những trang sách chỉ đọc một lần để rồi một đời không quên. Tha thứ như lời Phật dạy cho ḷng thanh thản mà sao mỗi lần nhớ về bạn bè nỗi oán hờn vẫn c̣n vương vấn đâu đây.

 

Khi hoàng hôn xuống du thuyền qua mũi Cà Mâu. Tàu chạy xa ngoài khơi nên tôi chỉ thoáng thấy bờ đất liền, nhưng đảo Ḥn Khoai (Polo Obi), nơi “trấn thủ lưu đồn” của những người thủ thủy ngang bướng bị lưu đày, hiện rơ trong tầm mắt trong lúc tôi dơi t́m một mảnh đất quê hương.

 

Bạn c̣n nhớ không,VNCH không có vùng Năm Chiến Thuật, thế nhưng HQ/VNCH có vùng Năm Duyên Hải, vùng sông rạch của miền Cà Mâu, Năm Căn, U Minh …, nơi buổi tối muỗi ṃng bay vi vu nghe như tiếng sáo diều. Tôi không thấy được cửa Bồ Đề để về “khoe” với “chị” Tư Quyên. Ngày xưa tàu nó bị thủy lôi, ch́m giữa ḍng nước đục, nó được cứu thoát, chấm rứt đời hải nghiệp, lên bờ ngồi ngậm nhấm nỗi buồn.

 

Cà Mâu cũng có chuyện vui. Ngày c̣n làm hạm trường một chiếc tàu tuần duyên Phạm Văn Hàm đă cho tàu chạy sát vào mũi Cà Mâu để làm người Việt Nam độc nhất được … đái ở cái mỏm đất cực Nam của nước Việt. May mà lần đó tàu nó không mắc cạn, nhưng v́ cái tính thích chơi ngông nó đă để tàu “cưỡi” lên một ḥn đá ngầm cạnh cù lao Hàn ngoài Đà Nẵng, và ḥn đá không tên đó được bạn bè gọi đùa là “cù lao Hàm” để đánh dấu một đời hải nghiệp của bạn ta.

 

Bạn thân,

 

Khi màn đêm buông xuống tôi cũng trở về pḥng, v́ biết sáng ngày hôm sau cần phải dạy sớm để thấy hải đăng mũi Cấp chớp sáng, để thấy cửa sông Long Tào, nơi chúng ta đi và về mỗi lần chiến hạm xa Sài G̣n công tác ngoài khơi. Gần 40 năm rồi, vẫn “c̣n một chút ǵ để nhớ, để quên …”.

 

Ngụy Xưa

May 9, 2012


Khách Lạ Trên Quê Hương

 

Bạn thân,

 

Buổi sáng ngày 20 tháng Tư chỉ có tôi và Quưnh dậy sớm, tần ngần đứng ngay tại mũi tàu Diamond Princess. Trời hăy c̣n mờ tối, hải đăng mũi Cấp vẫn c̣n chớp sáng, tàu tiến chậm vào cửa Long Tào, và nước mắt chúng tôi đều rưng rưng. Đường biển xưa c̣n đó, ngọn đèn xanh đánh dấu xác tàu ch́m London Maru vẫn c̣n đó, và đang nhấp nháy như gửi lời chào những người thủy thù già trở lại bến xưa.

 

Cửa Long Tào có hai nhánh sông, nhánh bên trái dẫn về Sài G̣n, nhánh bên phải ngày xưa rất cạn, đă được vét cho sâu để những con tàu trên 100 ngàn tấn như Diamond Princess qua lại dễ dàng. Cảng Phú Mỹ nằm trên nhánh sông này, giữa một nơi đồng không mông quạnh gần Bà Riạ, c̣n đang được xây cất, có lẽ để thay thế thương cảng chật hẹp tại Sài G̣n.

 

Tàu cặp bến, mới đầu chúng tôi chỉ có ư định t́m đường ra Cấp thăm lại bến xưa v́ tàu chỉ ghé Phú Mỹ vài tiếng đồng hồ, nhưng v́ nhớ tới ngày tháng cũ nên kéo nhau lên xe bus cùng với các du khách ngoại quốc về thăm lại Sài G̣n. Xe tới Thị Nghè, qua trường Trưng Vương, Thảo Cầm Viên … Sài G̣n đây rồi, nhưng không phải là Sài G̣n của tôi xưa. Thành phố lớn hơn, cao hơn và đẹp hơn (dù đường Cộng Hoà h́nh như nhỏ lại) thế nhưng Sài G̣n bây giờ cũng giống như bao nhiều thành phố xa lạ trên thế giới tôi đă từng đi qua. Tôi chỉ là người khách lạ trên quê hương!

 

Xe bus ngừng ở thương xá Tax để du-khách tự do du ngoạn, “Sài G̣n on your own”,  trong ba tiếng đồng hồ. Mọi người tản mát trên đường phố, c̣n tôi, tôi thu ḿnh trong một quán cà phê có máy lạnh để tránh cái nóng, hững hờ đưa mắt nh́n, để thấy đây không c̣n một chút ǵ thân quen. Sài G̣n đă mất tên, và người đi xa quá lâu như tôi trở về chỉ thấy ngỡ ngàng. Bạn bè cũ chẳng c̣n ai, người thân cũng tản mác nơi xứ người. Tôi cũng không c̣n là tôi của ngày xưa, tất cả đă thay đổi theo thời gian, có muốn niú kéo cũng không được, c̣n chăng chỉ là một chút ngậm ngùi.

 

Ba giờ chiều xe bus đưa chúng tôi trở lại tàu. Xe chạy qua bến Bạch Đằng, bạn bè tôi dán mắt vào cửa kính nh́n những toà nhà cũ kỹ của BTL/HQ ngày xưa. Vẫn màu vôi vàng, nhưng không có màu cờ cũ tung bay. Tôi lại thấy thẫn thờ, và mắt h́nh như cay.

 

Bạn thân,

 

Năm 2004, sau 31 năm xa cách, tôi đă trở về thăm VN lần đầu. Tôi trở về làng cũ “t́m dấu chân xưa” nhưng không thấy, và tôi biết là tôi sẽ không trở lại thêm một lần. Sài G̣n cũng vậy, chỉ c̣n là những kỷ niệm nhạt nhoà, và tôi không biết là sẽ có c̣n lần nào cho tôi trở lại nữa hay không! Bạn có bao giờ nghĩ chúng ḿnh là những thân cây đă trốc gốc, và đang được ḍng đời cuốn đi xa, rất xa … cùng với một nỗi buồn?

 

Ngụy Xưa

May 12, 2012

 

C̣n tiếp … Nha Trang Ngày Về.


Nha Trang Ngày Về

 

Bạn thân,

 

Sáng ngày 21 du thuyền Diamond Princess bỏ neo trong vịnh Nha Trang, nơi tôi thực tập những bài học vỡ ḷng của người đi biển 50 năm trước. Tôi đứng trên boong đợi xuống tàu nhỏ để lên bờ, nhớ lại những ngày tháng cũ. Vẫn màu nước xanh thăm thẳm và những hải đảo chập trùng, nhưng mặt Ḥn Lớn đă bị người ta khắc lên chữ “VinPearl”, và sợi dây cáp căng ngay vịnh làm mất đi cái vẻ thiên nhiên của biển, làm tôi chợt thấy buồn.

 

Bến Cầu Đá hầu như vẫn như xưa, và con đường đưa chúng tôi về thành phố qua trường cũ, bây giờ đă được đổi tên là Hải Quân Học Viện, h́nh như bằng phẳng hơn. Trường cũ cũng cao và lớn hơn khiến Toàn không nhận ra nên ngơ ngác thở dài.

 

Con đường Duy Tân, bây giờ là Trần Phú, không c̣n những băi đất trống, những căn biệt thư khiêm nhường, thay vào đó là những khách sạn nhiều tầng sang trọng mang tên ngoại quốc, đẹp hơn bất cứ băi biển nào tôi đă từng đi qua. Băi cỏ h́nh như cũng xanh hơn cùng với cát vàng lung linh trong nắng nhưng tôi không thấy một tà áo dài thướt tha những chiều lộng gió của những năm nào.

 

Xe bus ngừng lại gần cuối đường cho chúng tôi chụp h́nh. Lác đác vài bóng du khách ngoại quốc ngước mắt nh́n, không biết là những khách sạn sang trọng trên bờ biển của thành phố này sống ra sao v́ “Việt Kiều” trung b́nh như chúng ḿnh chắc là cũng khó bước chân vào!

 

Trái lại với vẻ hào nhoáng của con đường Trần Phú, các khu phố bên trong gần khu Chợ Đầm hầu như vẫn như xưa, vẫn nhỏ hẹp và có vẻ nghèo nàn v́ đông đúc người buôn bán lấn chiếm lề đường, và những cửa hàng vắng khách chỉ thấy chủ nhân ngồi buồn. Tôi và Quí đi lại những con đường xưa, cố t́m nhưng không nhận ra những căn nhà của những người con gái mà một thời bạn bè cũng lớp với chúng ḿnh đă từng gắn bó yêu thương.

 

Trên đường trở lại tàu chúng tôi ghé thăm “Dinh Bảo Đại”, bùi ngùi đứng nh́n biểu đồ vẽ một triều đại từ vua Gia Long cho tới Bảo Đại, vị hoàng đế cuối cùng, người đă không nghe lời Trạng Tŕnh, “Hoành Sơn Nhất Đái, Vạn Đại Dung Thân”, sống ở Cannes bên Pháp thay v́ hoàng thành Huế của VN. Chắc là vận nước điêu linh và “gập thời thế, thế thời phải thế” chứ có vị vua nào không muốn ngồi trên ngai vàng cho thần dân chiêm ngưỡng, phải không bạn thân?

 

Bạn thân,

 

Nha Trang đối với tôi cũng như người t́nh đầu đời, người con gái đă bị ép gả cho người khác, và dù bây giờ “cô ấy” có đài các kiêu sa th́ cô ấy cũng chỉ là của người. Tôi thỉnh thoảng vẫn nghĩ về người yêu cũ, vẫn muốn trở về đi qua ngơ xưa, nhưng chỉ thế mà thôi v́ tôi biết hai chúng tôi mỗi người đều đă có một mảnh đời riêng, rất riêng. Cũng như Sài G̣n, tôi trở lại để thấy ḿnh lạc lơng, Nha Trang ngày về mang lại cho tôi chút kỷ niệm êm đềm, cùng với tiếng thở dài luống tiếc chút hương xưa, thế thôi!

 

Ngụy Xưa

May 16, 2012

 

C̣n tiếp … Bông Hồng Cho Nhật Tảo

 


Bông Hồng Cho Nhật Tảo

 

Bạn thân,

 

Diamond Pricess rời Nha Trang đi Hồng Kông đêm 21 tháng Tư, và theo lộ tŕnh ấn định tàu sẽ chạy rất gần Hoàng Sa vào trưa ngày hôm sau. Buổi sáng hôm 22 tháng Tư tôi ở lỳ trong pḥng, theo dơi vị trí của du thuyền trên TV cho đến khi tàu đă qua vĩ độ của Đà Nẵng tôi mới lên boong đứng nh́n.

 

Trong ḷng tôi thấp thỏm, chỉ sợ là tàu chạy không đủ gần cho ḿnh thấy đảo thân yêu, nhưng gần trưa th́ những cột antenna hiện rơ khiến cho tôi thêm bồi hồi, và tôi không cầm được nuớc mắt khi thuyền trường Dino Sagani nói trên hệ thống âm thanh là tàu đang đi ngang Paracells (Hoàng Sa), và “quần đảo này trước đây thuộc về Việt Nam”.

 

Dưới đáy biển sâu thẳm đó là con tàu Nhật Tảo và thân xác Ngụy Văn Thà cùng với  những người thủy thủ đă bỏ ḿnh để cố giữ lấy một mảnh đất của quê hương. Thà vào trường HQ sau tôi một năm, và chúng tôi đă nhiều lần gặp nhau trên đường suôi ngược bến bờ VN, c̣n Nhật Tảo và tôi đă có những tháng ngày không quên. Năm 1964 Hoa Kỳ chuyển giao cho VN hai Hộ Tống Hạm tại Philadelphia. Tôi được tuyển chọn vào thủy thủ đoàn của HQ-11 (Chí Linh) c̣n bạn đồng khoá Nguyễn Hoài Bích có mặt trên HQ-10 (Nhật Tảo). Hai con tàu dắt díu nhau từ bờ biển miền Đông nước Mỹ, xuôi Đại Tây Dương, qua kinh đào Panama, vượt Thái B́nh Dương về VN sau khi tạm dừng ở những nơi xa lạ như San Diego, San Francisco, Hawaii, Guam, Philippines … Chuyền hải hành một đời vẫn nhớ thế nhưng bây giờ Nhật Tảo nằm đây trong đáy nước, và Nguyễn Hoài Bích cũng đă tử nạn trên đường đi t́m tự do. Tôi nhớ tàu, nhớ bạn, và nước mắt tôi nhạt nhoà …

 

Biển mênh mông nhưng vắng lặng, không có bóng dáng một con tàu nào ngoài chiếc Diamond Princess. Những ngày c̣n đi biển năm xưa tôi biết vùng nước này lúc nào cũng thấp thoáng vài ghe đánh cá mang cờ VNCH. Bây giờ biển vắng, người dân không dám ra khơi v́ sợ “tàu lạ” bắt người đ̣i tiền chuộc. Không biết người dân đảo Lư Sơn lúc này sinh sống bằng cách nào khi mà vùng biển nuôi sống họ bao nhiêu đời bỗng dưng trở thành vùng biển cấm! Tôi không chỉ cảm thấy xót xa mà c̣n có cả chút căm hờn!

 

Khi Hoàng Sa mờ dần vào chân mây tôi  vẫy tay chào. Một bông hồng cho thủy thủ đoàn Nhật Tảo! Toàn dân VN sẽ măi măi ghi ơn các anh, và thế nào cũng có một ngày Hoàng Sa sẽ lại là của VN để cho chúng tôi dựng lại tấm bia chủ quyền, khắc tên các anh cho đời đời tưởng nhớ.

 

Bạn thân,

 

Khi Diamond Princess qua khỏi vĩ tuyến 17 tôi đă đi trọn đường biển xưa. Ngày đó chúng ḿnh đứng trên đài cao, nhọc nhằn với sóng gió, nhưng thiết tha với đời thủ thủ cho đến tận bây giờ, như là tôi đă từng viết cho bạn ta Vũ Hữu San, hạm trưởng Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư tham dự trận Hoàng Sa, trong một ngày họp mặt:

 

Mắt xưa vương bóng sông hồ

Tóc xưa gió lộng bến bờ yêu thương.

….

 

Chúng ḿnh yêu biển và yêu quê hương VN, thế nhưng đành làm người đi tản buồn. Tôi trở lại đường biển xưa như một người khách lạ, ḷng bùi ngùi, ước mơ là sẽ lại có một ngày về, nước mắt nhạt nhoà với niềm vui, như tôi đă tâm t́nh với một người bạn trẻ, khi viết về tấm ḷng yêu thương quê hương.

 

Ngụy Xưa

May 22, 2012


Môt Chút T́nh

 

Bạn thân,

 

Sinh nhật vừa rồi tôi được các con tặng cho một chiếc tablet, và tôi đă dùng nó dỗ giấc ngủ ban đêm bằng cách xem những phim và shows đă tŕnh chiếu trên TV nhưng tôi chưa có dịp coi qua một lần.

 

Tôi đang xem lại “Prison Break” của những năm cũ, chuyện của những người tù vượt ngục v́ bị hàm oan, v́ hoàn cảnh gia cảnh, v́ t́nh yêu hay chỉ v́ một lư do riêng. Mấy cái shows loại này thường chỉ để giải trí, xem xong rồi quên, không cần suy tư vớ vẩn cho mất th́ giờ. Thế nhưng có một đoạn rất ngắn về một người tù Puerto Rican làn tôi nghĩ ngợi rất nhiều về t́nh người.

 

Anh chàng Puerto Rican c̣n trẻ đó bị tù về một tội băng đảng vớ vẩn, thực ra th́ không cần vượt ngục v́ chỉ hơn năm nữa cũng sẽ được thà ra. Anh ta có người yêu rất đẹp, và trong một lần thăm viếng nhau (một đặc ân của nhà tù) cô ta đă có thai nên đành nhận lời lấy một người khác. Đó là lư do thúc đẩy anh ta vượt ngục chung với một đám người, để đi t́m người yêu với đứa con c̣n trong bụng mẹ, ước mơ xây dựng lại cuộc đời, chứ không đành ḷng để cô ta kết hôn với người khác.

 

Đám tù vượt ngục cuối cùng chia tay. Trên đường lẩn tránh nhiều người bị bắt lại và bị giết bởi một viên thám tử hắc ám. Anh Puerto Rican đă trải qua những ngày nhọc nhằn đói khát, lúc đi bộ, lúc đi nhờ xe, cuối cùng qua được tới biên giới Mexico. Từ nơi đó tới nơi người yêu của anh ta đang trú ngụ c̣n rất xa. Anh ta được một ông già Mexican, bạn đồng hành trên xe bus, mời về nhà ngủ qua đêm và đăi anh ta một bữa ăn v́ cảm nhận được tấm ḷng tha thiết của anh ta với người yêu, và cũng v́ ông ta cô đơn, bà vợ 42 năm t́nh nghĩa mới qua đời được một tuần.

 

Mặc dù rất xúc động với tấm ḷng của người bạn mới quen, nửa đêm anh Puerto Rican đă ăn cắp chiếc xe cũ kỹ của ông già, tiếp tục trên đường đi t́m người yêu, v́ anh ta không có phương tiện nào ngoài đôi chân. Xe chỉ mới chạy được một đoạn đường đă bị cảnh sát chặn bắt và anh bị dẫn độ về gặp người chủ xe. Anh ta câm nín đứng cúi đầu trước mặt ông già, buồn bă và hối hận. Ông già lặng lẽ móc túi đưa cho anh ta một nắm tiền, và nói với người cảnh sát: “Tôi cho anh ta mượn xe, quên đưa tiền đổ xăng nên nhờ ông mang anh ấy về”. 

 

Màn h́nh mờ đi, và mắt tôi cũng nhạt nhoà. Câu chuyện chỉ có thế, nhưng có lẽ tôi là người đa cảm, và tôi muốn viết lại câu chuyện này để gửi một người bạn trẻ mà tôi vừa mới quen.

 

Bạn thân,

 

Cuộc sống này, dù trong tận cùng sầu thảm, vẫn c̣n có những giây phút cho ta yêu thương, cho ta nh́n về phía trước để đi hết đoạn đường đời. Quê hương c̣n đó, và gia đinh vẫn mong chờ đứa con ở xa. Hăy yêu người và yêu thương cuộc đời cho ḷng ḿnh thanh thản hơn. Mong bạn có những ngày vui và đêm đêm với giấc ngủ an b́nh. Bạn và tôi là những nhánh sông nhưng đều chảy ra biển, nên dù là bạn miền xa nhưng cũng thấy thật gần. Take care of yourself, dear.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Juky 24, 2012


Thần Tiên Gọi Bạn Bên Trời

 

Bạn thân,

 

Hôm nay trời ở đây không có nắng, sương mù vẫn c̣n lẩn quất trên đỉnh đồi. Thời tiết  ảnh hưởng tới con người nên tôi dậy muộn, và h́nh như có cái ǵ đó không hẳn là buồn nhưng rất vu vơ. Những năm c̣n trẻ mỗi lần trời mưa tôi thường đội mũ, mặc áo mưa lang thang trên những con đường vắng của thành phố Đà Lạt. Cái cảm giác lạnh lẽo và cô đơn thật là thấm thía. Không biết đó có phải là cái thú đau thương mà người ta thường nói đến hay không. Bây giờ th́ khó có những giây phút cuồng si như thế nữa, tôi bằng ḷng với hạnh phúc nhỏ nhoi như một ly cà phê ấm nồng buổi sáng nghe chim hót sau vườn.

 

Nỗi buồn vu vơ có lẽ v́ tôi nghĩ tới bạn bè. Tám mưới mốt đứa trong quân trường nghe gió thổi qua hàng dương, mơ mộng đời hải hồ, bây giờ c̣n đúng sáu mươi đứa. Hai mươi mốt đứa đă giă từ vũ khi, bỏ cuộc chơi, và đứa cuối cùng là Nguyễn Nguyên.

 

Chắc bạn nhớ Nguyên, biệt danh Nguyễn Ngố! Nó học trường Tây từ nhỏ, nói tiếng Việt lủng củng nên bị gọi là Ngố. Gọi lén thôi v́ Nguyên ghét cái tên ấy, sẵn sàng ăn thua đủ nếu bị gọi đích danh trước mặt mọi người. Nguyên to con, cao lớn nên chẳng ai dại ǵ muốn đánh lộn với Nguyên, tuy thế cái biệt danh vẫn được lưu truyền cho tới ngày Nguyên nhắm mắt xuôi tay.

 

Năm1975 chúng ḿnh tan hàng, tản mác khắp bốn phương trời. Nguyên biết nói tiếng Tây nên qua Pháp, và là người độc nhất trong anh chúng ḿnh tiếp tục nghề đi biển trên một thương thuyền của Pháp, trong lúc chúng ḿnh vật vă làm lại cuộc đời bằng những nghề chân tay, hay trở lại trường bắt đầu từ con số không. Tưởng thế là yên nhưng đời sống của Nguyên lại gập những thăng trầm v́ bản tính ngang tàng. Thuyền trưởng Tây đâu có hơn ǵ quan Năm tàu thủy Ta nên đă xảy ra xung đột, và Nguyên bỏ tàu, bỏ nước Pháp mang vợ con sang Mỹ t́m đất mới. Nguyên trôi dạt từ Cali qua Florida rồi Little Sàig̣n, nhiều năm trên đất hứa nhưng vẫn không t́m ra được một con đường, cuối cùng gia đ́nh tan vỡ nên lại trở về Pháp sống với bạn bè, âm thầm như bóng chim tăm cá. Anh em chúng ḿnh nhiều lần qua Pháp đi t́m nhưng không gặp, có lẽ là Nguyên muốn giữ riêng cho ḿnh một góc trời, cô đơn nhưng kiêu hănh làm người “can trường trong chiến bại” như một số Bảo B́nh ở bên đây.

 

Bạn thân,

 

Khi nghe tin Nguyên mất tại Sài G̣n tôi bâng khuâng buồn. Thế là xong một kiếp người ngang dọc. Bạn bè chúng ḿnh nhiều đứa chết trên những ḍng sông, ngoài biển cả, thân xác nằm trong đáy nước, c̣n Nguyên lang bạt một đời thế nhưng lại được về chết ở quê hương.  Đặng Vĩnh Mai, Lê Tấn Đơn và vài đứa nữa chỉ c̣n một nắm xương được mang về cố quốc, nhưng có đứa “khi chết hăy mang tôi ra biển” để “Tro tàn theo dấu cố hương, hồn theo ngọn sóng về đường biển xưa”.

 

 Nguyễn Du tự hỏi không biết ba trăm năm sau c̣n ai khóc ḿnh không. Cụ là danh sĩ và “nước Việt c̣n th́ truyện Kiều c̣n” nên có lẽ cả ngàn năm sau vẫn có người tưởng niệm. Anh em chúng ḿnh là những người vô danh, thương nhau nên nhỏ ḍng nước mắt khóc người nằm xuống. Vẫy tay chào Nguyên! “Thần tiên gọi bạn bên trời”, cuối cùng th́ Nguyên cũng đă bỏ lại những đau buồn nơi trần thế, thênh thang trở về trên đó, gặp lại Đơn, Lang, Mai, Lộc … và những Bảo B́nh một thời sát cánh bên nhau. 

 

Xin một lời cầu nguyện cho Nguyên, và một phút tưởng niệm đến bạn bè đă nằm xuống cho quê hương.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Aug. 5, 2012


 

 


Bèo Nước Tương Phùng

 

Bạn thân,

 

Có nhiều chuyện cũ tôi tưởng như là đă quên, thế nhưng bất ngờ chợt nhớ lại rất rơ ràng từng chi tiết v́ nh́n thấy một vật ǵ đó thân quen trong quá khứ,  như một khuôn mặt, một tấm h́nh hay nghe được một câu nói đă khắc sâu vào tâm.

 

Đă mấy chục năm trôi qua, hôm nay nhớ lại kể bạn nghe  chuyện này, không phải là một chuyện t́nh mà là một câu chuyện trong thời chiến, buồn nhiều hơn vui.

 

Hồi đó tôi  đang làm hạm trưởng một chiếc tàu chở dầu, trên đường từ Phú Quốc trở về Sài G̣n sau chuyến công tác mệt nhoài nên ghé Vũng Tàu nghỉ xả hơi. Tôi  nằm trên ghế bố ngoài băi biển, nửa thức nửa ngủ, che mặt bằng một tờ báo vừa đọc xong. Trong lúc mơ màng tôi nghe tiếng động lao xao, và giọng nói nhỏ nhẹ của một người xin mượn tờ báo. Hơi bực ḿnh nhưng thấy đó là một cô gái khá đẹp nên tôi chỉ biết mỉm cười bắt chuyện làm quen. Cô ta đi chung với một người bạn, cũng vừa tới thành phố, ra băi biển ngồi chơi trước khi đi t́m khách sạn. Nói chuyện một hồi tôi mới biết cả hai trốn nhà từ vùng Cần Thơ lên Sài G̣n rồi ra Cấp, mong t́m được việc làm trong các quán bar v́ bị bố mẹ ép gả cho người cô ấy không thương. Vân, cô gái trắng như bông bưởi, và c̣n nguyên cái vẻ hiền lành của dân miệt vườn khiến tôi  động ḷng thương xót v́ họ quá ngây thơ khi tâm sự với tôi là chỉ mong kiếm được ít tiền rồi sẽ trở về quê khi bố mẹ đă nguôi giận. Các cô ấy đâu biết rằng họ đang đi vào nơi đầy cạm bẫy, khó có đường về  v́ chiến tranh đă biến thành phố biển này thành một nơi cho lính tráng, và nhất là quân nhân ngoại quốc tới t́m vui.

 

Cấp là nơi tôi  thường hay neo tàu, và những lúc buồn thường cùng bạn bè tới một quán bar  uống cho quên những ngày sóng gió, tới nhiều nên trở thành thân quen đến độ dù khuya quán đă đóng cửa nhưng bà chủ quán vẫn vui vẻ tiếp đón như thường. Cái bar đó tương đối hiền hoà, khách thường là những người lính xa nhà tới t́m quên. Tôi  đă dẫn Vân và cô bạn tới đó gửi gấm, nhờ bà chủ quán cho họ một nơi trú chân và một việc làm tạm thời, hy vọng rằng ít lâu sau họ sẽ t́m về với gia đ́nh. Lúc chia tay Vân quyến luyến chạy theo cho tới khi tôi lên xe trở lại bến tàu. Tôi nhớ măi câu nói “chừng nào dźa anh nhớ tới thăm em”, giọng nói miền Nam hiền hoà và ngọt như ly chanh đường. Tôi gật đầu nhưng không hứa hẹn v́ biết con tàu nay ở mai về theo con nước nổi trôi, chẳng bao giờ đến và đi như ḷng người mong mỏi v́ VN c̣n đang trong thời loạn ly.

 

Vài tháng sau tôi  mới có dịp trở lại Vũng Tàu. Tôi rủ bạn bè trở lại quán cũ thân quen v́ thật t́nh tôi cũng muốn gập lại Vân, xem đời sống của cô gái tỉnh lẻ đó bây giờ ra sao. Vân không c̣n ở đó nữa, cô ấy đă bị đạn lạc chết trong lần đụng độ của hai người lính trong cơn say t́m quên v́ họ vừa sống sót từ mặt trận trở về. Người bạn được bà chủ quán giúp đỡ đưa xác Vân về quê. Chỉ là bèo nước t́nh cờ gặp nhau một lần thế nhưng tôi  cũng thấy thật là bồi hồi xót xa.

 

Bạn thân,

 

Chuyện xảy ra đă quá lâu, tưởng như là đă quên, thế nhưng mấy hôm rồi khi thấy những tấm h́nh một cô gái mặc áo bà ba có khuôn mặt xinh xắn trên Internet, tôi  đă nhớ tới Vân, và có lúc tưởng như là người quen cũ trở về trong kiếp này. Ngày xưa v́ chiến tranh bao nhiêu cô gái quê trôi dạt lên tỉnh kiếm sống, bây giờ hoà b́nh đă gần 40 năm thế nhưng vẫn có những người con gái phải bỏ nhà lên Sài G̣n, trần truồng cho người ngoại quốc chọn lựa như một món hàng. Hai cảnh đời, nhưng cảnh đời nào chua xót hơn? Và có bao giờ bạn buồn thấm thiá như tôi lúc này?

 

Ngụy Xưa

 

 

T́nh Nghiă Giang Hồ

 

Bạn thân,

 

Qua phone chắc là bạn không thấy tôi tủm tỉm cười khi nghe bạn kể chuyện bị “giới giang hồ” bóc lột. Bạn độc thân, ăn bánh trả tiền mà c̣n bị xin thêm tí chút th́ kể ra cũng đáng bực ḿnh, nhưng kết luận là “chị em ta” ai đểu cáng như nhau th́ có lẽ không đúng. Để tôi kể bạn nghe một câu chuyện xa xưa từ những ngày chúng ḿnh c̣n trẻ, chia sẻ với bạn chút cảm nghĩ về t́nh người.

Hôm đó tôi say và mệt, đi t́m một khách sạn rẻ tiền ở Vũng Tàu nghỉ qua đêm thay v́ trở lại tàu đang neo ngoài khơi, sợ đàn em chê trách “hạm trưởng bê bối”! Cô gái đó ngồi buồn ở pḥng khách, nh́n tôi mời gọi “đi không anh?” Tôi lắc đầu nhưng rồi nh́n ánh mắt gần như tuyệt vọng của người con gái tôi tặc lưỡi móc ví đưa cho cô ta tờ giấy 500 đồng (thời giá qua đêm lúc bấy giờ ). Cô gái vui mừng cầm tiền kéo tay tôi vào pḥng, không phải là pḥng của cô ta mà là một pḥng có vài ngưởi đang chơi tứ sắc với nhau. Cô ta sà xuống nhập cuộc, kéo tôi ngồi cạnh, th́ thầm “đợi chút nghe”.

 

Tôi vừa buồn ngủ vừa mệt nên ngồi đó gật gù, và vài phút sau đó lăn xuống chiếu ngủ ngay tại chỗ, cho đến lúc cô ta đánh thức tôi dậy, dẫn về pḥng v́ canh bạc đă tàn.  Về tới pḥng cô ta lại hỏi một cách máy móc “đi nhé”! Tôi vẫn c̣n buồn ngủ và thấy cô ta nhếch nhác, son phấn nhạt nhoà nên lắc đầu, leo lên giường ngủ tiếp.

 

Khi tôi thức dậy ngạc nhiên khi thấy người con gái hôm qua bây giờ khác lạ hoàn toàn, mặt mũi mộc mạc không son phấn,  quần áo bộ trong nhà chứ không phải là váy ngắn áo pull như đêm qua. Cô ta pha cho tôi ly nước chanh, hỏi tôi “lính hả”, tôi gật đầu nói “thủy thủ trên tàu”. Cô ta ái ngại “cực quá ta”, và lôi ra từ trong túi hai tờ giấy 500 đồng dúi vào tay tôi “chia cho anh đấy, tiền anh hên quá, đêm qua em được mấy ngàn”.  Lẽ dĩ nhiên là tôi không nhận, chỉ nói “em cẩn thận coi chừng lại cháy túi”. Cô ta cười “cho vui, đời buồn quá mà anh”.  

 

Tôi chưa hề nói với ai về chuyện này, dù rằng say rượu hay đi t́m vui khi tàu ghé bến cũng chỉ là chuyện b́nh thường của những người đi biển c̣n trẻ như chúng ḿnh hồi đó. Những hành động đó dù có xấu xa đi chăng nữa cũng vẫn là một phần của quá khứ dầy đặc của bạn và tôi, làm thành con người chúng ta bây giờ. Nhân hôm may nghe bạn than phiền về những cô gái làm tiền tôi muốn chia sẻ với bạn một điều, đó là sự lựa chọn của con người. Cô gái tôi gặp chọn lựa nếp sống đó chứ không ai bắt buộc. Cái “nghề” cô ta làm bị xă hội coi là xấu xa nhưng vẫn có nhu cầu v́ những người như bạn, như tôi ngày xưa. Cô ta không làm hại ai, và biết thương xót những người gian khổ như những chàng thủy thủ nghèo hay những anh binh nh́ mà cô ta thường gặp trong đêm.  Đó là t́nh người, mà t́nh người th́ đâu đâu cũng có, trong bất cứ giai cấp nào của xă hội ngày đó và bây giờ.

 

Bạn thân,

 

Có thể bạn nghĩ là tôi yếu mềm, thương người dưng khác họ, nhưng muốn cho cuộc đời thanh thản  th́ xin bạn đừng ghét bỏ ai, hăy nh́n những khía cạnh đẹp của cuộc đời để yêu thương. Cái người con gái giang hồ cướp ví tiền của bạn biết đâu chẳng đem về giúp người hàng xóm bệnh hoạn không có tiền mua thuốc bấy lâu nay. Cứ tin như thế đi cho bạn bớt buồn, và nếu có gặp cô gái ấy bạn cứ cho cô ấy thêm vài trăm, và hỏi là em có cần thêm nữa không. Just kidding, thương người chứ bộ ngu sao! J

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Sept. 11, 2012


Mùa Thu Yêu Đương

 

Bạn thân,

 

Bạn có biết là  ngày đầu tiên của mùa thu thay đổi hàng năm không? Năm 2011 mùa thu bắt đầu ở Bắc bán cầu vào ngày Sept. 23, nhưng năm nay (2012) lại là ngày Sept. 22! Rắc rối quá phải không bạn, thế nhưng với những người đi biển thời xa xưa của chúng ḿnh th́ mùa thu bắt đầu vào ngày mặt trời “di chuyển” trong cùng mặt phẳng với đường xích đạo của trái đất, để rồi nghiêng dần xuống Nam bán cầu, mang cái không khí se lạnh về với chúng ta, và mùa thu bắt đầu ngày hôm nay khi tôi viết những ḍng này để tâm t́nh với bạn về những giấc mơ t́nh yêu.

 

Với nhiều người, và với Ngụy Xưa, mùa thu là mùa yêu đương và cũng là mùa ly biệt.  Cái không khi se lạnh làm người ta cảm thấy cô đơn nên dễ t́m tới nhau. Se lạnh chứ không quá lạnh, chỉ một chiếc áo khoác mỏng, hay một ṿng tay là đủ ấm, đủ cho những bước chân quấn quít trên lá vàng, đủ cho nụ hôn nhẹ trên bờ môi làm cháy bỏng cuộc t́nh. Mùa thu cũng là mùa bắc cầu Ô Thước trên trời cho Ngưu Lang Chúc Nữ của chuyện thần tiên gặp nhau sau những ngày xa cách.  Không biết áo nàng Chúc Nữ qua cầu có bị gió bay hay không nhưng yêu nhau cởi áo cho nhau, cho niềm đam mê vô tận, và để rồi khi xa nhau nước mắt biến thành  những giọt mưa thu.

 

Mùa thu yêu đương nào của tôi cũng ngọt ngào và chua xót, chẳng khác ǵ Ngưu Lang Chúc Nữ trên trời.  Tôi xa Đà Lạt vào mùa thu, mang theo mối t́nh học tṛ làm hành trang vào đời, để sau này những lúc nhớ thương chỉ muốn quay tàu về hướng núi, dù đường biển xanh xa cách muôn trùng. Mối t́nh thời mới lớn rồi cũng tan dần như bọt sóng đại dương. Tàu tôi ghé bến sông Hàn, và tôi lại có một mùa thu yêu đương, một mùa thu ly biệt v́ ngu ngơ đi t́m hạnh phúc ở bên kia đường chân trời.

 

Chưa hết, mùa thu năm 1971 tôi  rời New Port, Rhode Island, sau hai năm lưu lạc xứ người, bỏ lại sau lưng một người con gái tóc vàng mắt xanh gặp nhau ở một lớp học ban đêm tại Boston University. Chỉ là một mối t́nh thoáng qua nhưng cũng đủ xót xa cho thân phận con người v́ tôi không thể mang cô ấy về VN trong lúc chiến tranh  đang mịt mù trên quê hương nghèo đói, và hơn thế nữa có một người đang đang đợi tôi trở về, chấp nhận và tha thứ cho tôi những mùa thu đi hoang.

 

Tôi chưa bao giờ đếm những cuộc t́nh nhưng  khi nghe Khánh Ly hát “Nh́n Những Mùa Thu Đi” tôi không bao giờ đồng  ư với TCS về những câu:

 

Chuyện chúng ḿnh ngày xưa

Anh ghi bằng nhiều thu vắng

Đến thu này th́ mộng nhạt phai.

 

Với tôi “chuyện chúng ḿnh”  của những cuộc t́nh xa xưa hay gần gụi cũng chỉ đi sâu vào kư ức chứ chưa bao giờ nhạt phai, mặc dù tôi đă có một gia đinh rất êm ấm, tràn đầy yêu thương.

 

Bạn thân,

 

Tôi thường bị gán cho cái tội “lăng mạn đa t́nh”, nhất là trong thế giới ảo, v́ những truyện ngắn tôi viết, và v́ tôi biết yêu rất sớm, khi c̣n rất trẻ. Thằng cháu ngoại tôi chưa đầy 5 tuổi, mới học mẫu giáo, hôm qua về nhà thủ thỉ với mẹ nó “I have a crush on Emily …”. Nó nói tiếp Emily là con bé Vietnamese  bé tí tẹo trên vai mang cái “Hello Kitty”  backpack, và “looks so cute”. Mẹ nó hết hồn,  rồi bật cười ha hả, kết luận là thằng nhỏ “có máu ông ngoại”. Không biết là có “oan ôi ông địa” hay không nữa, nhưng phải công nhận là hậu sinh khả úy, và “quan ta” đă thực sự hết thời!

 

Bạn và tôi chỉ c̣n một chút quá khứ làm hành trang, lâu lâu kể chuyện ngày tháng cũ cho vui cuộc đời, chứ thực sự chúng ḿnh bây giờ hiền khô, phải thế  không bạn thân?

 

Ngụy Xưa

Sept. 22, 2012 – Ngày Thu Phân (Autumnal Equinox)

****

Note:  The word equinox comes from the Latin words for "equal night." The fall and spring equinoxes are the only days of the year in which the Sun crosses the celestial equator.


 

 


Năm Hai Mươi Tuổi

 

Em thân mến,

 

Em hỏi v́ sao tôi muốn sống lại một ngày năm tôi hai mươi tuổi dù có phải bớt đi một năm của cuộc đời. Xin kể em nghe, một lần rồi thôi v́ tôi thực sự không muốn mang cái tôi đáng ghét ra tŕnh diễn với người đời.

 

-         16 tháng 4 năm 1963, tôi vừa 20 tuổi, là ngày Đệ Nhất Bảo B́nh của trường Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang măn khoá, tôi được chọn làm sĩ quan đại diện, vung kiếm chào trước sân cờ rồi qùy xuống cho Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực VNCH, lúc đó là Thống Tướng Lê Văn Tỵ, gắn lon trên cầu vai. Tay phải đưa lên cao, tôi hô lớn “Xin thề: hy sinh v́ dân tộc, trung thành với tổ quốc”, nghe các bạn cùng khoá đồng thanh đáp lại “Xin thề”, sức sống trong tôi bùng lên như sóng trùng dương những ngày trời trở gió, đâu có như lúc này làm người di tản buồn, không có chỗ đi về dù quê hương c̣n đó bên kia bờ đại đương.

 

-         Ngày hai mươi tuổi tôi mắt sáng môi tươi, nho nhă nhưng dắn dỏi (và chắc là không xấu trai như bây giờ, nếu không đâu có được chọn làm sĩ quan đại diện J), ngày đó tôi leo dây, cử tạ, chạy 1500 thước nhưng hơi thở vẫn đều hoà, không như bây giờ sớm mai thức dậy phải ngồi yên trên giường xoa bóp cho máu nóng trước khi đặt chân xuống sàn.

 

-         Ngày đó đứa em lớn nhất mới 15 tuổi, đứa nhỏ nhất c̣n chưa biết nói. Mỗi lần tôi về đứa sà vào ḷng, đứa bá cổ ôm vai, đứa giật lấy mũ đội thử chạy lon ton trong nhà, đâu có như bây giờ em tôi có đứa ngày ngày ngồi khóc bên mộ vợ, có đứa long đong một phương trởi, cô đơn v́ t́nh yêu tan vỡ, lâu lâu ban đêm gọi anh, nước mắt vỡ oà …

 

-         Ngày đó có những buổi chiều tôi theo bạn bè tới sân trường Văn Khoa nghe hát t́nh ca, đêm ngồi uống café ở “Hầm Gió” tại đường Vơ Tánh, tâm t́nh về những ước vọng tương lai, không như bây giờ buổi sáng một ḿnh với ly café hoài niệm những ngày tháng cũ, nhớ đến bạn bè đứa ch́m đáy nước, đứa đâu đó bốn phương trời.

 

Nhưng em biết không, đó là năm 20 tuổi của tôi, cái tôi đáng ghét. Ngày 20 tuổi của anh tư bản đỏ với nhà lầu xe hơi, với hàng trăm triệu dollars gửi ở ngân hàng ngoại quốc, có thể là những ngày chân lấm tay bùn nơi đồng ruộng, hoặc c̣n là lúc ẩn núp trong rừng cho muỗi cắn đến xanh xao. Họ đâu có muốn nhớ đến những ngày tháng đó, dại ǵ đem đổi một năm đang phè phỡn của cuộc đời.

 

C̣n em, ngày 20 tuổi em là tiểu thư kiêu hănh, bực ḿnh v́ một đàn ruồi nhặng vo ve, hoặc chán ngấy những chàng công tử đẹp mă nhưng rỗng tuếch, đến với em v́ vẻ bên ngoài, muốn em như môt món đồ chơi hoặc một viên ngọc để trưng bày chứ họ có biết thế nào là yêu thương. Em không muốn sống lại một ngày vô vị đó là phải, có đâu như tôi, tôi có một trời thương nhớ để tiếc nuối.

 

Em thương mến,

 

Em c̣n tuổi trẻ, em c̣n cả một tương lai, con đường em đi c̣n dài, dù có chông gai nhưng em có thời gian để đạt được mục tiêu miễn là em bền ḷng cố gắng và tin tưởng vào những ǵ em đang theo đuổi. C̣n tôi, tôi chỉ có quá khứ làm hành trang cho nên nếu được sống lại một ngày của năm “twenty and something” đó, tôi sẵn sàng đổi một năm của cuộc sống c̣n lại mà tôi vẫn mến yêu. Người ta muốn đổi cả thiên thu lấy một nụ cười, một năm có là bao, phải thế không em?

 

Vài hàng gửi tới em và tới những người bạn trẻ tôi quen.  Mong em hăy giữ ǵn và  trân trọng tuổi trẻ của ḿnh. Thân chúc em những ngày vui.

 

T́nh Thân,

 

Ngụy Xưa

Sept. 27, 2012


 


T́nh Yêu Và Nỗi Nhớ

 

Em yêu,

 

Xin em cho tôi gọi “em yêu” thêm một lần, dù tôi biết rằng sẽ không bao giờ em nghe được tiếng tôi, hoặc đọc được những ḍng này tôi viết cho em.

 

Tôi không bao giờ quên được những ngày tháng đó, khi cuộc đời trôi nổi đưa tôi tới Nha Trang, và tôi gặp em một buổi tối mùa thu, trong mảnh vườn nhỏ trước sân nhà.  Đôi mắt em mở lớn, và em cười thật tươi chứ không e thẹn như những người con gái khác, khi người bạn đi cùng, và cũng là người quen của gia đinh em, giới thiệu tôi với em. Em hỏi ngọn sóng nào đưa tôi tới đây, và em vừa lắc đầu vừa cười khúc khích, khi tôi nói với em là tôi đi t́m cô gái liêu trai tôi đă gặp trong giấc mộng môt lần. 

 

Em mỉm cười nói “Đường nào dài hơn đường Trần Hưng Đạo, lính nào xạo bằng lính Hải Quân” nhưng đôi mắt em long lanh dưới ánh trăng mờ . Tôi ngồi nghe em nói về trường Văn Khoa, về văn chương của những tác giả đương thời, về những bản t́nh ca của một thời ly lọan, về bạn bè xa gần, và cả về những ước mơ rất nhỏ, rất dễ thương của một người con gái mới lớn.  Em chăm chú nghe tôi nói về cuộc đời lang bạt nhọc nhằn, nhẹ thở dài như cảm thông,  và tôi chợt nhận ra rằng tôi lại thêm một lần “ngất ngư con tàu đi” v́ đôi mắt em. Tôi mới vừa 25 tuổi, vừa mới tan vỡ một cuộc t́nh, sự nghiệp chỉ là những ngày long đong sóng nước, chưa thể dừng chân trên một bến bờ nên khi chia tay tôi không dám hẹn ngày gặp lại, mặc dù tôi thấy trong mắt em h́nh như có ǵ gửi gấm lúc tôi từ giă em ra về.

 

Đâu có ngờ mấy tháng sau tôi gặp lại em ở Sài G̣n trong một buổi chiều mưa, để tôi lau cho em mái tóc đẫm nước, đề cho chúng ḿnh lao vào một cuộc t́nh say đắm và đẹp như là một giấc mơ. Một tuần lể bên nhau tưởng như là đă có nhau bên đời thế nhưng thật là oan nghiệt v́ chúng ḿnh gặp lại nhau quá muộn màng. Lúc đó em đă hứa hôn với một người, nhưng em đă dấu tôi để cho tôi những ngày thật trọn vẹn, cùng với cuộc đời con gái của em. Tôi chỉ biết được niềm đau của em qua lá thư sau khi đă chia tay để em về một nơi thật xa làm tṛn bổn phận với gia đ́nh. Tôi bàng hoàng, nhưng không có cách nào t́m lại được em, và nhiều lúc tôi đă nhớ em đến thẫn thờ.

 

Em,

 

Chúng ḿnh không gặp nhau kể từ ngày tháng đó, và năm năm sau tôi mới lập gia đinh, khi những h́nh bóng cũ đă ch́m vào chân mây. Mấy chục năm nước chảy qua cầu, mới đây qua người bạn năm xưa tôi lại được tin em. Tôi đă nghĩ tới chuyện gặp lại em một lần, tuy nhiên vẫn cứ ngại ngùng, không dám khơi lại đống tro tàn năm xưa. Thế nhưng bây giờ th́ đă quá muộn, H. gọi tôi lúc trời chưa sáng, báo tin là em đă qua đời. Tôi lặng người cố ngăn ḍng nước mắt thế nhưng K. cũng nhận ra, ôm nhẹ tôi vào ḷng an ủi. K. biết về những mối t́nh cũ cũa tôi, và luôn luôn tôn trọng những ǵ của riêng tôi, để cho tôi sống những ngày thật hạnh phúc.

 

M., xin em hăy ngủ yên, và xin cám ơn em đă cho tôi một mảnh đời để nhớ để quên.

 

Ngụy Xưa

Oct. 12, 2012


Trở lại bến xưa

 

Bạn thân,

 

“Bến xưa” này là Hawaii chứ không phải là con chữ đă ṃn dùng để ch́ người t́nh cũ. Hải đảo du lịch này th́ hầu như ai cũng biết nên chẳng có ǵ đáng đem ra khoe với bạn, tôi viết về chuyến đi sắp tới này v́ nơi đó một thời đă là kỷ niệm của chúng ḿnh ngày xưa.

 

Năm 21 tuổi tôi đă theo tàu thăm viếng Hawaii lần đầu tiên, con tàu nhỏ bé lắc lư hơn một tuần lễ từ San Francisco mới đến được chỗ dừng chân này trên đường trở về VN. Tàu ghé bến, tôi và Bích Cà Chua mặc quân phục trắng tinh đi dạo phố, gặp một người Mỹ già có cảm t́nh với VN hỏi thăm “how are you doing” mà chỉ biết ngượng ngập gật đầu cười trừ, không dám chuyện tṛ làm quen.

 

Khi đó tôi c̣n quá trẻ, viết những câu thơ vụng dại:

 

Hai mươi tuổi nên mắt buồn v́ vướng núi.

Chợt một chiều nghe sóng gọi từ biển khơi.

Giă từ em, giă từ phố nhỏ.

Anh lang thang theo gió bốn phương trời.

 

Nghe “sến” ơi là “sến”,  thế nhưng đó là tâm t́nh rất chân thật của một người bước chân vào đời mà hành trang chỉ là một mối t́nh học tṛ để đi t́m cho ḿnh một khoảng trời xanh trong tương lai.

 

Lần này trở lại tôi không c̣n là người thủy thủ non dại ngày nào mà một người tóc đă phai màu v́ thời gian. Con tàu sẽ mang tôi tới đó là một du thuyền xa hoa lộng lẫy, vững vàng rẽ sóng băng trùng chỉ trong bốn ngày là tới nơi chứ không miệt mài lắc lư như chiến hạm năm xưa, và tôi sẽ là người du khách đứng trên boong, mơ mộng nh́n về phía chân trời xa xanh ngắt chứ không phải là sỹ quan hải hành đứng trên đài cao, nh́n sóng, nh́n gió, nh́n mây đen phủ kín bầu trời, lo sợ cho phận người nhỏ bé trên đại dương mênh mông.

 

Ngày đó chúng ḿnh không có GPS (Global Positioning System), hệ thống định vị bằng vệ tinh, để bấm nút là biết ḿnh đang ở chỗ nào trên địa cầu. Ngày đó khi không nh́n thấy đất liền chúng ḿnh chỉ có trăng sao dẫn đường và kính lục phân để đo góc độ mặt trời vào những chiều hoàng hôn, phỏng định xem là ḿnh đang ở đâu. Đi biển lúc đó là nhọc nhằn, và bất trắc chứ không an toàn như bây giờ, thế nhưng đời sống phiêu lưu, mạo hiểm đó là ước mơ của những người c̣n trong tuổi thanh xuân.

 

Mười bốn năm từ lúc vào trường cho đến khi tan hàng v́ miền Nam sụp đổ, giấc mộng hải hồ của nhiều đứa chúng ḿnh đă đứt đoạn v́ chiến tranh. Long, Bảo rồi Quợt bỏ ḿnh trên những ḍng sông. Cung, Thông, Dần và rồi Ngọc Báu giă từ vũ khi tại các miền duyên hải. C̣n nữa, có đứa trả giá cuộc sống phiêu lưu bằng một con mắt, bằng một cánh tay như Vinh như Bân, hay mang một mảnh đạn oan nghiệt trong đầu hơn 30 năm cuộc đời như Lộc, trước  khi trở về nơi an nghỉ cuối cùng.  Hai mươi đứa đă giă từ vũ khi, đă bỏ ḿnh trên đường đi t́m tự do hay đă chán cuộc chơi, thôi không làm người di tản buồn, là một phần tư của Đệ Nhất Bảo B́nh. Mỗi lần trở lại biển tôi nhớ về những người bạn đó nhiều hơn là nhớ về những người con gái mà tôi đă từng gặp gỡ tại những bến bờ yêu thương.

 

Bạn và tôi là những người may mắn sống sót trong cuộc chiến tương tàn nên chẳng có ǵ cho chúng ḿnh phải than van. Nhiều đứa như Diệp Cóc lưu lạc sang Úc sau gần 10 năm “cải tạo” để rồi trở thành “đại gia”, nhờ tấm ḷng kiên cường của đời quân ngũ, như thế cũng đủ để cám ơn trời. Tháng Ba năm tới (2013) chúng ḿnh sẽ kéo nhau sang bên đó họp mặt, chẳng biết được bao nhiêu người, nhưng dù ít nhiều ǵ th́ t́nh thân cũng sẽ rất đậm đà.

 

Bạn thân,

 

Ở bên đó bây giờ đă là muà đông lạnh lẽo, gợi cho bạn những chuyện  buồn, nhất là những cuộc t́nh vừa thoáng qua, nhưng ở đây Cali mới chỉ là giữa mùa Thu yêu đương, nắng vẫn ấm nồng, nghe “Thu Hát Cho Người” vẫn xúc động, nhớ bạn và nhớ những ngày vui qua mau.

 

Christmas năm nay tôi sẽ trở về Thung Lũng Hoa Vàng thăm mẹ, viếng mộ ông già, và lên chùa Giác Minh thắp huơng cho Bích Cà Chua. Tôi và bạn, dù xa cách nhưng  cuộc đời trên đất lạ khá yên lành, và mong là sẽ c̣n có dịp cho chúng ḿnh nhắc lại kỷ niệm của những ngày xa xưa. Thế thôi cũng đủ cho chúng ta cám ơn đời. Thân chúc bạn những ngày vui.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Octocber 27, 2012


 

 


Bẻ Kiếm Bên Trời Tưởng Đă Quên

 

Bạn thân,

 

Gần cuối năm tôi nhận được nhiều email và điện thoại của bạn bè xa gần, nhất là  những người bạn từ thời trung học tưởng như đă ch́m vào chân mây, chợt hiện về nói cười như thể chưa bao giờ xa nhau.

 

Sau năm cuối cùng của thời trung học tại Đà Lạt chúng tôi bùi ngùi chia tay mỗi đứa đi một phương. đứa may mắn xuất ngoại, đứa về Sài G̣n tiếp tục con đường học vấn, đứa ra Nha Trang v́ mơ mộng hải hồ, đứa t́nh nguyện vào trường Vơ Bị làm người lính chiến v́ lúc bấy giờ VN c̣n đang trong  thời loạn ly.

 

Chia tay rồi hầu như khó gặp nhau, vui khi nghe được tin nhau qua bạn bè, buồn khi đọc được những ḍng cáo phó/phân ưu trên báo v́ bạn ḿnh đă vị quốc vong thân, như Vinh, như Dung, như  Chính … và  vài người nữa tôi không c̣n nhớ tên. 

 

Những người may mắn như Lạc, tốt nghiệp ở ngoại quốc về, vợ đẹp con khôn và đầy danh vọng, tuy nhiên cũng có những người không biết có được gọi là may mắn hay không  mặc dù tốt nghiệp tiến sĩ về khoa học không gian tại UCLA như Cường nhưng “mát giây”  nên chẳng làm được ǵ cho đời.

 

Thằng bạn điên đó vào cuối năm thường gọi cho tôi nói chuyện độ chừng … vài tiếng đồng hồ về thuốc men nó đang nghiên cứu để chữa bệnh cho chính nó v́ bác sĩ nào cũng bó tay, hay có lúc vui hơn, nói về Trang Tử, về người đàn bà quạt mồ, và vài chuyện người ta điên chứ nó không điên! Tôi yên lặng nghe để rồi bùi ngùi nhớ tới những ngày hai đứa sống với nhau trên thành phố cao nguyên, khi nó c̣n sáng suốt, biết gẩy đàn madoline, cours cô Thái trắng cạnh nhà.

 

Bạn thời trung học của tôi cũng có những người sống trầm lắng như Hoa, một đời bận rộn với phấn trắng bảng đen, lấy vợ sinh con và đang chờ chết già, như Hùng công tử bột, làm lính cậu khi c̣n ở VN, và bây giờ ở Cali, chờ cuối tuần đi đánh chắn với mấy bà già gần đất xa trời, nếu không bận lên chùa làm chân hộ niệm cho mấy ông sư! Hùng này tôi gọi là Đông Phương Hùng v́ nó mới lấy vợ được vài tháng đă chia tay, thế nhưng nó là thằng bạn dễ thương dù đầu đă bạc nhưng gặp tôi nó vẫn “mày tao”, và chỉ nhe răng cười, hoặc cùng lắm là chửi “tiên sư mày”, mỗi khi tôi hỏi nó là hôm nay có đi “thăm chị Măo” hay không. Nếu bạn cũng già như tôi th́ chắc bạn biết chị Măo là người nuôi em út ở G̣ Vấp khi xưa, thời c̣n VNCH!

 

Không thể nào tôi kể ra đây được hết về những người bạn của những ngày tháng cũ. Tắc Huỳnh và tôi đêm qua điểm danh những đứa đă có một thời là học tṛ cụ Trứ, thày Hiếu, thày Kim, thày Phụng … dưới mái trường THĐ, Đà Lạt, và ngậm ngùi nhắc tới những người, thày cũng như tṛ, đă không c̣n trên thế gian. Tắc vừa mới liên lạc được với tôi qua Nghiă, hẹn tới Carlsbad thăm tôi v́:

 

Mười năm t́m kiếm may mà gặp

Bẻ kiếm bên trời tưởng đă quên.

 

Tắc này là cựu sinh viên trường Vơ Bị Quốc Gia, từ ngày tan hàng vẫn ngậm ngùi với nỗi buồn của kiếp người lính chiến lưu vong.

 

Bạn thân,

 

Hôm nay là ngày cuối cùng của mùa thu, mùa thu dịu êm cho tôi yêu thương. Tôi yêu thương mùa thu cũng như tôi yêu thương những người bạn của thời thanh xuân dưới cùng một mái trường. Mai này là mùa đông khắc nghiệt,  thời gian khó khăn cho những bạn đang bước vào tuổi vàng thế nhưng mong là bạn lúc nào cũng vẫn vui, cũng vẫn yêu đời. Chúng ḿnh đă trải qua bao nhiêu thăng trầm của để có được ngày hôm nay cho chúng ḿnh ngồi đây thương nhớ nhau, dù bạn ở xa hay gần, phải thế không bạn thân?

 

Merry Christmas & Happy New Year.

 

Ngụy Xưa

Dec. 20, 2012


 


Mùa Xuân Yêu Thương

 

Bạn thân,

 

Với đa số các bạn th́ Tết này là cái tết tha hương thứ 37, nhưng thực ra ngày xưa khi c̣n ở quê nhà cũng chẳng có mấy khi chúng ḿnh được ăn Tết với gia đ́nh, nếu không lênh đênh ngoài biển th́ cũng đâu đó miền sông nước Cửu Long hay Năm Căn, Cà Mâu, góc biển chân trời. Nhớ lại những ngày Tết xa nhà đó, vài năm trước đây tôi ngậm ngùi viết bài thơ “Thủy Thủ Đón Giao Thừa”, trong đó có những câu:

 

Mười năm gác núi sông cùng biển

Chẳng được ǵ hơn một mối sầu.

 

Áo trận chứ đâu nào áo mới

Sương gió nên mầu đă bạc phai

 

để nhớ đến những giây phút buồn bă đón giao thừa bằng những cơn say lăng đăng cùng với bạn bè. Nhớ nhất là ngày Tết tha hương ở Philadelphia năm 1964, say mèm nên Pháp khóc hu hu v́ nhớ vợ nhớ con, và Tính ngất ngư đ̣i “giết mày cho con mày mồ côi”! Giết ai ngay cả Tính cũng không biết v́ khi tỉnh lại chẳng c̣n nhớ được ḿnh đă nói ǵ, nhưng có lẽ là anh cố vấn Mỹ v́ lúc đó chúng tôi đang tham dự huấn luyện ngoài khơi, bị mấy anh da đỏ “quay” phờ người.

 

Không phải mùa xuân nào cũng u buồn, mùa xuân đáng nhớ nhất của tôi là môt mùa xuân yêu thương. Trước Tết vài ngày tôi viết lá thư t́nh cho một cô sinh viên trường Dược, kẹp vào trong tờ đặc san của đơn vị, rụt rè đưa tặng người ḿnh thầm yêu rồi vội vàng ra về không dám chờ cô ta trả lời. Ngày mồng một Tết tôi trở lại, nh́n cô ta như có trăm ngàn điều muốn hỏi để thấy cô ta thẹn thùng cúi mặt nói nhỏ “Em sao cũng được”, câu nói “lăng xẹt” nhưng với tôi là một lời t́nh tứ nhất đời. Những ngày Tết năm đó là những ngày vui, K. và tôi ngồi dựa vai nhau chơi bài với các anh chị em trong nhà, trước con mắt thất vọng của những con trai cũng yêu K. tới thăm, và sự ngạc nhiên của bố mẹ K., v́ K. đă chọn anh chàng lính thủy làm người yêu thay v́ bác sĩ, giáo sư hay một nhân sĩ có địa vị xă hội cao hơn người mà sự nghiệp chỉ là những tháng ngày xa xăm.

 

Những tháng ngày xa xăm v́ chỉ một tuần sau những ngày vui ngắn ngủi đó tôi phải lên đường qua Newport, Rhode Island, công tác gần hai năm. Những lá thư t́nh hơn một tuần mới tới tay nhau đă gắn liền chúng tôi những ngày xa cách, và khi tôi trở về K. vẫn c̣n đó đợi chờ, để rồi một năm sau đó chúng tôi làm lễ thành hôn vào một ngày giáp Tết, lên Đà Lạt với gia đinh, hưởng trọn những ngày xuân yêu thương cùng với hoa đào trong gió lạnh mơn man.

 

Bạn thân,

 

Trước đây tôi đă kể với bạn về những “Mùa Thu Yêu Thương”, mùa se lạnh trữ t́nh có lá vàng bay và những ṿng tay quấn quít cho những mối t́nh ngọt ngào, và tôi cũng đă có những mùa hè nóng bỏng đam mê, thế nhưng mùa xuân với tôi mới thật sự là mùa yêu thương. K. và tôi đă có nhau bên đời đến Tết này là đúng 40 năm.  Bốn mươi năm là một khoảng thời gian dài, thế nhưng vẫn c̣n rất ngắn so với hôn nhân của những ông bà cụ Việt Nam, trong đó có bố mẹ tôi. Con đường chúng tôi đi c̣n rất xa cho chúng tôi dựa vai nhau.

 

Năm năm trước, vào ngày anniversary thứ 35, tôi viết cho K. một bài tùy bút ngắn, có đoạn:

 

“Bây giờ em biết anh uớc mơ ǵ không? Vẫn là giấc mộng b́nh thường,! Anh không bao giờ muốn bôn ba nữa, để chiều chiều em tới sở đón anh về, trên xe vợ chồng kể cho nhau những chuyện nhỏ nhặt trong ngày. Tối đến chia nhau chiếc sofa, cười nghiêng ngả với ‘Two and A Half Men’, hay tựa vào nhau xem những phim t́nh cảm nhẹ nhàng, nghe những ca khúc êm đềm của những ngày tháng cũ! Anh muốn ở bên em để thỉnh thoảng c̣n lau cho em ḍng nước mắt mỗi khi em xem phim bộ Đại Hàn, bàn với em về cuốn sách mượn từ thư viện mà hai đứa vừa đọc xong, hay đôi khi chỉ là ngồi yên lặng dựa vai nhau!”

 

Xin chia sẽ với các bạn một chút riêng tư, và cũng xin chúc các bạn một mùa xuân tràn đầy yêu thương.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Jan. 8, 2013 


Một Ngày Vui Buồn

 

Bạn thân,

 

Hôm nay với tôi là một ngày vừa vui vừa buồn.  January 19 là ngày anniversary của chúng tôi, ngày này 40 năm trước K. và tôi có nhau bên đời, dựa vai nhau trải qua những thăng trầm  của cuộc sống, cũng như đă có với nhau những ngày hạnh phúc yên vui. Các con tôi hôm qua gửi quà và thiệp chúc mừng “mong là bố mẹ có thêm 40 năm nữa bên nhau”. Khó mà có được một hạnh phúc vĩnh cửu, nhưng những ǵ chúng tôi có cũng đủ để cho chúng tôi cám ơn trời, và cám ơn đời.

 

Thế nhưng cũng ngày này 39 năm xưa tôi ngồi khóc bên bờ đại dương khi nghe tin Hoàng Sa đă mất vào tay Trung Công, Ngụy Văn Thà đă theo tàu Nhật Tảo ch́m vào ḷng biển xanh. Tôi vào lớp như người mất hồn, cúi đầu hiu hắt, không nghe được lời giảng của thày, trái với ngày thường mắt lúc nào cũng mở lớn, vung tay phát biểu ồn ào!  Giáo sư Trahan cũng nhin tôi với cặp mắt buồn, ông  vừa giảng bài vừa đi lang thang trong lớp, và khi đi ngang chỗ tôi ngồi, ông nhẹ bóp vai tôi. Nước mắt tôi lại ưá ra, và tôi bỏ ra ngoài, dựa lưng vào tường lau ḍng nước mắt cho quê hương.

 

Năm nào vào ngày này tôi vẫn c̣n thẫn thờ, nhất là vào năm nay, khi đọc tin những người trẻ tại quê nhà thả 72 đoá hoa đăng trên sông Hồng để tưởng niệm những người đă hy sinh, cố gắng giữ ǵn một mảnh đất của ông cha. Mong là tuổi trẻ  sẽ theo gương người xưa, đứng lên giữ lấy quê hương.

 

Hôm nay tôi c̣n có thêm một nỗi buồn.  Mai Quang Nẫm, con trâu hiền lành của Đệ Nhất Bảo B́nh, đă trở về với cát bụi. Báu và Thủ đă thay mặt anh em tới Denver để chia buồn với gia đinh, c̣n tôi, tôi ngồi đây viết những ḍng này gửi bạn, cũng như tôi đă từng viết về Nẫm, người cựu SQHQ đạp xích lô nuôi con thuở nào: http://vinasoft.com/GuiBanMienXa.htm#_Toc345414803 .

 

Vẫn biết ở vào tuổi chúng ḿnh trở về với cát bụi chỉ là chuyện thường t́nh, thế nhưng tôi vẫn có niềm đau v́ những chia lià.

 

Tôi có nhiều bạn, bạn thật ở ngoài đời và bạn ảo biết nhau qua văn chương. Hôm qua Tr. đến thăm tôi, cô bé tôi quen trên điễn đàn gần mười năm, từ lúc Tr. mới tốt nghiệp đại học cho đến bây giờ đă tay bồng tay mang. Tr. chỉ là một trong số những bạn ảo đă trở thành bạn thật ngoài đời với t́nh thân thật đậm đà, thế nhưng cũng có những người tôi quen biết đă ch́m vào chân mây, để mỗi lần nhớ đến tôi vẫn c̣n tiếc nuối khôn nguôi.

 

Bạn thân,

 

Những t́nh cờ đưa đẩy cho chúng ḿnh gặp gỡ, nhưng sóng gió của cuộc đời chia xa bạn và tôi. Tôi chưa bao giờ quên bạn cũ, nhất là vào những lúc như ngày hôm nay, khi tâm hồn chùng xuống v́ tiếc thương. Thân chúc bạn những ngày vui, dù bạn đang ở đâu đó gần bên tôi, hay xa tuốt bên kia đường chân trời.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Jan. 19, 2013


T́nh Yêu Từ Nơi Xa Cách

 

Sáng nay phải đi tới post offcice để gửi sách cho một người ở xa. Từ nhà ra post office phải qua vài con dốc sương mù dày đặc, ngày xưa tôi in tập truyện “Về Nơi Mù Sương” đâu có ngờ có một ngày tôi đă thực sự về một nơi đầy sương mù vào mùa đông. Sương chỉ làm cho cảnh đẹp thêm năo nùng, và thường tan vào buổi trưa, trả lại tia nắng cuối ngày nên nơi đây ít khi lạnh lẽo, nhất là đối với tôi, trong ḷng lúc nào tràn ngập yêu thương. Yêu người và yêu đời, bạn biết mà, phải không?

 

Hôm qua tôi thật xúc động khi một bạn miền xa nói với tôi về cảm nghĩ khi đọc “T́nh Thư Từ Mười Ngàn Dậm Xa”, và hỏi tôi mối t́nh đó có thật hay không. Tôi mang sách của ḿnh ra đọc lại, và thấy tâm t́nh của ḿnh nguyên vẹn như ngày nào. Bạn biết đó là câu chuyện không có thật nhưng tâm t́nh tôi viết trong đó, tâm t́nh của những người yêu nhau nhưng sống xa nhau, th́ rất thật.  Khi lang thang trên nét viết “T́nh Thư Từ Mười Ngàn Dậm Xa” cùng với một nhóm bạn văn, tôi đầu có ngờ câu chuyện t́nh tạo dựng để bày tỏ tấm ḷng của những người trẻ sinh ra và lớn lên tại hải ngoại nhưng vẫn c̣n nghĩ đến Việt Nam, vẫn c̣n đi t́m một quê hương,  lại gây xúc động  cho những người yêu nhau trong xa cách. Tôi cũng đă từng yêu người ở bên kia bờ đại dương , cũng đă từng ṃn mỏi mong chờ thư người yêu hàng ngày, cũng đă từng viết trăm thương ngàn nhớ nên tôi hiểu được nỗi niềm của người bạn vừa quen.

 

Hôm cuối tuần vừa rồi tôi nhận được một cú điện thoại từ bên Pháp. Người gọi cho tôi là bà mẹ một cậu con trai quen biết tôi qua văn chương. Bà mẹ biết tôi nguyên là Sỹ Quan Hải Quân thời VNCH nên xin hỏi thăm tôi về một người. Giọng bà ta bùi ngùi “không biết bây giờ anh ấy có hạnh phúc không”. Tôi biết bà ấy hỏi chỉ để mà hỏi chứ không cần câu trả lời, và thật t́nh tôi cũng không biết mối liên hệ giửa bà ấy và bạn tôi ra sao, nhưng tôi cảm nhận rơ ràng t́nh cảm của người đàn bà ấy qua lời hỏi thăm. Khi người ta thật sự yêu nhau th́ chỉ một ánh mắt, một nụ cười, một câu nói thân t́nh cũng đủ biểu lộ, không cần phải nói ra hết những ǵ rất thật trong ḷng, bạn đồng ư với tôi không?

 

Bạn thân,

 

Tôi không biết là Th. sẽ nghĩ sao khi tôi cho bạn ta biết là có một người con gái ngày xưa vẫn c̣n đang nhớ tới ḿnh. Chắc là bạn ta thanh minh thanh nga loạn cào cào là làm ǵ có (sợ vợ đập cho một trận mà J), nhưng tôi biết lúc nào đó một ḿnh đứng ngoài bờ biển, nh́n về chân trời xa, bạn ta cũng sẽ nhẹ thở dài luống tiếc những ngày vui. Dù chỉ yêu nhau một tháng hay một năm để rồi xa cách nhau một đời, những ngày tháng đó vẫn là một đoạn  ân t́nh sâu lắng, để nhớ để quên trong những ngày vàng c̣n lại của bạn ta.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

2/6/2013


Xanh Mướt Một Màu

 

Bạn thân,

 

Đă có nhiều lần tôi tâm t́nh với bạn là tôi chỉ viết về cái đẹp của t́nh người, viết để cho ḷng ḿnh nhẹ nhàng,  để yêu thương cuộc đời và để yêu thương ḿnh. Hôm nay tôi viết về một chuyện t́nh buồn nhưng cũng thật là thiết tha.

 

Khi đó cô ấy c̣n trẻ lắm, mới ngoài hai mươi, c̣n rất thơ ngây và lăng mạn, yêu những bài thơ nhẹ như cánh vạc lưng trời, tươi mát như ḍng suối trong cánh rừng hiền hoà. Cô ấy yêu thơ  nên yêu luôn thi sĩ, người viết những bài thơ t́nh khuấy động con tim, dù người ấy  đă có gia đinh. Những lá thư t́nh được trao nhau, những tấm h́nh được gửi gấm để hẹn ḥ, ước mơ một ngày được d́u nhau trên con đường đầy lá vàng khô, cho những  bàn tay trong tay thêm ấm, cho nụ hôn thêm nồng trên đôi môi mềm. Niềm đam mê như bất tận nên vào một buổi sáng se lạnh cô ấy đă từ giă gia đ́nh để t́m về một nơi rất lạ, không ước mơ ǵ hơn là được sống với người ḿnh yêu thương.

 

Chàng thi sĩ nghèo (có thi sĩ nào giầu không, bạn thân) nhưng cũng chắt chiu mướn cho cô ấy một apartment nhỏ để xây riêng cho ḿnh một mảnh thiên đường. Cô ấy đă sống những ngày rất hạnh phúc, những phút giây nóng bỏng làm tan chảy cả  mùa đông băng giá để một đời không quên. Hai người không c̣n phải t́m nhau trong giấc chiêm bao, ban ngày họ gặp nhau ở những nơi công cộng như thể t́nh cờ, đủ để trao nhau một ánh mắt, một nụ cười, nhưng cũng có những hẹn ḥ kín đáo để họ cuốn lấy nhau trong yêu thương dù là ngày hay đêm.

 

Những lần hẹn ḥ anh ấy thường tới rất đúng giờ, nhưng có một lần anh ấy không tới được. Đêm đă khuya, khi người vợ đă mệt mỏi ngủ yên v́ suốt ngày săn sóc đứa con đau yếu, anh ấy mới có thể điện thoại phân trần. Cuộc điện đàm bị ngắt quăng nhiều lần v́ đứa con anh đang bồng trên tay lâu lâu lại cất tiếng khóc để anh phải dỗ dành. Cô ấy thẫn thờ  nhận thấy là t́nh yêu cuồng nhiệt anh dành cho cô dù rất thật, rất mênh mông nhưng vẫn c̣n đứng sau t́nh gia đ́nh, một thứ t́nh rất thiêng liêng, khó dứt bỏ để cho anh sống vói cô, chỉ có cô, như là cô hằng mong. Ngày hôm sau cô lặng lẽ ra đi, bỏ lại một trời thương nhớ, mang theo một nỗi đau dịu dàng v́ cô biết anh vẫn c̣n rất yêu cô.

 

Sau anh cô cũng đă lại có nhiều cuộc t́nh, thật cũng như ảo, và cuộc t́nh nào cũng sôi động, nhưng tất cả đều rất ngắn ngủi v́ cô dễ chán nản, không bao giờ t́m lại được niềm đam mê ban đầu cô có với anh. Cô vẫn theo dơi anh trên các diễn đàn, vẫn đọc những lời thơ dịu dàng nhẹ như mây trời để thương để nhớ, ngay cả sau khi cô đă lập gia đinh, đă có con. Cô cũng làm thơ t́nh, hoạ thơ với nhiều người trên diễn đàn, nhưng những câu thương chữ nhớ rất t́nh tứ cô viết cho người lạ nhưng thực ra là cho anh, cho người yêu dấu của một thời xa xưa v́ cũng đă hơn mười năm từ ngày cô từ giă mảnh thiên đường nhỏ của hai người.

 

Bạn thân,

 

Tôi may mắn được cô ấy kể truyện đời, và tôi đă lọc hết những gam mầu xám, chỉ c̣n giữ lại một màu xanh mướt, để viết lại câu chuyện t́nh này. Đáng lẽ tôi phải viết chuyện của cô ấy dưới dạng truyện ngắn, như tôi đă từng viết “Tận Cùng Đam Mê” của một người tôi quen, để tôi có thể bỏ vào trong đó những tia nắng hồng, những nụ hoa thơm ngát, nhưng tôi thấy một bài tùy bút ngắn, và một chút hư cấu, thích nghi hơn để tôi gửi gấm tâm t́nh.

 

Tôi biết cô ấy rất yêu con nhưng chỉ coi chồng như người thân, một chỗ nương tựa trong lúc vẫn tôn thờ t́nh yêu tha thiết của ngày tháng cũ. Thời gian bên nhau trước đó là những ngày hạnh phúc, là một ân t́nh khó quên, nhưng con người không thể chỉ sống cho quá khứ mà quên đi hiện tại, và ỷ lại vào người khác cho tương lai. Ước ǵ cô ấy thực tế hơn, bước ra khỏi sương mù của t́nh yêu, chọn cho ḿnh một nếp sống tự lập về cả vật chất lẫn tinh thần. Mới hơn ba mươi tuổi, cuộc đời c̣n dài, tại sao để quá khứ ngăn cản bước chân như một số anh em chúng ḿnh đă mắc phải sai lầm năm 1975, khi mới đặt chân lên đất nước này.

 

Chúng ḿnh là từng là “lính đa t́nh”, đă dăm ba lần yêu đương nên dễ đồng cảm với những người như cô gái trong câu chuyện, phải thế không bạn thân? Thế nhưng nói chuyện lính đa t́nh là nói chuyện ngày xưa, bây giờ gươm đă cùn, hải pháo đă gẫy ṇng, mái chèo đă xuôi, kiếm được một mùi hương cũng khó chứ nói chi tới dăm ba mảnh t́nh, bạn đừng có mơ màng mà bị vợ đập cho một trận đấy nhé, bạn thân.

 

Thân chúc bạn những ngày vui, và nhớ giữ ǵn sức khoẻ để chúng ḿnh c̣n đi giang hồ, thăm những vùng biển xanh và sóng bạc đầu, nhớ lại những ngày tháng cũ khi chúng ḿnh ngang dọc trên biển Thái B́nh.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Feb. 2013 


Bèo Dạt Mây Trôi

 

Bạn thân,

 

Chuẩn bị cho chuyến đi xa này tôi không chỉ náo nức v́ sẽ đặt chân tới  ba quốc gia của Nam bán cầu mà sẽ c̣n gặp lại những người bạn mà đă hơn 40 năm chưa thấy mặt nhau một lần.

 

Sau biến cố tháng Tư  năm 1975 anh em Bảo B́nh chúng ḿnh tản mát khắp bốn phương trời. Tám mươi mốt đứa bây giờ chỉ c̣n lại 60, và đa số sống những ngày cuối đời tại Mỹ, nhưng hiện giờ cũng có ba người, trong đó có “Cai Dù” bạn rất thân của Ngụy Xưa, chọn Australia làm quê hương thứ hai.

 

Ngày vào trường sĩ quan HQ tôi mới vừa 18, trong lúc “nó” đă là cai (hạ sĩ) của binh chủng Nhẩy Dù, mới đậu Tú Tài nên xin chuyển ngành, vào trường HQ để đi biển cho đỡ buồn, và từ đó anh em gọi nó là “Cai Dù” chứ chẳng ai c̣n nhớ  đến cái tên rất Nam kỳ của thằng bạn môi thâm v́ hút thuốc lá Basto đen.

 

Cai Dù nằm trên, c̣n tôi nằm dười một cái giường hai tầng, đêm đêm cùng nhau nghe gió hú qua hàng dương bên bờ biển Thái B́nh. Những đêm khó ngủ tôi gạ gẫm Cai Dù kể chuyện bù khú cho “quan ta” nghe v́ lúc đó tôi c̣n khờ ơi là khờ, chưa biết mùi vị da thịt đàn bà ra sao, c̣n Cai Dù “chinh chiến” đă nhiều, nếm đủ ba bốn mảnh t́nh,  nói đâu ra đó, cứ như  ông Đồ giảng chữ Nho!

 

T́nh bạn của chúng tôi thắm thiết hơn khi chúng tôi cùng phục vụ tại Bộ Tư Lệnh HQ sau nhiều năm trên chiến hạm vật vă cùng sóng gió biển khơi. Lúc đó tôi làm việc  trong nghành quân huấn, viết lách lăng nhăng cho tờ “Lướt Sóng” dưới bút hiệu “Quan Ta” c̣n Cai Dù “bị” nghiên cứu chiến thuật và chiến lược cho Pḥng 5, nên buồn t́nh ngồi viết tiểu thuyết “Đi Biển Đỡ Buồn”, kư tên “Độc Hành”, “cours” các em gái hậu phương. 

 

Năm 1973 tôi lên đường qua Mỹ du học c̣n Cai Dù thăng cấp HQ Trung Tá, về Năm Căn/Cà Mâu, làm quan  xứ lưu đày, và dù với phương tiện đầy đủ trong tay năm 1975 Cai Dù đă không di tản, bỏ  đàn em bơ vơ như nhiều quan to khác. Cái giá phải trả là 11 năm tù đày trên núi rừng Bắc Việt nhưng Cai Dù không bao giờ hối hận, chỉ t́ếc là chưa đủ can đảm tuẫn tiết thay v́ cúi đầu chua xót, ngơ ngáo làm người hàng binh. Mười một năm thân tàn ma dại nhưng sau khi được thả ra vẫn c̣n đủ sức vượt biên, đến Úc làm người thủy thủ già ngồi buồn thương nhớ quê hương.

 

Đón  tôi ở bến tàu Sydney, Cai Dù ôm tôi, ngửa mặt cười ha hả, nói liên tu bất tận về những ngày tháng cũ, 40 năm mà tưởng như là mới hôm qua, chưa bao giờ xa cách. Đêm về ngồi bên nhau với ly rượu buồn, Cai Dù mới tỉ tê kể chuyện đời ḿnh. Cuộc sống khó khăn của trâu chậm uống nước đục trên xứ người ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đinh, Cai Dù và vợ chia tay cho cuộc đời thêm bơ vơ. Bạn tôi nói:

-         Cái bút hiệu “Độc Hành” nó vận vào người nên cuối đời tao cô đơn.

Tôi hỏi:

-         Có cách ǵ hàn gắn được không?

Cai Dù lắc đầu:

-         Đă thử vài lần nhưng không đi tới đâu. Tao và cô ấy nhớ và nghĩ tới nhau rất thường, nhưng gặp mặt là bất hoà v́ những chuyện không đâu. Thôi đành, thà xa nhau để mà thương nhớ nhau c̣n hơn là có nhau trong ṿng tay nhưng gây cho nhau những buồn phiền.

 

Tôi mời bạn qua Cali chơi cho biết nước Mỹ một lần thế nhưng Cai Dù lắc đầu, nói gặp bạn vui lắm, nhưng cũng đă quen với cuộc sống cô đơn, ngày ngày ra biển câu cá hay ở nhà đọc sách ngủ vùi, thênh thang với những tháng ngày c̣n lại của cuộc đời. Tôi hỏi thêm là có trở về thăm VN lần nào không, bạn tôi lại lắc đầu:

-         C̣n ǵ thiết tha nữa đâu mà về. Nơi đây là đất lạ nhưng vẫn c̣n chút t́nh người, cựu quân nhân của VNCH được đối xử như người Úc. 60 tuổi đă được lănh hưu bổng, không phải lo lắng về sinh kế, và dù không giàu có nhưng cũng chẳng thiếu thốn ǵ. 

 

Chia tay bạn tôi nhẹ thở dài, biết là khó có lần gặp lại nhau. Bèo dạt mây trôi đưa tôi và Cai Dù mỗi người một phương, 40 năm gặp lại nhau cười nói như thể chưa bao giờ xa cách thế nhưng nh́n mái tóc đă thay màu, và những vết chân chim trên đưôi mắt, ḷng tôi chùng xuống, thương bạn xót xa v́ những thay đổi của thời gian.

 

Bạn thân,

 

Trên đường tới Úc tôi đă ngừng lại ở Tahiti, và có những buổi sáng trên bờ biển yên vắng tôi đă t́m được những giây phút b́nh yên cho tâm hồn, thế nhưng khi tàu Celebrity Solstice qua khe núi Milford Sound của New Zealand tôi đă thẫn thờ nhớ đường biển xưa khi chiến hạm tuần tiễu dọc theo bờ biển miền Trung của Việt Nam. Tặng bạn hai tấm h́nh để nhớ về những ngày tháng cũ.

 

Buổi sáng ở Hotel Meridien, Tahiti

 

 

Khe núi Milford Sound, New Zealand

 

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

April 1, 2013


Gọi Thầm …

 

Bạn thân,

 

Tuần qua tôi lái xe về lại Thung Lũng Hoa Vàng nơi tôi sống hơn 30 năm, nơi mẹ tôi c̣n đó cùng với các em tôi, và cũng là nơi bố tôi yên giấc từ năm 2000 tới giờ.

 

Trên đường về ḷng tôi chùng xuống khi ghé thăm Los Gatos Memorial Park. Nghĩa địa h́nh như càng ngày càng hoang lạnh, không biết là thật hay chỉ là cái cảm giác đơn côi v́ một ḿnh trong bóng chiều tàn? Cúi đầu khoanh tay trước mộ bia tôi th́ thầm: “Bố ơi, con về nè”, nhưng chắc là chẳng bao giờ bố tôi c̣n nghe được tiếng của đứa con trai bỏ nhà ra đi khi c̣n quá trẻ.  Chùm hoa hăy c̣n tươi trong chiếc b́nh đầy nước v́ chắc là các em tôi cũng mới tới tảo mộ, thế nhưng những ngôi mộ bên cạnh không người thăm viếng trông thật là thê lương. Tôi đốt một nắm nhang, cắm trên đầu mộ của bố tôi, và của cả những ngôi mộ gần kề, ḷng bùi ngùi v́ âm dương xa cách.

 

Mỗi lần ghé thăm tôi thường có thói quen đi lang thang trong nghĩa địa, xem h́nh và đọc những ḍng chữ ghi trên  mộ bia của những người đă qua đời. Có những người tôi biết, và cũng có những người hoàn toàn xa lạ, thế nhưng tôi đều thấy như thân quen v́ tôi đă tới nơi đó nhiều lần, và coi họ như là “hàng xóm” của bố tôi. Trong đám mộ bia đó có h́nh của một người đàn bà c̣n rất trẻ khi qua đời, trông rất giống một người con gái tôi đă gặp gỡ những ngày tôi theo tàu xuôi ngược các bến bờ Việt Nam. Tôi thường đứng nh́n tấm h́nh rất lâu, và đôi khi vẫy tay chào khi bước chân ra về, cứ như thể cô ta là một người bạn thân.

 

Bố tôi qua đời đă 13 năm nhưng mẹ tôi vẫn c̣n sống tuy rằng lưng cũng đă hơi c̣ng. Mẹ như ngọn đèn trước gió, 95 tuổi rồi c̣n ǵ, mặc dù vẫn c̣n rất minh mẫn. Đêm cuối tuần  đó anh em tôi và các con cháu họp mặt đông đủ, cười vang về những câu chuyện của các ông chú bà cô một thời rất xa xưa khi họ hàng tôi c̣n sống trong lũy tre làng Thuận Tốn bên bờ sông Hồng, bỗng dưng mẹ tôi ngă nhào bất tỉnh v́ áp xuất máu lên quá cao.  Xe cứu cấp tới đưa bà cụ vào bệnh viện trong lúc anh em chúng tôi thấp thỏm ngoài hành lang như lũ gà con mất mẹ, mấy giờ đồng hồ sau mới được cho biết là mẹ tôi bị gẫy xương vai và xương sườn. May là đầu và cổ không sao nên mẹ tôi đă tỉnh lại, đă biết kêu đau và đă chuyện tṛ được với mọi người. Mẹ tôi sẽ phải ở lại bệnh viện ít lâu, các em gái tôi thay phiên nhau trông nom, c̣n một lũ con trai vô tích sự như tôi chẳng làm được ǵ cho mẹ già những lúc yếu đau như thế này.

 

Bạn thân,

 

Chúng ḿnh có đất nước mà không có chỗ trở về v́ không muốn làm người xa lạ trên quê hương thế nhưng vẫn may mắn c̣n một chỗ gọi là “nhà” để đi về thăm viếng. Tôi theo đạo thờ cúng tổ tiên, và tôi hầu như không cầu xin điều ǵ bao giờ thế nhưng hôm nay tôi khấn thầm xin ông bà linh thiên phù hộ cho mẹ tôi được mau lành. Và trong cơn nức nở tôi gọi mẹ như thời thơ dại: “Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ các con …”.

 

Vài hàng chia sẽ với các bạn lư do những ngày tôi ít vào diễn dàn, và thân chúc các bạn những ngày vui.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

April 22, 2012

 


Một Nơi Trong Trí Tưởng

 

Bạn thân,

 

Mới đây đọc bài “Một Ngày Với Tuổi Trăm Năm” của tác giả Cao Đắc Vinh (http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=793420) viết về ông thân sinh, tôi chợt thấy ḿnh có những ư nghĩ vu vơ. Ông cụ c̣n khoẻ mạnh nhưng đă trên 100 tuổi nên đôi lúc không c̣n minh mẫn, hiện sống ở California nhưng thỉnh thoảng vẫn yêu cầu các con lấy vé xe hoả cho ḿnh về … Sơn Tây, một nơi trong trí tưởng!

 

Trước khi qua đời vào năm 84 tuổi, bố tôi cũng đă ở trong t́nh trạng như vậy, đang cư ngụ tại San Jose nhưng nhiều lần vẫn nói các con gọi cho bố chiếc xích lô ra bến xe để về Thuận Tốn, một làng nhỏ ven sông Hồng thuộc Bắc Ninh, như thề là bố tôi c̣n đang sống tại Hà Nội 36 phố phường vào thập niên 1950!

 

Nơi chôn nhau cắt rốn của tôi cũng là Thuận Tốn, nhưng 5 tuổi tôi đă ra Hà Nội, 11 tuổi vào Sài G̣n, 15 tuổi lên Đà Lạt, 18 tuổi ra Nha Trang, và năm 20 tuổi theo chiến hạm xuôi ngược bến bờ VN, không ở một nơi nào lâu, thỉnh thoảng được về Sài G̣n, tạm gọi là nhà, để chờ lần tới ra khơi. Mười hai năm quân vụ nhưng cho đến lúc tan hàng ră ngũ vào năm 1975, tôi thật t́nh không ở một nơi nào liên tục gọi là nhà lâu được tới hai năm. 

 

Năm nay tôi bước vào tuổi 70 rồi đó bạn. Bẩy mươi bây giờ đâu c̣n là “cổ lai hy”, thế nhưng cũng đă nhiều lần quên trước quên sau, và tôi chợt có ư nghĩ vu vơ không biết là ngày nào đó tôi sẽ hỏi con trai tôi, đứa bé sinh ra và lớn lên ở Mỹ, lấy vé xe lửa hoặc gọi xe xích lô cho tôi về nơi nào? 

 

Có lẽ đó là một nơi dù không phải là nhà nhưng là một chỗ tôi chưa bao giờ quên. Tôi nghĩ đối thoại của bố con tôi khi ấy có thể sẽ là như thế này:

 

-         Gọi cho bố chiếc taxi ra bến Bạch Đằng.

-         OK, nhưng mà “Dad” ra bến Bạch Đằng làm ǵ?

-         Chiến hạm sắp khởi hành, trễ tàu là tù đấy, “you” không biết sao?

 

Có lẽ con tôi sẽ nhẹ thở dài, im lặng d́u tôi ra công viên gần nhà, để tôi ngồi trên ghế đá nh́n mây bay, âm thầm nghĩ về ngày tháng cũ mà như vừa mới xảy ra đâu đó hôm qua.

 

Bạn thân,

 

Kim Khánh bạn tôi, tên viết tắt là K.K., bạn bè cùng khoá gọi là “Caca”  hay “Củ  Cải”, qua Mỹ làm việc hơn 30 năm cho một hăng điện tử, đến khi hồi hưu mà mỗi lần nằm mơ thấy trễ tàu vẫn giật ḿnh thức dạy, thao thức cho đến khi trời trở sáng. Hơn 30 năm an b́nh trên nước Mỹ không để lại một ấn tượng nào trong khi 12 năm quân vụ ở quê nhà khắc sâu vào tâm khảm như thể là vẫn c̣n đang sống trong thời chiến, đang quay cuồng với những ngày lênh đênh cùng sông nước và sóng gió biển khơi. 

 

Bạn tôi chưa quên, và tôi nghĩ tôi cũng chưa bao giờ quên, thế nhưng nếu có ai hỏi tôi là có muốn sống lại một đời như cũ có lẽ là tôi sẽ lắc đầu v́ thật t́nh tôi cũng như bất cứ ai, không bao giờ yêu thích chiến tranh. Tuy nhiên tôi vẫn c̣n yêu biển, vẫn c̣n say mê ngắm sóng bạc đầu buổi sáng, nh́n mặt trời lặn cuối chân trời và ngàn sao lấp lánh trong đêm đen. Thỉnh thoảng tôi vẫn cùng bạn bè viễn du trên những du thuyền tới những vùng biển lạ, thăm những hải đảo xa xôi để nhớ Cù Lao Xanh, Cù Lao Ré, Cù Lao Chàm, Trường Sa, Hoàng Sa và những nơi thân quen của đất nước h́nh chử S mà tôi bao giờ cũng vẫn yêu thương.

 

Chỉ là những chuyến đi ngắn ngủi, thế nhưng cũng đủ vui cho những ngày c̣n lại của cuộc đời. Tôi lại sắp lên đường, lần này bạn đi cùng với tôi nhé, để chúng ḿnh nhắc nhở với nhau về những tháng ngày xanh, về những nơi đă đi qua trong quá khứ mà một đời không quên.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

May 5, 2013


Tưởng Như Là T́nh Yêu

 

Bạn thân,

 

Thường th́ khi viết về bạn bè tôi luôn luôn dùng tên thật của bạn v́ tôi chỉ viết với tấm ḷng thương mến nhưng với J. xin cho tôi được dùng tên tắt v́ người yêu của bạn ta là người nổi tiếng trong cộng đồng, và nhất là trên các diễn đàn.

 

Khi J. “cặp” người đàn bà ấy anh em chúng ḿnh ai cũng ngạc nhiên v́ dù từng là Quan Năm tàu thủy nhưng J. cũng như chúng ḿnh vẫn chỉ là những kẻ vô danh trong lúc người đàn bà ấy, N., đă là người có tiếng tăm, đă có dăm ba cuộc t́nh, và cuộc t́nh nào cũng kết thúc trong một khoảng thời gian tương đối ngắn. Anh em chúng ḿnh “cá” với nhau chắc là cũng chỉ sáu tháng hay một năm  J. rồi cũng sẽ ôm một nỗi buồn.  Lạc quan như Ngụy Xưa cũng đoán nhiều lắm là hai năm.

 

Sáu tháng trôi qua, một năm rồi hai năm trôi qua, tất cả anh em chúng ḿnh đều là “người thua cuộc”. Thua nhưng chẳng ai buồn, mừng là đằng khác v́ mối t́nh của J. và N. vẫn đằm thắm, J. vẫn bảnh bao với những tiện nghi của cuộc sống mới, và hơn thế nữa  J. và N. như bóng với h́nh. Cuộc họp mặt hàng tháng nào của anh em chúng ḿnh cũng có hai nhân vật đó, và không những thế N. c̣n đôi lần khoản đăi anh em. Tôi nghĩ là N. đă thấm mệt với những cuộc t́nh trong quá khứ nên chấp nhận J. như người người yêu cuối đời, và tôi đă dùng một bút danh khác, viết một truyện ngắn về mối t́nh của hai người, vui với hạnh phúc của những người yêu nhau.

 

Đúng ba năm ba tháng và ba ngày cuộc t́nh của J. và N. bỗng dưng tan như “hoa sóng trong đại dương”.  J.  buồn buồn thông báo cho bạn bè biết, trong một lần họp mặt hàng tháng, là t́nh yêu của J. và N. đă tan vỡ, và J. là người chủ động chia tay, tuy nhiên hai người vẫn c̣n giữ mối liên lạc liên quan tới việc làm. Anh em chúng ḿnh h́nh như không mấy ngạc nhiên cho lắm, và cũng không hoàn toàn tin những ǵ J. kể lại, nhưng chỉ biết kín đáo nh́n nhau thở dài, thương bạn c̣n măi long đong vào những tháng năm cuối đời.

 

Đến thăm “bạn ta” ở căn pḥng nhỏ nguyên là văn pḥng của ông chủ nhà in chúng tôi mới biết rằng J. chưa bao giờ hết yêu, chưa bao giờ quên người đàn bà đă mang đến cho J. những ngày vui mà J. có thể đổi cả thiên thu lấy một nụ cười. H́nh ảnh của “nàng” chan hoà trên vách tường, và tên “nàng” nguyệch ngoặc khắp nơi trong căn pḥng bừa bộn với sách báo. Ừ, quên làm sao mùa thu dịu êm lúc bắt đầu cuộc t́nh! V́ lư do riêng tư nào đó hai người chia tay tuy nhiên tôi biết J. vẫn mong nối lại nối lại mối t́nh. Người đàn ông đầy tự ái nên J. không mở lời, thế nhưng tôi tin là chỉ một lời mời gọi của N. chắc là J. sẽ quên hết giận hờn. Tôi không biết là N. có c̣n chút thương nhớ nào dành cho J. hay là trái tim đă khô héo v́ những tan vỡ trong quá khứ nhưng tôi không nghĩ là người ta có thể dễ dàng gạt bỏ nhau ra khỏi cuộc đời khi đă từng yêu thương nhau. Tôi thương bạn, và tôi thầm mong.

 

Bạn thân,

 

Tôi chắc là bạn và tôi khi c̣n trẻ cũng đă từng làm tan vỡ những mối t́nh v́ tự ái. Bây giờ  tóc không c̣n xanh, và tôi không đủ tư cách để khuyên can những người như J. và N., thế nhưng khi viết về mối t́nh của họ tôi muốn gửi gấm tới những người trẻ tôi quen một chút tâm t́nh. Không cuộc t́nh nào không có sóng gió, nhưng khi vẫn c̣n thương nhớ những mùa thu dịu êm th́ hăy “Gọi Người Yêu Dấu”, v́ biết đâu chẳng xóa tan được những hiểu lầm, và nối lại được t́nh thân nồng thắm trong cuộc đời.

 

Tôi đă trải qua một thời kiêu hănh, và tôi đă biết thế nào là nhớ thương. Mong là lúc nào bạn cũng vui.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

June 1, 2013


Hoa Rơi Trên Lối Cũ

 

Bạn thân,

 

Mùa hè bắt đầu trong thung lũng với những ngày nắng chan hoà, nghe “Ngày Tháng Hạ” của P.D., ḷng chợt thấy bâng khuâng:

 

Ngày tháng hạ, mênh mông buồn
Ḷng vắng vẻ như sân trường
Hàng phượng vĩ cũng khác thường
Nhỏ tia máu trên con đường

 

Âm điệu bài hát “mênh mông buồn”, tưởng như là nhạc  của  ban Phượng Hoàng hơn là t́nh ca của Phạm Duy, khơi dậy kỷ niệm của những ngày trẻ dại, mặc dù tôi đă xa sân truờng rất lâu.

 

Mùa hè với tôi cũng đầy kỷ niệm. Buổi sáng thức dậy mở cửa ra vuờn sau thấy hoa lựu vương văi trên sân tôi buồn buồn nhớ những câu thơ cũ viết về một người bạn của ḿnh ngày xưa:

 

Khi anh về hoa rơi trên lối cũ

Chim đă xa rừng và lá đă thay màu

Mây cũng u buồn bay đi viễn xứ

Và chúng ḿnh thôi không c̣n có nhau.

 

Bạn tôi bị lưu đày trên núi rừng Bắc Việt hơn mười năm, khi trở về thành phố mới biết gia đinh đă tan vỡ, người vợ mang con vượt biên, và đă gá nghiă với người khác, nên bạn tôi chỉ c̣n biết ngậm ngùi chấp nhận số phận hẩm hiu. 

 

Ngày bạn sang Mỹ tôi đón bạn về ở với ḿnh, hai đứa hàng đêm ngậm ngùi nhắc chuyện xưa, thế nhưng cũng chỉ được ít lâu bạn giă từ cơi tạm v́ hai buồng phổi rách nát, hậu quả của những ngày lao lực trong trại tập trung “cải tạo”.  Người vợ cũ từ Âu Châu qua chít vành khăn tang trắng, nhỏ ḍng nước mắt nhớ thương thêm một lần, và là lần cuối cho một người đă có thời dấu yêu.

 

Tôi không bao giờ quên được ngày u buồn khi thân xác bạn được đưa và ḷ hoả thiêu v́ đó lày ngày 5 tháng Năm, ngày lễ độc lập của Mexico, ngày người Mễ ở San Jose xuống đường tưng bừng trong lễ hội, c̣n anh em Bảo B́nh chúng ḿnh, đứng “vẫy tay chào buồn, anh đi”! Gần mười năm rồi đó bạn, thế nhưng hàng năm cứ thấy người Mễ đội nón rộng vành, mặc áo quần xanh đỏ, chạy xe thành từng đoàn, bóp c̣i inh ỏi, kỷ niệm ngày vui của họ, th́ cũng là ngày tôi nhớ bạn cũ đến thẫn thờ.

 

Bạn thân,

 

Tôi yêu và quí bạn, thế nhưng mùa hè năm nay tôi ngậm ngùi chia tay một người bạn đă nhiều năm gắn bó v́ một lư do không tiện nói ra.  Nghĩ măi về một câu nói đă ṃn: “ở đời có một trăm chuyện th́ tới chín mươi chín chuyện không được hài ḷng” để an ủi chính ḿnh.

 

Dù sao thi cũng  chỉ là một cơn mưa  trái mùa của những ngày hè rực rỡ. Chúng ta vẫn luôn luôn yêu đời và yêu thương người, phải thế không bạn thân?

 

Ngụy Xưa

June 25, 2013

 


Ngày Tháng Hạ

 

Bạn thân,

 

Cám ơn bạn đă gửi lời thăm hỏi. Tôi vẫn thong dong với ngày tháng hạ, và ngày nào cũng là chủ nhật của những tháng năm vàng. Mùa hè năm nay thời tiết nước Mỹ không được ôn hoà, miền Đông mưa gió ngập lụt trong lúc miền Trung và miền Tây nóng như thiêu, cháy rừng khói lửa mịt mù, thế nhưng nơi tôi cư ngụ gần San Diego khí hậu vẫn ôn hoà, ban đêm gió lùa qua song cửa, đủ lạnh để đắp một tấm chăn mềm.

 

K. vẫn ngồi nhà telecommute c̣n tôi cắm cúi … học thi, không phải thi lấy bằng cấp để mũ áo xêng xang v́ cái thuở ấy đă xa rồi, mà thi để lấy lại bằng lái xe v́ tôi bị tickets nhiều quá nên Nha Lộ Vận (DVM) đ̣i khảo sát lại, và xem mắt tôi có c̣n nh́n thấy đường! Ngày trẻ lái xe sport hai cửa, hung hăng chạy mù trời, bị phạt tơi bời cũng đáng tội, c̣n bây giờ lái xe 5 cửa to đùng,  đầu óc lơ mơ nên cũng vẫn cứ bị phạt dài dài. Trước đây tôi đă phải thi lại … hai lần mới đậu v́ tưởng ḿnh “ngon” không chịu học bài, lần này sợ bị … vợ mắng nên đành mở PC xem trước mấy bài thi, c̣n cái vụ đo mắt th́ yên chí, mắt càng già càng sáng (đúng cả nghĩa bóng lẫn nghiă đen), không cần đeo kính vẫn lái xe được như thường, may mắn hơn ông bạn CaCa (KK), che mắt phải mới biết mắt trái đă mù! J

 

Vừa rồi bị phạt v́ tôi ung dung … quẹo trái, không để ư là đèn signal đă đổi từ màu vàng sang đỏ, tiền phạt có hơn 500 U.S. dollars, nhưng nhằm nḥ ǵ v́ tôi sắp … giàu to rồi bạn ạ. Hầu như ngày nào tôi cũng nhận được email của mấy anh Ả Rập nhờ rửa tiền, hoặc của mấy ông ba Tàu báo tin tôi được thừa hưởng gia tài của của một người cùng họ, và món tiền nào cũng vài chục triệu Mỹ kim chứ bộ ít sao! Có cả con cháu nữ hoàng Anh hồ hởi cho biết là email address của tôi may mắn trúng số, và yêu cầu tôi gửi tên họ, địa chỉ để họ gửi cho vài triệu bảng Anh!

 

Đùa với bạn tí cho vui chứ trên cái cơi đời ô trọc này làm ǵ có chuyện dễ dàng như vậy. Giả dụ mà bạn cũng nhận được những loại thư như thế (tôi chắc là có), và nếu bạn mà liên lạc với mấy tên bịp bơm đó th́ họ sẽ yêu cầu bạn gửi cho họ vài chục dollars “phí tổn” để họ làm thủ tục gửi tiền cho bạn, rồi sau đó quên bạn luôn. Trong một triệu người nhận được email thế nào cũng có một vài người ngây thơ nên những lá thư như vậy vẫn được gửi ra đều đều. Thường th́ tôi xóa ngay khi nhận những lá thư như thế, nhưng cũng có những lần bực ḿnh, thay v́ gửi tin tức cá nhân tôi chỉ gửi hai chữ: “F. U.”, và có lần dư th́ giờ v́ không có việc ǵ làm, tôi viết dài ḍng hơn, đại khái “nước Mỹ lúc này đang gặp khó khăn về tài chánh, ngân quĩ thiếu hụt, thay v́ gửi tiền cho tôi xin ông gửi thẳng cho tổng thống Obama về Nhà Trắng, chỉ cần ghi “White House” là thư tới nơi, không cần địa chỉ dài ḍng”.  Chắc là đọc thư tôi mấy tên bịp bợm trong thế giới mạng thế nào cũng chửi thề ồn ào.

 

Mùa hè cũng có những ngày vui. Bạn bè và thân quyến từ xa về thăm, tâm t́nh chuyện ngắn chuyện dài nhiều đêm tới khuya mới chia tay. Hai cô bé từ Pháp qua thích nơi hoang dă này nên giă từ trong lưu luyến và mong có ngày trở lại. Chỉ tiếc là mẹ tôi năm nay quá yếu nên không thể theo em tôi xuống đây, đi bộ trên con đường ven biển để nhớ về thành phố Nha Trang của một thời xa xưa. Tôi đă gặp nhiều bạn văn nhưng cũng c̣n những người tôi chưa gặp một lần, mặc dù vẫn c̣n liên lạc mật thiết. Mùa hè rồi sẽ qua, mùa thu dịu êm sẽ về để tôi thương nhớ đầy vơi nhưng cũng xin cám ơn cuộc đời đă cho tôi những tháng ngày yên vui.

 

Bạn thân,

 

Tháng tới tôi sẽ lại đi xa, tới thăm một nơi mà 50 năm xưa tôi đă t́nh cờ đến một lần để sống lại chút kỷ niệm của thời hoa niên. Biển bên đó mấy hôm nay sóng gió, nhưng với chúng ḿnh th́ cũng chỉ là b́nh thường v́ những tháng năm nhọc nhằn trong quá khứ đủ cho chúng  vượt qua những khó khăn của cuộc đời. Mong bạn lúc nào cũng yên vui.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

July 10, 2013

 



Ḍng Thời Gian

 

Bạn thân,

 

Buổi tối hôm đó tôi vừa đếm thêm một ngày b́nh yên của cuộc đời th́ cơn suyễn kéo đến sau khi bị ói mửa v́ những cơn đau quặn. Hơi thở ngắn và đứt đoạn, cái Pro-Air inhaler  không c̣n hiệu nghiệm mặc dù tôi đă hít thật mạnh nhiều lần. Tôi nằm vật ra giường cố gắng chịu đựng, hy vọng là rồi cũng như mọi lần, cơn suyễn sẽ đi qua, thế nhưng K. không yên ḷng nên gần nửa đêm đă cố gắng lái xe đưa tôi vào bệnh viện cấp cứu.

 

Pḥng emergency đầy người chờ đợi tuy nhiên người y tá trực đă vội vă để tôi lên xe lăn, đẩy ngay vào pḥng trị liệu khi nghe K. báo cáo là tôi đang bị asthma attack. Người ta nói may mà tôi tới kịp nếu không ngừng thở vài phút là tiêu đời! “Chỉ là khó thở mà nhiều người chết v́ suyễn, ông biết không?” Vị bác sĩ trẻ nói với tôi sau khi đưa hai ống oxygen vào mũi và bắt tôi hít thật mạnh hơi thuốc bốc ra từ máy nebulizer gắn vào miệng. Những sensors được gắn khắp người để đo áp suất, theo dơi hoạt động của tim phổi, và y tá lấy máu từ cánh tay đem thử nghiệm. Thuốc trụ sinh cũng được bơm vào mạch máu v́ sợ rằng tôi bị nhiễm trùng khi nôn mửa. Ba mươi phút sau nhịp thở của tôi mới trở lại điều hoà, và hơn một giờ sau tôi cảm thấy như đă b́nh thường. Người y tá bắt đầu gỡ những sensors, và tôi nghĩ là ḿnh sẽ được cho về lại nhà. Thế nhưng …

 

Kết quả thử máu làm bác sĩ lo ngại, những con số đỏ ḷm trong tờ print-out có nghĩa là các cơ quan nội tại của tôi không hoạt động b́nh thường, ông ta nói nhiều danh từ chuyên môn mà tôi không hiểu hết, và kết luận là tôi c̣n phải ở lại pḥng cấp cứu để làm thêm vài thử nghiệm. Ông ta nói thêm, tùy theo kết quả thử nghiệm có thề tôi sẽ được di chuyển tới một bệnh viện chuyên môn để giải phẫu ngay. Họ lại để tôi nằm yên trên giường và người y tá da đen to lớn đẩy tôi khắp bệnh viện trong lúc K. lo âu ngồi chờ. Có máy móc nào họ đem áp dụng cho tôi hết, Ultra sound, Xray, MRI … May mà họ không bắt tôi thử phân và nước tiểu v́ tôi ghét mấy cái chuyện này!

 

Gần 5 giờ sáng họ mới lại đẩy tôi về pḥng cấp cứu nơi K. ngồi chờ. K. lo âu hỏi tôi “Có mệt không”, tôi mỉm cười nói đùa bằng tiếng Anh “Yes, but I’m still alive.”  Người y tá bật cười, nhe hàm răng trắng nhởn, chúc tôi b́nh an trước khi ra khỏi pḥng. Nửa giờ sau bác sĩ mới trở lại, cho tôi biết là tim gan phèo phổi của tôi đều b́nh thường, và xin lỗi là đă “hành” tôi đủ điều v́ ông ta không yên tâm với kết quả thử máu, và một phần v́ tuổi tác của tôi. Ông ta để tôi ra về sau khi cho một đơn thuốc dài tḥng, và yêu cầu tôi hôm sau đến gặp bác sĩ gia đ́nh ngay để được theo dơi sức khoẻ.

 

Về tới nhà khi trời gần sáng, tôi thao thức không ngủ được v́ hậu quả của thuốc chích nhưng trong ḷng thật an vui. Tôi không sợ chết đâu bạn ạ, có lẽ v́ tôi đă có được hầu hết những ước mơ nhỏ bé của đời người, không có ǵ cho tôi c̣n phải phàn nàn hay tiếc nuối nếu một ngày nào đó tôi vĩnh viễn ra đi, và hơn thế nữa tôi “cao số” lắm. Ngày xưa chiến hạm do tôi chỉ huy bị pháo kích, mảnh đạn làm rách tung một tà áo nhưng tôi không trầy một mảnh da! Ở vào tuổi này, sau mỗi cơn mỗi cơn đau ốm tôi lại thấy yêu đời hơn, quí trọng cuộc sống hơn, và tha thiết với người thân và bạn bè hơn. Ngoài một gia đ́nh êm ấm, tôi vẫn c̣n những người bạn từ thời thơ ấu, từ những ngày lê la trên ghế nhà trường, và từ những tháng năm dựa vai nhau trong đời quân ngũ. Sáu mươi tuổi tôi mới bước vào con đường văn chương, và trong thế giới mênh mông đó tôi đă gặp biết bao nhiêu người cho tôi thương yêu và trân quí. Một người đàn ông đă 80 tuổi mà tôi chưa gặp mặt bao giờ mới đây viết cho tôi: Hai quyển sách trước của anh tôi đọc đi đọc lại không biết chán, c̣n khuyến khích các con tôi đọc v́ chúng nó ở vào hoàn cảnh giống như nhân vật trong truyện.” Có lẽ ông bạn tôi nhắc tới “T́nh Thư Từ Mười Ngàn Dậm Xa”,  viết về tâm t́nh của những người trẻ, lớn lên hoặc sinh ra trên đất Mỹ nhưng vẫn c̣n nghĩ đến Việt Nam, vẫn c̣n đi t́m cho ḿnh một quê hương.

 

Bạn thân,

 

Cái “bill” gần 10 ngàn dollars cho mấy giờ đồng hồ nằm trong pḥng cứu cấp nhưng tôi không có ǵ phải phàn nàn v́ công ty bào hiểm trả gần hết, và tôi thật sự cảm khích sự tận tụy của y tá và bác sĩ đă giúp tôi qua giây phút ngặt nghèo. Tuy nhiên không ai muốn tới pḥng cấp cứu nếu tránh được nên tôi đă mua riêng cho ḿnh một cái nebulizer để tự lo cho chính ḿnh khi cần. Bây giờ sức khoẻ của tôi đă gần như b́nh thường, tôi trôi theo ḍng thời gian, thanh thản với cuộc đời, buổi sáng nh́n nắng vàng trước ngơ, nghe chim hót sau vườn với ly café ấm nồng là lúc tôi nghĩ tới những ngày tháng cũ êm đềm, và tôi nhớ tới bạn miền xa nhiều lắm, bạn biết không? Mong là lúc nào bạn cũng an vui.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

July 22, 2013

 


Hăy Cứ Ước Mơ

 

Bạn thân,

 

Gần 10 năm trước đây bạn khuyên tôi  không nên đi du lịch Trung Quốc v́ người Tàu đang giết dân Việt ḿnh trên biển. Tôi không nghe lời bạn, và đă viết cho bạn để biện minh hành động của ḿnh:

 

… “Trống Trường-Thành lung lay bóng nguyệt” đưa tôi đi. Từ nhỏ chúng ta đă học văn chương VN và vô t́nh chúng ta đă thấm vào trong huyết quản những nét hoang đường kỳ thú của văn chương Trung Quốc. Dù biết chắc rằng phần lớn chỉ là hư cấu nhưng không mấy ai không ao-ước nh́n thấy sông Tiền-Đường nơi Thúy Kiều gieo ḿnh tự vẫn, thấy Giang Nam nơi Nhậm Ngă Hành bị giam dưới đáy Tây-Hồ, hay thấy chùa Hàn Sơn ở Hàng Châu nơi Trương Kế nằm trên thuyền viết Phong Kiều Dạ Bạc?

 

Hôm nay tôi viết để xin lỗi bạn về những sai lầm trong quá khứ, dù muộn màng, v́ tôi đă đi, và tôi đă thất vọng ê chề.  Tháng Năm trời nóng, Vạn Lư Trường thành người đông như kiến,  chen nhau cắm cúi leo dốc, có thấy ǵ đâu ngoài những viên gạch, và những bức tường! Tôi tới được một vọng đài trên đỉnh cao, nh́n xuống cũng chỉ thấy chân tường nham nhở và dơ dáy. Bên trong thành là những quán bán đồ kỷ niệm rẻ tiền, mua về chỉ làm cho nhà thêm rác rưởi. Làm ǵ có tiếng trống thúc quân oai hùng, làm ǵ có bóng trăng mơ hồ theo gót chinh phu như tôi thường tưởng tượng khi c̣n ngồi trên ghế nhà trường đọc Chinh Phụ Ngâm! Tây Hồ, sông Tiền Đường và nơi Trương Kế neo thuyền viết Phong Kiều Dạ Bạc cũng tầm thường như bao nhiêu nơi tôi đă từng đi qua, đă thấy tận mắt nên không c̣n nét kỳ ảo trong văn chương. Những nơi đó đâu có mang hồn sông núi như những địa danh dù rất tầm thường trên đất nước Việt ḿnh.

 

Thú thật với bạn, “Cấm Thành” cũng chỉ giống như cô đào hát đă về già, bôi son trát phấn nhưng cũng không dấu được vẻ tang thương, không có ǵ cho tôi phải gật đầu thán phục hay ước mơ được trở lại thêm một lần. Không, không bao giờ tôi trở lại, nhất là từ ngày thấy rơ dă tâm bành trướng của phương Bắc, chiếm đất, chiếm đảo và đang Hán hoá dân Việt ḿnh.

 

Thăm viếng những địa danh chỉ là chuyện nhỏ không đáng mang ra đây bàn với bạn. Điều tôi muốn nói là từ lâu bạn đă nh́n thấy dă tâm của người Tàu, trong lúc tôi cũng như bao nhiêu người khác vẫn c̣n ngu ngơ. Như đă nói, tôi say mê văn chương Trung Hoa, đă từng đọc những tác phẩm cổ điển, và có thời đă coi tôn thờ những nhân vật trong những tác phẩm của Kim Dung một cách điên cuồng đến độ tự học chữ Hán để mong đọc được nguyên tác, thế nhưng chưa đọc được một cuốn sách chữ Hán nào tôi đă bội thực với văn hoá Tàu! Truyện Tàu đầy răy trong những thư viện online. Phim Tàu nhan nhản trong Youtube và Netfix.  Dă tâm bành trướng và Hán hoá đất Việt của Trung Hoa đă quá rơ ràng cho nên đă từ lâu tôi không c̣n đọc lại những pho kiếm hiệp mà tôi từng say mê. Truyện nào viết về nước Tàu tôi không đọc, phim Tàu tôi không xem. Tôi không muốn tâm hồn tôi bị Hán hoá, thế nhưng buồn thay, bạn biết không, bây giờ nhiều tác giả người Việt cũng thi nhau viết truyện … Tàu!

 

Hàng hoá độc hại của Tàu đang giết dần ṃn dân Việt, và ngay trên nước Mỹ này hầu như tất cả đồ gia dụng đều nhập cảng từ Trung Hoa. Tôi cũng nhất định không mua bất cứ món ǵ “made in China” nếu tôi t́m được món hàng “made in USA” hay bất cứ từ một nơi nào không phải là Tàu, dù giá có đắt hơn. Chỉ là một hành động tiêu cực, nhưng thực t́nh tôi không biết làm ǵ hơn khi mà những người đang cai trị nước Việt của chúng ta chấp nhận sự xâm nhập của Trung Quốc, và bắt bỏ tù những người yêu nước biểu t́nh bày tỏ tấm ḷng tha thiết với quê hương!

 

Bạn thân,

 

Tôi căm thù bọn người với tham vọng biến nước Việt của chúng ḿnh thành một mảnh đất riêng của họ nhưng thực ra tôi không bao giờ ghét bỏ người Tàu. Bạn bè tôi có người sinh ra ở Trung Hoa lục địa, có người nguyên gốc Đài Loan. Tôi cũng đă từng có những mối t́nh với những người con gái mang hai ḍng máu Hoa Việt, và bây giờ con trai tôi cũng đang “date” một cô gái người Tàu. Dân tộc nào cũng có những người tốt và người xấu, và chắc bạn cũng đă đọc “Người Trung Hoa Xấu Xí” của Bá Dương, thế nhưng người Việt ḿnh cũng có những cái đáng buồn. Tôi chỉ không muốn Việt Nam ḿnh bị Hán hoá, để bất cứ lúc nào tôi cũng có thể trở về, tự do đi lại trên quê hương, nghe tiếng thông reo trên núi rừng Đà Lạt, ngắm nh́n mặt trời ló dạng trên biển Đông, nghe tiếng nói hiền hoà của những người dân miền sông nước Cửu Long, mà không phải xin chiếu khán của Tàu! Chỉ là một ước mơ nhỏ nhoi thế nhưng sợ rằng rồi  đường về quê xa lắc v́ bọn người cai trị u mê!

 

Chỉ nghĩ tới ngày nước Việt không c̣n, tôi đă muốn khóc v́ đâu có niềm đau nào xót xa hơn! Tôi biết bạn cũng rất buồn, nhưng hăy cứ ước mơ là hồn thiêng sông núi sẽ giúp dân tộc ḿnh giữ được quê hương. Hăy cứ ước mơ nhé, bạn hiền.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

Aug. 8, 2013

 


Một Lần Xa Bến

 

Bạn thân,

 

“Ngày mai anh đi, biển nhớ tên anh gọi về”.  Tôi sửa một chữ trong bài hát của TCS để kể cho bạn nghe về một người con gái tôi gặp gỡ năm nào tại San Juan, Puerto Rico.

 

Hơn bốn mươi năm rồi đó bạn! Tàu ghé bến, tôi lên bờ lang thang trong thành phố lạ, lúng túng với tấm bản đồ thắng cảnh trong tay, ngơ ngác nh́n, không biết đi về hướng nào. Cô ấy th́nh ĺnh xuất hiện, mỉm cười chào hỏi người khách lạ, và bằng broken English hai chúng tôi làm quen với nhau, để có với nhau một kỷ niệm mà qua bao nhiêu năm dài tôi vẫn không quên. Cô sinh viên nhỏ nhắn dễ thương đó muốn thực tập Anh ngữ nên trở thành tour guide, nắm tay tôi chen chúc trên những chuyến xe bus đông người, đưa tôi rong chơi khắp thành phố, và cuối cùng tới một băi biển cát trắng, nước trong xanh như đôi mắt người con gái gốc Tây Ban Nha tôi vừa quen. Tôi nhờ một người lạ chụp cho chúng tôi một bức h́nh, và cô ấy đă ôm lấy tôi, ngả đầu trên vai như một đôi t́nh nhân. 

 

Chia tay nhau và không hẹn bao giờ gặp lại v́ tôi biết chỉ là bèo nước tương phùng một lần ngắn ngủi, và cô ấy cũng không thể nào tới tiễn đưa tôi ngày hôm sau v́ chiến hạm cặp cầu trong quân cảng của Hải Quân Hoa Kỳ, người dân địa phường không được quyền vào. Tàu tách bến đi về hướng kinh đào Panama, tôi đứng trên đài cao nh́n về thành phố, bâng khuâng nhẹ thở dài v́ nhớ người.

 

Tấm h́nh chụp chung với cô gái đó tôi mang trên người nhiều năm, cho đến khi tôi quen và yêu một người con gái bên bờ sông Hàn. T.N. “tịch thu” tấm h́nh v́ không muốn tôi nhớ tới bất cứ ai ngoài người tôi đang yêu. Tuần tới tôi trở lại San Juan, đi lại một đoạn của đường biển xưa, và cũng là để sống lại một giây phút êm đềm của đời thủy thủ. Tôi không nghĩ là sẽ có một phép lạ cho tôi gặp lại người con gái năm xưa đó, và nếu có gặp lại cũng đâu có thể nào nhận ra nhau. Tôi đâu c̣n là người thủy thủ trẻ trung năm nào, và cô ấy bây giờ có lẽ cũng đă là một bà già tóc bạc da mồi. Kỷ niệm một thời đẹp như giấc mơ, gặp lại nhau làm chi cho thực tế phũ phàng. Tôi đă thất vọng năo nề với thắng cảnh Trung Quốc người đông như kiến, chen lấn  nhau mà chẳng thấy được ǵ, nào đâu có “trống trường thành lung lay bóng nguyệt” huyền ảo của thơ văn như tôi viết cho bạn trong lá thư vừa qua.

 

Bạn thân,

 

Một người bạn văn hỏi trong cuộc đời lang bạt tôi có mối t́nh nào sâu đậm hay chỉ là thoảng qua như một lần ghé bến. Thú thật với bạn là tôi có nhiều lần gặp gỡ, và lần nào cũng để lại cho tôi những rung động để trở thành những kỷ niệm không quên. Người con gái tôi gặp ở San Juan năm nào đó không thể coi là một người t́nh, chỉ là thoáng qua thế mà tôi vẫn nhớ, như vậy làm sao quên được những người đă cho tôi bờ môi nóng và da thịt mềm, dù thời gian có ngắn ngủi hay  đă có nhau một năm hay một tháng của cuộc đời.

 

Mùa hè Carlsbad nắng vàng vẫn rực rỡ, nhưng khi tôi từ San Juan trở về trời sẽ lại sắp vào thu, và mùa thu dịu êm là mùa thu cho tôi nhớ người. K. vẫn ở bên tôi thật dịu dàng, buổi sáng vẫn pha cho tôi ly cà phê ấm nồng, vẫn nh́n tôi bằng đôi mắt thương yêu mỗi khi tôi húng hắng ho v́ cơn suyễn, và vẫn thường đếm những buổi sáng có nhau bên đời v́ không ai biết là ḿnh c̣n lại bao nhiêu năm trong cuộc sống. Mối t́nh nào cũng sâu đậm, nhưng chỉ có mối t́nh cuối là đáng kể nhất v́ đó là t́nh yêu, và t́nh nghiă, mà chúng ta mang theo đến phút tận cùng của cuộc đời. Tôi không bao giờ phải một lần xa bến nữa, và bạn cũng vậy, phải thế không bạn thân?

 

Ngụy Xưa

Aug. 12, 2013


Có Những Tàn Phai

 

Bạn thân,

 

Khi tôi trở lại, thành phố không c̣n như xưa! Các cao ốc ngất ngưởng mọc lên khắp nơi như muốn thách thức bầu trời xanh. Chỉ c̣n lại toà cổ thành đen x́ với những khẩu đại bác cổ lỗ sĩ v́ người ta muốn giữ lại một chút lịch sử cho thành phố San Juan này. Hơn bốn mươi năm rồi c̣n ǵ, và lẽ dĩ nhiên tôi cũng không thể nào nhận ra cô gái đă t́nh cờ gặp gỡ, đưa tôi đi thăm nơi chốn đó một ngày vui năm nào.

 

Từ Embassy Suite hotel tôi  bước lần ra băi biển. Biển vẫn xanh ngát đến tận đường chân trời. Một đoàn sinh viên đang nô đùa trên băi cát trông thân quen, thế nhưng tôi cũng không chắc đây là băi biển năm xưa tôi đă đứng chụp h́nh với người con gái đó. Tất cả chi c̣n là kỷ niệm, và kỷ niệm nào rồi cũng “có những tàn phai”.

 

Tôi có nhiều gặp gỡ trong đời thường cũng như đă kết bạn với nhiều người trên phố ảo. Có những người tôi đă gặp mặt, có người chưa bao giờ thấy nhau một lần, và một số vẫn c̣n giữ mối t́nh thân nhưng cũng có nhiều người đă ch́m vào chân mây cùng với tháng năm. Vừa rồi một bài tùy bút của HLC có nhắc tới hai thi sĩ mà cô ta rất yêu thích, đó là “cpsn” và “V”. Hai người này tôi đều đă gặp, và “V” c̣n gửi tặng chúng tôi một bài thơ với lời mở đầu thân thiết:

 

“Gửi Trần Quang Thiệu, Ngô Đồng, Nguyên Nhân, Chu Lai, Trịnh Khánh Thiêng, Sương Mai, Mạc Phương Đ́nh, Hoàng Dung...cho một ngày vui rất ngắn và một nỗi nhớ rất dài...”

 

Để nghe năm tháng cuồng điên nhớ
một giấc hải hồ đă khuất xa
Mùa thu thay áo vàng quá khứ
Gió thoảng Tây Hồ những bước qua

Màu trắng em yêu c̣n măi đó
Một khối t́nh si vẫn nặng ḷng
biển cứ ngàn năm con sóng vỗ
để chúc thư t́nh viết chẳng xong

Mưa cho t́nh nồng hương tóc rối
theo tôi qua măi những con đường
nào biết thời gian đi rất vội
về thôi năm tháng đă mù sương

Gửi bạn miền xa t́nh một thưở
lưu lạc quê người những nhớ quên
Như một cành lan ngày bỗng gió
vẫn đợi ai về hong nắng lên..

Vọng Âm
07-10-2007



Tôi biết hai anh c̣n đâu đó trong thế giới ảo thế nhưng đă từ lâu lắm tôi không nghe tin. Riêng “Cô Nương” HLC (mà tôi thường gọi là đùa là “bà già giết giặc” v́ những bài viết gay gắt chống Việt gian) vẫn c̣n liên lạc với tôi nhưng đa số những người mà anh VÂ đề tặng đă ít c̣n xuất hiện trên diễn đàn. Vừa rồi qua Australia tôi đă có ư định đi t́m vợ chồng NN/CL, nhưng tiếc thay du thuyền chỉ đi đến Sydney, hăy c̣n cách xa Brisbane một đoạn đường quá dài, nên tôi vẫn chưa có dịp gặp lại hai người bạn văn.

 

Thành viên rời bỏ diễn đàn v́ càng ngày “blog” và “social networks” như Facebook, Twitter càng thịnh hành. Ở những nới đó bạn bè liên lạc với nhau trong ṿng thân quen, hầu như không bị kẻ lạ làm phiền đến độ phải yêu cầu Ban Điều Hành can thiệp như trên diễn đàn. Đôi khi người ta bỏ đi v́ bất đồng ư kiến với BĐH, với thành viên khác, hoặc v́ hiểu lầm hay thất vọng với những người mà một thời họ đă coi như người thân. Tôi cũng đă có những lần lỡ lời khiến bạn bè xa cách thế nhưng ở đời mấy ai tránh được lỗi lầm! Nhớ một thời tôi tung tăng trên diễn đàn, hầu như vào “nhà” nào cũng để lại lời làm thân, và đă có những người bạn miền xa nhớ nhau không đo bằng ngàn dậm, mà bằng cả tinh hà. Bây giờ họ ở đâu, và có bao giờ nghĩ tới những ngày vui khi có nhau?

 

Bạn thân,

 

Tôi mới trở lại thăm “Thung Lũng Hoa Vàng”, nơi tôi sinh sống hơn ba mươi năm trước khi t́m về nơi hoang dă này. Bạn bè tôi c̣n ở đó nhưng hầu như ai cũng đă “có những tàn phai”. Quỳnh, vợ mới qua đời, chiều chiều lê bước chậm chạp lên chùa nghe kinh kệ, Lập với hai bàn chân mỏi không c̣n lái được xe, Nghiă im ĺm trên xe lăn, lặng lẽ nh́n tháng ngày qua … và tôi nữa, những cơn suyễn thỉnh thoảng kéo đến làm hơi thở gấp gáp như thể vừa chạy đua tới cuối đường. C̣n đâu người của biển trên boong tàu gió lộng, và c̣n đâu những chiều hoàng hôn êm đềm ở những bến bờ yêu thương! Đời sống rồi một ngày cũng sẽ qua, xá ǵ kỷ niệm của những ngày tháng cũ, phải thế không bạn thân?

 

Hăy cứ chắt chiu và yêu thương cuộc đời c̣n lại, bạn nhé.

 

T́nh thân,

 

Ngụy Xưa

9/3/2013   

 



[1] Những Anh Hùng Vô Danh - Trường Sơn Lê Xuân Nhị: http://motgoctroi.com/StLinhchien/stlc_LXN_nahvdanh.htm

[2] Nguyên tác của Hồ Dzếnh: “Đời chỉ đẹp những khi c̣n dang dở.”

[3] Chữ tắt của ‘Sit Play Eat Water’, diễn Nôm là ‘Ngổi Chơi Sơi Nước’.