Mục Lục
Giọt
Nước Mắt Cho Người Không Quen
Bạn thân,
Hồi mới sang Mỹ anh em chúng tôi đều sống chung dưới một mái nhà, và ngay cả khi đă lập gia đinh em gái tôi và chồng cùng Timmy, đứa con đầu ḷng bé như con mèo nhỏ, vẫn c̣n ở chung với chúng tôi. Thằng bé lớn lên èo uột, lúc nào cũng bám áo mẹ, và mỗi lần gặp tôi vẫn e dè v́ “sợ …bác”, mặc dù tôi rất yêu thương trẻ con!
Hơn ba mươi năm rồi đó bạn. Tuần rồi tôi về San Jose dự lễ đính hôn của Timmy với một cô giáo tóc vàng. Thằng bé ngày xưa bây giờ đă là người lớn, đă thành công trên đường đời, đă đi khắp thế giới v́ công việc trong nghành an ninh điện toán, gặp bác bây giờ đă biết cười ngỏn nghẻn, nhắc nhở với bác về những ngày thơ dại và nhất là cám ơn bác đă về, đại diện gia đ́nh làm MC trong lễ đính hôn. Bố vợ tương lai của Timmy hiện đang dạy tại một trường college gần nhà, nguyên là một anh lính cứu hỏa da trắng trông rất bụi đời nhưng vui tính. Craig ngồi nghe chúng tôi nói về những ngày gian truân của những người di cư khi mới tới nước Mỹ, và về những thành công của lớp người sau, gật gù thán phục và vui mừng có Timmy là con rể tương lai. Quyến luyến khi chia tay, Craig hẹn gặp lại tháng Feb. năm tới khi đám cưới Timmy và Sarah diễn ra tại Maui.
Có con thành gia thất là một niềm vui. Bạn tôi K.K. (“Củ Cải”) có thằng con nha sĩ hơn bốn mươi tuổi vẫn chưa lập gia đinh, mỗi lần nhắc tới K.K. chỉ biết nhẹ thở dài. Thế nhưng mới đây ông con trai đó về VN làm từ thiện cùng với một phái đoàn bác sĩ, gặp một cô gái yêu kiều con nhà lành ở tỉnh lẻ nên nhất định chấm dứt đời độc thân. Đám cưới ở VN, “Củ Cải” vui lắm nhưng nhất định không về, chỉ đóng bộ, chụp h́nh, quay phim để con trai mang về tŕnh chiếu trong ngày đám cưới. “Củ Cải” xin lỗi không về v́ bà vợ không bay được đường dài, và v́ “quan ta” vẫn c̣n hận đám người khiến “quan ta” phải làm người di tản buồn mất mấy chục niên!
Phải nói thêm một chút về ông bạn này. Năm 1975 “Củ Cải” trấn thủ căn cứ Nhà Bè, có mấy chục giang đĩnh trong tay nên ngày 30 tháng Tư trong lúc thiên hạ chạy tán loạn ra bến Bạch Đằng, chen nhau mong lên được tàu Hải Quân, th́ họ hàng nhà “Củ Cải” gồm hơn trăm người, lặng lẽ sang Nhà Bè xuống tàu nhỏ ra biển rồi lên tàu lớn di tản một cách âm thầm. Thế hệ thứ hai, và thứ ba, của hơn một trăm người di tản năm xưa đó bây giờ đông lắm, có tới hơn một ngàn người, đa số đều thành công trên đất hứa, đều mang ơn “quan ta” nên nếu “quan ta” có sa cơ th́ chỉ cần mỗi người góp 10 dollars một tháng là “quan ta” sẽ sống rất huy hoàng! J Đùa thế thôi chứ “quan ta” lúc này cũng nhà cao cửa rộng, đâu có thua bất cứ anh Tây say hay anh Mỹ ngọng nào!
Bạn thân,
Đa số người trong thế hệ thứ hai của chúng ḿnh đă thành gia thất, và h́nh như chỉ có “Chị Tư” Quyên và tôi là c̣n con cái độc thân. Ông con trai 32 tuổi của tôi vẫn chưa có vợ, date cô nào cũng chỉ được ít lâu là chia tay. Thằng bé không xấu trai, cũng có địa vị trong xă hội và gần như “financial independent” thế nhưng không có cuộc t́nh nào vững bền có lẽ v́ chưa … tới số! J Y phục của thằng bé là quần Jean, áo T-shirt và giày vải dù đang đi chơi với bồ nên không có cô gái nào muốn tiến xa hơn. Con trai tôi vẫn tự do như chim trời, và chắc chẳng bao giờ có được cơ duyên như con trai ông “Củ Cải” v́ thằng bé không nói được tiếng Việt, không bao giờ muốn về VN. Đó cũng là niềm ân hận của tôi v́ quá bận bịu với sinh kế những ngày mới tới đất nước này nên thằng bé trở thành Mỹ con, giống như quả chuối vỏ vàng.
Tôi không có ǵ lo nghĩ, bạn ạ. Hăy cứ để sóng thời gian trong biển đời đưa đẩy. Tôi mong là bạn lúc nào cũng yên vui với tuổi già v́ tương lai của con cháu chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn những tháng năm lận đận trong cuộc đời sóng gió của chúng ḿnh. Nếu bạn đă “tu” hơn mười niên trên núi rừng Bắc Việt th́ bây giờ có lẽ bạn đang sống trong giấc mơ, phải thế không bạn thân?
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Sept. 16, 2013
Bạn thân,
Mùa thu Carlsbad đă trở lại, những nụ hoa vàng của bụi cúc sau vườn đă hé nở trong nắng mai, và những cây phong dọc theo con dốc trước nhà lá đă thay mầu, chỉ vài ngày nữa là rơi ngập lối đi.
Mùa thu làm tôi nhớ tới một bài thơ cũ của một tác giả mà tôi cứ mơ hồ nghĩ là Thái Thủy, nhưng gần đây truy tầm trên Internet mới thấy là của Huy Phương:
Mùa này hoa cúc đua nhau nở
Thiên hạ xênh xang mặc áo hồng
Một chuyến đ̣ ngang là mấy
bến
Mà người ta vội vă sang
sông
Hôm qua tóc mới tầm vai ấy
Nay đă môi son thấm rượu
nồng
Má thắm mấy đời
tươi trẻ lại
C̣n ǵ cho chuyện cũ hay không?
…
Năm đó tôi mới 15 tuổi, chưa biết yêu và chưa có người yêu, nhưng vẫn cứ mơ mộng tưởng tượng ḿnh đang là kẻ thất t́nh, đọc được bài thơ đó trong một tạp chí mua tại bến xe trên đường về Đà Lạt thăm nhà, thấy xúc động nên vẫn c̣n thuộc vài đoạn cho tới bây giờ.
Vào tuổi đó tôi đang học lớp đệ Tứ trường Trần Lục, một truờng di cư từ ngoài Bắc vào Nam năm 1954, nhưng không có trường sở nên chúng tôi phải học nhờ trường tiểu học Tân Định. Hiệu trưởng là cha Long, thày Thiên Phụng dạy nhạc, thày Ngọc dạy vẽ và thày Doăn Quốc Sỹ dạy văn. Tôi dốt nhạc nên lần nào trả bài cũng bị đuổi xuống ngay sau khi mở mồm hát được nửa câu, thế nhưng vẫn c̣n khá hơn anh bạn Nguyễn Hữu Thầm, học từ đệ Thất tới hết đệ Tứ mà năm nào cũng bị điểm âm v́ chưa hát đă ôm miệng cười! (Bạn cũ: bây giờ bạn ở đâu? L)
Tôi vẽ cũng chẳng ra ǵ, thầy Ngọc chỉ biết tặc lưỡi lắc đầu mỗi khi chấm bài của tôi, chỉ có môn Văn là tôi tương đối khá hơn cả. Trong một kỳ thi lục cá nguyệt tôi được điểm cao nhất lớp, và được thày Sỹ tặng cuốn “Đêm Giă Từ Hà Nội” của nhà văn Mai Thảo. Tôi đọc đi đọc lại tập truyện đó nhiều lần, và uớc mơ làm người viết văn từ ngày c̣n trẻ dại đó.
Trường Trần Lục sau này có cơ sở riêng, và được đổi tên thành Nguyễn Du, nhưng lúc đó tôi đă về Đà Lạt sống với gia đ́nh. Khung cảnh trữ t́nh của thành phố cao nguyên càng làm tôi càng thêm yêu thích văn chương. Tập giấy pelure dày của bố tôi được tôi dùng để viết, để xé, để gửi bài cho trang học sinh của tờ báo Ngôn Luận tại Sài G̣n. Gửi nhiều nhưng tôi cũng chỉ có được một bài chọn đăng, cho tới khi tập giấy hết nhẵn. Bố tôi hỏi viết ǵ mà dùng nhiều giấy quá vậy, tôi nói viết thư cho bạn v́ ngượng không dám nhận là ḿnh đang tập viết văn, và mặc dù đă tăng số bạn lên mười lần, tôi vẫn bị bố mắng cho một trận v́ phí phạm! Năm 2007 tôi in tuyển tập đầu tay “Về Nơi Mù Sương” nhưng lúc đó bố tôi đă qua đời, tôi không có cơ hội cám ơn bố là nhờ tập giấy ngày xưa mà bây giờ tôi mới “gơ” được như thế này!
Bạn thân,
Thời trẻ dại của tôi đi đă qua lâu thế nhưng tôi vẫn c̣n nhớ những chuyện rất nhỏ nhặt của những ngày tháng ấy. Khi đó gia đ́nh tôi nghèo lắm, mẹ tôi hàng ngày cơng đứa em tôi trên lưng, đi bộ từ trại định cư Du Sinh ra chợ Đà Lạt, không dám đi xe Lam v́ muốn để dành vài đồng mua quà cho các con. Đó cũng là một lư do tại sao tôi vào trường SQHQ khi mới học xong trung học lúc chưa đầy 18 tuổi, thế nhưng chẳng bao giờ tôi ân hận là đă nhập ngũ quá sớm v́ nhờ thế mà tôi đă đến được những bến bờ xa lạ, gặp gỡ những người tôi yêu thương, và đă sống những ngày rất đáng sống của cuộc đời con trai thời loạn, mặc dù tôi đă ra khỏi VN vài năm trước khi cuộc chiến tàn.
Năm ngoái tôi viết “Mùa Thu Yêu Đương” kể với bạn về những người tôi gặp gỡ tại những bến bờ xa lạ, năm nay viết “Một Thời Trẻ Dại” để chia sẻ với bạn một chút kỷ niệm liên quan tới những ngày tháng long đong của cuộc đời.
Mong bạn lúc nào cũng yên vui, giữ ǵn sức khoẻ v́ cũng sắp tới ngày chúng ḿnh viễn du nam bán cầu với nhau. Đi để t́m lại chút hương xưa v́ sợ rằng một vài năm nữa chúng ḿnh chỉ c̣n có thể đứng trên bờ nh́n ra biển, thở dài tiếc nuối những tháng ngày bồng bềnh sông nước đă qua. Nhớ bạn rất nhiều.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Sept. 22, 2013
Bạn thân,
Năm 1969 nhà văn Duyên Anh viết “Mơ Thành Người Quang Trung”, lúc đó tôi đă trưởng thành không c̣n đọc chuyện thiếu nhi nữa, và người anh hùng đất Tây Sơn là người tôi sùng bái nhưng không bao giờ tôi mơ ước thành người Quang Trung.
Khi c̣n trẻ dại mẫu người hùng tôi mơ ước là những hiệp khách trong những truyện kiếm hiệp của Tàu và những cao-bồi trong những phim bắn súng cưỡi ngựa của Mỹ. Hai mẫu người khác biệt về không gian và thời gian và trông chẳng giống nhau tí nào thế nhưng cả hai có cùng một lư tưởng, đó là trừ gian diệt bạo, cứu giúp dân lành.
Người hùng của tôi trong kiếm hiệp lang thang khắp nơi, dùng thuật phi hành đi nhanh như gió, vượt tường, chạy trên nóc nhà hay trên ngọn cây như trên đất bằng. Thanh kiếm cài sau lưng người là kiếm báu chặt sắt như chém bùn, mỗi lần vung lên là tham quan ô lại đầu rơi máu chảy, và tiền bạc tịch thu được đem phân phát cho dân nghèo, người bị giam cầm oan ức được giải thoát, trở về với gia đinh để cho thân nhân nhỏ những gịng nước mắt mừng vui. Hành hiệp ở một chỗ nào xong là người hùng lại lên đường chu du về một phương trời vô định, cô đơn nhưng lăng mạn đủ cho tôi xuưt xoa, mơ ước giá chi ḿnh …
Người hùng trong những phim ảnh về những ngày xa xưa của nước Mỹ cũng cô đơn, một ḿnh một ngựa tiến vào những thành phố hoang sơ, nơi quân gian đang cướp nhà băng hay đang lộng hành phá phách quán rượu, trêu ghẹo đàn bà con gái, coi cảnh sát địa phương như củ khoai! Người hùng xuống ngựa, súng xệ bên hông, và nhanh như chớp quân gian đă bị bắn hạ ngay trong lúc mới vừa chạm tay vào báng súng. “Bắn chậm th́ chết”! Luật mà …
Tôi ước ǵ những h́nh ảnh người hùng đó không bao giờ tàn phai, thế nhưng những năm gần đây thực tế chua xót đă xoá đi những bóng ḿnh tôi đă từng ôm ấp. “Tàu Khựa” cướp đất, chiếm vùng biển đảo thuộc về nước ta từ bao nhiêu đời, và âm mưu Hán hoá Việt Nam làm tôi chán ghét tất cả những ǵ dính dáng tới bọn người phương Bắc đó. Tôi không c̣n đọc truyện Tàu, xem phim Trung Hoa hay mua bất cứ thứ ǵ “made in China”. Người hùng ngày xưa của tôi cũng đă chết rồi.
Hoa kỳ cũng làm tôi thất vọng dù tôi đă trở thành công dân nước này, và mang ơn quốc gia đă cưu mang gia đ́nh tôi mấy chục năm. Người ta thường kết tội Hoa Kỳ là “cảnh sát quốc tế”, đem quân đánh khắp thế giới, thế nhưng đó chính là điều tôi thán phục v́ Hoa Kỳ không chiếm đất dành dân ở bất cứ nơi đâu, chỉ là thấy chuyện bất b́nh phải ra tay nghĩa hiệp, như quá khứ đă chứng minh trong các trận thế chiến. Tôi chỉ thất vọng từ khi Hoa Kỳ bỏ rơi bạn bè VNCH, khi tổng thống của tôi cúi gập người trước các vua chúa Trung Đông giầu sang, và để Nga Sô xỏ mũi dắt đi trong những biến cố gần đây. Người hùng bắn chậm th́ chết của tôi không c̣n nữa, chỉ c̣n mấy ông nghị sĩ và dân biểu “kên” nhau ờ Hoa Thịnh Đốn khiến chính phủ phải đóng cửa, làm người dân thấy chán mớ đời!
Bạn thân,
Thằng cháu ngoại của tôi bây giờ chắc chắn không mơ ước làm hiệp khách giang hồ, vung kiếm trừ gian diệt bạo, và cũng chẳng “care” về những cao bồi cưỡi ngựa bắn súng như xưa. Người hùng của con nít bây giờ có lẽ là Spider-Man hay Super-Man, bay trên trên trời với sức mạnh phi thường, vung tay là mây bay gió cuốn, sắt đá ǵ cũng vỡ tan tành, và xe tăng tàu bay với súng đạn cũng chỉ là đồ chơi!
Ừ, ước ǵ chúng ḿnh cũng là Super-Man để bay về Hà-Nội. Hiện giờ chúng nó có 16 thằng chứ mấy …, phải thế không bạn ta.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Oct. 6, 2013
Bạn thân,
Chiều nay cơn mưa xuống tới Nam Cali, mưa đầu mùa ở nơi này, và mưa khá lớn. Tôi đứng cạnh cửa sổ nh́n ra bên ngoài, thấy bong bóng nước trên con đường trước mặt, tưởng như nghe được tiếng mưa rơi trên mái tôn của căn nhà xưa cùng với tiếng th́ thầm của cơn gió cao nguyên. Mỗi lần mưa xuống tôi thường lang thang trên đường Hùng Vuơng vắng vẻ, mặc cho cái lạnh thâm bờ môi. Lúc đó tôi c̣n trẻ dại, vừa từ Sài G̣n trở về Đà Lạt sống với gia đ́nh, bỏ lại bạn bè thân thiết sau lưng, nên lúc nào cũng có cái cảm giác “bên trời lận đận”, thích dầm mưa để t́m cái thú đau thương. Con trai mới ngớ ngẩn như vậy chứ con gái vào tuổi đó đâu có bao giờ đi dưới mưa để suy nghĩ về thân phận ḿnh, phải thế không bạn thân.
Tuổi 17 là lúc tôi mới biết yêu nhưng chỉ là yêu thầm v́ ngượng ngập không dám ngỏ lời, tuy nhiên có lẽ v́ thế mà mối t́nh đó vẫn đẹp, mỗi lần nghĩ tới vẫn c̣n thấy nhớ thương. Con gái Đà Lạt má đỏ môi hồng, “điệu đà” hết chỗ nói, và ở vào tuổi đó thường trưởng thành sớm hơn con trai, cũng đă biết yêu nhưng không hề yêu mấy anh con trai học cùng lớp, mà chỉ yêu mấy ông thầy! Đă có biết bao nhiêu người con gái “theo … thày bỏ cuộc chơi” để cho biết bao nhiêu khuôn mặt dại khờ cúi đầu dấu tiếng thở dài tiếc thương, và đôi khi lau ḍng nước mắt tủi hờn.
Mưa đầu mùa nên nhớ chuyện t́nh đầu, xin kể bạn nghe, nhưng không phải t́nh đầu của tôi mà của một đôi sinh viên tôi quen biết. Họ học chung với nhau, yêu nhau tha thiết, chia nhau từng mẩu bánh trong sân trường và hứa hẹn sẽ sống bên nhau suốt cuộc đời này. Cô gái xong MBA, đi làm cho WalMart, người con trai xong Ph. D. về dạy học tại một trường bên miền Đông, mong dành dụm đủ tiền để mua một căn nhà nhỏ trước khi làm đám cưới. Thế nhưng mùa hè năm ấy vị giáo sư trẻ theo bạn bè về VN thăm gia đinh sau nhiều năm xa cách, đă “lỡ dại” làm cho một cô gái quê mang bầu. Thày chấp nhận trách nhiệm nên đành đoạn chia tay người yêu dấu, cưới cô gái từ VN để rồi làm tan nát cả ba cuộc đời.
Cô gái trẻ mới biết yêu lần đầu, hận người t́nh nên đă kết hôn với một người thua kém ḿnh mọi bề, tỏ ḷng khinh khi người trí thức, trả thù người yêu cũ chứ không hề yêu thương cho nên hôn nhân chỉ kéo dài được vài năm là tan vỡ, cô mang con về sống với bố mẹ, ray rứt một nỗi buồn. Người vợ quê mùa của ông giáo sư không thích hợp với xă hội Mỹ nên ít năm sau ngày cưới cũng ôm con về VN, bỏ lại ông chồng trí thức bơ vơ, hối hận v́ lỗi lầm.
Cô gái tôi quen bây giờ sống buông thả, lao vào những cuộc t́nh để t́m vui, thế nhưng vẫn không quên được mối t́nh đầu, mỗi lần thấy mưa rơi lại buồn bă, nhớ người yêu cũ, nhớ lúc che chung chiếc dù nhỏ, mặc cho mái tóc ướt mềm quấn quít yêu thương. Cô ấy thường gọi tôi những lúc thấy bơ vơ, và có lần hỏi tôi làm ǵ cho hết cuộc đời buồn. Tôi khuyên cô ấy trở về với người yêu cũ v́ hai người bây giờ không c̣n ǵ vướng mắc nhưng cô ấy lắc đầu, không muốn tắm hai lần ở một ḍng sông, dù vẫn c̣n yêu, và hơn thế “anh ấy đă lên chùa làm cư sĩ, không c̣n dạy học nữa, chú tâm nghiên cứu Phật pháp để t́m cho ḿnh một đỉnh b́nh yên”.
Bạn thân,
Tôi không nghĩ “t́nh chỉ đẹp khi c̣n dang dở”, và không hẳn là lúc nào đời cũng “mất vui khi vẹn câu thề” như ông thi sĩ X.D. viết ngày xưa, nhưng có một điều chắc chắn đó là người ta khó quên được mối t́nh đầu dù đó là cuộc t́nh đau khổ hay chỉ là cuộc t́nh câm, “thấy người ta là mặt cứ “đĩn” ra, không nói được một lời” như bạn đă từng chế nhạo tôi ngày xưa. J
Cơn mưa đầu mùa đă tạnh, tôi nh́n mây trắng bay qua khung cửa, nghĩ về ngày tháng cũ, cảm thấy bâng khuâng nên viết vài hàng chia sẻ với bạn một chút tâm tư v́ tôi biết là bạn cũng có một mối t́nh đầu nhẹ như mây trời mà bạn chưa bao giờ quên.
Mong là bạn lúc nào cũng vui.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Oct. 9, 2013
Bạn thân,
Năm 1970 tôi gặp và quen thân với Anna, một cô sinh viên người Hy Lạp tại thành phồ Providence của tiểu bang Rhode Island. Khi biết tôi là sỹ quan HQ/VNCH, Anna reo lên: “Như thế một ngày nào đó tàu anh sẽ ghé thăm nước em, và em sẽ lại gặp anh”. Tôi nhẹ thở dài, nói cho Anna biết là Hải Quân của Viêt Nam nhỏ bé lắm, và chiến tranh đang khốc liệt nên có lẽ chiến hạm của tôi sẽ không bao giờ có dịp tới được những nơi xa xôi như Âu Châu. Hai hàng mi cong của Anna chớp nhẹ, c̣n tôi thẫn thờ nhớ tới “T́nh Ca Người Đi Biển” của Trường Hải. Đă bao nhiêu lần “chiều nay ra khơi, thoáng thấy mắt em nhuốm buồn” trong cuộc đời bồng bềnh này nhưng chắc rằng tôi sẽ chẳng bao giờ có được một lần chia tay tại một bến bờ nào đó của Hy Lạp!
Tôi ước ao được đặt chân tới những nơi xa xôi từ khi c̣n ngồi trên ghế nhà trường. Giáo sư dạy toán chúng tôi năm Đệ Nhất tại trường THĐ trên Đà Lạt là một vị sĩ quan Hải Quân tốt nghiệp từ Pháp về. Ông ấy thường kể cho chúng tôi nghe về những chuyến hải hành xuyên dương, về mặt trời đêm Bắc Cực, về sóng gió mịt mùng của Đại Tây Dương, và về những địa danh như mũi Hảo Vọng (Cape Hope - điểm cực Nam của Phi Châu), như mũi Sừng (Cape Horn - điểm cực Nam của Mỹ Châu). Tôi nghĩ chẳng bao giờ tôi có thể đến được những nơi đó trong cuộc đời này, dù sau này tôi đă theo chân vị giáo sư đó, vào trường SQHQ Nha Trang, học làm người đi biển. Những địa danh xa xôi đó vẫn chỉ là những nơi trong trí tưởng để cho tôi một thời ước mơ.
Đâu ngờ là có ngày tôi đă phải xa lià quê hương thân yêu, trôi dạt tới tận đất nước này. Đời sống mới ở Hoa Kỳ đă đưa tôi đến những nơi xa, rất xa. Mexico, Brazil, England, Germany, Sweeden, Austria … đều đă có vết chân tôi. Vài năm trước đây khi c̣n làm việc cho Flextronics, tôi đă tới công tác tại một thành phố địa đầu của Thụy Điển, và ở đó tôi đă thấy được mặt trời đêm!
Bạn thân,
Từ ngày “rửa tay gác keyboard” tôi đă đi tới “góc biển chân trời” trên các cruise ships, thế nhưng vẫn c̣n nhiều chỗ tôi chưa tới, và muốn “rủ rê” bạn theo ḿnh. Đầu năm 2014 tôi sẽ đi tới Mũi Sừng. Từ ngày có kinh đào Panama, tàu bè đi từ Thái B́nh Dương qua Đại Tây Dương đâu c̣n phải đi ṿng qua mỏm đất xa xôi đó nữa, thế nhưng những du thuyền vẫn mang người tới xem vùng đất lạ. Tháng Năm tôi sẽ sang Bắc Âu, đi thăm nhiều thành phố bên bờ biển Baltic, và tháng Mười là miền Nam Âu Châu. Từ Tây Ban Nha tới Ư du thuyền sẽ ghé Hy Lạp, và chắc là tôi sẽ sẽ có giây phút bâng khuâng, nhớ người con gái năm xưa. Anna, bây giờ em ở đâu, có bao giờ em c̣n nhớ tới mùa thu năm nào khi chúng ḿnh lang thang với nhau trong những rừng cây lá vàng vùng Đông Bắc Hoa Kỳ?
Bạn thân,
Du lịch bằng cruise ship an nhàn và không tốn kém nhiều nếu bạn lấy vé tàu “cá kèo” như tôi. J Người ta đă viết đầy rẫy trên Internet về những con tàu khổng lồ như một thành phồ nổi, “hồ hởi” kể về những chuyến đi xa, thế nhưng cũng có những chuyện nhỏ nhặt không mấy vui của những người “Mỹ vàng” khi đến xứ người. Khi chúng tôi tới New Zealand, K. bị nhân viên quan thuế hỏi một câu xóc óc: “Ai tài trợ cho bà đi chơi? Bà có mang trong người “bột trắng” hay không?” Cứ thấy da vàng là họ coi rẻ và nghi ngờ như thế đó! K. hiền lành nên trả lời tử tế. Nếu tôi bị hỏi chắc là tôi nổi nóng, và có thể bị lôi thôi với họ rồi! Bộ tôi ngu sao mà nói cho “you” biết nếu tôi có mang ma túy trong người, và tiền nào tôi dùng để đi chơi “is not your damn business”!
Dân Mỹ cũng bị
các nước Nam Mỹ kỳ thị và chơi sát ván bạn
ạ. Khi tới Argentina và Chile các
du khách cầm thông hành Mỹ không cần xin visa nhưng phải
đóng một loại lệ phi đặc biệt gọi
là “reciprocity fee”. Theo website của bộ ngoại giao hai
nước đó th́ đây là cách họ “chơi” lại Mỹ
v́ Mỹ bắt dân Nam Mỹ phải xin visa (và đóng lệ
phí) để vào đất Mỹ. Tôi nghĩ các nước
Nam Mỹ ghét anh hàng xóm nhà giầu nên bắt nộp tiền
măi lộ trong lúc dân các nước Âu Châu, và nhất là China,
không phải đóng lệ phí này, mặc dù China cũng
đ̣i hỏi visa với lệ phí rất cao để vào
nước họ. “Tám” với bạn các chuyện lặt
vặt để nếu có nổi hứng đi giang hồ
bạn sẽ không phải ngỡ ngàng, bực ḿnh làm những
ngày đi chơi xa mất vui. J
Mùa thu Carlsbad buổi sáng có sương mù, nhưng buổi
trưa nắng rất vàng, ban đêm đủ lạnh
để đắp tấm chăn mềm cho giấc ngủ
say. Khi không đi xa tôi thường ra biển nh́n sóng bạc
đầu, ngắm những cánh hải âu bay về cuối
trời, gửi một chút nhớ thương về một
nơi rất xa bên kia bờ đại dương, và tôi
thường nghĩ tới bạn, mong bạn có những
ngày vui.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Octocber 26, 2013
Riêng tặng
P. Tím.
Bạn thân,
Từ ngày bước chân vào thế giới mông lung của
Internet tôi đă may mắn quen biết vài người bạn
nhỏ, và có những người tôi chưa bao giờ gặp
mặt một lần. Họ đều gọi tôi bằng
chú, có người ở xa tuốt bên kia bờ đại
dương, một năm chỉ viết đúng cho tôi một
lần vào mùa thu, và lần nào câu mở đầu cũng
là “Hà Nội đă vào thu c̣n bên
đó bây giờ sao rồi chú?”, có người không xa mà
cũng chẳng gần, chiều nào trên đường
đi làm về cũng thường gọi “Chú ơi”, nhất là những
lúc cuộc t́nh dang dở, cần một bờ vai cho những
giọt nước mắt ngà!
Mới đây tôi lại quen thêm một người bạn
nhỏ nữa từ một nơi rất đông người
Việt sống tha hương. Người bạn gốc
“Sè Gọng” đó gợi cho tôi nhớ lại tuổi thơ
năm nào khi mới từ Bắc di cư vào Nam. Lúc đó
gia đinh tôi cư ngụ gần chợ Tân Định,
nơi mà thằng bạn Nam Kỳ mới quen xé đôi
đồng bạc để mua trái “cóc” từ chú ba Tàu,
trong lúc thằng “Bắc Kỳ” (nó gọi tôi như thế)
tṛn mắt ngạc nhiên. Sau này bôn ba khắp bến bờ
VN, Sài G̣n vẫn là nơi tôi coi là nhà mỗi lần tàu về
bến, là nơi có những con đường đầy
lá me bay cho tôi đưa đón người yêu dấu, và
cũng là nơi cho tôi vương buồn mỗi lần từ
giă để “em về giữ
lại dấu môi hôn”. P. Tím, chú cám ơn Tím đă mang chú
lại một vùng trời kỷ niệm, và nhất là mang
tới cho chú thêm một t́nh bạn vào những ngày tháng
năm vàng. Những cuốn sách và gói trà móc câu của Tím sẽ
giúp chú yên vui mùa đông sắp tới mà không cần bôn ba
đi t́m vui ở góc biển chân trời, thế nhưng
t́nh đồng cảm trong văn chương chữ nghiă
mới thực ra là những ǵ chú trân trọng. Tím thích và
quí sách hơn đồ trang sức, và thà tới những
buổi ra mắt sách hơn là đi shopping. Chú cũng thấy
thiếu vắng từ ngày dọn nhà về nơi hoang dă
này v́ khi c̣n đi làm cho hăng báo chí Knight Ridder ở downtown San
Jose, trưa nào chú cũng vào thư viện của S.J. State
University đọc sách, và lựa những cuốn ḿnh
ưa thích mượn về để chia sẻ với cô
Khanh.
Bạn thân,
P. Tím c̣n mang lại cho tôi khung trời Đà Lạt mà
đă nhiều lần tôi đă tâm t́nh với bạn ở
nơi đây. Làm sao tôi quên được ba năm cuả
tuổi học tṛ mới lớn khi mà Tím nhắc tới
con dốc Hoà B́nh, tới con đường lên nhà thờ gần
bưu điện và tới quán cà phê Thủy Tạ bên bờ
hồ Xuân Hương. Tím cũng như tôi chỉ c̣n nhớ
tới Đà Lạt của một thời hoang sơ khi
gió cao nguyên c̣n lạnh, đồi Cù c̣n xanh, rừng thông c̣n
reo vui, và mimosa c̣n nở trong nắng vàng. Bây giờ Đà Lạt
của chúng tôi đă chết. Năm 2004 tôi có về qua một
lần, để ngậm ngùi, để luống tiếc.
Ừ, giá mà đừng bao giờ trở lại …
Quả đất tṛn h́nh như nhỏ lại từ
khi Internet ra đời. P. Tím và tôi cùng quen với S., một
người bạn nét từ khi tôi và Tím chưa biết
nhau. Người bạn quen với tôi hiện ở Sài G̣n,
cũng gọi tôi bằng chú, và hai chúng tôi đều có
chung một quan điểm chính trị. Cha của S. làm việc
trong ngành t́nh báo, năm 1975 bị bắt mang ra Hà Nội, và
bị tra tấn đến chết trong Hoả Ḷ! Ngày Trung
Cộng cưỡng chiếm biển Đông, S. và tôi đều
đau xót, viết cho nhau những lá thư lá thư thật
buồn.
Tôi vẫn c̣n vài người bạn gọi tôi bằng
chú như H. từ bên trời Âu (cám ơn H. đă gửi
thuốc cho chú) và vài người bạn gọi tôi bằng
anh mặc dù người nào tuổi tác cũng c̣n cách xa tôi
vài thập niên, kể cả một người “từ một
nơi thật gần”, vẫn liên lạc với tôi hầu
như hàng ngày. Tôi cũng c̣n có những người bạn
vẫn gọi tôi bằng “thằng” mặc dù tóc chúng tôi
đều đă pha mầu v́ đă quen biết nhau từ một
thời rất xa xưa, và thân với nhau như thể anh
em một nhà.
Khó có thể kể ra đây tất cả bạn bè
xa gần mặc dù tôi vẫn rất nhớ. Dạo này tôi
“ít nói” v́ sợ sơ xuất làm bạn buồn phiền
như đă xảy ra một lần trước đây
nhưng không bao giờ tôi quên bạn, dù bạn ở bất
cứ nơi đâu trên quả địa cầu. Cuối
những bài tùy bút tôi thường nhắc tới bạn
như tôi viết trong lá thư tuần rồi: “Khi không đi xa tôi thường
ra biển nh́n sóng bạc đầu, ngắm những cánh hải
âu bay về cuối trời, gửi một chút nhớ
thương về một nơi rất xa bên kia bờ
đại dương, và tôi thường nghĩ tới bạn,
mong bạn có những ngày vui.”
Nếu có điều ǵ để cám ơn trời
th́ t́nh bạn chân thành là một. Sáng nay tôi vừa đọc
thư Tania từ Úc. Bao giờ gặp lại được
bạn, hở bạn thân?
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Nov. 3, 2013
Bạn thân,
Cũng chỉ là truyện
Nó gọi tôi rất sớm khi tôi c̣n nằm ngủ
nướng trên giường. Nó hỏi thăm tôi mà giọng
nó có vẻ buồn. Tôi biết là nó đang chờ bác sĩ
định ngày để mổ tim, thay một cái valve
đă tắc nghẽn, nên hỏi nó bao giờ vào bệnh viện.
Nó nghẹn lời: “Chưa biết bao giờ mày ạ, bác
sĩ mới cho biết là đầu tao có vấn đề
nên sẽ phải giải phẫu óc trước rồi khi
nào khoẻ lại sẽ mổ tim sau.” Nó nghẹn lời,
tôi cũng bàng hoàng, lâu lắm nó mới nói thêm: “Mày gọi
cho tao thường nhé, sợ là rồi không có dịp …” H́nh
như là nó khóc, và tôi cũng thấy mắt ḿnh cay cay.
Nó là một trong những đưa bạn vẫn gọi
tôi bằng “thằng”, vẫn “mày, tao” trong lúc chuyện tṛ mặc
dù chúng tôi đă bước vào tuổi cổ lai hy. Ở
vào tuổi này mọi chuyện đều nhẹ như mây
bay ngang trời, đâu c̣n ǵ tiếc nuối, sinh lăo bệnh
tử chỉ là ṿng tuần hoàn rồi ai cũng sẽ trải
qua, thế nhưng tôi thương nó v́ những gian chuân cuối
đời. Mấy năm trước nó đă trở thành
tàn phế v́ một cơn đột qụy, liệt nửa
thân người, đi đứng và nói năng đều
khó khăn, chữa chạy măi mới đỡ phần
nào, bây giờ cái valve tim đă nghẹt, lại c̣n khối
u trên đầu!
Đau thật, ngày xưa nó xông pha nhiều năm ở
lực lượng đặc biệt, không mất một
giọt máu đào thế mà cuối đời lại chịu
bao nhiêu là hư hao. Mất mát lớn nhất là người
vợ đầu đời bỏ đi theo người
khác trong lúc nó miệt mài đèn sách những ngày mới tới
đất lạ. Mảnh bằng Master mang về cơm áo
nhưng không giữ được mối t́nh đă có một
thời rất mặn nồng. Những đứa con lớn
lên dần dần xa ĺa tổ ấm, bỏ nó bơ vơ,
may mà khi đă gần 50 tuổi nó t́m được một
người đàn bà c̣n rất trẻ, chắp nối với
nhau những mảnh t́nh để ấp ủ nhau những
ngày mùa đông.
Tôi hỏi nó: “Gia đ́nh mày bây giờ ra sao?” Nó ngập
ngừng cho biết vợ nó vẫn đi về như chiếc
bóng, vẫn nấu những bữa cơm để cho nó
ăn một ḿnh, và có những chuyện nó không biết, hoặc
không muốn biết, v́ nó vẫn yêu thương người
vợ trẻ của nó hết ḷng. Tôi đă nghe những lời
bàn tán về người đàn bà đó, về căn nhà họ
đang cư ngụ, về cái bảo hiểm nhân thọ bạn
tôi dành dụm nhiều năm từ ngày c̣n đi làm, và về
lư do tại sao cô ấy chưa bỏ đi. Tôi
thương bạn nhưng tôi cũng cảm thấy ngậm
ngùi cho người đàn bà đă một lần đổ
vỡ, và bây giờ lại thêm một lần chua xót cho phận
ḿnh, gặp phải người chồng cuối đời
tàn tật trong lúc các con chồng cũng ghét bỏ, nghi ngờ
ḿnh âm mưu chiếm đoạt tài sản của gia
đinh làm của riêng.
Người ta đồn là vợ nó hiện đang
“chao đảo”. Tôi không tin là điều đó có thật,
và nếu có đúng như thế th́ đă sao! Trong một
truyện ngắn trước đây tôi viết:
“Ngân ngậm ngùi ngồi xuống bên chồng,
đưa tay vuốt tà áo Văn cho thẳng.
Ngày xưa, không cũng chỉ mới vài năm trước
đây thôi, nhiều lần Văn tắm xong Ngân thường
ngăn không cho Văn cài khuy áo để Ngân có thể úp mặt
vào bô ngực nở nang của chồng, hít hà mùi da thịt
đàn ông, khúc khích cười hôn nhẹ lên cổ, lên vành
tai của Văn để được ṿng tay Văn siết
chặt, nhấc bổng thân h́nh đă mềm ra v́ ham muốn
của Ngân. Nghĩ tới những giây phút ái ân nồng nàn
và cuồng nhiệt của ngày tháng cũ làm hơi thở
của Ngân ngắn lại, thế nhưng khi ngước
ngước nh́n khuôn mặt Văn, thấy cái miệng méo
mó và ḍng nước răi chảy dài từ mép, Ngân bỗng thấy
nguội lạnh, chỉ c̣n biết kín đáo nhẹ thở
dài.”
Tôi biết người đàn bà trẻ đó có những
nhu cầu, nếu phải đi t́m vui chốc lát để
có thể chịu đựng được cuộc đời
khắc nghiệt, dù không c̣n t́nh nhưng vẫn c̣n nghĩa,
chăm nom cho người chồng tàn tật cho đến
cuối đời. Người đàn bà đó đáng
thương hơn là đáng ghét, không biết là bạn có
nghĩ như tôi không?
Bạn thân,
Chúng ḿnh đă chứng kiến bao nhiêu là những oan
khiên của cuộc đời. Trái tim của chúng ḿnh bây giờ
mềm hơn những ngày chúng ḿnh c̣n trẻ, khi c̣n mang những
lư tưởng tuyệt đối, nên phần nào chúng ḿnh
đă dễ dăi với người và cả với chính
ḿnh. Chỉ mong là chúng ḿnh luôn
luôn biết trân trọng t́nh người, và cố gắng
giữ ǵn để không như “Con Đường T́nh Ta
Đi” của P. D.:
Thế rồi cuộc
đời là những cuộc t́nh chia xa
Đi lạc vào những
phía không đường về
Hăy xót thương và tha thứ cho người đàn
bà đó nếu có một ngày nào bạn nghe được
những chuyện t́nh không vui.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Nov. 12, 2013
Bạn thân,
Tôi vừa có dịp đọc lá thư bạn gửi
cho thủy thủ đoàn của Tuần Dương Hạm
Ngô Quyền HQ-17, con tàu bạn
chỉ huy 38 năm xưa, và tôi thật bùi ngùi.
“Chúng ta ai cũng đều có nỗi
băn khoăn về nhau từ giờ phút chia
tay vội vã hồi 4 giờ sáng ngày
30/4/1975 ngoài khơi Vũng Tàu. Chúng
mình có 187 người, 100 người
đã xuống tàu nhỏ về lại Sài G̣n; trong số
đó bao nhiêu người đi tù, bao nhiêu
người sống sót gặp lại gia
đình? 86 người cùng tôi đến
được Phi Luật Tân, để rồi
cũng tan hàng vội vã tại cầu tàu
Subic Bay chiều tối ngày 7 tháng 5 năm 1975, bây
giờ cuộc sống của các bạn ra sao? Xin
cầu mong tất cả đều bình yên.”
38 năm nhưng bạn vẫn chưa quên những
người lính cũ, mặc dù như bạn viết:
“Chúng
ḿnh ít thư từ
thăm hỏi nhau nhưng không ai trách ai bởi
hiểu rằng vì nỗi buồn và niềm
ấm ức của người phải bỏ lại
quê hương, vì cuộc sống khó khăn
của người tỵ nạn, mỗi
người mỗi hoàn cảnh, và mỗi
bức xúc đều khác nhau.”
Tôi biết chắc chắn là những người
lính cũ của bạn cũng không bao giờ quên bạn,
và hơn thế nữa 1,500 người được bạn
vớt trên đại dương mênh mông sau khi họ chạy
ra biển trên những ghe thuyền mong manh lúc Sài G̣n thất
thủ, cũng không bao giờ quên bạn. Không những thế
hậu duệ của 1,500 người đó cũng sẽ
nhớ ơn bạn v́ nhờ bạn mà tiền nhân của
họ tới được bến bờ tự do để
làm lại cuộc đời.
Đọc những ḍng bạn viết về chuyến
hải hành cuối cùng đó tôi không cầm được
nước mắt:
“Tôi
trở về phòng, thu vội hành lý
sẵn sàng lên bờ, bước ra hành
lang hữu hạm, tôi khựng chân vài phút,
nhìn quanh tàu lần cuối. Bỗng dưng
trên hệ thống phóng thanh quen thuộc, có tiếng vị
sỹ quan thâm niên hiện diện vang lên: "”Mời
thủy thủ đoàn tập họp sau lái
để tiễn đưa hạm trưởng
rời tàu lần cuối". Chào vĩnh biệt Anh Em xong,
tôi bước chân lên cầu thang, đưa tay lên
trán, ngẩn ngơ không biết đối
tượng nào mình đang chào tay v́ lá cờ
VNCH đă được hạ xuống để trả
lại chiếc tuần dương hạm này cho Hải
Quân Hoa Kỳ.”
Tôi
biết khi bước xuống cầu thang lần cuối bạn khó cẩm được
giọt lệ đọng trên bờ mi v́ phải bỏ lại
con tàu thân yêu, từ biệt những người đă sống
với bạn những ngày sương gió, và thủy thủ
đoàn c̣n đó cũng khó cẩm được ḍng nước
mắt tiễn đưa, nhưng thôi, dù sao đó cũng
là chút vinh dự cuối đời hải nghiệp v́ bạn
hơn ai hết nên hănh diện về những đóng góp của
ḿnh cho đất nước như bạn viết trong
đoạn sau cùng của lá thư:
“Sau
14 năm với Hải Quân, hơn 11 năm đi biển,
chúng tôi phục vụ VNCH trên mọi loại chiến
hạm từ nhỏ nhất đến
lớn nhất, hy vọng một ngày nào đó sẽ
được lên bờ. Tiếc thay chiến
hạm cuối cùng, Tuần Dương Hạm Ngô
Quyền HQ-17 không về được bến mẹ. Sau
38 năm lưu vong niềm hy vọng sẽ có
được mảnh đất nơi quê
hương VN tự do để gửi vùi thân
xác không còn nữa. Hôm nay trong tôi chỉ
còn lại một chút tình, tình gia
đình, tình bè bạn, tình chiến
hữu, chúng tôi rất trân qúy gìn
giữ, và an phận làm người "”Thủy
Thủ Không Tàu"
Trương
Hữu Quưnh.”
Bạn thân,
Chúng ta đă mất mát rất nhiều để
đánh đổi lấy cuộc sống hiện tại.
Những mất mát để các con cháu chúng ta được
sống một cuộc đời no ấm trên một xứ
sở tự do. Tôi chắc là bạn vui mừng và hănh diện
khi thấy tất cả ba đứa con ḿnh bước
lên podium nhận lănh bằng tiến sĩ y-khoa. Những nhọc
nhằn, những cay đắng của người di tản
buồn đă được đền bù xứng đáng,
và hơn thế nữa …
Ngày 1 tháng 12 năm nay Dân Sinh Media tổ chức ra mắt
DVD “Chuyến Hải Hành Cuối Cùng”, mô tả lại cuộc
triệt thoái trong ṿng trật tự của HQ/VNCH và ḷng nhân
đạo của 43 vị hạm trưởng đă không
ngại ngùng sóng gió biển khơi, mang theo hơn 30 ngàn
đồng bào tới bến bờ tự do. Riêng chiếc
HQ-502 của hạm trưởng Nguyễn Văn Tánh đă
chở hơn 5,000 người, và trong lúc đoàn tàu trên
đường hải hành từ Côn Sơn tới Subic Bay,
HQ-5 của hạm trường Phạm Trọng Quỳnh
đă quay lại nhiều lần để vớt những
người kêu cứu bằng âm thoại trong đó có Phạm
Hậu, tác giả tập thơ “Truyện Chúng Ḿnh”. Bạn
Quưnh, tôi biết bạn sẽ về San Jose để gặp
lại bạn bè xưa, và để những người
được bạn vớt trên biển nói một lời cám ơn muộn màng.
Tôi cũng sẽ về, dù rằng tôi không có mặt trong lần
di tản đó, để được thơm lây cùng với
bạn và các cựu hạm trưởng của khoá Đệ
Nhất Bảo B́nh, như Tánh, như Quỳnh, như Hùng,
như Lập, các ḱnh ngư
trên biển một thời.
Mong bạn giữ ǵn sức khoẻ để chúng
ḿnh c̣n ngao du vùng xa đất lạ, nhớ về những
ngày tháng cũ của đời hải hồ.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Nov. 18, 2013
Bạn thân,
Trời mấy hôm nay mưa
thật buồn., mây ủ ê và gió cũng ngập ngừng. Buồn hơn nữa khi nh́n thấy
h́nh cháu Th. nằm bất động
trên giường v́ căn bệnh quái ác Guillain-Barré Syndrome (GBS). Tôi đọc lá
thư của Tr. thay mặt
gia đ́nh gửi cho thân quyến và bạn bè mà ḷng bâng khuâng
cho cái mong manh của kiếp người.
I am writing on my behalf of my little
sister Th. Vu whose life took a drastic change last year. On June 11,
2012 she came into the hospital and was misdiagnosed with having urinary tract
infection. She was sent home with antibiotics. Twelve hours later,
she was unable to walk and was taken to the emergency room where she was
diagnosed with Guillian Barre Syndrome (GBS). Family was informed that
Th. was a couple of hours shy from death because her respiratory system
was rapidly failing. Guillian Barre Syndrome (GBS) is an auto immune
disease that attacked her nerve cells which caused her to suffer paralysis from
the neck down. Th. lived in the dark for a while as she was unable to
open her eyes, unable to move or voice out for help, dependent upon a
ventilator and feeding tube for over eight months. Th. finally was able to eat
and drink for the first time in eight months and she was able to come home and
sleep with her 6 year old daughter after
being in the hospital and nursing home for over 15 months.
Less than two months later, Th. is in
critical care at Hoag hospital fighting for her life again because her blood
infection compromised her lungs, heart, kidney, brain and hemoglobin
count. She was in the hospital for 23 days and has been transferred to a
nursing facility. Presently, her body suffers more damages and she has
taken a couple of steps backward in her progress due to this episode. Unfortunately,
doctor said she probably will not walk nor improve anymore so her insurance
stopped physical therapy.
Thư
khá dài bằng Anh ngữ v́ các cháu đều sinh ra và lớn
lên ở đất nước này nên tôi xin phép tóm tắt để bạn
hiểu rơ v́ tôi biết bạn đang rất là bận rộn
với những ngày lễ hội gần kề:
Cháu
Th. hiện giờ đang nằm bất động v́ căn
bệnh Guillian Barre Syndrome (GBS),
một căn bệnh ảnh hưởng tới hệ
thống miễn nhiễm khiến cháu không cử động
được từ cồ trở xuống. Sau 8 tháng trời
nằm trong bệnh viện sống nhờ máy móc, cháu mới
lại tự ăn uống được, và sau một thời
gian dài tập luyện cháu được cho về nhà sống với gia đ́nh. Nhưng chỉ
hai tháng sau cháu lại phải vào bệnh viện v́ máu bị
nhiễm trùng ảnh hưởng tới phổi, tim, óc
… Cháu đă nằm ở trong đó
23 ngày, và hiện giờ đă được chuyển sang
nhà dưỡng bệnh nhưng bác sĩ nhận định
rằng cháu khó có thể đi
đứng lại được nên công ty bảo hiểm
cũng ngừng, không bảo trợ việc tập luyện
cho cháu nữa.
Th. c̣n quá trẻ, mới vừa 30 tuổi
mà sao cuộc đời quá cay nghiệt, một lần t́nh
yêu tan vỡ chưa đủ đau đớn sao mà trời
c̣n hành thân xác Th. cho gia đ́nh và bạn bè thêm xót thương.
Bạn thân,
Bố của Th. đáng nhẽ sẽ cùng đi San Jose với tôi để tham dự họp mặt HQ vào đầu tháng 12 sắp tới, và c̣n dự trù đi Napa uống rượu vang với nhau cho say mèm, thế nhưng bây giờ đành hủy bỏ chuyến đi, ở nhà chăm sóc cho người con thân yêu v́ sợ rằng chẳng bao giờ sẽ c̣n những giây phút cho cha con gần gũi nhau như lúc này!
Trong cuộc chiến anh em chúng ḿnh đă bao nhiêu lần đau buồn nh́n thấy những thân xác bạn bè ngă gục thế nhưng chưa bao giờ chúng ḿnh thấy yếu đưối và tuyệt vọng như khi thấy h́nh ảnh của cháu Th.. Bạn hăy cùng chúng tôi cầu nguyện, dù biết rằng thượng đế ở rất xa trên cao, và mấy hôm nay trời đầy mây mù.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Nov. 24, 2013
Bạn thân,
Trên đường đi
San Jose tham dự họp mặt của HQ từ khắp nơi
trên thế giới, do Media Dân Sinh tổ chức để
thu thập dữ kiện cho cuốn DVD “Chuyến Hải Hành
Cuối Cùng”, sẽ ra mắt vào đầu năm tới,
tôi ghé ngang Little Sài G̣n cho vợ chồng Tư Q. quá giang. Tư
Q. là bạn cùng khoá Bảo B́nh,
là cái thằng tôi đă từng gán cho câu nói: “Về
đến VN th́ được hàng xóm gọi bằng
cụ thế mà chúng mày vẫn gọi tao bằng thằng.
Lâu lâu lại c̣n Đ.M nữa!”
Bạn bè với nhau hơn
50 năm nên chuyện ngắn chuyện dài không dứt khiến
cho đường xa ngắn lại, thế nhưng khi chúng
tôi tới khách sạn Biltmore cũng
đă có vài người đứng ở lobby nói tiếng
Việt líu lo. Tôi chẳng nhận được ra ai cả
nhưng cũng gật đầu đầu chào hỏi v́
biết chắc đó là “quan ta, dân ḿnh”, xưng tên xong mới
ngỡ ngàng nắm tay nhau bùi ngùi: “Trời ơi, commandant
đấy ư?” HQ Việt Nam hồi đó có thói quen gọi
người chỉ huy của ḿnh là “commandant” thay v́ “hạm
trưởng”, “chỉ huy trưởng” hay “tư lệnh”
v́ cấp bậc và chức vụ thay đổi theo thời
gian nhưng “commandant” th́ lúc nào cũng hợp thời. Gần
40 năm rồi c̣n ǵ, ngày đó chúng ḿnh trên dưới ba mươi,
bây giờ đa số đă bước qua ngưỡng cửa
cổ lai hy, xa cách lâu như thế làm sao mà không khỏi ngỡ
ngàng khi nhận ra nhau!
Bạn biết là tôi
thật sự không phải là người di tản buồn,
không theo đoàn tàu 43 chiếc
của HQ/VNCH mang theo 30 ngàn đồng bào tránh nạn Cộng
Sản ngày 30 tháng 4 năm 1975, thế nhưng tôi cũng đă
về họp mặt để gặp lại bạn bè xưa,
người quen cũ, nhất là để nghe lại những
câu chuyện bi hùng của của biến cố đau thương.
Tôi đă ngậm ngùi nh́n các cựu sỹ quan trên sân khấu
mặc quân phục màu trắng tôi yêu, vung kiếm chào quân quốc
kỳ trong lúc tất cả mọi người cùng hát quốc
ca. “Này công dân ớ …”, tôi hát theo mà thấy mắt ḿnh h́nh như
cay …
43 chiến hạm thoát
khỏi Sài G̣n ngày quốc nạn nhưng 9 chiếc đă tự
đánh ch́m v́ t́nh trạng kỹ thuật không thể hải hành viễn dương, 1
chiếc quay lại Sài G̣n mang theo những người
đổi ư không muốn di tản, c̣n lại 33 chiến hạm
lớn nhỏ giă từ quê hương, cùng với hơn
30 ngàn người tới Subic Bay làm người di tản
buồn. Chỉ có hơn 10 hạm trưởng của các
chiến hạm đó hiện diện ngày họp mặt, 7
hạm trưởng đă qua
đời, một số c̣n lại không về được
v́ lư do cá nhân. Họ đều được vinh danh, và vị
hạm trưởng cao nhiên nhất, một Bảo B́nh 88
tuổi, đă được một người dân di tản
lên diễn đàn nói những lời cám ơn mộc mạc
nhưng đầy chân t́nh. Đại gia đ́nh 20 người
của ông ta di tản trên tàu HQ bây giờ gồm hơn 100
người đang sống trong tự do và hạnh phúc, như
thế làm sao mà ông ta có thể quên ơn. Có người con
gái năm 75 mới lên ba, được một người
thủy thủ trên tàu chia cho miếng cơm cháy lót ḷng, bây
giờ đă là bác sĩ y khoa, tha thướt trong tấm áo
dài quê hương bước lên sân khấu bùi ngùi kể lại
chuyện xưa, và gửi một lời tri ơn.
Tôi không cần nói hết
những ǵ đă diễn ra trên sân khân khấu. Mai mốt
xem DVD rồi bạn sẽ biết, nhưng tôi muốn viết
ở đây một chuyện bên lề làm tôi nghẹn ngào.
Một vị hạm trưởng kể với tôi rẳng
khi đoàn tàu rời vùng biển VN tiến về Philippines,
thủy thủ đoàn của anh ấy không hề rối
loạn mặc dù lúc đó thực sự không c̣n một hệ
thống chỉ huy chính thức. Người thủy thủ
giữ tay lái tàu vẫn nghiêm chỉnh lập lại lệnh
từ trên đài chỉ huy truyền xuống trong lúc nước
mắt anh chan hoà, đầm đ́a trên má v́ anh ra đi bỏ
lại gia đ́nh vợ con. Lúc đó ai cũng nghĩ một
lần ra đi là một là một
lần vĩnh biệt, sẽ không bao giờ c̣n gặp lại
nhau! Người thủy thủ cầm tay lái này không có mặt
trong ngày hội ngộ, “tôi không biết bây giờ anh ta ở
đâu”, vị hạm trưởng nói thêm,“người ta tới
đây cám ơn tôi, c̣n tôi, tôi muốn gửi lời cám ơn muộn màng tới
anh ấy, và tới tất cả thủy thủ đoàn, đă
giúp tôi hoàn hành nhiệm vụ cuối cùng một cách mỹ
măn.”
Bạn thân,
Ngày 30 tháng tư năm
1975 đa số các quân binh chủng của VNCH đều
coi như đă tan hàng, trừ Hải Quân! Đoàn tàu 33 chiếc
tới Subic Bay ngày 7 tháng 5 năm 1975. Tất cà mọi
người đă trang nghiêm làm lễ hạ kỳ. Đó là
ngày chúng ta chính thức ră ngũ, trở thành người di
tản buồn. Một lá cờ vàng ba sọc đỏ của
một chiến hạm đă được lưu giữ,
và được xử dụng trong lễ chào cờ trang
trọng tại hội trường Santa Clara Convention Center
ngày 1 tháng 12 năm 2013. Sau hơn 38 năm màu cờ vẫn
không hề thay đổi, cũng như tấm ḷng của
những người thủy thủ năm xưa.
Mỗi lần gặp
bạn bè miền xa tôi vừa vui và vừa xúc động.
Lần này bạn không về được v́ hai bàn chân mỏi
nhưng sẽ c̣n một lần sau, và lúc nào tôi cũng vẫn
đợi chờ. Bạn giữ ǵn sức khoẻ nhé.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Dec. 3, 2013
Bạn thân,
“Mưa Cho T́nh Nồng” là một truyện ngắn tôi viết đă khá lâu, tuy nhiên nói măi chuyện ḿnh cũng nhàm nên hôm nay tôi gửi bạn một bài viết rất dễ thương của Hoàng Lan Chi, một người bạn mà tôi thường gọi đùa là “Bà Già Giết Giặc” v́ những bài nghị luận chống Cộng, và nhất là chống Việt gian, một cách gay gắt, thế nhưng khi viết về t́nh yêu th́ cũng t́nh ơi là t́nh. J Nhất là t́nh của mưa bên này và bên kia bờ đại dương (chứ không phải mưa kên kia sông của bạn ta Nguyễn Thiện Lư) th́ cũng nồng như “Mưa Cho T́nh Nồng” của tôi vậy bạn ơi!
Mưa Sài G̣n Mưa Cali
Tặng một
người
Những ngày cuối tháng Một, Cali không dưng mưa. Mưa khá nhiều và mưa đêm. Tôi sợ trời mưa lắm. Miền Nam mưa nắng hai mùa th́ xem như tôi đă ch́m trong mưa hơn nửa đời người. Nhớ những ngày đi học, mưa ồ ạt và lắm khi tôi không đủ kiên nhẫn trú mưa, cứ thế đi dưới mưa để về nhà run trong giá lạnh. Qua Mỹ, thời gian đầu ở Virginia, có những hôm mưa trắng xoá cũng gợi nhớ mưa Sài G̣n nhưng cảm giác lúc ấy thật tuyệt. Tuyệt v́ được ở trong nhà. Tuyệt v́ được ngắm mưa ở rừng lá phong. Virginia nhiều rừng và cây th́ phủ khắp đường phố.
Mấy năm sau có dịp qua Oregon vài tháng. Đụng độ mưa và tôi sợ quá. Mưa ǵ mà ảm đạm thê lương cả ngày. Tôi chỉ có chút lăng mạn chứ không phải hoàn toàn ch́m đắm nên rất sợ những ngày mưa buồn ấy.
Về Cali, nơi mà ca sĩ Phượng Vũ có lần viết đùa trên facebook “Cali mưa một năm được chừng …một ly”, tôi không “gặp” mưa nhiều để sợ nữa.
Tuy vậy, những ngày cuối tháng Một, Cali bỗng mưa. Thật không ǵ thú vị bằng mưa đêm rả rích. Nghe tiếng mưa đêm tí tách có chút ǵ đó buồn. Buồn nhưng thích. Th́ là một thú đau thương mà lại.
Giờ này
Cali chỉ se lạnh.
Giờ này
Sài G̣n cũng chớm lạnh.
Giờ này
Cali mưa hiu hắt.
Giờ này
Sài G̣n cũng hắt hiu mưa.
Kỷ niệm của thời xưa vẫn đâu đó v́ đă bỏ lại ở Sài G̣n. Ai có thể mang theo được kỷ niệm của thời đi học trên con đường Phan Thanh Giản hay Nguyễn Đ́nh Chiểu để sống lại những cảm xúc xưa? Ai có thể mang theo kỷ niệm của những ngày vùi đầu làm toán với radio bên cạnh và nghe nhạc lồng lộng để t́m lại nguyên vẹn cảm xúc cũ?
Có những điều không mang được và vĩnh viễn ở lại đó. Không gian không mang được và cảm xúc ấy chỉ ở đó.
Nhưng có nhiều khi người của không gian đă t́m đến nhau để rồi dường như không gian không c̣n là ngăn cách nữa.
Mưa Sài
G̣n đă phủ xuống hồn tôi.
Mưa Cali
đang phủ bước chân tôi.
Giờ này Sài G̣n hẳn đang mưa. Trời tháng Chạp sẽ vội vă cho kịp đón mùa mới. Người cũng vội vă v́ thời gian không chờ nữa.
Mau lên chứ
vội vàng lên với chứ
Em em ơi
t́nh non đă già rồi
Con chim hồng
trái tim nhỏ của tôi ơi
Mau với
chứ, thời gian không đứng đợi
(Xuân Diệu)
Giờ này Cali có vẻ mưa. Trời tháng Chạp cũng vội vă cho mùa Xuân kịp gơ. Tôi cũng vội vă v́ thời gian không chờ nữa.
Mưa
nơi ấy đong đầy kỷ niệm cũ
Mưa
nơi này gạt nỗi nhớ vừa đơm
Ngàn trùng xa
chỉ c̣n là sợi tóc
Ngàn kiếp
sau vừa đủ một nụ hôn.
(Hoàng Lan Chi
)
Cali cuối năm 2013
Hoàng Lan Chi
Bạn thân,
Đọc xong bài viết tôi hỏi HLC về hai câu thơ cuối cùng mới biết là “người ấy” hiện ở Sài G̣n thế nhưng khoảng cách cũng chỉ bằng một sợi tóc, và ngàn kiếp sau cũng chỉ vừa một nụ hôn. T́nh không? Tôi gửi lại lời đồng cảm bằng bốn câu thơ cũ:
Chỉ là những lời
Nói với người ở xa
Nhớ nhau không đo bằng ngàn dậm
Mà bằng cả tinh hà.
Thế mới biết người đă có tuổi nhưng không có nghiă là người già, phải không bạn?
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Dec.7, 2013
Bạn thân,
Những ngày mưa lạnh của Cali đă đi qua, mùa thu đă trở lại cùng với những hàng cây phong thưa lá trên con dốc trước nhà. Tôi yêu mùa thu, nhất là những mùa thu dịu êm, nắng vừa đủ ấm cho tôi đi bộ trên những con đường đầy lá vàng, để vu vơ buồn nhớ về những tháng ngày qua của cuộc đời.
Xmas này mẹ tôi không xuống đây với chúng tôi như hàng năm v́ tuổi già, và tôi cũng vừa về trên đó gặp mẹ nên mùa lễ hội năm nay sẽ chỉ có gia đ́nh bé nhỏ của tôi quây quần trong căn nhà ấm cúng, chia sẻ với nhau những nụ cười.
Chắc là Tết tôi sẽ lại trở về thăm mẹ, lên chùa thắp hương cho bố tôi, và cho Bích Cà Chua v́ trên đời này chỉ c̣n anh em chúng ḿnh thương nhớ nó mà thôi. Hơn 10 năm trước đây chúng ḿnh họp mặt, tưởng niệm những bạn bè đă nằm xuống, tôi đă viết vài lời nhắn nhủ:
Có gặp “Cà
Chua”? Thằng Bích đó!
Nhắn dùm là
tớ đă đem h́nh
Lên chùa gửi
gấm nghe kinh kệ
Cho hồn siêu
thoát chốn u-minh.
Sau này tôi mới biết là Bích đă cải đạo, theo Công Giáo ngày lập gia đ́nh, thế nhưng chẳng biết linh hồn nó trôi giạt đến nơi nào khi nó và người vợ mới cưới ch́m đắm tại biển Đông trên đường đi t́m tự do.
Những bạn đă qua đời th́ thôi coi như yên phận, nhưng những đứa chân trong chân ngoài mới thật là đáng thương. Sáng nay Cụ Thộn gọi cho tôi, vẫn c̣n ngọng nghịu v́ cơn stroke nhẹ đầu năm, và một chiếc valve tim bị nghẹt, nhưng nhất định sẽ không vào nhà thương giải phẫu nữa như đă dự trù. Có nhiều lư do khiến Cụ thay đổi ư kiến nhưng có lẽ … sợ chết cũng là một phần. Thà cứ sống lây lất đếm tháng ngày buồn c̣n hơn là đi về miền miên viễn trong cô đơn. Người vợ trẻ của Cụ năm nay cũng sẽ không về VN ăn Tết, ở lại nhà trông nom Cụ, nên Cụ sẽ không phải t́m đến các con nương tựa những ngày mùa đông.
Khi c̣n trẻ vào dịp
cuối năm tôi thường “đếm những mảnh
t́nh” để thương, để nhớ và đôi khi
để xót xa v́ những mất mát, bây giờ những
tháng ngày giao động đă đi qua, chúng ḿnh có lẽ
đều không khác ǵ Cá Sơn Trương Hữu Quưnh, “chỉ còn lại một chút tình,
tình gia đình, tình bè bạn, tình
chiến hữu, … , và an phận làm người
"Thủy Thủ Không Tàu"". Không
có tàu cho chúng ḿnh chỉ huy từ trên đài cao, ngả
nghiêng với sóng gió đại dương, nhưng chúng
ḿnh vẫn là hành khách trên nhưng du thuyền khổng lồ,
âm thầm nhớ về tháng ngày cũ, v́ “c̣n nhớ c̣n
thương giấc mộng đầu”. Tháng
January năm 2014 Quưnh, Vũ Thất và tôi sẽ bay sang
Argentina để xuống tàu tới những nơi từ
xưa chỉ có trong trí tưởng, những nơi mơ
ước khi chọn đời hải hồ. Bạn
không đi được v́ một lư do riêng nên những
ngày đó tôi sẽ nhớ đến bạn rất nhiều.
Bạn thân,
Cuối năm h́nh như tâm tư có điều ǵ
khác lạ nên viết cho bạn những chuyện không
đầu không đuôi. Phải chăng đây là cái người
Mỹ gọi là “holiday blue”?
Tôi không biết nữa. Mặc dù tôi chẳng có ǵ để
phải phàn nàn về đời sống của riêng tôi,
nhưng những ngày gió lạnh
tôi thường nhớ tới người homeless ngày
xưa tôi gặp ở trong vùng Thung Lũng Hoa Vàng. Ông ta
thường ôm con chó lông xù ngủ ngoài hàng hiên của
building nơi tôi làm việc, và buổi trưa nào tôi cũng
gặp ông ta lang thang trên đường Santa Clara, cho đến
một ngày ông ta đă không trở dậy, mặc cho con chó
thảm thiết tru lên từng hồi, và tôi thẫn thờ
cố ngăn ḍng nước mắt cảm thương v́
ông ta cũng là cựu chiến binh như anh em chúng ḿnh.
Miền Nam Cali dù đă gần cuối năm nhưng
thời tiết vẫn hiền hoà, không như miền
Đông buốt giá v́ gió tuyết. Tôi cám ơn trời cho phận
ḿnh và mong là bạn cũng sẽ an vui những ngày mùa
đông. Hẹn gặp bạn một ngày rất gần,
khi mùa xuân lại về trên đỉnh b́nh yên.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Dec. 13, 2013
Bạn thân,
Dạo nay tôi hay ngủ mê, và trong giấc mơ tôi thường thấy ḿnh lạc lối. Nhiều lần tôi quanh quẩn trên những con đường ven sông mà không biết đi về hướng nào, và có những lần ngơ ngác trên những phố trông rất thân quen, h́nh như là Sài G̣n, nhưng cũng không t́m được đường về.
Hôm nay là ngày đầu
của mùa đông Cali, và chỉ c̣n ba ngày nữa là Christmas,
tôi ngồi đây nhớ những ngày Xmas năm xưa ở
Sài G̣n. Khi đó tôi c̣n rất trẻ, và nghèo nữa, Xmas chỉ
biết theo mấy thằng bạn ra đường ngắm
nh́n thiên hạ. Đường xá Sài G̣n đêm Noel thật
là đông vui, trời chỉ se lạnh nhưng cũng có
người diện áo ấm, và mặc dù theo bất cứ
tôn giáo nào người ta củng t́m đến Vương
Cung thánh đường ở trung tâm Sài G̣n, hoà ḿnh vào đám
đông. Chỉ có thế thôi mà thấy sao vui ơi là vui, để
cho chúng ḿnh măi luống tiếc sau những thăng trầm
của cuộc đời. Trong thâm tâm tôi vẫn nhớ Sài
G̣n, nhớ lắm, mặc dù Sài G̣n đă đổi thay, không
c̣n là Sài G̣n năm xưa với những kỷ niệm êm
đềm, và có lẽ đó là lư đo tôi vẫn nằm mơ
thấy ḿnh lạc đường trên những con phố
hầu như thân quen.
Có một thời tôi lưu lạc ở vùng sông
nước Cửu Long. Lúc đó tôi đang thất t́nh, không
phải, buồn v́ chuyện t́nh th́ đúng hơn. Tôi chia
tay với người yêu v́ không muốn lập gia đ́nh
quá sớm, trong lúc N. không muốn chờ đợi một
người nay đây mai đó, không biết đến bao
giờ mới có nhau. Tôi theo tàu xuôi ngược những ḍng
sông, sống buông thả, thế
nhưng khi tàu cập bến tôi chỉ lang thang trên những
con đường ven sông, không biết đi về đâu
cho cho vơi bớt nỗi buồn. Những ngày tháng đó
đă xa, rất xa, mấy chục năm rồi c̣n ǵ, thế
nhưng có lẽ vẫn c̣n sống trong tiềm thức, và
trở về trong những giấc mơ.
Bạn thân,
Tôi biết đă gần 40 năm rồi thế nhưng
bạn vẫn chưa trở về thăm VN lấy một
lần. Không những thế bạn c̣n kết án những
người tiếp tay cho chế độ phi nhân ở bên
đó v́ đă gửi tiền hoặc trở về Sài G̣n
phung phí ăn chơi. Bạn yên
tâm, tôi cũng chẳng c̣n thân nhân nào ở bên đó để
phải gửi tiền về giúp đỡ, và năm ngoái
trên đường từ Singapore sang Korea tôi cũng chỉ
ghé vào Sai G̣n và Nha Trang vài tiếng đồng hồ, nh́n qua
chốn cũ để ngậm ngùi chứ không phải để
t́m vui. Đầu năm 2015 Quưnh muốn về neo tàu ở
Cape Chân Mây ngoài Đà Nẵng để lên bờ thăm Vĩnh
Lợi. Bạn ta ở bên đó chỉ c̣n có hai người,
Lợi và Vinh. Vinh th́ như bạn đă biết, ở lại
VN v́ gia đinh có liên hệ với “bên thắng cuộc”, nhưng
con cái cũng đă sang sống ở đất nước
này, c̣n Lợi th́ bây giờ hai bàn chân mỏi, mắt cũng
chẳng c̣n nh́n thấy rơ, không biết có nhận ra chúng ḿnh
nếu một ngày nào chúng ḿnh t́m đến con đường
đă đổi tên của thành phố xưa.
Chắc là tôi cũng sẽ cùng đi với Quưnh. Đà Nẵng năm xưa là nơi tôi bỏ lại mối t́nh, lưu lạc về sông nước miền Nam, sống những ngày tháng vật vờ. Vài năm sau đó tôi đổi xuống một chiến hạm tuần dương, và chuyến công tác đầu tiên đưa tôi trở về Đà Nẵng. Lúc đó N. đă có chồng, tôi đứng trên ghềnh đá nh́n ra biển, mông mênh với nỗi buồn:
Biển xanh
một chút hao gầy
Xót xa niềm
nhớ, đắng cay cuộc t́nh.
Chỉ là chuyện dĩ văng, và mối t́nh đă chết
với tháng năm dần trôi. Sau N. tôi đă gặp gỡ
thêm nhiều người con gái khác, và cuối cùng tôi cũng
t́m được K. để đi với nhau cho đến
cuối cuộc đời.
Bạn thân,
Chỉ mới bắt đầu nhưng rồi mùa đông
băng giá rồi sẽ đi qua, cũng như những ngày
hè rực rỡ và mùa thu dịu
êm. Theo ṿng tuần hoàn của trời đất, rồi đây
mùa xuân sẽ lại trở lại với cỏ xanh trên
đồi và hoa vàng bên lối nhỏ, cho chúng ta yêu thương
chắt chiu tháng ngày. Mong là bạn lúc nào cũng yên vui, và hẹn
ngày gặp lại.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Dec. 21, 2013
Bạn thân,
Nhận được tin buồn của gia đ́nh
bạn trong lúc tôi lênh đênh cuối đường chân trời
vùng ba đại dương gặp gỡ: Thái B́nh
Dương hiền hoà, Đại Tây Dương sóng gió và
Nam Băng Dương giá buốt, nên chỉ “text” được
cho bạn một ḍng phân ưu ngắn ngủi v́
phương tiện truyền thông yếu kém của những
bến bờ tôi ghé thăm.
Chuyến đi vừa rồi của chúng tôi nhọc
nhằn nhưng cũng có những
ngày vui. Nhọc nhằn v́ phải bay qua ba phi trường
của ba nước trong vùng Latin America mới lên
được tàu tại cảng Buenos Aires của Argentina
(Á Căn Đ́nh), và chuyến bay nào cũng trễ nải
làm chúng tôi vật vă đợi chờ. Tới nơi gặp
đúng ngày hội hè tại Argentina, xứ của Tango nóng
bỏng, nên bao nhiêu thuyền bè và du khách kéo về chật
ních, khó khăn lắm chúng tôi mới lên được tàu.
cứ như là chen nhau di tản tháng Tư năm 1975!
Cuối cùng th́ tôi cũng tới được
nơi mà tôi hằng mơ tưởng từ khi mới
bước chân ra khỏi quân trường. Cape Horn (Mũi
Sừng) điểm cực nam của châu Mỹ, nơi
người dân của thành phố Ushuaia dựng mốc
“fin del mundo”, có lẽ là nơi tận cùng của thế giới
con người. Núi và biển hoà vào nhau như tranh vẽ,
tôi suưt soa với phong cảnh đẹp nhưng trong ḷng
không một chút xúc động như năm nào khi tôi đi
lại đường biển xưa. Ngày đó chỉ mới
thấy hải đăng trên mũi Cấp (Vũng Tàu) chớp
sáng loà là nước mắt tôi đă ứa ra, tưởng
như người thân đang đón tôi về sau bao nhiêu
năm xa cách.
Hơn 10 giờ đêm ở vùng cực Nam này mặt
trời vẫn c̣n ở trên đường chân trời.
Đêm xuống rất chậm và khi du thuyền Infiniti dời
Cape Horn lên đường đi Chile (Chí Lợi) th́
sương mù giăng đầy trời. Tiếng c̣i tầu
u trầm trong sương nghe buồn bă như một lời
giă biệt. Đúng ra là vĩnh biệt v́ có lẽ tôi sẽ
không bao giờ có dịp trở lại nơi này.
Chile có hơn 500 ngọn núi lửa và những trận
động đất từ ngàn xưa tạo lên những
dăy hải đảo rải rác gần đất liền
và những vùng biển hẹp nhưng đủ sâu cho con
tàu khổng lồ len lỏi để du khách ngắm nh́n
mây nước cùng với tuyết giăng đầu núi dù
là đang giữa mùa hè. Tôi đứng trên boong ngẩn
ngơ nh́n, tàu qua vịnh nào cũng thấy h́nh như là vịnh
Cam Ranh, đảo nào cũng giống như Cù Lao Xanh, Cù Lao
Chàm, và núi nào cũng giống như núi Bạch Mă ở Thừa
Thiên. Hơn 40 năm xa xứ nhưng hồn thiêng sông núi
c̣n sống trong tim nên dù ở nơi đất lạ tôi
cũng vẫn nh́n thấy đất nước ḿnh. Bạn
c̣n nhớ không, mấy năm trước đây chúng ḿnh tới
thăm Tử Cấm Thành của Trung Hoa thế nhưng
chúng ḿnh lại thiết tha nhớ Huế mặc dù cung
điện trong Thành Nội nhỏ bé nhưng thân thiết
hơn nhiều.
Mỗi lần ra biển, dù đang ở trên con tàu với
hàng ngàn du khách, nh́n biển cả mênh mông tôi vẫn có cái cảm
giác cô đơn, nh́n về đất liền mong ngày trở
lại hay đợi một lá thư của người
yêu dấu từ một bến bờ xa xôi, như những
ngày tôi c̣n trên chiến hạm xuôi ngược bến bờ
Việt Nam.
Bạn thân,
Mấy năm gần đây tôi đă đi qua rất
nhiều nơi của vùng Latin America như Mexico, Costa Rica,
Columbia, Panama, Brazil, Argentina, Uraguay, Chile … Phong cảnh tại các nơi này
nhiều chỗ thật quyến rũ thế nhưng
người dân h́nh như vẫn c̣n đang khắc khoải.
Phần lớn các công tŕnh kiến trúc, các tượng
đài của người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha bỏ
lại không được bảo tŕ nên đổ nát đến
tang thương. Graffiti vẽ bậy kín các bức tường,
giây điện thoại và Internet cable ngổn ngang bên những
căn nhà cũ với những điêu khắc nghệ thuật
làm mất đi nét cổ kính của một thời vàng
son. Nhiều lúc tôi đă thở dài tiếc nuối nhưng
cũng hiểu rằng nền văn minh “dot com” đang lan
rộng tới hang cùng ngơ hẻm khắp thế giới,
và những ǵ cổ điển rồi th́ cũng sẽ tàn
phai theo tháng năm.
Có một nơi tôi ngẩn ngơ nh́n từ trên ngọn
đồi cao, đó là khu tân lập của thành phố
Santiago. Khu phố cổ đổ nát điêu tàn bao nhiêu th́
khu phố mới được xây dựng này “hoành tráng” bấy
nhiêu. Đường xá, công viên, cao ốc … tất cả
đều hiện đại, hơn xa Sài G̣n và không thua kém
những thành phố lớn của Mỹ. Người dân
Chile tôi gặp gỡ trên đường phố rất hiền
hoà và có thiện cảm với … Mỹ, và trong tương
lại rất gần có có thể vào đất Mỹ mà
không cần visa!
Bạn thân,
Những chuyến bay trở về Mỹ không mệt
nhọc như lần đi, nhân viên quan thuế ở phi
trường Miami đủ lịch sự cho chúng tôi hài ḷng.
Tôi thở ra nhẹ nhàng, và chợt thấy không đâu bằng
nhà ta, dù nhà ta bây giờ là nước Mỹ, nơi đă
cho tôi “tạm dung” hơn 40 năm.
Mong các bạn giữ ǵn sức khoẻ, cố gắng
tập “Dịch Cân Kinh” để tháng Năm này chúng ḿnh lại
có thêm một lần lăng du.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Jan.-2014
Bạn thân,
Nơi tôi đang sống
h́nh như không có gia đ́nh Việt Nam nào, và lẽ dĩ
nhiên là không có dịch vụ của người Việt
Nam, nên tôi thường qua thành phố bên cạnh mỗi khi
cần hớt tóc, sửa xe hay giặt ủi v.v… Hớt
tóc cho tôi là một người đàn bà đă đứng
tuổi, chậm chạp và vụng
về, nhưng tôi vẫn trở lại v́ có một cái ǵ
đó làm tôi cảm thấy bùi ngùi. Bà ta mới từ VN
sang, có lẽ là người có học v́ biết Chí Lợi
là Chile, và ở vùng nào trên địa cầu khi nói chuyện
với tôi. Tôi không hỏi nhưng nghĩ là bà ấy cần
một công việc để kiếm sống, và tôi thấy
ḿnh “có tội” khi trả $8 để uống một chai
bia trên cruise ship trong lúc người đàn bà đó cặm cụi
nửa tiếng đồng hồ, săn sóc một mái tóc
cũng chỉ được $8 mà c̣n phải chia cho chủ
gần một nửa. Đâu có ai để ư tới
mái tóc cắt vụng về của người đàn ông không
c̣n trẻ nữa nên tôi vẫn trở lại những ngày
vắng khách, những khi bà ấy cô đơn thu ḿnh trong
góc tiệm, để thấy một nụ cười và
một ánh mắt hân hoan. Đơn giản là vậy, đâu
cần phải làm một việc ǵ to lớn để
mang đến một niềm vui, phải không bạn thân?
Sửa xe cho tôi cũng là một ông già người Việt.
Mới đầu th́ tôi tưởng ông ta là Tàu v́ tên tiệm
là Lee’s Garage, nhưng khi thấy cái tên “Mít” của tôi th́ ông
ta nhe răng cười nhận là người đồng
hương, và lấy lại bản triết tính giá tiền
bảo tŕ cái xe cũ kỹ, bôi xóa, cạo sửa sao đó,
bớt đi gần một trăm đồng. “Cũng là
người ḿnh mà”, ông ta nói thế, và tôi chỉ biết gật
đầu, nói nhỏ một lời cám ơn. Cái garage của
ông ta chắc cũng không trù phú cho lắm nên khi thanh toán hoá đơn
tôi móc đến tờ giấy bạc cuối cùng để
trả cho ông ta thay v́ trả bằng credit card, v́ tôi biết
nếu tôi trả bằng thẻ tín dụng nhà băng sẽ
xén bớt của ông ta một chút công lao khó nhọc. Ông ta dấu
tờ giấy 100 dollars vào ví, gật gù thích thú, và tôi nghĩ
có thể là ông ta sẽ không khai món tiền vừa nhận
được là lợi tức. Nếu ông ta làm vậy, tôi
cũng không trách ông ta, và không ai nỡ ḷng nào trách ông ta, một
ông già đầu tóc đă bạc, hàm răng cái c̣n cái mất,
mà vẫn c̣n phải loay hoay với ḱm, với búa, với dầu
nhớt nặng mùi hôi.
Bạn thân,
Tôi đă sống ở đất nước này hơn
40 năm, và mặc dù không trở ngại ngôn ngữ, tôi vẫn
thích t́m đến những nơi cung cấp dịch vụ
của người Việt ḿnh. Không hẳn v́ giá cả bạn
ạ, v́ có nhiều người chẳng thương xót ǵ
đồng hương, “chặt chém” rất đẹp khi
có thể, nhưng có lẽ v́ một nét thân quen của quê
nhà. Gặp những lúc vắng khách nghe văng vẳng giọng
“Sè G̣ng”, hoặc ai đó khoe “tui người Cần Thơ
nè”, chợt thấy ḷng ấm áp, như thể là gặp bạn
cố tri, dù mới chỉ thấy nhau một lần. Không
phải chỉ là một niềm vui, mà c̣n như một khát
vọng, nên trong chuyến đi vừa rồi tới những
nơi xa lạ như Argentina, Uruguay, Chile tôi thường
thắc mắc là tại những nơi hẻo lánh trên địa
cầu này có “người Việt ḿnh” trôi giạt đến
hay không.
Tôi không c̣n thân nhân ở VN, trừ mợt đứa
cháu con bà chị, và lúc này không c̣n nghĩ tới chuyện trở
về nơi đó để sống những ngày cuối đời, thế nhưng
tôi vẫn nhớ, nhớ lắm, nơi tôi trưởng thành,
nơi tôi bỏ đi nhưng để lại bao nhiêu là kỷ
niệm vui buồn. Một người bạn trẻ tại
Sài G̣n, tôi quen qua văn chương, có lần hỏi tôi về
ước vọng trong tương lại, và tôi đă không
biết trả lời sao cho khỏi phải dùng những câu
xáo ngữ, chỉ nói tránh đi là: “Vào tuổi này chú đâu
c̣n ǵ để ước mơ.” Thực ra bạn và tôi vẫn
có một ước mơ âm thầm, đó là trước
khi nhắm mắt xuôi tay, được thấy chế
độ Cộng Sản độc tài ở VN găy đổ
như những nước Cộng Sản Đông Âu trước
đây.
Chỉ là một ước mơ thế nhưng mỗi
lần nghĩ tới tôi vẫn thấy vui, như thể
là mỗi lần gặp ai đó nhận ra “cũng là
người ḿnh”. Dù có xa xứ bao nhiêu năm đi nữa
chúng ḿnh cũng không quên được cội nguồn, phải
thế không bạn thân? Mong bạn giữ ǵn sức khỏe để tháng Năm này đi Bắc
Âu, nơi đó có gặp người da vàng nào th́ có lẽ
“cũng là người ḿnh”, mặc dù không quen.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Feb. 4, 2014
Bạn thân,
Đă khá lâu tôi không có dịp tâm t́nh với bạn v́ những bận rộn trong đời sống thường ngày. Từ Chile trở về chưa kịp nghỉ ngơi đă phải bay sang Maui dự đám cưới đứa cháu trai, con cô em, sau đó đón hai thân nhân từ VN sang, đưa đi “tham quan” Las Vegas, San Jose, San Francisco trước khi họ sang thăm miền Đông Hoa Kỳ.
Thân nhân từ VN sang là một đôi vợ chồng gọi tôi bằng chú. Người con trai nguyên là “bộ đội Cụ Hồ”, đă từng trích máu viết thư t́nh nguyện nhập ngũ để đi “giải phóng miền Nam VN khỏi ách đô hộ của Mỹ Ngụy”, thế nhưng khi vào tới Sài G̣n mới nh́n ra sự thật, mới biết là ḿnh bị đảng CS tuyên truyền dối trá, chua xót v́ những đổ vỡ do đồng đội của ḿnh gây ra, và ḿnh cũng có trách nhiệm một phần. Huấn, tên người con trai, thất vọng với cuộc sống, từ bỏ quân ngũ, sống những tháng ngày buồn bă bên tách cà phê của một quán bên đường, và ở đó Huấn đă gặp được một cô gái miền Nam hiền hoà. Nỗi cô đơn và niềm khắc khoải của người con trai c̣n quá trẻ làm cô gái động ḷng, t́nh bạn rồi t́nh yêu nẩy nở, họ trở thành vợ chồng mặc dù hai gia đinh phản đối v́ kẻ Nam người Bắc khác biệt chính kiến.
Huấn đưa vợ về Bắc, vượt qua được những ngày đói khổ, gây dựng được một gia đinh hạnh phúc, một phần nhờ sự giúp đỡ của anh em trong gia đ́nh đă bỏ VN đi t́m tự do, hiện sống ở Canada. Chuyện của Huấn cũng chẳng có ǵ đặc biệt, nhiều người đă ở vào hoàn cảnh tương tự, thế nhưng hôm nay tôi viết cho bạn v́ tôi muốn nói về một ước mơ của Huấn, và của chính tôi.
Thường th́ tôi tránh bàn luận chuyện chính trị và tôn giáo với bạn bè, và ngay cả với người thân. Huấn muốn năm tới tôi về thăm VN để Huấn có thể thù tiếp tôi như là tôi đang làm cho vợ chồng Huấn. Như bạn biết, năm ngoái tôi có ghé vào Sài G̣n vài tiếng đồng hồ để thấy ḿnh là người xa lạ trên quê hương. Tôi bày tỏ niềm ưu tư về t́nh h́nh đất nước đang bị dần dần Hán hoá và cuộc sống khó khăn của người dân đưa tới t́nh trạng mất an ninh trên đường phố nên tôi rất ngần ngại trở về thăm lại đường xưa lối cũ, mặc dù trong ḷng lúc nào tôi cũng thấy thiết tha.
Huấn không phản bác những ǵ tôi nói nhưng cũng nói về những tiến bộ (hay cải thiện) trong cuộc của người dân từ thập niên 80 cho đến bây giờ, và coi đó như một niềm an ủi. Đảng CS dưới thời Tổng Bí Thư Lê Duẫn, đă bần cùng hoá nhân dân bằng cách “ngăn sông cấm chợ”, sau này nhờ có “đổi mới”, và “mở cửa” tiếp nhận ánh sáng từ bên ngoài người dân mới dễ thở mặc dù vẫn c̣n thua kém xa những nước láng giềng. Những người trẻ sau này đă có cơ hôi tiếp xúc với thế giới bên ngoài, đă nh́n thấy những nếp sống văn ḿnh, tự do và dân chủ nên đă bắt đầu có những suy tư, những đ̣i hỏi, và giấc mơ của Huấn là một ngày nào tuổi trẻ VN sẽ đứng lên mang lại hạnh phúc cho mọi người mà không phải đi t́m hoà b́nh trong chiến tranh. Vẫn chỉ là giấc mơ, Huấn nói tiếp, nhưng nếu có chiến tranh với Trung Hoa để sống c̣n th́ có thể nói toàn thể người dân VN sẽ đồng ḷng tham chiến, và Huấn sẽ t́nh nguyện tái ngũ dù có phải bỏ ḿnh cho quê hương.
Tôi cũng từng đă nói với bạn về một ước mơ, đó là trước khi nhăm mắt xuôi tay, thấy VN biến thể, như đă từng xảy ra tại các nước Đông Âu, và lúc dó dù chẳng ai mời tôi cũng t́m về quê cũ sống những ngày cuối đời. Vẫn chỉ là ước mơ!
Bạn thân,
Chắc bạn chẳng thiết tha ǵ với những chuyện ngoài tầm tay, thôi th́ để tôi kể cho bạn một chuyện vui, chuyện tôi đọc trên Internet đă lâu , chỉ c̣n nhớ loáng thoáng, và có thể là bạn cũng đă đọc, nên chỉ xin “tô màu” thêm một chút để chia nhau một nụ cười.
Một ông lăo lại gần người lính gác dinh của
Lê Duẫn, xin vào thăm ông Tổng Bí Thư. Người
lính hỏi:
-
Thế
cụ họ hàng với đồng chí Tổng Bí Thư ra
sao.
Ông lăo hất hàm:
-
Tôi là bạn
học của đồng chí Lê Duẫn thời xưa.
Người lính bèn túm lấy ông lăo, đánh cho một
trận, vừa đánh vừa nói:
-
Nói láo
này, nói láo này. Tổng Bí Thư Lê Duẫn làm đếch ǵ có
“bạn học” v́ có đi học bao giờ đâu.
Lẽ dĩ nhiên là truyện bịa để cười cái ngu si của người lănh đạo đất nước đă bần cùng hoá nhân dân khiến cho đến bây giờ chúng ḿnh vẫn c̣n một ước mơ chưa thành. Bạn đừng lắc đầu chê tôi lẩm cẩm, nói chuyện trời ơi đất hỡi nhé.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Feb. 27, 2014
Bạn thân,
Hơn 8 năm rồi tôi mới gặp lại Lạc
mặc dù chúng tôi chỉ ở cách xa nhau một giờ lái
xe. Những khúc quanh của cuộc đời khiến anh
em tôi không được gặp nhau thường nhưng với
email và điện thoại chúng tôi vẫn biết tin nhau,
và tin tức về Lạc th́ buồn nhiều hơn vui.
Khi tới đất nước này Lạc mới vừa
28 tuổi, sự nghiệp của đời quân ngũ tan
tành, mẹ già cùng đất nước ở muôn ngàn dặm
xa, cay đắng và đau buồn nhưng c̣n biết làm ǵ
hơn là trở lại sân trường đại học,
bắt đầu lại cuộc đời trên đất
hứa. Chưa đầy 5
năm sau Lạc xong cả hai bằng BS và MS về computer
science, được Rockwell International nhận vào làm, và vui
hơn nữa được người bạn gái cùng học
bằng ḷng chia sẻ với nhau cuộc đời. Tôi và
Lạc chỉ là anh em họ, và lúc đó chẳng ai có bố
mẹ ở gần nên trong hôn lễ của Lạc tôi trở
thành người đại diện cho nhà trai, nói những
lời sáo ngữ với những người xa lạ giàu
sang, và h́nh như không thuộc cùng một giai tầng xă hội
với anh em chúng tôi.
Tôi mừng cho Lạc, nhưng niềm vui qua mau. Chỉ
một năm sau Lạc và vợ chia tay. Người con gái
đẹp nhưng kiêu kỳ sa vào ṿng tay của xếp lớn
mắt xanh tóc vàng, để lại cho Lạc một tâm hồn
tan nát và một món nợ lớn lao v́ đám cưới xa
hoa cùng với căn nhà mới mua để xây tổ ấm.
Nỗi buồn nào rồi cũng nguôi ngoai cùng với
thời gian. Gần 10 năm sau ở vào cái tuổi hơn
40 Lạc mới lại lập gia đinh với một
người em gái của bạn vừa vượt biên sang
Mỹ định cư. Lần này th́ Lạc may mắn, có
được một người vợ hiền, sinh cho Lạc
ba đứa con, và đứa nào cũng xinh xắn, nhất
là cô con gái đầu ḷng 6 tuổi đẹp như thiên thần.
Tưởng là hạnh phúc cuối cùng đă ở
trong ṿng tay, thế nhưng trời già cay nghiệt, trong một
chuyến nghỉ hè chiếc Vanwagon của Lạc gặp
tai nạn, ba đứa nhỏ ngồi sau xe văng ra
ngoài, đứa con gái đầu ḷng chết tại chỗ,
hai đứa con trai bị thương nặng, một
đứa c̣n mang thương tật cho đến bây giờ.
Lạc và vợ chỉ bị thương nhẹ nhưng
tâm hồn th́ tan nát v́ những ǵ xảy ra cho các con.
Lúc đó Lạc vẫn c̣n đang làm việc cho
Rockwell, mỗi ngày vừa đi vừa về mất 3 tiếng
đồng hồ trên xa lộ trong vùng Los Angeles. Lái xe
đi làm trở thành một ám ảnh nên cuối cùng Lạc
bỏ việc kỹ sư, dùng tiền được bồi
thường tai nạn, di chuyển về một vùng hoang
vu, mua một trang trại gần 10 mẫu tây để …
trồng rau, nhất là rau muống, rau thơm, cung cấp
cho các siêu thị của người Việt ḿnh! Lạc có
thể bỏ việc làm hi-tech để trở sống với
nghề làm vườn v́ tuổi thơ của Lạc cũng
là những vườn rau xanh ngắt như khung trời
Đà Lạt. Lạc lớn lên ở đó cho đến
năm 19 tuổi mới xa nhà, vào trường SQHQ Nha Trang,
trở thành người đi biển, và rồi theo tàu
trong chuyến hải hành cuối cùng, xa xứ làm người
di tản buồn.
Khi Lạc bỏ việc
kỹ sư tôi nghĩ đó là lúc Lạc “rửa tay gác kiếm”,
sống những ngày b́nh dị cho đến khi nhắm mắt
xuôi tay, thế nhưng … vẫn c̣n có những khúc quanh của
cuộc đời. Công việc trồng rau phát triển mau
lẹ, Lạc mướn vài chục nhân công thay thế
ḿnh, không c̣n phải chân lấm tay bùn, chỉ chú tâm vào việc
quản trị và phân phối sản phẩm càng lúc càng thêm
phức tạp.
Niềm bất hạnh
xảy ra khi nhân viên chính phủ tới thanh tra vườn
rau, thấy đa số nhân viên làm việc ở đó là
người Mexican không có giấy tờ lợp lệ, hoặc
là giấy tờ giả, để định cư và sinh
sống trên đất Mỹ. Vườn rau của Lạc
bị bắt buộc đóng cửa, Lạc phải ra toà
và bị phạt 250 ngàn dollars, chưa kể tiền luật
sư và án phí. Sự nghiệp một lần nữa coi
như tiêu tan, Lạc phải bán nhà để thanh toán, và
bây giờ vẫn c̣n nợ tiền phạt, không biết phải
trả tới bao giờ! Mảnh đất trồng trọt
ngày nay hoang phế, được rao bán nhưng vẫn
chưa có người mua!
Lạc bây giờ
như người mộng du, vợ đi làm cho một
super market chỉ đủ sống, c̣n Lạc nếu có
đi làm cũng sẽ bị chính phủ “tịch thu” hết
tiền lương nên đành thôi v́ mái tóc cũng đă thay
màu, hơn 60 tuổi rồi c̣n ǵ nữa mà bon chen!
Bạn thân,
Tôi xin kể thêm một
điều nữa về Lạc v́ đây mới chính là
điều làm tôi bâng khuâng. Xa đất nước gần
39 năm rồi thế nhưng Lạc chưa một lần
trở về thăm quê hương, ngay cả khi mẹ của
Lạc qua đời. Tôi biết Lạc không về v́ lư
tưởng khác biệt với chính quyền trong nước,
v́ những cay nghiệt của cuộc đời ḿnh, và
c̣n v́ bất hoà với các người anh đang sống
trong nước. Vào thập niên 80 người ở trong
nước hầu như ai cũng đói khổ, Lạc
đă làm hết sức ḿnh để giúp đỡ gia
đ́nh các người anh, nhưng tiếc thay bao nhiêu
cũng không đủ nên anh em đă có những bất hoà,
không c̣n muốn liên lạc với nhau. Cùng với những
bất hạnh, Lạc thêm một niềm đau, một
chua xót trong cuộc đời buồn nên đành làm người
con bất hiếu không về chịu tang mẹ
Tôi mới gập lại
Lạc nhân dịp có một người bà con khác từ VN
sang thăm. Đêm đă khuya bên ly rượu tàn anh em chúng
tôi nói đủ thứ chuyện, và khi nhắc đến
quê hương tôi khuyên Lạc nên về một lần,
cũng như tôi đă về, để cho vơi niềm
khắc khoải. Vẫn biết mồ mả chỉ là nắm
đất bên đường, thương nhớ hay thờ
phụng tổ tiên cũng có thể chỉ bằng trái tim,
thế nhưng làm sao chúng ḿnh cắt lià được quá
khứ, phải không bạn thân.
Tôi nói với Lạc:
“Chú c̣n nhớ Ḥn Bồ không, ngọn đồi cạnh nhà
trong ấp Thái Phiên, nơi anh em ḿnh vẫn thường leo
lên, nh́n xuống vườn rau xanh ngắt khi chú vừa tới
tuổi cắp sách tới trường? Ngọn đồi
đó vẫn như xưa khi tôi về, vẫn là một phần
của đất nước thân quen, mặc dù đời
người đă có những đổi thay. Về một
lần đi Lạc, về để đi lại
đường xưa lối cũ, thắp một nén
nhang cho mẹ của Lạc, v́ chắc là trước khi
nhắm mắt bà cụ có lẽ chỉ nghĩ tới
đứa con c̣n ở xa.”
Lạc im ĺm nghe tôi,
và mặc dù không nói nhưng mắt h́nh như đă nhạt
nhoà. Trong bóng đêm anh em tôi yên lặng cho tới lúc chia tay.
Tôi vẫn mong một ngày nào đó, có thể là 5 năm hay
10 năm, khi Lạc đă t́m được niềm thanh thản
trong đời sống và tâm hồn, có lẽ lúc ấy Lạc
sẽ về, giống như tôi 10 năm trước tôi
đă về lại làng xưa, cắm một nén nhang cạnh
mồ bà nội, mắt ứa lệ và nói thầm “Bà
ơi, thằng Đài đă về.” [i] Nghĩ tới những giây phút
đó ḷng tôi vẫn c̣n thấy rưng rưng, bạn biết
không?
T́nh thân,
Ngụy Xưa
March 6, 2014
Bạn thân,
Tôi chắc là bạn cũng như tôi thường nhận
được những emails và những cú điện thoại
làm bạn bực ḿnh, bực mà không biết làm sao hơn,
chẳng lẽ lại chửi thề để cho chính
ḿnh nghe!
Trước hết nói qua với bạn về các
emails. Internet có lẽ bây giờ
là nơi người ta lừa bịp nhau nhiều nhất.
Hàng ngày bạn nhận được hàng trăm lá thư
quảng cáo vô bổ và cả những emails của những
kẻ lưu manh không quen, (có thể là của những
người quen nhưng thực ra tên người gửi
chỉ là mạo nhận ), dụ dỗ bạn vào những
trang web lạ hoặc mở những attachments (thường
là những .zip files hoặc program files), cấy vi khuẩn
vào máy của bạn để ăn cắp dữ kiện,
và đôi khi “take over” PC của bạn để đ̣i tiền
chuộc. “Chiêu” họ hay dùng là những lời lẽ gây sự
ṭ ṃ hoặc tin tức làm bạn hốt hoảng, thí dụ
như “account của bạn tại Bank Of America bị kẻ
gian xâm nhập, yêu cầu bạn vào trang web tiếp dẫn
để xác nhận và đổi password”. Nếu chẳng
may bạn có account với BOA, hốt hoảng click và
đường dẫn, tưởng như là của BOA, là
bạn … tiêu tùng!!! Những emails lừa bịp càng ngày càng
đa dạng, cố gắng đừng để mắc
lừa nghe bạn thân.
Một loại email khác là của các “bố” vô công rồi
nghề chẳng biết bạn là ai nhưng cứ thấy
tên VN là gom vào một danh sách dài tḥng rồi “chia sẻ” những
tin tức, bài vở trên nét mà thường là bạn đă
đọc, nhất là những loại tin tức khó có thể
kiểm chứng. Thông thường khi nhận được
email loại này tôi yêu cầu người gửi bỏ tên
tôi ra khỏi danh sách, và đa số đều làm theo lời
yêu cầu, thế nhưng có một “ông” hàng ngày gửi
email chỉ có một hàng để giới thiệu cái blog
của ông ấy, khiến tôi than “khổ lắm, biết rồi … gửi măi”, thế
nhưng dù được yêu cầu “ngài” vẫn không chịu
bỏ tên tôi ra, trái lại c̣n khuyên tôi “phải học
đi chứ”! Chắc “ngài” nghĩ tôi cũng mới biết
dùng email, và mới vào Internet “chơi” như “ngài”. Thôi
đành đưa những emails loại đó vào “junk” thế nhưng lâu lâu vẫn phải
xem xét v́ biết đâu trong đám junk đó có thư của
thằng bạn mười năm không gặp, chợt nhớ
đến nhau nên gửi lời hỏi thăm!
Email là vậy, nhưng điện thoại của những
người không quen cũng làm bạn bực ḿnh không kém, mặc
dù số phone của bạn đă nằm trong danh sách “Do Not
Call” của chính phủ. Cái danh sách này thiên hạ coi như
pha v́ luật lệ lỏng lẻo, và chính phủ h́nh
như chẳng dư th́ giờ enforce nó. Người ta gọi
điện thoại đễ dụ dỗ bạn đủ
thừ chuyện hầm bà lằng, từ đóng góp từ
thiện (thật và giả) tới mortgage refinance, quảng
cáo hàng hoá và dịch vụ nóng hổi, bỏ qua rất uổng
v. v… và v. v… Cứ tưởng
tượng bạn đang có một buổi tối êm
đềm với gia đ́nh mà có người gọi điện
thoại tới gạ bán bảo hiểm nhân thọ hoặc
“ác” hơn nữa, bán đất
… để chôn cất th́ bạn nghĩ sao? Thông thường th́ hầu
như không bao giờ tôi trả lời những số
toll-free v́ biết có lẽ đó là quảng cáo, nhưng
cũng có lúc phải nhấc điện thoại lên để
rồi đặt xuống ngay v́ không muốn nghe tiếng
chuông reo liên tục trong lúc đang xem TV tới một pha hồi
hộp hay đang chuyện tṛ với người quen ở
trong nhà.
Bạn thân,
Trước đây mổi lần bị quấy rấy
bằng điện thoại tôi thường rất bực
bội nhưng ít lâu nay tôi không c̣n khó tính như xưa. Tôi
biết đa số những người gọi điện
thoại đó chắc cũng chẳng vui ǵ. Họ
được các công ty tele-marketing thuê mướn, trả
lương rẻ mạt, hoặc chỉ làm việc ăn
hoa hồng, và 100 cú gọi th́ may ra mới được một
người chịu lắng nghe. Bạn cứ tưởng
tượng nếu một ngày nào đó bạn hoặc con
cháu của bạn v́ thất nghiệp, phải tạm thời
nhận cái job tele-marketing chết tiệt đó v́ sinh kế,
phải đi làm phiền thiên hạ để nghe những
lời hằn học th́ bạn nghĩ sao?
Có một lư do rất riêng tư nữa khiến tôi
thường nhấc điện thoại để trả
lời, dù là số lạ đêm khuya, để bị làm
phiền, để phải nghe một anh Tây say lè nhè v́ lầm
số, và mỗi lần như thế tôi đều thở
ra một hơi dài nhẹ nhàng, chỉ v́ tôi có một bà mẹ
đă 96 tuổi và một đứa con trai c̣n độc
thân ở xa. Mẹ tôi như ngọn đèn trước
gió, thằng con trai thường theo bạn bè đi
chơi, có khi qua tuốt Tijuana bên Mexico, điện thoại
ban đêm thường làm tôi giật ḿnh, nhấc lên nghe
ḷng hồi hộp nhưng cũng đành v́ biết đâu
có chuyện xảy ra cho người thân, và ḿnh được
người lạ báo tin. Không có tin xấu là đủ vui
rồi, phải thế không bạn thân?
Đă lâu không viết, hôm nay gửi vài hàng lăng
nhăng chia sẻ với bạn, bạn đừng than “Khổ lắm, biết rồi,
nói măi” nhé.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
April 8, 2014
Bạn thân,
Trở về từ một chuyến đi xa, thăm
viếng các nước Bắc Âu trong vùng biển Baltic, tôi
thành thực muốn chia sẻ với bạn vài cảm nghĩ
và những xao động của tâm hồn.
Chuyến đi đă được hoặch định
từ lâu nhưng khi lên đường trong ḷng tôi quả
t́nh không được thảnh thơi. Thứ nhất, mẹ
tôi vừa ở bệnh viện về, sức khoẻ hăy
c̣n rất mong manh, nếu có chuyện ǵ xảy ra cho mẹ
khi ḿnh ở xa th́ thật là đau ḷng. Thứ hai, t́nh h́nh
Việt Nam với sự đe doạ từ phương Bắc
là một ưu tư của toàn dân, dù sống tại quê
nhà hay nơi hải ngoại, thế nhưng mặc dù lo
nghĩ chúng ḿnh cũng không biết làm được ǵ
hơn.
Đêm đó ở Oslo (Norway) tôi ngồi xem tin tức
của BBC trên TV, thấy dân VN biểu t́nh chống Trung Cộng
khí thế rất là hăng hái, thế nhưng tôi biết
hành động và ư chí đó không đủ làm cho kẻ xâm
lăng sợ hăi, mang giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi
thềm lục địa của VN. Trong lúc thẫn thờ
tôi chợt nghĩ đến những người phi công
Nhật thời đệ nhị thế chiến, lao phi
cơ xuống chiến hạm của Mỹ, hy sinh thân ḿnh
cho đất nước, và tôi ước ǵ có một phi
công VN cũng sẽ lao tàu xuống giàn khoan Hải Dương.
Như trong giấc mơ tôi thấy giàn khoan trị giá hàng
tỷ Mỹ kim nổ tung, bốc cháy và ch́m dần xuống
ḷng biển sâu, và quân sử VN có thêm một anh hùng! Chỉ
mơ ước thế thôi mà tôi đă thấy bùi ngùi, mắt
h́nh như cay!
Trong chuyến đi này tôi cũng có dịp thăm viếng
St. Petersburg, cố đô của đế quốc Nga. Thú thật
với bạn từ xưa tôi vẫn không có cảm t́nh với
đất nước này, và c̣n có chút coi thường
người Nga, v́ sự tan vỡ của liên bang Sô Viết
dưới áp lực của Tây Phương. Như một du khách đặt
chân tới thành phố đó tôi mới biết là ḿnh đă
lầm. Đền đài tráng
lệ, thánh đường cổ kính, viện bảo tàng
với những sưu tập nghệ thuật , nhất là
các danh hoạ, dù sao cũng chỉ là quá khứ và không phải là những ǵ cho chúng ta quan tâm. Điều
đáng khâm phục là người Nga (ít ra tại St.
Petersburg) rất kỷ luật, đường phố sạch
sẽ, giao thông ngăn nắp, và hệ thống xe điện
ngầm của họ hiện đại, sạch và đẹp
như một hotel 5 sao, khiến cho tôi cảm thấy xấu
hổ khi nghĩ tới hệ thống Metro cũ kỹ và
bẩn thỉu của thành phố Nữu Ước. Không chỉ
khâm phục mà c̣n có chút lo sợ v́ nước Nga với một
nhà lănh đạo cứng rắn đầy thủ đoạn,
với một nền kỹ thật hiện đại, và
nhất là tinh thần kỷ luật của dân chúng, đế
quốc Nga một ngày nào có thể sống lại trong lúc
Hoa Kỳ càng ngày càng suy yếu v́ những yếu tố xă
hội phức tạp. Chỉ là những nhận xét phiến
diện của một du khách, và những lo nghĩ vu vơ
của một người yêu nước ḿnh, mong là bạn
đừng cười.
Có một điều bất thường nữa
trong lúc tôi ở xa là thành phố nơi tôi cư ngụ gần
San Diego ch́m trong biển lửa v́ cháy rừng. Qua tin tức
truyền h́nh tôi lo sợ ngồi đứng không yên. Khi tôi
đi xa, nhà khoá cửa, không có người trông coi. Con gái
tôi ở gần (La Jolla), nhà của cháu không ở trong vùng
hoả hoạn nhưng cháu cũng không thể tới khu
tôi ở để xem xét t́nh h́nh, măi cho tới gần ngày về
lại Mỹ tôi mới nhận được text message của
con, cho biết là mọi chuyện đều đă b́nh yên!
Trở lại nhà vào lúc 2 giờ đêm hôm qua, tôi thật bùi ngùi nhận
được những lời thăm hỏi của bạn
qua emails, voice messages … v́ trận cháy rừng trong vùng
chúng tôi cư ngụ tuần vừa rồi. Xin thành thật
cám ơn bạn.
Căn nhà của chúng tôi nằm trong khu dân cư bắt
buộc phải di tản v́ lửa cháy tới gần kề
nhưng may mắn gió đổi chiều nên c̣n nguyên vẹn,
chỉ bị gió thổi bay vài thứ lặt vặt sau
nhà. Nghe message của chính quyền ra lệnh di tản để
lại trong hộp thư tôi thấy nếu có mặt ở
nhà tôi sẽ rất là lo sợ và lúng túng v́ không biết sẽ
quyết định ra sao, mang theo hay bỏ lại những
gi. Làm sao quyết định sáng suốt được
trong lúc tài sản và kỷ niệm của một đời
người có thể bị tiêu tan trong giây lát!
Bạn thân,
Mọi chuyện có lẽ đều là do số phận,
xin được cám ơn Trời và một lần nữa
cám ơn bạn đă nghĩ tới tôi trong những lúc hoạn
nạn. Mẹ tôi sống với các em tôi trên San Jose, t́nh trạng
sức khỏe cũng gần như đă b́nh thường.
Không ǵ quí hơn sức khoẻ, phải thế không bạn
thân, nhất là khi thấy bạn ta, nhà văn Vũ Thất,
aka Mă Xa, “lóng rày bịnh quá” trong mấy lần du lịch
chung với nhau.
Tôi vẫn c̣n vài chuyến đi xa dự trù trong năm
nay và năm tới, đi v́ biết rồi sẽ có một
ngày chỉ c̣n có thể đứng trên bờ biển, nh́n
sóng bạc đầu, nghĩ về ngày tháng cũ, nhớ
tới những người ḿnh đă có một thời gặp
gỡ và yêu thương. Mong là lần tới sẽ có bạn
đi chung.
Thân chúc các bạn những ngày an vui, và gặp nhiều
may mắn trong cuộc đời.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
May 25, 2014
Bạn thân,
Anh em Bảo B́nh chúng ḿnh tản mác khắp bốn phương trời, nhưng đông nhất vẫn là trời xanh Cali. 81 đứa vào trường, bây giờ c̣n lại 59 mà có tới 50 đứa chọn nước Mỹ này làm quê hương thứ hai.
Hai nơi “quan ta” lập nghiệp đông nhất là bắc Cali San Jose và Orange County quanh quẩn gần Little Saigon, hai nơi đông người Việt để chúng ḿnh lúc nào cũng thương cũng nhớ quê hương. Thường th́ vài năm anh em chúng ḿnh lại gặp nhau đông đủ một lần, và miền Nam Cali là nơi tụ tập v́ cái tên (Little) Sài-G̣n gợi nhớ gợi thương.
Chúng ḿnh gập nhau nhân những ngày kỷ niệm nhưng cũng có những lần gặp nhau để u buồn tiễn đưa bạn bè về nơi miên viễn. Ít ra chúng ḿnh cũng đă bốn lần về San Jose vẫy tay chào Nguyễn A Gand Monde, chào Đặng Vĩnh Mai Gà Mái, chào Nguyễn Văn Lộc Nai Tơ , và chào Thuận aka Kenedy Phan Thành Tôm!
Mỗi lần gặp nhau để tiễn đưa bạn lần cuối đứa nào cũng u sầu thế nhưng cũng là dịp để nhắc lại với nhau những kỷ niệm từ ngày bước chân vào quân trường cho đến khi theo tàu trong “Chuyến Hải Hành Cuối Cùng”, làm người di tản buồn trên đất lạ, và có những kỷ niệm đủ vui để vỡ oà trong tiếng cười đến nỗi mà một bà vợ Bảo B́nh đă đay nghiến ông chồng: “Anh chỉ muốn … bạn chết để được đi họp mặt”. Không biết Người Duyên Dáng Nguyễn Châu Giám bị mắng như vậy có oan không!
Chắc là chúng ḿnh lại sắp có dịp về San Jose lần nữa rồi bạn thân! Nguyễn Nghĩa (con người hiền lành không có nick name) đă bị bác sĩ chê, chuyển từ bệnh viện sang nursing home, chờ ngày đi gặp thánh tổ Trần Hưng Đạo, kiện ông Đồng bán đảo cho Tàu Khựa để cho dân ḿnh buồn tủi v́ không giữ được giang sơn. Nghĩa ra trường sớm hơn anh em chúng ḿnh một năm v́ không thích hợp với đời thủy thủ, trở lại trường Luật, tốt nghiệp rồi làm việc cho Ngân Hàng Quốc Gia VN, thế nhưng t́nh thân với anh em Bảo B́nh vẫn gắn bó lâu bền. Lần nào họp mặt cũng có Nghĩa tới góp vui với nụ cười duyên.
Qua Mỹ năm 1975 Nghĩa vẫn c̣n độc thân nên được vợ chồng K.K. dẫn đi hỏi vợ. Nghĩa yên bề gia thất thế nhưng không may chị Xuân qua đời sớm, bỏ lại hai đứa con c̣n nhỏ cho Nghĩa gà trống nuôi con. Các con của Nghĩa đă thành nhân, và người con trai vẫn c̣n sống cạnh bố, chăm nom đỡ đần cho Nghĩa trong cơn bệnh tật đă gần 10 năm! Có một lần tới thăm, tôi bàng hoàng xúc động v́ niềm cô quạnh của hai cha con Nghĩa, không làm được ǵ hơn là một cái nắm tay thật ân cần.
Bạn thân,
Tôi biết chỉ là vấn đề thời gian, anh em chúng ḿnh trước sau ǵ rồi cũng sẽ đi qua gian đoạn khắc nghiệt đó của đời người. Với Nghĩa, sự ra đi có lẽ là một giải thoát cho Nghĩa, cho người con trai bao nhiêu năm không có một đời sống riêng v́ người cha bệnh tật. Anh em chúng ḿnh ở miền Nam Cali sẽ lại có dịp về lên đường về San Jose tiễn bạn lần cuối cùng, thở dài thương nhớ nhưng cũng sẽ yên ḷng v́ bạn sẽ không c̣n đau khổ ở trần gian.
Không, tôi không bao giờ mong tới ngày đó để gặp gỡ bạn bè, và lời đay nghiến của chị Giám chắc cũng chỉ là lời nói đùa chỉ v́ ông chồng già nhưng c̣n bay bướm, “hạm trưởng hai tàu”, một ở Nam và một c̣n ở miền Bắc xa xôi.
Có một điều đáng nói là “quan ta” ở khắp nơi, và nhất là ở Bắc Cali, thay sau giă từ vũ khi th́ mấy cụ ở miền Nam Cali vẫn cứ sống phây phây, chẳng rụng mất tên nào. Có mấy ông tưởng như là sắp mặc áo chemise gỗ thế nhưng ung thư cũng chào thua “quan ta”, như Hoa Em, như Hàm, như San. Riêng Sang và Ư đi đứng có chút chậm chạp nhưng kỳ họp mặt kỷ niệm 50 năm ngày nhập trường HQ mới đây hai “quan ta” vẫn có mặt, vui vẻ góp chuyện với bạn bè.
Mỗi ngày c̣n lại của chúng ta là một ân sủng của Thượng Đế. Mong bạn cứ an vui với cuộc đời, và tới một ngày nào đó chúng ḿnh có phải cùng nhau lên đường về miền Bắc xa xôi để “vẫy tay chào buồn anh đi”, th́ cũng chỉ là thêm một lần thương nhớ đầy vơi.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
June 11, 2014
Bạn thân,
Tôi rất thích bản nhạc Ngày Về của Hoàng Giác v́ trong 14 năm quân ngũ hầu như lúc nào tôi cũng mong được trở về thăm mái nhà thân yêu trên cao nguyên. Những đêm gió lạnh trên biển hay những ngày xa VN công tác tại xứ người, ḷng buồn man mác khi nghe:
Tung cánh chim
t́m về tổ ấm
Nơi
sống bao ngày giờ đằm thắm …
Hôm qua nhớ lại hai câu hát đó trong ḷng tôi chẳng buồn chút nào, trái lại là đằng khác, xin kể bạn nghe để bạn cùng vui với tôi.
Sống ở miền Nam Cali này có gần 20 “cụ” Bảo B́nh, và chủ nhật đầu tháng nào cũng họp mặt tại Little Saigon để ăn trưa, và trao đổi với nhau những tin tức vui buồn. Tôi và Phan Lạc Tiếp ở xa nhất, tuốt dưới San Diego, nên chỉ lâu lâu mới tới một lần, hoặc là mỗi khi có bạn miền xa về thăm. Hôm qua chúng tôi tới, và được biết là có ba “cánh chim t́m về tổ ấm”, như vậy không vui sao được, hả bạn thân!
Đầu tiên là ngài thẩm phán “ba quốc tịch” P. V. Hàm! H. c̣n có tên là “De Gaulle” v́ mũi cao như Tây ngày mới bước chân vào quân trường, thế nhưng đời hải nghiệp của người hơi ngắn, chỉ vài năm là được biệt phái sang bộ Tư Pháp, giữ chức thẩm phán tại một tỉnh miền trung v́ người cũng tốt nghiệp trường Luật của viện đại học Sài-G̣n. Sau năm 1975 H. bị đi tù cải tạo mất gần 10 niên, ra tù vượt biên sang Úc sống những ngày u buồn, gia đinh lại ly tán nên cuối cùng t́m sang Mỹ chắp nối với người quen cũ để sau cùng trở thành công dân Hoa Kỳ nhưng vẫn c̣n giữ quốc tịch của Úc, và lẽ dĩ nhiên vẫn là cựu quân nhân của Việt Nam Cộng Hoà ngày xưa.
Trong một lần trở về Úc thăm thân nhân H. khám phá ra là ḿnh bị ung thư máu (bạch huyết cầu quá nhiều, kết tụ lại gây ra khó khăn cho hệ thống tuần hoàn). Thường th́ người bị ung thư ở vào tuổi ngoài 70 khó có thể chống chỏi nổi với chứng bệnh nan y này, thế nhưng H. đă chiến thắng sau gần một năm với 10 lần chemo đau đớn vô vàn! Cuối tháng June 2014, H. từ Úc trở về, tóc mới lơ thơ mọc lại nhưng h́nh hài đă khôi phục gần như xưa. Bạn bè Bảo B́nh và gia đ́nh họp mặt hôm chủ nhật vừa qua, đón H. bằng chiếc bánh với hàng chữ “Welcome Home”, và một bó hoa hồng cho cho nửa kia của H. để hai người chụp chung một tấm h́nh trong nỗi mừng vui và niềm thương mến của bạn bè. H. nói lời cám ơn đầy xúc động, và mắt h́nh như nhạt nhoà!
Hai cánh chim kia chưa về đến tổ ấm nhưng bạn bè đă được báo tin. Trước đây G. giă từ người vợ tào khang ở miền bắc Cali, về miền Nam t́m lại người yêu dấu đầu đời. Thoáng một cái mà đă hơn mười năm, thế nhưng “em ơi, có t́nh nào không phai” cộng thêm với những dằn vặt v́ chuyện cũ nên mùa hè này G. sẽ về lại mái nhà xưa, nơi đó có một người đàn bà với tấm ḷng bao dung, mở rộng ṿng tay cho G. trở về sống gần những đứa con đă trưởng thành và đàn cháu nhỏ c̣n thơ ngây bao giờ cũng đợi ông về.
T́nh cảnh của J cũng không khác bao nhiêu, nhưng chàng chỉ mới đi hoang chưa đầy 4 năm, khi gần tới tuổi “cổ lai hi”, theo đưổi một mối t́nh sôi nổi nhưng cũng đầy sóng gió. J đă có những ngày đầy hạnh phúc, và cũng đă có những ngày thật đắng cay. Tất cả chỉ là duyên phận J à. Từ bỏ cái hào quang của cuộc đời lang bạt, trở về mái nhà nơi có người vẫn đợi chờ để sống những ngày cuối đời với nhau là ân huệ của thượng đế “từ bi bất ngờ” đó J. Xin góp vui với bạn và Y., và xin chúc nguyên quan Năm tàu thủy, cựu hạm trưởng một Tuần Dương Hạm của HQ/VNCH những ngày hạnh phúc cuối đời.
Bạn thân,
Miền Nam Cali sẽ mất đi hai “cụ” Bảo B́nh. Như đă nói, G. về lại mái nhà xưa tại miền Bắc, c̣n L. đă di chuyển lên “sin city” Las Vegas cùng với gia đ́nh con gái v́ lư do nghề nghiệp. Bảo B́nh Nam Cali vẫn “can trường trong chiến bại”, tiễn bạn đi có chút bùi ngùi nhưng lúc nào cũng mong bạn yên vui.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
July 7, 2014
Bạn thân,
“Một Thoáng Hương Xưa” là chủ đề của đại hội cựu nữ sinh trường trung học Trưng Vương đến từ khắp nơi trên thế giới, họp tại thành phố Irvine, tiểu bang California, ngày July 20, 2014 vừa qua. Tôi là “rể” của ngôi trường danh tiếng này thế nhưng “trốn”, không đến tham dự những lần họp mặt trước đây nên một bà bạn cựu nữ sinh TV viết bài, gọi tôi là “thợ lặn”, là “người nhái” của HQ/VNCH! Xấu hổ thật, nên hôm qua tôi theo K. tới tham dự để tạ tội, và để xem các “mợ” họp hành ra sao.
Lẽ dĩ nhiên họp hành nào của dân ta th́ cũng ồn ào như cái chợ, và mặc dù yểu điệu thục nữ các “mợ” TV cũng “same same …”. Bạn bè xa cách nhiều năm mới gặp lại, họ ôm lấy nhau, cười lớn và ríu rít như chim, tưởng như là đang ở trong sân trường khi mới vừa mười mấy cái xuân xanh chứ không phải là những bà nội, bà ngoại đă trên dưới 60! Các “cụ rể” cũng vui lây nhưng chỉ biết lớ ngớ đứng nh́n hoặc cười t́nh bắt tay làm quen nhau, có nói ǵ cũng phải ghé sát tai th́ thầm v́ ở nơi đó các ông bị các bà “át giọng” một cách rơ ràng! Vài ông loay hoay với máy h́nh, chụp mệt nghỉ, v́ phải chạy theo các bà khắp nơi trong hành lang to lớn của khách sạn Irvine. Anh đă theo em một đời, theo em thêm mấy bước nữa đâu có chết thằng Tây say nào!
Chương tŕnh hội họp đủ các tiết mục, no-host bar, sit-down dinner và lẽ dĩ nhiên là có văn nghệ văn gừng cây nhà lá vườn (thêm hai vợ chồng ca sĩ Tuấn Ngọc) sau những màn giới thiệu, cám ơn, tri ân v. v… và v. v… Trong bầu không khí ồn ào, người đứng người ngồi lố nhố (mặc cho bà MC khản cổ kêu gào) tôi đă thực t́nh ngạc nhiên với sự cố gắng cũng như tài năng của các “mợ”, đặc biệt là tiếng hát vút cao của một bà luật sư kiêm dược sĩ, và nhất là màn tŕnh diễn áo dài thời 1930/1940, vẽ kiểu bởi hoạ sĩ Lemur Cát Tường. Các cụ ngày xưa ăn mặc cũng “tân thời” ghê, đâu có thua ǵ con gái Việt bây giờ. Nh́n các diễn viên thướt tha trên sân khấu, và những người son phấn lượt là về dự đại hội, tôi chợt nhủ thầm, trong những người đàn bà đó biết đâu chẳng có những người đă một thời từng lăn lóc ngoài chợ trời kiếm sống, và vượt suối băng rừng đi thăm nuôi chồng bị “tù cải tạo” trên cao nguyên hoặc ngoài Việt Bắc xa xôi! Ôi, người đàn bà Việt Nam, dù là bà Trưng, bà Triệu, bà Tú Xương hay những người vợ của các quân nhân VNCH, họ đều là những người đáng cho chúng ta mến phục. Tôi không “nịnh đầm” đâu, và chắc là bạn cũng đồng ư tới tôi, phải không bạn thân?
Bạn thân,
Tôi cũng muốn tới dự đại hội một lần, mong được diện kiến những người đàn bà nổi danh tài sắc vẹn toàn như nữ văn sĩ Dương Như Nguyện, và cũng mong thấy lại những người con gái tôi đă một lần gặp gỡ từ một thời xa xưa, thế nhưng nhà văn DNN không có mặt, và tôi cũng không nhận ra được một người bạn cũ nào mặc dù có một người trùng tên! Nghĩ lại, không gặp có lẽ ra may, v́ gặp lại biết đâu chẳng ngỡ ngàng! Trên đường ra khỏi pḥng hội tôi t́nh cờ chạm trán một “cụ rể” nguyên là đàn anh của tôi trong quân chủng HQ. Chúng tôi vui vẻ chuyện tṛ, nghe ông ta “comment” về ngày đại hội: “Đúng là hương xưa, … rất xưa, nhưng đáng đồng tiền bát gạo”, để rồi cùng nhau phá lên cười.
Thôi th́ để cho phải đạo vợ chồng lần đại hội tới, nếu chưa phải ngồi xe lăn, tôi cũng lại sẽ lại xin tháp tùng K., làm tài xế hay thợ chụp h́nh, để khi về lại có chuyện vui buồn kể cho bạn nghe.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
July 21, 2014
Bạn thân,
Chuyện về thăm Việt Nam thêm một lần vẫn c̣n là nỗi băn khoăn trong tôi v́ lời hưá với một người tôi quen qua văn chương. Chúng tôi biết nhau đă nhiều năm và đă hứa với nhau nhiều lần là sẽ gặp nhau, thế nhưng hai người có hai cuộc đời, cô ấy bận học hành bên Pháp nên không thể sang Cali, c̣n tôi v́ một lư do riêng nên không thể qua Pháp, mặc dù K. và con gái tôi đă qua bên đó hơn một lần.
Sau khi tốt nghiệp Thùy, người bạn văn tôi quen, về Hà Nội và viết cho tôi “Hà Nội đă vào thu c̣n bên đó sao rồi chú?” khiến cho tôi thật bồi hồi, và tôi đă lại hứa là sẽ về thăm đường xưa lối cũ, sẽ đến gặp Thùy, nếu không sớm hơn th́ cũng vào dịp Thùy lấy chồng. Lời hứa vẫn chưa thực hiện được v́ những xao động trên quê hương, cho nên mỗi năm vào mùa thu chúng tôi lại liên lạc với nhau, nhắc lại lời hứa mà cả hai chúng tôi đều canh cánh bên ḷng.
Ông bạn Q. của tôi một đời gắn liền với biển, đă từng chỉ huy tất cả các loại tàu của HQ/VNCH ngày xưa, cũng như tôi có một niềm ao ước là một ngày nào đó theo tàu về neo ở cấp Chân Mây, thăm lại Đà Nẵng và Huế Xưa là nơi chúng tôi đă bỏ lại một phần đời. Tôi và Q. đă có ư định bay sang Hồng Kông để đi chuyến cruise từ đó tới Singapore. Trên đường đi tàu sẽ ghé vào vịnh Hạ Long cho tôi về Hà Nội gặp Thùy, và khi tàu neo ờ cap Chân Mây Quưnh sẽ có dịp thăm lại bến cũ và đường biển xưa.
Thế nhưng v́ biến cố dàn khoan Hải Dương 981 nên chúng tôi đành hủy bỏ chuyến đi. Tôi vẫn chưa gặp được Thùy, và Q. vẫn bồi hồi tưởng nhớ ngày tháng cũ. Không đi v́ sợ khi tàu chạy ngang dàn khoan tim chúng tôi sẽ nhói đau, và có thể là sẽ không ngăn được ḍng nước mắt tuôn rơi v́ tủi hờn.
Dàn Khoan HD 981 đó bây giờ đă dời đi (không biết là bao lâu v́ Tàu Khựa vẫn chưa bỏ ư định thôn tính và Hán hoá Việt Nam ḿnh), tôi và Q. lại nghĩ tới chuyến cruise về Việt Nam, thế nhưng chắc là phải đợi tới mùa xuân sang năm v́ mùa đông là mùa biển động, du thuyền có thả neo cũng khó xuống tàu nhỏ lên bờ.
Bạn thân,
Mùa hè năm nay Thùy viết thư cho tôi sớm hơn thường lệ, thay v́ đợi tới mùa thu như mọi năm, có lẽ v́ Thùy lúc này đang buồn. Thùy vừa chia tay với hôn phu. Yêu nhau từ lúc trước khi Thùy lên đường du học, và tưởng nhớ tới nhau trong những ngày xa cách, nên khi về nước Thùy và người yêu đă nhanh chóng làm lễ hứa hôn. Thế nhưng nhờ những tháng ngày gần gũi Thùy mới nhận ra được những khác biệt về nếp sống của hai người. Sáu năm du học ở xứ người Thùy đă hấp thụ được nếp sống văn minh, tư tưởng phóng khoáng và nhất là biết trân trọng t́nh người nên khó chấp nhận được một người yêu chỉ biết đến tiền tài và danh vọng, hy sinh t́nh cảm để tranh sống trong một xă hội nhiều xáo trộn đang diễn ra tại quê nhà.
Tôi viết trả lời
Thùy: “Bên
này bây giờ vẫn c̣n đang là mùa hè. Nơi chú ở buổi
sáng vẫn có sương mù, nhiều hôm 10 giờ sáng mặt
trời mới xuất hiện, đủ lạnh cho ly cà
phê thêm ấm nồng, thế nhưng buổi chiều nắng
đầy sân sau nhà, đủ nóng để ra ngoài băi
biển hóng gió, nh́n đại dương xanh đến tận
đường chân trời.
Thành thật chia sẻ nỗi buồn
cùng Thùy. Hăy cứ yêu thương cuộc đời và vui sống,
t́nh yêu như mây bay ngang trời, đến rồi đi
cho tới khi ḿnh gặp được chữ duyên. Thế
nào rồi cũng có một ngày chú trở về. Hà Nội
và tuổi thơ chú vẫn chưa quên, nhất là bây giờ
có Thùy ở nơi đó …”
Lại hứa hẹn thêm một lần, mặc dù vẫn c̣n một nỗi băn khoăn, nhưng quê hương vẫn c̣n đó nên vẫn c̣n những ước mơ, phải thế không bạn thân?
T́nh thân,
Ngụy Xưa
July 31, 2014
Bạn thân,
T́nh cờ đọc được bài viết “Nha
Trang - Nỗi Nhớ - Đời Người” của tác giả
“Kim Chi”, với lời ghi chú “Bài viết
này, qua Biển Khơi, người viết kính tặng những
người lính Hài Quân VNCH đă từng học tập, lớn
lên tại thành phố biển Nha Trang”; tôi trích dẫn hai đoạn ngắn
của bài viết để chia sẻ với bạn một
nỗi ngậm ngùi, và viết thêm vài ḍng đồng cảm,
v́ bạn cũng như tôi, làm sao chúng ḿnh quên được
thành phố của một thời để yêu, một thời
để nhớ:
….
….
Nha Trang có con đường
Duy Tân đẹp nhất với hàng cây dương
được cắt tỉa công phu. Đường
đă thay tên: Trần Phú. Tôi nhớ bài hát có câu: " ...Đường chẳng riêng hai
chúng ḿnh, nên khi vắng anh đường đă thay tên, c̣n
chăng kỷ niệm lạnh đầy theo tiếng
bước ưu tư đi t́m." Tôi đi t́m ǵ ở
thành phố biển này, nơi anh đă từng sống một
thời tuổi trẻ hào hùng? Mỗi góc phố, con
đường, từng chùm hoa, ngọn cỏ như c̣n
vương vấn bóng h́nh ai, nên cứ mỗi đợt
sóng xô, biển lại trào dâng nỗi nhớ.
Trên con đường
đă thay tên có ngôi trường SQHQ một thời vang bóng.
Biết bao chàng trai trẻ "vốn ḍng hào kiệt"
đă từ ngôi trường này bước thẳng lên các
chiến hạm, về các Hải đội, các đơn
vị Hải quân...Và không ít chàng đă trở thành kỷ niệm
đẹp của nhiều người con gái.
Bà chủ quán cà phê gần
trường cho biết "thỉnh thoảng có một
vài ông tóc đă hoa râm về đứng trầm ngâm trước
cổng trường, nh́n vào rồi lặng lẽ quay
đi." Bà cho rằng đó là mấy ông Sĩ Quan Hải
Quân VNCH từng học ở đây về thăm lại trường
xưa. Tôi nh́n bà, thấy tóc bà cũng đă hoa râm, tự hỏi
không biết bà có kỷ niệm với một ông "hoa
râm" nào đó không? Tôi đă lầm lủi bỏ đi
mà không dám đọc cho bà nghe mấy câu thơ:
"...Khi về thăm trường cũ
Ta tóc đă hoa
râm
Khi về
thăm người cũ
Cỏ xanh
chỗ em nằm..."
….
….
Tôi rời Bờ Kè Quán
khi đă nửa đêm. Tôi không lên xe ô tô, tôi bảo cô bạn
Nha Trang chở tôi bằng chiếc xe tay ga đi một ṿng
ra đường Duy Tân. Tôi thích gọi tên đường
Duy Tân hơn Trần Phú. Ở Sài G̣n, trường Luật
khoa nơi tôi học cũng nằm trên đường Duy
Tân. Duy Tân là một ông vua yêu nước mà. Vậy là tôi và
anh có chung một tên đường dù ở khác thành phố,
dù bây giờ "đường đă thay tên."
Mai tôi sẽ rời Nha
Trang để về lại Sài G̣n. C̣n một đêm này tôi
lang thang giữa thành phố biển không Anh. Tôi muốn thở
trong bầu không khí mà ngày xưa anh từng thở. Tôi muốn
đi lại con đường mà anh đă từng đi.
Tôi muốn ôm bụi hoa dại ven đường Duy Tân
như anh đă từng ôm bờ vai tôi nhỏ bé. Một lần
cho một đời người.
Nha Trang ơi, sao cứ như hạt bụi trong mắt
tôi ngày về?
KIM CHI
(Sài G̣n tháng 6/2014)
nguồn: bienkhoi.com
Bạn thân,
"Thỉnh thoảng có một vài ông tóc đă
hoa râm về đứng trầm ngâm trước cổng
trường, nh́n vào rồi lặng lẽ quay đi." Trong số những người
đó có tôi. Năm 2004, sau 31 năm xa cách, tôi trở về
Nha Trang đứng bên này con đường nh́n sang trường
cũ mắt buồn, muốn chụp một tấm h́nh
để làm kỷ niệm nhưng không được phép
nên đành quay mặt bước đi v́ sợ ḿnh yếu
ḷng để nước mắt rơi.
Hai năm trời ở ngôi trường
đó, đêm nằm nghe sóng vỗ bờ và gió hú qua hàng dương,
không phải là “hai năm trời lận đận” mà là một
khoảng thời gian thơ mộng của đời sinh
viên với những chiều cuối tuần lang thang trên bờ
biển hoặc bâng khuâng v́ đôi mắt ai đó ngập
ngừng trên con đường Độc Lập đông
vui.
Chắc là tôi cũng sẽ chẳng bao giờ
có dịp “Khi
về thăm người
cũ, cỏ xanh chỗ em nằm …”. Người con gái Nha Trang tôi quen năm
xưa đă đi vào miền miên viễn, giă từ cuộc
đời buồn, nhiều năm sau khi tôi xa cách một đại
dương. Tôi vẫn c̣n nhớ một đoạn thư
xưa viết về người con gái đó: “Em đă có lần mỉm cười
nói với tôi “Đường nào dài hơn đường
Trần Hưng Đạo, lính nào xạo bằng lính Hải
Quân” nhưng đôi mắt em long lanh dưới ánh trăng
mờ . Tôi ngồi nghe em nói về trường Văn Khoa,
về văn chương của những tác giả
đương thời, về những bản t́nh ca của
một thời ly lọan, về bạn bè xa gần, và cả
về những ước mơ rất nhỏ, rất dễ
thương của một người con gái mới lớn. Em chăm chú nghe tôi nói về cuộc
đời lang bạt nhọc nhằn, nhẹ thở dài
như cảm thông, và tôi chợt
nhận ra rằng tôi lại thêm một lần “ngất
ngư con tàu đi” v́ đôi mắt em.”
Tất cả đă ch́m vào dĩ văng,
buồn quá phải không bạn thân, thế nhưng kỷ
niệm dù buồn vẫn đẹp và sống măi với
chúng ḿnh cho tới những ngày cuối cuộc đời.
Mong bạn lúc nào cũng an khang
để chờ một ngày về.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Aug. 8, 2014
Bạn thân,
Mấy hôm nay tôi thoáng buồn, và có lúc thật thẫn thờ v́ những xao động của thế giới trong vài tuần qua.
Trận chiến giữa Israel và Hamas làm tôi nhớ tới những lần VC pháo kích vào Sài G̣n thời chúng ḿnh c̣n trong quân ngũ, cố giữ ǵn mảnh đất miền Nam. Mặc dù hoàn toàn đồng ư với bạn là Israel có quyền tự vệ, oanh tạc nơi ẩn nấp của kẻ thù hàng đêm pháo kích bừa băi, thế nhưng mỗi lần nh́n thấy h́nh ảnh của những bà mẹ khóc con trong hoang tàn đổ nát trên giải đất Gaza tôi không khỏi ngậm ngùi. Người lính chiến ít ra c̣n có chút chọn lựa thế nhưng người dân, dù ở bất cứ bên nào, kẹt giữa hai lằn đạn, là người chịu nhiều đắng cay. Trận chiến này dù có tạm ngừng bây giờ th́ trong tương lai cũng sẽ lại tiếp diễn, và những bà mẹ lại sẽ khóc con, thiếu phụ lại sẽ khóc chồng …
Chiến tranh nào cũng có đổ nát điêu tàn và chia ĺa xót xa. Ngày xưa có lần con tàu tôi chỉ huy đă phải chở quan tài của một người lính từ Phú Quốc về Sài G̣n trong mùa biển động v́ lúc đó chiến tranh đang ác liệt, quân đội thiếu thốn phương tiện hàng không, và v́ thân nhân tử sĩ tại Sài G̣n đă chờ đợi quá lâu những chuyến bay không bao giờ tới. Dù được ràng buộc cẩn thận tại sân sau của chiến hạm thế nhưng chiếc quan tài cũng như muốn lọt xuống biển mỗi khi con tàu nghiêng ngả v́ sóng gió đại dương. Từ đài chỉ huy nh́n xuống tim tôi thót lại mỗi lần nước biển tràn lên phủ kín sân sau, tôi thầm cầu nguyện xin trời dừng để cho người lính xấu số phải chết thêm một lần.
Có lẽ chính người chết đă phù hộ cho con tàu nên chúng tôi vượt qua được cơn băo, về tới Sài G̣n an toàn vào lúc gần nửa đêm. Tàu vừa cặp cầu xong là thân nhân tử sĩ đă ùa lên khóc oà, ôm lấy quan tài c̣n đẫm nước biển, và tôi không thể nào quên được tiếng nấc nghẹn ngào của người cha: “Con ơi, bây giờ chỉ c̣n là ḥm gỗ thôi!” Thủy thủ đoàn đứng nghiêm, chào tay tiễn đưa người lính chúng tôi không hề biết mặt, và đă quá lâu ngày nên tôi cũng không c̣n nhớ tên, nhưng tôi vẫn không quên được những giọt nước mắt ứa ra từ đôi mắt của một người thủy thủ già, có lẽ v́ ông ta đang nghĩ tới đứa con trai ngoài chiến trường.
Người đàn bà khóc con ở Gaza bây giờ và người cha nức nở ôm quan tài trên chiến hạm ngày xưa đều để lại cho tôi một niềm xúc động và một nỗi buồn, thế nhưng tôi thật sự kinh hoàng và tức giận, cùng với niềm đau, khi thấy người đàn ông Iraqi trên TV giơ cao thân xác đứa con gái mới vừa 8 tuổi bị người Isis dă man chặt mất đầu! Tưởng thế đă là ghê tởm, thế nhưng bạn nghĩ sao khi bọn người cuồng tín đó hành h́nh phóng viên James Foley, cắt đầu bằng con dao ngắn và c̣n quay video, đưa lên Internet cho cả thế giới xem! Tôi nghĩ dă thú trong rừng sâu cũng không tàn ác hơn con người Isis này.
Bạn thân,
Ông Phạm Duy viết mấy câu trong một bài hát:
Tôi
buồn v́ đấm đá mọi nơi.
Tôi buồn v́ chém giết tơi bời.
Tôi buồn v́ đất nước
tả tơi...
Biết rồi ! Khổ lắm ! Cứ
nói hoài !
“Biết rồi” v́ ông ta “Sức Mấy Mà Buồn”, c̣n tôi, tôi vẫn thấy mênh mang một nỗi niềm. Có lẽ lâu rồi nỗi buồn cũng sẽ qua nhưng bây giờ xin bạn đừng khuyên tôi hăy đi đánh golf để t́m vui v́ Carlsbad có rất nhiều sân golf, nhất là đừng bảo tôi cười nhe hàm răng trắng nhởn như ai đó sau khi vừa nói lời chia buồn với gia đ́nh Foley! Người ta sống cần phải có một tấm ḷng, phải thế không bạn thân?
Mong bạn lúc nào cũng an vui.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
August 25, 2014
Bạn thân,
Thấm thoát tôi về nơi mù sương này cũng đă được gần 6 năm? Sáu năm của tuổi trẻ năm xưa là một đoạn đời rất ngắn v́ đời sống thay đổi đến chóng mặt, chứ không dài bất tận như sáu năm của tuổi già bây giờ. Từ dạo về đây nếp sống của tôi hầu như không có ǵ mới lạ, vẫn là những ngày êm đềm với ly cà phê buổi sáng, với những chiều nắng nhạt đi bộ trên con dốc trước nhà, và thỉnh thoảng là những chuyến đi xa để nhớ để quên.
Báo tin bạn biết là tuần tới tôi sẽ lại đi xa ít lâu, gần cuối tháng Mười mới trở về. Chuyến đi này có vẻ hơi “vất vả” v́ các nước của miền Nam Âu Châu gần nhau nên ngày nào du thuyền cũng ghé bến, và từ hải cảng phải mất vài giờ xe bus mới vào thăm được các thắng cảnh trong đất liền. Tôi sẽ ghé vào Vatican, và dù là người ngoại đạo, tôi cũng sẽ thầm cầu nguyện cho bạn, và cho cả những người không quen v́ chiến tranh mà gia đ́nh phải xa cách, chia ĺa.
Đi du lịch xa bằng tàu thủy th́ tương đối an toàn, thế nhưng trước khi xuống được tàu đă phải qua trải qua ít nhiều đắng cay. Chuyến bay từ Mỹ sang Âu Châu là một hành tŕnh dài khá mệt nhọc cho những hành khách mua vé “kiệm ước” như tôi. Thủ tục an ninh, cời giày, cởi áo cho người ta sờ nắn, và vật vă chờ đợi ở phi trường đủ làm ḿnh bực bội, và đôi khi c̣n lo sợ là chuyến bay có thể bị mấy ông Hồi Giáo quá khích “hỏi thăm sức khoẻ” nữa chứ! Biết vậy mà “ḍng máu giang hồ” vẫn chưa cạn khô, vẫn lang thang đi t́m những h́nh bóng cũ không quên.
Tháng ngày trầm lặng nên nhiều lúc đầu óc trống rỗng, chẳng biết viết ǵ thăm bạn, thôi th́ hôm nay tào lao nắng mưa là chuyện của trời, vậy nhé bạn thân.
Đă vào thu nhưng thời tiết Cali vẫn chưa se lạnh như những mùa thu dịu êm trước đây. Buổi chiều có nhiều hôm rất nóng, và hạn hán nữa, nên cháy rừng liên miên. Năm ngoái những ngọn đồi quanh nơi tôi cư ngụ đă cháy trơ trụi nên năm nay chắc chẳng c̣n ǵ cho thần hoả viếng thăm. Ông hàng xóm của tôi cũng vừa lên đường đi chơi xa, nhờ tôi trông nhà dùm, và nhắn tôi là nếu “có ǵ” th́ điện thoại cho ông ta biết. Tôi nghĩ thầm, nếu “có ǵ” xảy ra th́ cũng chỉ c̣n một đống tro tàn, và tôi chắc cũng chẳng c̣n ḷng dạ nào gọi cho ông ta để báo tin!
Cali hạn hán, cháy rừng thế nhưng tiểu bang của bạn lại mưa giớ tơi bời, cuồng phong và lũ lụt gây ra bao nhiêu là đổ vỡ hoang tàn. May là bạn vẫn yên lành, mừng cho bạn. Tôi từng nghe người ta kể chuyện về một gia đ́nh người Việt sợ Cali động đất nên bán nhà, di chuyển về một tiểu bang miền Đông, thế nhưng trên xa lộ xuyên bang xe của họ gặp tại nạn thảm khốc. Đúng là trời gọi ai người ấy dạ, chứ biết làm sao mà tránh được thiên tai!
Bạn thân,
Dạo này tôi coi TV hơi nhiều bạn ạ, và có lúc chợt thấy buồn v́ tin tức thời sự mặc dù những chuyện xảy ra trên thế giới hầu như chẳng có ǵ ảnh hường tới đời sống của chúng ḿnh, và nếu có th́ cũng chỉ là những ǵ vụn vặt chứ không thê thảm như đang xảy ra ở những nơi xa xôi như Gaza, Iraq hay Syria … nơi khói lửa mịt mù, chẳng khác ǵ VN chúng ḿnh thời loạn ly trước năm 1975.
Nhớ VN nên Q. và tôi đă hoạch định xong chuyến hải hành “nam tiến” từ Hồng Kông trong năm tới. Chúng tôi sẽ ghé vào vài hải cảng của đất nước ḿnh nhưng chỉ là một hoặc hai ngày ngắn ngủi, không đủ thời gian cho tôi lên Đà Lạt thăm lại thành phố thời hoa niên.
Bạn bè Bảo B́nh chỉ c̣n Vinh ở Sài G̣n và Vĩnh Lợi ở Đà Nẵng. Không biết bạn ta bây giờ ra sao. Bốn mươi năm không gặp nhưng t́nh chưa cũ, phải thế không “Mệ” **, và không biết “Ba Cụt” c̣n nhớ “Cá Sơn” và tôi?
T́nh thân,
Ngụy Xưa,
Sept. 24, 2014
** Nick names do bạn bè đặt ngày chúng tôi c̣n ở trong quân trường.
Bạn thân,
Tôi từ Venice trở về từ hôm cuối tuần thế nhưng … mệt quá nên hôm nay mới viết thăm bạn được đôi ḍng.
Trước khi đi tôi đă biết là chuyến hải hành này sẽ vất vả v́ hầu như ngày nào tàu cũng ghé bến để du khách đi thăm những di tích của các nền văn minh cổ như Colosseum của Ư, Acropolis của Hy Lạp, Ephesus của Thổ Nhĩ Kỳ …, và chuyến đi nào cũng sẽ kéo dài từ 8 tới 10 tiếng đồng hồ! Nhiều hôm về muộn tàu đang chuẩn bị rời bến làm ḿnh cuống quít vội vàng.
Bạn c̣n nhứ Cường Điên, thằng bạn thời thơ ấu, tiến sĩ về khoa học không gian, nhưng lâu rồi cóc thèm đi làm, chỉ ở nhà cho vợ nuôi? Tôi rủ nó đi du ngoạn cho biết đó biết đây, nó lắc đầu nói là chỉ cần vào Internet là biết hết mọi thứ, đi đâu xa cho mệt. Tôi cố thuyết phục nó, lư luận là đọc Internet cũng giống như coi h́nh đàn bà đẹp, đâu có thể nào so sánh được với gặp mặt, nh́n nhau bằng ánh mắt long lanh, nắm được bàn tày mềm mại và ngửi được mùi hương tử hơi thở nồng nàn. Nghe vậy mà nó chỉ cười khẩy, nghĩ là tôi điên chứ nó không điên!
Trong nhiều chuyến đi trước tôi thực t́nh đă “enjoy” hết ḿnh. Bồng bềnh mây nước góc biển chân trời, thăm viếng các thành phố, các thắng cảnh tôi đều thấy xúc động, và thường so sánh những nơi đó với quê hương VN ḿnh để bùi ngùi nhớ thương, thế nhưng chuyến du hành các nước miền Nam Âu Châu vừa rồi th́ có nhiều lúc tôi thấỳ ông bạn Cường điên có lư hơn ḿnh!!!
Tôi đă một lần thất vọng khi thăm Vạn Lư Trường Thành, không t́m được cái không khí “Trống trường thành lung lay bóng nguyệt” trong văn chương, chỉ thấy những tường gạch và một lũ người chen chúc, mồ hôi nghễ nhại như tôi đă kể với bạn trong những lá thư trước đây. Colosseum, vận động trường danh tiếng của nền văn minh La Mă, Acropolis huyền thoại của nền văn minh Hy Lạp, và Ephesus, thành phố cổ bị tàn phá v́ động đất của Thổ Nhĩ Kỳ c̣n … tệ hơn Vạn Lư Trường Thành của Trung Hoa. Chắc bạn cũng đă nh́n thấy h́nh ảnh huy hoàng của những phế tích này trên Internet, và tôi cũng đă nghĩ tới những lúc ḿnh hiện hữu trong khung cảnh đó, thả hồn sống với dĩ văng hoang đường của những nền văn minh cổ xưa. Thế nhưng …
Các di tích đó thường ở trên đồi cao, đường đầy sỏi đá trơn trượt, rất khó đi và thời gian đă tàn phá nên có nơi chỉ c̣n vài hàng cột đứng chơ vơ cùng những tảng đá điêu khắc ngổn ngang trên đường. Vài di tích c̣n giữ được h́nh hài để du khách có thể nhận ra đâu là pḥng ốc, đâu là nhà hát, đâu là đấu trường … nhưng tất cả đều được vá víu bằng những vật liệu hiện đại như xi măng và thanh sắt để niú kéo thời gian v́ các di tích là nguồn lợi khổng lồ cho quốc gia, không thể nào để sụp đổ, tiêu tan. Ephesus là nơi các nhà khảo cổ vẫn c̣n đang làm việc. Nhà cửa tạm thời, dụng cụ đào đất, lướí sắt, giây nhợ giăng khắp nơi khiến di tích cổ đại này trông nham nhở , mất đi cái vẻ huyền bí của cổ tích hoang đường.
Hàng ngày có hàng ngàn du khách tới Thổ Nhĩ Kỳ, mua vé vào cửa để thăm Harem của các Sultans, nơi giam giữ các cung nữ và nô lệ t́nh dục ngày xưa. Nhà thờ hồi giáo nào của cũng đ̣i lệ phí rất cao để vào xem những kiến trúc cầu kỳ đầy màu sắc, và để được các giáo dân đang cầu nguyện chổng … mông vào mặt ḿnh! Có một chuyện tức cười nữa, đó là mỗi du khách được phát cho một cái túi để bỏ giầy vào đó, xách theo ṭn ten khi đi chân trần thăm viếng thánh đường, trông không giống ai! Đàn bà c̣n được cho mượn khăn quàng để che đầu và mái tóc. Bộ đầu đàn bà … có vấn đề, hả bạn thân? :=)
Tuy vậy tôi không hề hối tiếc đă đi chuyến du lịch vừa rồi v́ tôi đă có những ngày rất vui ở Barcelona (Spain), Venice (Ư), leo lên được đỉnh đồi nhà thờ Notre-Dame De La Garde tại Marseille của Pháp, và nhất là được vào thăm thánh đường Vatican tại La Mă, nơi hai nền văn minh kim cổ hiện diện một cách hài hoà. Các kiến trúc cổ xưa đều được bảo tŕ và xử dụng liên tục nên sống động chứ không tàn phai như những di tích khác. Có một điều đáng tiếc là du khách đông quá (khoảng 20 ngàn người tới thăm hàng ngày) nên thánh đường ít nhiều mất vẻ trang nghiên trầm lắng. Tôi là người ngoại đạo, và không rành lịch sử Âu Châu cho lắm, nên đôi lúc bị lạc lơng trong các câu chuyện của hướng dẫn viên du lịch.
Bạn thân,
Tâm t́nh với bạn cảm tưởng về các nơi chốn đă đi qua mà không có chút nhận xét về con người th́ có lẽ hơi thiếu xót. Theo tôi thấy th́ dân Âu Châu lúc nào cũng lịch sự và dễ thương, trừ dân Thổ Nhĩ Kỳ! Thành phố Istanbul thực ra nằm trên cả hai lục địa Âu và Á, và dân chúng đa số theo Hồi Giáo nên có vẻ dữ dằn. Một bà bạn của tôi trả giá nhưng rồi không chịu mua món hàng đă lựa họn bị người bán hàng đuổi thẳng cánh: “You, China (sic)! Get out.” Cứ thấy da vàng th́ tưởng người ta là Tàu nên bà bạn tôi tỉnh bơ. “Nó chửi Tàu chứ có chửi ḿnh đâu!” Tôi ngứa miệng định nói: “You, Turkey” nhưng nghĩ chắc là người bán hàng không hiểu. Người Thổ trong tiếng Anh là Turkist c̣n Turkey là nước Thổ nhưng cũng có nghiă là con gà tây, là … thằng ngu! Dù sao th́ “Turkey” cũng là đồng minh của Mỹ, xin giữ cho nhau một chút t́nh!
Mấy hôm nay đă đỡ mệt, tỉnh táo rồi nên lại nghĩ tới chuyến đi Nam Á, những nơi gần gũi với quê nhà, vào đầu năm 2015. Ngày xưa khi mới ra trường, đi thực tập trên Đệ Thất Hạm Đội của Mỹ, bạn đă từng đặt chân tới Singapore, Thailand, Indonesia, Malaysia và nhiều bến bờ trong biển Thái B́nh, những nơi dù chỉ đi qua một lần những vẫn không quên. Bạn giữ ǵn sức khoẻ để cùng nhau về thăm chốn cũ nhé.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Oct. 22, 2014
Bạn thân,
Nghe tin những tiểu bang miền Bắc Mỹ mấy hôm nay gió tuyết và mưa băo ngập trời, tôi lắc đầu thương bạn ta quá đi thôi! Cali nơi tôi sống mùa thu năm nay tới muộn, nắng vẫn vàng, trời vẫn đủ ấm cho thiên hạ dập d́u ngoài băi biển, và riêng tôi vẫn c̣n có thể dạy sớm ra hồ bơi, vui với tuổi vàng.
Thành phố này tiền thuế nhiều quá, không biết làm ǵ cho hết nên họ xây một cái park rộng mênh mông cho cả … chó và người! Chó có chỗ riêng để chạy rông c̣n người ngoài những tiện nghi khác c̣n có hai hồ bơi nước ấm ngoài trời, đủ rộng cho những người chậm chạp như tôi chiếm riêng một lane, nằm ngửa thả trôi nh́n trời xanh mây trắng hững hờ mà chẳng làm phiền ai.
Bạn c̣n nhớ trường SQHQ Nha Trang của chúng ḿnh ngày xưa không? Cái trường do Tây xây để lại cho VN ḿnh, có hai sân tennis nhưng không có hồ bơi, (có lẽ v́ Tây ở bẩn, lười tắm), nên anh em chúng ḿnh hàng tuần bị luấn luyện viên thể thao dẫn ra biển, từ cầu tàu nhẩy xuống nước, bơi cho đủ 50 thước mới được ra về. Đứa nào bơi không nổi, gần hết hơi mới được vớt lên để tuần sau … bơi tiếp. Mấy thằng miền sông nước Hậu Giang, hoặc con nhà giàu hội viên của “Cercle Sportif Saigonnais”, nhẩy xuống nước bơi như nhái, c̣n dân nhà quê Đà Lạt như tôi bơi … chó được vài thước đă muốn ch́m. Huấn luyện như vậy mà khi ra trường tôi cũng bơi được đủ 50 thước, và may mắn là sau này khi chỉ huy chiến hạm tôi đă không bao giờ phải khoe tài bơi lội với nhân viên!
Cái công viên của thành phố không chỉ có hai hồ bơi mà c̣n có cả spa nước nóng đủ chỗ cho 25 người! Bơi mệt nghỉ xong vào ngồi spa cho jet stream đấm bóp đă lắm bạn ạ. Thú thật với bạn là đi bơi tốt cho sức khoẻ, và đôi khi tốt cho cả con mắt v́ được thưởng thức nét đẹp của những thân h́nh căng nhựa sống! Tuy nhiên bạn hăy nghe tôi, đừng bao giờ tới hồ tắm trên những cruise ships! Nơi đó dành riêng cho những ông bà già bụng phệ nằm phơi nắng, nh́n thấy là đủ chán đời!
Bạn thân,
Mùa thu Cali năm nay tới muộn nhưng hoa cúc vàng đă nở rộ sau vườn và buổi chiều sau khi tắt nắng cũng đủ se lạnh, phải mặc áo ấm để có những phút b́nh yên, đi bộ trên con dốc trước nhà.
Từ dạo hồi hưu ngày nào của anh em chúng ḿnh cũng là ngày cuối tuần, thế nhưng tâm hồn chúng ḿnh vẫn chưa hoàn toàn yên tịnh, phải thế không bạn thân? Chúng ḿnh vẫn nhận được những email về t́nh trạng tồi tệ của xă hội Việt Nam hiện thời, và đâu đó trên thế giới vẫn c̣n đầy những bất trắc, bao nhiêu người vẫn chết v́ bệnh dịch, v́ bom đạn, v́ bị chặt đầu phân thây, man rợ như thời hồng hoang! Toàn những chuyện ngoài tầm tay, đọc xong chỉ biết thở dài ưu tư, và cảm thấy bất lực v́ ảnh hưởng của nước Mỹ với thế giới càng ngày càng suy sụp. Người Mỹ bây giờ không c̣n là người hùng, thấy chuyện bất b́nh tức thời ra tay nghĩa hiệp như thời xa xưa.
Cũng may là thành phố nơi tôi cư ngụ rất thanh b́nh nên tôi vẫn c̣n những phút b́nh yên để nhớ về bạn bè và những ngày xưa thân ái của thời hoa mộng trên cao nguyên Lâm Viên. Tháng May năm 2015 trường cũ sẽ tổ chức đại hội, bạn nhớ về họp mặt nhé, để chúng ḿnh có dịp nhắc nhở nhau những ngày vui.
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Nov. 11, 2014
Bạn thân,
Bạn c̣n nhớ không, Sài G̣n thời thập niên 60 là những năm đầy biến động, hết đảo chánh tới chỉnh lư, hết Phật Giáo xuống đường đến VC tấn công vào dịp Tết Mậu Thân (1968). Lúc đó chúng ḿnh c̣n đang theo chiến hạm, lênh đênh góc biển chân trời, lâu lâu mới được về Sài G̣n nghỉ bến vài tuần, thế nhưng Sài G̣n biến động cũng làm những ngày nghỉ bến của chúng ḿnh không được b́nh yên.
Thường th́ v́ cấm trại “trăm phần trăm, em ơi” nên thỉnh thoảng chúng ḿnh mới được phép về thăm nhà, thế nhưng tôi lại không có một nơi gọi là nhà tại thành phố thân quen đó. Gia đ́nh tôi ở tuốt trên cao nguyên nên mỗi lần “đi bờ” tôi thường ngủ vật vă trên căn gác xép của “Thịnh Mù” hoặc chia nhau một tấm divan với “Cóc Cần” tại căn nhà gỗ trong con hẻm gần bến xe đ̣ An Đông. Bố mẹ tôi thương thằng con trai long đong nên vay mượn người quen, mua cho tôi căn nhà nhỏ gần Việt Nam Quốc Tự trên con đường Trần Quốc Toản để tôi có chỗ trú ngụ mỗi lần được về nghỉ bến Sài G̣n.
Những ngày Phật Giáo biểu t́nh khu Việt Nam Quốc Tự mịt mù khói lựu đạn cay, nhiều hôm ngồi trong nhà mà nước mắt tôi giàn giụa, đành phải “di tản chiến thuật” tới nhà “Thịnh Mù” ở tuốt bên Phú Nhuận lánh nạn, và ăn cơm nhờ, hoặc trở về chiến hạm đêm nằm nghe tiếng ḿnh thở dài.
Thấy tôi thường bỏ nhà hoang, bố mẹ tôi xót của nên để đứa em trai tôi từ Đà Lạt xuống sống với tôi cho có anh có em, và trông coi nhà cửa mỗi lần tôi đi xa. Em tôi mới 17 tuổi, c̣n thơ dại thế mà cũng đă trải qua một ngày thật hăi hùng ở nơi đó. Ngay sáng mồng một Tết Mậu Thân chúng tôi nghe tiếng súng nổ, hé cửa ra nh́n, thấy một người Cảnh Sát bị VC bắn nằm rên la ngay trước cửa nhà. Dù sợ hăi anh em chúng tôi cũng ra đường, cố t́m cho được một chiếc taxi, khiêng người Cảnh Sát lên xe, chở vào bệnh viện B́nh Dân để cấp cứu. Ông tài xế xua tay không nhận tiền chúng tôi đưa trả, vội vă bỏ đi ngay sau khi nhân viên bệnh viện mang người bị thương ra khỏi xe. Anh em chúng tôi nép vào hành lang những căn nhà kín cửa trên con đường vắng, đi bộ về nhà, không biết số phận của người cảnh sát đó sau này ra sao v́ không thấy ông ta trở lại nơi ḿnh bị bắn, hỏi thăm hay cám ơn người đă đưa ḿnh đi cấp cứu.
Căn nhà nhỏ trở thành một ám ảnh nên chúng quyết định bán đi, t́m một chỗ khác yên lành, và tôi đă chọn được một căn nhà … ngay trước cửa nghĩa địa! Bố mẹ tôi và bạn bè ai cũng can ngăn thế nhưng lúc đó tôi tin là sống gần người chết có lẽ yên thân hơn là sống gần mấy … ông sư, và tôi cũng chẳng tin ma quỉ nên không e ngại cái nghĩa địa bên kia đường ngay trước cửa nhà.
Căn nhà trước đó xây cho Mỹ mướn nên đầy đủ tiện nghi. Sân trước đủ rộng cho xe hơi đậu, và có cây huỳnh anh trước ngơ lá lúc nào cũng xanh ngắt, và hoa vàng hầu như nờ quanh năm, thoáng nh́n rất là nên thơ. Thật là bất ngờ, khi dọn vào tôi mới biết, một bên hàng xóm của tôi là gia đ́nh một ông công chức đă hồi hưu, có hai cô con gái học trường Tây (Marie Curie), nói tiếng Việt không rành để tôi bập bẹ tiếng Pháp đă rơi rụng từ ngày tôi rời ghế nhà trường. Lúc đó tôi c̣n độc thân, nhọc nhằn với sóng nước, nay ở mai về, nhưng đối với những người con gái kín cổng cao tường th́ đó là cuộc sống đầy bí ẩn và quyến rũ. Tôi lần lượt trước sau rơi vào ṿng tay của … cả hai chị em. Đó là những mối t́nh trong sáng, và nhẹ như mây trời, để rồi vội tan như sương mai v́ cả hai chị em đều theo nhau giă từ VN, qua Pháp du học.
Căn nhà trước cửa nghĩa địa đó không chỉ là một mái hiên che nắng che mưa mà c̣n là một nơi mang đến cho tôi nhiều may mắn, có lẽ nhờ những hồn ma không quen nằm bên kia đường phù hộ. Vài năm sau khi vào sống trong căn nhà đó tôi được thuyên chuyển khỏi chiến hạm, lên Bộ Tư Lệnh Hải Quân làm việc ngay tại bờ sông Sài G̣n, thành hôn với người yêu dấu, và năm 1973 tôi được học bổng du học tại Hoa Kỳ, một ước mơ tới muộn màng vào tuổi 30, thế nhưng nhờ vậy mà tôi đă không phải bị lưu đày trên núi rừng Bắc Việt, hoặc cay đắng trong “Chuyến Hải Hành Cuối Cùng” như bao nhiêu bạn bè cùng khoá vào cuối tháng Tư năm 1975.
Bạn thân,
Em trai tôi ở lại căn nhà đó cho đến năm 1990 mới đoàn tụ với chúng tôi tại Hoa Kỳ, và căn nhà được bán đi với giá rẻ mạt, gần như cho không. Năm 2004, sau 31 năm xa cách, tôi có trở về Sài G̣n một lần thế nhưng đă không có th́ giờ tới thăm chốn cũ, nh́n lại căn nhà xưa, tuy nhiên tôi cũng được biết là người ta đă hốt hết cốt tại nghĩa địa bên kia đường, và chỗ đó bây giờ là cái chợ nhỏ. Cây huỳnh anh trước ngơ cũng đă bị chặt bỏ, sân trước trở thành một … pharmacy, chứ không c̣n là nơi tôi đứng chuyện tṛ với hai người con gái bên kia hàng rào những buổi chiều không có nắng.
Căn nhà, “nơi sống bao ngày giờ đằm thắm…”, chỉ c̣n trong trí tưởng, và tôi biết dù có trở về tôi cũng sẽ không bao giờ t́m lại được những bóng h́nh ngày xưa. Tiếc quá, tôi cũng chẳng có một tấm h́nh nào của cây huỳnh anh trước ngơ. Thôi cũng đành, phải thế không, bạn ta?
T́nh thân,
Ngụy Xưa
Nov. 25, 2014